XIN ĐỪNG HỎI BIỂN
Người ơi ! sóng gió trùng khơi
Lòng ta hạt muối mặn môi người tình
Hỏi làm chi cứ lặng thinh
Để nghe biển hát một bài tình ca
Bờ cát trắng , chân trời xa
Gót chân kỷ niệm thiết tha ngọn triều
Thuyền ra cửa biển tiêu điều
Người đành ở lại trăm chiều quạnh hiu
Sóng cao bão nổi tơi bời
Thương nhau biển vẫn muôn đời màu xanh
Trách làm gì biển mông mênh
Biết đâu là bến mà trông mà chờ
Thuyền theo trăng nước lững lờ
Tình em gởi lại bên bờ Đại Dương
TÔN THẤT PHÚ SĨ
Paris Juillet 2006
***
PLEASE DO NOT ASK THE SEA
Man! Waves and wind offshore
I felt brackish as my lover’s lips
What for asking? Please keep silent
To listen to the love song sung by the sea
White sand beach, far horizon
Souvenir foot heel passionate to waves top
The boat reached desolate estuary
Man remained in hundred ways lonely
High waves blown typhoon put things in pieces
Mutual love the sea remained blue forever
What for blaming it, the vast immense sea
Where was the terminal for longing to waiting
The boat slowly ran aller moon and water
Your love sent back to the other side of ocean.
RGC
03-03-2006
