|
Publié le 27/07/2008 à 16:38
Par clb-vh
Anh muốn quỳ dưới chân em Để cám ơn hai mươi mốt năm mặn nồng, tân khổ Lòng thủy chung như nhất Những vui buồn mình đã có nhau...
Anh muốn quỳ dưới chân em Như một người tình Quỳ dưới chân người yêu Tha thiết tỏ bày tiếng nói con tim
Để nghe tiếng lòng thổn thức Và thấy mình trẻ lại tuổi mười tám hai mươi
Anh muốn quỳ dưới chân em Để cám ơn Người Đã cho anh bốn đứa con ngoan
Kết quả của tình yêu thắm thiết Kỷ niệm một đời ở cõi thế gian
Anh muốn quỳ dưới chân em Để thì thầm những lời hình như vô nghĩa Bởi em biết không Chẳng có ngôn ngữ nào diễn tả cho cùng Tiếng noí trái tim anh
Em ơi! Tóc bạc mây bay Sông có thể cạn Đá có thể mòn Nhưng tình anh thương em thì muôn đời vẫn thế
Như từ tiền kiếp Và cả đến ngàn sau ...
Trần Phước Hải Chatsworth, CA 1985

Publié le 26/07/2008 à 23:43
Par clb-vh

ĐÀ NẲNG VẮNG EM Anh về Đà Nẳng tìm em Con đường Lê Lợi êm đềm ngày xưa Giờ còn ngây ngất nắng trưa Hằng in kỷ niệm ngày xưa chúng mình
Khu vườn nho nhỏ xinh xinh Nơi mình hò hẹn mối tình thơ ngây Hoang vu cỏ dại mọc đầy Anh ngơ ngẫn đứng nhìn mây nhạt nhoà
Mây bay về núi Sơn Chà Tiếng chim tu hú Tiên- Sa vọng về Nhớ em ngày đó tóc thề Yêu thêm Đà Nẳng đời nghe nặng buồn
Để hồn vương víu cô thôn Để tim đau thắt nỗi hờn núi sông Người ơi ! nước chảy đá mòn Tình người Đà Nẳng nặng lòng thuỷ chung
Con đò đưa khách sang ngang Rán chiều rực rỡ nhuộm vàng nước non Ta về một tấm lòng son Ngọn cờ Tổ Quốc cao hơn Ngủ Hành
Publié le 26/07/2008 à 20:14
Par clb-vh

Chim Ưng
Nương theo cơn gió bảo từ mùa hè năm 1975, người Việt Nam tự do hôm nay đã thắng " mặt trận" cờ Vàng tại Úc châu và cờ Cộng Động đã phất phới bay khắp nơi trên thế giới. Những kẻ trước kia có chức quyền cao, hồng y tu sĩ, hoàng bào tăng nhân trở cờ phản bội Cộng Đồng đã lộ mặt thật, những kẻ trước kia nằm vùng ' ăn cơm Quốc gia thờ ma cộng sản' mọi người cũng đã biết họ tên. Việt cộng( VC) đã để rơi mặt nạ" yêu nước, thương dân" hiện nguyên hình là bọn dã nhân có đuôi, trong lúc Người Việt hải ngoại làm lụng vất vả dành dụm gởi giúp thân nhân và không quên các anh chị em Thương Phế Binh, Dân nghèo bị thiên tai, chung góp giúp hội từ thiện tại Việt Nam thì các viên chức cai trị Việt cộng ăn chơi, mua sắm xe nhà triệu đô la, chúng nó tham nhũng, bóc lột dân nghèo, mua bán lao nô ra nước ngoài lấy tiền đầu bỏ túi riêng, mua bán trẻ em gái nhà nghèo đưa qua Cambôchia, Trungquốc, VC im lặng cuối đầu trước nổi nhục nhường đất Bản Giốc và nhị đảo Sa nhưng hảnh diện là " đỉnh cao trí tuệ loài người " bày mưu tính kế cướp đoạt tài sản của các giáo hội và dân oan, ngược đải thương binh và cựu quân của chính chúng nó. Người Việt hải ngoại ( NVHN) lưu vong yêu chuộng tự do, nương theo dông bảo đã sống sót và thế hệ thứ hai bay cao, thế hệ thứ hai đã hội nhập với xã hội văn minh và phục vụ Cộng Đồng không quên lá cờ Vàng của cha, ông. Ngu+o+`i Vie^.t Ha?i Ngoa.i đã chuyển bại thành thắng, mỗi khi viên chức bạo quyền VC ( không phải do dân bầu cử ) tùy tùng bầu đoàn thê tử đi nước ngoài mang theo bị gậy thì NVHN " tiếp rước " chúng nó rất "chu đáo" không để chúng ' múa gậy vườn hoang' và quen thói hống hách với dân oan trong nước, không còn vênh mặt phách lối, kiêu căn khi tiếp xúc với người Việt tự do khắp nơi trên thế giới. Trong lúc Cô Lê Thị Công Nhân, một nữ lưu chân yếu tay mềm không sợ quân dữ bỏ tù hành hạ, linh mục ốm yếu có tinh thần mạnh mẻ như Nguyển Văn Lý dám nói lên sự thật đã bị bạo quyền bắt giam , kêu le^n thì những giáo hội Việt Nam của Thần, Thánh linh thiêng im lặng . Lá cờ Vàng ba sọc đỏ nhờ Ơn Trên được Giáo Hoàng Công giáo ban phép lành và ưu ái choàng qua vai, sau cơn dông bảo họ đã mất tất cả, người Việt hải ngoại chỉ còn lá cờ Vàng để nhận ra nhau. Xin quí vị đồng hương giữ vững niềm tin vào lá cờ Vàng, lá cờ của Tự do Công bằng và Nhân bản ./.
Kim
Publié le 26/07/2008 à 04:12
Par clb-vh
Ước Gì Tôi Lấy Được Nàng... Thơ: Tôn Thất Phú Sĩ Nhạc: Nguyễn Ngọc Điệp Phối Âm: Giang Đông Ca Sĩ: Hồng Vân HỒNG VÂN DIỄN NGÂM Click vào đây

ƯỚC GÌ TÔI LẤY ĐƯỢC NÀNG
Ước gì Trong trái tim nàng Vẫn còn một chỗ Để dành cho tôi Ngại ngần Tôi gởi bài thơ Mong tim đón nhận Vần thơ vụng về
Ước gì Mái tóc nàng xanh Rẽ ngôi đường thẳng Để tôi lạc vào Mong manh Sợi tóc tơ hồng Trói chân tôi lại Cột đời đi hoang
Ước gì Trong mắt nàng buồn Cho tôi giọt lệ Nàng thường nhớ ai ? Lặng im Tôi lại ước thầm Lỡ mai tôi chết Lệ này riêng tôi
Ngu ngơ Mộng ước lên trời Hồn tôi lạc lõng Giữa đời mộng mơ
Ước gì tôi lấy được nàng * Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
( * ca dao)
Tôn Thất Phú Sĩ
I WISH I COULD MARRY HER
I wish In her heart There was still a place Reserved for me Hesitating I sent this poem Wishing to be accepted Unskillful poetry rimes.
I wish Her hair to be kept black With straight parting For me to be lost in Fragile Dodder hair Tied my feet Tied a vagabond life
I wish In her blue eyes Gave me teardrops Who she seemed so much missing Silently I hid my wish If tomorrow l'll die These tears reserved for me only
Stupid I wish to go to Heaven My soul will get lost In midst of life full of dream I wish I could marry her * To construct half circular pond for her feet washing ( * folklore song )
RGC 26-03 -2006

|
|
|
|
|
 TRANG NHÀ TÔN THẤT PHÚ SĨ Click

Publié le 24/07/2008 à 13:22
Par clb-vh
Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California mừng sinh nhật năm thứ 22: Những nụ cười đẹp nhất Wednesday, July 23, 2008 | | | | 

Gia Long Hoàng Thị Loan (phó ngoại vụ) đang tặng quà cho quý phụ mẫu như một lời tri ơn của hội với các đấng sinh thành.

Hoạt cảnh “Khúc Hát Ân Tình”, một trong những tiết mục đặc sắc của Ban Văn Nghệ Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California. Phía trên, từ trái: Gia Long Ngọc Long và Gia Long Bích Ðào.
| | |
Hình bên: Các Gia Long trong ban quản trị cùng cắt chiếc bánh sinh nhật kỷ niệm 22 năm hoạt động của Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long Nam California. Từ trái: Gia Long Âu Dương Phương Anh (tổng thư ký), Gia Long Hoàng Thị Loan (phó ngoại vụ), Gia Long Ðỗ Thanh Hương (thủ quỹ), Gia Long Phạm Thanh Mai (hội trưởng), Gia Long Nguyễn Quế Hương (phó nội vụ), Gia Long Ðặng Thị Yến (phó tổng thư ký), Giáo Sư Bạch Thu Hà và Gia Long Rios Thúy (ban khánh tiết), Gia Long Dương Thị Vân (ban giám sát). Bài & hình: Vũ Ðình Trọng Chiếc bánh sinh nhật “22 Tuổi” được cắt ra trong tiếng reo vui của mọi người. Nhìn những gương mặt rạng rỡ của các chị Gia Long thuộc Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California không ai không cảm thấy hãnh diện nếu có mối liên hệ thân thiết với hội. Tôi đã nhìn thấy nhiều nụ cười, nhiều gương mặt rặng rỡ như thế trong buổi “Ra Mắt Tân Ban Chấp Hành nhiệm kỳ 2008-2010, Mừng Sinh Nhật 22 Tuổi Hội và Chúc Thọ Quý Giáo Sư và Phụ Mẫu” do Hội Ái Hữu Cựu Nữ Sinh Gia Long-Nam California tổ chức tại nhà hàng Seafood Palace II ngày Chủ Nhật, 20 Tháng Bảy vừa qua. Buổi dạ tiệc thực sự thành công không chỉ vì hơn 500 người tham dự, dù con số này là một kỷ lục từ trước tới nay. Trong không gian tràn ngập tiếng nói cười của những tà áo tím, hình như các chị đang trở về mái trường năm xưa với tiếng gọi “mày, tao” thân thiết. Người mới đến thì vội vã tìm thầy cô để được khoanh tay chào rồi ôm chầm lấy như một người con xa nhà về thăm cha mẹ. Tình cảm dành cho thầy cô cũng giống như tình thương dành cho đấng sinh thành, chẳng thể nào mất đi. Buổi dạ tiệc với việc tổ chức chu đáo, trang trọng nhưng ấm cúng chắc chắn đã để lại nhiều dấu ấn cho những cựu học sinh Gia Long, các thầy cô, và bằng hữu. Chị tân hội trưởng Phạm Thanh Mai cho rằng lúc đầu hội của các chị được thành lập là để làm vui cho nhau, và chia sẻ những nỗi buồn. Ðó chỉ là nửa câu chuyện chị muốn kể. Trong suốt 22 năm hoạt động, không lúc nào các chị không nhớ đến những người thầy, người cô một thời dạy dỗ, những người bạn đồng môn đang ở quê nhà. Hàng năm, cứ vào dịp Tết đến các chị lại nhờ bạn bè ở Việt Nam tổ chức một buổi tất niên cho thầy cô và bè bạn. Kẻ ở xa sưởi ấm người ở nhà, được tin thầy cô, bạn hữu quây quần vui Tết, chắc hẳn các chị cũng thấy ấm lòng. Nửa câu chuyện còn lại của các chị là làm vui cho người khốn khó. Phát túi ngủ cho người vô gia cư vào dịp cuối năm, đi thăm các cụ trong viện dưỡng lão đã là những việc làm thường xuyên của hội. Phải chăng từ những việc làm nhân ái đó, các chị muốn cám ơn một đất nước đã cưu mang mình? Ðó cũng là điều hiển nhiên, và không chỉ có thế, với những nỗ lực của hội, các chị đã cùng một số hội ái hữu trong Liên Trường Trung Học Việt Nam-Nam California đã đóng góp rất nhiều trong việc cứu trợ thương phế binh VNCH và những người nghèo khó tại quê nhà. Nhân buổi dạ tiệc, các chị làm lễ chúc thọ thầy cô. Những bước chân yếu ớt vì tuổi tác bước lên sân khấu, nhưng trong ánh mắt của quý thầy cô tôi thấy ánh lên niềm hãnh diện và cảm động. Thầy cô cảm động không vì món quà do hội và anh chị Lâm Thanh, chủ nhân công ty Happy 2 EZ trao tặng, mà vì “sống nơi đất khách quê người nhưng vẫn nhận được lời chúc thọ thân tình của học trò năm xưa”, như lời của Giáo Sư Ðàm Thị Phú tâm sự. “Truyền thống Tôn Sư Trọng Ðạo của học sinh Việt Nam được nhiều người ngoại quốc kính nể.” Bụi phấn như còn vương đầy trên áo thầy cô, những nụ cười hiền từ không phai nhạt theo năm tháng khiến sân khấu bỗng trở thành bục giảng và các anh chị, như những học trò nhỏ ngày nào ngước nhìn lên đầy vẻ kính trọng. Trong lời hát bài “Công Ðức Sinh Thành”, các chị trao đến từng quý cụ thân sinh bó hoa hồng thắm như một lời tri ơn của con cháu. Nụ cười móm mém nở trên khuôn mặt già nua nói lên rất nhiều niềm hạnh phúc của các cụ khi thấy con cháu thành đạt. Tôi cho rằng không phải chỉ có các chị, mà chính tôi đã nhận được những nụ cười đẹp nhất. | Vũ Ðình Trọng
 |
Noter ce blog :
5283 connectés
47021 visiteurs
|