|
Publié le 04/07/2008 à 21:49
Par clb-vh

VẠT NẮNG SÂN TRƯỜNG TÔI BỎ LẠI
Từ độ sân trường tôi khuất biệt Hàng hiên em có đứng chơ vơ Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhe. Em có nhìn ra cửa lớp chờ..? Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi ? Mỗi lần em xoá bài trên bảng Có xoá tan buồn đang bám môi ? Từ dạo lối về tôi khuất nẽo Em còn nghiêng nón thẹn thùng che ? Đường xa có thấy lòng hiu quạnh Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè..? Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại Để dầm sương giữ lấy quê hương Cổng trường mở khép ngày hai buổi Em có ngùi theo bóng dặm trường... ? Nhược Thu  Kính hoạ QUÊ HƯƠNG GIÃ BIỆT
Đêm ấy quê nhà đành giã biệt, Bãi hoang bờ cát lạnh bơ vơ, Biển Đông thăm thẳm buồn da diết, Một kẻ ra đi mấy kẻ chờ . Cuối độ thu tàn cơn gió lộng, Lòng như sắc lá nhạt màu tươi, Chơi vơi hồn gởi theo con sóng, Không khóc sao chừng thấy mặn môi ! Từ đó xứ người muôn vạn nẻo, Đêm nhìn vừng nguyệt áng mây che, Ba mươi năm lẻ trong cô quạnh, Hết độ xuân sang, lại độ hè. Dĩ vãng bao lần ôn nhớ lại, Thấy còn thoang thoảng chút dư hương. Sớm chiều hờ hững qua từng buổi , In đậm tâm can nỗi đoạn trường . Tuệ Quang TÔN THẤT TUỆ
Publié le 04/07/2008 à 10:46
Par clb-vh
• Cựu tử tù Nguyễn Phùng Phong | |
Từng là một quân nhân tác chiến trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đã ba lần bị thường tích ở chiến trường. Sau ngày quốc hận 30 tháng 4 năm 1975, chính quyền cộng sản Việt nam đã tuyên tôi 2 bản án tử hình. Với gần 20 năm bị giam cầm và đày ải qua nhiều ngục tù của cộng sản Việt nam.
Đến năm 1992, tôi vượt ngục khi đang chịu biệt giam ở trại kiên giam A 20, Xuân Phước, Đồng Xuân, Phú Khánh, lại thêm hơn 17 năm bị đọa đày trong kiếp sống tha hương vô gia đình, vô tổ quốc trên địa ngục trần gian Cambodia, cuộc đời tôi đã trải qua quá nhiều đớn đau, tủi nhục: Vợ bỏ đi lấy chồng khi tôi còn thọ án, cha mẹ qua đời không được chịu tang…, con cái thất lạc tứ phương, gia đình gần như hoàn toàn tan nát.
Ngục tù của cộng sản Việt nam chỉ thua nhà tù của Đức Quốc Xã ở một điểm, ấy là không không có lò hơi ngạc để giết người tập thể, nhưng ngược lại, nhà tù của Đức Quốc Xã lại thua xa các nhà tù của cộng sản Việt nam ở kỹ thuật giết người chết dần chết mòn để kéo dài sự đớn đau của tù nhân đến hàng thập kỷ hay có thể biến được những tù nhân từ những nhà minh triết thành những con người điên loạn.
“Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại”. Ai đã từng nếm trải những trận đòn thù, những màn tra tấn của các cai ngục của cộng sản Việt nam dã man gấp trăm ngàn lần những trò tra tấn của thời Trung cổ, ai đã từng nằm nhà biệt giam, hầm kỹ luật tối tăm, tanh hôi, đầy chuột, gián, muỗi, kiến và ai đã từng chịu cảnh cùm gông, đói khát, giá rét của nền xà lim suốt cả mùa Đông giá… thì mới có thể hình dung được phần nào cảnh đọa đày mà những tù nhân Việt nam phải chịu đựng trong các nhà tù của loài quỷ đỏ cộng sản Việt nam.
Ấy vậy mà trên đời này có người dám từ chối đời sống phú quý vinh hoa ở Hoa Kỳ, một quốc gia mà gần như cả thế giới loài người coi là “thiên đường nơi trần thế”, để chấp nhận kiếp sống tù đày để tiếp tục đấu tranh với ước mong toàn dân tộc Việt nam sớm thoát khỏi một ngục tù lớn hơn của chế độ độc tài đảng trị. Chúng tôi cúi chào em Luật Sư Lê Thị Công Nhân, Anh Thư Lê Thị Công Nhân, và chúng tôi cũng xin chân thành cảm ơn người mẹ đã sinh ra em, đã dâng cho tổ quốc, cho dân tộc Việt nam một báu vật vô giá. Em là tấm gương đấu tranh sáng ngời để cho thế hệ trẻ Việt nam hôm nay, thế hệ mai sau và cả thế hệ cha anh của em nữa, phải nghiêng mình kính ngưỡng và phải noi theo.
Khí phách hiên ngang của em, ý chí kiên cường, bất khuất của em chắc chắn cũng đã làm cho tập đoàn lãnh đạo của cộng sản Việt nam phải đắn đo phải suy nghĩ lại những việc họ đã làm, đang làm và sẽ làm, chúng tôi tin rằng bọn cai ngục của cộng sản Việt nam nơi em đang chịu án dù gian ác đến đâu cũng không thể không cảm phục trước khí tiết của em, bởi qua đời sống, qua công việc và qua khí phách đó, tập đoàn lãnh đạo của cộng sản Việt nam và cả dân tộc Việt nam đã thấy được một Bà Trưng, Bà Triệu, một Bùi Thị Xuân của thế kỷ 21.
Anh Thư Lê Thị Công Nhân ơi, chúng tôi nghiêng mình kính ngưỡng con đường mà em đang đi, lối sống mà em đã chọn. Chúng tôi chưa dám nghĩ rằng em là một mặt trời chói sáng, nhưng chắc chắn rằng em là một ngọn đuốc sáng, là ánh đuốc trong màn đêm trường đen tối mà đảng cộng sản Việt nam đã phủ che lên toàn dân tộc trong suốt ba phần tư thế kỷ qua. Chúng tôi chưa dám nghĩ rằng em là trận cuồng phong có thể cuốn sạch hết mọi rác rưởi bẩn nhơ, những tanh hôi, những ác độc mà chế độc bạo quyền cộng sản và tên tội đồ Hồ Chí Minh đã du nhập về để tàn hại lương dân, nhưng chúng tôi vững tin rằng em là làn gió mát thổi vào trong tinh thần của chúng tôi một niềm tin vào ngày mai tươi sáng, cả dân tộc Việt được hát khúc hoan ca và được sống trong ấm no, hạnh phúc. Chúng tôi vững tin rằng em là làn gió nhẹ, nhưng có thể xua tan được áng mây đen che khuất cả bầu trời khiến cả dân tộc Việt nam từ hàng chục năm qua phải bước đi trong tăm tối.
Anh Thư Lê Thị Công Nhân ơi! Chúng tôi rất tự hào về em! Dân tộc Việt đang khát khao tự do dân chủ cũng hết sức tự hào về em. Chúng tôi đã thấy dược trái tim em đang cháy bỏng, đang sáng lòa trong ngục tối, ánh đuốc của em rồi sẽ xua tan bóng đêm u tối, lạnh lùng để vầng dương sáng người sẽ lại chiếu soi trên đất Việt. Hãy vững tin vào ngày mai của dân tộc Việt, anh thư Lê Thị Công Nhân ơi, chúng tôi đang sát cánh bên em, đồng bào Việt nam tự do ở hải ngoại đang đứng bên em, cả dân tộc Việt nam lầm than cũng đang đứng dậy cùng em. Hãy tiếp tục đứng thẳng, hãy tiếp tục ngẫng cao đầu, và tiếp tục đi tiếp đoạn đường còn lại anh thư Lê Thị Công Nhân nhé! Sử vàng của nòi giống Lạc Hồng sẽ lưu danh em ngàn đời, lương tri của nhân loại sẽ mãi mãi khắc nhớ tên em: Người thiếu nữ Việt nam dám từ bỏ vinh hoa nơi miền đất hứa, để ở lại trong ngục tối, trong đọa đày, để từng ngày đối đầu với bè lũ cộng nô gian ác mà đòi lại quyền sống, quyền làm người mà cộng sản đã cướp mất của toàn dân Việt non một thế kỷ qua.
Cả chúng tôi nữa, những người Việt quốc gia đang tỵ nạn cộng sản tại Cambodia luôn đứng bên em, anh thư Lê Thị Công Nhân, để viết lại lịch sử cho giống nòi Lạc Việt.
Phnom Penh, Cambodia, ngày 01 tháng 7 năm 2008 Cựu tử tù Nguyễn Phùng Phong Chi hội trưởng chi hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt nam tại Cambodia
|
 |
Noter ce blog :
5190 connectés
46802 visiteurs
|