Publié le 05/09/2006 à 12:28
Par bendoi

TÔI NHỚ TRƯỜNG XƯA
— Viết cho những học trò Phan Châu Trinh thương mến của tôi —
Bên ngoài trời trở gió
Đâu đó vọng chuông ngân
Tôi ngồi đây thầm lặng
Thương nhớ tháng ngày qua
Nhớ Phan Châu Trinh một thời yêu dấu
Ngôi trường xưa đưa tôi bước vào đời ...
Sáng hôm đó
Bầu trời xanh ngọc bích
Chim hoan ca ríu rít hót trên cành
Có nắng vàng hanh
Và lòng mở hội
Tôi lượt là áo lụa lướt qua sân
Cây cột cờ đứng ngó trân trân
Cành phượng vĩ lâng lâng tình tri ngộ
Nơi cửa sổ
Những nụ cười nở rộ
Sau lưng tôi
Hơi thở xuân thì
Tuổi hai mươi ba tôi vừa đủ lớn
Giữa đám học trò tóc dại mắt nai
Cô giáo mới
Dường như còn quá trẻ
Mặt làm nghiêm đóng vở kịch đầu đời
Không phải trên sân khấu
Có ánh đèn lung linh huyễn hoá
Mà giữa những mái đầu xanh
Thơm mùi bụi phấn
Thơ ngây một đoá hữu tình ...
Thấm thoát ba năm qua
Biết bao là thân ái
Dòng đời không dừng lại
Dòng đời phải trôi xa
Như con sông nước chảy xa nguồn
Tôi bỏ trường yêu tìm về bến lạ
Chiều cuối bâng khuâng
Trời chưa vào hạ
Trước cổng trường hoang vắng
Tôi một mình ngơ ngác nhìn quanh
Cố níu lại một chút gì trong nắng
Nhốt vào hồn từng mảnh vỡ long lanh
Ngày xưa đó
Tôi chưa biết làm thơ
Nên vui buồn tôi dấu ở trong mơ
Cảm nhận hình như
Trong quạnh quẽ mênh mông
Có lời thì thầm muốn nói
Đừng giã từ phượng sẽ khóc ngu ngơ
Bây giờ tôi đang làm thơ
Tìm về kỷ niệm
Chẻ nỗi nhớ ra từng con sóng nhỏ
Gọi mây về thăm hỏi dấu yêu xưa
Nghe trong tim
Từng hồi trống giục
Mà thương đến vô cùng
Những học trò tôi gần xa muôn vạn ngã
Phan Châu Trinh ơi ! Thuở đó đâu rồi ... ?
Kim Thành
January 2006
Publié le 05/09/2006 à 11:43
Par bendoi
EM ĐÃ NÓI VỚI ANH
Em đã nói với anh
Một lần đi thăm mộ
“Trần gian không anh em nhiều nỗi khổ”
Như nước mắt em đổ xuống chiều nay
Phai nhạt phấn hương thừa
Làm những giọt mưa sa
Bay vào miền huyễn ảo
Như bước chân em đêm nay
Âm thầm
Lảo đảo
Ngóng đợi ánh sao băng
Trên lối đi gập ghềnh sỏi đá
Chẳng thể nào vá được niềm đau
Em đã nói với anh
Lời nói rất chân thành
Xa ngàn trùng mà vô cùng tha thiết
“Trần gian không anh hạnh phúc nghi ngờ”
Như hơi thở em chênh vênh nỗi nhớ
Sau niềm vui đến
Là cõi buồn mơ
Bên con nước xanh trổ màu cẩm thạch
Là trùng trùng vỡ nát từ tâm
Em muốn nói với anh
Lời thì thầm rất nhỏ
Như thuở nào mình mới yêu nhau
“Anh hãy đếm trên trời có bao nhiêu vì sao
Thì em yêu anh còn hơn thế nữa ...” *
Kim Thành
November 2005
*Bùi Quang Đoài
Publié le 05/09/2006 à 11:30
Par bendoi
NGÀN THƯƠNG CÁCH TRỞ
Bên kia đường có cây phượng tím
Nhìn sang nhà cười nụ lẳng lơ
Hỏi ta sao cứ thẫn thờ
Cuộc đời đâu phải giấc mơ tuyệt vời
Phượng không sầu tóc màu xanh biếc
Mùa thu về chẳng chút tàn phai
Gọi nắng trên đôi cánh tay
Ngóng heo may lại thả trôi tình hồng
Mây bềnh bồng bay qua đỉnh núi
Kéo theo về một nỗi nhớ xa
Người ơi có phải thu qua
Làm cho héo úa con tim đợi chờ
Hai bờ sông muôn đời vạn lý
Gần hay xa cũng chỉ là mơ
Người đi ta ở lại đây
Ngàn thương cách trở bóng đêm thở dài
“Giận” người lắm người đâu có biết
Thiết tha gì cái ngả phù vân
Bài thơ cứ mãi xoay vần
Cuộc đời cứ mãi loanh quanh chập chờn
Khổ chi mấy tháng ngày ở trọ
Con chim lồng không ngõ tung bay
Phượng ơi xin hỏi câu này
Trong từng sợi tóc ai buồn riêng mang
Kim Thành
November 2005
Publié le 05/09/2006 à 11:23
Par bendoi
CHẲNG THỂ DỬNG DƯNG
Có những lúc lòng dửng dưng kỳ lạ
Như hôm nay một sáng chớm thu sang
Bao rộn rã lo âu không còn nữa
Đời thản nhiên như bếp lửa tro tàn
Bước bước đi không vội vàng hấp tấp
Ánh mắt nhìn không vời vợi xa xăm
Chân hư tưởng mênh mông sao bé nhỏ
Cõi tạm chừng hết cả nghĩa trăm năm
Những tiếc thương dường như đang trắng xóa
Những đợi chờ hóa đá thật không ngờ
Giấc mơ xưa như đành thôi khép lại
Đường gập ghềnh đã có lúc phẳng phiu
Ngọn gió hiu hiu len vào rất khẽ
Muốn vỗ về cũng vội vã bay xa
Nghe quanh ta lời thì thầm muốn nói
Thôi đủ rồi xin đau khổ trôi qua ...
Hạnh phúc đó đến rồi đi nhanh quá
Hé cửa nhìn hoa lá vẫn bên song
Mây vẫn thong dong chở gió gọi mời
Ta lại sống cùng đất trời trăn trở
Kim Thành
October 2005

Publié le 05/09/2006 à 11:19
Par bendoi
SINH NHẬT EM
Sinh Nhật em lòng ta nghe rộn rã
Sáu mươi hai mùa Thu đã đi qua
Với đủ buồn vui xót xa chờ đợi
Từ tiếng yêu thương Mẹ gọi vào đời
Sinh Nhật em nắng vàng rơi trước ngõ
Trời vào thu giọt nắng vẫn lung linh
Như những ngọn nến đêm nay em thắp
Để gặp chính mình sóng nước lênh đênh
Sinh Nhật em phượng hồng không còn đỏ
Cho em vui với tuổi dại học trò
Những hẹn hò bâng khuâng giờ xa khuất
Đã chìm trôi theo năm tháng nhạt nhòa
Sinh Nhật em ta không quà gởi tặng
Em bảo ta quà chị quá bao la
Là ngọc quí trân châu em cất giữ
Ngàn năm sau còn đó chẳng phôi pha
“Em ở bên kia xa thật xa”
Vần thơ ta viết bay qua nghìn trùng
Cầu mong trong cõi vô cùng
Đời em bóng mát đổ dài bên sông ...
Kim Thành
October 1st, 2005