iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 12/03/2009 à 21:43
Par bendoi
*
Publié le 12/03/2009 à 21:43
Par bendoi

Publié le 04/03/2009 à 10:02
Par bendoi


SỰ CÔ ĐƠN VÀ KHÁT VỌNG ĐỢI CHỜ ...
TRONG THI PHẨM BẾN ĐỢI


Lê Miên Khương


(Ðọc tuyển tập Bến Đợi - Thơ Kim Thành & Tôn Thất Phú Sĩ, nhà in Select Graphic & Printing Inc., Hoa Kỳ, 2007)

   
    Trong ngổn ngang thi phẩm thời nay (ở Việt Nam có hơn 700 tập thơ ra đời mỗi năm, ở vùng Quận Cam California nghe nói có tới vài chục thi sĩ trên một cây số vuông !), thời mà thơ rẻ rúng không người mua, in ra chỉ để tặng bạn bè, tập thơ Bến Đợi ra đời như luồng gió mát ,trong không khí nóng nực mùa hè.
    Tập thơ khổ 14 x 21cm, dày 207 trang, có tranh minh họa, có những bản nhạc (phổ thơ Kim Thành và Tôn Thất Phú Sĩ (TTPS)), được trình bày rất trang nhã, biên soạn công phu, không có lỗi chính tả như ta thường thấy ở một số tập thơ.
     Đọc tập thơ « Bến Đợi » xuyên suốt gần 40 bài thơ của Kim Thành (không kể 40 bài phụ họa và cảm xúc của người em TTPS)(1), chúng ta thấy được nỗi lòng ai oán đầy thương nhớ xót xa của người quả phụ đối với người chồng tiền định đã vĩnh viễn ra đi xa lìa cõi thế.
   Cách đây khoảng một năm rưỡi, tình cờ người viết bài này có đọc được một bài bình thơ rất hay của Phan Thái Yên trên nguyệt san điện tử Giao Mùa: « Kim Thành…Người Sương Phụ Làm Thơ » (2). Đọc kỹ xong bài đó thì tôi biết chắc chắn nhà thơ Kim Thành đó là cô giáo đã dạy Pháp văn cho tôi thuở xưa ở trường trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng những năm 1962-63. Sau đó tôi đã vào đọc tất cả các bài thơ của cô, in ra trên giấy, và trong mấy ngày liên tiếp đã đọc trên đường đi làm bằng xe lửa. Lúc đó tôi đã trao đổi thư với cô : « Thơ của cô hay quá,vì ngoài tài làm thơ của cô ra, có lẽ vì chính cá nhân cô đã trả một giá quá đắt : mất vĩnh viễn một người chồng thủy chung, yêu thương nhau từ thuở còn rất ngây thơ. Sự mất mát to lớn đó, cái đau đớn vô cùng tận đó đã bắt cô phải trang trải lòng mình trên giấy dưới dạng thơ ca. Chắc chắn là cô cũng đã yêu thơ từ lâu rồi, nay đúng là dịp để cô bày tỏ nỗi lòng của mình trước tan tác của sinh ly, của đớn đau thương nhớ ngút ngàn với người tình si đã để cô ở lại một mình ».
    Trong tập thơ «Bến Đợi » này có thêm một số bài thơ mới. Ngoài một vài bài viết kỷ niệm thời sinh viên Đại Học Sư Phạm Huế, thời đi dạy học trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng và Võ Tánh Nha Trang, hoặc tâm sự với người em TTPS, hoặc về nóng bỏng thời sự (Em bé Iran), mừng ngày con đi lấy chồng, tất cả các bài thơ còn lại đều nói đến tình cảm đau xót nhớ thương người chồng mến yêu đã mất. Đúng như tựa đề của tập thơ, sự trông chờ, mong đợi một tương phùng bên kia thế giới là sợi dây xuyên suốt mấy chục bài thơ. Một cuộc hẹn hò tương lai được loan báo, như cuộc gặp gỡ định mệnh của hai tâm hồn trước đây năm mươi năm. Bến đợi, bến bờ đợi mong, bến giang đầu, bến mộng,bến mơ, bến đỗ …là những chữ được lặp đi lặp lại nhiều lần như một khẳng định cho cuộc hẹn hò sắp tới đó.
    Vâng, có những con người trời sinh ra là để gặp nhau, thương nhau, chờ nhau ngay từ tiếng khóc đầu đời, như một định mệnh, không hề hay biết trước :


Em đang đi giữa trời Hai Tháng Tám
Ngày Anh vào đời rộn rã yêu thương
Của Mẹ của Cha và gió muôn phương
Anh đã đến chờ em Anh đâu biết
            
(Anh Vội Để Một Vần Thơ Đâu Đó)
  
   Quen nhau ở lứa tuổi vị thành niên, lớn lên bên dòng sông Hàn, rồi những tháng năm cùng theo học Đại Học Sư Phạm Huế bên con sông Hương, Bến Ngự trữ tình, họ đã yêu nhau và kết duyên cầm sắt :


Ta gặp nhau năm mười bốn tuổi
Một sáng mùa xuân
Nắng vàng rực rỡ
Mắt anh cười không gian rộng mở
Thầm chuyên chở một tình si
             
(Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ)
  
   Họ đã sống rất hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi nàng không cần phải làm thơ « Ngày xưa em không làm thơ/Bởi anh là cả trời mơ bên mình »(3) (Mất anh em làm thơ). Rồi "Bỗng một hôm em trở thành quả phụ", người yêu dấu đã đành đoạn cất cánh bay xa biền biệt, để lại trần gian những tiếc nuối khôn nguôi :

Anh ơi bây giờ
Em ngồi tiếc ngẩn ngơ
Nghe mưa rơi rụng ngoài song cửa
Nghe những giọt buồn rớt quanh đây...
         
(Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ)

  
   Nếu Xuân Diệu xưa kia hăm hở rạo rực, mê đắm cuồng nhiệt, vội vàng giục giã yêu như sợ thời gian xuân trẻ sẽ trôi đi nhanh chóng, thì người con gái xứ Quảng, tuy cũng có trái tim lửa cháy như bị hạn hán chỉ chờ cơn mưa lũ dâng trào, chỉ chực để «được» vỡ đê, lại có cái say đắm đằm thắm :


Và từ đó
Ta thương nhau thắm thiết
Chia sẻ mỗi buồn vui
Tình đầu đâu hay biết
Đời vũ khúc rong chơi cùng năm tháng
Đem vô thường bỏ lại sau lưng                     
(Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ)

Anh đã đến cùng em không hẹn trước
Mùa xuân nào cỏ xanh mượt bờ dâu
Mây trên cao bỗng vội vã tan mau
Và nắng mới trải dài bao mộng ước
              
(Cảm Tạ Tình Anh)


    Hai năm sống ở Paris sau khi rời quê hương và trước khi tìm về miền đất hứa Cali là những ngày « lênh đênh nơi xứ lạ » nhưng vô cùng thi vị. Paris ngày tháng cũ bên người yêu dấu đã để lại trong tâm tư của người sương phụ biết bao hồi tưởng, chập chờn ký ức khó quên. Nàng trở lại đây «sau hai mươi sáu năm dài », tâm hồn héo úa, ứa lệ bước trên những con đường thơ mộng một thời chung bóng mà giờ đây chỉ còn là kỷ niệm. Hai mươi sáu năm, mái tóc bồng bềnh buông thả đôi vai ngày xưa nay đã « hai màu » theo với thời gian. « Lòng buồn như bia mộ », nàng bàng hoàng rung cảm đau đớn nhớ lại cái « thưở trầm hương » đã qua không bao giờ trở lại :


Anh, em đã trở lại Paris
Sau hai mươi sáu năm dài
Cùng anh
Vượt trùng dương tìm đất hứa
Hai mươi sáu năm em già hơn trước
Một mình, trống vắng
Tóc hai màu khó che dấu nét phôi phai


Em trở lại đây
Không có đợi chờ
Lòng buồn như bia mộ
Nhớ bước chân anh trên từng viên gạch cổ
In dấu mỗi lần qua
Nhớ nụ cười anh ôm kín nỗi lo xa
Những tháng ngày chúng mình lênh đênh nơi xứ lạ

Anh, em đã trở lại Paris
Đi giữa mưa gầy Tháng Bảy
Kỷ niệm chập chùng trang ký ức
Mắt cay cay cơn huyễn mộng trùng phùng    
(Em Đã Trở Lại Paris)
 
   Yêu người yêu cả đường đi lối về. Vương quốc tình ái hồn nhiên đằm thắm một thời Paris mà nàng trân trọng, chỉ là một nối dài của tình yêu cọng hưởng với người tình đầu tiên và mãi mãi ngàn sau. Nàng đã trải lòng mình, qua lời nhắn nhủ, san sẻ cùng người em rất thân thương TTPS :


Em sẽ nhận ra
Trong bao la
Từ thinh không vọng lại
Điệu ru buồn u uẩn của sinh ly
Em sẽ nhận ra
Căn nhà đó Beautreillis một thuở
Sau cánh cửa mở hờ
Là một trời dấu yêu ấp ủ
Là hương đêm tỏa ngát đóa diệu kỳ
Và em ơi!
Hãy cúi xuống
Hôn dùm chị bờ rêu phong trước cổng
Nhặt hộ anh viên sỏi đá ngậm ngùi
               
(Nhớ Nghe Em)
 
  Mùa thu tháng mười đi qua từng chân tóc rụng với nỗi nhớ mù khơi, nàng gửi hồn mình theo cánh nhạn bay xa :


Em ngồi đây, héo nụ cười
Tháng mười vàng trổ nghe buồn mang mang
Chìm theo cánh nhạn về ngàn
Tóc em rụng xuống sợi nào cũng anh
(Mất Anh Em Làm Thơ)

   
    Cũng có khi, trong nỗi buồn chất ngất bóp chết con tim, không biết bám víu vào đâu, Kim Thành đã vô lý, rất tình, trách cứ người yêu. Và cái nũng nịu hờn dỗi « vô lý đó » đã làm người đọc càng thêm thương cảm :


Lời thề đó năm mươi năm chưa đủ
Anh hãy đền em những ngày tháng cũ
Hãy đền em giờ đây tàn bóng đổ
Em bơ vơ nỗi nhớ buốt hồn đau
                    
(Bỗng Một Hôm)         


    Tương tư khắc khoải đợi chờ, đìu hiu trong ốc đảo cô đơn, thuyền lạc bến đi không tới bờ, đàn đứt dây cung giai lạc điệu, một mình bâng khuâng trong ảo giác chập chờn ẩn hiện :


Cơn gió nhẹ theo mây vờn tóc rối
Là cơn mưa dội mát đến vô cùng
Vỗ về ta qua từng giờ hấp hối
Biến ngục tù thành hải đảo hoang vu

………………………………………………

Đêm xanh xao buồn lênh đênh bất tận
Đời theo đời lận đận kiếp phù vân
Nỗi khắc khoải xoáy mòn tim nhức nhối
Ta mệt nhoài ôm bóng tối vây quanh …        
(Một Cõi Chập Chùng)


    Để rồi nước mắt âm thầm chảy ngược vào tim. Tưởng gần gũi trong gang tấc mà xa cách vời vợi ngàn trùng. Ám ảnh, thao thức, gợi nhớ, suy tư, mộng mơ …đã hạ sinh được những vần thơ u uẩn, tràn đầy nước mắt, thấm đẫm lòng người :


Đêm hôm qua em nằm yên không ngủ
Nghe nhạc buồn em ngỡ bước chân anh
Bỗng tinh tú vỡ tan từng mạch máu
Anh xa xôi cũng chưa hết ân cần

Tình anh đó…hồn em như bối rối
Nước mắt nào nghe cay chát bờ môi
Anh run sợ, « đừng em ơi đừng khóc
Tội nghiệp em đau nhức trái tim anh »
          
(Cảm Tạ Tình Anh)


    Thỉnh thoảng đâu đó ta lại bắt gặp cái sắc sắc không không thoáng đượm chất Thiền :


Em đứng nơi đây ngóng đợi gì
Tìm anh? Anh đó mãi tìm chi
Hồn ta một phiến ngàn dâu bể
Đổ xuống đời nhau vạn kiếp sau
                   
(Đếm Sao)


    Hoặc thiết tha réo gọi và chơi vơi trong cái vô định của cuộc đời không biết sẽ trôi về đâu :


Mùa thu đến trời vẫn cao vời vợi
Anh, Phổ Hà, dòng sông mãi trôi xa
Xin chớ phôi pha
Hỡi trầm luân em nương tựa
Đưa hồn thơ đến tận cửa u linh

……………………………………………
Trong tỉnh lặng đìu hiu
Tiếng kinh cầu vọng gọi
Ta giật mình tự hỏi
Cõi chập chùng hay ngõ cụt không tên
          
(Một Cõi Chập Chùng)


      Không lẳng lơ như Thị Mầu, đoan trang chung thủy với tình yêu, Kim Thành đã không chấp nhận thái độ mà cô cho là chao qua chao lại trong tình cảm của nhân vật CHỊ RÊU trong phim « Phố Hoài » của đạo diễn  Song Chi (4) mà hai cô trò đã có dịp trao đổi. Đó là cái rigueur morale mà cô vẫn nuôi dưỡng cho quan niệm tình yêu của mình.

    Tình yêu như cây lớn, như biển cả, là cội nguồn tươi mát, là động lực thúc đẩy sáng tạo, mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng trái tim đa cảm đi tìm không tưởng :


Chiếc lá lìa cành đi đâu mà vội
Đời biển dâu tôi đứng ngóng từng giờ
Những đợi chờ dường như dài bất tận
Để bao lần trăng tròn khuyết thương mong

…………………………………………………
Câu thơ viết đọng tình theo hơi thở
Bay bơ vơ tìm bến mộng đầu non
Ngõ đường cùng chạm bàn tay tượng đá
Trời ơi trời… tôi gục ngã tương lai
               
(Buồn vui mưa nắng)


    Dòng thơ Kim Thành đôi khi biến động nhẹ nhàng trong nỗi buồn xa vắng vướng vất ít nhiều chút tình hoài cổ Bà Huyện Thanh Quan :


Vẫn một vầng trăng treo giữa trời
Tình mình nay đã cách đôi nơi
Bến đợi thuyền neo chờ cổ độ
Chẳng biết chừ sóng vỗ nơi mô

Phố xưa một thoáng trầm hương cũ
Đã phủ rêu phong luống ngậm ngùi
Phủi bụi trần gian anh lạc cảnh
Em hồn đơn lạnh ngóng trăng rơi…
              
(Trăng và Tôi)


   Nhưng có lẽ bài thơ buồn nhất, cô đơn nhất, là bài thơ tác giả đã viết như một tình thư gửi người dấu yêu khuất bóng, biền biệt chân mây, trong Ngày Tình Yêu :


Ngày Valentine buồn hiu hắt
Tình xa bay tận cuối chân mây
Anh có biết em đang lệ đổ
Ngồi vỗ về nỗi nhớ khôn nguôi

………………………………………
Màu thời gian xanh xao tàn úa
Tiếng chuông buồn réo gọi âm xa
Tim thức giấc hay tim đã chết ?
Giữa khô cằn sỏi đá trơ trơ
                           
(Tình cuối chân mây)


     Anh đã bỏ đi, đã lỗi hẹn, nhưng tình anh thì trước sau « mãi mãi không phai ». Ta thấy Kim Thành là người có cái may mắn được lá bùa tình yêu chiếu mạng, nâng niu che chở suốt một đời. Phải chăng cái may mắn đó đã làm cho sự mất mát càng to lớn hơn và nỗi đau càng thêm vô cùng ? 


Anh Hoàng Tử không chỉ ngày gặp gỡ
Tóc điểm sương vẫn gối mộng từng giờ
Đời sỏi đá anh dìu em sánh bước
Trải muôn hoa ta luân vũ nghê thường

Những đứa con mình kim cương ngọc quí
Là kho tàng anh để lại cho em
Cảm tạ tình anh một đời chung thủy
Cảm tạ tình anh ơn phút tình cờ
                    
(Cảm tạ tình anh)


     Trong khát vọng đợi chờ, nghi vấn thường đặt ra, ta bắt gặp những tiếng thở dài thờ thẫn, trong mơ hồ một cõi ngóng trông :


Bến đợi bây giờ ở nơi đâu ?
Người ơi có biết em đang sầu
Nhìn bốn phương trời xa xa lắc
Chỉ thấy một màu thương nhớ thương…
       
(Nghe hồn bay bổng)


   Giấc mơ Ngưu Lang Chức Nữ cũng chỉ là một hy vọng viễn vời trong mênh mông vũ trụ, thời gian xâm thực làm hao mòn lòng tin nơi cuộc gặp gỡ cuối cùng :


Hỡi cánh gió thả trôi niềm mơ ước
Chở giùm ta cầu Ô Thước sông Ngân
Chút trần ai tơ vương còn sót lại
Giấc mộng hờ không dấu vết ăn năn…

…………………………………………
Tháng Bảy mưa ngâu
Giọt buồn rơi rất khẽ
Trên tàng cây xanh lá
Ướt sũng trái tim đau
Em ngước mặt nghe hồn băng giá
Nhìn trời cao chẳng thấy bóng thương yêu
   
(Tháng bảy mưa ngâu)

  
    Nhưng cuối cùng thì Kim Thành vẫn « ta chừ vẫn đợi ». Ở đây không có sự suy tính, mà là một khẳng định vô cùng lãng mạn hướng về tương lai mờ mịt :
 

Tình rơi rụng, một cung đàn đứt phím
Tím một góc trời tím bước đi hoang
Chiều buông lơi nhìn dòng sông nước chảy
Nước chảy qua cầu sỏi đá buồn đau

Nước chảy qua cầu ta chừ vẫn đợi
Vịn cuộc đời đi cho hết trăm năm
Bâng khuâng gì những xa tít mù tăm
Mưa, mưa mãi mưa hoài mưa chẳng tạnh
    
(Ta chừ vẫn đợi)


    
    Với tập thơ Bến Đợi, tác giả Kim Thành không tìm cách cách tân thơ, không làm dáng, làm điệu bộ như một số nhà thơ (lớn hoặc nhỏ), không dùng ngôn từ lắc léo hay lòe loặt với những xuống hàng, chấm câu cầu kỳ. Dễ đọc dễ hiểu, có biên độ xúc cảm lớn vì chân thật, giàu nhạc tính, giàu hình ảnh màu sắc như hội họa. Đặc biệt thơ gây xúc động mạnh mà vẫn không làm người đọc có cảm giác quá than khóc ảo não : một ngữ ngôn biết tự điều tiết lời. Tập thơ Bến Đợi có nhiều bài đạt tới đỉnh cao, rực rỡ sáng. Có những câu trong bài rất tài hoa. Về kỹ thuật thuần túy : có những câu thơ lục bát hoặc song thất lục bát gieo vần không tuân theo luật lệ cố hữu (ngay cả những tác phẩm lớn cổ điển cũng ít có 100% đúng luật !), nhưng sự «nhảy rào» này không làm tổn hại chất thơ, ngược lại đã làm tăng lên sự uyển chuyển nhịp nhàng, thể hiện biệt tài riêng của tác giả ! Nguồn thơ có sức xúc cảm lay động lớn và giàu nhạc điệu khiến ta dễ dàng chấp nhận và quên đi cái máy móc khư khư cứng ngắt của kỹ thuật. Mục đích của thơ không phải là diễn tả mượt mà tình cảm của trái tim sao ?
     Mấy ai trong chúng ta nhớ và thuộc lòng hàng trăm hàng nghìn bài thơ của các tác giả nổi tiếng như Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ, Nguyễn Bính, Chế Lan Viên, Tế Hanh,…Có ai nhớ được vài câu bản dịch tiếng Việt của Tỳ Bà Hành trong sự nghiệp thơ đồ sộ của Bạch Cư Dị đời thịnh Đường ? Có thể chúng ta thuộc một vài bài, có thể một vài câu (trong một bài) của một tác giả nào đó. Như vậy, trong thực tế, câu thơ đóng vai trò rất quan trọng trong một bài thơ, cũng như một bài thơ (chất lượng) đối với một tập thơ (số lượng). Trong ý nghĩa này, thơ tình Kim Thành có những bài rất hay (Em đã trở lại Paris, Mất anh em làm thơ, Ngồi tiếc ngẩn ngơ, Bổng một hôm, Cảm tạ tình anh, Đếm sao), một ngày nào đó có thể được sắp vào kho tàng văn học sử thơ tình Việt Nam, theo thiển ý người viết bài này (cũng như bài “Màu tím hoa sim” của Hữu Loan viết cho người vợ trẻ bị chết đuối). Những bài thơ vừa kể trên của Kim Thành (5) làm người đọc xúc động vô cùng vì lời lẽ chân thật thiết tha, chữ nghĩa kén chọn, súc tích mượt mà nhưng bình dị, nói lên được nỗi lòng u uẩn thương nhớ chất chứa đầy kỷ niệm của nhà thơ với người chồng đã khuất. Đặc biệt bài “Em đã trở lại Paris” đã làm người viết choáng váng, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, mà lần nào cũng “mắt cay cay“ như một câu trong bài thơ đó.
 

Lê Miên Khương
Paris, tháng 9 / 2007   


(1) Vì bài viết giới hạn, chúng tôi chỉ đề cập đến thơ Kim Thành mà thôi.
(2) Phan Thái Yên, « Kim Thành…Người sương phụ làm thơ », nguyệt san Giao Mùa (có in lại ở phần cuối tập thơ nầy).
(3) Tất cả các câu viết nghiêng là trích thơ Kim Thành, trừ khi có chú thích khác.
(4) Phim Phố Hoài kể chuyện anh Dậu học giỏi con nhà nghèo, sau mấy chục năm du học thành danh ở hải ngoại, về lại thành phố tuổi thơ Hội An, tìm lại nhà thầy giáo cũ để trả ơn nghĩa. Dậu và người chị (Rêu, con gái của thầy) nhắc lại những dĩ vãng êm đềm trong khung cảnh đặc biệt của phố Hội. Một phim đầy thơ tính.
(5) Website thơ Kim Thành : «
www.kimthanh.net »
Publié le 16/10/2008 à 15:34
Par bendoi




CÓ PHẢI EM LÀ...

Chị viết cho em bài thơ hôm nay
Mà thấy trong tim cả tình tuổi dại
Có phải em là gió chướng chiều hôm
Con đom đóm nhỏ giữa đêm đen thẩm

Em thương chị tình thương lạ lắm
Cánh diều bay chẳng vướng bụi trần
Cũng hẹn hò ngóng đợi chờ trông
Cũng đưa đón ân cần tha thiết

Em có biết chiều nay nắng rụng
Hoa linh - lan gửi gió về ngàn
Chị mường tượng mùa xuân đang nở
Giữa đất trời có chị và em

Rồi trăng xuống bên thềm dạ thảo
Dang tay chào một đoá phù du
Chị soi bóng theo trăng dõi bước
Nghe mơ hồ nhạc điệu lên cao

Trong cõi nhớ em cơn gió nhẹ
Thật hồn nhiên thả tiếng sáo đồng
Trời đất bỗng xôn xao cung bậc
Đêm thăng hoa nhẹ gót phiêu bồng

Chị vội kết  thanh âm mở hội
Tạ ơn đời hạnh phúc hôm nay
Nghe chơi vơi tiếng thì thầm gọi
Về đi em sóng đã  bạc đầu...
 
Kim Thành
May 2007
 
NHẠC MỘC THIÊNG - CA SĨ HƯƠNG GIANG
CLICK


THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM


CÓ MỘT LẦN



EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS

KIỀU TUÝ VINH  - HƯƠNG GIANG


LẠC BƯỚC CHÂN QUEN


CÂU KINH CŨNG CƯỜI


CHẮP CÁNH




LẠC CẢNH

Vừa thấy Aspen đã sững sờ
Cảnh đâu đẹp quá nhẹ như tơ
Đôi bờ tuyết phủ giăng giăng mắc
Núi bạc trầm tư sắc sắc không
Gió đứng trông mây mây chẳng đến
Trời xanh trong vắt mắt thủy tinh
Hỏi ai lữ khách xin dừng lại
Chỉ một lần thôi phủi bụi trần...

Kim Thành
January 2008


NHỚ CALI




MỞ CỬA

Đêm trừ tịch linh hồn tôi mở cửa
Nghe Yêu Thương vội vã đến thật gần
Trong khoảnh khắc đất trời như dừng lại
Người ơi người năm tháng vẫn còn đây...

Kim Thành
Giao thừa Đinh Hợi-2007




TÌM ANH


Bến Đợi bây giờ ở trong tim
Mà sao ta vẫn maĩ đi tìm
Đêm nay nguyệt lạnh bên song cửa
Người về đâu hỡi nửa vầng trăng ?!
Ma photo
Le blog de nhatlam
Trafic
Noter ce blog :
1 5
1 connecté
1892 visiteurs
Mon calendrier
< Oct. 2008  
LMMJVSD
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031  
Publié le 16/10/2008 à 15:30
Par bendoi




 


TRANG THƠ KIM THÀNH
anh.net/iCLICKndex.asp

 
BUỔI RA MẮT THI PHẨM BẾN ĐỢI  
MUC LUC - THI PHAM BEN DOI

  
CA.28-10-2007


 
DVD THI TẬP BẾN ĐỢI - CLICK VÀO HÌNH


TRỞ TRỜI

Mấy hôm nay gió trở trời
Cho thơ tôi cũng chơi vơi giữa đời
Bởi người nói trước quên sau
Những ngày xưa ấy qua mau mất rồi 

Nhìn lên trời, thấy mây trôi
Hồn tôi lãng đãng theo mây chập chờn
Tôi hờn mây cứ đó đây
Để cho thương nhớ về xây thành sầu

Muốn gọi nắng hỏi vài câu
Ngại nắng sợ gió cúi đầu làm ngơ
Thôi thì viết nốt bài thơ
Xé ra từng mảnh thả vào hư không

Bao giờ thương nhớ đơm bông
Tôi đem trồng giữa mênh mông hoàng hà
Rồi tôi hát kh́úc tình xa
Mơì trăng viễn xứ so cung nguyệt cầm

Chao ôi một mảnh tơ tằm
Bay vào cõi mộng trăm năm hóa rồng
Trời bên ngoài đổ cơn giông
Trong tôi mưa gió đã thành thiên thu...

Kim Thành
October 2008

VẦN THƠ EM VIẾT

Năm năm anh đã qua cầu
Năm năm em viết thơ sầu khóc anh
Ngày xưa mái tóc em xanh
Bây giờ tóc đã hai màu tuyết sương

Em thường đếm nhớ đếm thương
Rồi đem nhốt hết vào vườn tương tư
Có phải em thật là hư ?!
Cứ thương cứ nhớ bên bờ vô vi

Đắm chìm theo bóng chim di
Chim bay khuất nuí còn gì để mong
Một con suối, một dòng sông
Một vùng biển rộng lao đao phận người

Hồng hoang lịm chết tiếng cười 
Bên đồi gió hú mùa Thu lại về
Năm năm một mảnh trăng thề
Năm năm em đã làm thơ khóc tình

Giọt trần em uống lặng thinh
Vần thơ em viết câu kinh đá buồn
Năm năm nước chẳng về nguồn
Năm năm em ngóng bên bờ trường giang...

Kim Thành
September 2008 
( Ngày giỗ Anh lần thứ năm )

HÔM NAY TÔI VUI

Hôm nay tôi vui
Đất trời cũng rạng rỡ
Nhìn nắng cuối hè cứ ngỡ dáng xuân sang
Rồi tuổi hai mươi bay về lãng đãng 
Vẽ ba ngả đường một điểm tụ kết tinh
Con tim lung linh một dấu yêu khó tả

Ngày mai
Phải rồi ngày mai
Cuộc hành trình dài cài hoa sắc thắm
Sẽ mang tôi đến đó
Để thấy ai cười trên hoang lạnh bơ vơ
Để cùng nhau mơ
Một ngõ hạnh
Có nắng hanh vàng sau những cơn mưa
Và những đợi chờ đong đưa nỗi nhớ

Tôi sẽ đến
Với hành lý thật đơn sơ
Một nụ cười tươi
Vòng tay rộng mở
Dăm ba câu thơ mới vừa viết dở
Một trái tim nồng trong vắt thủy tinh

Tôi sẽ đến
Rất chân tình
Vụng dại
Hát lại một lần bài ca một thuở
Đi laị một lần đại lộ năm xưa
Bằng những tin yêu
Dài hơn thế kỷ
Và tôi sẽ cố quên...quên hết 
Những nỗi muộn phiền một cõi riêng tôi...

Kim Thành



PHƯỢNG TÍM BUỒN TÊNH

Nhìn phượng tím nghe lòng buồn rưng rức
Thương những chiều nắng tắt gió hiu hiu
Anh một bước, em cùng theo một bước
Ta dìu nhau qua con dốc cuối đường

Cây phượng tím em trồng theo nỗi nhớ
Đã nở hoa mát rượi sáng hôm qua
Giữa trời xanh phượng một màu tuyệt đẹp
Sóng nhạc vàng rung nhẹ cánh mong manh

Anh thường bảo tình anh là mộng ước
Của một đời được mãi mãi yêu em
Con nước chướng ngăn chi hai lối rẽ
Để bây giờ cho trăm nhớ ngàn thương

Tình phượng tím buồn theo cung nguyệt lạnh
Tiếng thở dài lịm chết bóng hoàng hôn
Trăng quạnh quẽ đưa hồn trôi trên lá
Em, một trời yêu dấu vội lên ngôi

Đã mấy mùa thu anh đi biền biệt
Đã mấy hạ buồn tím giấc mơ hoa
Làm sao xóa được tên anh trên đá
Mưa nắng nhạt nhòa, anh quá bơ vơ

Ôi phượng tím cả trời thương cách trở
Dòng sông đời mấy nhánh cũng chia xa
Người đã đi, đi maĩ chẳng quay về
Hồng trần vẫn một màu tang giá băng...

Kim Thành
July 2008

NHẠC MỘC THIÊNG - CA SĨ DIỆU HIỀN

THƯƠNG NHỚ
 

DANANG - 1974

ANH MUỐN...


NỢ NHAU

Em nợ tôi
Một năm ba trăm saú mươi lăm ngày chẵn
Ta nợ nhau
Trọn năm tháng cuối đời
Một mai kia khi giã từ cõi thế
Biết mình còn có nợ để cho nhau
Những maí tóc trắng phau
Đẹp như bông tuyết
Sẽ cần nhiều hơi ấm dẫu xa xôi

Có những buổi chiều
Đêm về rất vội
Có những đêm buồn
Chẳng đếm được sao
Anh đã  vô vọng tìm em 
Trên mười ngón tay bấm nốt thời gian
Anh đã lang thang
Như gã mục đồng giữa sa mạc lạnh 
Buồn hiu
Nhóm ngọn lửa hồng sưởi ấm cô đơn

Em ơi ! 
Hãy noí cho anh nghe đi 
Sao ta nợ nhau mà không thể trả
Hãy nói cho anh nghe đi
Con đường nào đi vào huyền thoại
 Và con đường nào là bể khổ trầm luân...

Hãy nói cho anh nghe đi
Có phải hôm nay là ngày daì̀ vô tận
Em ngồi ở đó 
Một mình 
Vai gầy tóc rối
 Ngóng đợi con đò xuôi mãi một dòng sông  ...  
   
Em vẫn nợ tôi   
Một năm ba trăm saú mươi lăm ngày chẵn
Ta vẫn nợ nhau một khối tình sầu...

Kim Thành
Tôi, mảnh hồn chơi vơi
Đang nằm nghe mưa rơi
Giọt mưa buồn nghe lạ
Rớt trên tàng lá khô

Giọt buồn như kinh khổ
Đổ xuống nỗi cô đơn
Thấm vào từng mach máu
Làm đau nhói con tim

Không gian im tiếng gọi
Chim quên hót trên cành
Tình vội bay đâu mất
Lặng lẽ tôi tìm tôi

Lặng lẽ tôi tìm tôi
Để biết mình đang nhớ
Để biết mình đang thương
Con đường xưa tơ vương

Lặng lẽ tôi tìm tôi
Chập chờn trong ảo giác
Bên bờ sông hiu quạnh
Một người đứng bơ vơ

Xin hỏi nụ tình thơ
Bao giờ thôi hẹn ước
Xin hỏi mảnh hồn tôi
Bao giờ thôi chơi vơi...

Kim Thành
( Để nhớ lần về thăm Huế 2003 )
Về với Huế thấy mình như bé lại
Tuổi học trò lộng lẫy nhảy trong tim
Dòng sông Hương nước vẫn chảy im lìm
Nhưng đã chết màu xanh mơ thuở trước

Ngôi trường cũ 
bước chân bao kỷ niệm
Vôi  tím buồn in dấu tuổi mười lăm
Đã mấy mươi năm, chừng lâu quá nhỉ
Thời gian trôi cho đành đoạn phôi pha
          
Về với Huế tìm anh nơi phố trọ
Con phố buồn quạnh quẽ thiếu người thương
Chợt bắt gặp một thanh âm rất lạ
Hỏi phượng già, phượng ngơ ngác nhìn quanh

Về với Huế đây rồi chùa Linh Mụ
Cửa Hoàng Thành rộng mở đón người xưa
Vi Dạ trăng đưa,Thiên An lộng gió
Chiều mưa bay u uẩn áo cung phi

Về với Huế để đi mà nhớ mãi
Những tàn phai héo úa mộng tan tành
Một mai kia xa bờ qua bến lạ
Biết Huế còn thương nhớ cuộc tình ta?!

Kim Thành
 

NHA TRANG - 1975

NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY

Sáng nay nghe chim hót
Ngỡ tiếng ai vọng về
Như một lời nhắn nhủ
Nhớ thương nhau ngàn năm

Ngàn năm mây vẫn bay
Ngàn năm ta vẫn đợi
Hai bờ đời ngăn cách
Mộng có xuôi theo dòng?!

Trời vào Xuân lành lạnh
Nắng dìu dịu bên song
Ngước nhìn về phương ấy
Ô hay thấy gì đâu !

Chỉ mỗi một lần đi
Là xa nhau biền biệt
Chỉ mỗi một lần chào
Là hư ảo tầm tay

Hỡi ai người yêu dấu
Có về mộng đêm qua
Nhặt giùm tôi chiếc lá
Trôi dạt tận miền xa

Miền xa chừ sương khói
Hồn lạc phách âm ba
Ngàn năm ta vẫn đợi
Ngàn năm mây vẫn bay...

Kim Thành
March 2008

Nhạc MỘC THIÊNG - Ca Sĩ  HUONG  GIANG
Nhạc MÔC THIÊNG-TIẾNG HÁT NGỌC VÂN
Click
NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY  - PPS - MỘC THIÊNG

MẸ ƠI ! CON NHỚ MẸ

Con nhớ Mẹ
Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ
Mùa thu năm nào quạnh quẽ rừng thưa
Mẹ ngồi khóc  
Giữa đất trời trở gió
Suối tóc mềm xỏa kín phủ hai vai
Con tuổi dại
Mới vừa lên saú
Nhặt lá làm giường
Thương Mẹ ôm chân
Chiều Minh Qui sắc úa phai dần *
Đôi chim nhỏ dường nghe tình đứng ngó

Rồi thời gian qua...
Con ngày khôn lớn
Rồi những chia xa
Sóng nước vỡ bờ...

Bây giờ Mẹ cuối chân mây
Con nơi trần thế hóa thân dã tràng
Dã tràng se cát biển Đông  **
Ơn dòng sữa Mẹ con mang một đời
 
Con nhớ Mẹ
Mẹ ơi! con nhớ Mẹ...

Kim Thành
December 2007

* Minh Qui: Tên một làng nhỏ
ở Quế Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam
**Cadao
http://www.kimthanh.net/sounds

/meoiconnhome_SL_cdq.wma

Click vào hình để nghe nhạc : ME ƠI ! CON NHỚ MẸ
Nhạc MỘC THIÊNG - Ca Sĩ : Sỹ LINH