iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 17/12/2007
Par bendoi




Kính thưa quý vị,
Kính thưa tất cả các bạn hữu,

Trước hết tôi xin chân thành cám ơn quý vị đã đến với Thi phẩm BẾN ĐỢI hôm nay thật đông. Cám ơn và xin vô cùng cám ơn.
Sự hưởng ứng nồng nhiệt của quý vị đã nói lên cảm tình của quý vị đối với hai tác giả Kim Thành- Tôn Thất Phú Sĩ và lòng ưu aí của quý vị đối với Thi ca nói chung, dòng thơ BẾN ĐỢI nói riêng.
Hôm nay là một ngày vui thật vui của tôi, tôi xin được chia sẻ niềm hạnh phúc đó cùng quý vị.
   -Xin cám ơn Nhật báo NGƯỜI VIỆT đã dành cho chúng tôi phòng sinh hoạt này làm nơi gặp gỡ cùng những tâm hồn yêu thơ và đã giúp đở chúng tôi trong vấn đề thông tin quảng bá.
   -Cám ơn chị Buì Bích Hà, một người bạn từ thuở xa xưa cùng trường cùng lớp, một nhà văn được rất nhiều độc giả aí mộ, một điều hợp viên vô cùng linh động và duyên dáng.
   -Cám ơn các anh cựu dân biểu Trần Văn Sơn, BS Hà Thúc Như Hỷ, GS Ngô Đức Diễm, những diễn giả góp tiếng nói hôm nay và cũng là những người bạn rất gần guĩ với gia đình Thành-Trần Phước Hải, luôn luôn đến với nhau những khi cần đến.
   -Cám ơn thân hữu rất dễ thương Hoàng Hương Thủy đã yêu mến thơ Kim Thành- Tôn Thất Phú Sĩ, có nhã ý lát nữa đây sẽ có đôi lời thưa cùng quý vị về cảm nghĩ của mình khi đọc qua Thi phẩm BẾN ĐỢI
   -Cám ơn họa sĩ Bùi Kim Ánh đã bỏ khá nhiều thì giờ chăm sóc cho BẾN ĐỢI có một gương mặt tình tự khả ái.
   -Cám ơn họa sĩ Thanh Trí,người bạn thường nói chuyện qua điện thoại với tôi dài nhất,đã gửi cho BẾN ĐỢI một họa phẩm làm bìa, rất ư là chờ đợi, với nét vẻ tài hoa ,sáng tạo, lôi cuốn...
   -Cám ơn tất cả các anh chị nghệ sĩ, tuy" tài tử" nhưng không kém phần chuyên nghiệp đã bỏ công luyện tập cho phần văn nghệ giúp vui hôm nay: tiếng hát Ngọc Vân, Thiên Nga, Đoàn Yến, Nguyễn Duy Ái, giọng ngâm thơ Phương Hạnh, Minh Nguyệt, tiếng đàn Lê Quận, Võ Doãn Châu, âm thanh Khải Định và tiếng sáo Ngọc Nuôi.
   -Cám ơn những học trò thương mến của tôi từ những ngôi trường xưa yêu dấu Phan Châu Trinh-Hồng Đức Đà Nẵng, Võ Tánh-Nữ Trung Học Nha Trang, đặc biệt các em nhóm Phan Châu Trinh 58-65 đã đỡ đần tôi rất nhiều trong việc tổ chức buổi sinh hoạt hôm nay.Trước đây tôi chỉ dạy ở trường Phan Châu Trinh Đa Nẵng và Võ Tánh Nha Trang, nhưng Phan Châu Trinh thì gắn liền với Hồng Đức, Võ Tánh thì gắn liền với Nữ Trung Hoc Nha Trang ,do đó các em cựu nữ sinh Hồng Đức và Nữ Trung học Nha Trang cũng đã xem tôi như " người trong nhà". Phải nói rằng tôi là một nhà giáo rất nhiều may mắn nên mới có được những học trò dễ thương đến thế, ngày xưa và cho đến bây giờ.
  
    -Còn một người nữa mà tôi không thể không cám ơn. Đó là đồng tác giả Tôn Thất Phú Sĩ, người em rất thân yêu, đã cùng tôi rong chơi trong cõi trời thơ...

Kính thưa quý vị,

Gần đây một vài người bạn hỏi tôi:" Sao chờ đến bây giờ Kim Thành mới chịu làm thơ?".Như anh Hà Thúc Như Hỷ vừa nói, chị Buì Bích Hà, trong bài giới thiệu mở đầu Thi phẩm BẾN ĐỢI đã trả lời dùm tôi câu hỏi ấy : "Mất Anh Em Làm Thơ" .
"Mất Anh Em Làm Thơ", vâng, đúng vậy. Nhưng thật ra, bài thơ đầu tiên của tôi, baì ĐẾM SAO, tôi đã viết trước khi nhà tôi qua đời. ĐẾM SAO, Buì Quang Đoài đã ghi lại trong "Một Chuyện Tình" đăng trong NHÂN VĂN GIAI PHẨM : " Em hãy đếm trên trời có bao nhiêu vì sao thì anh yêu em còn hơn thế nữa..." Bài thơ ĐẾM SAO của riêng tôi đã để lại cho tôi một kỷ niệm khó quên. Tôi còn nhớ rất rõ, đêm hôm đó, sau khi nhà tôi đi vào giấc ngủ với liều thuốc cuối của một ngày,tôi rời bệnh viện ra về, một nỗi buồn khôn tả đổ xuống vây phủ lấy tôi.Tôi cảm thấy thất vọng đến tận cùng. Và dường như tất cả đông đặc quanh tôi... Tôi không thể lái xe được nữa, đã dừng xe lại bên lề đường giữa đêm khuya. Tôi ngồi đó một mình, nhìn trời cao và tôi khóc như một đứa trẻ thơ. Cũng may là cái khoảnh khắc đau khổ đến tận cùng đó qua nhanh,15 phút sau tôi lấy lại được bình tỉnh, tiếp tục lái xe về nhà. Đêm hôm đó tôi viết bài thơ ĐẾM SAO và 10 hôm sau thì nhà tôi qua đời. Bài thơ ĐẾM SAO xem như một chấn động đau buồn, tôi viết để gửi cho chính mình, viết vì không thể không viết và viết xong bài thơ tôi không hề nghĩ tôi sẽ viết bài thơ thứ hai. Thế nhưng khi nhà tôi qua đời, nỗi buồn đau càng thêm chất ngất, trong cô đơn tôi đã tìm đến thi ca như một người bạn tâm sự để giải tỏa lòng mình. Ngày qua ngày tôi bắt đầu làm thơ, ngày qua ngày tôi bắt đầu say mê làm thơ. Rồi tôi không dừng lại ở đó. Đôi khi tôi nghĩ về trường xưa, nghĩ đến những học trò thương mến của tôi,nhớ thời cắp sách đến trường, thuở hoa niên hồn nhiên vui chơi cùng bạn bè hoặc tôi cảm xúc trước những cảnh đời mà tôi chứng kiến...Nhưng, thưa quý vi,  lui lui tới tới gì rồi tôi cũng trở lại cuộc tình tôi. Có lẽ vì thế mà thơ của tôi hay buồn. Tôi xin quý vị thông cảm cho nếu tôi làm quý vị buồn lây khi đọc qua thi phẩm BẾN ĐỢI.

Kính thưa quý vị,

Vừa rồi là đôi phút tâm tình của tôi cùng quý vị. Trước khi dứt lời, tôi xin đọc 4 câu thơ trích ra từ bài thơ NGHE HỒN BAY BỔNG gửi đến quý vị như một lời cảm tạ sau cùng.

Bến đợi bây giờ ở nơi đâu
Người ơi có biết em đang sầu
Nhìn bốn phương trời xa xa lắc
Chỉ thấy một màu thương nhớ thương...

Xin cám ơn quý vị.
Kính chúc quý vị có những ngày sắp đến thật an lành hạnh phúc...
Xin kính chào quý vị.


KIM THÀNH


Aucun commentaire