iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 23/12/2007 à 22:43
Par bendoi

NỖI NHỚ CHẬP CHÙNG

Thơ n Thất Phú Sĩ
nhạc Lê Mạnh Trùy
Ca Sĩ   Hương Giang  :
Một cõi chập chùng

Hoà Âm  Giang Đông
 
nhạc bản



Nắng cuối hè nhìn mùa thu say ngủ
Bừng giấc nồng Thu hé nụ cười xinh
Cả đất trời ru mình vào biển nhớ
Đường về thăm vui chân bước gập ghình

Anh vẫn đợi heo may về trước ngỏ
Úa tàn bay cành phượng đỏ cuối mùa
Em có biết người xa xôi trở lại
Mở lòng nghe rộn rả nắng ban trưa

*******
Xin mùa thu thong dong đừng đến vội
Búp sen hồng hé từng cánh phôi pha
Từ trong hoa đã có màu tinh khiết
Đưa hồn anh phiêu lãng đến nhạt nhoà

******
Nước mắt mùa thu
Từng giọt thầm rơi trên lá
Len vào hồn để thương nhớ xa xôi
Anh trở lại
Biết em còn ngóng đợi
Để nghe sầu trôi giạt đến muôn nơi
Rồi mai kia
Nắng tàn phai trên lối
Ngón tay thon lần xâu chuỗi Mân Khôi
Anh chợt thấy rất nhiều điều kỳ lạ
Chúa trên cao lòng chua xót ngậm ngùi

******
Từ bao giờ
Mùa thu về thay lá
Câu hẹn thề thủ thỉ với trời thu
Chẵng khi nào
Dòng sông thôi ngừng chảy
Bến bờ xưa
Có giữ được thuyền đâu

*******

Tôn Thất Phú Sĩ
Pékin Septembre 2005


Publié le 22/12/2007 à 17:27
Par bendoi

Dinh dưỡng cho người cao tuổi


Khi bắt đầu bước vào tuổi 50, hệ tiêu hóa của con người bắt đầu suy giảm hiệu suất hoạt động. Thị lực giảm, răng yếu, mũi kém nhạy, tuyến nước bọt tiết ít khiến người lớn tuổi cảm thấy ăn không ngon miệng, làm ảnh hưởng đến nhu cầu dinh dưỡng của tuổi già.

Vì vậy, để đảm bảo đủ dinh dưỡng cho hoạt động và giữ gìn sức khỏe của người cao tuổi, các nhà khoa học đã đưa ra các lời khuyên sau:
Ăn uống đa dạng, với nhiều loại thực phẩm khác nhau. Bữa ăn hàng ngày cần đảm bảo đủ thịt, rau củ, trái cây. Ngoài ra, người lớn tuổi nên uống sữa và ăn yaourt mỗi ngày để đảm bảo cung cấp đủ calci cho cơ thể.
Uống ít nhất 8 ly nước mỗi ngày (tương đương khoảng 2 lít).
Phân chia hợp lí các thực phẩm giàu vitamin A (cà rốt, đu đủ, cá biển...) để giúp ngăn ngừa chứng cườm mắt, quáng gà, làm giảm quá trình lão hóa da.
Bổ sung thêm trái cây chứa nhiều vitamin C (cam, bưởi, kiwi...) để tăng sức đề kháng cho cơ thể, giúp các vết thương trên da mau lành và giúp cơ thể hấp thụ sắt tốt hơn.
Bữa ăn hàng ngày cần đảm bảo đủ thịt, rau củ, trái cây, ngoài ra người lớn tuổi nên uống sữa và yaourt để cung cấp đủ calci cho cơ thể
Tăng cường các thực phẩm chứa vitamin nhóm B (các loại đậu, thịt, rau xanh có màu đậm...) để tăng sức đề kháng, ngừa chứng thiếu máu, viêm nhiễm.
Chú ý đưa vào bữa ăn các thực phẩm chứa vitamin E (hạt hướng dương, dầu olive...) để ngăn chặn quá trình phát triển gốc tự do phá hủy các tế bào.
Thói quen ăn nhiều cơm ít thức ăn của người Việt Nam, đặc biệt ở vùng nông thôn dẫn đến hậu quả số người cao tuổi thiếu hụt các vitamin và khoáng chất tăng cao.
Bên cạnh đó, cơ thể người cao tuổi khó hấp thụ các vitamin, nên việc bổ sung thuốc bổ chứa vitamin là điều cần thiết. Đặc biệt, với những người cao tuổi vừa trải qua phẫu thuật hoặc gặp các bệnh nguy hiểm như ung bướu, tim mạch... cần hồi sức nhanh, nhu cầu bổ sung dưỡng chất ngày càng cầp thiết.
Hiện tại trên thị trường có nhiều loại sản phẩm thuốc bổ bổ sung các acid amin thiết yếu và vitamin cho cơ thể. Đây được xem là những giải pháp hiệu quả trong việc tăng cường dinh dưỡng cho người cao tuổi.
Vì vậy, với người cao tuổi, ăn uống kém, uống bổ sung thuốc bổ ngoài mục đích cân bằng dinh dưỡng, đảm bảo sức khỏe tuổi già còn giúp đem lại nguồn năng lượng cần thiết cho cuộc sống năng động.


Publié le 18/12/2007 à 20:59
Par bendoi
Cổng làng
 
18/12/2007

(Saigon-Hue-Hanoi) - Cái cổng làng, nơi mẹ đã đứng cũng là nơi hò hẹn của bao cặp trai gái trong làng. Là nơi chứng kiến bao mối tình đằm thắm của những chàng trai, cô gái quê tôi. Bước qua cái cổng làng là trở về với bình yên, với ngôi nhà thân thương của mình.

Con đê ngoằn ngoèo bên bờ sông Hồng đưa tôi trở về với ngôi nhà thân yêu. Lâu lắm rồi tôi không về quê, nơi có những cánh cò chao nghiêng, có dòng nước sông trong văn vắt tôi đã ngụp lặn cả tuổi thơ. 
Thả bộ ven dọc triền đê, ngắm nhìn những bãi ngô xanh rì đang mùa trổ cờ lá xanh mướt, tôi hít căng lồng ngực cái mùi thân thuộc của quê hương, của hương đồng gió nội, của phù sa sông Hồng. Từng vạt cỏ may, găm đầy dưới ống quần rằm rặm. Chẳng mấy chốc con đường quen thuộc đã đưa tôi về đến đầu làng. Kia rồi, cái cổng làng thân quen, nơi ngày xưa mẹ đã tiễn những người thân yêu của mình đi xa. 
Triền đê. Ảnh: blog Anh Dũng
Triền đê

Đó là cha tôi, trong những ngày ông đi zulu. Hồi đó tôi còn bé tí như cái kẹo cũng biết lũn cũn chạy theo mẹ ra đến cổng làng, nơi chiếc xe ô tô sẽ chở cha cùng những người đồng đội của cha vào chiến trường. Đó là anh tôi, người mà mấy năm sau đó cũng theo gót cha ra trận. Chiến tranh là khốc liệt, nhưng hồi đó, trong tiềm thức của tôi, đứa con nít mới 5, 6 tuổi làm sao biết được nó khốc liệt đến nhường nào. 
Các chị tôi lần lượt đi lấy chồng, cái cổng làng giống như bức tường rào ngăn cách. Chị lấy chồng làng bên, mỗi lần trở về, đi qua cổng làng, không biết chị có thổn thức, có nhớ lại những ngày anh chị hẹn hò dưới gốc cây. Chị rồi cũng trở thành những vị khách như bao người khách khác. Mỗi lần bước chân vào ngồi làng nhỏ bé xinh xinh nhưng lưu giữ đầy những kỉ niệm thân thương của mình, chắc chị phải xốn xang lắm. 
Rồi cũng đến lượt tôi, đứa con út ít bé bỏng của mẹ, của các chị cũng lên đường sang nước bạn học tập. Ngày tiễn tôi đi, mẹ cũng chỉ ra đến cổng làng, và bà đứng đó lau vội những dòng nước mắt. Tôi làm sao quên dược dáng mẹ gầy gò, lủi thủi đi về trong bóng chiều…


Cổng làng Đường Lâm. Ảnh: Vũ Nam
Cổng làng Đường Lâm.

Dường như, trong tiềm thức của mẹ, cổng làng là nơi chia xa tất cả những người thân thương của mình, nhưng chính nó cũng là nơi gặp gỡ đầu tiên của ngày hội ngộ. Và cũng như mẹ tôi, không biết có bao nhiêu người bà, người mẹ, người chị, cứ chiều chiều khi màn đêm nhập nhoạng buông xuống đã ra đầu làng, đúng nơi họ đã tiễn người thân yêu của mình ra đi để mong chờ ngày họ trở về. 
Tôi làm sao quên được hình ảnh mẹ, trong ngày nhận được giấy báo tử của cha. Mẹ đã khóc ngất trên vai tôi, mẹ không tin đó là sự thật. Liệu có khi nào là nhầm chăng? Và chiều chiều, mẹ lại ra cổng làng, ánh mắt mẹ dõi heo hút, xa xăm, mong ngóng hình dáng thân thuộc của cha. Mẹ chờ, chờ mãi, mà cha không về… 
Đã bao lần tôi dắt trâu về muộn, đã bao lần tôi gặp dáng mẹ lầm lũi xiên xiên đi phía trước khi bóng đêm đang dần ập xuống. Đã bao lần, tôi nhớ dáng người gầy gò, tần tảo của mẹ. Đã bao lần… 

Cổng làng Thổ Hà. Ảnh: congdongdulich.com
Cổng làng Thổ Hà.

Cái cổng làng, nơi mẹ đã đứng, cũng là nơi hò hẹn của bao cặp trai gái trong làng. Là nơi đã chứng kiến bao mối tình đằm thắm của những chàng trai, cô gái quê tôi. Bước qua cái cổng làng, là trở về với bình yên, trở về với ngôi nhà thân thương của mình. Những lũy tre làng, những vết chân trâu, nơi hằn in tuổi thơ một thời lam lũ. 
Cây gạo già vẫn đứng đó, cằn cỗi và hiên ngang, những lớp vỏ xù xì, sần sùi như nếp nhăn năm tháng. Đã qua bao nhiêu năm nó vẫn đứng đó, sừng sừng cùng thời gian. 
Tôi đứng lặng trong ánh chiều đang buông. Những ánh nắng yếu ớt cuối ngày đang tắt dần, chỉ còn lại những vệt sáng, đậu nhẹ trên mái vòm, nơi có những cành ruối xanh rì đang cố vươn lên mãi để trùm cả lấy mái vòm cong. Một cảm giác lạ trào về trong tôi. Mỗi lần qua đây, tôi lại như thấy quanh quất đâu đây hình dáng mẹ. Giật mình, tôi gọi “Mẹ ơi” .

Nguyễn Thị Thu Hà


Publié le 18/12/2007 à 09:39
Par bendoi


     

                          
CÓ MỘT LẦN


Có một lần chia tay đành đoạn
Môi miệng cười tim lại nhói đau
Con dốc đứng ngăn chi hai ngả
Vẫy tay chào nghe đã nhớ nhau

Em bước đi bóng mờ che khuất
Anh cúi nhìn lưu luyến bàn tay
Mây trên cao bỗng khóc vỡ bờ
Mưa ướt đẩm đôi vai bé nhỏ

Này em hỡi xin quay mặt lại
Cho anh nhìn nét ngọc trong thơ
Cho anh mơ sẽ có một ngày
Em mãi mãi cuồng si trọn kiếp

Hãy nói đi em mau cho kịp
Dẫu chiêm bao nước mắt chảy dài
Dẫu gót hài dẫm nát hồn anh
Trên đau khổ phút giây tận thế

Anh không thể, em ơi không thể
Nhắm mắt nhìn bóng tối trùng vây
Tóc em gầy là dây tơ buộc
Tháng ngày anh còn lại nơi nầy

Anh sẽ thổi bay đi mộng ảo
Nhốt mặt trời rạng rỡ trong thơ
Cho trăn trở đi vào quên lãng
Ru tình anh một thuở đi tìm... 


Kim Thành
May 2007
   
Publié le 18/12/2007 à 08:50
Par bendoi

 


Đợi em





Tôi đợi em từ bao năm nay
Từ con suối nhỏ nước tuông đầy
Nay thành sông rộng mênh mông quá
Và cả tình em cũng đổi thay

Thoáng thấy bóng ai cũng giật mình
Một cô tóc ngắn dáng xinh xinh
Ngang qua để lại hương trong gió
Ngơ ngẩn trông theo ...đến sững sờ

Tôi đợi em từ cuối nẽo xa
Từ đêm trăng khuyết đến trăng già
Từ khi trái đất còn hâm nóng
Nay cả trần gian đã nở hoa

Tôi gọi tên em ... em biết không
Có chi vương víu mãi bên lòng
Tôi vói trời cao mây lãng đãng
Tôi về với biển biển lao xao

Thôi không thèm đợi em nữa đâu
Hẹn rồi không đến để thêm sầu
Tôi đem nhung nhớ xây lầu mộng
Vất cả niềm vui xuống vực sâu

 

Tôn Thất Phú Sĩ
27 Juillet-2005

 


Đợi nhau làm gì?

(lời người con gái)

phụ họa bài thơ Đợi Em của TTPS




Tôi không đợi anh từ bao năm
Từ con nước nhỏ suối tơ tằm
Nay còn giọt lệ khô dòng má
Và nỗi buồn vẫn mải xa xăm.

Thoáng nghĩ làm chi hãy quên đi
Một cô tóc ngắn có ra gì
Ngang qua rồi mất hương trong gió
Ngơ ngẩn âm ba ... sóng rầm rì.

Tôi không đợi anh lúc ở gần
Từ ngày ta độ phải phân vân
Từ trái tim ta nát khôn nhầu
Nay đã chết còn chi ngần ngại.

Tôi gọi tên anh ... tên chẳng gọi
Có mơ chăng vướng bận nhau hoài
Tôi cúi mặt cho rơi dòng lệ
Tôi mãi xa người nhớ mong ai

Thôi đợi làm chi tình dang dở
Hẹn làm gì gặp phải bơ vơ
Tôi cố quên người như quên nhớ
Vất vả tìm nhau chút ơ thờ

Mộc Thiêng
Décember 200
7