iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 10/07/2008 à 16:22
Par clb-vh

Chiêm ngưỡng 8 kỳ quan thiên nhiên thế giới mới
Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên hợp quốc (UNESCO) vừa công bố bổ sung 8 kỳ quan thiên nhiên mới vào Danh sách di sản thế giới của mình.
Như vậy, giờ đây Danh sách di sản thế giới do UNESCO bình chọn có 878 địa danh (gồm 679 địa danh văn hoá, 174 địa danh tự nhiên và 25 địa danh kết hợp) tại 145 quốc gia.
Hãy cùng chiêm ngưỡng 8 tuyệt tác của tạo hoá vừa được UNESCO công nhận kỳ quan thiên nhiên thế giới mới:

1 .Đảo Surtsey, Ai-xơ-len




Hình thành do các trận phun trào núi lửa xảy ra từ năm 1963 đến 1967, đảo Surtsey ở phía nam Ai-xơ-len đã được công nhận là khu bảo tồn thiên nhiên vào năm 1965, chỉ có một số lượng hạn chế các nhà khoa học được phép tới để tìm hiểu và nghiên cứu.

2.Công viên quốc gia Tam Thanh Sơn (Mount Sanqingshan), Trung Quốc


Thuộc địa phận tỉnh Giang Tây, phía đông Trung Quốc, Tam Thanh Sơn là một dải rừng và núi đá granite với những hình thù kỳ thú tập trung trong một khu vực khá nhỏ.




Tổ chức bảo tồn thiên nhiên thế giới (IUCN) cho biết Công viên quốc gia Tam Thanh Sơn ở Trung Quốc được chọn vì vẻ đẹp tự nhiên độc đáo.

3 . Khu bảo tồn sinh quyển bướm chúa, Mexico



Mỗi năm, hàng triệu con bướm chúa lại bay qua hàng ngàn km về tập trung hàng đàn trên các cây linh sam (họ thông) trong khu bảo tồn sinh quyển Mariposa Monarca nằm ở miền trung Mexico để chờ đông qua xuân tới.

4 .Vũ đài kiến tạo Sardona, Thuỵ Sĩ

Một địa danh kỳ thú trong suốt hơn 200 năm qua, khu vực này là một vết nứt của lớp vỏ trái đất, nơi những tảng đá già cỗi nằm trên các khối đá “trẻ” hơn.



Vũ đài kiến tạo Sardona của Thuỵ Sĩ (Tectonic Arena Sardona) được chọn làm 1 trong 8 kỳ quan thiên nhiên mới phần nhiều nhờ giá trị về mặt địa chất của nó.

5 .Vạch đá hoá thạch Joggins, Canada



Các hoá thạch trên vách đá Joggins đều hơn 300 triệu năm tuổi, được biết đến như những bằng chứng hoàn thiện nhất về sự sống trên trái đất. Ở đây người ta có thể nhìn thấy hoá thạch của những loài bò sát đầu tiên.

6 .Thảo nguyên Saryarka, Kazakhstan




Vùng thảo nguyên rộng lớn và thanh bình này ở Kazakhstan là điểm dừng chân quan trọng của loài linh dương đài nguyên (Saiga tatarica) đang có nguy cơ tuyệt chủng, và vùng hồ Tengiz cung cấp thức ăn cho khoảng 16 triệu con chim. Đây cũng là nơi làm tổ của hàng trăm ngàn con chim nước.

7 .Quần đảo Socotra, Yemen

Được mệnh danh là “Quần đảo Galapagos của Ấn Độ Dương”, Socotra là nhà của gần 700 loài thực vật và động vật không thể tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới.



90% loài bò sát ở đây không có ở các địa danh khác trên thế giới. Hệ sinh vật biển cũng rất đa dạng, với 253 loài san hô, 730 loài cá, cùng 300 loài tôm, tôm càng và cua.

8 .New Caledonia, Australia




Các dải san hô và phá nhiệt đới ở New Caledonia đã làm nên một trong ba bãi đá ngầm lớn nhất thế giới. Đây là nơi sinh sống của một số loài cá và động vật biển có vú đang có nguy cơ tuyệt chủng.
__________________
Publié le 10/07/2008 à 13:54
Par clb-vh



BỆNH CAO ÁP HUYẾT

(Hypertension)


Nước Mỹ nay 281 triệu người, trong đó, hơn 60 triệu người mang bệnh cao áp huyết (bạn tính, chưa đến 5 người, đã có 1 người cao áp huyết).

 Bệnh cao áp huyết (hypertension, high blood pressure) nguy hiểm, đưa đến những biến chứng như tai biến mạch máu não (stroke), chết cơ tim cấp tính (heart attack), suy tim, suy thận. Cao áp huyết còn rút ngắn tuổi thọ. Khổ cái, trong đa số các trường hợp, cao áp huyết không gây triệu chứng. Nhiều vị không biết mình mang bệnh, tình cờ đi thăm bác sĩ vì một lý do gì khác, được bác sĩ cho biết có cao áp huyết. Cho nên, cao áp huyết nổi danh là một “căn bệnh thầm lặng”.

 Cao áp huyết là gì? Con tim bơm máu đi nuôi các cơ quan của cơ thể qua những hệ thống mạch máu gọi là động mạch. Ví như một máy bơm nước đẩy nước qua các ống dẫn. Khi máu được tim bơm đẩy, và chảy trong lòng các mạch máu, sức ép của máu vào thành mạch máu sẽ tạo một áp suất (pressure) gọi là áp huyết (blood pressure). Áp huyết thay đổi tùy lúc, và tùy các hoạt động của cơ thể. Áp huyết xuống thấp hơn lúc ta ngủ, nghỉ và lên cao hơn khi tinh thần ta kích động, buồn bực hoặc trong lúc ta tập thể dục, chơi thể thao.

 Áp huyết được diễn tả bằng 2 số, thí dụ: 140/90. Số trên (140) được gọi là áp suất systolic (áp suất tâm thu): sức ép của máu vào lòng động mạch mỗi khi tim co bóp để bơm máu ra khỏi tim. Số dưới (90) được gọi áp suất diastolic (áp suất tâm trương): áp suất trong lòng động mạch khi con tim dãn ra giữa hai nhịp co bóp. Số trên tượng trưng áp suất cực đại (maximum) trong lòng động mạch, và số dưới tượng trưng áp suất cực tiểu (minimum) trong lòng động mạch.

 Theo sự phân loại mới, áp suất systolic bình thường dưới 120 và áp suất diastolic dưới 80. Áp huyết từ 140/90 trở lên được xem là cao (đo ít nhất 3 lần, vào 3 dịp khác nhau); cao độ 1: áp suất systolic: 140 đến 159, áp suất diastolic: 90 đến 99; cao độ 2: áp suất systolic: từ 160 trở lên, áp suất diastolic: từ 100 trở lên. Những vị có áp suất systolic trong khoảng từ 120 đến 139, hoặc áp suất diastolic từ 80 đến 89, nay được xem là tiền cao áp huyết (prehypertension), sau dễ tiến đến cao áp huyết.

 Nguyên nhân

 Đến 90% các trường hợp cao áp huyết, nguyên nhân của bệnh chưa được biết rõ, hoặc nói cách khác, với trình độ y khoa hiện tại, người ta chưa tìm ra được nguyên nhân. Một số nhỏ các trường hợp cao áp huyết gây do uống rượu nhiều quá, do bệnh của tuyến nội tiết, bệnh thận, ...

 Có một số yếu tố ảnh hưởng, khiến người nọ có thể dễ mang bệnh cao áp huyết hơn người kia:

 - Yếu tố gia đình: cao áp huyết có tính di truyền. Có cha mẹ, anh em ruột cao áp huyết, đi khám bác sĩ, bạn nhớ cho bác sĩ biết điều này bạn nhé.

- Đàn ông: đàn ông dễ cao áp huyết hơn phụ nữ. Tuy vậy, phụ nữ, sau khi mãn kinh, cũng dễ cao áp huyết hơn lúc còn kinh.

- Tuổi tác: cao áp huyết dễ xảy ra sau tuổi 35.

- Giòng giống: người da đen hay cao áp huyết hơn người da trắng, và bệnh cao áp huyết ở người da đen cũng nặng hơn.

- Béo mập: khi sức nặng của ta trên sức nặng lý tưởng so với chiều cao và vóc người 30% trở lên.

- Bệnh tiểu đường: tiểu đường và cao áp huyết như đôi bạn thân, hay đi đôi với nhau, lại cùng nhau phá hoại tim và thận mạnh hơn.

- Rượu: các khảo cứu cho thấy rượu uống nhiều và thường xuyên có thể đưa đến cao áp huyết, đồng thời cũng làm tăng tỉ lệ bị tai biến mạch máu não và bệnh thận.

- Đời sống thiếu vận động: đời sống thiếu vận động dễ gây béo mập, và béo mập, như đã biết, có thể đưa đến cao áp huyết.

 Biến chứng của cao áp huyết

 Bệnh cao áp huyết, không chữa trị, làm hại cơ thể ta nhiều cách. Áp huyết cao hơn bình thường khiến tim và các mạch máu phải làm việc nhiều hơn.. Con tim lúc nào cũng gắng sức, sau trở thành mệt mỏi, và yếu dần. Cho đến một lúc, con tim suy yếu sẽ không còn bơm đủ máu, không đáp ứng được nhu cầu của các cơ quan trong cơ thể, nhất là khi người bệnh vận động, gây các triệu chứng mau mệt, choáng váng, khó thở, ..., nhất là khi vận động.

 Áp suất cao trong các mạch máu có thể làm tổn thương thành của các mạch máu. Những chỗ tổn thương trong lòng các mạch máu dễ bị chất mỡ cholesterol và các tế bào tiểu cầu (platelet) luôn luôn có sẵn trong máu bám vào. Cơ chế dây chuyền này lại càng làm lòng các mạch máu tổn thương thêm nữa và dần dần nhỏ hẹp lại. Bạn tưởng tượng, nếu các mạch máu dẫn máu đến nuôi tim càng lúc càng tổn thương và nhỏ hẹp lại, dĩ nhiên đến một ngày nào đó, sẽ không còn mang đủ máu đến để nuôi tim. Nếu một phần tim thiếu máu nuôi trầm trọng, phần tim đó có thể chết và gây ra hiện tượng chết cơ tim cấp tính (heart attack).

 Tương tự, cao áp huyết làm tổn thương các mạch máu nuôi óc, nuôi thận, nuôi mắt, ... gây các biến chứng tai biến mạch máu não, suy thận, giảm thị giác, ... So với người thường, người cao áp huyết, nếu không chữa, dễ bị bệnh hẹp tắc các động mạch tim khiến tim đâm thiếu máu nuôi (ischemic heart disease) gấp 3 lần, dễ suy tim gấp 6 lần, và dễ bị tai biến mạch máu não gấp 7 lần.

 Định bệnh

Đa số người cao áp huyết không có triệu chứng. Một số vị có những triệu chứng mơ hồ như hồi hộp (cảm thấy tim đập mạnh), nhức đầu, chóng mặt, ... Cách tốt nhất, cứ 1-2 năm, dù chẳng cảm thấy mình có bệnh gì, bạn cũng nên đi khám bác sĩ và nhờ đo áp huyết, nhất là nếu bạn lại có những yếu tố không tốt như đã kể trên.

 Với bác sĩ, định bệnh cao áp huyết thường chẳng khó gì. Một người xem là có cao áp huyết, nếu áp huyết cao từ 140/90 trở lên, đo 3 lần vào 3 dịp thăm khám khác nhau (người bệnh không nên dùng cà-phê, hút thuốc lá trước đó, nên ngồi nghỉ một lát, rồi áp huyết được đo ở tư thế ngồi hay nằm). Sau khi xác định một người có cao áp huyết, để tìm xem các cơ quan bên trong cơ thể đã tổn thương do cao áp huyết hay chưa, để từ đó, sẽ hoạch định đường hướng trị liệu, bác sĩ sẽ khám kỹ mắt, tim, các mạch máu. Đồng thời, bác sĩ cho thử máu, thử nước tiểu, làm tâm điện đồ, và chụp phim ngực (chest X-ray: chúng ta hay quen miệng gọi phim phổi). Những thử nghiệm và phim ngực này giúp bác sĩ tìm hiểu thêm được người bệnh có cao cholesterol trong máu hay không, tim, thận đã tổn thương vì cao áp huyết hay chưa. Đây là những yếu tố quan trọng cần nắm vững trước khi bác sĩ quyết định trị liệu bằng phương cách nào.

 A, nhưng nếu bạn mang bệnh cao áp huyết, khi đi khám bệnh, bạn nên kể bệnh như thế nào nhỉ. Hay ta thử nghe một vị biết cách kể bệnh, trình bày cho bác sĩ nghe vấn đề cao áp huyết của mình:

 “Tôi đến đây hôm nay nhờ bác sĩ xem hộ tôi bệnh cao áp huyết. Tôi năm nay 45 tuổi, sang Mỹ mới 1 tháng. 2 năm trước, một hôm đau bụng, tôi đi khám bác sĩ, được bác sĩ cho biết áp huyết tôi hôm đó 142 trên 90. Áp huyết đo lại 2 lần sau đó cũng vẫn cao trên 140/90. Bác sĩ kết luận là tôi có cao áp huyết nhẹ. Bác sĩ cho thử máu, thử nước tiểu, làm tâm điện đồ, chụp phim phổi (tôi nghe nói, ở bên này, người Mỹ gọi là “chest X-ray”, dịch là phim ngực), và cho biết tôi không bị tiểu đường, cao cholesterol hay bị bệnh gì khác. Sau 3 tháng theo dõi và khuyên tôi bỏ thuốc lá, ăn lạt, thường xuyên vận động không có kết quả, bác sĩ cho tôi uống Aldomet 250 mg, ngày 3 lần. Áp huyết tôi xuống còn 120/80, bác sĩ bảo là tốt. Có điều Aldomet hay làm tôi mệt mỏi và buồn ngủ. Giữa tôi với bác sĩ, tôi cũng xin nói thực, nó cũng làm vấn đề chồng vợ của tôi bị suy giảm. Tôi ngưng Aldomet từ ngày qua Mỹ 1 tháng trước, và từ đó đến nay, không dùng thuốc gì cả. Tôi hoàn toàn không có triệu chứng gì bất thường. Tôi bỏ hẳn thuốc lá 2 năm trước, khi được biết bị cao áp huyết, theo lời khuyên của bác sĩ. Tôi không uống rượu thường xuyên, chỉ thỉnh thoảng cuối tuần làm vài lon bia với bạn bè cho vui”.

 Bạn cũng nhớ cho bác sĩ biết bạn có hút thuốc lá, có uống rượu, hoặc đang dùng bất cứ thuốc nào không, kể cả những thuốc mua bên ngoài không cần toa bác sĩ, vì nhiều thuốc, như thuốc ngừa thai, thuốc chữa sổ mũi, nghẹt mũi (Actifed, Dimetapp, Sudafed, ...) có thể làm áp huyết tăng cao.

 Chữa trị

 Cao áp huyết cần được chữa trị cẩn thận, để giảm thiểu những biến chứng, giúp ta sống lâu hơn và vui hơn. Sự chữa trị tùy vào mức độ của căn bệnh, và cũng tùy vào nhiều yếu tố khác. 

Các phương pháp chữa trị lúc chưa cần dùng đến thuốc: xuống cân nếu béo mập, ăn một thực phẩm ít mặn và ít chất béo, bỏ thuốc lá, bớt uống rượu, thường xuyên vận động. Mỗi người có một sức nặng lý tưởng so với chiều cao và vóc người. Nếu người cao áp huyết có sức nặng trên sức nặng lý tưởng, bác sĩ thường khuyên người bệnh tìm cách xuống ký bằng ăn kiêng (diet) và vận động (exercise).

 Về mặt chữa bằng thuốc, có rất nhiều điều bác sĩ cần suy tính trước khi đặt bút biên toa. Ta cố đưa áp huyết xuống dưới 140/90 (ở người tiểu đường, người suy thận, nên dưới 130/80), với một thuốc rẻ, không gây phản ứng phụ (side effects), ngày dùng chỉ một lần cho tiện. (Nguyên tắc “rẻ, đẹp, bền” ở đâu cũng đúng.)

 Thuốc chữa cao áp huyết ở Mỹ nay có 8 loại: Diuretics, ACE inhibitors, Angiotensin II receptor blockers, Calcium channel blockers, Beta blockers, Alpha blockers, Direct vasodilators, Centrally acting agents, tác dụng theo những cơ chế khác nhau, giá cả cũng rất khác biệt. Thuốc nào cũng có mặt lợi và hại, cùng những tác dụng phụ của nó. Trong đa số các trường hợp cao áp huyết, những tài liệu hiện thời ở Mỹ đều khuyên chúng ta nên thử thuốc thuộc loại Diuretics (lợi tiểu) trước, vì thuốc này gần với nguyên tắc “rẻ, đẹp, bền” nhất, rất hữu hiệu, lại rẻ, dùng lâu dài không cháy túi tiền..

 Nhiều thuốc cao áp huyết có tác dụng chữa được cả bệnh khác, chẳng hạn các thuốc propanolol, timolol ngừa được các cơn nhức đầu một bên migraine; hai thuốc Hytrin, Cardura làm giảm các triệu chứng của bệnh to nhiếp hộ tuyến. Khéo dùng thuốc, ta có thể một ná bắn hai chim, dùng một thuốc chữa cả hai bệnh.

 Bạn nên uống thuốc đều, không nên tự thay đổi lượng thuốc hoặc ngưng thuốc khi thấy áp huyết đã xuống lại bình thường, và nhớ trở lại tái khám đúng hẹn với bác sĩ. Cao áp huyết là bệnh kinh niên, suốt đời ta cần chữa kỹ.

 Sự chữa trị nào trong y khoa cũng là tính toán, dò dẫm, bạn nên để bác sĩ có dịp thi thố tài năng vài lần. Dùng một thuốc cao áp huyết không hợp, gây cho bạn phản ứng khó chịu, bạn nên trở lại cho bác sĩ biết, nhờ bác sĩ điều chỉnh sự chữa trị, có khi đổi một thuốc khác xem sao. Bạn chớ vội nghe rỉ tai: “Thuốc tây “nóng” lắm, chả nên dùng” (như thế thì... tội cho thuốc tây lắm lắm, một thuốc làm bạn khó chịu, hàng trăm thuốc khác hàm oan), rồi mất tiền vào những chữa trị chẳng có sách vở nào nói đến, cho đến một sáng đẹp trời, bạn mở mắt thức dậy, thấy một bên người liệt vì tai biến mạch máu não. Muộn mất rồi.

 Cao áp huyết, “căn bệnh thầm lặng”, lặng lẽ làm tổn thương các cơ quan của cơ thể và rút ngắn tuổi thọ. Khám phá anh chàng thầm lặng này, đặt anh ta vào vòng kiểm soát, ta cứu vãn được nhiều việc..


Bác sĩ Nguyễn Văn Đức



Publié le 10/07/2008 à 11:41
Par clb-vh



Pháp quốc: Thị trưởng Montigny Le Bretenneux vinh danh Cờ Vàng

Một thành viên trong Ban Tổ Chức 60 Năm Cờ Vàng , anh Mai Quốc Tuấn cách đây không lâu đã vận động thị xã Voisins Le Bretenneux (ngoại ô Paris) treo Cờ Vàng cuả Người Việt Quốc Gia, nay ông lại vận động được ông Thị Trưởng Montigny Le Bretenneux (ngoại ô Paris) làm Lễ Thượng Kỳ (Vàng 3 Sọc Đỏ) tại Toà hành chánh thị xã chiều Thứ Tư 09/07/2008, với sự tham dự hơn 100 đồng hương ở Paris và ngoại ô trong khoảng thời gian thông báo ngắn ngủi.

( Tin & Hình: Mr. Trần Minh Răn )


Publié le 10/07/2008 à 08:27
Par clb-vh


THÁNG 11-2008 BẦU TỔNG THỐNG MỸ,
NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN CỘNG SẢN CHỌN AI ÐỂ KHÔNG UỔNG LÁ PHIẾU

                       –––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––––-

            Tổng thống Hoa Kỳ là nguyên thủ của siêu cường số 1 thế giới, có ảnh hưởng rộng lớn đến vận mệnh của nhân loại từ trước tới nay, cho nên luôn là nhân vật được quan tâm đặc biệt, dù họ chỉ mới được hai đảng chỉ định ra tranh cử. Lần này cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc thật sôi động , khác hẳn các kỳ trước vì sự quyết tâm ăn thua đủ giữa hai ứng viên đảng Dân Chủ là thượng nghị sĩ Hillary Clinton và Barack Obama qua cuộc bầu cử sơ bộ. Cũng may bà Clinton đã bỏ cuộc chơi sớm vào ngày 7-6-2008 nên trận giặc miệng dành ghế tổng thống, giờ chỉ còn diễn ra giữa John McCain (Cộng Hòa) và Barack Obama (Dân Chủ) mà thôi.
      Từ vài năm trở lai đây, báo chí Mỹ đã không ngớt phanh phui những vụ bê bối của một vài tổng thống và chính khách Hoa Kỳ. Trong số này đáng kể có cố tổng thống Franklin Roosevelt, John F.Kennedy, Lyndon Johnson.. nhưng tệ nhất cũng vẫn là Bill Clinton. Theo tờ New York Times tháng 2.1998 , ông này dù trong cương vị là tổng thống của một siêu cường, nhưng đã không giữ thể diện và uy tín quốc gia, đã làm rất nhiều chuyện bê bối, liên quan tới tình dục, tiền bạc và nói dối trước quốc dân, để chạy tội. Thế nhưng người Mỹ vẫn tiếp tục bỏ phiếu ủng hộ cho Clinton , làm thêm một nhiệm kỳ tổng thống (1996-2000).
    Ðiều này cho thấy, nước Mỹ ngày nay đã không còn chú tâm tới giá trị đạo đức, một yếu tố then chốt mà xưa nay, tại bất kỳ nước nào cũng đều coi trọng, vì vị nguyên thủ quốc gia, luôn được xem là tấm gương phản chiếu của mọi người. Nhưng qua sự kiện trái ngược trên , đã làm các nhà lãnh đạo tinh thần ngao ngán. Riêng các sử gia thì cho rằng, xu hướng chính trị ngày nay của Hoa Kỳ, thật sự đã suy đồi về đạo đức nên không còn tin vào lời nói của các chính trị gia. Bởi vậy tổng thống hay gì gì chăng nửa, đối với người Mỹ , đã mất đi sự tôn kính của một lãnh tụ tinh thần như thuở nào. Tệ hơn, mọi người còn xếp họ vào loại nói dối chuyên nghiệp, cho nên Clinton đã không thành thật khi trả lời trước luật pháp, thì cũng là chuyện bình thường. Kỳ lạ hơn, đây là lần đầu tiên tính từ ngày ban hành bản hiến pháp (1776) , cử tri Mỹ đã không còn kỳ thị chủng tộc, khi chon thượng nghị sĩ da đen Obama của Illinois, để đại diện cho đảng Dân Chủ tranh chức tổng thống thứ 45 vào tháng 11-2008.
     Trong lịch sử của nước Mỹ, cuộc bầu cử tổng thống lần thứ 43, vào tháng 11-2000, giữa Phó tổng thống Al.Gore ( Ðảng Dân Chủ) và Thống Ðốc Tiểu Bang Texas, G.W.Bush (Ðảng Cộng Hòa), được xem là đắt tiền nhất thế giới và gay go hơn bao giờ hết , vì số phiếu bầu khít khao. Ðiều này cũng dễ hiểu, vì cả hai ứng viên, được xem như kẻ tám lạng, người nửa cân, nên khó cho người dân lựa chọn lúc đi bầu,
     Tiếp theo là kỳ bầu cử tổng thống lần thứ 44 vào tháng 11-2004. giữa đương kim Tổng Thống G.W.Bush của đảng Cộng Hòa và Thượng Nghị sĩ John Kerry, đại diện Ðảng Dân chủ. Không giống như lần bầu cử trước, kỳ này ứng viên của Ðảng Dân Chủ là John Kerry lại có quá nhiều nợ nần với cộng đồng Người Việt TNCS , trong đó vụ Kerry lợi dụng chức vụ, đã công khai ém nhẹm ‘ DỰ LUẬT NHÂN QUYỀN VN’ đã được Hạ Viện thông qua với túc số phiếu bầu gần như tuyệt đối. Vụ này thượng nghị sỹ John Mc Cain cũng có phần, vì cả hai ông John đều có lập trường chung luôn bênh vực cho CSVN để chia chung lợi nhuận về kinh tế.
    Ai cũng biết, Kerry nguyên là một Trung Úy Hải Quân Mỹ, đã phục vụ ba năm tại Kiến Hòa. Bị thương và giải ngũ năm 1970. Thời gian này, sinh viên Mỹ qua sự xúi giục của Cọng Sản quốc tế, đã biểu tình phản chiến khắp nơi nhưng đầu não chỉ huy, vẫn là Ðại Học Kent State, thuộc tiểu bang Ohio. Người đứng trong hậu trường giựt dây là Giáo sư Tiến sĩ Sidney Jackson, một đảng viên cọng sản Mỹ. Thời gian này, Kerry là một lãnh tụ phản chiến, hô hào mọi người chống chiến tranh VN, đồng thời công khai thóa mạ, làm nhục quân đội Hoa Kỳ, trước đám đông để lấy điểm và nổi tiếng. Hành động vô thức đó, Kerry đã mặc kệ cho thảm kịch xảy ra, bắt buộc Mỹ phải rút quân, để quân dân miền nam VN chiến đấu trong đơn độc. Rốt cục VNCH bị Cọng sản quốc tế cưỡng chiếm, còn Hoa Kỳ thì gục mặt trước công luận thế giới vì ‘ Hậu Chứng VN ‘ qua thời gian dài không rửa sạch được.
    Tháng 11 năm 1980, Ronald Reagan ( đảng Cộng Hòa), đánh bại đương kim tổng thống Jimmy Carter ( Ðảng Dân Chủ). Sự kiện trên, làm nức lòng nhiều người tị nạn, vì trong thâm tâm họ vẫn còn mang ảo tưởng , là tổng thống của Ðảng Cộng Hòa, sẽ đưa quân Mỹ trở lại VN, để tiêu diệt Việt Cộng . Nhưng rồi thời gian nước chảy qua cầu vì tổng thống dân chủ hay cộng hòa, vẫn phải để quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết. Sau đó lại còn phải lo đền ơn đáp nghĩa cho các nguồn tài trợ, lúc vận động bầu cử, để còn có lần sau. Nói rõ hơn, vì quyền lợi, nước Mỹ có thể buôn bán với kẻ thù của nhân loại để kiếm lời. Ðó là một chân lý, một thứ chính trị con buôn của nước Mỹ mà chúng ta những người Việt tị nạn CS đã thấy rõ hơn ai hết.
      Cộng Ðồng người Việt tại Hoa Kỳ hiện nay rất đông đảo và đã trưởng thành như bất cứ một sắc dân nào thuộc Hiệp Chũng Quốc. Nhiều người đã có quốc tịch và đang phục vụ trong guồng máy chính quyền, kể cả cơ quan dân cử, tòa án và quân đội. Thế đứng của người Việt , tuy ít so với nhiều cộng đồng khác, nhưng rất được nể trọng, chẳng hạn như các khoa học gia Nguyễn Xuân Vinh, Dương Nguyệt Ánh.. Do trên ta đã đạt được nhiều thắng lợi chính trị mà ý nghĩa nhất là ‘ Cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ’ một biểu tượng cao quý của Quốc Dân VN, đã được nhiều tiểu bang vinh danh và tôn trọng. Hai yếu tố Cờ Vàng và Nhân quyền là những vết dao trí mạng của Người Việt Hải Ngoại luôn nhắm vào tử huyệt của CSVN lẫn chính quyền Mỹ ngày nay, nên VC luôn tìm cách phá gỡ bằng Nghị Quyết 36 qua các chiến dịch ‘ Về Nguồn, Gọi Ðàn và Nối Vòng Tay Lớn ‘ coi như công khai khắp Hoa Kỳ.
    Tóm lại cử tri Mỹ nhìn sự việc như thế nào, để chọn mặt gửi vàng là quyền của họ. Riêng chúng ta, những người Việt tị nạn đã bỏ nước ra đi vì không chấp nhận một chế độ bạo tàn vô luân buôn dân bán nước là đảng CSVN. Bởi vậy vào tháng 11-2004, Cộng Ðồng người Việt đã sáng suốt khi sử dụng LÁ PHIẾU CỦA MÌNH , dồn cho đương kim tổng thống G.W.Bush (Cộng Hòa), góp phần làm cho John Kerry (Dân Chủ) thất cử, vì đã nhận rõ được bộ mặt thật của kẻ đối diện, luôn tìm đủ mọi cách gây bất lợi cho Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại đang chiến đấu chống lại kẻ thù của Dân Tộc Việt là CSVN.
      Trong kỳ bầu cử tổng thống lần này, cả hai ứng viên John McCain và Barack Obama, dù cho ai được đắc cử, đều phải giải quyết cho xong hai gánh nặng trước nhất của nước Mỹ. Ðó là kinh tế và cuộc chiến dai dẳng tại Iraq lẫn Afghanistan. Ngoài ra còn có cuộc đối đầu sinh tử giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng, để dành quyền sống và địa vị siêu cường của Mỹ trên thế giới. Trước tình huống này, ứng viên của đảng Cộng Hòa là John MC. Cain dù cho niên kỷ hơi lớn (71 tuổi) nhưng qua kinh nghiệm chính trị của một thượng nghị sĩ lảo thành (22 năm), từng tham dự chiến tranh VN (bị VC bắn rớt máy bay và ở tù tại hỏa lò Hà Nội trên 5 năm) , còn là một cáo già trong địa hạt ngoại giao quốc tế.. nhưng liệu ông có đủ tư cách để ứng phó với hiện trạng của một nước Mỹ đang đứng trên bờ vực khủng hoảng kinh tế, sút giảm niềm tin chính trị chẳng những trong nước mà còn lan rộng khắp thế giới.
       Và cũng chưa chắc con cáo già John Mc Cain có đủ bản lảnh của ‘ kẻ cươp gặp bà già ‘ để đối đầu với những phường cùng hung cực ác nhất trong thế giới mạt pháp ngày nay. Ðó là Tàu Ðỏ, Việt Cộng, Bắc Hàn, Nga, Iran, Miến Ðiện.. khi hồ sơ mật của ông tại hỏa lò Hà Nội chưa được công khai hóa .CSVN giờ là chư hầu của Trung Cộng. Sự sống còn của hai đảng như môi với răng, nên ngày nào còn Tàu Ðỏ che chở đở lưng, ngày đó bạo quyền Hà Nội vẫn tồn tại.
      Qua chính sách hành động kỳ bầu cử này của hai ứng viên tổng thống, ta thấy Obama chỉ chú trọng nhiều tới việc giải quyết kinh tế để làm vừa lòng dân Mỹ bằng khẩu hiệu rút quân khỏi Iraq tức khắc. Trong khi đó chủ trương của John MC Cain muốn ‘ Mỹ phải liên hiệp với Úc và Nhật ‘ để giữ hòa bình cho Châu Á, chẳng những tại Thái Bình Dương mà cả Trung Ðông. Tất cả cũng chỉ là việc ‘ xăng dầu ‘, được coi như là mạch sống của nhân loại. Bởi thế Mỹ đã phải tiêu tốn hàng ngàn tỷ đô la đề duy trì sự hiện diện của mình tại vùng này. Các nước khác trong đó có Việt Nam chỉ là một đối tác kinh tế, còn có lợi nhuận thì còn là bè bạn thế thôi. Ðặc biệt, Trung Cộng mới chính là kẻ đối đầu phải giải quyết của Hoa Kỳ.
      Chính trị là mưu lược, trong hai ứng viên kỳ này kẻ nào tốt hơn thì chúng ta bầu, dù biết rằng cả hai ai có làm tổng thống Mỹ chăng nữa, họ cũng chỉ đặt quyền lợi của nước Mỹ trên hết. Vì từ trước tới nay, dù là Bill Clinton, G.W.Bush, Kerry, Mc Cain hay Obama chăng nữa, cũng chẳng có người nào để ý tới vận mệnh và nguyện vọng đích thực của Dân Tộc Việt, cho dù miệng nào cũng luôn nói là phải tôn trọng nhân quyền và tự do tôn giáo. Nên Người Việt kỳ bầu cử này phải sáng suốt và tự mình sử dụng tốt lá phiếu, đừng để ân hận như lần trước tại San Jose vì nghe xúi bậy, đã dồn phiếu cho Madison Nguyễn để bị nhục nhã vì ‘ có mắt như mù ‘.
      Bên lề bầu cử, có nhiều câu chuyện khôi hài cười ra nước mắt đã xảy ra, nếu cử tri người Việt cứ thắc mắc thì chắc là chẳng bao giờ muốn đi bầu. Chằng hạn như trong khi ông chồng già John MC Cain lụm khụm đi khắp nơi để xin phiếu, thì bà vợ trẻ Cindy Mc Cain lại nhí nhảnh bay tới VN ngày 18-6-2008 nói là để làm chuyện từ thiện. Báo đảng đã lợi dụng cơ hội ngàn vàng này, đăng tùm lum nguồn tin lãng xẹt trên, với dụng ý làm cho người Việt hải ngoại ghét MC Cain rồi bầu cho dân chủ. Ngược lại nguồn tin đảng Dân Chủ thuộc thượng viện California vừa thông qua dự luật SB-1322, cấm kỳ thị chính trị, mở đường cho đảng CS hoạt động tại Mỹ, cũng được phe ủng hộ Cộng Hòa phổ biến rộng rãi. Tất cả các tin thuộc loại ‘ xe cán chó trên ‘ càng làm cho cử tri người Việt không biết đâu mà mò, cuối cùng lại dẵm vào vũng lầy năm cũ, là nhắm mắt nương theo các đỉnh cao khi sử dụng lá phiếu của mình.
1-CHUYỆN BẦU CỬ TỔNG THỐNG MỸ :
    Hoa Kỳ là một Hiệp Chủng Quốc hay một Cộng Ðồng Dân Tộc (Communauté), gồm nhiều sắc dân cùng sống chung trên một lãnh thổ, cùng chia sẻ một thân phận, một tâm lý bất khả phân. Người Việt tị nạn VC tại Hoa Kỳ, từ 1975 tới nay, là một trong nhiều thành phần sắc tộc, tạo thành Dân Tộc Hoa Kỳ. Cộng Ðồng người Việt, là một trong nhiều Cộng Ðồng Dân Tộc, của Ðại Gia Ðình Dân Tộc Hoa Kỳ. Do trên trong mọi sinh hoạt chính trị, chúng ta đều có quyền lợi cũng như bổn phận phải tham gia, quan trọng nhất vẫn là quyền BẦU VÀ ỨNG CỬ .
    Là một quốc gia tự do, nên nước Mỹ cũng có rất nhiều đảng phái chính trị hoạt động. Tuy nhiên chỉ có hai chính đảng là Cộng Hòa và Dân Chủ mà thôi. Theo truyền thống, đảng Cộng Hòa luôn luôn được giới tài phiệt nâng đở, trái lại đảng Dân Chủ được sự ủng hộ của người nghèo, trí thức và tuổi trẻ. Có một điều nghịch lý, đó là dân Mỹ ít thích đi bầu. Người bản xứ còn vậy, thì trách dân VN tị nạn sao được ? , Cho nên từ trước tới nay, trong lịch sử, Hoa Kỳ, chưa có vị tổng thống nào đạt được số phiếu tuyệt đối. Do đó đã có nhiềuTu Chính Án được bổ sung liên tiếp , mục đích mở rộng quyền bầu và ứng cử tới mọi người. Năm 1870 xóa bỏ phân biệt chủng tộc. Năm 1920 phụ nữ được đi bầu. Năm 1964 công dân không đóng thuế vẫn được đi bầu. Năm 1971 hạ thấp tuổi đi bầu xuống 18. Dù vậy, người đi bầu vẫn không đông mấy, bằng chứng tổng thống Lyndon B. Johnson , đạt được số phiếu cao nhất từ trước tới nay, cũng chỉ có 37,8% và Martin Van Buren năm 1836, lại có số phiếu thấp nhất là 11,4%.
     Hiến pháp Hoa Kỳ năm 1878, qui định nhiệm kỳ tổng thống là 4 năm nhưng không đề cập tới số nhiệm kỳ. Bản Tu Chỉnh Hiếp Pháp số 22, ngày 12-4-1945, qui định nhiệm kỳ tổng thống không quá 2 kỳ. Tu chỉnh này đã chính thức ban hành ngày 27-2-1951.
     Nhiều người cho rằng phương thức bầu và ứng cử tại Hoa Kỳ quá rườm rà và phưc tạp so với Tây Phương, tuy cùng một thể chế Ðại Nghị. Nhưng với quan niệm của người Mỹ, việc chọn ứng viên ra tranh cử tổng thống, là một việc vô cùng hệ trọng. Nên chuyện này, chỉ được diễn ra trong nội bộ đảng phái chính trị, từ tháng 1 cho tới tháng 8, gọi là Bầu Cử Sơ Bộ và Ðại Hội Ðảng. Người được đề cử ra tranh chức tổng thống phải đạt hơn 50% số phiếu của đại biểu đi bầu. Cũng do rắc rối như vậy, nên năm 1924, đảng dân chủ phải bầu lần thứ 103 mới chọn được người đúng luật.
     Riêng ứng cử viên độc lập, thì không cần theo thủ tục trên. Nhưng vì không có phe đảng, nên họ chẳng bao giờ đắc cử. Ngày bầu cử tổng thống Mỹ trên toàn quốc, thường được diễn ra vào ngày thứ ba đầu tiên của tháng 11. Theo luật định, các công dân sẽ đi bầu trực tiếp Ðại Cử Tri, ứng vào số Nghị Sị của Liên Bang, hiện nay được ấn định là 540 người ( 438 Hạ Viện + 100 Thượng Viện + 2 ( Hawaii và Alaska).. Theo Hiến Pháp cũng như Tu Án Chính số 12, thì các Nghị Sĩ và Viên Chức Chính Quyền, không được ra tranh cử Ðại Cử Tri. Riêng 2 ứng viên tổng thống, nếu không đạt được số phiếu tuyệt đối hoặc bằng nhau, thì Hạ Viện sẽ bỏ phiếu bầu 1 trong 2 người. Trường hơp việc bầu cử bị trở ngại, thì sau ngày 3-4 năm tới, phó tổng thống đương nhiệm sẽ lên làm Tổng Thống.
    Theo dư luận, vì cái gọi là quốc hội Mỹ, sợ Vị Tổng Thống do người dân trực tiếp bầu lên, có uy tín, sẽ coi thường họ và sinh ra kiêu căng độc tài, nên đã đẻ ra luật bầu cử tri đoàn, khiến người dân rất bất mãn. Ðó cũng là lý do họ không muốn đi bầu. Nhiều sự kiện tréo cẳng ngổng đả xảy ra như năm 1876 Samuel J Tilden (Cộng Hòa) được 4.284757 phiếu hơn Rutherford B.Hayed (Dân Chủ) nhưng Hayed lại đắc cử vì hơn 1 phiếu Cử Tri Ðoàn. Lịch sử cũng đã tái diễn qua lần bầu cử năm 2000 giữa Al.Gore (Dân Chủ) và G.W.Bush (Cộng Hòa). Lần này gây sôi nổi khắp thế giới, khiến dư luận cả nước lên án gay gắt, đòi sửa đổi lại luật bầu cử nhưng không biết tới năm nào Quốc Hội Hoa kỳ mới chịu làm theo. Cũng theo Tu Cháinh Án năm 1933, thì tân Tổng Thống và Phó Tổng Thống sẽ nhậm chức vào ngày 20-1 năm tới, đồng thời với sự chấm dứt nhiêm kỳ của Tổng Thống cũ. Nghi lễ sẽ được tổ chức tại Tòa Bạch Cung Hoa Thịnh Ðốn.

+ Những Chuyện Lạ Về Tổng Thống Mỹ :
   Franklin D.Roosevelt đã đắc cử bốn lần tổng thống vào các nhiệm kỳ 1932, 1936, 1940 và 1944. Ông làm tổng thống tới khi gục chết vào ngày 12-4-1945 khi đang tại chức. Tiểu bang Virginia có người đắc cử tổng thống nhiều nhất (8 vị). Tổng thống đầu tiên của Mỹ là George Washington, là người đạt 100% số phiếu của Cử Tri Ðoàn, trong 2 nhiệm kỳ 1789, 1782. Tổng thống Lyndon B.Johnson , dành được phiếu cao nhất của cử tri ( 61,1%). Còn Geral R.Ford là người duy nhất , được chỉ định làm tổng thống không qua bầu cử, để thế Richard Nixon bị truất phế vì vụ nghe lén Watergate năm 1974.
    Ba vị tổng thống chết đúng ngày lễ Ðộc Lập Hoa Kỳ (7-4-) là John Adams, Thomas Jefeerson và James Monjoe. Bốn tổng thống chết vì bị ám sát là Abraham Lincoln, James A.Garfield, Wiliam Mc Kinley và John F.Kenedy. Bốn tổng thống chết vì bệnh trong lúc tại chức là William Henry Harrison (nhậm chức chỉ 31 ngày thì chết), Zachary Taylor, Warren G.Harding và Franklin D.Roosevelt.
     Nhưng lạ nhất vẫn là tổng thống Bill Clinton của đảng dân chủ, bị mang tiếng nhiều nhất. Ðầu tiên là bị nghi ngờ đã sử dụng những mánh lới không chính đáng, để nhận tiền ủng hộ trong lần tái ứng cử lần 2 (1996-2000), mà bằng chứng chính xác là cho THUÊ MƯỚN phòng ngủ của tổng thống Abraham Lincoln như một khách sạn, với giá thật cắt cổ. Kế đó là vụ liên hệ tình dục với Monica Lewinsky. Sau 131 năm, từ ngày tổng thống Andrew Johnson bị xét tội công khai, vào ngày 20-1-1999, người Mỹ lần nữa lại chứng kiến vụ tổng thống Bill Clinton, bị hài tội trước trước bồi thẳm đoàn với hơn 100 thượng nghị sĩ và 2800 trang luận tội, của Kenneth Star. Nhưng nước Mỹ chỉ cần tiền, không cần đạo đức, nên tổng thống thoát được tội, chỉ bị cấm hành nghề luật sư, vì tội nói láo mà thôi.

+ Chuyện Lạ Về Bầu Cử Năm 2000 giữa Al Gore Và G.W.Bush :
      Theo nhận xét chung của dư luận trong và ngoài nước, thì cuộc chạy đua vào tòa bạch ốc năm 2000, là cuộc chơi đắt tiền nhất thế giới, từ trước tới nay. Dựa vào nguồn tin báo chí, cho thấy chỉ trong 6 tháng đầu năm 2000, thống đốc Texas là G.W.Bush, con trai cưụ tổng thống G.Bush, đã quyên được một số tiền khổng lồ chưa từng có là 37 triệu đô la, để vận động bầu cử, trong khi đó đương kim phó tổng thống Al Gore, chỉ kiếm được 17 triệu. Dĩ nhiên không phải có tiền mua tiên cũng được, bằng chứng là Bob Dole (Cộng hòa), có nhiều tiền vẫn thua Bill Clinton năm 1996. Tuy nhiên có tiền nhiều, vẫn chiếm được ưu tiên như GW.Bush đã dùng tiền, mua rất nhiều quảng cáo trên truyền hình và treo được áp phích, biểu ngữ khắp các tiểu bang.
     2 giờ 17 phút sáng ngày 8-11-2000, căn cứ vào tin của MSNBC, qua lệnh của giám đốc đài CNN là Tom Hannon, thông tín viên người Úc, có vợ VN là Bernard Shaw, lừng danh thân VC. Nên trong chiến tranh VN, hắn đã nhiều lần loan tin thất thiệt, làm tổn hại đến uy tín của quân lực Hoa Kỳ, Ðồng Minh và VNCH. Thêm một thành tích khác, bị người Mỹ kết tội phản quốc, khi được Saddam Hussein, cho ở lại Baghdad, để tuyên truyền chống Hoa Kỳ, trong cuộc chiến vùng Vịnh năm 1991. Chính đương sự là người thứ nhất, loan tin George W.Bush đắc cử tổng thống, trong lúc tình trạng hỗn loạn đang diễn ra sôi nổi khắp nơi vì sự khiếu nại của Al Gore.. Rắc rối thêm, khi nguồn tin trên lại được ba hãng truyền hình lớn nhất của Pháp loan nhanh khi tiếp vận đài Mỹ, khiến cho cả thế giới cũng đều bắt chước loan theo. Nhiều tờ báo lớn của Mỹ đã chạy tin buổi sáng và ngay tổng thống Ðức là Johannes Rau, vì tin theo đài CCN, nên là người đầu tiên, nhanh lẹ gửi điện văn chúc mừng. Thật ra đây không phải là lần đầu tiên có sự khủng hoảng trong vấn đề bầu cử Mỹ và sự lố bịch của truyền thống báo chí. Dĩ nhiên, Bernard Shaw bị đuổi nhưng để lấy thể diện, y nói là từ chức về hưu. Khắp nước Mỹ dư luận bàn tán sôi nổi vì không biết ai mới đích thực là người thắng cuộc. Tất cả đều do sự chênh lệch phiếu bầu, giữa hai người quá thấp, chỉ có 0,5%. nên số phiếu của Bush chỉ hơn Gore, vỏn vẹn 1,784 phiếu . Trong khi đó có 6 triệu lá phiếu bầu tại tiểu bang Floria, bắt buộc phải kiểm lại và đây mới chính là ngòi nổ của lời qua tiếng lại, giữa hai đảng dân chủ và cộng hòa, vì không ai chịu nhường ai, để nhận là mình thua cuộc.
    Theo kinh nghiệm qua các cuộc bầu cử trong quá khứ, cho thấy kết quả thay đổi thường do số phiếu vắng mặt quyết định vào hạn chót. Lần đó cũng vậy, thời hạn chót được ấn định là ngày 17-11. Nên tất cả chỉ còn chờ kiểm phiếu của Florida và ai đạt được số phiếu của cử tri đoàn tại đây cao nhất, người đó thắng cuộc. Ngoài ra phiếu tại đây cũng được kiểm lại bằng tay. Tóm lại cuộc bầu cử năm đó, gần như biến thành cái chợ, cuối cùng cả hai phe lại rủ nhau ra toà để thưa kiện lẫn nhau, khiến cho người dân đứng giữa càng thêm ngao ngán.
   Cuối cùng sau khi kiểm phiếu bằng tay tại Florida, G.W.Bush đắc cử tổng thống Hiệp Chủng Quốc kỳ 43, vì hơn Al Gore 961 phiếu. Ðó là chưa kể phiếu của cử tri vắng mặt tại hạt Palm Beach. Ðây là lần tiên từ năm 1952, đảng Cộng Hòa đại thắng, chiếm trọn Tòa bạch Cung, Thượng và Hạ Viện. Ngoài ra trong cuộc bầu cử này, tuy Al Gore thắng Bush số phiếu của cử tri đoàn (155/246), nhưng ngược lại Bush lại thắng Gore nhiều tiểu bang ( 29/19). Tóm lại G.W. Bush đã đắc cử tổng thống theo luật định. Nhưng bản tin ban đầu của Bernard Shaw trên đài CNN, lại là dịp tốt để Pháp làm đề tài bôi bác, ngạo báng và trả thù vặt người Mỹ.

2-BẦUTỔNG THỐNG HOA KỲ LẦN 45 GIỮA JOHN MC CAIN VÀ BARACK OBAMA :
    Giống như lần trước, kỳ bầu cử năm nay cũng đạt nhiều kỷ lục như quyên tiền, huy động vợ con hai phía để cổ động. Tính tới ngày 17-12-2007, số ứng viên tổng thống của hai đảng chỉ còn lại 7 người. Ðặc biệt ai cũng tiền bạc đầy túi như Hillary Clinton (Dân Chủ), 60 tuổi có 34,9 triệu USD. John Edwards (Dân Chủ) 54 tuổi có 54,7 triệu USD. Rudolph Giulani (Cộng Hòa) 63 tuổi có 52,2 triệu USD. John Mc Cain (Cộng Hòa) 71 tuổi có 40,4 triệu USD. Barack Obama (Dân Chủ) 46 tuổi có 1,3 triệu USD. Mitt Romney (Cộng Hòa) , 60 tuổi có 202 triệu USD. Fred Thompson(Cộng Hòa), 65 tuổi có 8,1 triệu USD.
     Cuộc tranh cử sôi nổi từ lúc khởi đầu, lạ nhât đã không xãy ra giữa hai đảng đối lập như từ trước, mà là trong nội bộ đảng Dân Chủ. Chỉ vì muốn đạt chiến thắng trong cuôc bầu cử sơ bộ, bà Hillary qua ông chồng Bill Clinton cố vấn, đã tung hết chưởng lực kể cả tiền bạc, thay vì dành cho cuộc tranh cử chính với đảng Cộng Hòa. Bởi vậy bà bị nhiều người cùng phe lẫn khác nhóm, tấn công tới tấp nên rốt cục phải thua Barack Obama là một ứng cử viên có ít hy vọng nhất trong nhóm ứng viên đảng Dân Chủ. Còn cố vấn của Obama là bà Samantha Power đã tuyên bố trước báo chí rằng ‘ Hillary là một con quái vật, bà ta đã tự hạ phẩm giá ở mọi lãnh vực ‘.Kết quả lời nói không nương miệng này đã khiến bà Powerphải từ chức. Còn phe Hillary thì tố Obama nghiện ma túy lúc nhỏ và có thể đã theo đạo Hồi.
    Nhưng cuối cùng Obama cũng trở thành ứng viên đại diện cho đảng Dân Chủ để tranh chức tổng thống 45 với John Mc Cain (Cộng Hòa) vào tháng 11-2008. Chiến thắng của Obama như một biến cố chính trị trong giòng lịch sử Hoa Kỳ, đồng thời cũng là nấm mồ vùi chôn luôn mưu đồ của cặp Hillary-Clinton trong giấc mộng kê vàng ‘ vợ chồng cùng làm tổng thống Mỹ ‘ thêm 8 năm nữa.. mà ai cũng thấy rõ như người ta đã thấy qua Putin của Nga Sô ‘ hết làm tổng thống thì làm thủ tướng’ và làm gì thì quyền hạn cả nước cũng năm hết trong tay.
     Và chuyện dài của bà Hillary tuy ngoài mặt thì đã kết thúc nhưng thực chất vẫn còn, chẳng những cả Obama (Dân Chủ) mà Mc Cain (Cộng Hòa) cũng phải vướng vào vì số cử tri đã ái mộ bà ta khắp Hoa Kỳ. Obama đã thắng Hillary trong cuộc bầu cử sơ bố 2008 của đảng Dân Chủ, nhờ vào những lổi lầm của bà ta qua sự tranh cử của ông chồng là cựu tổng thống Clinton. Cái vòng lẫn quẩn đó biết đâu cũng sẽ làm Obama thất cử trước Mc Cain nếu bà Hillary đứng chung liên danh với Obama. Tóm lại tất cả những gì liên quan tới cuộc bầu cử 2008 đều là ‘ chuyện trên trời rớt xuống ‘ vì các tiên liệu của báo chí , các cơ quan thăm dò dư luận, đều trật lất khi tiên đoán kết quả của cặp Obama-Hillary.
    Tuy vậy Obama chỉ mới bắt đầu đứng vào khởi điểm của cuộc đua. Trong lúc đó, đối thủ Mc Cain đã âm thầm đi hết nữa đoạn đường, qua cuộc công du tại Trung Ðông và Châu Âu với hành động chẳng khác gì một tổng thống, để chứng minh với dư luận thế giới về lập trường của mình độc lập đối với TT G.W Bush, dù cả hai đều là đảng Cộng Hòa. Tóm lại Obama nhờ nói hay, nói đúng chỗ nên đã thắng được Hillary nhưng dân Mỹ ngày nay đâu có ai cần hứa hẹn. Tất cả chỉ muốn một đời sống ổn định mà nay coi như gần vuột mất vì cuộc khũng hoảng kinh tế toàn cầu. Obama chỉ nhấn mạnh tới cải tổ kinh tế trong lúc Mc Cain vừa lo kinh tế lẫn đối ngoại, để lấy lại thế đứng của siêu cường Hoa Kỳ, chẳng những tại Á Châu mà còn khắp thế giới.
     Tóm lại ngọn sóng Obama nếu có cũng chỉ cuồng nộ lúc đầu, để cùng chạy đua và đè bẹp Hillary khi cả hai cùng chảy vào lòng đảng Dân Chủ. Hào quang và hào khí của người thắng cuộc cũng đã qua trong một cuộc chơi thật ra cũng đâu cần phải ‘ sống chết’ như bên Cộng Hòa. Cho nên tất cả chỉ còn chờ vào vận may rũi và trong canh bạc này, ai cũng thấy rõ thương nghị sĩ Barack Obama đang phải đối đầu với nhiều bất trắc kể cả những lời tuyên bố trong lúc vận động tranh cử tại các tiểu bang quan trọng nhất của Mỹ như Ohio và Florida.
    Với cử tri người Việt ngày nay hoàn toàn khác hẳn thái độ thụ động của kẻ mù rờ chân voi rồi đoán bừa số mệnh như những thập niên trước. Trong cuộc bầu cử lần này, hơn 1 triệu lá phiếu của người Việt tị nạn, sẽ là một quyết định cho số mệnh chính trị của các ứng cử viên. Nhận thức được tầm mức quan trọng đó, nên Obama lẫn Mc Cain đã không tiếp thủ tướng VC Nguyễn Tấn Dủng khi y tới Mỹ vào cuối tháng 6-2008.
     Dù sao các lần bầu cử trước, với các ứng viên như G.W.Bush, Al Gore và John Kerry , qua hành trình và lý lịch, đã giúp cho mọi người dễ dàng chọn lựa. Kỳ này cả Obama và Mc Cain trái lại đều gây nên cảm giác ‘ xốc ‘ đối với cử tri người Việt đang đứng trước hiện tình lâm nguy của đất nươc và dân tộc Việt, trong địa ngục đỏ ngày nay. Tuy Obama chưa hề nói gì về chính sach đối với CSVN nhưng truyền thống đảng Dân Chủ qua Bill Clinton, Ted Kennedy, John Kerry.. thì đã qua rõ ràng.
    Nhưng John Mc Cain thì cũng đâu có khá gì hơn qua hành động luôn móc nối chạy theo chân CSVN từ năm 1991 tới nay, nhất là vụ một cựu chiến binh Mỹ đã tạc rượu vào mặt Mc Cain và Phan văn Khải, trong bửa tiệc mừng Khải tới Mỹ năm 2005 với lời thóa m.a ‘ đồ phản bội ‘.
    Ở Mỹ, đảng nào cũng đặt quyền lợi của đất nước trên hết, có khác là đường lối thực thi. Năm nay Mc Cain đại diện đảng cộng hòa ra tranh cử tổng thống. Lần trước Cộng Ðồng Người Việt TNCS đã dồn phiếu cho tổng thống G. Bush vì khinh ghét John Kerry. Nhưng lần này thì khác, ứng viên Barack Obama chẳng có liên can và nợ nần gì tới Dân Tộc Việt dù ông ta là đảng Dân Chủ. Trái lại Mc Cain cả vợ lẫn chồng thì đã quá chai mặt với người Việt, nên chắc chắc kỳ này, ai cũng biết tự mình lựa chọn. Vì lá phiếu là của mọi người có được bằng máu và nước mắt, sau khi bỏ nước ra đi trốn chạy thiên đàng xã nghĩa, nên sử dụng sao cho xứng đáng và không tự hổ thẹn với lòng mình.

      Bầu cho ai để không hối hận, vì đây là lương tâm của con người, do chính ta quyết định.

Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 7-2008

Mường Giang
  
 


Publié le 10/07/2008 à 06:25
Par clb-vh

******************************************************************************
Phòng Thông Tin Phật Giáo Quốc Tế
International Buddhist Information Bureau
Bureau International d'Information Bouddhiste
Cơ quan Thông tin và Phát ngôn của Viện Hóa Ðạo, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất
B.P. 63 - 94472 Boissy Saint Léger cedex (France) - Tel.: (Paris) (331) 45 98 30 85
Fax : Paris (331) 45 98 32 61 - E-mail :
ubcv.ibib@buddhist.com
Web : http://www.queme.net
*******************************************************************************
 THÔNG CÁO BÁO CHÍ LÀM TẠI PARIS
NGÀY 9.7.2008
 

Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do Tôn giáo trên Thế giới và Tổ chức Hoa Kỳ theo dõi Nhân quyền yêu sách Hà Nội để cho GHPGVNTN tự do tổ chức lễ tang Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang vào ngày 11.7 sắp tới

 

PARIS, ngày 9.7.2008 (PTTPGQT) - Hôm qua từ thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới (United States Commission on International Religious Freedom) gửi lời phân ưu đến Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) khi được tin Đức Đệ tứ Tăng thống Thích Huyền Quang viên tịch. Đồng thời Uỷ hội cất lời kêu gọi Hà Nội hãy để cho GHPGVNTN tự do cử hành tang lễ và chấm dứt mọi luật pháp hạn chế sự sinh hoạt của GHPGVNTN.

 

Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới là cơ quan theo dõi tình trạng tự do tôn giáo khắp năm châu. Uỷ hội ra đời theo quy định của Đạo luật Bảo vệ Tự do tôn giáo do Quốc hội Hoa Kỳ ban hành năm 1998. Uỷ hội phát hành bản phúc trình thường niên về tình trạng tôn giáo trên thế giới và đề xuất Tổng thống Hoa Kỳ lấy thái độ. Tháng 10 năm ngoái Uỷ hội đã về Việt Nam điều tra tình hình tôn giáo. Phái đoàn đến gặp Hoà thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh Thiền viện ở Saigon và Hoà thượng Thích Thiện Hạnh tại chùa Báo quốc, Huế.

 

Sáng nay, 9.7, từ New York, Tổ chức Hoa Kỳ theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) lên tiếng kêu gọi Hà Nội chớ xâm lấn vào Tang lễ Đức Đệ tứ Tăng thống của GHPGVNTN.

 

Dưới đây  Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin dịch nguyên văn hai bản văn nói trên :

  

UỶ HỘI HOA KỲ BẢO VỆ TỰ DO TÔN GIÁO TRÊN THẾ GIỚI

xin gửi lời phân ưu đến GHPGVNTN về sự viên tịch của Đức Tăng thống ;
yêu sách bãi bỏ mọi hạn chế pháp luật đối với GHPGVNTN

  

Hoa Thịnh Đốn, 8.7.08 – Được tin Đức Tăng thống Thích Huyền Quang viên tịch, Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới xin chân thành gửi lời phân ưu đến GHPGVNTN. Đức Tăng thống GHPGVNTN viên tịch hôm thứ bảy tại Tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Định, nơi Ngài bị quản chế qua những thập niên dài vận động ôn hoà cho tự do tôn giáo và các nhân quyền liên quan tại Việt Nam.

 

Bà Felice D. Gaer, Chủ tịch Uỷ hội tuyên bố : « Đức Tăng thống Thích Huyền Quang là tiếng nói mạnh mẽ cho tự do tôn giáo và nhân quyền trên quê hương ngài. Triều đại này tới chế độ kia tìm cách cấm cản tiếng nói ngài nhưng vô hiệu, riêng ngài chịu thảm cảnh vì ôn hoà bênh vực mạnh mẽ cho tự do tôn giáo ».

 

Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, tổ chức Phật giáo lớn nhất tại Việt Nam, đã bị cấm đoán trên thực tế từ năm 1981 khi nhà cầm quyền Cộng sản thiết lập Hội Phật giáo Tăng già Việt Nam và bó buộc mọi hệ phái tham gia. Kể từ năm 2003, đa số hàng giáo phẩm GHPGVNTN bị « quản chế tại chùa », những nỗ lực gần đây của Giáo hội đã hình thành những Ban Đại diện tại các tỉnh để cứu trợ xã hội cũng như các tổ chức Gia Đình Phật tử nhưng đã bị sách nhiễu, đàn áp, vài khi bị bắt bớ.

 

Nhà cầm quyền Việt Nam cảnh cáo người lãnh đạo kế vị là Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ và nhiều hàng giáo phẩm khác biến tang lễ Đức Tăng thống Thích Huyền Quang thành cuộc tập họp « chống đối nhà nước », rồi tiếp tục chiến dịch mạ lị Hoà thượng Thích Quảng Độ. Trước đây Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới đã gặp Hoà thượng Thích Quảng Độ và các giáo phẩm lãnh đạo khác trong chuyến đến Việt Nam tháng 10.2007.

 

« Tiếc thay, chính phủ Việt Nam sử dụng cơ hội Đức Tăng thống Thích Huyền Quang viên tịch để đàn áp hàng giáo phẩm GHPGVNTN và kiểm soát những sinh hoạt Phật giáo độc lập tại Việt Nam ». Bà Gaer nói tiếp. « Thay vì tiếp tục cảnh cáo, chính quyền nên làm dịu đi những hạn chế bất công đối với GHPGVNTN ».

 

Chính phủ Cộng sản Việt Nam chính thức cho phép một số nhóm tôn giáo được thờ phượng, nhưng lại đặt ra ngoài vòng pháp luật các tổ chức nào muốn độc lập với sự chuẩn y của chính quyền. Trong số này có GHPGVNTN, một số giáo phái Hoà Hảo và Cao Đài, và một số dân tộc ít người cũng như Tin Lành giáo. Đặc biệt, thành viên của những nhóm này bị sách nhiễu, giam cầm, bắt bớ, bỏ tù trong nhiều năm qua.

 

Năm 2004, Hoa Kỳ đặt Việt Nam vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC) vì tiếp tục vi phạm tự do tôn giáo quá sức và trầm trọng, nhưng lại sớm rút khỏi danh sách vào năm 2006 vì cho rằng có « tiến bộ ». Vậy mà, ngoại trừ một số cải tiến, tình hình nhân quyền Việt Nam trong toàn thể đã xấu đi, và những điều khiến Việt Nam bị liệt kê vào danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC) vẫn tiếp diễn. Nhiều cộng đồng tôn giáo vẫn tiếp tục đối diện trước nhiều vấn nạn, tốc độ cải cách không đều, dân chúng tiếp tục bị giam cầm, bắt bỏ tù vì những lý do hành xử hay hậu thuẫn cho tự do tôn giáo hoặc tín ngưỡng. Nên một lần nữa năm nay Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới đã kêu gọi đặt Việt Nam trở lại trong danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC).

 

Sự sách nhiễu và giam cầm hàng giáo phẩm cùng chư Tăng thuộc GHPGVNTN, cấm đoán GHPGVNTN hoạt động, tự nó đã bác bỏ luận  điệu của Việt Nam về sự cải tiến vấn để tự do tôn giáo. Phật giáo là tôn giáo lớn nhất trong dân số 86 triệu người và sự tiếp diễn đàn áp GHPGVNTN là một trong những lý do chính khiến Uỷ hội Hoa Kỳ Bảo vệ Tự do tôn giáo trên Thế giới tin rằng Chính phủ Hoa Kỳ đã sai lầm khi rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách các quốc gia đàn áp tôn giáo cần đặc biệt quan tâm (CPC) năm 2006.

 

« Sự viên tịch của Đức Tăng thống Thích Huyền Quang đem lại cơ hội hiếm hoi cho chính phủ Việt Nam tôn vinh nhà đấu tranh kính mến và vô địch cho tự do, để cho GHPGVNTN tự do chọn lựa giáo phẩm lãnh đạo của họ, cùng chăm lo việc từ thiện và hoạt động trong giới trẻ mà không bị can thiệp, và các Ban Đại diện GHPGVNTN tại các tỉnh không bị sách nhiễu » bà Gaer nói. « Chúng tôi cất lời kêu gọi Chính phủ Hoa Kỳ hãy nêu lên những vấn đề này với chính phủ Việt Nam ở cấp cao nhất và kêu gọi ngài Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam tự thân đến tham dự lễ Nhập Bảo tháp thứ sáu này. Hơn nữa, chúng tôi kêu gọi Chính phủ Hoa Kỳ ưu tiên đòi hỏi quyền sinh hoạt pháp lý cho GHPGVNTN trong mọi liên hệ ngoại giao trên lĩnh vự nhân quyền Mỹ -Việt ».

  

TỔ CHỨC HOA KỲ THEO DÕI NHÂN QUYỀN

yêu cầu Việt Nam chớ can thiệp vào việc tổ chức lễ tang Đức Tăng thống
Chính quyền giành quyền tổ chức Tang lễ sẽ có nguy cơ gây chống đối dữ dội

  

(New York, 9.7.2008) – Các thành viên GHPGVNTN cần được phép tổ chức Tang lễ cho Đức Tăng thống mà không bị chính quyền sấn quyền, Tổ chức Hoa Kỳ theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) lên tiếng hôm nay. Nhà cầm quyền Việt Nam đã tuyên bố Giáo hội Phật giáo Nhà nước sẽ tổ chức Tang lễ cho Đức Tăng thống GHPGVNTN Thích Huyền Quang.

 

Là Tăng sĩ Phật giáo hoạt động cho hoà bình thời kháng chiến chống Pháp và trong cuộc chiến tranh Mỹ tại Việt Nam, Đức Tăng thống Thích Huyền Quang là nhà đấu tranh bền bỉ và vô địch cho nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam. Ngài vừa viên tịch tại Tu viện tỉnh Bình Định miền trung Việt Nam ngày 5.7.2008 vào năm 88 tuổi. Là thành viên GHPGVNTN thập niên 1960, Giáo hội bị nhà cầm quyền Việt Nam cấm đoán vì không chịu gia nhập Giáo hội Nhà nước. Đại lão Hoà thượng Thích Huyền Quang đã trải qua ba thập niên bị nhà nước áp đặt lưu đày, quản chế hay cấm cố.

 

« Đức Tăng thống Thích Huyền Quang đã mất tự do 30 năm trường hầu mang lại nhân quyền tối thượng và tự do tôn giáo cho Việt Nam », ông Brad Adams, Giám đốc Vụ Á châu của Tổ chức Hoa Kỳ Theo dõi Nhân quyền, nói. « Hãy để cho Phật giáo đồ được phép thọ tang Đức Tăng thống theo nghi lễ thích nghi mà không bị chính quyền xâm lấn. ».

 

GHPGVNTN dự tính tổ chức Lễ Nhập Bảo tháp cho Đức Tăng thống Thích Huyền Quang vào ngày 11.7 tại Tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Định. Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ vị giáo phẩm đứng hàng thứ hai của Giáo hội, người cộng sự thân tín của Đức Tăng thống, và có khả năng kế vị, sẽ chủ trì Tang lễ. Tuy nhiên, chính phủ Việt Nam đã bước những bước giành lấy quyền kiểm soát Tang lễ để tiếm quyền di sản của Đức Tăng thống khi loan báo nghi lễ sẽ do Giáo hội Phật giáo Nhà nước cử hành. Chính quyền kiểm soát các cơ quan truyền thông tung những bài đả kích cay độc chống Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ, tố cáo ngài và « các thành phần cực đoan trá hình làm Tăng sĩ » âm mưu với « ý đồ đen tối » để lợi dụng cái chết của Đức Tăng thống cho mưu đồ chính trị. Ngày 6.7 đài Truyền hình VTV1 loan tải : « Trước những việc làm trái đạo lý của nhóm Quảng Độ, các môn đồ, đệ tử [của Thích Huyền Quang], những người tu hành chân chính ở Tu viện Nguyên Thiều đã phản ứng kịch liệt, kiên quyết không cho nhóm Quảng Độ đứng ra tổ chức tang lễ ».

 

Ông Adams nói tiếp « Hành động không cần thiết của chính phủ Việt Nam có nguy cơ gây chống đối dữ dội với Phật giáo đồ của Đức Tăng thống khi kiểm soát Ngài lúc chết cũng như khi còn sống ».

 

Đức Tăng thống Thích Huyền Quang đã từng được hai Giải Nobel Hoà bình đề cử Ngài làm ứng viên Giải Nobel Hoà bình, được suy tôn làm Xử lý Thường vụ Viện Tăng thống năm 1992. Ngài xuất gia năm 12 tuổi và trải cuộc đời dài như một nhà hành hoạt Phật giáo. Thập niên 1940, Ngài tham gia Kháng chiến chống Pháp, giữ chức Phó chủ tịch Phật giáo Cứu quốc. Thập niên 1960, Ngài là bậc Cao tăng vận động cho Hoà bình trong cuộc chiến Hoa Kỳ và phản đối chính sách của chính quyền Tổng thống Ngô Đình Diệm.

 

Sau thời Việt Nam thống nhất năm 1975, Ngài trở thành người đòi hỏi đắc lực cho dân chủ và nhân quyền. Mặc dù GHPGVNTN chống chiến tranh, nhưng nhà cầm quyền Hà Nội chiếm dụng tài sản của giáo hội, bắt bỏ tù nhiều vị giáo phẩm, và cưỡng bức phải tham gia Giáo hội Phật giáo Nhà nước. Ngài bị bắt năm 1977 rồi năm 1982 vì lên tiếng kêu gọi chính quyền công nhận GHPGVNTN và phản đối những vi phạm tự do và nhân quyền của nhà nước. Năm 1982 Ngài bị cưỡng bách rời khỏi ngôi chùa của Ngài ở Saigon, bị cô lập và lưu đày tại một ngôi chùa tỉnh Quảng Ngãi.

 

Vào tháng 11 năm 1993, từ nơi ngôi chùa bị giam giữ, Ngài đưa ra 12 điểm « Đề nghị của Phật giáo cho Dân chủ và Nhân quyền », kêu gọi chính quyền cải cách dân chủ, trả tự do cho tù nhân chính trị, bãi bỏ hạn chế tự do tôn giáo, và tôn trọng nhân quyền.

 

Tổ chức Hoa kỳ theo dõi Nhân quyền lo lắng cho những nguồn tin từ giới Phật tử ở Việt Nam cho biết Công an đã đến các chùa trong một số vùng, như Bà Rịa – Vũng Tàu và Bình Định, cấm chư Tăng Ni tổ chức Lễ Thọ tang Đức Tăng thống Thích Huyền Quang.

 

Sự sấn quyền của chính quyền Việt Nam trong lần trao quyền kế vị ngày Đức Đệ Tam Tăng thống Thích Đôn Hậu viên tịch hôm 4.5.1992 đã gây ra cuộc chống đối rộng lớn của  Phật giáo đồ Việt Nam. Thời ấy Ngài Thích Đôn Hậu được tự do khi viên tịch và đã di chúc cử hành tang lễ tuyệt đối giản dị theo truyền thống Phật giáo, không có sự can dự của cơ quan công quyền. Tuy nhiên chính quyền cũng tìm cách gắn huân chương Hồ Chí Minh và giành quyền tổ chức Tang lễ mặc dù nhiều Tăng sĩ tuyệt thực phản đối hay đòi tự thiêu. Thời ấy Đại lão Hoà thượng Thích Huyền Quang bị quản chế và chỉ được phép ra Huế thọ tang sau một ngày dài thuyệt thực. Tại Huế Ngài đã đọc điếu văn tố cáo nhà cầm quyền tìm cách giải thế GHPGVNTN qua việc thiết lập Giáo hội Phật giáo Nhà nước.

 

« Chính quyền phải để cho mọi người tự do đến dự tang lễ », ông Adams nói. « Thay vì thế, họ lại ngăn cản những người Việt muốn tỏ lòng tôn kính trước cuộc đời của Đức Tăng thống Thích Huyền Quang tại các lễ tang địa phương ».

 
Pages : 1 2

Mes catégories
Mon calendrier
< Jui. 2008 >
L M M J V S D
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
Trafic
Noter ce blog :
1 5
5265 connectés
46974 visiteurs