iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 07/07/2008 à 11:05
Par clb-vh




Đức Hồng Y Phạm Minh Mẫn
với Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ VNCH


Bùi Lộc

  
   Khi đọc bức thư mới đây của Đức Hồng Y Phạm minh Mẫn phê phán về lá cờ “Vàng Ba Sọc Đỏ” sẽ làm tắc nghẽn hiệp thông trong giới trẻ Việt nam tại Đại hội Giới trẻ thế giới được tổ chức năm nay tại Úc châu làm tôi liên tưởng đến Đức Hồng Y Giáo chủ Balan Glemp vào những năm đầu thập niên 90 khi Ban lan trong tình trạng thiết quân luật do đảng cộng sản Ba lan ban hành.
   Năm 1981, khi lệnh thiêt quân luật được ban hành, Công đoàn Đoàn kết bị kiểm soát nghiêm nhặt khiến nhiều hoạt động của công đoàn bị giới hạn, nhiều người bị bắt, thì sự xuất hiện của Linh mục Jerzy Popieluszko như một vị cứu tinh đã mang lại một luồng sinh khi mới cho công đoàn, một hy vọng và chỗ dựa tinh thần cho những gia đình có thân nhàn đang bị giam giữ. Cha là một mối nguy, một đe doạ cho chế độ, một cái gai nên bằng bất cứ giá nào đảng và nhà nuớc cộng sản Ba lan cần phải nhổ cho bằng được.
   Họ đã tìm cách thủ tiêu Cha, có lần nhờ bị bệnh không đi dâng Thánh lễ được mà Cha đã thoát chết vì trái bom đã phát nổ trên đường đến thánh đường.. Tất cả các ngả đường Cha đi, tất cả những nơi Cha đến đều có công an theo dõi.
  Thấy tính mạng của Cha luôn bị đe doạ, rất nhiều công nhân của Công đoàn đã tình nguyện bám sát bên Cha để tìm cách bảo vệ ngài.
   Cộng sản Ba lan đã liên lạc với vị Giáo chủ Giáo hội Công giáo Ba lan, Đức Hồng Y Glemp và họ đã trao cho Ngài một danh sách gồm 69 giáo sĩ có liên quan tới hoạt động dân chủ và nhân quyền, chống phá xã hội chủ nghĩa. Vị Hồng Y này quan niệm cần phải giữ đối thoại với chính quyền nên có nhiều giáo sĩ đã phải thuyên chuyển tới những nơi xa xôi hẻo lánh để cô lập các ngài. Riêng phần Cha Jerzy có tên trong danh sách chuẩn bị thuyên chuyên.
   Giữa lúc tuyệt vọng thì hai văn thư do Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II từ Vatican gửi tời:
1/ Cho Cha Jerzy Đức Giáo Hoàng viết: “Cha Jerzy, tâm hồn ta luôn ở bên Cha.” Và Ngài tặng cha một chuỗi tràng hạt.
2/ Thư khác gửi Đức Hồng Y Giáo chủ Glemp Ngài viết: “Hãy bảo vệ Cha Jerzy Popieluszko. Nếu không, có ngày họ sẽ tìm thấy vũ khí ngay tại bàn giấy mỗi giám mũc Balan.” (1)
   Là một người sinh ra và trưởng thành trong đau khổ do sự cai trị nghiệt ngã của Đức quốc xã, tiếp theo là chế độ cộng sản vô thần, Đức Giáo Hoàng đầy đủ kinh nghiệm về sự vô luân, những mánh khoé tàn độc của cả hai chế độ đó. Ngài hiểu rõ những đau khổ cùng khốn của con chiên nói riêng và của toàn dân tộc Balan của ngài và Ngài muốn chia sẻ với họ.
   Nên khi hay biết những toan tính của cs Balan với sự chấp thuận của Hồng Y Giáo chủ Glemp nhằm cô lập những linh mục cùng những công nhân tranh đấu cho tự do dân chủ là Ngài có phản ứng tức thời để kịp cứu vãn Cha Jerzy cũng là cứu vãn Công đoàn Đoàn Kết. Sau cùng họ cũng giết được Cha Jerzy, nhưng những thủ đoạn bẩn thỉu trong vụ giết Cha đã được công khai hoá do người tài xế can đảm và cũng là người bảo vệ Cha trốn thoát được. Công an đã đánh nát thân xác Cha, bỏ vào bao, cột đá vào và liệng xuống nước.
   Khi về thăm quê hương lần thứ hai, Đức Thánh Cha đã đến viếng và quỳ gối trước ngôi mộ của Cha Jerzy để chứng tỏ cho mọi người thấy rằng Ngài luôn đứng về phía những người tranh đầu cho tự do và nhân quyền. Sau cùng Balan đã được giải phóng khỏi ách cộng sản. Ngài cũng hiểu rất rõ những nỗi bất hạnh của dân tộc Việt nam. Việt nam lúc nào cũng trong trài tim Ngài. Vì thế chính quyền cs đã từ khước lời yêu cầu của Ngái muốn sang viếng thăm Việt nam nhân dịp lễ kỷ niện 200 năm Đức Mẹ hiện ra tại Lavang.
    Chúng ta không có được cái may mắn như Balan. Việt nam không thiếu những người ưu tú, can đảm và giám hy sinh. Trường hợp Cha Lý tha thiết với tự do và quyền sống của con người. Ngài đã dấn thân tranh đấu và đã bị cs bắt, bị giam cầm, bị bịt miẽng trước toà, Đức Hồng Y Giáo chủ Phạm minh Mẫn không có một phản ứng nào, đến khi được hỏi ngài mới nói không biết đến “những nghịch lý đang xầy ra tại đó. Ngài lấy lý do không được giây vào chính trị.
   Nhưng qua bức thư phê phán lá quốc kỳ VNCH nền vàng với ba sọc đỏ vừa qua, ngài không thể chối cãi được là mính đã lún quá sâu vào chính trị.. Nhưng không phải là một hành động chính trị bênh vực những người cùng khốn, những người thường xuyên bị đè nén và bóc lột, nhưng lại tiếp tay với cường quyền. Ngài không đi theo con đường của Cố Hồng Y Trinh Văn Căn, Cố Hồng Y Trịnh Như Khuê, Cố Giám Mục Nguyễn Văn Trụ, hay ngay sau 1975, là Cố Giám Mục Nguyễn Kim Điền. Các ngài luôn trung thành với sứ vụ Fatima. Những ai thích mặc áo thụng, thích đứng ngoài các ngã đường chờ người ta chào kính không phải là môn đệ của Chúa Kitô, nhưng phải biết đáp lại nguyện vọng bức thiết của đàn chiên mình dầu phải hy sinh.
   Sau khi bức thư phản đối lá cờ vàng ba sọc đỏ của ngài được phổ biến thì csvn là kẻ thủ lợi nhất. Những gì mà họ đã phải mất bao công sức tiền bạc và thời gian mà họ vẫn khồng có được thì ngày nay ngài đã giúp họ có được tất cả: Đó là một Giáo hội Việt Nam rách nát.
  Ngài tiếp tay chế độ cố tình chà đạp lên nguyện vọng chính đáng của toàn dân Việtnam, chỉ trừ những kẻ có đặc quyền đặc lợi do chế độ mà thôi.
    Đối với cs như lời Cựu Tổng thống Yersin nói chỉ có đạp nó xuống chứ không có thoả hiệp. Và là Hồng Y, chắc hẳn ngài còn nhớ rõ Cách mạng vô sản xẩy ra vào tháng 10 năm 1917 tại Nga, thì cùng năm Đức Mẹ đã hiện ra tại Fatima tuyên bố “Chế độ cs sẽ phải sụp đổ, nhưng trước khi sụp đổ nó gây ra cho nhiều nguời và nhiều quốc gia phải huỷ diệt”.
   Tin vào lời tuyên bố này của Đức Mẹ, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolò II đã tìm đủ cách, không bỏ lỡ một cơ hội để trước nhất để cứu Balan, quê hương của ngài khỏi ách thống trị của cs. Thấy ngài là một mối nguy cho chủ nghĩa cs, Điện Cẩm lình đã phối trí tìm cách giết Ngài và tên Mlmet Ali đã được họ thuê mướn để ám sát Ngài. Tên này đã bắn Ngài trọng thương tại Quảng trường Thánh Phêrô ngày 13.05.1981. Ngài đã phó dâng mạng sống mình trong tay Mẹ Maria. Ngay sau khi bình phục, Ngài đã sang viếng Đức Mẹ Fatima, và đã dâng lên Mẹ viên đạn mà kẻ sát nhân bắn vào Ngài.
   Lời tiên tri của Đức Mẹ tại Fatima đã ứng nghiệm, ngày hôm nay chỉ còn bốn nước cs là Trung cộng, Bắc hàn, Cuba và Việtnam, nhưng cs bây giờ cũng nửa nạc nửa mỡ: Chính trị vẫn tàn bạo, vẫn cai trị bằng nhà tù, lưỡi lê và súng đạn, người dân vẫn bị kìm kẹp bịt mồm bịt miệng; nhưng kinh tế lại phải nhờ tới tư bản vực dậy. Mọi người đều biết sớm muộn gì rồi chế độ cs cũng sẽ bị hoàn toàn đào thải và mọi người sau cùng sẽ được giải phóng.
   Nhưng bất hạnh thay! Dân tộc VN chúng ta, ngày đó không đến sớm như sự mong đợi của mọi người, vì một nhóm người vì đặc quyền, đặc lợi tiếp tay cho chế độ tàn nhẫn này kéo dài thêm sự đau khổ của người dân. Đau khổ nhất là trong những kẻ cộng tác với chế độ độc ác này lại có những giáo sĩ với quyền cao chức trọng mà lời nói của họ lại có những ảnh hướng lớn lao. Những người này lẽ ra phải suy gẫm những lời tuyên bố của Đức Mẹ tai Fatima để cứu vớt dân tộc lầm than của mình ra khỏi nanh vuốt của cs thì lại đi cộng tác với kẻ thống trị để kéo dài sự đau khổ của mọi người.
    Sau này khi xem lại lịch sử đấu tranh của dân tộc, người ta sẽ mang ngài ra để so sánh với từng nhân vật lịch sử cùng thời. Trong số không biết bao nhiêu nhân vật lịch sử trong giai đoạn này chắc hẳn người ta sẽ mang ngài ra so sánh với Linh mục Nguyễn văn Lý, và họ sẽ có ngay những nhận xét và kết luận không mấy khó khăn. Rồi người ta cũng không quên so sánh ngài với người nữ Luật sư bé nhỏ Lê Thị Công Nhân đầy can đảm và sáng suốt, và họ cũng sẽ có những nhận xét và đánh giá như thế nào chắc hẳn ngài biết rất rõ câu trả lời. Càng có địa vị cao, càng phải sống theo lời cổ nhân nói: “Cọp chết để da, người chết để tiếng.”
   Hẳn mọi người chúng ta vẫn còn nghe những lời kinh vang vọng khi quỳ dưới chân Mẹ Hiền Maria, thì thầm trên những bước đường chạy loạn hay tỵ nạn: “Gia đình chúng con quyết không theo thuyết cộng sản vô thần” và chúng ta vẫn luôn tin tưởng: “Sau Cùng Trái Tim Mẹ Sẽ Thắng.”

Bùi Lộc

CƯỚC CHÚ:

(1) “Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Vĩ Nhân Thời Đại” do Trần Phong Vũ, trang 4

Publié le 07/07/2008 à 08:02
Par clb-vh

LM Alexander de Rhodes

khai sinh chữ quốc ngữ 


1. NHÀ TRUYỀN GIÁO GƯƠNG MẪU CỦA THẾ KỶ 17

Theo một số sử liệu, Linh Mục Alexander de Rhodes - giáo sĩ Đắc-Lộ - sinh năm 1591. Một số sử liệu khác ghi năm 1593.

Chúng tôi xin gợi lại những nét đặc thù của nhà truyền giáo, có công rất lớn đối với Giáo Hội Công Giáo và nhất là, đối với dân tộc Việt Nam, vì Cha đã khai sinh ra chữ Quốc Ngữ.

Linh Mục Alexander de Rhodes, sinh tại Avignon, miền Nam nước Pháp. Alexandre gia nhập Tập Viện dòng Tên tại Roma vào thời kỳ công cuộc truyền giáo cho các dân tộc đang trên đà phát triển rất mạnh. Tuy nhiên, cùng với đà tiến này, Giáo Hội Công Giáo cũng gặp sức kháng cự vũ bão của chính quyền các dân tộc được rao giảng Tin Mừng. Vì thế, bên cạnh nhiệt tâm truyền giáo, còn phải kể ước muốn đổ máu đào minh chứng cho Đức Chúa GIÊSU KITÔ của các vị thừa sai tiên khởi.

Trong bối cảnh đó, Cha Alexandre de Rhodes đã xin và được Bề Trên chỉ định đi truyền giáo tại Nhật Bản.

Ngày 4-4-1619, Cha lên đường với số tuổi 26, cùng với kiến thức khá sâu rộng về thiên văn học và toán học.

Cha Alexander có thân hình cường tráng, biểu lộ sức khoẻ dồi dào và tâm tình tươi trẻ. Nơi Cha, nổi bật đức tính lạc quan, luôn nhìn khía cạnh tích cực của vấn đề. Cha thích nghi nhanh chóng với mọi môi trường sống. Cha cũng giản dị tự nhiên trong giao tế với người khác. Ngoài ra, Cha có tinh thần linh động, trí nhớ dẻo dai và tâm hồn bao dung. Nhất là, Cha có tấm lòng nhiệt thành, không bao giờ lùi bước trước khó khăn hoặc gian nguy.

Ngay từ xuân trẻ, Cha Alexander biết quên mình để đi đến với người khác và dễ dàng chấp nhận người khác. Với tất cả đức tính cao quý ấy, Cha Alexander de Rhodes trở thành nhà truyền giáo gương mẫu và là một trong những vị thừa sai vĩ đại nhất của lịch sử Giáo Hội Công Giáo.

Nhờ Cha mà thế giới Tây phương thời đó hiểu rằng, không phải cái nghèo đói hoặc kém văn minh của các dân tộc Châu Á lôi kéo sự chú ý của các vị thừa sai, cho bằng, chính nét đẹp cao quý tinh thần của các dân tộc Á Châu đã thu hút và khơi động nhiệt tâm tông đồ của các nhà truyền giáo..

Trước tiên, Cha Alexander de Rhodes cập bến tại Goa, đợi chờ cơ hội thuận tiện đặt chân lên đất Nhật Bản. Nhưng tình hình bách hại Kitô-Giáo dữ dội tại đây khiến các Bề Trên buộc lòng chỉ định Cha đi Trung Quốc. Cha lên tàu đi Macao. Nơi ngưỡng cửa Trung Quốc, Cha ghi lại nhận xét:

- Người Trung Hoa rất ngạc nhiên khi nhìn thấy bản đồ chúng tôi vẽ. Trung Quốc vĩ đại của họ chỉ là một chấm nhỏ trong vũ trụ trái đất bao la. Trái lại, nơi bản đồ trái đất hình vuông do họ vẽ, Trung Quốc nằm chính giữa, đúng như tên gọi. Sau đó, họ vẽ biển nằm bên dưới Trung Quốc, trong đó rải rác mấy đảo nhỏ, và họ đề tên: Âu Châu, Châu Phi và Nhật Bản...

6 năm truyền giáo tại Goa và tại Macao, tuy hơi ngắn ngủi, cũng đủ giúp Cha Alexander de Rhodes có cái nhìn độc đáo và đúng đắn nhất của vị thừa sai vào thế kỷ 17. Cha viết:

- Chúng ta thường tỏ ra quý chuộng những người ngoại giáo. Nhưng khi họ trở thành Kitô-hữu, chúng ta không đoái hoài đến họ nữa. Thậm chí còn bắt người theo đạo phải từ bỏ y phục địa phương. Chúng ta đâu biết rằng, đây là đòi buộc quá khắt khe, mà ngay cả THIÊN CHÚA, Ngài cũng không đòi buộc!

Chúng ta ngăn cản người ngoại giáo, không cho họ cơ hội dễ dàng gia nhập Giáo Hội Công Giáo. Riêng tôi, tôi cực lực phản đối những ai muốn bắt buộc người đàn ông Trung Hoa, khi theo đạo, phải cắt bỏ mái tóc dài họ vẫn để, y như các phụ nữ trong xứ. Hành động như thế, chúng ta gây thêm khó khăn cho các nam tín hữu Trung Hoa, một khi theo đạo Công Giáo, không còn tự do đi lại trong xứ, hoặc tìm được dễ dàng công ăn việc làm. Phần tôi, tôi xin giải thích rằng, điều kiện để trở thành Kitô-hữu là phải từ bỏ lầm lạc, chứ không phải cắt bỏ tóc dài.

Suy tư của Cha Alexander de Rhodes làm nổi bật ý tưởng và phương pháp tuyệt diệu của một vị thừa sai khôn ngoan, biết phân biệt đâu là đòi buộc chính yếu của Phúc Âm và đâu chỉ là lợi ích riêng tư của Âu Châu. Nhưng phải đợi mãi đến 40 năm sau, 1659, nghĩa là một năm trước khi từ trần, Cha Alexander mới trông thấy phương pháp truyền giáo của mình được Tòa Thánh chính thức công nhận. Trong văn thư gửi các Giám Mục tiên khởi của Hội Thừa Sai Paris, Bộ Truyền Giáo Các Dân Tộc viết:

- Đừng mất công thuyết phục các dân tộc Á Châu phải từ bỏ các lễ nghi và tập tục của họ. Không gì ngu xuẩn cho bằng, muốn biến đổi người Trung Hoa thành người của một quốc gia Châu Âu nào đó! Đừng tìm cách đưa các tập tục của chúng ta vào xứ sở của họ, nhưng chỉ đưa vào đó Đức Tin. Đức Tin không hề xua trừ cũng không làm tổn thương các nghi lễ cùng các tập tục, miễn là các tập tục và nghi lễ này không quá xấu xa.

2. CHA ALEXANDER DE RHODES - GIÁO SĨ ĐẮC-LỘ - THỪA SAI TẠI VIỆT-NAM

Sau 6 năm giảng đạo tại Goa và Macao, vì thời cuộc biến chuyển, Bề Trên lại chỉ định Cha Alexandre de Rhodes đi Việt Nam.

Đầu năm 1625, Cha Alexandre cùng với 4 Linh Mục dòng Tên và một tín hữu Nhật-Bản, cập bến Hội-An, gần Đà-Nẵng. Cha bắt đầu học tiếng Việt và chọn tên Việt là Đắc-Lộ. Thầy dạy tiếng Việt cho Cha là một thiếu niên trạc tuổi 10-12. Đây là một cậu bé thông minh. Cha Đắc-Lộ vô cùng mộ mến khi nói về vị thầy tí hon:

- Chỉ trong vòng 3 tuần lễ, chú bé đã dạy tôi học biết tất cả các cung giọng khác nhau của tiếng Việt và cách thức phát âm của từng chữ. Cậu không hề có kiến thức gì về ngôn ngữ Châu Âu, thế mà, cũng trong vòng 3 tuần lễ này, cậu có thể hiểu tất cả những gì tôi muốn diễn tả và muốn nói với cậu. Đồng thời, cậu học đọc học viết tiếng La-tinh và có thể giúp lễ. Tôi hết sức ngạc nhiên trước trí khôn minh mẫn và trí nhớ dẻo dai của cậu bé. Sau đó, cậu trở thành thày giảng giúp việc các Cha truyền giáo và là dụng cụ tông đồ hữu hiệu trong việc loan báo Tin Mừng nơi quê hương Việt Nam thân yêu của Thầy và nơi vương quốc Lào láng giềng.

Từ đó, Việt Nam trở thành quê hương thứ hai của Cha Alexander de Rhodes, tức giáo sĩ Đắc-Lộ. Tuy nhiên, duyên nợ của Cha đối với quê hương Việt-Nam, không xuôi chảy và vẹn toàn. Cuộc đời truyền giáo thật bấp bênh và vô cùng trôi nổi. Trong vòng 20 năm, Cha bị trục xuất đến 6 lần. Nhưng sau cả 6 lần ấy, Cha đều tìm cách trở lại Việt Nam khi cơ hội cho phép. Sau này, khi vĩnh viễn từ biệt Việt Nam, Cha đau đớn thú nhận:

- Trái tim tôi vẫn còn ở lại nơi đó!

Chính tình yêu đặc biệt Cha dành cho Việt Nam giải thích cho sự thành công của Cha, trong lãnh vực truyền đạo cũng như trong lãnh vực ngôn ngữ, văn hóa.

Thời gian Cha Đắc-Lộ giảng đạo tại Việt Nam cũng là thời kỳ các Cha thừa sai dòng Tên hoạt động rất hăng say và hữu hiệu. Riêng Cha Đắc-Lộ, Cha truyền đạo từ Nam ra Bắc. Cha kể lại công cuộc truyền giáo tại Bắc Phần:

- Khi chúng tôi vừa đến kinh đô Bắc Kỳ, tức khắc nhà vua truyền lệnh cho tôi phải xây một nhà ở và một nhà thờ thật đẹp. Dân chúng tuốn đến nghe tôi giảng đạo đông đến nỗi, tôi phải giảng đến 4 hoặc 6 lần trong một ngày. Người chị vua và 17 người thân trong gia đình vua xin lãnh nhận bí tích Rửa Tội. Nhiều tướng lãnh và binh sĩ cũng xin theo đạo. Nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất là thấy các vị sư đã mau mắn từ bỏ bụt thần để theo đạo Công Giáo. Tất cả đều dễ dàng chấp nhận khi tôi giải thích cho họ hiểu giáo lý Công Giáo rất phù hợp với lý trí và lương tâm con người. Các tín hữu Công Giáo Việt Nam có Đức Tin vững chắc đến độ, không gì có thể rút Đức Tin ra khỏi lòng họ. Nhiều người phải đi bộ suốt 15 ngày đường để được xưng tội hoặc tham dự Thánh Lễ.. Nhưng phải thành thật mà nói, tôi không thể chu toàn cách tốt đẹp mọi công tác truyền đạo này, nếu không có trợ giúp tuyệt vời của các thầy giảng. Vì nhận thấy mình là Linh Mục duy nhất giữa một cánh đồng truyền đạo bao la, nên tôi chọn trong số các tín hữu, những thanh niên không lập gia đình và có lòng đạo đức sâu xa cũng như có nhiệt tâm rao giảng Tin Mừng, để giúp tôi. Những người này công khai thề hứa sẽ dâng hiến cuộc đời để phụng sự Chúa, phục vụ Giáo Hội, sẽ không lập gia đình và sẽ vâng lời các Cha thừa sai đến Việt Nam truyền đạo. Hiện tại có tất cả 100 thầy giảng đang được thụ huấn trong chủng viện và được các tín hữu trang trải mọi phí tổn.

Nhưng rồi, Cha Đắc-Lộ không được ở mãi nơi quê hương Việt Nam Cha hằng yêu mến. Năm 1645, Cha bị Chúa Nguyễn vĩnh viễn trục xuất khỏi Việt Nam.

Khi trở lại Âu Châu, Cha Đắc-Lộ vận dụng mọi khả năng hiểu biết về công cuộc rao giảng Tin Mừng tại Á Châu, đã xin Tòa Thánh gửi các Giám Mục truyền giáo đến Á Châu, để các ngài có thể truyền chức Linh Mục cho các thầy giảng bản xứ. Có thể trong thời kỳ này, những bài giảng thuyết hùng hồn của Cha Đắc-Lộ nơi đất Pháp đã gây chấn động mạnh trong tâm hồn các tín hữu Công Giáo Pháp và đã gợi hứng cho việc thành lập Hội Thừa Sai Paris.

3. CHA ALEXANDER DE RHODES - GIÁO SĨ ĐẮC-LỘ - KHAI SINH CHỮ QUỐC NGỮ

Năm 1651, chữ Quốc Ngữ do Cha Alexandre de Rhodes, giáo sĩ Đắc-Lộ, cưu mang, chính thức ra đời tại nhà in Vatican. Đó là cuốn tự điển VIỆT-BỒ-LA.

Năm 1961, nhân cử hành 300 năm ngày qua đời của Cha Đắc-Lộ, nguyệt san "MISSI", do các Cha Dòng Tên người Pháp điều khiển, dành trọn số tháng 5 để tưởng niệm và ca tụng Cha Đắc-Lộ, nhà truyền giáo vĩ đại của Giáo Hội Công Giáo Hoàn Vũ nói chung và của Giáo Hội Công giáo Việt Nam nói riêng.

Cha Đắc-Lộ qua đời ngày 5-11-1660, tại thành phố Ispahan, bên Ba-Tư, tức là sau 15 năm chính thức bị trục xuất khỏi Việt Nam. Nguyệt san "MISSI" nói về công trình khai sinh chữ quốc ngữ với tựa đề: "Khi cho Việt-Nam các mẫu tự La-tinh, Cha Alexander de Rhodes đưa Việt-Nam đi trước đến 3 thế kỷ".

Tiếp đến, tờ MISSI viết:

... Khi chính thức xác định mẫu tự, bằng cách cho ra đời tại Roma nơi nhà in Vatican, quyển tự điển đầu tiên và các sách đầu tiên bằng chữ quốc ngữ, Cha Alexander de Rhodes đã giải phóng nước Việt Nam.

... Thật vậy, giống như Nhật-Bản và Triều-Tiên, người Việt-Nam luôn luôn sử dụng chữ viết của người Tàu và bị nô lệ vì chữ viết này. Chỉ mới cách đây không lâu, người Triều-Tiên mới chế biến ra chữ viết riêng của họ. Còn người Nhật thì, sau nhiều lần thử nghiệm, phải bó tay và đành trở về với lối viết tượng hình biểu ý của người Tàu.

... Trong khi đó, người Tàu của Mao-Trạch-Đông đang tìm cách dùng các mẫu tự La-tinh để chế biến ra chữ viết của mình, nhưng cho đến nay vẫn chưa thành công. Vậy mà dân tộc Việt Nam, nhờ công ơn Cha Alexnader de Rhodes Đắc-Lộ, tiến bộ trước người Tàu đến 3 thế kỷ!

... Dĩ nhiên, không phải chỉ riêng Cha Đắc-Lộ khởi xướng ra chữ quốc ngữ.

Trước đó, các Cha thừa sai dòng Tên người Bồ-Đào-Nha ở Macao nghĩ ra một số phát âm tiếng Việt, viết bằng các mẫu tự La-tinh rồi. Tuy nhiên, Cha Đắc-Lộ là người đưa công trình chế biến chữ quốc ngữ đến chỗ kết thúc vĩnh viễn và thành công, ngay từ năm 1651, là năm cuốn tự điển VIỆT-BỒ-LA, chào đời. Đây cũng là năm sinh chính thức của chữ Quốc Ngữ. Và cuộc khai sinh diễn ra tại Roma, nơi nhà in Vatican. Chính nơi nhà in Vatican mà Việt Nam nhận được chữ viết của mình.

... Đã từ lâu đời, người Việt Nam viết bằng chữ Tàu, hoặc bằng chữ Nôm, do họ sáng chế ra. Nhưng đa số người Việt Nam không thể đọc và viết được chữ Tàu, vì theo lời Cha Đắc-Lộ, Tàu có đến 80 ngàn chữ viết khác nhau. Các nhà truyền giáo đầu tiên khi đến Việt Nam, bắt đầu dùng mẫu tự La-tinh để viết lại âm giọng mà họ nghe được từ tiếng Việt. Khi Cha Đắc-Lộ đến Việt Nam, có một số phát âm tiếng Việt được viết bằng chữ La-tinh rồi. Vì thế, có thể nói rằng, công trình sáng tạo ra chữ quốc ngữ trước tiên là công trình chung của các nhà thừa sai tại Việt Nam. Nhưng khi chính thức in ra công trình khảo cứu chữ viết tiếng Việt của mình, là cùng lúc, Cha Đắc-Lộ khai sinh ra chữ viết này, ban đầu được các nhà truyền giáo sử dụng, sau đó, được toàn thể dân Việt-Nam dùng và biến nó thành chữ quốc ngữ. Tất cả các nước thuộc miền Viễn Đông từ đó ước ao được có chữ viết cho quốc gia mình y như chữ quốc ngữ này vậy!

Trên đây là phần trích dẫn từ nguyệt san "MISSI".

Về phần Cha Đắc-Lộ, chính Cha viết về ngôn ngữ của một dân tộc mà Cha rất mộ mến như sau:

- Khi tôi vừa đến Nam Kỳ và nghe người dân bản xứ nói, đặc biệt là phụ nữ, tôi có cảm tưởng mình đang nghe chim hót líu lo, và tôi đâm ra ngã lòng, vì nghĩ rằng, có lẽ không bao giờ mình học nói được một ngôn ngữ như thế! Thêm vào đó, tôi thấy hai Cha Emmanuel Fernandez và Buzomi, khi giảng, phải có người thông dịch lại. Chỉ có Cha Francois Pina là hiểu và nói được tiếng Việt, nên các bài giảng của Cha Pina thường đem lại nhiều lợi ích hơn là của hai Cha Fernandez và Buzomi. Do đó tôi tự ép buộc mình phải dồn mọi khả năng để học cho được tiếng Việt. Mỗi ngày tôi chăm chỉ học tiếng Việt y như ngày xưa tôi học môn thần học ở Roma. Và nhờ ơn Chúa giúp, chỉ trong vòng 4 tháng, tôi học biết đủ tiếng Việt để có thể giải tội và sau 6 tháng, tôi có thể giảng được bằng tiếng Việt. Kết quả các bài giảng bằng tiếng Việt lợi ích nhiều hơn các bài giảng phải có người thông dịch lại.

("MISSI", Mai/1961, trang 147-173).(Radio Vatican)


Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt 



*********
Lạy Thiên Chúa Toàn Năng, xin thuong xot con, kẻ có tội.

Mes catégories
Mon calendrier
< Jui. 2008 >
L M M J V S D
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
Trafic
Noter ce blog :
1 5
5283 connectés
47020 visiteurs