iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 12/12/2007 à 09:30
Par bendoi



 “Viết về nước Mỹ” - do NXB Văn Nghệ Saigon và tổng công ty văn hóa Phương Nam (PNC o^) xuất bản năm 2007 - tập hợp những bài viết của người Việt đang sống tại Mỹ dự thi cuộc thi “Viết về nước Mỹ” do Việt Báo Daily News phát hành tại Hoa Kỳ tổ chức hằng năm. Những bài viết tham dự cuộc thi đều cùng mô tả, bày tỏ nỗi vui buồn của mình về những tháng ngày vượt qua chính mình để hội nhập với xã hội Hoa Kỳ. TTChu xin được trích đăng để bạn đọc có thể hiểu rõ hơn cuộc sống của những người xa xứ.

Vui buồn nghề nails
 
TTCHT - Tôi đến Mỹ năm 1995. Tôi chọn học nails vì số vốn tiếng Anh khiêm nhường của mình.
Lúc mới đến, tôi chưa được nhìn thấy tận mắt một tiệm nails ở Mỹ, nên cứ tưởng tượng theo kiểu bên nhà là mình sẽ xách một cái giỏ, chứa vài trái chanh, cái thau nhựa, vài lọ nước sơn và dũa, kềm là mình có quyền tà tà Phước Lộc Thọ hành nghề. Khi quyết định nộp tiền đi học, bà chị họ ở tận miền Bắc Mỹ, bà chị qua năm 1975 có con mắt nhìn nghề nails không mấy thiện cảm, gọi điện thoại long distance(1), lên lớp tôi một hơi không nghỉ:
- Nì, tao không ưa mi đi học cái nghề đó. Mi có khi mô coi mấy cái movie(2) nói về mấy người nô lệ chưa? Để tao kiếm về cho mà coi, còn không thì đứng trước tiệm nails mà dòm, mi sẽ thấy mấy chị em đầu đen xoa chân bóp tay chà gót chân cho mấy đứa da trắng tóc vàng, nhìn cho kỹ rồi mi sẽ thấy mi là một trong những tì nữ sau này. Bà An bạn tao hồi mới qua cũng đi làm nails, ông chồng lên tiệm đón bà về mỗi ngày, ổng dòm vô tiệm ổng thấy thân hình con mắm của bả gồng lên bóp chân cho khách ổng ứa nước mắt và yêu cầu bả giải nghệ. Mi có biết không?
Không, tôi không cần biết. Mặc kệ mọi lời ngăn cản. Tôi hiên n g a n g đi học, nói cho oai chứ học thì ít, karaoke với nhảy đầm và đi ăn quà vặt thì nhiều. Vậy mà tôi cũng đoạt được cái bằng manicurist(3) và sau này là cái bằng tóc nữa.
Quả thật, tiệm nails là một hiệp chủng quốc thu nhỏ, Bắc Trung Nam lẫn lộn, có người trước khi vô ngành nails đã từng là cô giáo, y tá, học luật, cũng có người buôn bán chợ trời, cũng có kẻ hiền, người dao búa, có con lai và con không lai, có người lừng lẫy với dĩ vãng vàng son, có người dĩ vãng không son cũng không vàng như tôi. Chừng đó cũng đủ làm cho thế giới tiệm nails đầy rẫy phức tạp. Vì chỉ mới vô nghề, nên tôi chỉ ghi lại “những điều trông thấy mà đau đớn lòng” theo kiến thức hạn hẹp của tôi.
Chủ tiệm nails đa số là những người từng đi làm thợ, khi tay nghề đã cao, lăn lộn trong nghề nhiều năm có vốn h o  ra mở tiệm, có khi hùn hạp, có khi họ làm chủ một mình. Phần còn lại chủ tiệm nails là những người có tiền, làm business(4), thấy tiệm nails cũng có ăn bèn nhào theo mở tiệm, và dĩ nhiên họ không có tay nghề để phòng hờ có khi thợ làm nails nghỉ đột xuất chủ tiệm không thể ra tay làm cho khách được. Thường thì chủ tiệm đã từng làm thợ, họ dễ thông cảm cho thợ, ít “đì” thợ, và công bằng hơn. Loại thứ hai, chủ tiệm không ở trong nghề, thích tiền hơn thích sự công bằng.
Cũng có những tiệm chủ là hai vợ chồng, thợ là mẹ vợ - chồng, chị vợ... Loại tiệm này, thợ người ngoài thường bị ngồi chơi xơi nước hơn là làm việc.
Tiệm nails như tôi đã nói, là nơi phức tạp nhất trên trái đất. Đủ mọi thành phần có mặt trong thế giới tiệm nails. Một người chủ giỏi điều hành, coi trọng business của mình sẽ không bao giờ mướn một người thợ không có tư cách, tính tình lỗ mãng, phát ngôn bừa bãi, coi thường khách hàng. Thường thì chủ tiệm sẽ cho nghỉ việc ngay khi trong tiệm có những người quậy như vậy. Nghề nails vốn đã phức tạp vì nó đụng chạm nhiều đến tiền bạc, mỗi ngày thợ nails nhìn thấy rõ income(5) của bạn mình. Thợ bột dòm ngó thợ bột, thợ tay chân nước dòm ngó tay chân nước. Người làm ít kẻ làm nhiều đưa đến chuyện sanh nạnh, ganh tị, nói xấu nhau.
Có những người thợ, không biết ở bên nhà làm đến chức tước gì mà sang đến đây luôn luôn hoài cổ rồi bực tức trút lên đầu khách và bạn đồng nghiệp. Đại để là khi có khách yêu cầu cắt da lại cho sạch thì cô thợ gầm lên: “Mẹ kiếp có mấy đồng bạc mà mày hành bà, không có 75 thì bà đâu có thèm sang đây! À mày muốn cắt nhiều thì mày sẽ được toại nguyện”. Và “Phập”, “Ah, you hurt me!”(6) bà khách la lên. Thế là máu chảy bãi... nails. Hậu quả ra sao, ai cũng biết.
Tuy nhiên cũng có những tiệm nails 90% là những người thợ đàng hoàng, lịch sự. Nếu may mắn được làm ở những tiệm chủ tốt, thợ đàng hoàng income OK, thì đâu có chuyện gì để nói nữa. Khách Mỹ, khách Việt vô làm nails đủ loại. Khách hàng có người dễ dãi, có người hơi khó chịu một chút, có người thích nói nhiều, có người rộng rãi khi cho tip, có người không cho gì hết.
Khách Mỹ khi vào tiệm nails để làm đẹp cho đôi chân được chải chuốt màu mè, cho đôi bàn tay óng ả hơn, ngoài ra họ còn được thưởng thức 5 - 7 phút xoa bóp kèm theo. Tại Cali với giá cả nhẹ nhàng (vùng Orange County) họ chỉ phải trả trung bình từ 18 - 20 đôla cho cả hai thứ và trung bình thêm tiền tip 2 - 3 đôla. Vùng tôi làm loại khách giàu như luật sư, bác sĩ, chơi stock(7) chỉ cho tip theo 15% như khi đi ăn nhà hàng. Đàn ông vô tiệm nails tưởng là sộp nhưng thật ra được xếp vào loại không rộng rãi khoảng 90%. Thỉnh thoảng cũng có khách sang thứ thiệt để lại tiền tip 5 -10 đồng, nhưng cũng có khách sang không thiệt sau khi về nhà mới sực nhớ là cho tip quá nhiều bèn quay lại tiệm yêu cầu trả lại.
Cũng đừng tưởng là khách Mỹ không có người gian lận. Trung bình 10 cái check(8) khách ký trả tiền là có 1 cái check không tiền bảo chứng. Cũng có nhiều lần khách Mỹ trắng vô tiệm tôi làm đủ thứ waxing(9), massage chân và một bộ full set(10), tính ra hơn cả 100 đôla. Tới giai đoạn chót là khách đi rửa tay để trở lại sơn màu và trả tiền thì họ dông ngã sau đi tuốt...
-----------------------------------
Chú thích: (1): Đường dài. (2): Phim. (3): Thợ cắt sửa móng tay. (4): Kinh doanh. (5): Thu nhập. (6): A, bạn làm tôi đau! (7): Chứng khoán. (8): Séc. (9): Bôi sáp. (10): Đủ thứ.
PAMELA TRINH (Hiện cư ngụ tại Anaheim, Nam California)

TRƯƠNG VĂN HIẾU


--------------------------------------------------------------------------------

Publié le 10/12/2007 à 11:14
Par bendoi


                                                                               

NẮNG LÊN RỒI
 
Con Suối mát chảy vào miền ước vọng
Tảng đá ngầm không ngăn nổi dòng sông
Nước xuôi nguồn tuôn vào vùng biển rộng
Ngập đôi bờ xoã cát trắng mênh mông

Trong mộng ảo ta đi tìm mặc tưởng 
Thấy mơ hồ em đứng đó chơ vơ 
Những xa xôi bỗng như con sóng vỡ                
Đưa ta đi vào nỗi nhớ trùng vây

Có phải đây là mùa xuân ta đợi
Có trời xanh bên những nhánh nhung vàng
Đừng nói nữa em ơi đừng nói nữa
Mười ngón tay  đan còn lại cho em

Lâu lắm rồi vẫn nghe hoài tiếng gọi
Mây vẫn bay biền biệt bốn phương trời
Ta lãng du thả tầm nhìn mắt ngóng
Sóng  trong đời vẫn mãi mãi reo vui
 
Giấc mơ dài ta chưa đi trọn vẹn
Thương rất nhiều những ước hẹn mai sau
Đường quanh co dù có xa diệu vợi
Nắng lên rồi ... tôi đã có tình tôi...

tôn thất phú sĩ
Déc. 2007





Publié le 09/12/2007 à 12:28
Par bendoi

Có một lần nào đó ai rảo bước dưới
" Mưa thu Paris "


xin bấm vào NỖI ĐAU MUỘN MÀNG và vui lòng bấm tiếp...
  
Publié le 07/12/2007 à 23:40
Par bendoi

http://daohung.nuxit.net/

nhac/p_037.wma

Click vao hinh
Comment ça va
Nhạc và lời : E. De Heer  1983
Trình bày : Ngọc Lan


Refrain :
Comment ça va
Comme ci, comme ci, comme ci, comme ça
Tu ne comprends rien de l'amour
Restez la nuit, restez toujours

{Refrain}

Holiday in Paris
Sunday afternoon
Meeting a French boy
Ev'ning walk by moon
So we were dancing on the music
And I was waiting for my chance
I only didn't understand you
When you said in french

{Refrain}