|
Publié le 26/03/2008 à 09:34
Par tonthatphusi

MỸ THO QUÊ HƯƠNG EM Em sinh ra ven bờ sông Vàm cỏ Hàng dừa buông lơi suối tóc thơm lành Hương lúa nồng nàn môi người thiếu nữ Tiếng sáo diều cao vút luỹ tre xanh Mỹ Tho ... Mỹ Tho ... quê hương em đó Có tình anh thương em theo sóng vỗ Con đò ngang đưa lữ khách sang sông Mưa nắng hai mùa tha thiết yêu em
Em... người con gái miền quê duyên dáng Máu Việt Nam thắm đượm đẹp ngàn nơi Lúa chín vàng rộn ràng mùa gặt mới Tiếng hò lơ ...thôn xóm vang tiếng cười Cửu Long Giang nước ngọt chảy xuôi giòng Chôm chôm đầu mùa ửng má em hồng Và đôi lúc em buồn buồn vô cớ Tóc hững hờ bay theo lá Sầu Riêng . ........
 Rồi một ngày chiến chinh tràn khói lửa Mỹ Tho ơi ! một lần xin từ giã Giòng sông Seine tương tư giòng sông Cửu Mang nỗi niềm thương nhớ đến phương xa Ta dìu nhau tìm về nơi xứ lạ Tình anh cho em nỗi nhớ quê nhà Quê hương anh chỉ có một giòng sông Anh khôn lớn theo giòng đời trôi nổi Bởi yêu em nên thường hay mơ mộng Biển trong hồn và em ở trong tim Ngày xưa đó tình anh là tình biển Cuối cuộc đời tình biển là tình em Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu Tình yêu mình bay theo gió theo mây
 Mỹ Tho ... Mỹ Tho ... Quê hương bên nớ Trời Paris thương nhớ ở bên này Mỹ Tho ... Mỹ Tho... tiếng gọi êm đềm Ngước nhìn trời em đếm những vì sao Bao nhiêu sao bấy nhiêu tình anh đó Nắng mưa gì anh cũng vẫn yêu em tôn thất phú sĩ 23 sept 2004

MY THO ... MY NATIVE LAND
She was born at riverside Vam Co With coconut tree lines loosing perfumed hair Strong rice fragrance as little girl lips Kite sound took of above green bamboo Mytho...Mytho that was my native iand With my love loving you with waves lapping The transversal sampan brought passengers across the river Rainy and sunny seasons I passionately loved you
You... a pretty countryside little girl Viet Nam blood beautifully soaked everywhere Ripening rice newly harvested in a bustling manner Work song sounded with laughing in villages In Mekong river fresh water flew downstream Early rambutan became reddish as your pink checks And sometimes she became sad without reason Your hair indifferently flied with durian leaves...
 Then came a war full of flame and smoke Mytho! Once I must say farewell Seine river current was lovesick as that of Mekong river Bringing missing feeling to remote and far place We helped cach other to unknown place My love for you with deep nostalgia My country bas only a river I have grown up in rolling life Because of loving you thus oflen dreaming Sea in my soul and you in my heart Those old days my love is sea one At the end of life my love is that for sea I went in the midst of two marvelous loves
Our love flied with wind and with cloud.
 Mytho! Mytho! My countryside was at the other side Paris sky was loving this side Mytho! Mytho! Sweet calls Watching the sky you counted stars How many stars how much my love for you Either sunny or rainy I still love you.
RGC 19-03-2006
 http://www.vietmedia.



Publié le 26/03/2008 à 09:01
Par tonthatphusi
DẠO KHÚC ÐÊM TRƯỜNG
Ðỗ Bình Gió vu vu trên đồi, cây rừng xào xạc lá, sấm rền vang góc trời hay những tiếng động va chạm phát ra trong thiên nhiên ; thoảng nghe chỉ là những tạp âm, nhưng nếu tất cả những âm thanh đó hòa với nhau, phải chăng lại là bản giao hưởng tuyệt vời mà tạo hóa đã ban cho con người ? Hay phải đợi đến lúc xuất hiện người nghệ sĩ, nhờ sự rung động cảm xúc, đã biết vận dụng kỹ thuật, chắt lọc các âm thanh phối hợp thành một thứ nghệ thuật gọi là âm nhạc ? Từ những cánh bưồm thấp thoáng dần khuất trong bóng hoàng hôn, đến cơn mưa chiều rả rích… Những hình ảnh ấy cũng đủ gợi nguồn cảm hứng cho nghệ sĩ vút hồn tận chốn ngàn khơi để nghe trùng dương thì thầm lời biển cả, hay nghe tiếng mưa buồn tí tách than thở ! Tâm hồn nghệ sĩ thật nhạy bén, long lanh như giọt nước trong nắng. Tuy sự rung động con tim của nghệ sĩ có khác nhau, nhưng vẫn hòa chung cuộc sống. Trong nhũng đề tài muôn thuở, «tình yêu và quê hương » là nguồn sáng tác vô tận của nghệ sĩ ; nhất là đối với những ai đã từng trải qua hay chứng kiến sự thăng trầm của đất nước. Có lẽ khó mà quên được những mất mát, chia ly, đổ vỡ của chiến tranh, của cuộc đổi đời bi thảm sau năm 75 dẫn đến cảnh ngục tù và bước lưu vong ? Nỗi đau thương ấy đã bật lên hình nốt, tiết tấu dồn dập gieo cung bậc thành bản hòa tấu mang chung giai điệu : « Tiếng nấc nghẹn của tâm hồn ! » Trong dòng lịch sử tân nhạc Việt Nam đã mấp mé gần thế kỷ khởi từ những nhạc sĩ đầu tiên như Nguyễn Văn Tuyên, Nguyễn Xuân Khoát, Văn Chung, Lê Yên, Doãn Mẫn,Văn Cao, Dương Thiệu Tước, Thẩm Oánh, Lê Thương, Hoàng Qúy…Những giai điệu quê hương mang tính lãng mạn trữ tình của dòng nhạc tiền chiến dần dần bị chìm vào không nhí chiến tranh đầy máu lửa, những ca khúc vàng êm dịu lắng sâu vào hồn khách mộ đìệu, nhường chỗ cho một thể loại khác được gọi là nhạc Thời trang nhằm diễn tả cái thực trạng của xã hội đang bị cuốn hút bởi những quyến rũ vật chất hầu chạy trốn sự vây hãm của vòng khói lửa chiến tranh ; mà cao đìểm vào giữa thập niên 60. Chính ở thời đìểm khốc liệt này, làng tân nhạc miền nam xuất hiện nhiều ca khúc quê hương trữ tình đượm chất lãng mạn pha chút chiến chinh. Những thể điệu rất thịnh hành trong giai đoạn đó : Valse, Slow, Boston nhẹ nhàng phảng phất chút âm hưởng bán cổ điển tây phương, đìệu Blues Jazz lãng mạn, buồn tê tái như lời than chứa đầy những giọt nước mắt của những người da đen nô lệ xa xưa. Làn điệu Boléro mềm mại, ai oán diễn tả nỗi u uất thân phận người gitan hát rong Tây Ban Nha, hay những thể điệu Tango, habanera, Rumba…dịu dàng tha thiết vọng theo nhịp sóng vỗ từ những hải đảo xa xăm bên kia bờ đại dương, kết thành cung bậc gần gũi với dân ca Việt Nam để diễn tả về thân phận con người trong chiến tranh qua giai đìệu trầm bổng ngũ cung. Lời ca tiếng nhạc đã đi vào lòng người, bàng bạc kắp mọi nơi, từ hang cùng ngõ hẻm nơi phố thị đến những thôn làng hẻo lánh nơi rừng sâu núi thẳm. Ở thời đìểm chiến tranh hừng hực lửa ấy, nếu chỉ cần rời xa thành phố cư ngụ ít ngày hay đang hành quân nơi rừng sâu núi thẳm..vào những lúc dùng quân, thoáng nghe lại những giọng ca truyền cảm quen thuộc phát ra từ một máy thu thanh nhỏ trong xắc ba lô của người bạn chiến đấu, chắc hẳn ta không khỏi xao xuyến về một khung trời kỷ nìệm mà chính ca khúc và nghệ sĩ đã làm sống lại. Tình cờ ai đó có đi ngang qua một quán bên đường, chắc lòng không khỏi trùng lại khi nghe từ trong quán vẳng ra tiếng kèn đồng vút cao rồi trầm xuống; âm thanh nức nở trong điệu blues hòa với chất giọng nghe não nuột, u uất, diễn tả tâm trạng một người lính trẻ nghỉ phép về thành phố bị bẽ bàng vì lạc lõng giữa chốn phồn hoa đôn thị đầy ánh đèn màu, đã chứng kiến cảnh sống vội vã, buông thả đời của một lớp người trong men rượu, khói thuốc, vũ trường mà quên đi hiện trạng của đất nước đang mịt mù khói lửa…Phần đất tự do đang bấp bênh giữa cái mất còn ! Sự rung động của tâm hồn nhạc sĩ tuy có khác nhau về cảm nhận và cách diễn đạt, nhưng những ca khúc thời chiến lại gần gũi, quyện vào nhau về cấu trúc lẫn giai đìệu. Phải chăng sự đồng đìệu này đã biến những cảm âm thành những dòng nhạc liên khúc sau này ? Nhưng có một đìều chắc chắn chẳng có một nghệ sĩ nào dửng dưng sống bên lề chiến cuộc. Chiến tranh đã ảnh hưởng đến tâm hồn họ, nhưng trong sáng tác những ca từ trong loại nhạc phổ thông ở giai đoạn đó lại thật hiền hòa, nhân bản. Hình ảnh những người lính trận được dệt trong ca khúc mang vóc dáng hào hùng và rất đa cảm, lãng mạn mà ghệ sĩ đã phản ánh mô tả bộ mặt nhân bản của xã hội đương thời. Những tâm hồn yêu tự do, đồng loại, ai mà chẳng mong mỏi quê hương, đất nước thanh bình, nhưng phải là một nền hòa bình chân chính, thật đúng với ý nghĩa. Ðể cho những người trai thời chiến có thể rời quân ngũ trở về với gia đình, nơi đó có mẹ già em thơ, người yêu ngóng đợi, hay được rong chơi đồng cỏ, hít lại không khí trường xưa… Ở miền nam trước 75, giới văn nghệ sĩ được tự do sáng tác ngược lại nền văn nghệ của miền bắc bị cưỡng bách, o ép một chiều. Ðiển hình là vụ án «Nhân Văn Giai Phẩm », giới văn nghệ sĩ không những bị cấm sáng tác mà còn bị cầm tù, có người bị nhốt nhiều năm dài ! Ở thời kỳ cực thịnh của dòng nhạc vàng, những tác phẩm thi nhau nở rộ, được phổ biến hàng ngày trên các băng đài, những ca khúc có nội dung : «Quê Hương Trong Ly Loạn, Tâm Sự Người Lính, tTình Yêu Lứa Ðôi… đượm màu sắc dang dở, biệt ly…vv..» Ðây là cơ hội cho những con buôn văn nghệ làm giàu, và cũng là cơ hội giúp cho nhạc sĩ có dịp trình làng tác phẩm. Phong trào nhạc thời trang tuy có rầm rộ khắp nơi, được công chúng ưa thích vì có nhiều nhạc phẩm hay, độc đáo, nhưng lẫn trong đó có những nhạc phẩm kém cỏi, thiếu phẩm chất nghệ thuật do những nhạc phẩm viết vội, xào xáo giai đìệu, ráp nối ca từ để tung ra thị trường, hoặc những nhạc phẩm viết xong chưa ráo mực đã bán đứt bản quyền do người khác đứng tên, do đó mới có tình trạng nhạc của người này mà hồn của người khác ! Hơn nữa lại bị khai thác bừa bãi, quá độ khiến cho người nghe cảm thấy nhàm chán nên xem nhẹ, thậm chí người khó tính còn gọi là nhạc « sến » ! Trong khi đó dòng nhạc có tính chất thính phòng trở nên khan hiếm chỉ xuát hiện ở những tụ điểm quán nhạc sinh viên hoặc những đêm nhạc chủ đề do văn nghệ sĩ thực hiện, mà cấu trúc lẫn ca từ nhạc cũng không cầu kỳ, thâm sâu hơn nhạc thời trang. Một tác phẩm ở bất cứ một thể loại nào dù là văn học hay nghệ thuật giá trị đích thực không hẳn ở lời khen tiếng chê mà tùy thuộc vào bản thể tác phẩm có thực đi vào lòng người hay không. Tuy nhiên người đời vẫn lầm lẫn gữa tác phẩm và nhân cách tác giả ! Cũng trong thời chiến ấy, có một dòng nhạc hòa trong thể loại thời trang nhưng nét nhạc mang dấu ấn riêng. Giai điệu êm dịu làm thổn thức lòng người qua những ca khúc trữ tình tuyệt vời mà ca từ là những ngôn ngữ thơ đầy chất hình tượng. Nhưng người nhạc sĩ đó lại chuyển qua bước ngoặc khác, dấn sâu vào ý thức hệ của chiến tranh, rồi bật lên những ca khúc phẫn nộ như muốn nói lên hết nỗi niềm của thân phận làm người trong một đất nước chiến tranh. Lời ca có tính triết lý mang đầy màu sắc hình tượng, giai điệu là tiếng khóc tỉ tê, tiếng thì thầm từ một coi âm nào đó vọng về buồn tê tái như quyện chất ma túy, làm xói mòn tâm thức lớp trai cùng thế hệ của miền nam ; Trong khi đó ở miền bắc đối với lớp trai cùng thế hệ chẳng một chút hay biết gì về những lời ca này ; vì bị đảng và nhà nước CS đã bưng bít cấm phổ biến. Những ca từ đó réo rắc, trầm bổng như tiếng kinh gọi hồn nghe ai oán đến rợn người !Thế nhưng sau cuộc chiến, trước những thực trạng quá đen tối của đất nước, rất tiếc người nghệ sĩ phản chiến ấy đã không đi hết hành trình của tâm thức nghệ sĩ, để nói lên nỗi thống klhổ của dân tộc dù ở phía nào hay nhìn một góc độ nào; Trái lại ông đã ngoảnh mặt trước thảm cảnh của đất nước, mặc dù ở giai đoạn ấy ông đang bị chính quyền CS trù dập. Phải chăng người nhạc sĩ tài hoa ấy quá sợ hãi trước bạo lực đành im lặng, hay nguồn cảm hứng đã cạn vì bị lạc loài giữa rừng sao đỏ, nên thất chí ?! Không ai đòi hỏi người nghệ sĩ làm công việc của người anh hùng, nhưng nếu là nghệ sĩ chân chính phải có cái dũng trên ngòi bút. Một khi để nỗi sợ hãi vây kín tâm hồn thì làm sao cảm nhận được nỗi đau của tha nhân: «Hình ảnh bà mẹ già điên xuống biển mò xương con tử nạn trên đường vượt biên, hay cảnh mẹ già lom khom gánh quà vào tận rừng sâu nuôi con trong tù… » Những bi kịch ấy dưới ngòi bút tài hoa có thể viết lên những tác phẩm để đời mang dấu ấn thế kỷ; Tiếc thay nét nhạc tài hoa ấy bị nỗi sợ hãi làm nhòe nhoẹt, đứt đoạn ! Bằng hữu xa gần vẫn chừng mực khi nhận xét về ông, vì biết đâu những bi ca sau năm 75 của ông còn cất dấu, hay ông đã gởi niềm đau ấy qua đường nét hội họa ? gNếu không, đời sau sẽ bối rối không biết viết làm sao về nửa còn lại của người nghệ sĩ tài danh từng vang bóng một thời của thế kỷ 20. Người nghệ sĩ và tác phẩm là hai thực thể tách rời nhau nhưng lại khắn khít, có chung một niềm bất hạnh chứa đầy rủi ro, đôi khi bị vùi dập vì ngộ nhận ! Tâm hồn nghệ sĩ rất phóng khoáng, bao dung, yêu thiên nhiên, yêu tha nhân, yêu cuộc đời cho dù đời muôn cay đắng ! Người nghệ sĩ chân chính yêu nghệ thuật và yêu tự do như hơi thở mạng sống. Những tinh hoa văn nghệ sáng rực giữa vòm trời của miền bắc một thời, không những họ được ca ngợi về tác phẩm mà còn ở phong cách nghệ sĩ như: Văn Cao, Hữu Loan, Quang Dũng, Trần Dần, Lê Ðat, Hoàng Cầm, Phùng Quán, Phùng Cung, Thụy An, Phan Khôi, …. Họ đã từng ấp ủ được tự do sáng tạo, nhưng mơ ước ấy chỉ là mây khói ! Niềm vui chẳng bao lâu đã bị bạo lực nhân danh chủ nghĩa và quyền lợi đảng bóp chết mầm sống của muôn đóa hoa văn nghệ xứ bắc… Và từ đấy những vì sao sáng kia đã tắt lịm trong tăm tối, buồn thảm ! Phải chăng ngay những lúc tác phẩm ở vị thế sáng chói nhất tác giả vẫn cảm thấy cô đơn và đã nghe từng con chữ nhòa theo bóng thời gian, trong lãng quên hững hờ của người đời ?! Ðó là chưa kể biết bao người tài hoa khác viết xong tác phẩm đã không được may mắn được giói phê bình văn học đánh giá dù khen hoặc chê ; dù đã trình làng ra mắt công chúng. Hoặc tác phẩm xuất hiện trong phạm vi thân hữu vì nhiều lý do, mà trong đó có cả lý do tác giả viết cho mình, hoặc bài viết có ý tưởng khác quan đìểm chứng kiến, nên chịu sự hẩm hiu và mục rã với thời gian ! Số phận một tác phẩm chìm nổi tùy theo tác động của xã hội. Sau năm 1975 ngọn lửa bạo lực đã thiêu rụi mạch sống của vườn hoa văn nghệ miền nam. Biết bao văn gnghệ sĩ tinh hoa của đất nước bị tước đoạt ngòi bút, không những thế còn bị đầy ải cầm tù trong chiến dịch X2, mệnh danh « chiến dịch đánh văn nghệ sĩ phản động » như : Doãn Quốc Sỹ, Duyên Anh, Hồ Hữu Tường, Hồ Văn Ðồng,Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Hoàng Hải Thủy, Hoàng Anh Tuấn, Hồ Nam, Họa sĩ Chóe, Họa sĩ Ðằng Giao, Sơn Ðìền Nguyễn Viết Khánh, Hoàng Vĩnh Lộc, Thân Trọng Kỳ, Minh Ðăng Khánh, Lê Văn Vũ Bác Tiến, Nguyễn Mạnh Côn, Nhã Ca, Trần Dạ Từ, Như Phong Lê Văn Tiến, Mạc Thu, Thái Thủy, Thanh Thương Hoàng, Tô Ngọc, Thái Dương, Trần Việt Sơn, Lý Ðại Nguyên, Trịnh Viết Thành, Cao Sơn, Trịnh Hưng, Nguyễn Khánh Giư, Ngô Công Minh, Ðậu Phi Lục, Võ Xuân Ðình, Anh Quân, Nguyễn Văn Minh ( Minh Vồ), Ninh Chữ, Uyên Thao ..vv..Những người đã chết trong tù : Hồ Hữu Tường, Nguyễn Mạnh Côn, Phạm Văn Sơn, Hiếu Chân, Ngọc Thứ Lang, Dương Hùng Cường, Minh Vồ, Thục Vũ, Minh Kỳ, Hồ Ðình Phương, Minh Ðăng Khánh..Hoặc những người được thả ra về nhà chết : Vũ Hoàng Chương, TrịnhViết Thành, Anh Quân, Trần Việt Sơn… Bạo lực có thể cướp đi mạng sống của con người, nhưng vẫn không thể nào hủy diệt được tâm hồn nghệ sĩ chân chính và những người yêu tự do. Những hương thơm đó vẫn đọng với thời gian. Ở phương trời viễn xứ thời gian trôi nhanh như gió thoảng. Nhìn hạ đến thu đi đông tàn, tuyết rơi, xuân về hoa lá nẩy mầm.. Ðôi khi nghĩ về thân phận con người chợt phát hiện ra những mất còn quanh ta. Khói lửa chiến chinh hôm nào nay đã thành cổ tích, Chuyện quê hương đầy huyền thoại vẫn trong mơ, đắng cay năm xưa vẫn còn rỉ máu ! Có thật quê hương là hàng cây xanh bóng mát và thành phố có dòng dòng sông nhỏ ?… Tất cả đều bỏ lại ! Chỉ có kỷ niệm là còn mang theo ?! Nhiều lúc đọc lại quyển sách cũ, nghe lại cuộn băng xưa : cả khung trời mộng nhập vào trang sách, theo tiếng hát xưa hiện về thật êm đềm, nhưng hình như trong đó có lẫn những giọt nước mắt qưê hương ! Xin thành kính thắp nén hương tưởng niệm những văn nghệ sĩ một đời yêu nghệ thuật và đã chết vì nó. Xin cảm ơn những lời ca tiếng hát đã xoa dịu phần nào nỗi cô đơn nhớ nhà trên bươc tha hương../. ___________________________________________________
Publié le 29/01/2008 à 10:50
Par tonthatphusi
| | < | Jan. 2008 | | | L | M | M | J | V | S | D | | | 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | | 7 | 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | | 14 | 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | | 21 | 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | | 28 | 29 | 30 | 31 | | | |
3 connectés 85433 visiteurs Ce blog est classé 3387ème Score de ce blog : 1,65 | |
| |
Publié le 29/01/2008 à 10:45
Par tonthatphusi
Publié le 29/01/2008 à 08:45
Par tonthatphusi
|