iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 26/06/2008 à 11:03
Par clb-vh

NHÂN CHUYẾN ĐI MỸ CUẢ NGUYỄN TẤN DŨNG, MỘT CÂU HỎI TRƯỚC CÔNG LUẬN:


SAO MỸ KHÔNG QUA  MÀ PHẢI QUA MỸ ?

hay " HỌC TRÒ NGHE XƯỚNG DANH"!


* NHỮ - VĂN - ÚY
 
.......... Ngay ngày đầu tiên đến "chầu" Tổng Thống MỸ GEORGES W BUSH, Thủ tướng nhà nước VGCS NGUYỄN TẤN DŨNG đã được ngài W BUSH vui vẻ xoa đầu và khen rằng "Việt Nam đạt tiến bộ "đáng ghi nhận" trong lãnh vực tự do chính trị và tự do tôn giáo!
.......... "Được lời như cởi tấm lòng", mặt mày cuả anh Thủ tướng VIỆT CỘNG tươi rói hẳn lên, không còn "âm u tù hãm" như khi vừa đến địa giới của Toà BẠCH ỐC đã nhận được sự tích cực "đón rước" cuả rừng cơ vàng Tự do. DŨNG không thấy bóng dáng một lá cờ máu vẫy chào, dù chỉ nhỏ xíu như ba ngón tay chéo đan lại thành.... hình tam giác nên cũng không dáu được nét thất vọng!
.......... Diễn tả khuôn mặt da kỳ nhông của anh trùm VI XI bằng hơn 70 chữ như trên đã là quá đủ rồi, bây giờ dành giấy mực và thì giờ để mổ xẻ những lời phán của Tổng Thống BUSCH!
.......... Như những người đui cũng biết vì nghe dư luận thế giới quá ồn ào, như những người điếc cũng hay vì trông thấy những hình ảnh rõ ràng đến độ quá lộ liễu, chứng tỏ chế độ độc tài toàn trị của đảng VGCS là một trong vài nước độc tài sắt máu hiếm hoi nhất còn rơi rớt lại trên hành tinh, như những tỳ vết không tẩy rửa được!
.......... Ông W BUSH có đui không? Tôi xin tự trả lời: KHÔNG !
.......... Ông W BUSCH có điếc không? Tôi cũng xin tự trả lời: KHÔNG !
.......... Không đui, không điếc mà ông W BUSCH đã làm một việc không giống ai; vậy thì nếu muốn phê phán về việc làm cuả ông, chúng ta không nên dùng cặp mắt bình thường mà nhận định,  không nên ở góc độ hay dùng lăng kính bình thường mà soi xét để phán đoán!
.......... Trước hết, chúng ta cần xác định, là Tổng Thống nước MỸ, Ông W BUSCH có sứ mệnh gì tối đặc biệt? Là Thủ Tướng của chế độ Việt Gian Cộng Sản, anh NGUYỄN TÁN DŨNG có sứ mệnh gì tối đặc biệt?
.......... Như phần nổi mà công luận đã biết, trong cuộc hội đàm này, với công luận, điều chính yếu là hai nước hội nghị về hai vấn đề nóng bỏng của 84 triệu dân VN: Tự do chính trị và Tự do Tôn giáo; điều thứ yếu là Thương mại, đầu tư và an ninh khu vực!
.......... Trước hết, xét về hình thức cuả vấn đề qua Mỹ" lần này của NGUYỄN TIẾN DŨNG, với một đoàn "văn võ bá quan" hàng trăm nhân vật là một điều đáng đặt ra.
.......... Trên nguyên tắc, một đất nước thật sự có chủ quyền là một đất nước mà thể chế chính trị cầm quyền có toàn quyền chủ động điều hành đất nước, một bổn phận thiêng liêng mà nhân dân đã giao phó và nhân dân có bổn phận phải hỗ trợ! Một quốc gia khác, dù với hảo ý hay dù với ý đồ xấu mà muốn được "góp ý kiến"  thì có nhiều phương thức có thể được xử dụng để bảo toàn danh dự của Quốc Thể. Chọn phương thức phải đích thân người lãnh tụ nước (Chủ Tịch nước hay Thủ Tướng) cùng bầu đoàn lãnh tụ lê thân tới nước người để họp bàn chuyện nước  mình đã là một điều đáng xấu hổ; lê thân đi không phải là được "họp bàn"  mà là để nhận chỉ thị hoặc nghe "tuyên bố kết quả" như thí sinh thi Trung học đi nghe  kết quả cuả cuộc khảo thí thì lại càng xấu hổ hơn!
.......... Tất cả những lý lẽ nào luồn lách hoặc lời dụ ngon ngọt nào nhằm mê hoặc sự thật đều là ngụy biện vì nếu trong chính trường Quốc Tế, VN đứng ngang hàng với MỸ (có nghĩa là không bị lệ thuộc!) thì sao nhân vật lãnh đạo MỸ không sang nước VN mà họp bàn? Khi nước MỸ có những lúng túng về nội bộ, sao lãnh đạo đảng và nhà nước VGCS VN không mời MỸ sang "làm việc"?
.......... Sau khi "làm việc" với NGUYỄN TIẾN DŨNG, tại buổi họp báo chung, hành động đầu tiên của W BUSH là ca ngợi VN đạt tiến bộ "đáng ghi nhận" về Tự do Chính trị và Tôn Giáo, rõ ràng mang hình ảnh của vị Chánh chủ khảo  xướng danh kết quả cuộc khảo thí.
..........  NGUYỄN TẤN DŨNG lắng tai nghe, nghe, mặt  mày tươi rói hẳn lên, rõ ràng mang hình ảnh cậu học trò vưà nghe tên mình trong danh sách trúng tuyển! 


.......... Như vậy, xét về hình thức, chuyến công du này của anh Thủ Tướng VIỆT CỘNG đã mặc nhiên tự nó tấ cáo anh vá chế độ cuả anh đang ở thế yếu, sang MỸ nhờ Mỹ cậy nhờ sự"hà hơi tiếp sức"!
.......... Sự "hà hơi" cuả Tổng Thống W BUSCH có giá trị như một vị sư tổ vận nội lực truyền công cho một vmôn đệ bị trúng thương, dưỡng nội thương, tự cứu; như thế có nghĩa là tuy sư tổ có động lòng từ bi ra tay tế độ, nhưng "tế độ" chỉ là sự trợ lực từ bên ngoài vào còn quyết định tới sự sinh tồn của bổn mạng kẻ bị thương là tùy thuộc công lực cuối cùng còn tích tụ lại được trong con  người được cứu cấp!
.......... Với NGUYỄN TẤN DŨNG -nói riêng- và với nhà nước VGCS -nói chung- tuy đượcsư phụ BUSCH hà hơi cho tự chữa 2 vết tử thương  là chính trị và tôn giaó nhưng liệu có qua khỏi hay không lại là một vấn đề khác; thêm nữa hành động tạm gọi là nghĩa hiệp của vị sư tổ này ngầm có tính cách là trình diễn hơn là một hành động nghĩa hiệp "cứu khốn", chưa kể trong hành động nhân đạo ấy có mờ ẩn che đậy một dấu ấn trái ngược, một sự cảnh báo được coi như là hết sức nham hiểm!  xuyên qua một câu chuyện cổ mà tôi sắp kể dưới đây!
.......... Chuyện xưa, có tính cách ngụ ngôn, viết rằng rtriều đại đó có hai vị quan rất có quyền thế, được nhà vua trao cho thanh kiếm có quyền lực 'tiển trảm, hậu tấu" (chém đầu trước, báo cáo sau!). Một vị là quan văn, tính rất trầm, ăn nói rất nho nhã nhưng lòng dạ lại vô cùng hiểm độc; một vị là quan võ, tính nết rất ồn ào, nóng nảy. Cũng dưới triều ấy  có một cậu bé ở kinh thành (Thủ đô), rất mất dạy, cả gia đình dậy dỗ bằng lời, bằng roi, mấy cũng không cảm hoá được..
.......... Một hôm cậu bé trèo lên cây, đợi khách  đi qua ở bên dưới thì.... tè xuống đầu rồi cười nhạo. Hôm đó, cậu tè trúng ông quan văn. Giận bầm gan, quan cho người lôi cổ xuống; ai cũng tưởng cậu bé sẽ "mất chỗ đội mũ"; nhưng không, trái lại, cậu còn được quan phủ dụ ngọt ngào, nào cho quà bánh, nào xoa đầu khen cậu là người rất can đảm, sau này sẽ trở nên một anh hùng xuất chúng. Quan còn tiết lộ cho biết vì quan nghèo nên bổng lộc chỉ có thế; lần sau, nếu gặp một ông quan mặt mày đỏ gay, có lính tráng hầu hạ đi theo kẻ hò người hét; cặu cứ việc biểu diễn màn này. Tè không còn chưa đủ, hơn thế nữa thì càng tốt, sẽ được qúy mến và được tặng thưởng nhiều hơn là đằng khác!
.......... Lần phục kích đó vớ được ông quan võ đi tới. Nhớ lời quan văn dặn, cậu đã trút xuống đầu ông quan võ tất cả chất phế thải chất chứa trong bụng, chất nước cũng như chất nhão! Quan võ nổi trận lôi đình ra lệnh cho lính điệu xuống, không nói không rằng, vung thanh bảo kiếm ...
.......... Dĩ nhiên anh Thủ Tướng VC và chế độ chính trị của đảng anh cầm quyền không chỉ rắn mắt đùa rỡn với nhân dân bằng hành động mất dậy mà bằng máu và nước mắt của họ, bằng cả tài sản cùng cơ nghiệp của họ.
.......... Với một nền chính trị hà khắc nhất từ cổ chí kim, các bậc trưởng thượng "lưỡi dài" nhà các anh đã là những tên "mọi vàng" đi "liếm" khắp năm châu  (xem tiểu sử HỒ CHÍ MINH và mượn lời của văn nô CHẾ TRUNG HIẾU quy chụp cho những người yêu nước!). Nền chính trị ấy càng kế truyền cho đám hậu sinh càng...khả ố (HCM bán nước còn biết ô nhục phải bán lén; đến đời con hắn và bè đảng NGUYỄN TẤN DŨNG thì bán nước trâng tráo hơn kẻ cắp vặt nham nhở bán công khai "chiến lợi phẩm" ngoài chợ trời!), biến cả nước thành trại tù, biến toàn dân thành dạn oan!
.......... Thế mà lại được ông Tổng Thống MỸ ban khen ngay tại điện đài Bạch Ốc đấy!

.......... Còn "vết tử thương tôn giáo"; trong lịch sử dân tộc, dân VN là một dân tộc đa tôn giáo; với nét đặc thù của dân tộc tính là nhân ái, độ lượng và khoan dung nên Tôn giáo nào du nhập đến cũng đều hoà đồng; dù đến trước hay đến sau, đến từ phương trời nào, có nghi lễ riêng biệt nào, chuyển tải triết học dân sinh nào....
.......... Nếu có những cọ sát đều chỉ mang tính cách nhất thời; khi những cá nhân chủ động tạo nên mầm chia rẽ bị đào thải bởi thiên nhiên, các mâu thuẫn tự động tan biến hết, như một phép lạ "bốc hơi" hoà vào với khí thiêng sông núi!
......... Thế nhưng kể từng ngày tên "mọi vàng" HỒ CHÍ MINH đi "liếm đ. ngoại bang" (chữ trong ngoặc kép là cuả văn nô CHẾ TRUNG HIẾU quy chụp cho những nhà yêu nước không CS; nay tôi xin mạn phép trả lại, gắn trên trán HỒ CHÍ MINH cho thuyết chính danh được tôn trọng!). HỒCHÍ MINH mang sì ke Mác xít về tẩm  độc dân tộc; chất độc của virus đỏ thật là độc hại: chẳng những nền phong hoá của Tổ tiên bị hùy diệt mà ngay đến cả các tôn giáo, không một tôn giáo nào có thể đương cự lại được; cũng bị chia năm xẻ bẩy đến rách bươm, cũng tự xâu xé lẫn nhau rất đê tiện; truyền thống đẹp đẽ, cao thượng đến siêu việt cũng đều bị biến mầu khi khói sì ke đó phảng phất ám phải!.
.......... Vì nhu cầu thế sự ô trọc cuả nước MỸ, nhà nước VGCS được tháo gỡ khỏi chiếc xiềng mang trên cổ, dấu ấn là một nước không có tự do tôn giáo. Nhờ thế, dần dần chúng len chân được vào những tổ chức chính trị và kinh tế Quốc tế; từ bấy đến nay nền Tự do cho các Tôn giáo trong nước chẳng những không được cải thiện mà còn bị lở lói thêm, nhân rộng từ trong nước ra hải ngoại
.......... Phải nói thẳng, nếu có dấu ấn gì của triều đại VGCS đang được ghi nhận thì có hai dấu ấn vĩ đại: Dấu ấn thứ nhất là Tây thực dân cai trị đất nước gần 100 năm, với dân ta không có tình đồng bào nhưng họ vẫn llàm tròn nghĩa cử bảo vệ vẹn toàn lãnh thổ VN  từ đời cha ông xa từ xưa lưu truyền lại; địa danh Ải CHI LĂNG, nơi vua LÊ LỢI chém tướng giặc Tầu vẫn nằm trên lãnh thổ VN cho tới ngày triều HỒ "dành độc lập". Bây giờ thì Chi Lăng đã nằm trên lãnh thổ Tầu.
.......... Dấu ấn bán nước cuả triều HỒ không phải chỉ có thế; nào thác BẢN GIỐC, nào các đảo HOÀNG SA, TRƯỜNG SA.... Dấu ấn cõng rắn cắn gà nhà cũng sờ sờ như cái kim chọc vào mắt: nào đài kỷ niệm những anh lính chệt đỏ "sinh Tầu tử Việt" ở HOÀ BÌNH , cũng thế một đài kỷ niệm nữa ở Tây Ninh.
......... Còn dấu ấn tiến bộ về tôn giáo mà ông W BUSCH khen, càng hãi hùng hơn nữa: bất cứ tôn giáo nào cũng được "bành chướng" gấp đôi; nghĩa là đạo nào cũng bị tách làm hai, một nửa là "TÔN GIÁO THUẦN TÚY", một nửa là "TÔN GIÁO QUỐC DOANH; riêg Phật Giáo còn được nhà nước VGCS dành cho một ân huệ khiếp đảm, tên "mọi vàng" (Chữ cuả văn nô CHẾ TRUNG HIẾU gọi những người VN bán nước) HỒ CHÍ MINH đã được chúng "phong Phật" và đun vào "ngồi chống lụt" ở trong chuà  (ngồi chống lụt: ngồi xổm)
.......... Chánh Chủ Khảo BUSK khen và chấm đậu anh học sinh NGUYỄN TẤN DŨNG không khác nào ông quan văn trong chuyện đã kể trên ca ngợi sự mất dậy của một thằng nhỏ đại mất dậy. Sự thực, ông quan văn là người muốn giết nó, nhưng đã cho thằng bé uống nước đường và đẩy cho nó chọc vào tay ông quan võ.
.......... Thằng nhỏ chưa có trí khôn để xét đoán nên hành động trong vô thức để đến nỗi mất mạng; một nguời lớn -dù ở cấp lãnh đạo- hành động mà não bộ đã liệt thì có khác chi một chú nhóc con hành động trong vô thức?
.......... NGUYỄN TẤN DŨNG đã được vào họp với Tổng Thống Mỹ ở Toà Bạch Ốc, đã được nhà lãnh đạo Mỹ ban khen, đã được các hãng truyền thông Quốc Tế truyền thanh truyền hình cho cả nhân loại coi, thật là "nở nang mày mặt, rỡ ràng mẹ cha".
.......... Khi về nước;với dân VN,  NGUYỄN TẤN DŨNG và nhà nước VGCS sẽ xiết cổ và trấn lột dân hơn nữa; với lãnh thổ, bọn chúng sẽ bán, dâng hiến cho Chệt đỏ nhiều hơn nữa. Chúng sẽ có hành động như thế vì trong đầu vô thức  chúng nghĩ rằng "MỸ đã  bật đèn xanh rồi thì còn sợ gì ai!"
.......... Nhưng nếu chúng hiểu được rằng NHÂN DÂN VN MỚI CHÍNH LÀ ÔNG QUAN VÕ!!! 

* NHỮ - VĂN - ÚY

Publié le 25/06/2008 à 17:59
Par clb-vh

Bách hại Tôn giáo hãy coi chừng “Trời cao có mắt” !

   Lịch sử tôn giáo tại Việt Nam đã có nhiều giai đoạn thăng trầm đáng ghi nhớ gắn liền với sự thịnh suy của đất nước. Nhìn chung thì thời nào nhà vua quan biết trọng đạo, quí trọng người tu hành, v.v… thời ấy quốc gia được thái bình, kinh tế, văn hoá đều phát triển rực rỡ như các thời vua Lê Thánh Tông, Trần Nhân Tôn. Ngược lại xã hội gặp lúc nhiễu nhương, tôn giáo lẽ ra càng phải được xem trọng vì có thể góp phần cứu nhân độ thế, thì oái oăm thay sư sãi cha cố lại lâm cảnh còn khốn đốn hơn cả giáo dân, tín đồ.

    Vua Lê Ngọa Long vào đầu thế kỷ XI từng dám có những hành vi bạo ngược đến mức “đặt mía trên đầu bậc tu hành là Đức tăng thống Quách Mão mà róc, rồi giả vờ sút tay dao phập vào đầu Quách Mão chảy máu ra, vua cười rầm lên“ (Wikipedia). Cùng với những việc làm thất đức trên, triều đại này còn gây nên bao cảnh khốn cùng cho dân chúng. Trời cao có mắt, Lê Ngọa Long cũng chính là ông vua cuối cùng thời Tiền Lê.

   Những sự khổ đau mà 117 anh hùng tử đạo gánh chịu đã xảy ra dưới thời các Vua Minh Mạng, Thiệu Trị, Tự Ðức vào giữa thế kỷ XIX mà về tài năng đức độ thì ba ông vua này đã làm gì được cho đất nước? Nếu đem “công đức” của cả ba vị vua trên cộng lại so với chỉ mỗi Minh Trị Thiên Hoàng xứ Nhật, mới thấy thật là thảm hại!

     Trong khi vua Nhật khôn ngoan mở cửa cho tự do giao thương với tàu bè phương Tây thì các vua mình bắt chước nhà Thanh Trung Quốc lại “bế môn tỏa cảng” cho “chắc ăn” vì sợ bị mất ngai vàng. Và cũng bằng những suy nghĩ nông cạn ấy, để diệt trừ hậu họa họ tàn sát luôn cả đạo công giáo!

    Nhưng tai hoạ cho dân tộc hơn cả là chính vì bị lạc hậu không theo kịp thiên hạ ngay từ thời kỳ này, mà ông Hồ chí Minh mới có cơ hội thuận lợi để lôi chủ thuyết cộng sản tàn ác đến với dân tộc Việt Nam. Vì đi đôi với sự nghèo đói là dốt nát, dân chúng đang đói khổ nghe lời rỉ tai về “một xã hội công bằng dân chủ không có cảnh người bóc lột người…” ai mà chẳng ngỡ mình đã gặp được đấng cứu tinh, mà họ có ngờ đâu giúp họ là đang rước “ác quỉ” vào nhà mình.

“Rau nào sâu nấy”, không biết bi kịch “chính trị - xã hội - tôn giáo” diễn ra cho dân tộc lần này dưới “triều đại” công sản là lần thứ bao nhiêu trong lịch sử bốn ngàn năm đất nước?

Cuộc chiến “nồi da xáo thịt” Bắc – Nam mà những người Cộng sản cho là chính nghĩa nhưng nay lấy gương soi nhìn lại mục đích “giải phóng quê hương” ấy thì… than ôi! Trên một triệu người chết để đuổi đưọc người Mỹ ra khỏi đây, nhưng lại cũng cái chính quyền Cộng sản ấy và nay còn kéo thêm 80 triệu dân đang phải lệ thuộc vào nước Mỹ hơn bao giờ hết. Nếu không có thị trường nước này cứu cho gần 10 tỷ USD nhập siêu từ “đàn anh” Trung Quốc hằng năm, thì không hiểu nên cái nền kinh tế thị trường “made by CH-XHCN-Việt Nam” này còn lao đao đến cỡ nào?

Vậy vì cớ gì mà hàng triệu mạng người đã phải hy sinh vô lý để phong tặng hai chữ “anh hùng” cho đảng cộng sản, để rồi họ “ngủ mê” với hai chứ ấy khiến đất nước đến nay vẫn chưa có độc lập, tự chủ thật sự?

Sau chiến tranh, cũng vì sợ dân chúng biết nhiều về tình hình dân chủ ở thế giới bên ngoài mà đảng Cộng sản Việt Nam cấm đoán, hạn chế các quyền tự do của người dân, bức bách tôn giáo và trường học được dùng làm nơi tuyên truyền bao điều giả dối cho các thế hệ trẻ y hệt thời phong kiến. Họ “có công” chẳng thua kém gì mấy ông vua trên trong việc làm nghèo nàn lạc hậu đất nước ngày trước, khiến cho đạo lý xã hội và những giá trị tinh thần cao quí bị xói mòn nghiêm trọng.

Nhìn ra thế giới bên ngoài, việc tranh giành tài sản với các tôn giáo là điều rất hiếm khi nghe xảy ra ở các nước Âu Mỹ Úc. Lãnh đạo các quốc gia này cũng chẳng bao giờ đi rêu rao với thiên hạ về tự do, dân chủ. Bởi họ hiểu đó là những quyền căn bản mà mọi người đều được hưởng đi đôi với nghĩa vụ công dân, chẳng những họ không có quyền ban phát mà còn phải lo bảo vệ nó.

Trong khi ở xứ mình thật đúng như câu nói của ông bà xưa “thùng rỗng kêu to”, mấy chữ “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” gắn liền bên dưới tên nước trên mọi loại giấy má nghe rất là “kêu” nhưng thực chất chỉ dùng để “khoe mẽ”, chẳng những thế có khi nó còn phản tác dụng với người hiểu biết và tinh tế. Vì sao cần phải gắn chúng cạnh tên nước nếu chẳng phải lý do chúng đang sắp… “tuyệt chủng”?

Sống trong một xã hội tôn ti trật tự mọi thứ ngày càng “bát nháo”vì phải tuân theo những điều giả dối, trong nước hiện ngày càng có nhiều người tự “cứu rỗi” mình tìm về với cội nguồn tôn giáo, đảng viên cũng tỏ ra rất “sốt sắng” đi chùa trong những dịp lễ tết.

Đảng Cộng sản Việt Nam tất nhiên biết rõ đây là dấu hiệu “bụt Hồ” đã hết thiêng, bởi vậy mới có chuyện họ bật đèn xanh cho các báo “kiếm chuyện” với những chiếc xe công mang biển số xanh xuất hiện ở chùa ầm ĩ trên các báo một dạo sau Tết vừa qua, lý do bảo là lãng phí nhưng thực ra là để “dằn mặt” những quan chức, đảng viên nào rục rịch mò đến các chùa chiền.

Nhưng “thua keo này bày keo khác”, mặc kệ cho dân chúng nhiều nơi còn nheo nhóc nền kinh tế đang có những dấu hiệu lạm phát nghiêm trọng, đảng vẫn rất rộng lượng, sẵn sàng chi tiền tỷ bảo trợ và tổ chức những lễ hội linh đình mang nhiều màu sắc tôn giáo.

Chuyện những vua Hùng ngày xưa được “tái lên ngôi” dưới triều đại XHCN này là điều trước kia khó ai nghĩ nó có thể xảy ra. Gần đây hơn, là lễ hội tái diễn tế đàn Xã Tắc - lễ hội cuối cùng trong chuỗi lễ hội tại Festival Huế 2008 mà theo một tờ báo mô tả “ lễ hội đã được tổ chức trang nghiêm và trọng thể, khi vương triều Nguyễn suy vong, việc tế tự ở đàn này bị bỏ bê, khu vực quanh đàn bị lấn chiếm v.v…“ nghe thật cảm động. Điều ly kỳ với lễ hội này cũng theo các báo là hàng trăm em ăn xin bị hốt về đồn nhốt suốt thời gian Festival diễn ra để khỏi “làm phiền” du khách, sau khi xong việc lại được thả về lại hè phố như thể thả hổ về rừng vậy.

Với cách làm mang nặng tính đối phó như vậy càng bộc lộ rõ hơn bản chất lưu manh của đảng Cộng sảnViệt Nam, chỉ xem trọng hình thức che chắn bề ngoài hơn giá trị đích thực về đạo lý.

Ban Tôn giáo Chính Phủ hay “lò tái chế” đạo?

Người Việt Nam mình có tiếng là thông minh tháo vát. Ở những nước giàu người nào việc nấy, trong công việc không có chuyện đem râu ông nọ cắm cằm bà kia, còn dân mình vì phải đối mặt với quá nhiều khó khăn, thiếu thốn mà trở nên giỏi ứng phó

Dưới “triều đại” XHCN lầm than thời bao cấp, đức tính cao quí ấy càng được đề cao hơn bởi những cuộc thi “phát huy sáng kiến” mặc dù hiệu quả vá víu nhưng lại được tuyên dương công trạng như những “inventors” phát minh ra các loại sản phẩm mới.

Những về chiếc vỏ Michelin xe lam 3 bánh bị khan hiếm sau 1975 được “cải lùi” bằng vỏ cao su đặc ruột, dầu thắng Lockheed xe tải nghe nói thay bằng xà phòng nước v.v… là những chuyện “cười ra nước mắt” có lẽ chỉ ở Việt Nam mới có.

Thay vì lãnh đạo đất nước đi theo văn minh tiến bộ như nhiều quốc gia láng giềng, đảng Cộng sản Việt Nam đưa dân chui vào ngõ cụt, phải ráng hết sức giẫy dụa mới thoát ra khỏi, rồi lại tự khen nhau “nhiệm vụ khó khăn nào cũng hoàn thành, trở ngại nào cũng vượt qua” nghe thật nực cười! Bởi vậy dân Sàigòn khi ấy hay mỉa mai những phong trào thi đua kiểu vậy là “phát huy sáng kiến cải tiến cái khổ” (thay vì cải tiến sản phẩm) trước khổ ít, cải tiến rồi còn khổ hơn.

Trong lĩnh vực văn hoá, tôn giáo cũng vậy. Mặc dù thuộc về lĩnh vực đời sống tình cảm tinh thần, tâm linh không dễ gì kiểm soát mọi suy nghĩ của người khác, nhưng đảng cũng làm bằng mọi cách không “tư tưởng HCM” thì cũng “đạo đức cách mạng” hoặc “đậm đà bản sắc dân tộc” v.v…mà mục đích không gì hơn nhằm kềm chế quyền tự do tư tưởng để kiểm soát.

Việc pha chế trong tôn giáo đã có Ban Tôn giáo Chính phủ lo và với mỗi đạo các “thầy lang” trong ban này nghiên cứu rất kỹ từng hoàn cảnh lịch sử, tập tục thờ cúng một cách rất chi tiết và cụ thể và qua đó sẽ bào chế ra những loại thuốc “đặc trị” riêng cho từng tôn giáo. Với đạo công giáo họ đã thực hiện việc này rất công phu vì là tín ngưỡng của một tôn giáo lớn thứ hai trong nước, nếu “chế biến” không khéo làm “hư bột hỏng đường” thô thiển quá sẽ dễ bị phát hiện. Công thức ấy chính là mấy từ “công giáo và dân tộc” nghe quen quen bấy lâu.

Vài năm trước trên mạng internet có xuất hiện một số tài liệu liên quan đến đạo công giáo ở Việt Nam, theo tiết lộ thì ngay từ thập niên 50 sau khi chiếm được miền Bắc, chính phủ của ông HCM khi ấy qua đại sứ quán Ba Lan tại Hà Nội đã nhờ một số linh mục Ba Lan sang Việt Nam một thời gian khá dài để cố vấn cho chính phủ Việt Nam Dân Chủ thời ấy về các chính sách liên quan đến giáo hội công giáo vì dân chúng Ba Lan hầu hết đều là công giáo và quốc gia này khi ấy là đồng minh của Hà Nội.

Các chi tiết của việc cố vấn này ra sao và nó có ảnh hưởng gì với giáo hội Việt Nam bấy lâu, chỉ những ai trực tiếp tham gia và Ban Tôn giáo Chính phủ mới biết rõ. Tuy nhiên trong năm 2007 vừa qua, khi tin tức về những chuyện làm nội gián cho cộng sản Ba Lan có liên quan đến một số tu sĩ nước này được báo chí công bố, rất có thể đã khiến nhà nước Việt Nam cảm thấy hơi “nhột”.

Về phần giáo hội, tin trên chắc hẳn đã khiến ai nấy đều ngỡ ngàng vì chuyện “con sâu làm rầu nồi canh” Tuy nhiên từ chuyện này, khi nhìn lại giáo hội mình càng thấy có lý do để tự hỏi, chiêu bài “công giáo và dân tộc” được nói đến bấy lâu liệu sẽ giống với giáo hội Ba Lan?

Chiêu bài “dân tộc” núp bóng đạo công giáo đã đến lúc cần phải chấm dứt!

Hai chữ “dân tộc” được gắn liền với “công giáo” khiến cho mọi người thoạt nghe dễ lầm tưởng vai trò của đạo này được đảng nâng lên tầm vóc quốc gia, được quan tâm ngang hàng với những chuyện quốc gia đại sự khác. Việc ai đó đặt tên cho tờ báo công giáo quốc doanh là “công giáo và dân tộc” cũng không nằm ngoài toan tính này.

Nhưng tiếc cho “thiện ý” của họ vì dân tộc và tôn giáo là hai thế giới hoàn toàn tách biệt nhau. Cả hai tuy đều mang những ý nghĩa tinh thần hết sức cao đẹp và cùng tồn tại trong một quốc gia, nhưng không vì sự chung sống ấy mà có thể hiểu một cách mơ hồ trộn lẫn hai cái tốt lại với nhau vẫn làm nên “sản phẩm” vô hại. Về mặt logic nó chẳng còn đúng như khi ta làm toán, “cộng” đi với “cộng” luôn cho ra giá trị dương.

Bởi kết quả của một sự pha trộn như vậy không còn lệ thuộc vào bản chất tốt xấu hay tính âm dương của từng thành phần mà ý nghĩa của chúng mới là điều cần phải xem xét cẩn trọng.

“Dân tộc” được dùng để chỉ về một tập thể nhiều người có chung giống nòi, biểu hiện bằng sự tương đồng về đặc điểm màu da, vóc dáng, chung một phong tục tập quán và một lịch sử gắn liền với một vùng lãnh thổ nhất định nào đó. Vì vậy ý nghĩa của hai từ “dân tộc” chỉ có giới hạn trong phạm vi một quốc gia, đó là chưa nói đến việc trong mỗi quốc gia còn có thể có nhiều dân tộc hay sắc dân khác nhau cùng chung sống.

Ngược lại, “tôn giáo” vì không được làm nên bởi xương thịt, cũng chẳng có thói quen tập quán như con người, nên không phải mang trên mình bất cứ đặc điểm, đường nét riêng của dân tộc, quốc gia nào. Tầm vóc tôn giáo theo đà phát triển của nhân loại, nay đã vượt ra khỏi biên giới mọi quốc gia. Đạo Công giáo, Phật giáo, Hồi giáo v.v… đang hiện diện ở khắp các lục địa.

Sự khác biệt rõ như ban ngày là vậy nhưng tại sao đảng Cộng sản Việt Nam lại cứ muốn pha trộn cả hai chung lại với nhau như pha chế món cooktail để làm gì? Thưa, không gì hơn là nhằm làm giảm bớt tính bao quát và nhạt bớt chất tinh túy của các tôn giáo, biến tôn giáo trở thành một thứ đạo bé nhỏ hơn, nằm lọt trong tầm kiểm soát của chính quyền.

Họ những tưởng cái trò chơi chữ khá “lưu manh” có phần tinh tế ấy sẽ làm khó cho mọi người nhận ra cái bản chất bất lương của họ, vì thế mà cho đến nay đảng Cộng sản Việt Nam vẫn còn đem ra áp dụng. Bằng chứng là mỗi khi có các sự kiện lớn của giáo hội truyền thông trong nước do đảng kiểm soát cần phải đưa tin, chúng ta đều nghe rất quen điệp khúc “giáo hội đồng hành cùng dân tộc” “sống tốt đạo đẹp đời” được nhai đi nhai lại không mệt mỏi.

Mà đồng hành với dân tộc là gì? làm sao có thể đồng hành với dân tộc nếu giáo hội Việt Nam chưa ly khai khỏi tòa Thánh Vatican? “Đẹp đời” là phải tuân phục những gì đảng nói kể cả việc sai nhưng Chúa Giêsu lại bảo “một tôi không thể cùng lúc làm tớ cho hai chủ” hơn nữa đường lối của Hội Thánh cũng chẳng song song cùng chiều với những chính sách họ ít nhất là về các quan điểm tôn giáo, vậy làm sao đẹp cả hai theo ý họ muốn?

Điều này cũng còn lý giải được vì sao các nhà nước cộng sản Việt Nam, Trung Quốc cho đến nay vẫn không chấp nhận việc tòa thánh Vatican chọn và phong chức cho các giám mục mà không tham khảo họ và đây chính là một trong số những trở ngại lớn nhất trong việc thiết lập bang giao mà sau 15 lần gặp gỡ vẫn chưa đi đến đâu.

Vì vậy, con xin các đấng giáo quyền và mọi người có đạo đặc biệt lưu ý đến thâm ý của chính quyền Việt Nam mỗi khi nghe họ dùng hai từ “dân tộc” đi kèm cùng đạo công giáo chúng ta, xin đừng thờ ơ lẫn lầm tưởng đó là điều vinh dự cho giáo hội.

(Một giáo dân Sàigòn)
Alfonso Hoàng Gia Bảo

Publié le 24/06/2008 à 21:32
Par clb-vh

Thư Của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế Gởi TT Bush Nhân Dịp Nguyễn Tấn Dũng Thăm Hoa Kỳ


 

Bài báo của BS Quế trên New York Post

Việt
Nam Cần Có Tự Do Ngay.

Nguyễn Đan Quế

LGT:

Vào đúng ngày Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Thống Bush tiếp kiến tại Bạch Ốc (24-6-08), một bài báo của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế từ Việt Nam đã xuất hiện trên báo New York Post. Đây là nhật báo kỳ cựu nhất tại Thành Phố New York, ra đời từ hơn 200 năm nay, và là một trong 10 tờ báo lớn nhất tại Hoa Kỳ. Qua bài báo này, BS Quế đã nói tới một sự thay đổi cần thiết mà ông Dũng, với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, có thề làm được để cứu Việt Nam. Sau đây là bản dịch toàn thể bài báo.

24 tháng 6, 2008: Hôm nay thế nào cũng có biểu tình phản đối Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhân dịp ông gặp Tổng thống Bush. Nhưng chắc chắn là ông Dũng vẫn cảm thấy dễ chịu hơn khi ở nước ngoài, vì ở trong nước, công chúng đang gia tăng bất mãn, do kinh tế xáo trộn.

Nhưng cuộc khủng hoảng cũng đem đến cho ông Dũng một cơ hội to lớn. Đó là cơ may chấp nhận nới rộng thể chế chính trị để đi vào lịch sử như một nhà cải cách.

Việt Nam đã vui hưởng sự tăng trưởng mạnh mẽ trong mấy năm qua, và việc được gia nhập Tổ chúc Thương mại Thế giới (WTO) là bước tiến vững vàng trên đường hội nhập kinh tế toàn cầu. Nhưng công cuộc đổi mới của ông Dũng đang gặp khó khăn dẫn đến việc dân chúng bị khốn khó bởi đủ thứ tệ hại.

Lạm phát tăng 25% vào tháng Năm, với giá thực phẩm đắt hơn 42% so với cùng thời gian vào năm ngoái. Tỉ lệ thất nghiệp cao. Giá dầu quốc tế nhảy vọt tăng thêm sự khốn khó – cùng lúc với đồng đô la suy yếu, khiến giá trị số tiền người Việt gửi về từ ngoại quốc bị giảm sút.

Và tất cả những chuyện này giúp phơi bầy một vấn đề lớn hơn – đó là một guồng máy nhà nước đàn áp đã thành trở ngại chính cho tiến bộ.

Nhà cầm quyền hầu như bất lực không thể kiểm soát được nạn lạm phát; hệ thống giáo dục không dậy cho giới trẻ những kỹ năng cần thiết cho một nền kinh tế toàn cầu.
Những khoản đầu tư khổng lồ nhà nước ném vào các công ty quốc doanh kém hiệu năng (đã không mang lại lợi nhuận mà còn bị thua lỗ nặng nề). Lạm dụng quyền hành như truất hữu đất đai mà không bồi thường xứng đáng càng ngày càng trở nên thịnh hành.

Người Việt gia tăng thái độ bất mãn – từ hình thức dản dị như bất hợp tác, tới những cuộc đình công tại các xí nghiệp trên toàn quốc.

Nhà cầm quyền đáp ứng bằng cung cách cố hữu – bắt giữ các nhà vận động, bloggers tự do, luật sư, doanh nhân, sinh viên, nông dân và công nhân.

Việt Nam vẫn có tiềm năng lớn mạnh. Năm ngoái, người Việt hải ngoại gửi về nước cho gia đình hơn 7 tỉ đô la – một con số đáng kể giúp cho nền kinh tế tăng tốc. Các nguồn viện trợ hoặc cho vay từ nước ngoài hứa giúp hàng triệu triệu đô la. Và chỉ mấy tháng đầu năm nay, vốn ngoại quốc trực tiếp đầu tư đã lên tới 15.7 tỉ.
Tóm lại, trở ngại mà ông Dũng phải đối phó không phải là thiếu những người muốn đầu tư mà là một guồng máy cai trị quan liêu, cứng nhắc thách đố và vô trách nhiệm.

Hãy nhìn vào vụ tham nhũng nổi tiếng gần đây nhất tại Việt Nam, mà một số viên chức cao cấp trong chính quyền đã lấy công quỹ -- gồm cả một phần tiền ngoại quốc viện trợ -- để chơi cá độ bóng đá.

Nhiều viên chức đã bị truy tố ra tòa và lãnh án về tội lạm dụng công quỹ, lại còn hối lộ để chạy án.

Nhưng rồi, vào tháng trước, hai nhà báo từng phanh phui vụ tham nhũng này đã bị bắt – điều mà hầu hết người Việt cho là một vụ cửa quyền trả thù.
Quốc gia hầu như sẽ vô phương đối phó với tham nhũng cũng như quy trách nhiệm cho giới thẩm quyền nếu các nhà báo đưa ra ánh sáng những vụ làm bậy lại bị đe dọa bằng tù đầy
.
Đây là cơ hội của ông Dũng – nếu ông biết năm lấy. Ông cần tỏ cho Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam thấy rằng điều hành tất cả những rắc rối trong một xã hội tăng trưởng mau lẹ sẽ dễ dàng hơn, nếu có một thị trường tự do về quan điểm (opinions), cũng như về hàng hóa và dịch vụ.

Chính phủ sẽ phải đối phó với những khó khăn về kinh tế bằng một vài quyết định cứng rắn. Nhưng những quyết định này sẽ dễ được dân chúng chấp nhận, nếu họ cảm thấy có tiếng nói trong việc hình thành chúng.

Còn đợi gì nữa? Bằng cách dùng những khó khăn này để mở rộng, ông Dũng có thể giúp mang lại sự ổn định và thịnh vượng cho Việt Nam. Bằng cách thay đổi tình trạng trì trệ hiện nay, Hà Nội có thể an tâm rằng giao động không biến thành bạo động – điều mà chẳng ai muốn, ít nhất là các nhà đầu tư ngoại quốc đã bỏ vốn ra hàng trăm triệu đô la.

Và bằng cách mở rộng, ông Dũng sẽ giúp cho người Việt hoàn thành được điều mà hàng trăm triệu dân láng giềng đã có, là tự do.

Đây cũng là cơ hội độc nhất đối với Hoa Kỳ. Ảnh hưởng của Hoa Kỳ (phần chính qua gia tăng đầu tư) sẽ là tác nhân thực sự và duy nhất để thay đổi đất nước hiện nay. Việt Nam rất cần tới ảnh hưởng đó để tiếp tục.

Nhân dân Việt Nam cần gia tăng giao thương và vốn đầu tư ngoại quốc để chúng tôi có thể cải tiến hệ thống giáo dục và đưa dân tộc chúng tôi ra khỏi cảnh nghèo khó. Nhưng chúng tôi cũng cần các nhà đầu tư lên tiếng giúp chúng tôi về sự cần thiết cải tổ để tăng thêm sự minh bạch và trách nhiệm – và giúp chúng tôi xây dựng một Việt Nam dân chủ với phẩm giá và các quyền của người dân được tôn trọng.

Người Việt Nam chúng tôi muốn thay đổi. Chúng tôi biết nhà cầm quyền không thể phủ nhận mãi mãi các tự do của chúng tôi. Và nhân dân Việt Nam mong muốn các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ về kinh tế và chính trị có cơ hội nhắc nhở Thủ Tướng Việt Nam về sự thật đó trong các buổi gặp gỡ tuần này.

Nhà vận động dân chủ Việt Nam Nguyễn Đan Quế đã trải qua hai mươi năm trong tù. Ông hiện đang bị canh gác tại gia ở Sài Gòn.
Dịch từ nguyên văn tiếng Anh “Why Vietnam Needs Freedom Now”, trên trang binh luận (Op-Ed) của báo New York Post,

ngày 24-6-2008
.
Đinh Từ Thức chuyển ngữ.

OPEN LETTER TO PRESIDENT GEORGE W. BUSH
ON THE OCCASION OF THE VISIT OF THE
SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM PRIME MINISTER NGUYEN TAN DUNG


President George W. Bush
The White House
Washington, DC
June 24th, 2008


Dear President Bush:

The Vietnamese government currently encounters major problems that they are incapable of resolving, including multiple economic and social issues. These problems include an inflation rate of 25%, rampant corruption that expands the widening gap between the rich and the poor, human trafficking, conceding land to China, a failed education system, and most of all the lack of basic human rights and civil liberties. There is deep resentment and distrust of the Hanoi regime by the Vietnamese people because of ineffective governance and their inability to support the people's daily needs. Across the country, there is pressure building up demanding for a major change in the current political system. Upon the occasion of this visit, we believe that you, Mr. President, should encourage Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung to take this golden opportunity to reform his government. There are specific issues that we would like to be raised during your discussion with Mr. Nguyen Tan Dung:

1. Immediate and unconditional release of all political prisoners, and stop all harassment of former prisoners.
2. Immediate restoration of the basic human rights and civil liberties of the Vietnamese people, including freedom of religion, freedom of speech, freedom of information and press, freedom of association, and freedom of movement.
3. Abolition of Article No. 4 of the Vietnamese Constitution which gives the Vietnamese Communist Party supremacy over the population.
4. To accept a multi-party system and to set a specific time table for free and fair elections under the supervision of the United Nations.
5. To return property rights to the people, especially farmers.
6. To allow collective bargaining for workers as a first step to the formation of independent labor unions to meet the International Labor Organization's standards; and to be enforced by U.S. companies in Vietnam to certify that they meet the criteria under the U.S. labor's laws.
7. The Vietnamese government must take steps toward correcting critical human trafficking and labor trafficking crimes.
8. To reform the legal system and to repeal specific criminal codes including Article Numbers 73 and 88. To fight corruption by improving accounting transparency and conforming to international legal accountability.
9. To renovate the education system with specific programs and assistance from the U.S. government and private sector.
10. To guarantee equal protection under the law to all Vietnamese, regardless of religious belief, political philosophy, or previous associations. To stop all the discrimination of the former veterans of the Republic of Vietnam, to improve their daily living necessities, and to allow the Vietnamese overseas to assist them and to rebuild the Veterans Cemetery Bien Hoa, as a historical heritage site.

Dear Mr. President, this is the right time for Mr. Nguyen Tan Dung to undertake the courageous task to embrace change, to open up the political system, and to go down in history as a reformer.

Respectfully yours,

Signatories

1/ The Non Violent Movement For Human Rights in Vietnam ( Representative: Nguyen Dan Que, M.D., Saigon, Vietnam).

2/ The Rallying For Democracy ( Nguyen Dan Que, M.D , President, Saigon, Vietnam).

3/ Bloc 8406- Supporters of Manifesto of Freedom& Democracy For Vietnam ( Representatives: Mr. Do Nam Hai, Sagon, Vietnam; Father Phan Van Loi, Hue, Vietnam; Mr. Tran Anh Kim, Thai Binh, Vietnam; Mr. Nguyen Xuan Nghia, Hai Phong, Vietnam; Prof. Nguyen Chinh Ket, currently on mission in USA).

4/ Alliance For Democracy and Human Rights For Vietnam ( Representatives: Mr. Do Nam Hai; Mr. Tran Anh Kim; Prof. Nguyen Chinh Ket).

5/ Vietnamese Political and Religious Prisoners Friendship Association ( Founded by The Venerable Thich Thien Minh. Representative: Mr. Pham Tran Anh, Executive Director of the oversea Chapter, California).
6/ The Group of Arbishop Nguyen Kim Dien ( Representatives: Father Chan Tin; Father Nguyen Huu Giai; Father Phan Van Loi).

7/ Nguyen Thanh Giang, Ph. D., Vietnam Human rights Activist, Hanoi, Vietnam.

8/ The International Committee To Support The Non Violent Movement For Human Rights in Vietnam
( Representative: Nguyen The Binh, M.D. , Mc Lean, USA).

9/ Vietnam Human Rights Network ( Mr. Nguyen Thanh Trang, President, San Diego, California).

10/ Vietnamese Community of Washington DC, MD and VA ( Mr. Ly Van Phuoc, President, Maryland).

11/ Vietnamese Americans Community in The USA ( Representative: Truong Ngoc Tich, M.D, Dallas Texas).

12/ Coalition of Vietnamese Veterans Association ( Mr. Doan Huu Dinh, President, VA).

13/ Vietnam National Party/ Coordinating Council ( Mr. Tran Tu Thanh, Chairman, VA).

14/ Vietnam Populist Party ( Mr. Nguyen Cong Bang, Secretary General, Houston, Texas).

15/ Viet Tan Party ( Representative: Mr. Hoang Tu Duy, Washington, D.C.)

16/ International Institute For Vietnam ( Mr. Doan Viet Hoat, Ph.D, Chairman, Annandale, VA).

17/ Vietnamese Writers Abroad PEN Centre ( Mr. Son Tung, President).

18/ National Institute of Administration Alumni Association , East Coast ( Mr. Nguyen Kim Huong Hoa. President).

19/ Vietnam Exodus Foundation ( Representative: Mr. Tuong Thang, California).

20/ Vietnamese Senior Citizens in the Washington Metropolitan Area Association ( Mr. Nguyen Dinh Ky,
President, VA).

21/ King Hung oversea Foundation ( Mr. Nguyen Xuan Nghia, Esq, Chairman).

22/ Vietnamese American Voters Association ( Mrs. Jackie Bong Wright, President, VA).

23/ Free Vietnam Committee, Southwest USA Chapter ( Mr. Pham Huu Phu, Chairman, Ca).

24/ The Vietnam history Study Network Lichsuviet.com ( Representative: Trinh Quoc Thien, Esq).

25/ Vietnamese Veterans Association of Ontario, Canada (Mr. Nguyen Van Tan, President, Toronto, Canada).

26/ Vietnamese Human Rights Association in Toronto ( Mr. Duong Van Anh, President, Toronto, Canada)

27/ Committee For The Release Of Political Prisoners in Vietnam ( Tu Uyen , M.D., Montreal, Canada).

28/ Vietnamese Community in Montreal, Canada ( Tran Dinh Thang, M.D., President).

29/ Alliance For Democracy in Vietnam ( Representative: Mr. Le Minh Tuan, Toronto, Canada).

30/ Committee to Support The Movement For Democracy in Vietnam ( Representative: Mr. Tran Minh Thanh, Canada).

31/ Vietnam Reform Party, Toronto Chapter ( Representative: Mr. Nguyen Huy Tam, Toronto, Canada).

32/ The Elderly Vietnamese Association of Mississauga, Canada ( Representative: Mr. Tran San, Canada).

33/ The Lao New Generation Democracy Movement LGD (Representative Dr. Richard V. Saisomorn).

34/ Internet Radio: Rallying For Democracy ( Representative: Quan Nguyen, M.D., Falls Church, VA).

35/ Mr, Do Ngoc Phu, Esq, Annandale, VA.

36/ Mr. Doan Thanh Liem, Esq, California.

37/ Nguyen The Huy, M.D. , Toronto, Canada.

38/ Thieu Do, M.D., Annandale, VA.

Publié le 24/06/2008 à 20:28
Par clb-vh





McCain-Obama: Hiệp Một 


VŨ LINH
 
...Chiến lược nào thất bại hay thành công sẽ là yếu tố quyết định cho cuộc bầu tháng Mười Một...

Bây giờ thì cuộc chạy đua trong nội bộ hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa đã chấm dứt. Đã đến lúc chúng ta nhìn vào cuộc bầu cử tháng Mười Một tới, là cuộc chạy đua giữa hai thượng nghị sĩ, McCain bên Cộng Hòa và Obama bên Dân Chủ.

Từ đây đến đó còn gần năm tháng. Mà năm tháng trong chu kỳ chính trị Mỹ thì không khác gì năm năm hay hơn nữa. Còn rất xa, và rất nhiều chuyện có thể xẩy ra, thay đổi hoàn toàn cuộc diện. Cách đây sáu tháng, vào đầu năm nay, ai dám nói trẻ đen Obama sẽ loại được bà già trắng Hillary?

Nhưng không phải vì vậy mà chúng ta không có quyền bàn góp để đoán mò xem ai có nhiều hy vọng hơn ai. Quyền đoán mò là quyền của tất cả mọi người. Và bất cứ ai cũng có quyền đồng ý hay khác ý.

Năm nay có thể nói là một đại họa cho phe Cộng Hòa. Chưa bao giờ tình hình lại thuận lợi cho phe Dân Chủ và bất lợi cho phe Cộng Hòa như bây giờ. Cuộc chiến Iraq chưa ngã ngũ. Kinh tế đi vào chu kỳ khủng hoảng với giá nhà tuột dốc nhanh nhất từ mấy chục năm nay, trong khi giá xăng mỗi ngày mỗi phá một kỷ lục mới. Các dân biểu và nghị sĩ Cộng Hòa thì bị dính líu vào đủ chuyện lem nhem, từ tham nhũng tiền bạc đến các chuyện tình dục nhơ nhớp.

Trong mấy tháng đầu năm, có ba cuộc tranh cử dân biểu địa phương tại Illinois, Louisiana và Mississippi. Tất cả đều là những căn cứ địa vững chắc của Cộng Hòa từ mấy chục năm nay. Ấy vậy mà các ứng viên Cộng Hòa đều thua tuốt luốt tại cả ba nơi. Một dấu hiệu không thể nào rõ ràng hơn về sự tuột dốc của Cộng Hòa.

Phần lớn dân Mỹ, do sự dẫn dắt của phe Dân Chủ và báo chí cấp tiến, đổ hết cả mọi lỗi lên đầu Tổng Thống Bush nên ông bị chống đối tới mức kỷ lục chưa từng thấy trong lịch sử cận đại Mỹ. Công bằng mà nói thì ông Bush không có đủ quyền hành ngăn chận các ngân hàng cho vay bừa bãi, nhất là khi quốc hội dưới thời Clinton ra luật nới lỏng sự kiểm soát để giúp càng nhiều người có thể mua được nhà càng tốt. TT Bush cũng chẳng đủ khả năng ngăn chận các ông Ba Tàu và Ấn Độ tư bản hoá tối đa, mua xe ào ào khiến xăng nhớt thế giới lên giá không ngừng, trong khi quốc hội ra luật cấm khai thác thêm mỏ dầu tại Mỹ. Quốc hội là cơ quan quyết định ngân sách quốc gia theo Hiến Pháp Mỹ, dù vậy, Bush vẫn bị quốc hội tố là thủ phạm gây thâm thủng ngân sách vài trăm tỷ.

Hầu hết các dân biểu nghị sĩ Dân Chủ bỏ phiếu cho Bush đánh Iraq, nhưng cũng chính những người này bây giờ tố Bush đánh Iraq bất hợp pháp.

Không cần biết phân bua đúng hay sai, chỉ biết Bush làm tổng thống thì phải chịu trách nhiệm về những gì xẩy ra dưới triều đại của mình. Cũng công bằng thôi. Nếu mọi sự đều tốt đẹp thì ông có quyền kể công, còn không thì ráng nghe chửi vậy. Đó là quy luật tiền định trong chính trị Mỹ từ hồi nào đến giờ.

Ông già trắng John McCain ra tranh cử, đại diện cho phe Cộng Hòa trong những điều kiện bất lợi nhất, trong khi ông trẻ đen Barack Obama, đại diện cho phe Dân Chủ lại là người thừa hưởng những điều kiện thuận lợi nhất.

Một cách ngắn gọn, Obama có bốn yếu tố thuận lợi rất lớn mà McCain không có: dân Mỹ chán ngấy Cộng Hòa, Obama là hình ảnh một lãnh tụ mới mẻ, hăng hái sung sức, dư thừa tiền bạc và được sự hậu thuẫn mạnh mẽ của giới truyền thông cấp tiến, gồm mấy đài truyền hình chính như ABC, CBS, NBC và CNN, và các tờ báo lớn như hai tuần báo Time, Newsweek, và ba nhật báo New York Times, Washington Post, Los Angeles Times.

Như vậy, đúng ra thì ông Obama phải là người có hy vọng thắng rất xa đối phương. Nhưng thực tế cho thấy trong tất cả các cuộc thăm dò dư luận, có khi ông McCain thắng ông Obama ba điểm, có khi ngược lại, Obama thắng McCain năm điểm. Như vậy thì cứ coi như là hai bên ngang ngửa nhau thôi.

Tình hình bất lợi cho Cộng Hòa như vậy mà hai ứng viên ngang ngửa nhau thì cũng có thể nói là Obama đang ở thế yếu, và McCain trong thế mạnh. Dick Morris, một cựu cố vấn chính trị của TT Clinton, đã nhận định: “Cái đảng ở trong tư thế mạnh đã lựa một ứng viên yếu nhất, trong khi cái đảng trong tư thế yếu đã lựa một ứng viên mạnh nhất”.

Đảng Cộng Hòa ý thức được sự thất thế nên lựa ứng viên mạnh nhất để cố giữ Tòa Bạch Ốc. Đảng Dân Chủ ỷ lại vào thế tất thắng nên muốn “làm lịch sử”, đưa một phụ nữ hoặc một người da đen lên làm tổng thống.

Mà tại sao McCain lại là một ứng viên mạnh nhất?

Thượng nghị sĩ McCain là một ứng viên có thể nói là gần hoàn hảo, gần như lý tưởng cho Cộng Hòa. Ông là người hùng, đã hy sinh nhiều cho đất nước. Can trường, thẳng thắn, đầy đủ tư cách và kinh nghiệm quân sự cũng như kinh nghiệm chính trị, rất có uy tín và được nể phục trong quốc hội. Sẵn sàng hợp tác với phe Dân Chủ để làm ra chuyện. Ông giải ngũ và tham gia chính trường khi Obama còn đang mài đũng quần tại trường trung học. Ông lại được sự hậu thuẫn của phe Cộng Hòa ôn hòa và các khối độc lập không thuộc đảng nào.

Một người từng trải. Nhưng có thể nói từng trải hơi quá nhiều với cái tuổi hơn 72. Cái tuổi mà phần lớn thiên hạ đã lo về câu cá làm vườn. Hiện giờ thì ông có vẻ vẫn khỏe lắm, nhưng chẳng ai dám bảo đảm ông sẽ đủ sức chịu đựng bốn năm làm tổng thống, hay đủ sáng suốt để lấy quyết định. Ông McCain đã khéo léo lái vấn đề, xỉa mũi dùi về phía Obama để nhấn mạnh ông này “quá trẻ và thiếu kinh nghiệm”.

Điều phiền hơn nữa, ông quá gần TT Bush trong lập trường về Iraq, phá thai, hôn nhân đồng tính… khiến phe Dân Chủ gọi ông là “Bush nhiệm kỳ ba”. Nhưng rất nhiều người không tin lập luận này vì trong quá khứ, ông McCain đã chống đối TT Bush trên nhiều vấn đề quan trọng, như chiến lược Iraq, thuế, bảo vệ môi sinh, gây quỹ cho đảng, ngân sách Nhà Nước, Katrina, tra tấn tù khủng bố… Một bằng chứng khá rõ: phe bảo thủ cực hữu triệt để ủng hộ TT Bush, nhưng lại chống McCain mạnh mẽ.

Ông không phải là người hoàn hảo, nhưng rõ ràng ông là ứng viên mạnh nhất mà Cộng Hòa có thể đưa ra.

Còn ông Obama, tại sao lại là một ứng viên yếu?

Nói câu này ra thế nào cũng có nhiều người phản đối. Ông Obama là ngôi sao đang sáng rực dưới bầu trời Dân Chủ. Trẻ tuổi, tài cao, nói năng như pháo nổ, hứa hẹn một tương lai rực rỡ chưa từng thấy cho nước Mỹ. Mỗi lần mít-tinh là thu hút cả chục ngàn người nghe. Ông là người lôi cuốn được hàng trăm ngàn thanh niên thanh nữ trẻ, lần đầu tiên trong đời họ, hăng hái tham gia vào sinh hoạt chính trị Mỹ. Hậu thuẫn của ông cũng được thể hiện qua việc cho đến nay ông đã thu được hơn hai trăm triệu đô tiền yểm trợ, một kỷ lục chưa ai đạt được. Như vậy sao lại gọi là yếu nhất?

Thật ra, khối dân ái mộ Obama tuy hăng hái, ồn ào, mà lại không đại diện cho đa số cử tri Mỹ. Chúng ta cần nhớ là chỉ mới có khoảng 15% dân Mỹ tham gia vào các cuộc bầu sơ bộ, còn lại chưa lên tiếng cho đến khi tổng tuyển cử tháng Mười Một tới. Nếu coi như ba ứng viên Obama, Hillary và McCain xấp xỉ ngang nhau, thì mỗi người chỉ mới được phiếu của 5% dân Mỹ thôi, tức là trên dưới 15 triệu người trong cái xứ 300 triệu dân này.

Cái liên minh mà Obama thành lập được là một liên minh của năm khối: dân da đen, trí thức cấp tiến, sinh viên khá giả, các thành phần chống chiến tranh Iraq, và giới truyền thông cấp tiến. Đây không là lần đầu tiên trong chính trị Mỹ có một liên minh như vậy, mà là lần thứ hai rồi.

Năm 1972, khi đại diện phe Dân Chủ, thượng nghị sĩ George McGovern cũng đã tạo được một cuộc tập hợp tương tự. Ông ra tranh cử đối diện với đương kim tổng thống Richard Nixon. Ông thu hút được sự ủng hộ hăng say, gần như điên cuồng, của giới trẻ và trí thức phản chiến, của dân da màu và cũng lôi cuốn được cả chục ngàn người đến nghe ông nói chuyện, đồng thời cũng được cổ võ bởi giới truyền thông cấp tiến đang đánh Nixon tơi bời vì cuộc chiến Việt Nam và khủng hoảng dầu xăng, y hệt tình trạng hiện nay.

Nhưng kết quả cuộc bầu tổng thống năm đó cho thấy rõ sức mạnh thực sự của liên minh này: McGovern thua Nixon trên 49 tiểu bang, chỉ thắng khít nút được có đúng một tiểu bang Massachusetts, tiểu bang cấp tiến nhất Mỹ (và District of Columbia, là thủ đô Washington, một thành trì kiên cố của khối cử tri da đen). Dân Mỹ nói chung chống chiến tranh vì bản tính hiền hòa lương thiện, nhưng họ cũng không muốn cuốn cờ tháo chạy như McGovern chủ trương. Hay Obama chủ trương hiện nay.

Ông McGovern cũng thua vì liên minh của ông đã không thu hút được các khối cử tri lớn khác như dân trung lưu và lao động Mỹ trắng, giới trung niên và lão niên, giới phụ nữ, thanh niên không là sinh viên đại học, và những thành phần không phải dân thành thị mà sống ở thôn quê, các tỉnh nhỏ, và ngoại ô các thành phố lớn.

Kinh nghiệm của McGovern không khỏi làm nhiều người nghĩ đến trường hợp của Obama ngày hôm nay. Nhất là khi nhìn vào những chiến thắng của bà Hillary lúc cuối mùa bầu sơ bộ.

Trước hết, những chiến thắng sau này chứng minh Obama chỉ thắng được lúc đầu mùa tranh cử khi còn ít người biết đến, sau này khi càng nhiều người biết rõ ông hơn - đặc biệt là sau khi liên hệ của Obama với các mục sư quá khích Wright và Pfleger, giáo sư khủng bố Ayers, và tài phiệt đang ngồi tù Rezko được khui ra - hậu thuẫn càng ngày càng yếu, nhất là tại các tiểu bang lớn.

Quan trọng hơn nữa, và đây cũng là điểm mà Hillary muốn nhấn mạnh: những chiến thắng sau này của bà chứng tỏ Obama đã và sẽ không được sự hậu thuẫn của thành phẩn chủ lực của Dân Chủ: lao động Mỹ trắng (white blue-collars) .

Trước hết, phải nói về thực tế bầu cử Mỹ. Chúng ta cần ghi nhận là theo thể thức bầu tổng thống của Mỹ, kết quả từng tiểu bang mới có tính cách quyết định, chứ không phải tổng số phiếu của cả nước. Al Gore thu được nửa triệu phiếu nhiều hơn Bush mà vẫn thua.

Do đó, trên nguyên tắc, đây là cuộc bầu cử trên năm mươi tiểu bang. Nhưng có những tiểu bang chắc chắn sẽ bầu cho Cộng Hòa – như Texas, các tiểu bang Tây-Bắc, và Miền Nam - và những tiểu bang 100% Dân Chủ - như California, New York, Massachusetts, Illinois. Do đó, thực tế mà nói thì cuộc chạy đua được quyết định tại chừng nửa tá tiểu bang, trong vòng đai đại hồ - còn được gọi là vòng đai rỉ xét, Rust Belt, vì là khu kỹ nghệ nặng bị đào thải - như Ohio, Pennsylvania, Kentucky, Missouri, West Virginia, Michigan. Thắng trong đa số các tiểu bang này là đắc cử tổng thống.

Giản dị và dễ hiểu.

Đây là dựa trên kinh nghiệm của TT Clinton (Clinton cả hai lần đều thắng tại cả sáu tiểu bang) và TT Bush (Bush cả hai lần đều thua tại Pennsylvania và Michigan, mà thắng tại các tiểu bang còn lại).

Các tiểu bang vừa nêu trên là nơi có sự tập trung lớn của khối trung lưu và lao động Mỹ trắng. Cho đến nay, các cuộc tranh cử với bà Hillary và thăm dò dư luận cho thấy Obama rất yếu tại tất cả các tiểu bang huyết mạch ấy. Đã yếu ngay trong khối Dân Chủ thì làm sao “lấn đất dành dân” bên Cộng Hòa được?

Tại Kentucky, trong một cuộc thăm dò dư luận của đài CNN, chỉ có một phần ba (33%) cử tri Dân Chủ của bà Hillary nói là sẽ bỏ phiếu cho Obama nếu ông là ứng viên của Dân Chủ. Một nửa sẽ đào ngũ qua bên McCain, phần còn lại sẽ không đi bầu. Đó là chưa nói đến Florida, một tiểu bang then chốt đã mang về chiến thắng cho Bush năm 2000. Tại đây, McCain hiện đang thắng Obama ít ra là mười điểm.

Một điều đáng quan ngại nữa cho Obama là trong cuộc chạy đua với bà Hillary, ông thắng phần lớn nhờ hậu thuẫn của một thành phần chủ lực trong đảng Dân Chủ: dân da đen. Nhưng khối da đen chỉ là 11% số cử tri cả nước, mà lại tập trung ở các tiểu bang miền Nam, là nơi mà đa số cử tri sẽ theo Cộng Hòa.

Có một yếu tố tối kỵ mà ai nói đến cũng phải uốn lưỡi bẩy lần để làm sao nói cho nó “phải đạo chính trị” (politically correct). Đó là vấn đề kỳ thị da đen. Nói huỵch tẹt ra thì hiển nhiên rất nhiều ông bà Mỹ trắng chưa chấp nhận một người đen làm tổng thống, dù không dám nói ra. Nếu được thăm dò ý kiến thì hầu hết sẽ nói sẵn sàng bỏ phiếu cho Obama để chứng tỏ mình tiến bộ, văn minh, không kỳ thị. Nhưng khi vào phòng phiếu, đứng một mình, họ lại bỏ phiếu khác. Hiện tượng này được báo Mỹ gọi là “hiện tượng Bradley”. Tom Bradley từng là thị trưởng Dân Chủ da đen rất có uy tín của Los Angeles (ngày nay, phi trường LAX có tên chính thức là Tom Bradley International Airport). Năm 1982, ông tranh cử thống đốc California, đối diện với một ứng viên Cộng Hòa da trắng.

Tất cả các cuộc thăm dò dư luận cho đến ngày cuối cùng trước ngày bầu cử dự báo ông sẽ đại thắng. Nhưng kết quả ông đại bại. Chứng tỏ rất nhiều ông bà Mỹ trắng miệng nói sẽ bầu cho ông da đen Bradley, nhưng khi bỏ phiếu thì lại bỏ phiếu cho ông da trắng đối thủ.

Bà Hillary cũng đã nhìn thấy hiện tượng ấy trong kỳ bầu sơ bộ ở New Hampshire. Trước ngày bầu, thăm dò dư luận cho thấy bà sẽ thua Obama ít ra là 12 tới 15 điểm. Rốt cuộc bà thắng Obama ba điểm. Trong các cuộc bầu ở Texas, Ohio, Pennsylvania, West Virginia, Kentucky và South Dakota gần đây cũng vậy. Tỷ lệ thắng của bà cao hơn hẳn các cuộc thăm dò trước ngày bầu.

Thất bại của bà Hillary cũng đã tạo ra một sự bất mãn lớn cho giới phụ nữ Mỹ trắng. Nếu ông McCain biết khai thác, ví dụ như chọn một phụ nữ ôn hòa đứng cùng liên danh, biết đâu sẽ chẳng lôi cuốn được nhiều bà Dân Chủ?

Có nhiều dư luận cho rằng nhìn vào tình hình chung bất lợi cho Cộng Hòa và cá nhân hai ứng viên có phần bất lợi cho Obama, có thể người ta sẽ thấy Cộng Hòa thắng trong cuộc bầu cử tổng thống trong khi Dân Chủ sẽ thắng lớn trong cuộc bầu cử quốc hội.

Tình trạng hiện hữu, trong hiệp đầu của cuộc chạy đua, còn cách đại hội của cả hai đảng khoảng hai tháng, cho thấy ông McCain có thế thượng phong hơn ông Obama. Nhưng chắc chắn tình hình sẽ thay đổi khi đảng Dân Chủ chính thức đoàn kết lại sau đại hội đảng cuối tháng Tám và sau khi phe bà Hillary kết hợp lại với phe Obama. Khi đó thế đứng của ông Obama sẽ mạnh hơn bây giờ nhiều. Tất cả tùy thuộc hai phe Obama và Hillary sẽ hợp tác với nhau đến mức độ nào.

Một vấn đề quan trọng hơn nữa: sự phân tách trên chỉ có giá trị dựa trên các cuộc bầu cử tổng thống từ năm 1992 đến 2004. Hiện nay, người ta đang thấy cả hai ứng viên Obama và McCain đang cố “vẽ” lại bản đồ chính trị Mỹ. Obama đang cố chen chân vào cứ địa Cộng Hòa, là các tiểu bang tây-bắc, và tranh thắng tại miền nam nhờ khối cử tri da đen. McCain thì lo lấn đất qua các khối dân Nam Mỹ và khối lao động Mỹ trắng. Chiến lược nào thất bại hay thành công sẽ là yếu tố quyết định cho cuộc bầu tháng Mười Một.

Chúng ta sẽ có dịp cập nhật thường xuyên biến chuyển của tình hình trong các hiệp tới của trận đấu (21-6-08).
 
VŨ LINH

 


Mes catégories
Mon calendrier
< Jun. 2008 >
L M M J V S D
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30      
Trafic
Noter ce blog :
1 5
5145 connectés
46694 visiteurs