BIẾT ĐÂU BÂY GIỜ CHỊ ĐÃ QUÊN
Chị có biết không
Lâu lắm rồi em trông thư chị
Ngoài kia trời đang bão nổi
Mà em ngồi đây ngóng đợi nắng hanh vàng
Miệng môi em khô cóng
Viên thuốc đắng dỗ dành
Mong tìm chút bình yên cho tâm hồn lắng đọng
Để nghe đâu đây lời chị nói
Dù thế nào chị vẫn không quên
*
Có phải bây giờ chị đã quên?
Từ bên này
Xa xôi
Em đang nhìn vào mắt chị
Mắt chị trong như dòng suối mát
Bát ngát những giọt mưa
Nhưng đâu rồi hình bóng của em xưa?
*
Em vẫn nhớ
Đêm Ba Mươi Tết
Pháo Giao thừa đón mừng năm mới
Mùa xuân về rạo rực một niềm vui
Chị chợt nói với em
Chị thương người chung thủy
Thương những mối tình đẹp tựa bài thơ
Những mối tình không nói được một lời
Nhưng tha thiết hơn vạn lời đã nói
Hình như
Em chưa bao giờ
Nói với chị một lời
Một lời từ con tim bé nhỏ
Nhưng chị ơi
Chắc chị đã biết
Em chỉ có một lời tha thiết trong tim
*
Bây giờ Paris đã vào Thu
Bây giờ Paris đã vào Thu
Vườn Luxembourg đầy lá vàng nức nở
Em lang thang tìm con nai vàng ngơ ngác
Nhưng nào có thấy gì đâu
Chỉ nghe bàn chân em xào xạc
Đạp trên lá vàng khô
Và thấm thía từ bao giờ
Nỗi buồn tan tác của chàng Lưu*
*
Chi ̣ đã xa rồi sao
Xa thật rồi sao?
Bên kia sông vẫn còn đường tao ngộ
Đón thuyền hoa về Bến Đợi sông Mây
Trời chỉ mới đổ một cơn giông
Mà tai biến đến với em như sóng thần hồng thủy
*
Em không trách chị đâu
Chuyến lữ hành chị vừa đến điểm hẹn
Chuyến xe cuối cùng đã lên được con dốc
Em vẫn tin
Mắt chị vẫn trong như dòng suối mát
Bát ngát những giọt mưa
Và hình bóng em xưa...
*
Cũng có thể
Biết đâu bây giờ chị đã quên
Tôn Thất Phú Sĩ
10-10-2006
*Lưu Trọng Lư
