iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 24/07/2008 à 13:22
Par clb-vh

Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California mừng sinh nhật năm thứ 22: Những nụ cười đẹp nhất
Wednesday, July 23, 2008
medium_DP-Gia Long01.jpg

medium_DP-Gia Long02.jpg

Gia Long Hoàng Thị Loan (phó ngoại vụ) đang tặng quà cho quý phụ mẫu như một lời tri ơn của hội với các đấng sinh thành.

medium_DP-Gia Long03.jpg

Hoạt cảnh “Khúc Hát Ân Tình”, một trong những tiết mục đặc sắc của Ban Văn Nghệ Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California. Phía trên, từ trái: Gia Long Ngọc Long và Gia Long Bích Ðào.

Hình bên: Các Gia Long trong ban quản trị cùng cắt chiếc bánh sinh nhật kỷ niệm 22 năm hoạt động của Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California. Từ trái: Gia Long Âu Dương Phương Anh (tổng thư ký), Gia Long Hoàng Thị Loan (phó ngoại vụ), Gia Long Ðỗ Thanh Hương (thủ quỹ), Gia Long Phạm Thanh Mai (hội trưởng), Gia Long Nguyễn Quế Hương (phó nội vụ), Gia Long Ðặng Thị Yến (phó tổng thư ký), Giáo Sư Bạch Thu Hà và Gia Long Rios Thúy (ban khánh tiết), Gia Long Dương Thị Vân (ban giám sát).

Bài & hình: Vũ Ðình Trọng

Chiếc bánh sinh nhật “22 Tuổi” được cắt ra trong tiếng reo vui của mọi người. Nhìn những gương mặt rạng rỡ của các chị Gia Long thuộc Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California không ai không cảm thấy hãnh diện nếu có mối liên hệ thân thiết với hội.

Tôi đã nhìn thấy nhiều nụ cười, nhiều gương mặt rặng rỡ như thế trong buổi “Ra Mắt Tân Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2008-2010, Mừng Sinh Nhật 22 Tuổi Hội và Chúc Thọ Quý Giáo Sư và Phụ Mẫu” do Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California tổ chức tại nhà hàng Seafood Palace II ngày Chủ Nhật, 20 Tháng Bảy vừa qua.

Buổi dạ tiệc thực sự thành công không chỉ vì hơn 500 người tham dự, dù con số này là một kỷ lục từ trước tới nay. Trong không gian tràn ngập tiếng nói cười của những tà áo tím, hình như các chị đang trở về mái trường năm xưa với tiếng gọi “mày, tao” thân thiết. Người mới đến thì vội vã tìm thầy cô để được khoanh tay chào rồi ôm chầm lấy như một người con xa nhà về thăm cha mẹ. Tình cảm dành cho thầy cô cũng giống như tình thương dành cho đấng sinh thành, chẳng thể nào mất đi.

Buổi dạ tiệc với việc tổ chức chu đáo, trang trọng nhưng ấm cúng chắc chắn đã để lại nhiều dấu ấn cho những cựu học sinh Gia Long, các thầy cô, và bằng hữu.

Chị tân hội trưởng Phạm Thanh Mai cho rằng lúc đầu hội của các chị được thành lập là để làm vui cho nhau, và chia sẻ những nỗi buồn. Ðó chỉ là nửa câu chuyện chị muốn kể. Trong suốt 22 năm hoạt động, không lúc nào các chị không nhớ đến những người thầy, người cô một thời dạy dỗ, những người bạn đồng môn đang ở quê nhà. Hàng năm, cứ vào dịp Tết đến các chị lại nhờ bạn bè ở Việt Nam tổ chức một buổi tất niên cho thầy cô và bè bạn. Kẻ ở xa sưởi ấm người ở nhà, được tin thầy cô, bạn hữu quây quần vui Tết, chắc hẳn các chị cũng thấy ấm lòng.

Nửa câu chuyện còn lại của các chị là làm vui cho người khốn khó. Phát túi ngủ cho người vô gia cư vào dịp cuối năm, đi thăm các cụ trong viện dưỡng lão đã là những việc làm thường xuyên của hội. Phải chăng từ những việc làm nhân ái đó, các chị muốn cám ơn một đất nước đã cưu mang mình? Ðó cũng là điều hiển nhiên, và không chỉ có thế, với những nỗ lực của hội, các chị đã cùng một số hội ái hữu trong Liên Trường Trung Học Việt Nam-Nam California đã đóng góp rất nhiều trong việc cứu trợ thương phế binh VNCH và những người nghèo khó tại quê nhà.

Nhân buổi dạ tiệc, các chị làm lễ chúc thọ thầy cô. Những bước chân yếu ớt vì tuổi tác bước lên sân khấu, nhưng trong ánh mắt của quý thầy cô tôi thấy ánh lên niềm hãnh diện và cảm động. Thầy cô cảm động không vì món quà do hội và anh chị Lâm Thanh, chủ nhân công ty Happy 2 EZ trao tặng, mà vì “sống nơi đất khách quê người nhưng vẫn nhận được lời chúc thọ thân tình của học trò năm xưa”, như lời của Giáo Sư Ðàm Thị Phú tâm sự. “Truyền thống Tôn Sư Trọng Ðạo của học sinh Việt Nam được nhiều người ngoại quốc kính nể.” Bụi phấn như còn vương đầy trên áo thầy cô, những nụ cười hiền từ không phai nhạt theo năm tháng khiến sân khấu bỗng trở thành bục giảng và các anh chị, như những học trò nhỏ ngày nào ngước nhìn lên đầy vẻ kính trọng.

Trong lời hát bài “Công Ðức Sinh Thành”, các chị trao đến từng quý cụ thân sinh bó hoa hồng thắm như một lời tri ơn của con cháu. Nụ cười móm mém nở trên khuôn mặt già nua nói lên rất nhiều niềm hạnh phúc của các cụ khi thấy con cháu thành đạt.

Tôi cho rằng không phải chỉ có các chị, mà chính tôi đã nhận được những nụ cười đẹp nhất.


Vũ Ðình Trọng
Publié le 24/07/2008 à 08:35
Par clb-vh

8 người cầm bút Việt Nam

được trao giải thưởng Hellman/Hammet


23/07/2008

Để tuyên dương lòng dũng cảm biểu lộ giữa lúc phải đương đầu với những ngược đãi chính trị, 8 người Việt trong số 34 nhà văn thuộc 19 quốc gia khác nhau đã được trao tặng giải thưởng Hellman/Hammet năm nay.

Linh Mục Nguyễn Văn Lý tại phiên xử hôm 30/3/2007

Theo thông cáo báo chí của tổ chức tranh đấu cho nhân quyền Human Rights Watch, giải thưởng Hellman/Hammet, do tổ chức này điều hành và được khởi sự từ năm 1989, hàng năm được trao tặng cho các nhà văn trên thế giới nằm trong tình trạng bị ngược đãi chính trị hoặc nhân quyền bị vi phạm.

Trong số những nhà văn người Việt được trao tặng giải thưởng này năm nay có Linh Mục Nguyễn Văn Lý, một trong những người đứng đầu phong trào đòi dân chủ tại Việt Nam. Trong 30 năm qua, Linh Mục Lý đã nhiều lần bị chính quyền giam giữ vì những bài viết kêu gọi nhà nước tôn trọng nhân quyền, quyền tự do tôn giáo và tự do bày tỏ tư tưởng.

Trong phiên tòa xử Linh Mục Lý gần đây nhất vào tháng 3 năm 2007, trong đó Linh Mục bị kết án thêm 8 năm tù, cảnh sát đã bịt miệng, không cho Linh Mục Lý lên tiếng.

Ông Brad Adams, Giám Đốc vùng Á Châu của Human Rights Watch, cho rằng không có hình ảnh nào chứng minh rõ rệt chính sách cấm đoán người dân bày tỏ tư tưởng cho bằng hình ảnh cảnh sát bịt miệng Linh Mục Lý trong phiên xử.

Ngoài Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 6 người Việt khác được trao tặng giải thưởng của Human Rights Watch năm nay gồm luật sư Lê Quốc Quân, luật sư Lê Thị Công Nhân, ông Nguyễn Phương Anh, nhà báo Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà văn Hà Sỹ Phu và Bác Sĩ Phạm Hồng Sơn. Human Rights Watch đã chỉ công bố tên tuổi 7 người này, còn người

thứ 8 chưa được tiết lộ vì lý do an toàn.

Bản thông cáo báo chí của Human Rights Watch nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng cả những biện pháp trừng phạt chính thức lẫn không chính thức để bịt miệng những người Việt được trao tặng giải thưởng Hellman/Hammett năm nay.

Theo bản thông cáo, những người bất đồng chính kiến đã bị sách nhiễu, bị tù đầy vì những lời buộc tội bịa đặt, bị mất công ăn việc làm, bị cô lập trong xã hội, bị cảnh sát bắt giữ và thẩm vấn, bị sỉ nhục tại những phiên tòa được chính thức xếp đặt của Tòa Án Nhân Dân, bị những băng đảng do nhà nước bảo trợ gây thương tích và trở thành mục tiêu của những tai nạn xe cộ.


Ông Brad Adams, Giám
Đốc vùng Á Châu của
Human Rights Watch


Ông Brad Adams của Human Rights Watch nói rằng nhiều người trên thế giới không hiểu được tình trạng nhiều nhà văn Việt đang bị chính quyền giam giữ chỉ vì bày tỏ quan điểm của mình, và bởi thế, trong lúc này không gì quan trọng cho bằng việc tuyên dương những nhà văn can trường đang chịu cảnh ngược đãi hay đang phải hy sinh những tự do của mình để đòi quyền tự do báo chí, nhân quyền và một hệ thống đa đảng tại Việt Nam.

Human Rights Watch đã điều hành giải thưởng Hellman/Hammett từ năm 1989, trao tặng giải này cho khoảng 700 nhà văn trong 19 năm qua. Giải còn trợ cấp những món tiền nhỏ cho các nhà văn cần phải rời bỏ

ngay đất nước của mình hoặc những người cần

chăm sóc chữa trị sau khi bị tù đầy hoặc tra tấn.

Publié le 24/07/2008 à 07:28
Par clb-vh



Rủ nhau cùng về
 
 

Mấy chục năm về trước cho đến nay, khi những bài viết có tính thời sự chính trị được đưa lên mặt báo hay trang mạng, các tiên đoán lạc quan đã được nhiều người nêu lên. Ðặc biệt là bài viết của những người có những hoạt động liên quan đến vấn đề chính trị. "Chúng ta sẽ về lại Việt Nam …" họ nói với nhau như thế, cứ như người Do Thái trước kia, hễ gặp nhau, những người này hẹn sẽ gặp lại tại quê nhà của họ. 

Và rồi …họ, đúng hơn, những người Việt tại hải ngoại, đã về lại Việt Nam, vào những năm 1990. Họ trở về quê hương vì nhiều lý do, phần lớn là thăm gia đình. Họ về bằng phương tiện hàng không. Hết rồi những gian khổ, thuơng tật, đau chết bởi những chuyến vượt biên, vượt biển, tìm đường vượt thoát ra nước ngoài. 

Thoạt đầu, việc về thăm quê hương của họ, bị cản trở nhiều ít bởi thái độ của những cá nhân,  nhóm phái làm chính trị. Họ bị gán tội là "thân Cộng". Các cá nhân, nhóm phái gán cho họ tội đó cũng là do lỗi của các tố chức này. Từ những đợt tìm cách xâm nhập vào Việt Nam (dù mới phát xuất tại các nước láng giềng như Thái và Lào hoặc Kampuchia) thất bại, các tổ chức đó đã không làm gì hơn; nếu có, chỉ là những cuộc biểu tình ở dạng này dạng khác. Nếu những người dân Việt bình thường tại nước ngoài đã được trang bị đầy đủ tinh thần chống Cộng, chính việc họ về, đôi khi còn là sự lo ngại của ngụy quyền Cộng sản. 

Phần ngụy quyền CS, sau khi đã ổn định được tình hình an ninh trong nước, phần vì "mở cửa" để người Việt về thăm quê hương cũng là một giải pháp tháo gỡ một số vấn đề kinh tế, họ đã đưa kế hoạch cho phép người Việt về thăm quê hương, trải nghiệm trong thực tế. Thực tế đã chứng minh. Người Việt ngoài nước trở lại quê nhà đã làm cho vấn đế chống Cộng bước sang khúc ngoặt rẽ ! 

Vì không được chuẩn bị đầy đủ, người về thăm nước, vô tình cách này khác, đã làm cho việc chống Cộng trở nên khó khăn hơn. Trước kia, khi chưa về nước, họ đã nuôi nền kinh tế xã hội chủ nghĩa bởi việc gửi tiền cho thân nhân của họ còn kẹt lại tại quê nhà. Nay, không những gửi, họ còn về nước, trực tiếp tiêu xài. Lâu dài, tiến đến việc đầu tư làm ăn. Sau hơn 10 năm với tình trạng đó, sự việc trên lôi kéo thêm các thành phần ca sĩ, nghệ sĩ ở nước ngoài, về Việt Nam trình diễn. 

Phần ngụy quyền CS, sau khi củng cố an ninh, làm giàu kinh tế (dù phần lớn trước tiên là lo cho túi tiền của cá nhân các thành phần lãnh đạo, của các đảng viên cao cấp)…nay, đã đủ sức tung lực lượng ra tấn công tập thể người Việt tại nước ngoài, lâu nay vốn là thành trì hậu phương của các cuộc tranh đấu cho dân chủ trong nước. Thoạt đầu, họ đưa văn nghệ sĩ ra nước ngoài trình diễn, sau đó đến việc thành lập các tổ chức của họ tại nước ngoài. Nghị quyết 36 của họ là phát súng lệnh ! 

Chia rẽ -không đoàn kết- lâu nay là căn bệnh trầm kha, nay, được bọn tay sai ngụy quyền tại hải ngoại tìm cách gia tăng quấy phá, càng làm cho căn bệnh trở nên nguy kịch hơn. Nếu chỉ tấn công ngụy quyền bởi hai lý do chủ yếu như: bán lãnh thổ, lãnh hải và duy trì độc đảng, đã là hai việc khó làm. Nay, đã không đoàn kết, lại chia sức ra đánh những mặt trận nhỏ, khiến lực đấu tranh càng ngày càng suy giảm. 

Gỡ gạt cho thế yếu này, có tổ chức chủ trương "đưa quân" về Việt Nam. Cũng hợp lý phần nào, như việc Mỹ, sau khi bị đánh sập toà nhà tháp đôi ngày 11.09, đã tấn công vào hậu phương của lực lượng khủng bố tại Afganishtan và Irak. Bây giờ, phe nhóm chống Cộng không dùng đến các lực lượng quân sự như trước kia. Có nhiều lý do. Trước hết, giả sử họ có được số quân lên đến cả sư đoàn, lực lượng đó sẽ đồn trú chổ nào, trước khi mở các cuộc tấn công bằng quân sự ?. Có chiến thắng quân sự nào bỏ qua yếu tố nhân tâm ? Irak là một thí dụ gần và cụ thể nhất. Việc kết hợp hai yếu tố này, để đạt đến thành công tối ưu, do những người lãnh đạo các tổ chức chống Cộng quyết định. Nhưng, những người này không thể quên một điều hết sức cơ bản và quan trọng: "Thời gian là người thày của chiến lược"!. Dễ hiểu hơn là: có được yếu tố địa lợi và nhân hoà mà không có được yếu tố thiên thời thì cũng không thể có được sự thành công. Lẽ ra, các lực lượng chống Cộng người Việt phải làm việc này vào những năm 1990, khi đối phương "mở cửa" cho người Việt ở nước ngoài về nước. 

Những lực lượng chống Cộng đã mất gần 20 năm, chưa kể thời gian trước kia, từ những năm 1980 đến 1990. Bây giờ, chúng ta có thể làm được việc tiến công bằng yếu tố nhân tâm hay không? 

Chưa trễ !.... Nhưng, không thể chần chừ lâu hơn nữa.

Yếu tố nhân tâm gì đây?

Ai đã về thăm gia đình, nhất là tại nông thôn, không thể không nghe những tin tức từ loa thông tin, ra rả cả tiếng vào buổi sáng. Cho đến hôm nay, thứ năm, 17.08.2008, bên cạnh những tin nông nghiệp, vẫn còn những tin thời sự, với những chữ được dùng như "diễn tiến hoà bình" và "các thế lực thù địch" …và những bài hát hành quân, trước năm 75. Những lực lượng chống Cộng đã có những loa thông tin có thể đánh bạt những luận điệu tuyên truyền ấy không? Tối thiểu họ có được đến gần cả 500.000 cái loa trong mỗi đợt người Việt về nước.

Nhưng, như đã nói, họ đã cản trở sự làm việc hữu hiệu của những loa này trong gần cả chục năm nay. Bây giờ, cộng với những cái loa đó, họ có thể có những tờ báo "rơi" không …???

Chuyện này hình như đã được nhiều người nói đến, nhiều lúc, nhiều lần …mà đến giờ vẫn chưa thành hình được. 

Chuyện xem chừng đơn giản ấy mà cũng khó thực hiện. Nói chi đến những chuyện khó khăn phức tạp khác. Do đó, nếu chưa thực hiện được vài chuyện đơn giản như trên, việc đưa người về làm công tác dân vận (hình thành xã hội dân sự ?...) nghe sao chừng như câu hát ru trẻ " ò ơi …ví dầu …".  

Chúng ta đã làm được chuyện vinh danh lá cờ vàng tại nước ngoài. Có tổ chức, để lôi kéo mọi người vào việc đấu tranh chống Cộng, cứ nói đi nói mãi một phương cách chống Cộng theo lối dùng chân đạp vào hình Hồ chí Minh. Tại sao họ không thể làm được việc vinh danh cờ vàng ngay tại trong nước ? 

Vào ngày 30.04 năm nào đó, hàng ngàn người, đi xe gắn máy với lá cờ vàng ba sọc đỏ, đi suốt từ mũi Cà Mau đến biên giới Trung quốc, để tưởng niệm những người đã chết trong cuộc chiến trước 75. Người ta chỉ có thể làm được việc đó khi nhân tâm đã được thu phục. Như trước đây, khi đoàn xe chở các người tù cải tạo miền Nam đi qua các nẻo đường đất nước, người dân đã ném cho họ những hoa, quả, thực phẩm. Ðiều đáng nói, dĩ nhiên, không phải là những người tù đã được tiếp tế lương thực mà là người dân đã thấy rằng, những người tù cải tạo là những người đã có một thời chiến đấu cho lẽ phải. Lần này, nếu lá cờ vàng ba sọc đỏ lôi kéo được sự ủng hộ của người dân, điều đó sẽ chứng tỏ cuộc chiến đấu cho lẽ phải vẫn còn đang tiếp diễn. 
 

Ðặng quang Chính



Mes catégories
Mon calendrier
< Jui. 2008 >
L M M J V S D
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
Trafic
Noter ce blog :
1 5
5181 connectés
46782 visiteurs