http://david.thechau.net/media/ngoclan/Ngoc%20Lan%20-%
20Nhu%20Da%20Dau%20Yeu.mp3Click vao hinh

PARIS QUÊ HƯƠNG TÔI ?
Hai mươi bảy năm ... đời trầm lặng
Paris nhẹ gót bước phong trần
Mưa nắng hai mùa thêm tuyết phủ
Quên ngày vượt biển lắm gian truân
Quê hương vẫn còn cơn ác mộng
Dòng sông Seine cứ ngỡ dòng HƯƠNG
Lững lờ nước chảy xuôi về bến
Êm ái trong tim rất lạ thường
Paris là thơ trong ảo giác
Thân tình gìn giữ khoảng đời tôi
Phải chăng có lẽ duyên trời đất
Sống giữa Paris tưỡng SaiGon
Vẫn có lúc thấy buồn ray rức
Đôi khi muốn quên cả Việt Nam
Chỉ sợ mai này thân thành bụi
Hồn về quê cũ biết nương đâu
Nhớ quá nhiều lúc đứng ngẩn ngơ
Xa trông ngọn núi ... núi xa mờ
May ra còn có con diều giấy
Để tôi thả mộng nhớ Quê nhà
Sực tỉnh lòng đau thấy thẹn thùng
Trong tôi chỉ có một QUÊ HƯƠNG
Ngày mai đất nước thanh bình lại
Tôi sẽ về theo dưới bóng cờ

Cờ vàng phất phới bay trong gió
Vàng cả trời thu cả nước NAM
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris Nov. 2007


Twenty seven years--- silent life
Paris lightly steps with ups and downs
Rainy sunny seasons added snow covering
Forgot the hard day fleeing by sea.
My country met no more nightmare
Seine river current thought as Perfume river
Water lightly ran downstream to terminal
Softly in heart very extraordinary.
Paris is poem in imagination
Affection was kept in my life span
Probably destiny is given by God
Live amidst of Paris but thought in Saigon.
Even though sometimes I felt very sad
Sometimes I like to forget Vietnam
So fearful that this body become dust
Soul back to native land where I can board.
Too much missing at times I stood dozing
I watch far mountain peak… dim mountain far
Luckily there is a paper kite
For me to dream missing native land.
Awaken I feel myself shameful
In my life there is a native land
Tomorrow the country becomes more peaceful
I will go back under flag color.

Yellow flag flies in windYellow covers autumn sky in Vietnam.
RGC
12-11-2007