|
Publié le 20/11/2009 à 09:13
Par clb-vh
Tài-liệu Mật của Việt Cộng Báo cáo trong cuộc họp mặt kiều vận
Nguyễn Tâm Bảo
Lưu trữ theo chế độ tài liệu tuyệt mật.
Thưa các đồng chí, Đảng quang vinh của chúng ta muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:
1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ. Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn. 2. Phải giữ cho cái gọi là 'phong trào dân chủ đối lập' không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng. Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; làm cho có nhiều 'lãnh tụ' mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều 'nhân sĩ trí thức' mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động 'chống cộng cực đoan' có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là 'đấu tranh dân chủ'. Cụ thể như thế nào thì tôi đã có dịp trình bày... 3. Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp mà phát triển kinh tế, nhưng lại phải lèo lái để 'dân trí cao' không đồng nghĩa với 'ý thức dân chủ cao'. Phải làm sao để chất lượng giáo dục bậc đại học được cải thiện nhưng đa số sinh viên phải trở nên thực dụng hơn, có tinh thần 'entrepreneurship' – khao khát tiền bạc và công danh, mạo hiểm và sáng tạo trong kinh doanh, cầu tiến trong sự nghiệp riêng, tôn thờ Bill Gates và chủ nghĩa tiêu thụ – nhưng đồng thời cũng tuyệt đối thờ ơ với những lý tưởng và hoài bão cải biến xã hội, xa lạ với những tư tưởng trừu tượng viễn vông, tìm kiếm những giải pháp cá nhân thay cho ý thức công dân, và đặc biệt là tránh xa âm mưu thay đổi chế độ. 4. Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh (gọi là 'co-optation')…. Làm sao để trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta. Các tổ chức trung gian như mặt trận Tổ quốc, công đoàn, hội phụ nữ, các hội cựu chiến binh, các câu lạc bộ hưu trí… phải phát huy vai trò tối đa trong việc trung hòa những nhân tố nguy hiểm, điều hòa những xung đột nếu có giữa nhà nước và xã hội, giảm thiểu sự bất mãn của dân chúng… Làm sao để xã hội dân sự vẫn được mở rộng nhưng theo hướng có kiểm soát của chúng ta, chứ không trở thành mối đe dọa. Quan trọng hơn cả là chúng ta phải tiếp tục nuôi dưỡng nỗi sợ hãi – dù chỉ là nỗi sợ mơ hồ trong tiềm thức – nhưng đồng thời cũng không để cho nhân dân cảm thấy tuyệt vọng....Cho dù người dân có bất mãn về chuyện này chuyện kia thì vẫn làm cho họ nuôi hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Và phải làm điều này một cách hết sức tinh vi, kiên nhẫn, đôi lúc phải can đảm cắt bỏ những khối u trong đảng để làm nguội bớt nỗi tức giận của nhân dân. Trong trường hợp này thì việc thả Nguyễn Việt Tiến và việc bắt giam hai nhà báo là sai lầm. Lẽ ra chúng ta phải không tiếc một số ít các đồng chí tham lam quá mức, biến họ thành dê tế thần để giành lại niềm tin của nhân dân, hoặc ít nhất cũng làm họ giảm bất mãn, trong nỗ lực chống tham nhũng của chúng ta. Một người bất mãn cực độ là một người nguy hiểm. Một người tuyệt vọng đôi khi còn nguy hiểm hơn. Một người lạc quan, nhiều hy vọng, thì thường cũng là một người dễ bảo, yêu chuộng sự ổn định và do đó không có ý định phản kháng. Chúng ta phải biết dùng mồi để nhử, đánh vào thói tham lam ích kỷ lẫn thói háo danh của người đời, vừa phải làm sao để tinh thần thực dụng và chủ nghĩa mánh mung chụp giật trở thành bản tính của dân tộc – vốn đã rã rời về ý chí, tan vỡ về niềm tin, chán ngán các loại ý thức hệ; nhưng đồng thời cũng phải chuẩn bị sẵn những cái van để dân chúng có chỗ giải tỏa ẩn ức. Tuyệt đối không để sự bất mãn trong xã hội tích tụ lại vượt quá ngưỡng kiểm soát của chúng ta. Kiên quyết tiêu diệt mọi mầm mống có khả năng dẫn đến các loại hoạt động đối kháng có tổ chức, có sự phối hợp rộng rãi; tuyệt đối ngăn chặn khả năng huy động được đông đảo quần chúng tham gia. Chúng ta phải nghiên cứu tất cả những tư tưởng gia vĩ đại trong việc chiếm đoạt quyền lực và duy trì vị trí độc tôn, từ Tôn Tử, Ngô Khởi, Trương Tử Phòng, Lý Tư… và Mao Trạch Đông ở phương Đông, cho đến Machiavelli – tác giả cuốn cẩm nang 'The Prince' nổi tiếng ở phương Tây, thậm chí cả Napoleon, Hitler,Stalin… hoặc Hugo Chavez thời nay. Tất cả đều có những điều rất đáng để chúng ta học hỏi, từ nghệ thuật mị dân cho đến những thủ đoạn cứng – mềmlinh hoạt trong việc đối phó với địch, và cả những sai lầm chiến thuật của các vị này. Phải làm sao để chúng ta vẫn trấn áp được đối lập dân chủ, nhưng vẫn không làm sứt mẻ quan hệ ngoại giao đang ngày một tốt hơn với Hoa Kỳ và phương Tây – vốn là những kẻ đạo đức giả, duy lợi và thực dụng nhưng thích rao bán tấm áo 'dân chủ tự do' cùng với những khẩu hiệu cao đẹp khác. Tuy nhiên, chúng ta cần phải khái quát những luận điểm của Machiavelli để có thể áp dụng cho một chế độ, một đảng phái có cơ cấu phức tạp, chứ không phải là một nhà độc tài quân phiệt giản đơn. Một nhà độc tài dù tàn độc đến đâu, ranh ma đến đâu, thì cũng chỉ là một kim tự tháp trên sa mạc, tĩnh lặng và không tiến hóa – nên trước sau cũng sẽ để lộ sơ hở chết người. Nhưng một đảng chuyên quyền thì luôn luôn biến động, thay đổi và lớn lên không ngừng; biết bù đắp khiếm khuyết, che dấu yếu điểm, phô trương sức mạnh một cách vô cùng linh động… và đặc biệt có đủ tài lực và nhân lực để lan tỏa chân rết đến mọi ngõ ngách của xã hội, kiểm soát cả dạ dày lẫn linh hồn của nhân dân. Bác Hồ (hay có thể là bác Lê Nin) đã dạy: người cách mạng phải không ngừng học hỏi, học từ nhân dân và học từ kẻ địch; phải không ngừng tiến hóa về mặt tư duy lẫn thủ đoạn để sống sót mà vươn lên trong bất cứ hoàn cảnh nào; phải luôn uyển chuyển và linh động để sẵn sàng thay máu đổi màu khi cần thiết, thậm chí sẵn sàng đào thải cả những đồng chí quá tham lam và ngu dốt có hại đến lợi ích chung của đảng. Đối với địch thủ thì phải thiên biến vạn hóa, ranh ma tàn độc đủ cả… và đặc biệt phải biết dùng hình nộm kết hợp với thủ đoạn đấu bò tót kiểu Tây Ban Nha để thu hút ám khí và sừng bò của đối thủ. Trong lúc đối thủ tiêu hao lực lượng vì đánh vào những hình nộm rơm, hoặc phung phí thời gian và sức lực vào những mục tiêu viễn vông, thì chúng ta lạnh lùng quan sát, phân tích thấu đáo địch tình, ra đòn bất ngờ và hợp lý để địch chết không kịp ngáp.... Đặc biệt chúng ta ngầm khuyến khích những hành động tự sát theo kiểu 'không thành công cũng thành nhân' – tất nhiên là phế nhân. Chúng ta cũng phải biết lắng nghe những phê phán của địch thủ mà thay đổi cho thích hợp. Kẻ đối địch luôn có những bài học quí giá mà chỉ có những người bản lĩnh và khôn ngoan mới nhìn ra. Nếu kẻ địch lãng mạn viễn vông với những khẩu hiệu trừu tượng như 'dân chủ', 'nhân quyền', 'tự do' … thì chúng ta phải thực tế với những tiêu chí cụ thể như 'ổn định xã hội', 'tăng trưởng kinh tế', 'xóa đói giảm nghèo'…. Nếu kẻ địch hô hào những điều khó hiểu du nhập từ phương Tây như 'đa nguyên', 'đa đảng', 'pháp trị', 'khai phóng'…thì chúng ta phải tích cực cổ vũ mô hình Nhân Trị của đấng Minh Quân – nhưng ở đây Minh Quân phải được hiểu là đảng cộng sản – cũng như đề cao những 'giá trị Á châu' một cách khéo léo. * Phát Huy dân chủ cơ sở - tập trung. Chúng ta cũng phải phát huy 'dân chủ cơ sở', 'dân chủ tập trung', 'dân chủ trong đảng'… để làm sao cho dân thấy đảng không phải là cái gì đó cao xa vời vợi, mà đảng cũng là dân, ở ngay trong dân, từ dân mà ra, đã và đang đồng hành cùng với dân. Phải cho dân thấy là nếu đảng có xe hơi thì dân cũng có hon đa – chứ không phải đi bộ; nếu đảng có đô la thì dân cũng có tiền in hình Bác đủ tiêu xài – chứ không quá túng thiếu; nếu đảng có cao lương mỹ vị thì dân cũng có gạo ăn – không chết đói mà còn dư thừa để đem xuất khẩu. Đặc biệt là phải tích cực tuyên truyền và giải thích để người dân hiểu được ý nghĩa của 'dân chủ' theo cách có lợi cho chúng ta: 'dân chủ' nghĩa là đảng luôn lắng nghe dân, phản ánh ý nguyện của dân (phần nào thôi) qua những chính sách vĩ mô và vi mô, thỏa mãn niềm tự ái của dân vì được dạy dỗ đảng, cũng như kích thích lòng tự hào dân tộc của dân để hướng nó vào những kẻ thù mơ hồ dấu mặt ở bên ngoài. Đối thủ của chúng ta thường lãng mạn và nhiều nhiệt tình nhưng ít chịu học hỏi, hoặc nếu có học thì chỉ qua quýt đủ để thuộc lòng những khẩu hiệu trừu tượng như 'nhân quyền', 'dân chủ'… rồi nhai đi nhai lại làm dân chúng phát nhàm. Nói chung, đối thủ của chúng ta thường chỉ biết đến một số cuốn cẩm nang về dân chủ có ngôn từ rất kêu, rất đẹp, nhưng nghèo nàn về phương pháp thực tế, lẫn lộn giữa cứu cánh và phương tiện.... Ngược lại, chúng ta cần phải tích cực nghiên cứu sâu sắc những trước tác của các học giả phương Tây về khoa học chính trị và kinh tế học. Chúng ta phải nhận thức được đã có rất nhiều những nghiên cứu khoa học về mối quan hệ biện chứng giữa 'thể chế chính trị' và 'phát triển kinh tế'. Hai phạm trù 'dân chủ' và 'phát triển' có quan hệ hết sức phức tạp, phi tuyến, chứ không phải là quan hệ nhân – quả. Nghiên cứu kỹ về vấn đề này sẽ rất có lợi cho chúng ta trong việc chủ động phát triển kinh tế mà không cần phải 'dân chủ hóa'. Chúng ta cũng phải nhìn nhận một thực tế là: phát triển kinh tế làm phát sinh một số yếu tố hiểm nguy cho chế độ. Tuy nhiên, điều này còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cụ thể, tùy thuộc vào khả năng 'tháo ngòi nổ' của chúng ta, cũng như khả năng khai thác những yếu tố hiểm nguy này của đối lập dân chủ. Chẳng hạn, học giả Daron Acemoglu của đại học MIT danh tiếng đã có nhiều phân tích về 'nguồn gốc kinh tế của các chế độ độc tài và dân chủ'. Trong đó ông đã chỉ ra rằng phát triển kinh tế kèm theo việc phân bố của cải vật chất một cách tương đối công bằng, đồng thời với việc nới lỏng một cách chừng mực những tự do dân sự, thì bất mãn của xã hội sẽ không quá cao, do đó hoàn toàn có thể duy trì chế độ độc tài mà vẫn thúc đẩy kinh tế phát triển. Đó là trường hợp của Singapore, điển hình của một nhà nước độc tài sáng suốt. Một ví dụ nữa là những nghiên cứu của Bruce Bueno de Mesquita, đã chỉ ra cho chúng ta những kinh nghiệm quí báu trong việc đàn áp cái gọi là 'coordination goods', tức là những yếu tố vốn không ảnh hưởng đến tăng trưởng kinh tế, nhưng nếu được vận dụng bởi đối lập dân chủ thì lại trở thành những vũ khí đáng sợ. Đó là nghệ thuật 'đàn áp có chọn lọc’ mà tôi đã có dịp phân tích. * Giới trẻ và sinh viên học sinh Một kết quả bất ngờ mà theo tôi cũng là một kinh nghiệm quí trên mặt trận tuyên truyền nhồi sọ: việc chúng ta bắt ép sinh viên phải học tập chủ nghĩa Marx – Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh đã đem lại những kết quả ngoài mong ước. Thành công của chúng ta không phải đã đạt được mục đích ban đầu là làm cho thế hệ trẻ tôn thờ thứ chủ nghĩa mà ngay cả chúng ta cũng không tin. Ngược lại, thành công của chúng ta là đã làm cho thế hệ trẻ chán ngán đến tận cổ khi phải học mãi một thứ ý thức hệ lỗi thời, bị nhồi nhét đến phản cảm những tư tưởng cũ kỹ. Nhờ vậy chúng ta đã đào tạo ra một thế hệ trẻ thờ ơ vô cảm với tất cả các loại tư tưởng và ý thức hệ, chai sạn với lý tưởng và hoài bão mà thanh niên thường có, trở nên thực dụng và ích kỷ hơn bao giờ hết. Thế hệ trẻ hôm nay, ngoài cái đức tính thực dụng và tinh thần chụp giật, cũng như niềm khao khát tiền bạc, công danh, ám ảnh bởi chủ nghĩa hưởng thụ, thì chỉ còn le lói 'tinh thần dân tộc' vẫn còn sót lại trong máu huyết của mỗi người Việt. Đây là con dao hai lưỡi, là con giao long đang nằm yên, mà chúng ta cần phải biết lèo lái một cách khôn ngoan để không xảy ra một tiểu Thiên An Môn ở Ba Đình. Dưới chế độ chuyên chế nào cũng vậy, sinh viên và trí thức trẻ luôn luôn là những kẻ nguy hiểm nhất, là ngòi nổ của quả bom, là kíp mìn hẹn giờ, là hạt nhân của các phong trào đấu tranh. Các cuộc cách mạng nhằm lật đổ chế độ độc tài bao giờ cũng do sinh viên và trí thức dẫn đầu; công nhân, nông dân, và các tầng lớp lao động khác chỉ là sức mạnh cơ bắp.. Chỉ có trí thức và sinh viên mới đủ lý luận để huy động được đông đảo quần chúng, mới có lý tưởng để dấn thân, và mới có khả năng tổ chức và phối hợp. Triệt tiêu được những phong trào sinh viên, cô lập được những trí thức phản kháng, chính là đánh vào đầu não chỉ huy của địch. Những thứ còn lại như 'dân oan biểu tình', 'công nhân đình công'… chỉ là cơ bắp của một cơ thể đã bị liệt não. Như trên đã nói, chúng ta đã thành công trong việc làm cho sinh viên trở nên lãnh cảm về các loại ý thức hệ, thờ ơ với những tư tưởng tự do khai phóng từ phương Tây. Chúng ta chỉ còn phải đối phó với tinh thần dân tộc của sinh viên đang có nguy cơ thức dậy, mục đích là để nó ngủ yên, nếu không phải lèo lái nó theo hướng có lợi cho chúng ta. * Trí thức
* Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp 'vừa trấn áp vừa vuốt ve' từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng ta đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời. * Nói chung, đa số trí thức của chúng ta đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần 'phò chính thống' của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực. * Trí thức của chúng ta vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc. * Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau. * Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức. * Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng ta, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng. Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng? Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức, bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa? ------------ --------- --------- --- Với những phân tích như trên tôi cho rằng chế độ của chúng ta vẫn còn bền vững ít nhất thêm hai mươi năm nữa. Nhưng thời thế đổi thay. Chúng ta không thể kiêu ngạo mà tin rằng sẽ trường tồn vĩnh viễn. Chúng ta luôn học hỏi và thay đổi để sống còn và vươn lên, nhưng cũng nên biết rằng đối thủ của chúng ta có lẽ cũng không quá ngu ngốc. Nếu kẻ địch cũng nhìn ra được mạnh – yếu của chúng ta, cũng biết tự đổi thay để thích nghi, cũng biết học cách đấu tranh có phương pháp, có tổ chức, có chiến lược… thì chuyện gì sẽ xảy ra sau hai mươi năm nữa thật khó mà biết được. Đó là một cuộc đua đường trường mà kẻ nào dai sức hơn, bền chí hơn, khôn ngoan hơn, thì sẽ đến đích trước. Chúc các đồng chí chân cứng đá mềm và luôn nhớ lời dạy của Hồ Chủ Tịch: 'Khó khăn nào cũng vượt qua, Kẻ thù nào cũng đánh thắng'. VIQR
___________________________________________________
Publié le 01/08/2008 à 09:10
Par clb-vh
NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY
Sáng nay nghe chim hót
Ngỡ tiếng ai vọng về Như một lời nhắn nhủ Nhớ thương nhau ngàn năm
Ngàn năm mây vẫn bay
Ngàn năm ta vẫn đợi Hai bờ đời ngăn cách Mộng có xuôi theo dòng?!
Trời vào Xuân lành lạnh
Nắng dìu dịu bên song Ngước nhìn về phương ấy Ô hay thấy gì đâu !
Chỉ mỗi một lần đi
Là xa nhau biền biệt Chỉ mỗi một lần chào Là hư ảo tầm tay
Hỡi ai người yêu dấu
Có về mộng đêm qua Nhặt giùm tôi chiếc lá Trôi dạt tận miền xa
Miền xa chừ sương khói
Hồn lạc phách âm ba Ngàn năm ta vẫn đợi Ngàn năm mây vẫn bay...
Kim Thành
March 2008
Publié le 31/07/2008 à 22:42
Par clb-vh
Bá quyền và chủ quyền Nguyễn Ðạt Thịnh Tin Reuters ngày 22 tháng Bẩy nói Trung Cộng bảo hãng dầu Exxon Mobil Corp. của Hoa Kỳ phải chấm dứt việc khoan giếng dầu trên thềm lục địa Việt Nam, vì khoan dầu tại đó là vi phạm vào chủ quyền của Trung Cộng. Ðối với người Việt Nam khuyến cáo này chứng minh thái độ bá quyền của Trung Cộng; nhưng đối với Trung Cộng và hãng Exxon thì vấn đề là chứng minh xem thềm lục địa Việt Nam có phải là lãnh hải của Trung Cộng hay không; và Trung Cộng nói họ có những văn kiện bán biển, bán đất của chính phủ Việt Cộng ký với họ để chưng ra, chứng minh họ là chủ một phần đất, một phần biển Việt Nam.Phản ứng hợp lý của Việt Cộng là phải lên tiếng khẳng định là họ chỉ ký khế ước với Exxon, cho hãng dầu này khoan giếng trong phần lãnh hải của Việt Nam. Nhưng họ ngậm miệng, thái độ quen thuộc của họ trong mọi liên hệ với Trung Cộng. Không chỉ ngậm miệng, họ còn cấm người Việt Nam lên tiếng, hoặc biểu tình chỉ trích bá quyền Trung Cộng.Tờ nhật báo Hong Kong's South China Morning Post tường thuật khế ước Exxon Mobil ký với Petro Vietnam trong số phát hành ngày Chủ Nhật 20 tháng Bẩy. Ngay ngày hôm sau phát ngôn viên Liu Jianchao của bộ ngoại giao Trung Cộng lên tiếng trong buổi họp báo thường lệ, “Lập trường của Trung Quốc về biển Nam Hải rất rõ rệt và trước sau như một; riêng đối với trường hợp Exxon khoan giếng dầu tại đây, Trung Quốc đã cho cả hai phiá liên hệ (Exxon và Petro Vietnam) biết lập trường của Trung Quốc.” Phát ngôn viên Lưu Chiên Chảo này còn nói thêm, “Trung Quốc chống lại mọi vi phạm vào chủ quyền và lãnh hải của Trung Quốc trên biển Nam Hải.” Chủ quyền hay bá quyền?Trung Cộng là nước có khoảng cách xa nhất trong những nước đang dành chủ quyền trên quần đảo Hoàng Sa; những nước này là Việt Nam, Trung Cộng, Ðài Loan, Miến Ðiện, Mã Lai và Phi Luật Tân. Nhưng hai quốc gia quyết liệt nhất trong việc tranh dành những hòn đảo có dầu hỏa là Việt Nam và Trung Cộng.Tờ báo South China Morning Post trích lời của viên chức Exxon nói họ tin tưởng vùng biển họ khui giếng dầu là thuộc chủ quyền Việt Nam.Hãng thông tấn Pháp AFP tiết lộ Trung Cộng cảnh cáo Exxon là việc khui giếng dầu ngoài thềm lục địa Việt Nam có thể tạo ảnh hưởng xấu cho những khế ước hãng này ký với Trung Cộng. Các nhà ngoại giao Trung Cộng tại Hoa Thịnh Ðốn đã liên lạc với viên chức thẩm quyền của Exxon để thương lượng. Exxon không phủ nhận tin tức về những cuộc vận động này.Một viên chức Exxon nói, “Vấn đề không quá khó khăn, nếu nó chỉ nằm trên địa hạt pháp lý, và có thể giải quyết qua hình thức giám định chủ quyền; tuy nhiên vấn đề có thể trở thành khó khăn hơn, vì nó còn mang tính cách chính trị nữa. Exxon phải thận trọng vì Trung Quốc nắm giữ một vai trò quan trọng trên thị trường dầu hỏa.”AFP viết Trung Cộng vẫn thường đòi chủ quyền trên biển Nam Hải, ngay cả trên ven biển Nam và Trung Việt. Năm ngoái họ đã chỉ trích khế ước giữa hãng dầu Anh quốc British Petroleum (BP) và Petro Việt Nam, nói quần đảo Hoàng Sa là một phần lãnh hải của Trung Cộng từ những thế kỷ xa xưa trong lịch sử.Cuối cùng hãng BP phải buông bỏ khế ước.Tháng Chạp năm ngoái Trung Cộng đã nặng lời xỉ vả Việt Cộng về tội không ngăn cấm người Việt Nam biểu tình đòi lãnh hải Việt Nam trước toà đại sứ Trung Cộng tại Hà Nội; sau khi bị xỉ vả Việt Cộng đồng ý kế hoạch Trung- Việt đồng lực khai thác Hoàng Sa --cuộc hùn hạp không có một tí thăng bằng nào cả. Thái độ bá quyền của Trung Cộng không phải là việc mới xẩy ra, Việt Nam tồn tại được là nhờ ý chí bất khuất của tiền nhân nhiều lần đánh đuổi người Tầu ra khỏi bờ cõi. Tổng thống Ngô Ðình Diệm còn bắt người Tầu không được mang quốc tịch Tầu.Nhưng những trang sử oanh liệt đó đã đi vào lịch sử; giờ này Việt Cộng bán đất, bán biển cho Tầu, vứt bỏ chủ quyền Việt Nam, chấp nhận bá quyền Trung Cộng.
Nguyễn Ðạt Thịnh
Publié le 31/07/2008 à 09:40
Par clb-vh
TRUNG CỘNG CƠN ÁC MỘNG CỦA NHÂN LOẠI TRONG THẾ KỶ XXI
Tháng 2.1972,Mao trạch Ðông và toàn bộ đảng cộng sản Tàu,trải thảm nhung,mở rèm sắt,chào đón vợ chồng Nixon và Kissinger tới thăm hữu nghị Trung cộng.Sau đó,Mỹ chủ động viện trợ các vũ khí chiến lược kể cả vệ tinh cung cấp tình báo cho kẻ thù,để ly gián tình đồng chí của Liên xô và Trung cộng.Tháng 7.1973,James Lilley,xuất thân là CIA sau trở thành Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Trung cộng,đã được cử làm Trưởng Trạm Tình Báo Hoa Kỳ,dọc theo ranh giới Nga Hoa.Tháng 4.1975,Tổng Thống Carter lại viện trợ cho Trung cộng nhiều thiết bị điện tử hiện đại và các quân trang quân dụng để Tàu cải tổ lại hệ thống quân đội vốn ô hợp và yếu kém.Cũng kể từ đó,mối quan hệ giữa hai nước càng lúc càng tốt đẹp.Tuy ngoài miệng Mỹ lúc nào cũng phản đối Trung cộng về vụ Thiên An Môn và chà đạp nhân quyền,nhưng đột nhiên không khí chiến tranh lạnh giữa hai khối tây phương và cộng sản đã chấm dứt từ năm 1991 khi Liên bang Xô viết và khối Ðông Âu tan rã,lại được hâm nóng hừng hực sự vụ Mỹ thẳng thừng tố cáo Trung cộng đã cho gián điệp là Wen Lee Ho,ăn cắp hồ sơ chế tạo vũ khí hạch nhân tại Trung Tâm Nguyên Tử Los Alamos (Hoa Kỳ).Cũng kể từ ngày 8.3.1999 nước Mỹ xôn xao và báo động về tin tức cực kỳ nghiêm trọng trên và dù Thủ Tướng Trung cộng là Zhu Rongji (Chu dung Cơ) đã đến Mỹ để giải độc ngày 8.4.1999 cũng như Tổng Thống Bill Clinton hết sức trấn an dân chúng nhưng làn sóng chống đối Trung cộng vẫn dữ dội.Nhân loại chưa bước chân vào ngưỡng cửa của Thế Kỷ 21,thì trong năm cuối cùng (1999) đã xảy ra nhiều biến cố đẫm máu tại Iraq,Ấn Ðộ,Nam Dương, Kosovo.Tuy nhiên đây cũng chỉ là những vẫn đề cục bộ,những đám cháy nhỏ có thể lần hồi dập tắt,nếu đem so sánh với dã tâm thôn tính toàn cầu của Trung cộng.Chuyện gì sẽ xảy đến cho các nạn nhân chiến tranh? Như quá khứ Mông Cổ đã làm cỏ từ Á sang Âu vào Thế Kỷ 13,Trung cộng tấn công các lãnh thổ các Quốc Gia độc lập Mãn Châu,Mông Cổ,Tân Cương,Tây Tạng,Việt Nam...Cơn ác mộng của nhân loại đã bắt đầu ló dạng và theo sự ước đoán của Giáo Sư Samuel Huntington,Ðại Học Harvard trong tác phẩm The Clash of Civilisations and The Remarking of World Order,thì khi xảy ra cuộc chiến,Việt Nam sẽ là vùng đất đầu tiên để Trung cộng giương oai,ló vuốt với nhân loại.Trung cộng đánh cắp công thức chế tạo bom trung hòa tử Ngày 24.4.1970,tại bệ phóng Tửu Tuyền,bên dòng Sông Nhược Thủy,Tỉnh Cam Túc gần Sa Mạc Gobi,thuộc miền Tây Bắc nước Tàu.Lần đầu tiên Trung cộng chế tạo thành công hỏa tiễn CZ1(trường trinh 1),để phóng vào quỹ đạo vệ tinh Ðông Phương Hồng 1.Tính đến nay,Trung cộng đã có 49 vệ tinh được phóng đi từ các căn cứ Tây Xương (Tứ Xuyên),Thái Nguyên (Sơn Tây),Tửu Tuyền (Cam Túc) và Ðảo Hải Nam.Trong các căn cứ trên,Tây Xương được coi như hiện đại nhất,được xây dựng từ năm 1975 và hoàn thành vào ngày 7.4.1990,nằm trên một cao nguyên 1500 m,cách Thành Ðô 500 km về hướng Ðông Nam.Năm 1992,Trung cộng phóng vệ tinh cho Úc Ðại Lợi,có mời Trương Kế Cao,Chủ Bút Dân Sinh (Ðài Loan) và nhiều ký giả Tây Phương đến tận nơi để chiêm ngưỡng.Nhưng lần đó (1992) cũng như sự kiện ngày 15.2.1996 tại Tây Xương hỏa tiễn và vệ tinh vừa phóng ra đã bị tiêu hủy,làm nhiều nước hủy bỏ hợp đồng hợp tác không gian với Trung cộng.Chính những thất bại liên tiếp trên,đã cho Trung cộng phải dùng gián điệp cũng như tiền bạc để đánh cắp các hồ sơ bí mật của Tây Phương và Mỹ,bổ túc lại các nghiên cứu kỹ thuật của họ trong mất chục năm qua.Ngày 18.7.1998,trong khi Trung cộng và Pháp hân hoan chúc mừng vụ phóng vệ tinh thành công tại căn cứ Tây Xương,thì Mỹ phản pháo đầu tiên,tố cáo các thiết bị ở căn cứ không gian Tây Xương,không đạt tiêu chuẩn quốc tế và thiếu sự an toàn,đồng thời ngày 21.5.1998 trước đó,Quốc Hội Mỹ đã ban hành một đạo luật gồm 4 khoản,cấm Hoa Kỳ không được hợp tác ngành không gian với Trung cộng.Ngày 8.3.1999,chánh phủ Mỹ lại lên tiếng cáo buộc Trung cộng đã gài điệp viên Wen Lee Ho vào làm việc tại căn cứ Nguyên Tử Los Alamos.Chính Lee đã lợi dụng chức vụ,cung cấp nhiều tài liệu tuyệt mật cho Trung cộng.Hành động trên đã bị CIA phát hiện và theo dõi từ ba năm qua,cuối cùng Lee bị sa thải để điều tra sự việc đánh cắp bí mật W88,liên quan tới đầu đạn hạt nhân tối tân nhất của Hoa Kỳ hiện nay.Tất cả hồ sơ về Lee cũng như các nghi vấn bị lộ tin ra ngoài,tại các căn cứ Nguyên tử khác ở Sandia (New Mexico),Lawrence Livermore (California)...đã được đệ trình Quốc Hội.Nội vụ hiện trong vòng điều tra nhưng chắc tìm được chứng cớ để buộc tội đương sự. Riêng Trung cộng thì bác bỏ cáo buộc này.Thật ra những tài liệu mật tại Căn Cứ Los Alamos,luôn luôn bị tiết lộ ra ngay từ thập niên 1980,thời Tổng Thống Reagan và Bush.Riêng nội vụ sau khi đổ bể,Tổng Thống Bill Clinton đã bị cáo buộc và chỉ trích nặng nề là tắc trách,làm Mỹ bị đánh cắp một số đầu đạn hạch nhân vào năm 1995. Ðầu mối phát hiện được Lee làm gián điệp cho Trung cộng,bắt nguồn từ vụ vợ chồng điệp viên Kurt Stand và Theresa Squillacote,nhân viên cao cấp phục vụ tại Tòa Bạch Ốc,bị bắt và kết tội ngày 22.1.1999.Do sự khai thác trên,FBI và CIA đã phát hiện được sự hoạt động bí mật của Lee.Căn Cứ Thí Nghiệm Nguyên Tử Los Alamos được thành lập vào năm 1943 trong bí mật tuyệt đối với danh xưng là Ngọn Ðồi.Chính quả bom nguyên tử của Mỹ cũng được chế tạo tại Căn Cứ này.Vì tính cách quan trọng,nên căn cứ Los Alamos coi như được phòng thủ cẩn mật nhất nước Mỹ,vì ngoài các hồ sơ còn có Khu Tech 55 tích trữ chất phóng xạ Platonium.Tuy vậy,nhiều vụ phản bội đã xảy ra tại đây liên tục như vụ sáu Khoa Học Gia Mỹ bán tài liệu mật cho Liên xô năm 1940,vụ Khoa Học Gia gốc Ðức Klans Fuchs,hợp tác với nhiều Khoa Học Gia Mỹ như Etkel,Julius Rosenberg,Theodore Hall...cung cấp tài liệu chế tạo bom nguyên tử cho Liên xô,nhờ vậy nước này đã chạy đua với Mỹ trong suốt thời kỳ chiến tranh lạnh. Trung Cộng: Cơn ác mộng của các nước Á Châu Và Thế Giới. Phân tích tiền lực của quân đội Trung cộng ngày nay,các chiến lược gia và quân sự của Mỹ nhận định rằng: ''Trung cộng hiện nay là một cơn ác mộng đối với các nước Ðông Nam Á,kể cả thế giới vì khả năng dàn quân nhanh chóng tới các vùng chiến sự bất cứ nơi nào. Lực lượng đặc biệt về quân sự này,rõ ràng nói lên quyết tâm làm cỏ nhân loại khi cần như nhảy vó ngựa năm xưa của Hốt Tất Liệt.Ðể đạt được mục tiêu quân sự,Trung cộng đã tăng cường quân số lên đến 2 triệu 300 ngàn người,chia thành 84 sư đoàn bộ binh và 10 sư đoàn thiết giáp,trang bị từ 5.000-8.000 xe thiết giáp đủ loại.Ngoài ra lập thêm các binh chủng thủy quân lục chiến và nhảy dù,sử dụng nhiều tàu chiến và phi cơ chiến đấu.Sự tăng trưởng quân đội khiến cho Trung cộng ngày nay là cái đích để các Quốc Gia trong vùng bất thân thiện và đề phòng.Các mục tiêu có thể bị tấn công không riêng gì Việt Nam,Ðài Loan hay các nước Ðông Nam Á,kể luôn Ấn Ðộ,Nhật Bản và Hoa Kỳ.Việc lộng hành trên và cũng từ luận điệu muốn đuổi Mỹ ra khỏi Á Châu,để Trung cộng trám chỗ,đủ khiến Mỹ,Nhật có cớ thành lập hiệp định an ninh Mỹ-Nhật ngày 17.8.1997, nhiệm vụ bảo vệ an ninh cho Nhật,Mỹ,Ðại Hàn,Ðài Loan và Phi Luật Tân.Từ ngày 14.12 đến 16.12.1997,Thủ Tướng Nhật là Hashimoto đã đại diện Mỹ,đi khắp các nước Ðông Nam Á,vừa mở hầu bao hứa giúp đỡ họ qua cơn khủng hoảng kinh tế,vừa yêu cầu xác nhận lập trường là theo Mỹ-Nhật hay Trung cộng.Dĩ nhiên trước đồng Yên và Ðô La vạn năng,các nước trên đã Okey theo Mỹ-Nhật,dù lúc đó có sự hiện diện của hoàng đế đỏ Giang trạch Dân cũng đang đi kinh lý các nước Ðông Nam Á.Một mặt ve vãn trong khối Asean,mặt khác Trung cộng kết thân với Irak,hứa mua dầu và đổi lại sẽ cung cấp các vũ khí hiện đại để chống lại Mỹ và Tây Phương.Người Mỹ đã phản ứng lại bằng cách yêu cầu tòa đại sứ Trung cộng rút ngay khỏi Baghdad lập tức,để Liên Quân Anh Mỹ oanh tạc Irak ngày 17.12.1998 đồng thời còn công khai ra giá cái đầu của Sadam Hussein là 1 triệu đồng,khiến cho Trung cộng tức ói máu nhưng vẫn im lặng.Cuối cùng,để khỏa lấp phần nào những gay cấn vừa xảy ra,Trung cộng mời Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ sang thăm xã giao ngày 17.1.1999 và muốn mua các máy móc siêu điện tử,nhưng bị Cohen thẳng tay từ chối và đến nay,Quốc Hội Mỹ cũng đã ra lệnh ngưng bán các thiết bị trên cho Trung cộng.Tóm lại dù không có đủ khả năng để chống chọi trực tiếp với Hoa Kỳ,nhưng Trung cộng vẫn thừa sức chơi lén nhân loại với kho vũ khí hiện đại gồm có bom nguyên tử,hạt nhân, hóa học,vi trùng và đạo quân gián điệp với hai nhiệm vụ tình báo và khủng bố tới 540.200 người do Lý Bằng,Giang trạch Dân,Kiều Thạch và Dương thạch Côn chỉ huy,đang hoạt động khắp nơi trên Thế giới kể cả Hoa Kỳ. Trung cộng dùng chính sách đồng hóa để tiêu diệt các dân tộc bị trị Lãnh thổ nguyên thủy của người Hán được gọi là Trung Nguyên chỉ gồm có 18 Tỉnh là Hà Bắc,Hà Nam,Sơn Ðông,Sơn Tây,Thiểm Tây,Cam Túc,An Huy,Giang Tô,Giang Tây, Chiết Giang,Tứ Xuyên,Phúc Kiến,Hồ Bắc,Hồ Nam,Quý Châu,Vân Nam,Quảng Ðông và Quảng Tây.Ðời các Vua Khang Hy và Càng Long,nhà Thanh đem Mãn Châu sát nhập vào Trung Hoa,đồng thời chiếm thêm vùng Nội Mông,Hồi Cương để lập thêm các Tỉnh mới như Thanh Hải,Tây Khang,Tây Hạ,Sát Cáp Nhĩ,Liệc Ninh,Thẩm Dương và Hắc Long Giang.Năm 1949, Trung cộng sau khi đuổi Tưởng Giới Thạch ra khỏi Hoa Lục,xua quân chiếm Quốc Gia Tây Tạng,Ðảo Hải Nam.Riêng Ðảo Ðài Loan đến nay vẫn coi như một Quốc Gia riêng biệt.Hồng Kông đã trả về Trung cộng năm 1997 và Ma Cao vào ngày 31.12.1999.Nhờ xâm lăng đất đai của các Dân Tộc Mãn Châu,Mông Cổ,Hồi Cương và Tây Tạng nên Trung cộng hiện nay có lãnh thổ đứng thứ ba trên thế giới (sau Nga và Gia Nã Ðại),với diện tích là 9.560.734 km2 và dân số là 1 tỷ 139 triệu người.Chính sách đồng hóa để tiêu diệt của các Dân Tộc nhược tiểu là thái độ muôn đời của vua chúa Trung Hoa,mới đây được đem áp dụng tại Nội Mông và Tây Tạng do Chen Kui Yuan,nguyên thái thú tại Nội Mông,sau khi bình định xong vùng đất trên,thuyên chuyển tới Tây Tạng để tiêu diệt Dân Tộc này.Ðể tiến hành chính sách thâm độc trên,Trung cộng cho di dân ào ạt vào lãnh thổ Tây Tạng.Ngoài ra ngăn cấm sự sanh đẻ các dân bản xứ,bằng kế hoạch phá thai và số lớn người Tây Tạng đã chết khi nổi lên chống lại sự xâm lăng của người Tàu.Ðức Ðạt Lai Lạt Ma,vị lãnh đạo tinh thần và thế tục của Dân Tộc Tây Tạng đã được các điệp viên CIA giải thoát cùng với đoàn tùy tùng hơn 100 người,vào một đêm tối 17.3.1959,đưa ngài đến vùng an toàn tại Népal.Hạn chế sinh sản vẫn không làm tiêu diệt hết dân Tây Tạng,Trung cộng lại thi hành thêm chánh sách đàn áp Phật Giáo Tây Tạng,để dân chúng địa phương mất gốc,dễ dàng bị đồng hóa theo người Tàu.Bao nhiêu chùa chiền tại Tây Tạng bị phá bỏ,hơn 1 triệu người phần lớn là tu sĩ bị sát hại.Số dân chúng và tu sĩ còn lại bị cán bộ công an Trung cộng nhồi sọ hàng ngày.Những ai chống lại đều bị trục xuất khỏi Thành Phố,cấm hành nghề.Chữ Tây Tạng được lần hồi thay thế bằng Hán Tự,tại các Viện Ðại Học ở Lhassa.Mặt khác,đối với các tu sĩ sống trong các hang động hẻo lánh,cũng bị Bắc Kinh đánh thuế,ai khước từ sẽ bị đuổi đi nơi khác.Trước sự bạo hành thô bỉ trên,lớp lớp người Tây Tạng nổi lên chống lại Trung cộng bằng đủ mọi hình thức,trong đó chống đối mạnh nhất vẫn là Bộ Tộc Khang Ba được sự yểm trợ quân sự của CIA.Nhiều Tăng lữ và dân chúng đã phải bỏ Quê Hương để lưu vong.Nhiều người đã chết vì đói lạnh,sau khi vượt qua con đường dài hiểm nguy giữa Tây Tạng và Népal để tới Katmandoa.Ngoài Tây Tạng,Hồi Cương,Nội Mông,Mãn Châu...Trung cộng luôn hướng về Ðông Nam Á và nạn nhân đầu tiên vẫn là Việt Nam,tiền đồn ngăn cản bước chân của Trung cộng xuống miền Nam.Tháng 1.1974,Trung cộng xua quân cưỡng chiếm Ðảo Hoàng Sa của Việt Nam.Tháng 2.1979,một trận ác chiến đã xảy ra giữa việt cộng và Tàu cộng,tàn phá hoàn toàn 5 Tỉnh biên giới của Việt Nam là Cao Bằng,Lạng Sơn,Hà Giang,Lào Kay, Tuyên Quang thành bình địa.Năm 1988,Trung cộng vẽ lại bản đồ,nới rộng lãnh hải,tuyên bố chủ quyền 85% trên biển Ðông,rồi dùng vũ lực cưỡng chiếm 7 Ðảo của Việt Nam tại Quần Ðảo Trường Sa.Năm 1991,chiếm thêm 8 Ðảo nữa,gây tình trạng hỗn loạn trong vùng.Hành động bá quyền trên,khiến cho toàn thể các Quốc Gia vùng Ðông Nam Á căm giận.Tất cả các nước trên vội tăng ngân sách quốc phòng,mua sắm thêm nhiều tàu chiến và phi cơ quân sự tối tân của Nga,Mỹ,Anh,Pháp.Riêng Thái Lan đã có một hàng không mẫu hạm.Việt Nam được cho gia nhập khối Asean để làm vật bung xung cản bước tiến của quân đội Trung cộng khi có chiến tranh.Sự phản ứng của những nước trong vùng,sự ra đời của Liên minh Mỹ-Nhật và gần nhất là quyết tâm bảo vệ Ðài Loan của Mỹ,làm chùn bước Trung cộng phần nào nhưng vẫn không từ bỏ ý định xâm lăng các nước lân bang và làm bá chủ thủy đạo Ðông Hải. Quyền lực trên biển Thái Bình Dương của Hải Quân Hoa Kỳ và sự khủng hoảng trên Biển Đông do Trung cộng gây ra. Từ sau Ðệ Nhị Thế Chiến,Hoa Kỳ loại bỏ Hải Quân Nhật Bản và chiếm địa vị hàng đầu trong vùng Thái Bình Dương.Từ năm 1945,Hoa Kỳ đã tham dự 9 cuộc chiến quan trọng và Lực Lượng Hải Quân vẫn là nồng cốt để đạt chiến thắng,điển hình là Ðệ Lục Hạm Ðội Mỹ, luôn luôn hiện diện ngoài khơi Libye,để kềm chế nước này từ năm 1980 trở về sau,không dám xưng hùng,xưng bá tại Châu Phi và vùng Cận Ðông. Ðể duy trì quyền lực trên biển,Hải Quân Mỹ luôn luôn sẵn có 12 Hàng không mẫu hạm và phi đoàn chiến thuật.Ngoài ra Mỹ cũng thực hiện đóng các Hàng không mẫu hạm thế hệ Nimitz và CVX.Tàu Nimitz chạy bằng năng lượng nguyên tử và có trọng tải 90.000 tấn,dài 335 m.Trên mỗi Hàng không Nimitz đều có trang bị bốn dàn phóng bằng hơi nước,bốn dây cáp giữ máy bay lại khi hạ cánh,chứa một phi đoàn gồm 76 chiến đấu cơ,oanh tạc cơ,thám thính cơ và trực thăng.Từ năm 1995,công ty đóng tàu Newport New Shipbuilding đã chuyển giao cho Hải Quân Mỹ Hàng không mẫu hạm nguyên tử John Stennis,năm 1998 lại giao chiếc Haray Truman,còn lại năm 2003 sẽ hoàn thành chiếc Ronald Reagan (chiếc thứ 9 trong thế hệ tàu nguyên tử Nimitz).Hiện Mỹ đang thử nghiệm các loại tàu CVX để thay dần các loại tàu cũ,hầu hoạt động hữu hiệu trong suốt Thế Kỷ 21. So sánh lực lượng Hải Quân Mỹ và Trung cộng,ta thấy sự tương quan chênh lệch như đất trời.Nhưng Trung cộng lúc nào cũng tự đắc coi như mình là bá chủ vùng Ðông Hải,giống như thái độ xưa kia của Ming Thành Tổ,vào năm 1405 đem một đoàn thuyền buồn,dưới quyền chỉ huy của Thang Su Ðô Ðốc là Thái Giám Trịnh Hòa,đi thị uy các nước man di và xả thân theo lệnh của Thiên Tử dùng vũ lực khuất phục các nơi chống lại.Mấy lúc gần đây,Trung cộng cũng bắt chước Nhà Minh,đem tàu đi cắm cờ,chiếm Ðảo của các nước Ðông Nam Á,trong đó có Việt Nam.Cuộc đụng độ trên biển vào tháng 3.1988, kéo dài 28 phút với lời rêu rao của Trung cộng là đã bắn chìm 2 chiến hạm và giết chết 77 thủy thủ.Lời rêu rao cũng là thông điệp báo cho các nước trong vùng là Trung cộng sẵn sàng sử dụng vũ lực để chiếm chủ quyền trên Ðông Hải.Cái quan trọng không phải là khai thác các tiềm năng hứa hẹn sẽ có ở Hoàng Sa hay Trường Sa,mà là sự chế ngự thủy đạo chuyên chở dầu của các Quốc Gia Ðại Hàn,Nhật,Ðài Loan kể cả Mỹ.Sau đại chiến thứ hai,nhiều nước trong vùng như Ðài Loan,Trung cộng,Phi Luật Tân,Brunei và Mã Lai đều tuyên bố chủ quyền trên Quần Ðảo Trường Sa của Việt Nam. Trừ Brunei,tất cả các nước đều có quân đóng trên Ðảo,trong đó Việt Nam chiếm 24 Ðảo. Riêng Trung cộng đã cho xây dựng sân bay và bến tàu trên Ðảo Woody,chiếm được của Việt Nam Cộng Hòa vào tháng 1.1974.Ðạo luật vừa được Trung cộng ban hành năm 1998,chẳng những xác nhận tất cả các Hải Ðảo,cồn cát,nước,trời,trong vùng Ðông Hải đều thuộc Trung cộng.Ngoài ra hàm ý sâu xa, Trung cộng cấm Hạm Ðội Thứ 7 của Mỹ không được lai vãng tới lãnh địa của họ,nếu không được cho phép.Ðến nay hành động dao to búa lớn trên,chỉ làm thiên hạ ghét để cùng kết bè,chờ dịp hạ độc thủ.Riêng Hoa Kỳ,Nhật Bản kể cả Ðài Loan,Ðại Hàn chẳng thèm để ý tới,dù họ biết đây không phải là lời nói suông của một con thú sắp săn mồi,nhất là con thú đó có thể có khả năng làm liều bằng lực lượng tàu ngầm nguyên tử đứng thứ ba trên Thế giới.Nhưng dù đã rút ra khỏi Vịnh Subic,Hải Quân vẫn là chúa tể trên Thái Bình Dương ít ra thêm vài thập niên nữa.Theo tin tình báo quốc tế,lực lượng hải quân Trung cộng hiện có 93 tàu ngầm trong đó có 1 tàu nguyên tử phóng hỏa tiễn liên lục địa và ba tàu nguyên tử khác có khả năng phóng hỏa tiễn tuần hành quy ước,56 chiến hạm,19 khu trục hạm,58 tàu đổ bộ và một lữ đoàn thủy quân lục chiến 6.000 người.Ngoài ra còn có ba tàu tiếp tế viễn liên,tám tàu yểm trợ cho tiền thủy đỉnh với 894 phi cơ chiến đấu và 55 trực thăng võ trang.Trước đà tăng trưởng của hải quân Trung cộng,các nước Nam Dương,Mã Lai,Tân Gia Ba,Phi Luật Tân đều mua thêm nhiều tàu chiến và các loại chiến đấu cơ tối tân của Anh,Mỹ,Ðức,Pháp.Trong khi đó cộng sản Việt Nam chỉ có 7 khu trục hạm hạng nhẹ,62 chiến hạm và chiến đỉnh tuần duyên cùng 27.000 lính Hải quân.Hiện Trung cộng còn e dè chưa dám lộng hành quá đáng,một phần vì nể sợ sự can thiệp của Hoa kỳ,phần khác không dám đụng chạn tới Nhật Bản,vốn coi biển đông như mạch máu và con tim của mình. __
MUONG GIANG
Publié le 31/07/2008 à 09:33
Par clb-vh
ĐÀI LOAN:VẾT DAO TRÍ MẠNG SẼ LÀM VỤN VỠ TRUNG CỘNG TRONG TƯƠNG LAI GẦN.
Lục địa Trung Hoa đất rộng người đông,nhưng lãnh thổ phần lớn đều cưỡng chiếm của thiên hạ nên sự tranh chấp cứ triền miên tiếp diễn bao đời và hiện nay vẫn đang sôi sục giữa Trung cộng và các Quốc Gia bị vong quốc như Mãn Châu,Mông Cổ,Tân Cương,Miêu Tộc trong các Tỉnh Vân Nam,Quý Châu,Quảng Tây,Tứ Xuyên.Hải Nam và gây cấn nhất vẫn là Tây Tạng vì nước này đã có Chính phủ lưu vong do Ðức Ðạt Lai Lạt Ma Ðời thứ 14 lãnh đạo,được thế giới công nhận...Qua lịch sử,ngày nay ta mới biết được,chính các Dân Tộc ngoại lai như Liêu-Tạng,Hồi-Miêu,Mông và gần nhất là người Mãn Thanh đã làm dùm cái việc thống nhất Trung quốc cho người Tàu,khi Họ vào làm chủ Trung Nguyên,chứ không phải người Hán,qua các thời kỳ Nam-Bắc Triều,Nguyên-Mông và Ðại Thanh.Tóm lại,người Hán ăn sò còn các Dân Tộc kia thì đổ vỏ hay nói một cách văn hóa thì Hán Tộc bị ngoại nhân khuất phục bằng quân sự ngược lại các Dân Tộc chiến thắng lại bị kẻ bại trận đồng hóa,khiến phải mất chì lẫn chài mà ôm mối hận lớn nhất vẫn là người Mãn Châu.
Ðó là thực trạng của Liên bang tạp chủng Trung Hoa ngày nay,giống như Liên bang Xô viết trước năm 1991,xa xa với nhìn thì thấy vững mạnh như Núi Thái Sơn nhưng khi được rờ mó,mới biết mặt thật chẳng qua cũng chỉ là những lâu đài được xây bằng các tảng băng tuyết chờ rã riệu.Xét cho cùng cái danh dự Thiên Triều trong quá khứ hay đại cường Trung cộng ngày nay,qua cái chính sách xâm lược cố hữu luôn vẫn là sự khoe khoang rung cây nhát khỉ các xứ yếu kém quanh vùng, hoặc giả đã cùng nhau đồng thuận để cùng chia nhau lợi lộc như mối tình Hoa-Việt (cộng sản) ngày nay. Tuy nhiên không phải ai cũng để cho Trung cộng bá đạo,muốn làm gì thì làm,đó là vấn đề Ðài Loan từ năm 1949 tới nay,luôn công khai đối đầu với kẻ thù có dân số trên một tỷ người,đã hoài công trong việc với tay và được tháp tay bởi bọn tài phiện da trắng,chỉ biết có lợi nhuận,bất chấp đạo đức và lương tâm,qua trăm phương ngàn kế để chiếm lại cho được Ðảo Quốc nhỏ bé nhưng giàu mạnh này,như họ đã lấy lại các nhượng địa Hồng Kông và Ma Cao từ tay Anh và Bồ mà không phải tốn một viên đạn.Nói như Andrew Tully trong tác phẩm Central Intellingence Agency,thì từ năm 1949 tới nay,cho dù ai làm lãnh tụ tại Ðài Loan,cái mục tiêu và ý chí của Họ vẫn không thay đổi: ''quyết tâm tiêu diệt chế độ cộng sản,thống nhất Hoa Lục từ Ðài Loan và trên hết tìm đủ mọi phương kế đẩy Hoa Kỳ vào vòng chiến với Trung cộng...'' Do trên qua nhiều đời Tổng Thống Mỹ như Truman,Eisenhower,Kennedy và sau này là Nixon...Luôn xếp Thống Chế Tưởng Giới Thạch giống như Tướng Franco của Tây Ban Nha là biểu tượng của sự nguy hại.Năm 1972, Hoa Kỳ bắt tay với Mao-Chu,hợp tác chiến lược liên minh bao vây Liên xô.Tất cả những mưu mô trong canh bài bịp do Kissinger thao túng đạo diễn,kể luôn sự bán đứng Việt Nam Cộng Hòa và Ðài Loan cho khối cộng sản quốc tế,ngay từ thời điểm đó,mới đây đã được các Chuyên Gia thuộc Trung Tân Nghiên Cứu tại Ðại Học G. Washington,vận động Quốc Hội Mỹ giải cấm những tài liệu quá hạn giữa Hoa-Trung,rồi soạn thành một tài liệu lịch sử,gọi là Bí lục Kissinger,nói toạc móng heo tất cả mọi thủ thuật mà Hoa Kỳ đã làm để bảo vệ quyền lợi riêng tư của mình.Ngày 30.4.1975,Việt Nam Cộng Hòa bị tan rã vì nghèo và trên hết là do bọn phản tặc đội trăm lớp tại miền Nam bán đứng và đâm sau lưng,nhưng Ðài Loan thì không hề hấn gì,tuy rằng bị Mỹ-Anh-Pháp toa rập đuổi ra khỏi Liên Hiệp Quốc,để rước Trung cộng vào thay thế chỗ đứng mà Trung Hoa Dân Quốc đã chính thức hiện diện từ lâu đời.Cũng kể từ đó,Ðài Loan đã sáng mắt trước những người bạn đồng minh sinh tử và Họ đã quyết tâm tự lực,tự cường nên sớm trở thành một cường quốc đúng nghĩa tại Thái Bình Dương,khiến cho cả Mỹ-Nhật cũng phải nể nang huống gì là Trung cộng.Tất cả cũng chỉ vì Ðài Loan quá giàu và dĩ nhiên có tiền mua tiên cũng được.Ðó cũng là cái lý do mà từ Tổng Thống Lý Ðăng Huy cho tới Trần Thủy Biển luôn quyết liệt tuyên bố rằng MỖI BÊN EO BIỂN là một nước độc lập,mặc cho Trung cộng gào dọa,Trước tình trạng trên,nhiều nhà chính trị quốc tế đã dí dõm tuyên bố: Ðây mới chính là con dao trí mạng,không biết bao giờ nó sẽ cắt miếng da beo Trung Hoa thành những mảng như thực trạng trước khi Khang Hy,Càng Long của Ðại Thanh cưỡng chiếm lãnh thổ của các Quốc Gia Ðộc Lập quanh vùng. ÐẢO QUỐC ÐÀI LOAN : Qua các văn kiện tìm thấy trong cổ sử Trung Hoa từ các đời Hạ,Thương,Châu,Tần, Hán,Tam Quốc,Tùy,Tống cho tới nhà Thanh,mỗi triều đại đều gọi Ðài Loan bằng những tên khác nhau.Chỉ riêng thời nhà Minh,Ðài Loan đã được gọi bằng nhiều tên như Tiểu Lưu Cầu, Tiểu Ðông,Ðạm Thủy,Ðông Phan,Bắc Cảng,Ðài Viên,Ðông Ðô..Còn cái tên Ðài Loan chỉ mới xuất hiện từ đời nhà Thanh.Cuối đời Minh,người Hòa Lan chiếm Ðảo này và gọi là Formosa,có nghĩa là miền đất trân quý,thơ mộng.Về cư dân nguyên thủy trên Ðảo đã được các Nhà nhân chủng học xếp vào nhóm BÁCH VIỆT,vì từ chủng tộc,cách ăn mặc,cho tới phong tục tập quán...không khác bao nhiêu so với nhóm Việt Tộc trong đất liền,trên Ðảo Hải Nam và tại Việt Nam ngày nay.Tóm lại người Ðài Loan hiện nay là một tập thể gồm chín Sắc Tộc Thượng và nhóm Hán Tộc di cư từ đất liền ra đảo,mà tài liệu cho biết là đã tới cư ngụ ở đây vào thời nhà Tống,đa số thuộc các Tỉnh ven biển nhưng nhiều nhất là Phúc Kiến và Quảng Ðông.Năm 1660,Tướng nhà Minh là Trịnh Thành Công đã dành lại Ðài Loan trong tay người Hòa Lan,sau 38 năm bị đô hộ.Năm 1683,đời Vua Khang Hy thứ 22,nhà Thanh chính thức chiếm Ðài Loan.Năm 1874 đời Vua Ðồng Trị,Ðài Loan coi như một tiền đồn chống Nhật.Vào thời Quang Tự thứ 11 Ðài Loan trở thành một Tỉnh của Thanh Triều,được Tỉnh Trưởng Lưu Minh Truyền thực tâm kiến thiết và xây dựng các cơ sở hạ tầng,mở màn cho sự văn minh tiến bộ của Ðảo Quốc sau này.Từ năm 1895-1945,Ðài Loan bị Nhật Bản đô hộ theo tinh thần hiệp ước Mã Quan.Năm 1945,Nhật bại trận nên trao trả Ðài Loan lại cho Trung Hoa Dân Quốc và từ năm 1949 tới nay,Ðài Loan coi như là một Quốc Gia độc lập,đã trải qua bốn đời Tổng Thống đều anh minh,đó là Tưởng Giới Thạch,Tưởng Kính Quốc,Lý Ðăng Huy,Trần Thủy Biển.Thời kỳ 1949-1988 được coi là thời kỳ chiến tranh do Trung Hoa Quốc Dân Ðảng lãnh đạo.Từ năm 1988,Tổng Thống Lý Ðăng Huy hủy bỏ lệnh giới nghiêm,chính thức tuyên bố chấp nhận đảng cộng sản như là một thể chế chính trị,cho phép dân chúng Ðài Loan có quyền lựa chọn.Từ năm 1996 người dân trực tiếp đi bầu.Ðây là một đòn sát thủ mà chính quyền Ðài Loan dùng để đối phó với cường lực của Trung cộng cũng như áp lực quốc tế chèn ép Ðảo Quốc phải quay về một nước Trung Hoa cộng sản.Còn một lý do khác mà Ðài Loan thường nêu ra biện minh cho nền độc lập của mình,đó là việc có bao giờ Trung quốc coi Ðài Loan như là núm ruột của mình? Chỉ tới khi Trịnh Thành Công cùng đường mới chịu tới Ðảo hoang,giống như Tưởng Giới Thạch năm 1949,vậy Ðài Loan và Trung quốc liên hệ gì? Còn vấn đề có một số người Hoa sinh sống tại đây,như vậy tất cả những nơi nào có người Hoa sinh sống đều là lãnh thổ của Trung cộng?Thật ra Ðài Loan chỉ là một vùng đất hẹp.Dân số lại đông đảo,còn tài nguyên thì hầu như không có gì đáng kể,gồm có một Ðảo lớn và 79 hòn Ðảo nhỏ,nằm giữa Ðông Hải và cách bờ biển Phúc Kiến chừng 193 km.Riêng Ðảo lớn Ðài Loan có hình dạng giống như một củ khoai lang,có chiều dài chừng 400 km,chiều ngang 200 km,diện tích toàn vùng là 13.971 sq.ml hay là 36.185 km2 với dân số theo World Atlas năm 2000,chừng 23 triệu người.Khắp Ðảo,núi non chiếm hơn 3/4 diện tích cả nước,có tới 62 ngọn núi cao trên 3000 mét nhưng ngọn cao nhất là Tân Cao Sơn (3997m).Ðài Loan có mực độ dân cư cao nhất thế giới (558 người/1km2),82% dân số tập trung sống tại các Thành Phố lớn như Ðài Bắc (Thủ Ðô trên 3 triệu dân),Cao Hùng,Ðài Trung,Ðài Nam,Cơ Long...Ngoài ra ở Ðài Loan thường bị thiên tai như động đất,bão tố,lụt lội và hạn hán.Hiện nay Ðài Loan được coi như một cường quốc kinh tế của Á Châu,có ngoại tệ thặng dư trên 80 tỷ mỹ kim,lợi tức trung bình là 13.000 mỹ kim/1 năm. ĐÀI LOAN NGÀY NAY: Tôn Dật Tiên là người đã khai sinh ra Trung Hoa Dân Quốc,sau khi đã lật đổ được nhà Mãn Thanh trong cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911.Ông cũng là người đã khai sinh ra tam dân chủ nghĩa (Dân Tộc,Dân Quyền và Dân Sinh),mà Quốc Gia Ðài Loan đã dựa vào đó để thiết lập hệ thống Chính Phủ,Hiến Pháp,cũng là một triết lý sống chẳng những cho người Ðài Loan mà cả Hoa Kiều trên khắp thế giới,không chấp nhận chủ nghĩa vô thần đang bá đạo tại Hoa Lục và một vài phần đất còn sót lại trên thế giới như việt cộng,Bắc Cao và Cuba.Chính vì sự khác biệt rõ rệt giữa hai thể chế chính trị và mức sống của dân chúng hai nước quá chên lệch,cộng thêm cái gương mới sống chung hòa bình giữa Trung cộng-Hồng Kông-Ma Cao,khiến cho Ðài Loan nẩy sinh ý tưởng MUỐN Ðộc lập thật sự,dù rằng dân chúng trong nước vẫn có các lập trường chính trị khác biệt như chỉ muốn thống nhất khi có điều kiện hợp lý.Duy trì tình trạng cũ và đám đông muốn độc lập. Ngoài ra trên vấn đề ngôn ngữ cũng là một phức tạp,tuy rằng cả hai nước,đều lấy tiếng Quan Thoại làm Quốc Ngữ nhưng cách kết cấu,mỗi nơi mỗi khác,trong lúc người Hồng Kông-Ðài Loan dùng Quan Thoại-Phồn Thể,thì Trung cộng sử dụng Quan Thoại-Giản Thể,đó là chưa kể tới các dị biệt phong thổ từ Ðịa phương.Trong thập niên cuối cùng của Thế Kỷ 20,Ðài Loan đứng đầu trong 4 con rồng kinh tế Á Châu dù rằng Ðảo Quốc đã bị Trung cộng cô lập trên trường ngoại giao,nhưng sự thành công quá mức của Ðài Loan,làm cho Âu Mỹ và Nhật lúc đó đã phản trắc bỏ rơi Họ,cũng đã phải muối mặt quay lại cầu cạnh trong sự giao dịch mua bán và tự nguyện bảo vệ ngấm ngầm Ðài Loan trước sự xâm lăng võ lực,bởi vì có quá nhiều quyền lợi ở đây.Ðể phá giải thế gọng kìm chiến lược của Tàu đỏ,Ðài Loan trong vòng 15 năm qua,đã tung tiền rất nhiều để đấu tư vào các nước quanh vùng như Việt Nam,Phi Luật Tân,Thái Lan và Mã Lai. Thời gian từ 1997-2000,nhờ chính sách kinh tế năng động,góp vốn nên Ðài Loan đã thoát được cuộc khủng hoảng kinh tế kinh khiếp,đã làm cho Nam Dương,Thái Lan,Nam Hàn,Mễ Tây Cơ và Ba Tây... gần sập tiệm nếu như không có Quỹ Tiền Tệ Thế Giới tiếp hơi,giúp vốn.Trong lãnh vực thị trường chứng khoáng,nhờ chủ trương tự do hóa,nên mấy năm gần đây đã thu hút được nhiều công ty ngoại quốc tham gia,trở thành liên mạng,chịu sự ảnh hưởng và biến động của các thị trường quốc tế tại Nữ Ước,Ðông Kinh,Luân Ðôn..Ngày 18.3.2000,cuộc bầu cử Tổng Thống và Phó Tổng Thống với 5 liên danh đã đem lại sinh khí mới cho Ðài Loan.Liên danh thứ 5 của Trần Thủy Biển,Cựu Thị Trưởng Ðài Bắc và Lữ Tú Liên,Nữ Huyện Trưởng Ðào Viên,đại diện cho Ðảng Dân Chủ Tiến Bộ đã trứng cử với 4,4 triệu phiếu,đạt tỷ lệ 39% tổng số cử tri đi bầu.Như vậy,Quốc Dân đảng sau 50 năm cầm quyền đã bị thảm bại trước Ðảng Dân Chủ Tiến Bộ.Ðiều này cho thấy dân chúng Ðài Loan đã quyết tâm ủng hộ cương lĩnh của đảng bằng lá phiếu,để cùng xây dựng một nước Cộng Hòa Ðài Loan chủ quyền,độc lập và tự chủ.Một luồng gió mới đã thổi vào sinh hoạt chính trị,càng khiến cho dân chúng vững tâm hơn trước đe dọa của kẻ thù,lúc nào cũng muốn ăn tươi nuốt sống Họ.Theo nhận xét của Giáo Sư Võ Chấn Tư tại Ðại Học Quốc Gia Ðài Bắc, thì đây là lần đầu tiên,có sự chuyển giao quyền lực một cách êm thắm giữa hai Ðảng chính trị và Ông cũng hy vọng một ngày nào đó,sự tái diễn của lịch sử lại xảy ra tại Hoa Lục,cũng giống như đã xảy ra tại Ðài Loan.Ðể chấm dứt bài diễn văn đầu tiên ngày nhậm chức,Tổng Thống Trần Thủy Biển đã hô to khẩu hiệu ''Tự Do Dân Chủ muôn năm'' Trong vấn đề này, Liên Hiệp Quốc đã làm một chuyện vô duyên không thể tưởng tượng nổi,đó là dùng áp lực ngoại giao cấm quốc tế liên hệ với Ðài Loan,nên chỉ có 4 trong số 30 Quốc Gia công nhận Ðài Loan,tới tham dự buổi lễ,đó là các nước Thụy Sĩ,Nicaragua,Palau và Nauru.Riêng Mỹ thì Tổng Thống Bill Clinton,cử Laura Andrea Tyson,một Cựu Cố Vấn Tòa Bạch Ốc,tham dự vì hai nước đang liên hệ mua bán vũ khí,quân dụng lên tới hàng tỷ Mỹ kim.Phản ứng đầu tiên của Trung cộng qua bài diễn văn nhậm chức của Tổng Thống Trần Thủy Biển,ngoài sự dự liệu của mọi người,là Bắc Kinh chỉ nhắc tới việc Ðài Loan thiếu thành thực hay cố tình tránh né,để cùng với Trung cộng tiếp nhận,nguyên tắc một nước Trung Hoa.Ngày 12.8.2002 tại Ðài Bắc,Tổng Thống đã lên tiếng tại một cuộc họp của Liên Ðoàn Ðoàn Kết Ðài Loan rằng Ðảo Quốc chẳng bao giờ sợ hãi trước hăm dọa của Trung cộng nhưng để duy trì hòa khí giữa hai nước,ông không nhắc lại với Quốc Hội việc tổ chức trưng cầu dân ý về tương lai của Ðài Loan,cũng như xin lỗi vì phải hủy bỏ chương trình tập trận chống tàu ngầm.Tuy nhiên thái độ của Cựu Tổng Thống Lý Ðăng Huy thì khác,Ông tuyên bố ủng hộ lập trường của Tổng Thống Trần Thủy Biển rằng MỖI BÊN EO BIỂN ÐÀI LOAN là một nước,đó là sự thật trong mối quan hệ đặc biệt giữa Quốc Gia và Quốc Gia.Như lửa chế thêm dầu,ngày 18.8.2002,nhiều Ðồng Minh của Ðài Loan hô hào Liên Hiệp Quốc phải cứu xét để cường quốc kinh tế Ðài Loan được gia nhập Tổ Chức Quốc Tế này vì đó là quyền lợi chính đáng của 23 triệu người.Chắc chắn là đề nghị lại bị bác bỏ nhưng điều trên,ít ra cũng làm Trung cộng nao núng vì uy thế của kẻ có tiền. Theo tin từ Reuters,sở dĩ Ðài Loan dự định mở cuộc trưng cầu dân ý vì đã thấy rõ dã tâm của họ Giang,qua việc đem mồi bắt bóng bọn thương buôn,trong hứa hẹn là sẽ bổ nhiệm một vài tên kinh doanh đang làm ăn tại Hoa Lục,vào làm cố vấn cho đảng và nhà nước về vấn đề Ðài Loan.Trò này,Giang đã thực hiện một lần thành công trong kế hoạch chia rẽ chính quyền và dân chúng Hồng Kông trước đây,nhưng lần này Giang coi như thất bại,khi Tổng Thống Ðài Loan tuyên bố: ''Ðài Loan không phải là một phần lãnh thổ của một nước khác, không phải là chính quyền địa phương.Nói thẳng ra,Ðài Loan và Trung cộng,mỗi bên là một nước.Ngoài ra giới làm ăn buôn bán với Trung cộng,không phải là tiếng nói,cũng chẳng là đại diện cho ai cả,mà quyết định là do toàn dân Ðài Loan''. Đài Loan,vết dao trí mạng trong tim phổi Trung cộng 1.- Chiến cuộc năm 1954-1955 tại eo biển Đài LoanNăm 1949 Tưởng Giới Thạch thua chạy ra Ðài Loan nhưng nhờ đã chuẩn bị trước, cũng như đã di chuyển toàn bộ của cải vàng ngọc,bảo vật của Trung Hoa tới Ðảo,đồng thời được Hoa Kỳ viện trợ quân phí thêm 3 tỷ mỹ kim,vì vậy Tưởng Giới Thạch đã nhanh chóng lập lại Quân Ðội hơn 500.000 người,đủ sức phòng thủ Ðảo Quốc,ngoài ra còn nuôi mộng đổ bộ tái chiếm Hoa Lục,lúc đó cũng đang vướng chân vào nhiều vũng lầy tại Bắc Cao,Ðông Dương,Tây Tạng và vùng tam biên Miến-Lào-Vân Nam.Tháng 12.1954,sau khi đã chuẩn bị xong,Tưởng Giới Thạch tuyên bố tái chiếm Hoa Lục,nhiều cuộc đụng độ giữa hai bên bằng hải và không quân rất ác liệt.Thật ra chiến tranh đã chính thức xảy ra vào lúc 1 giờ 45 sáng ngày 3.9.1954 do đại pháo của hồng quân,dưới quyền chỉ huy của Tướng Chu Ðức,Tổng tư lệnh,bắn từ bờ Hạ Môn,Phúc Châu trong Tỉnh Phúc Kiến vào các Ðảo thuộc Trung Hoa Quốc Gia như Bành Hồ,Ðại Trần,Kim Môn và Mã Tổ... Tại Hoa Kỳ,tình trạng bất đồng ý kiến đã xảy ra giữa Tổng Thống Eisenhower và Tư Lệnh Thái Bình Dương là Ðề Ðốc Radford quanh vụ Mỹ sẽ oanh tạc Hoa Lục để giải cứu Ðài Loan.Cuối cùng cả hai chịu theo phương cách của Ngoại Trưởng Dulles,nhờ Liên Hiệp Quốc kêu gọi hai bên ngưng bắn.Tuy nhiên lúc đó Liên xô và Trung cộng còn cùng phe nên đề nghị của Mỹ bị bác bỏ.Do trên cuộc chiến vẫn tiếp diễn,ngày 18.1.1955,cảm tử quân Trung cộng đổ bộ lên Ðảo Ykian trong nhóm Tachen cách Ðài Loan 350 km về hướng Bắc,nhưng Mỹ đã thuyết phục được Tưởng Giới Thạch bỏ nhóm Ðảo này,sau khi di chuyển hết 35.000 quân dân về Ðài Loan.Cũng kể từ giờ phút này,Mỹ cảnh cáo là nếu hồng quân tiếp tục tấn công các lãnh thổ khác của Trung Hoa Quốc Gia,một cuộc chiến tranh sẽ phải xảy ra và Mỹ phải oanh tạc Hoa Lục để bảo vệ Ðài Loan theo thỏa ước mà hai nước đã ký...Nói là làm,Ðệ Thất Hạm Ðội đã được điều động tới án ngữ kín vùng biển Phúc Kiến,được lệnh phản công khi Trung cộng vượt qua vùng ranh đỏ giới hạn,đồng thời Hoa Kỳ còn nói xa nói gần là sẽ sử dụng nguyên tử nếu Trung cộng dùng biển người như tại Bắc Cao.Và rồi mọi việc đâu cũng vào đó,Trung cộng qua lời cảnh cáo của Liên xô và trên hết là đang hồi tô son trét phấn để tham dự Ðại Hội các nước Á Phi đầu tiên tại Bandoung,Nam Dương,nên ngừng tấn công.Ðài Loan qua áp lực của Hoa Kỳ,cũng rút về các Ðảo Bành Hồ,Kim Môn,Mã Tổ và Ðảo Ðài Loan cho tới hôm nay. 2.- Đài Loan ám sát Chu ân LaiTrong lúc Mao và Tưởng giao chiến ác liệt tại eo bể Ðài Loan,thì tại hải ngoại,chiến tranh gián điệp của cả hai phía cũng nhảy vọt.Hồng Kông được chọn làm nơi so tài và cuộc thử lửa đầu tiên đã xảy ra vào tháng 4.1955,khi Chu ân Lai Thủ Tướng kiêm Tổng Trưởng Ngoại Giao Trung cộng,hướng dẫn một phái đoàn gồm 18 người,tham dự Hội Nghị Á Phi tại Bandoung.Trung cộng thuê một máy bay của Hãng Kashmir-Prinsess của Ấn Ðộ.Máy bay đã nổ trên không như Chu ân Lai vẫn sống và có mặt tại Hội Nghị ngày 11.4.1955.Bí mật vụ nổ được giữ kín mãi 40 năm sau (1995),cả Trung cộng và Ðài Loan mới chịu vén bức màn bí mật.Chính Steve Tsang (Tăng Vũ Sinh),một chuyên viên tại Ðại Học Oxford,về Trung cộng,đã viết trên báo The China Quarterly,một tài liệu giải mật vụ án trên và kết luận thủ phạm là Cơ Quan Ðặc Vụ của Tưởng Giới Thạch nhưng do CIA lãnh đạo. Theo tài liệu của Trung cộng thì đây là kế hoạch của Cục Bảo Mật Quốc Dân Ðảng giao cho Tổ Tình Báo Hồng Kông thi hành,mà người đứng đầu là Chu Vũ Thành và kẻ thi hành đặt chất nổ trên máy bay là Chu Câu,tức Chu Tân Minh,một công nhân lau máy bay làm việc trong Phi Trường Hồng Kông.Theo tin tức thu nhận,Chu ân Lai và các yếu nhân Trung cộng,trên đường từ Bắc Kinh tới Jakarta,máy bay sẽ ghé Phi Trường Khải Ðức để tiếp nhiên liệu và Chu Câu đã đặt được chất nổ trong thời gian đó.Lúc 12 giờ 15 ngày 11.4.1955,máy bay lại cất cánh và đã nổ gần bờ biển Nam Dương khoảng 100 dặm,vào lúc 6 giờ 30 cùng ngày.Ngoại trừ 3 trong 5 Phi Hành Ðoàn còn sống sót,tất cả hành khách đều chết,trong số này có Hoàng Dương,trưởng ban tân hoa xã tại Hồng Kông.Chu cùng nhiều cán bộ cao cấp thoát chết? Riêng Chu Câu thoát được sang Ðài Loan.Sau này qua những tài liệu từ mọi phía,mới biết được là Trung cộng đã nắm được kế hoạch phá máy bay giết Chu ân Lai,thế nhưng Trung cộng vẫn không thay đổi lộ trình,chịu hy sinh một vài con ngóe để có cớ chống Mỹ-Anh và Ðài Loan,riêng Chu cùng nhân viên cao cấp,lấy cớ bận họp nên phải đi Ngưỡng Quảng rồi mới ghé Nam Dương.Tất cả sự việc vào năm 1994,được Cốc Chính Văn lúc đó đã 85 tuổi,người đã giữ chức Tổ Trưởng Tổ Bảo Mật Cục Tình Báo Quốc Dân Ðảng,xác nhận do Tưởng Giới Thạch ra lệnh và ông cho biết,tin Chu đổi lộ trình,Ðài Loan cũng nắm biết nhưng vì thời giờ cấp bách nên không thể đổi kế hoạch.Riêng chất nổ TNT thuộc loại cao cấp,được đặc chế thành kem đánh răng,do CIA Hồng Kông cung cấp.Chiếc máy bay sau đó được Nam Dương trục vớt và ráp lại,theo nhân chứng còn sống,thì cánh phải phi cơ phát nổ trước và do bộ phận điều khiển bị tháo gỡ,nên phi cơ đã rơi rất nhanh từ cao độ 18.000 mét Anh xuống biển. 3.- Trung cộng và Đài Loan chạy đua vũ lựcTừ: sau khi bị thằng đầy tớ phản chủ đá giò lái thua đau trên khắp Ðông Dương,Trung cộng quyết tâm trả thù và thề sẽ dạy cho cộng sản Việt Nam cũng như các nước trong đó có Ðài Loan những bài học.Ngoài vấn đề canh tân hóa quân đội,chế bom nguyên tử,hỏa tiễn,mua sắm tàu chiến,phi cơ để trang bị lên tới tận răng.Tuy nhiên,vấn đề thiết yếu và khiến thế giới lo sợ phập phồng,đó là đạo quân gián điệp đông đảo lên tới 540.200 người,mà Trung cộng đang bủa vây khắp thế giới.Tại Ðài Loan,theo báo cáo của Bộ Trưởng Nội Vụ Bành Hoài Chân,thì Trung cộng hiện có 50.000 gián điệp đang hoạt động trên Ðảo Quốc dưới lốt thương buôn,du lịch...với mục đích phá hoại và làm lũng đoạt mọi cơ cấu chính quyền bằng đường lối rỉ tai,tuyên truyền...Ngoài ra gián điệp Trung cộng cũng tung hoành khắp nơi,cộng thêm giặc miệng,khiến cho tình trạng an ninh tại Á Châu vốn đã sôi động tại các lò sát sinh Trung Ðông, Vùng Vịnh,Trung Á,nay đang ngùn ngụt bốc khói tại Nam Dương,Phi Luật Tân,Triều Tiên và sôi nổi nhất tại biển Ðông,giữa Trung cộng,Ðài Loan và Việt Nam. Ngoại trừ việt cộng không thấy nhắc tới,hầu hết như tất cả các Quốc Gia Ðông Nam Á đều chạy đua sắm vũ khí,mà nhiều nhất là các loại tàu chiến,tàu ngầm,phi cơ chiến đấu.Ðây là dấu hiệu cho thấy Thái Bình Dương bắt đầu dậy sóng,đoàn kình ngư năm nào của Ðệ Thất Hạm Ðội Hoa Kỳ quen hát độc hành trên biển cả,rồi đây sẽ gặp rất là nhiều bạn đồng hành người thù kẻ bạn nhưng điều cần thiết nhất là Trung cộng chắc hẳn cũng đã thấy cái thế mạnh của Hải Quân các nước Ðông Nam Á sau này,đó là chưa kể con đại kình Nhật Bản,Nam Hàn, Ðài Loan...Lúc nào cũng chờ thời cơ xé xác thiên quốc như Hạm Ðội Nhật đã làm trong trận chiến Hoàng Hải năm 1895 và mới đây giữa Hải quân Bắc-Nam Hàn vào tháng 6.2002. Riêng Trung cộng và Ðài Loan thì khỏi phải nói,nước nào hiện nay cũng đang giàu xụ, cho nên tha hồ vung tiền mua sắm.Mới đây,theo báo cáo của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ,thì Trung cộng đã mua thêm của Nga 8 tàu ngầm loại tối tân Kilo Class,trị giá hơn hai tỷ mỹ kim. Số tàu này cộng với 60 chiếc cũ,dùng để phong tỏa Ðài Loan.Nhưng theo các chuyên viên, ngoài số tàu chiến mua của Nga,tàu đóng của Trung cộng tại Lữ Thuận và Sơn Ðông yếu kém về mọi mặt,nên khó lòng đạt được chiến thắng khi thật sự đụng trận vì Trung cộng chưa phải là một cường quốc trên đại dương. Ðể đối phó,Ðài Loan đã mua của Mỹ 8 tàu ngầm tối tân,trang bị bằng thủy lôi và hỏa tiễn cực mạnh,có tầm hoạt động xa,cho nên đối với các loại chiến cụ này,Trung cộng làm sao bao vây kẻ thù cho nổi.Tuy nhiên Trung cộng cho biết đang có hạm đội tàu ngầm hùng mạnh, khiến cho Ðệ Thất Hạm Ðội Hoa Kỳ sẽ né sợ khi có chiến tranh.Hiện nay Ðài Loan đang nhờ Mỹ trang bị dùm cho một Hạm Ðội tàu ngầm tối tân,cộng thêm những Phi Ðội hiện có,toàn các loại máy bay hiện đại nhất của Hoa Kỳ,Anh,Pháp và Do Thái.Một công ty đầu tư Liên doanh Ðài Loan-Hoa Kỳ tên là One Equity Partmenrs đã mua lại cộng ty chế tàu Ðức HDW 75% cổ phần,qua sự trợ giúp kỹ thuật của Ðức-Do Thái,từ đây Ðài Loan,qua cố vấn Mỹ công khai và tha hồ đóng tàu ngầm,trước sự hù hét không tiếc lời của Trung cộng. VIET NAM - TRUNG CONG Theo nhận xét của các nhà phân tích thời sự,thì dù Trung cộng không đánh với Ðài Loan,Trung cộng vẫn gây chiến với các nước quanh vùng trong đó có Việt Nam vì các mỏ dầu khí to lớn được phát hiện tại Hoàng Sa và Trường Sa.Lần trước trong cuộc chiến Ðông Dương lần thứ hai (1945-1975),Trung cộng tốn người,tốn của,rốt cuộc khi chiến tranh kết thúc chỉ có Mỹ,việt cộng và Nga thu lợi,còn Trung cộng thì mất hết kể cả những con bò sữa Hoa Kiều hải ngoại tại Việt Nam,Kampuchia,Lào,Thái.Lần này,Trung cộng lại làm một câu chuyện vô duyên thêm là lớn miệng hăm dọa các nước quanh vùng,khiến họ sợ hãi,phải bỏ tiền mua sắm vũ khí,làm giàu cho bọn da trắng,Do Thái,tạo thêm bất lợi và trên hết là tạo cơ hội và lý do để thế chiến lược bao vây con cọp đói của Hoa Kỳ,Nam Hàn,Nhật Bản,Úc và Tân Tây Lan thành hình...Tóm lại Trung cộng ngày nay đang bốn bề vây hãm,ngày xưa Kissinger dụ Mao-Chu liên minh chống Liên xô,ngày nay Mỹ cũng đang dụ Putin liên minh để hạ độc thủ Trung cộng như ngày trước,lịch sử thì ra vẫn là sự xoay vần.Có người bảo Ðài Loan hiện đang bỏ ra cả 70 tỷ đô la đầu tư vào Hoa Lục,hai bên đang làm ăn ngon lành,thì làm sao có chiến tranh được.Chuyện này thật ra đâu có mới mẻ gì vì tuy không ra đời chính thức,khối kinh tế Trung Hoa ( C.E.A Chinese Economic Area) cũng đã được thành lập giữa ba nước Trung cộng,Ðài Loan và Hồng Kông vào năm 1978,tức là sau khi Trung cộng mở cửa,đổi mới kinh tế và kêu gọi đầu tư quốc tế.Khối gọi tên là Ðại Trung Hoa hay Ðại Hán vì nó chỉ gồm có ba nước nói tiếng Trung Hoa.Riêng Tân Gia Ba không được vào vì chỉ có 70% gốc Trung Hoa và số dân này không nói tiếng Hán.Ðặc biệt của khối kinh tế này là chỉ nói tới chuyện làm giàu mà thôi,còn về chính trị,lập trường,đường ai ấy đi cho nên Trung cộng và Ðài Loan vẫn giữ nguyên thái độ cứng rắn về Quốc phòng,Lãnh thổ và thể chế chính trị.Tuy nhiên để làm ăn chung cùng kiếm tiền. Trung cộng đồng ý từ bỏ phần giáo điều của chủ thuyết Mac-Le-Mao trong sinh hoạt kinh tế,để chấp nhận kinh tế thị trường theo tư bản.Ðài Loan qua Quốc Dân đảng cũng chấp nhận từ bỏ độc quyền,cho phép chính phủ và quốc dân có quyền mang vốn để đầu tư vào Hoa Lục kiếm lời.Riêng chính phủ Anh cũng cho phép thương gia Trung cộng và Hồng Kông hợp tác thương mại.Cũng chính nhờ sự hòa giải hợp tác này,mà họ Giang của Trung cộng đã dùng mồi danh lợi khuyến dụ được một số lớn gian thương Hồng Kông phản bội,kết quả người Anh phải bỏ Hồng Kông trong đắng cay.Bây giờ Giang lại bổn cũ soạn lại nhưng đã bị Ðài Loan chặn họng tức khắc,khiến cho Bắc Kinh lại nổi nóng và hăm đánh như đã từng hăm đánh Ðài Loan nhiều lần...Có điều người Ðài Loan du lịch hay thăm bà con,đi thì về chứ không ai xin ở lại Trung cộng tỵ nạn chính trị, điều đó cho thấy đâu mới là thiên đàng xã nghĩa.Một mai khi chiến tranh kết thúc,thiên triều chắc chắn sẽ bại trận,các nước Ðài Loan, Mãn Châu,Nội Mông,Tân Cương,Tây Tạng,Qúy Châu,Hải Nam chắc chắn sẽ tách thành các nước độc lập.Không biết lúc đó việt cộng nếu còn,có dám đòi lại biên cương,Hải Ðảo và phần biển đã bán nhượng cho kẻ thù bao năm qua? tài liệu tham khảo: Người Hoa tại Việt Nam của Nguyễn Văn Huy. Chân nhung nước Nhật ở Á Châu của Nigel Holloway và Phillip Bowring Bí lục Kissinger của Bill Burr Ðài Loan của Nguyễn Hữu Vinh Ðài Loan tiến trình hóa rồng của Hoàng Gia Thụ C.I.A của Andrew Tully Lịch sử chiến tranh lạnh của André Fontaine Tội ác trên thế giới của Kiêm Thêm Việt Nam và trật tự Trung Hoa của Nguyễn Xuân NghĩaCác báoViệt Báo,Người Việt,Diện Ðàn Phụ Nữ,Tiền Phong,Hồn Việt...
TRUNG CỘNG CƠN ÁC MỘNG CỦA NHÂN LOẠI TRONG THẾ KỶ XXI
PHAN CUOI GIANG CLICK HERE
 |
|
<
|
Nov. 2009 |
|
| L |
M |
M |
J |
V |
S |
D |
| | | | | | | 1 | | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 | 8 | | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 | 15 | | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 | 22 | | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 | 29 | | 30 | | | | | | |
Noter ce blog :
5196 connectés
46821 visiteurs
|