iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 15/06/2008 à 09:19
Par bendoi

CHAPCHẮP CÁNH CANH



  HÌNH NHƯ
http://www.kimthanh.net/hi   HONG VANnhnhu_HV.asp?speed=dialup
http://www.kimthanh.net/hi   SY LINHnhnhu_SL.asp?speed=dialup

http://www.kimthanh.ne
MỞ CỬA

Đêm trừ tịch linh hồn tôi mở cửa
Nghe Yêu Thương vội vã đến thật gần
Trong khoảnh khắc đất trời như dừng lại
Người ơi người năm tháng vẫn còn đây...

Kim Thành
Giao thừa Đinh Hợi-2007


ĐƯỜNG XƯA

Con đường xưa lá thu bay
Chiều nay đi lại , chiều nay vắng người
Còn đâu  vang tiếng chị cười
Khi tôi giả bộ trượt chân bước nhào
Còn đâu giọng nói ngọt ngào
Chị tôi khẻ đọc câu ca dao buồn
Con đường xưa mịt mù sương
Để tôi đi dưới trời thương một mình.
Đếm từng viên sỏi lặng thinh
Trong cô đơn lạnh từng cơn mưa ngà
Con đường chị đã đi qua
Chiều nay đi lại chiều nay vắng người
Chơ vơ lòng nhớ khôn nguôi
Con đường hun hút ... cuối đường quạnh hiu

Tôn Thất Phú Sĩ
22 JAN-SN chi.

TÌM ANH

Bến Đợi bây giờ ở trong tim
Mà sao ta vẫn maĩ đi tìm
Đêm nay nguyệt lạnh bên song cửa
Người về đâu hỡi nửa vầng trăng ?!

Kim Thành
Giao Thừa Mậu Tý - 2008



CÂU KINH CŨNG CƯỜI

Tôi ao ước một món quà kỳ diệu
Nhưng chờ hoài vẫn chẳng thấy quà đâu
Nhìn cây thông rạng rỡ đứng giữa nhà
Niềm thất vọng cao hơn hồn Hi Mã

Tiếng chuông ngân đồ về như giục giã
Những cô đơn hãy xít lại gần nhau
Cho xa tít trong muôn trùng cách biệt
Ghé môi cười tay siết chặt bàn tay

Quà của tôi ở chân trời góc biển
Trời thì cao biển rộng quá bao la
Lại thêm nữa qua mấy mùa mưa nắng
Chắc người xưa quên cả lối đi về ...
.................................................................

Bây giờ quà đã đến rồi
Tôi vui chi lạ câu kinh cũng cười 
Biết người còn nhớ đến tôi
 Cho du`cách trở sơn khê mây ngàn ...

 
Kim Thành
December 2007



ASPEN

Vừa thấy Aspen đã sững sờ
Cảnh đâu đẹp quá nhẹ như tơ
Đôi bờ tuyết phủ giăng giăng mắc
Núi bạc trầm tư sắc sắc không
Gió đứng trông mây mây chẳng đến
Trời xanh trong vắt mắt thủy tinh
Hỏi ai lữ khách xin dừng lại
Chỉ một lần thôi phủi bụi trần...

Kim Thành
January 2008



NHO CALI...

NGAN NAM MAY VAN BAY

http://www.kimthanh.net/sounds
NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY
/ngannammayanbay_HG_cdq.wma

KIM THÀNH-MỘC THIÊNG-HƯƠNG GIANG





Publié le 10/06/2008 à 23:57
Par bendoi




NỢ NHAU


Em nợ tôi
Một năm ba trăm saú mươi lăm ngày chẳn
Ta nợ nhau
Trọn năm tháng cuối đời
Một mai kia khi giã từ cõi thế
Biết mình còn có nợ để cho nhau
Những maí tóc trắng phau
Đẹp như bông tuyết
Sẽ cần nhiều hơi ấm dẫu xa xôi

Có những buổi chiều
Đêm về rất vội
Có những đêm buồn
Chẳng đếm được sao
Anh đã  vô vọng tìm em 
Trên mười ngón tay bấm nốt thời gian
Anh đã lang thang
Như gã mục đồng giữa sa mạc lạnh 
Buồn hiu
Nhóm ngọn lửa hồng sưởi ấm cô đơn

Em ơi ! 
Hãy noí cho anh nghe đi 
Sao ta nợ nhau mà không thể trả
Hãy nói cho anh nghe đi
Con đường nào đi vào huyền thoại
 Và con đường nào là bể khổ trầm luân...

Hãy nói cho anh nghe đi
Có phải hôm nay là ngày daì̀ vô tận
Em ngồi ở đó 
Một mình 
Vai gầy tóc rối
 Ngóng đợi con đò xuôi mãi một dòng sông  ...  
   
Em vẫn nợ tôi   
Một năm ba trăm saú mươi lăm ngày chẳn
Ta vẫn nợ nhau một khối tình sầu...

Kim Thành
June 2008


VỀ VỚI HUẾ
( Để nhớ lần về thăm Huế 2003 )

 
Về với Huế thấy mình như bé lại
Tuổi học trò lộng lẫy nhảy trong tim
Dòng sông Hương nước vẫn chảy im lìm
Nhưng đã chết màu xanh mơ thuở trước

Ngôi trường cũ 
bước chân bao kỷ niệm
Vôi  tím buồn in dấu tuổi mười lăm
Đã mấy mươi năm, chừng lâu quá nhỉ
Thời gian trôi cho đành đoạn phôi pha
          
Về với Huế tìm anh nơi phố trọ
Con phố buồn quạnh quẽ thiếu người thương
Chợt bắt gặp một thanh âm rất lạ
Hỏi phượng già, phượng ngơ ngác nhìn quanh

Về với Huế đây rồi chùa Linh Mụ
Cửa Hoàng Thành rộng mở đón người xưa
Vi Dạ trăng đưa,Thiên An lộng gió
Chiều mưa bay u uẩn áo cung phi

Về với Huế để đi mà nhớ mãi
Những tàn phai héo úa mộng tan tành
Một mai kia xa bờ qua bến lạ
Biết Huế còn thương nhớ cuộc tình ta?!

Kim Thành
May 2008





 http://www..com/maiducvinh

THƠ KIM THÀNH
TRANG NHÀ NINH HOÀ




ME ƠI ! CON NHỚ MẸ


Con nhớ Mẹ
Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ
Mùa thu năm nào quạnh quẽ rừng thưa
Mẹ ngồi khóc  
Giữa đất trời trở gió
Suối tóc mềm xỏa kín phủ hai vai
Con tuổi dại
Mới vừa lên saú
Nhặt lá làm giường
Thương Mẹ ôm chân
Chiều Minh Qui sắc úa phai dần *
Đôi chim nhỏ dường nghe tình đứng ngó

Rồi thời gian qua...
Con ngày khôn lớn
Rồi những chia xa
Sóng nước vỡ bờ...

Bây giờ Mẹ cuối chân mây
Con nơi trần thế hóa thân dã tràng
Dã tràng se cát Biển Đông **
Ơn dòng sữa Mẹ con mang một đời...

Con nhớ Mẹ
Mẹ ơi! con nhớ Mẹ...

Kim Thành
December 2007

* Minh Qui: Tên một làng nhỏ
ở Quế Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam
** Ca dao
http://www.kimthanh.net/sounds

/meoiconnhome_SL_cdq.wma

Click vào hình để nghe nhạc : ME ƠI ! CON NHỚ MẸ
Nhạc MỘC THIÊNG - Ca Sĩ : Sỹ LINH

VIDEO

http://www.lemanhtruy
.net/C/054DaoDuaHoang
/Video.htm


.net/C/
BỖNG MỘT HÔM
019BongMH-BaoYen/Video.htm


http://www.lemanhtruy.     EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS net/C/004Paris/Video.htm

http://www.lemanhtruy.net/C/
NHỚ NGHE EM
028NhoNgheEm/Video.htm


http://www.lemanhtruy.net/TRAI TIM CHIC/030TraiTimChi/Video.htm

http://www.lemanhtruEM O BEN KIA/C/027EmOBenKia/Video.htm


THUONG NHO...

CHAP CANH

CCHƠI VƠI
HOI VOI

http://www.kimthanh.net/

sounds/choivoi_QL_cdq.wma

Click vào hình để nghe nhạc : CHƠI VƠI
Nhạc MỘC THIÊNG - Ca Sĩ : QUỲNH LAN  

HINH - NHU
http://www.kimthanh.net/hi   HONG VANnhnhu_HV.asp?speed=dialup
http://www.kimthanh.net/hi   SY LINHnhnhu_SL.asp?speed=dialup

http://www.kimthanh.ne
MỞ CỬA

Đêm trừ tịch linh hồn tôi mở cửa
Nghe Yêu Thương vội vã đến thật gần
Trong khoảnh khắc đất trời như dừng lại
Người ơi người năm tháng vẫn còn đây...

Kim Thành
Giao thừa Đinh Hợi-2007


ĐƯỜNG XƯA

Con đường xưa lá thu bay
Chiều nay đi lại , chiều nay vắng người
Còn đâu  vang tiếng chị cười
Khi tôi giả bộ trượt chân bước nhào
Còn đâu giọng nói ngọt ngào
Chị tôi khẻ đọc câu ca dao buồn
Con đường xưa mịt mù sương
Để tôi đi dưới trời thương một mình.
Đếm từng viên sỏi lặng thinh
Trong cô đơn lạnh từng cơn mưa ngà
Con đường chị đã đi qua
Chiều nay đi lại chiều nay vắng người
Chơ vơ lòng nhớ khôn nguôi
Con đường hun hút ... cuối đường quạnh hiu

Tôn Thất Phú Sĩ

22 JAN-SN chi.

TÌM ANH

Bến Đợi bây giờ ở trong tim
Mà sao ta vẫn maĩ đi tìm
Đêm nay nguyệt lạnh bên song cửa
Người về đâu hỡi nửa vầng trăng ?!

Kim Thành
Giao Thừa Mậu Tý - 2008



Món Quà Noel


Tôi ao ước một món quà duy nhất
Nhưng chờ hoài vẫn chẳng thấy quà đâu
Nhìn cây thông rạng ro+~ nơi góc nhà
Niềm thất vọng cao hơn hồn Hi Mã

Tiếng chuông ngân đồ về như giục giã
Những cô đơn hãy xít lại gần nhau
Cho xa tít trong muôn trùng cách biệt
Ghé môi cười tay siết chặt bàn tay

Quà của tôi ở chân trời góc biển
Trời thì cao biển rộng quá bao la
Lại thêm nữa qua mấy mùa mưa nắng
Chắc người xưa quên cả lối đi về ...
.................................................................

Bây giờ quà đã đến rồi
Tôi vui chi lạ câu kinh cũng cười 
Biết người còn nhớ đến tôi
 Cho du`cách trở sơn khê mây ngàn ...

 
Kim Thành
December 2007



ASPEN

Vừa thấy Aspen đã sững sờ
Cảnh đâu đẹp quá nhẹ như tơ
Đôi bờ tuyết phủ giăng giăng mắc
Núi bạc trầm tư sắc sắc không
Gió đứng trông mây mây chẳng đến
Trời xanh trong vắt mắt thủy tinh
Hỏi ai lữ khách xin dừng lại
Chỉ một lần thôi phủi bụi trần...

Kim Thành
January 2008



NHO CALI...

NANG LEN ROI ...

NGAN NAM MAY VAN BAY

http://www.kimthanh.net/sounds
NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY
/ngannammayanbay_HG_cdq.wma

KIM THÀNH-MỘC THIÊNG-HƯƠNG GIANG



Ma photo
Le blog de nhatlam
Trafic
Noter ce blog :
1 5
1 connecté
1120 visiteurs
Mon calendrier
< Jun. 2008  
LMMJVSD
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30      
Publié le 10/06/2008 à 23:25
Par bendoi

CÔ GIÁO TÔI
 
Một đêm đông tuyết rơi ngoài song cửa *
Nghe lại giọng nói Cô Giáo năm xưa**
Ký ức xa xôi đậm nét hiện về
Lòng ấm lại như ngồi gần bếp lửa 
 
Ngày đầu tiên Cô bước chân vào lớp
Nét đẹp cao sang quí phái sáng ngời
Giọng dịu dàng nhìn chúng tôi  Cô hỏi
“ Chào các em đây là lớp Pháp văn ? ”
 
Chắc Cô là tiên từ trên trời
Lang thang xuống trần gian tục lụy
Hoá phép lũ  học trò phá đùa nghịch ngợm
Thành đàn ong cần mẫn siêng năng
Giờ học không còn thấy dài vô tận
Năm học trôi qua nhanh quá nhanh
 
Ngày ấy Cô giáo tôi yêu đời rạng rỡ
Trên đôi môi không thiếu vắng nụ cười
Hôm nay đọc trang web mà lòng bỡ ngỡ
Những vần thơ đầy nước mắt đau thương
Ôi thời gian!  Ôi cuộc sống vô thường !
Làm đổi thay những mảnh đời trần thế 
 
*August  là mùa đông ở xứ Kangaroo
** Điện thoại thăm Cô 


NGUYỄN VĂN QUÂN


Học Trò cũ của Cô KIM THÀNH ( NK. 1965 )
TRƯỜNG TRUNG HỌC VÕ TÁNH - NHA TRANG


Publié le 10/06/2008 à 23:18
Par bendoi


     

                          
CÓ MỘT LẦN


Có một lần chia tay đành đoạn
Môi miệng cười tim lại nhói đau
Con dốc đứng ngăn chi hai ngả
Vẫy tay chào nghe đã nhớ nhau

Em bước đi bóng mờ che khuất
Anh cúi nhìn lưu luyến bàn tay
Mây trên cao bỗng khóc vỡ bờ
Mưa ướt đẩm đôi vai bé nhỏ

Này em hỡi xin quay mặt lại
Cho anh nhìn nét ngọc trong thơ
Cho anh mơ sẽ có một ngày
Em mãi mãi cuồng si trọn kiếp

Hãy nói đi em mau cho kịp
Dẫu chiêm bao nước mắt chảy dài
Dẫu gót hài dẫm nát hồn anh
Trên đau khổ phút giây tận thế

Anh không thể, em ơi không thể
Nhắm mắt nhìn bóng tối trùng vây
Tóc em gầy là dây tơ buộc
Tháng ngày anh còn lại nơi nầy

Anh sẽ thổi bay đi mộng ảo
Nhốt mặt trời rạng rỡ trong thơ
Cho trăn trở đi vào quên lãng
Ru tình anh một thuở đi tìm... 

Kim Thành
May 2007

 

http://www.kimthanh.net/sounds/
emdatrolaiparis_
HG2_cdq.wma

Nhạc KIỀU TUÝ VINH - Ca Sĩ HƯƠNG GIANG 


http://www.kimthanh.net/sounds/
Em Đã Trở Lại Paris
   ( Hồng Vân )
emdatrolaiparis_HV.wmae
Ta Chừ Vẫn Đợi
 ( Thu Thủy )
tachuvandoi_TT_cdq.wma




CHIA TAY NGƯỜI

Chia tay người buồn tôi lên đầy mắt
Không buồn nào hơn buồn của hôm nay
Lòng quay quắc bởi chẳng sao níu được
Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi

Người đi vội sợ con tim se thắt
Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ
Giữa biển đời bỗng nhiên nghe nghẹt thở
Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười

Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt
Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về
Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê
Chưa kịp giữ người đà bay đi mất

Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất
Nghe cồn cào dư vị những ngày qua
Nghe xôn xao một cung trầm vọng ải
Để nhốt người còn lại dẫu trong mơ

Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt
Tàu vẫn đi nhanh lăn bánh vô tâm
Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác
Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người

Người ơi người ! đến chi rồi đi vội
Cho buồn thương vây kín cả trời Tây
Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy
Con phố cũ mai đây... còn đâu nữa !

Tôi, cỏ cây vàng úa ...đợi trời mưa !
 
Tôn Thất Phú Sĩ


Chia tay nhau, em trở về xứ lạ
Con phố chiều quay quắt thiếu người thương
Bên kia trời hẳn là cõi vấn vương
Để anh gọi tên em làm điểm hẹn
 
Chia tay nhau, như một lời nhắn nhủ
Mỗi ngày qua là mỗi nhớ nhung về
Tâm hồn anh ngọn núi lửa đam mê
Không yên nghỉ vở tan thành mảnh vụn
 
Em đi rồi Paris buồn gió cuốn
Chiều sông Seine đâu nữa bước song đôi 
Hạnh phúc nào đưa thuyền tìm Bến Đợi
Anh thẩn thờ vuôn sới mối tình si
 
Có một lần cô đơn về bóp nghẹt
Trái tim anh đau nhói buốt đợi chờ
Anh gọi vô cùng vòng tay rộng mở
Ôm cho tròn hình bóng dáng kiêu sa

Có một lần anh đi qua bến mộng
Thấy em cười lồng lộng tóc mây đưa
Mùa thu về lá vàng rơi trước cửa
Vẫn xa xôi .. .vẫn sóng vỗ bạt ngàn

Con thuyền tình
BẾN ĐỢI
Tháng ngày trôi...
  
Tôn Thất Phú Sĩ    

 

CÓ PHẢI EM LÀ...



Chị viết cho em bài thơ hôm nay
Mà thấy trong tim cả tình tuổi dại
Có phải em là gió chướng chiều hôm
Con đom đóm nhỏ giữa đêm đen thẩm 


Em thương chị tình thương lạ lắm
Cánh diều bay chẳng vướng bụi trần

Cũng hẹn hò ngóng đợi chờ trông
Cũng đưa đón ân cần tha thiết

Em có biết chiều nay nắng rụng
Hoa linh - lan gửi gió về ngàn
Chị mường tượng mùa xuân đang nở
Giữa đất trời có chị và em

Rồi trăng xuống bên thềm dạ thảo
Dang tay chào một đoá phù du
Chị soi bóng theo trăng dõi bước
Nghe mơ hồ nhạc điệu lên cao

Trong cõi nhớ em cơn gió nhẹ
Thật hồn nhiên thả tiếng sáo đồng
Trời đất bỗng xôn xao cung bậc
Đêm thăng hoa nhẹ gót phiêu bồng

Chị vội kết  thanh âm mở hội
Tạ ơn đời hạnh phúc hôm nay
Nghe chơi vơi tiếng thì thầm gọi
Về đi em sóng đã  bạc đầu...
 
Kim Thành
May 2007

Click here
http://www.kimthanh.net/
TRĂNG VÀ TÔI - KIM THÀNH
trangvatoi_TH.html





TỈNH MỘNG
 
Giọt nước mắt trong của người đưa tiển   
Luôn có một hình bóng để đợi chờ
Và cứ thế đời là niềm hy vọng
Cây trơ cành vươn tới một mùa xuân
 
Ta là sóng và em là mây trắng
Sóng dạt dào ru bờ cát từng đêm
Mây lang thang trôi về nơi vô định
Sóng và mây mãi mãi vẫn êm đềm
 
Ta ao ước đưa em vào phiêu lãng
Buồm giương cao gọi gió giục thuyền xa
Thổi mát dịu tình xanh màu nước biển
Cùng dìu nhau đến bờ bến yên bình
 
Trong khoảnh khắc bỗng thấy mình thoát tục
Mây trên cao chìm xuống đáy khe vàng
Nguồn ánh sáng là niềm vui bất tận
Thương yêu người ta thương cả trời thơ
 
Thương yêu người tim hồng ta đi trước
Lòng rộn ràng lộng bóng dáng kiêu sa
Bước chân ai khoan thai ngoài song cửa
Người về rồi ta tỉnh mộng hoang sơ...

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  20* Nov 2007



PARIS  QUÊ HƯƠNG TÔI ?


Hai mươi bảy năm ... đời trầm lặng
Paris nhẹ gót bước phong trần
Mưa nắng hai mùa thêm tuyết phủ
Quên ngày vượt biển lắm gian truân
 
Quê hương vẫn còn cơn  ác mộng
Dòng sông  Seine cứ ngỡ dòng HƯƠNG
Lững lờ nước chảy xuôi về bến
Êm ái trong tim rất lạ thường

Paris là thơ trong ảo  giác
Thân tình gìn giữ khoảng đời tôi
Phải chăng  có lẽ duyên trời đất
Sống giữa Paris tưng SaiGon

Vẫn có lúc thấy buồn ray rức
Đôi  khi muốn quên cả Việt Nam
Chỉ sợ mai này thân thành bụi
Hồn về quê cũ biết nương đâu

Nhớ quá nhiều lúc đứng ngẩn ngơ
Xa trông ngọn núi ... núi xa mờ
May ra còn có con diều giấy
Để tôi thả mộng nhớ Quê nhà

Sực tỉnh lòng đau thấy thẹn thùng
Trong tôi chỉ có một QUÊ HƯƠNG
Ngày mai đất nước thanh bình lại
Tôi sẽ về theo dưới  bóng cờ
  
Cờ vàng  phất phới bay trong gió
Vàng cả trời thu cả nước NAM

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  Nov. 2007

  

LẠC BƯỚC CHÂN QUEN

Tình thương đó tưởng như con suối mát
Chảy êm đềm ra đến tận dòng sông
Bởi không thấy viên sỏi ngăn con nước
Nên nhiều khi ngơ ngác đến lạ lùng

Một bước chân quen sáng nay lạc mất
Ta ngỡ ngàng sửng sốt hát vu vơ
Những ước mơ chẳng thể trăng mười sáu  
Thì người ơi xin chớ có dại khờ

Tuổi đời cạn thấy như vừa mới lớn
Rồi bỗng dưng hoa lá rụng tơi bời
Hạnh phúc ơi xa rồi tầm tay với
Ta mơ hồ một tiếng hạc kêu sương

Nắng vương vương đứng giữa mây và gió
Gió thổi mây bay nắng chết cuối đường
Không gian lạnh tiếng vô thường đâu đó
Một chút tần ngần đứng ngó bên song

Lòng tự hỏi bao giờ thôi biển động
Con sóng ngầm lặng chết Hải âu bay
Tay trong tay thênh thang đường dạo bước 
Nhìn sao hôm biết được lối đi về...

Kim Thành
June 2007


THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM
( Viết sau khi đọc bài thơ
Tháng Tư Em Gọi Anh Về
của Tôn Thất Phú Sĩ )

Em hỏi anh
Sao không về thăm quê cũ
Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ
Có bóng em chờ trên con đê nhỏ
Mái nhà tranh ôm ấp những hẹn thề
Để ta được gần nhau nghe kể lể

Em ơi
Làm sao có thể
Khi hồn anh đang lịm chết một niềm đau
Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu
Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ
Người với người chẳng còn chút âu lo

Xin giữ hộ anh
Những thân ái buồn vui 
Trong ngăn phần kỷ niệm
Mà nâng niu một quá khứ ngọc ngà
Xin đừng dỗ dành anh
Những điều không tưởng
Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh

Em có biết không
Ba mươi mấy năm qua
Có bao giờ anh quên chờ đợi
Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà
Anh đã xót xa
Bởi nhật nguyệt xoay vần
Đất trời trăn trở
Làm sao biết được
Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ
Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai

Anh ở đây
Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ
Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường
Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan
Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ
Những nỗi khổ theo anh
Trên bước đường lưu lạc
Hình như
Đã đi vào dĩ vãng
Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân ...

Tháng Tư về
Anh nghe rất rõ
Hai chữ Tự Do
Giữa đất trời lộng gió tha hương
Để tiếc để thương
Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ
Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông ...

Kim Thành
April 2007





THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ


Anh ơi Anh !
Sao anh không về thăm quê cũ
Thăm con đường làng quanh co
Có hàng cây sầu đông mang nỗi lòng của nhớ
Và tâm tình người ở lại trông mong

Anh về đi anh
Em sẽ để dành cho anh
Một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Giọt nước mắt dài đọng lại bờ mi
Cơn gió bấc buốt tê buồng phổi
Dải núi xanh mờ năm đó tiễn người đi

Anh về nghe anh
Vạt thóc vàng vẫn phơi dài trên con đường nhựa phủ
Nắng tháng tư mềm vẫn ôm ấp mái tranh xưa
Quê hương mình vẫn còn đó nỗi chờ mong
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Lạnh lùng một kiếp đi rong

Paris bây chừ
Đang vào mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo với nắng mưa
Đứng nhìn dòng sông Seine nước chảy nhẹ bốn mùa
Anh có còn lầm lũi đi
Giữa đất trời
Nghe tiếc nuối
Nhớ về dòng sông xưa quê Mẹ
Dòng sông với biết bao tình nghĩa
Lặn ngụp tuổi thơ anh
Dòng sông Tháng Tư đưa anh ra biển
Đong đầy nước mắt buổi chia phôi

Quê hương ! Ôi quê hương !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào ta mãi mãi phân ly
Phải có một ngày
Thôi hết đớn đau
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng Tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng ...

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 25 Avril 2007