iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 15/07/2008 à 22:17
Par clb-vh



VIÊN PHẤN  NGẬM  NGÙI  .

Người đến thăm ta thật bất ngờ.
Gợi  niềm  nhung nhớ  mái trường thơ .
Tình xưa  xa vắng ta tưỡng  mất  .
Bỗng thấy người về cứ ngỡ  mơ  .

Kỹ  niệm chập chờn quanh đâu đó .
Em bàn  đầu ta cuối lớp xôn xao .
Trên bục giãng thầy giãng bài toán  khó .
Trộm  nhìn em ước lược  một phương trình  .

Giờ Lý Hoá  hẹn nhau chiều dạo phố .
Ngồi tiệm kem lặng ngắm  bóng em qua  .
Giờ Sử  Việt thầy dạy  ta viết sử .
Bằng cung tên chinh chiến tự bao giờ .

Giờ  Pháp văn   khô như mùa hạ nắng .
Mơ màng nhìn  tà áo trắng đi ngang .
Chùm phượng vĩ vương hồn ta rướm máu .
Tiếng ve sầu rên rĩ mối tình câm .

Ngày nắng ấm cùng nhau đi cắm trại .
Ta ra tay nghĩa hiệp giúp em làm  .
Dựng chiếc lều mà thâm tâm thầm gọi .
Anh cùng em lều lý tưởng trăm năm .

Buổi tan trường  xe đạp em xì lốp .
Rất ân cần xin bôm bánh xe mềm .
Em  đỏ mặt che nghiêng vành nón mới .
E thẹn nhìn tia nắng hạ chạy quanh

Chè  ngã  năm  những chiều trốn học  .
Gió đầu mùa pha lẫn mùi đường .
Hai đứa  chụm đầu  bên ly đậu đỏ  .
Nước  dừa bánh lọt  ngọt quê hương .

Rạp Li-Do  chiếu film : "  Tình dang dỡ " .
Nhịn  quà sáng  mua hai vé ci-nê .
Xem phim hai đứa  cùng ngượng nghịu .
Có phụ đề mà  nào hiểu chi  mô .

Trên đỉnh cao sắp hàng cùng lủ bạn .
Xe không phanh đua xuống dốc  Cầu Vồng . 
Chợt thấy áo em bay trong chiều tím .
Hoảng hồn nhắm mắt buông ghi đông .

Sân  vận động Chi Lăng ồn ào náo nhiệt  .
Ta thủ môn đội tuyển bóng trường mình .
Tung tuyêt chiêu chụp trái banh Quốc Học  .
Em vỗ tay ta bay lên trời xanh .

Biển Mỹ Khê  rì rầm nghe sóng vỗ .
Ta bơi ngang bơi dọc làm kình ngư .
Trên cát vàng dấu chân em ngà ngọc .
Dẫm nhẹ hồn ta đi vào cỏi sa mù .

Sắp bải trường thầy trò lưu luyến .
Tờ báo tường trau chuốt vần  thơ .
Anh yêu em như sóng biển vổ bờ .
Em đọc vội vàng mắt nai bở ngỡ  .

Đêm liên hoan sân trường nhộn nhịp .
Mảnh trăng thề lắt lẽo trên cành cây .
Ta ôm đàn hát bài mùa tạm biệt .
Buồn  vui gì cũng chỉ một đêm nay .

Thế  là hết trao tay trang lưu bút .
Viết những tâm tư thầm kín cho nhau .
Bao năm tháng chưa phai mờ vết mực  .
Mái trường xưa  mãi vương vấn tình đầu  .

Thôi tạm gát  những  ưu phiền tuổi dại  .
Bên cửa lớp ngày thi đã gần kề .
Rồi mai này mười phương ta tung cánh .
Bỏ lại đàng sau tuổi mộng đam mê  .

Phan châu Trinh trường tôi yêu dấu  .
Một thuỡ dại khờ vương vấn  mối tình xưa  .
Mùa phượng vĩ con sông HÀN  Đà Nẵng .
Và  trường tôi còn mãi  mãi trong hồn .
Để  đêm nay trong mùa đông giá  .
Trời Paris chìm trong cõi sương mù  .
Thôi trả lại cho em  .
Bảng đen buồn ngơ ngác  .
Bạn bè thầy cô và  viên phấn ngậm ngùi  .

Tôn Thất Phú Sĩ

1954 - 1960 
Đệ Thất 2 _ Đệ Nhị B2
 1954 Niên khoá  đầu tiên của trường  Phan Châu Trinh - ĐN
NK 1960 - 1961 - PCT  không có Đệ Nhất - HS phải ra HUẾ học tiếp

Publié le 15/07/2008 à 09:12
Par clb-vh

Phở "không người lái"

- Sáng chủ nhật, như thường lệ, tôi dẫn đứa con gái 9 tuổi ra quán phở Xưa, hai mẹ con gọi mỗi người một bát, con gái ăn phở bò, mẹ ăn phở gà.

Hôm đó cũng có một người khách ăn mặc rất lịch sự đến ngồi vào bàn bên cạnh hai mẹ con.Trông anh ta còn khá trẻ,nhưng phong cách có một vẻ gì đó già dặn, từng trải cuộc đời. Anh gọi hai bát, một bát có thịt bò và một bát không thịt. Tôi thầm nghĩ chắc anh gọi cho cô người yêu sắp đến, và có thể cô ta sợ béo nên không ăn thịt. Nhưng gọi rồi mà vẫn không thấy có ai đến cả. Anh vẫn ngồi như đang suy nghĩ điều gì đó, vẻ mặt rất buồn, tôi lại nghĩ anh buồn vì lỡ hẹn với người yêu chăng?


Và đánh bạo, tôi hỏi:


- Em chờ bạn à? sao không ăn đi, nguội hết phở rồi.


Dạ không, em không chờ ai cả.


Thế sao không ăn? Thấy tôi cứ hỏi người thanh niên đó nói. Nếu chị không bận, chị đi uống cafe với em được không, em sẽ có thời gian để nói chị hiểu. Tôi thầm nghĩ, có lẽ anh thanh niện này có vấn đề gì rắc rồi, cần sự giúp đỡ của mình chăng?


Và tôi đã nhận lời.


Tại quán cà phê, người thanh niên đó đã kể lại về tuổi thơ khó nhọc của mình.


Khi mẹ sinh, tôi rất bé, vì vậy bố mẹ đặt cho cái tên là Tý.


Tý kể lại hồi học lớp ba, từ nhà Tý đến trường không xa, hàng ngày bố tý dắt Tý đi học, hai bố con phải đi qua cái chợ nhỏ đầu làng, chợ chỉ có mấy hàng rau, hàng thịt, hàng cá, và hai quán phở...


Mỗi lần bố dắt tay em qua hàng phở, mùi nước phở thơm phức cứ làm cho bước chân em như chậm lại, em ra công mà hít hà cái mùi thơm thơm, ngầy ngậy quyến rũ đó, bụng em như có hàng ngàn con kiến cào cấu, cắn xé, rồi nó như có nước sôi ùng ục bên trong. Bố kéo mạnh tay em lôi đi trong sự nuối tiếc: "Tý đi nhanh lên kẻo muộn học!" .


Nhà Tý nghèo lắm. Mẹ mất vì tai nạn giao thông khi em mới tròn 2 tuổi, bố không công ăn việc làm, ai thuê gì làm nấy, hôm có việc, hôm không, cuộc sống bấp bênh, bữa đói bữa no. Bố lo cho đi học là may lắm rồi,tiền đâu mà ăn quà như các bạn.


Một hôm đi học về Tý kể:


- Bố ơi, ở lớp con, có bạn Hà My sáng nào mẹ bạn ấy cũng dắt đi ăn phở bố ạ. Nhưng bạn ấy nói là không thích,bạn ấy chỉ thích ăn linh tinh thôi. Mẹ bạn ấy bảo ăn linh tinh như cóc xanh,ô mai dễ đau bụng lắm.


- À mà mai con có muốn ăn phở không, bố sẽ đãi con phở bò nhé.


- Vâng ạ, vâng con thích lắm.




Hình ảnh: Tác giả  bài viết (st)
Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)

Sáng hôm sau, trên đường đến trường, hai bố con cu Tý rẽ vào quán gọi hai bát phở, nhưng một bát không có thịt. Cu Tý thấy cô bán hàng bê khay có hai bát phở ra. Cô nhẹ nhàng đặt xuống bàn. Bố đẩy bát có thịt bò sang chỗ cu Tý, còn bát không có thịt bố ăn.

Cu Tý ngạc nhiên hỏi:


- "Sao bát của bố không có thịt hả bố"


- À, phở này gọi là "Phở không người lái đó con"


- Bố ơi.Tại sai phở không có thịt lại là “Phở không người lái” hả bố?


- Ừ, rồi khi lớn lên con sẽ hiểu,con trai ạ.


Tý vẫn thắc mắc,tại sao lại thế ạ?


Bố trả lời:


- Phở không người lái là chỉ dành cho những người như bố thôi con ạ.


Tý nghĩ có lẽ bố nói đúng,vì mấy người lớn bàn bên vẫn ăn phở có người lái đó thôi.


<><><>
<>
<>
<>
<>
Hình ảnh: Tác giả  bài viết (st)
Hình ảnh: Tác giả bài viết (st)


Và sau cái lần đi ăn phở ấy đã khắc sâu vào tâm trí cu Tý là: Phở không người lái chỉ dành cho những người như bố.


Lần sau đi ăn,Tý gọi hai bát,một bát có thịt và một bát không thịt cho bố.


Và cứ như vậy đến khi Tý lớn hơn một chút, hiểu ra thì bố không còn bên Tý nữa, Tý cảm thấy ân hận vì cái sự ngây thơ của mình.


Bây giờ khi Tý đã trở thành một kỹ sư có cái tên mới là Tâm, có xe, có nhà, có tiền, Tâm có khả năng mua cho bố cả trăm, cả nghìn bát phở có thịt thì bố đã ra đi theo mẹ rồi. Để nhớ ký ức xưa, thỉnh thoảng Tâm quay lại quán phở ngày xưa, lục tìm lại cho mình hình ảnh bố đẩy bát có thịt sang chỗ mình, còn bát không thịt bố ăn mà thấy lòng thổn thức…

<>
<>
<>




Tác giả: Jeny Anh


Publié le 13/07/2008 à 22:27
Par clb-vh



NGÀN NĂM MÂY VẪN BAY

Sáng nay nghe chim hót
Ngỡ tiếng ai vọng về
Như một lời nhắn nhủ
Nhớ thương nhau ngàn năm

Ngàn năm mây vẫn bay
Ngàn năm ta vẫn đợi
Hai bờ đời ngăn cách
Mộng có xuôi theo dòng?!

Trời vào Xuân lành lạnh
Nắng dìu dịu bên song
Ngước nhìn về phương ấy
Ô hay thấy gì đâu !

Chỉ mỗi một lần đi
Là xa nhau biền biệt
Chỉ mỗi một lần chào
Là hư ảo tầm tay

Hỡi ai người yêu dấu
Có về mộng đêm qua
Nhặt giùm tôi chiếc lá
Trôi dạt tận miền xa

Miền xa chừ sương khói
Hồn lạc phách âm ba
Ngàn năm ta vẫn đợi
Ngàn năm mây vẫn bay...

Kim Thành
Publié le 13/07/2008 à 20:59
Par clb-vh

Người về hưu ở Mỹ cảm thấy
một thiên đàng đang đánh mất


Nguyễn Xuân Nam, Jul 06, 2008


Cali Today News – Trên nhật báo USA Today trong mấy ngày vừa qua, có một loạt phóng sự đặc biệt, nói về cảnh khó khăn của những người già, người về hưu phải đối đầu, giữa khung cảnh kinh tế đang ở vào thời kỳ khó khăn: Lạm phát gia tăng, giá xăng, giá thực phẩm tăng lên phi mã,… Những khó khăn đó đang làm cho người về hưu Mỹ trở nên khó thể nào duy trì cuộc sống về hưu như trước, hay khó lòng giữ được cuộc sống về hưu như người Mỹ từng hoạch định, tính toán cho mình…

Lối sống Mỹ thời kỳ “Golden Years”

Người Mỹ có một nếp sống rất truyền thống. Thường thường, một người Mỹ tính toán một cuộc đời như sau: Đi học đại học và tốt nghiệp ở tuổi 22; đi làm, để dành tiền, lập gia đình, và mua nhà ở tuổi khoảng 35; rồi vay nợ mua nhà theo kiểu truyền thống (fixed 30 years); đi làm trả nợ nhà đến 65 tuổi thì căn nhà được trả off; và lúc đó con cái cũng đã lớn, đã ra trường, và có công ăn việc làm,…

Tới tuổi 65, người Mỹ truyền thống thường trả xong “nợ áo cơm”, “nợ đời”, nợ nhà, nợ xe,… và họ bắt đầu bước vào những năm vàng son nhất (golden years) của cuộc đời: Họ bán căn nhà, mua chiếc xe dài 37 feet để đưa người vợ “gìa” của mình lên đường (on the road) lang thang cùng trời cuối đất, để ngắm cảnh thiên nhiên tuyệt Mỹ mà bao năm qua vì cuộc sống bận rộn “nợ áo cơm” nên đành gác lại… Họ (đôi vợ chồng Mỹ già) leo lên chiếc xe và phon phon trên những xa lộ dài ngút ngàn, tiến về những cánh rừng núi xanh rì, những bãi biển đẹp như thơ, để dừng xe lại và sống tận hưởng cuộc sống tình gìa, vợ già, thiên nhiên tuyệt mỹ,…

Họ không còn bận rộn đời sống như trước với cảnh lo trả bills, trả nợ nhà nữa… Họ thảnh thơi và rong chơi… Hàng tháng tiền hưu, tiền già, tiền này tiền nọ chạy vào trương mục ngân hàng của họ, và họ chỉ cần rút ra mà chi tiêu mà thôi,…
Đó là kết qủa của một đời làm việc và lo toan…

Người ta nói rằng Mỹ là thiên đàng của tuổi thơ và tuổi già, và là công trường cho thanh niên và giới trung niên,…

Họ – người già tại Mỹ - sống một cuộc đời như cuộc đời Phạm Lãi – Tây Thi, mơ màng bên sông nước, và ngụp lặn trong hạnh phúc và vô lo,… để rồi một ngày nào đó vĩnh biệt trần gian để về với cõi vĩnh hằng, với cõi thiên thu,…

Cuộc sống Mỹ là thế, nó truyền qua nhiều thế hệ, trở thành một lối sống tiêu biểu của người Hoa Kỳ,…

Thế nhưng, cái lối sống đó, cái thiên đàng tuổi già đó, những ngày Golden Years đó đang vuột ra khỏi tay của nhiều người Mỹ, khiến họ cảm thấy dường như đang đánh mất một thiên đàng…

Một thiên đàng đang đánh mất

Trong mấy năm qua, nước Mỹ chồng chất với những khó khăn về kinh tế. Khủng hoảng của thị trường tín dụng và gia cư khiến cho nước Mỹ chìm trong khó khăn.

Giá cả nhiên liệu và thực phẩm tăng vọt, cùng với lạm phát gia tăng khiến cho nhiều người cảm thấy ngộp thở, nhất là những người già, những người về hưu có thu nhập cố định (fixed income).

Theo thăm dò của AARP, vì vật giá gia tăng mà nhiều người Mỹ không thể nào duy trì đời sống về hưu như trước. Với những chiếc xe dài như trên, cứ mỗi gallon, chỉ chạy được 7 miles, mà mỗi gallon xăng thì tốn gần 5 mỹ kim, thế nên nhiều người không còn khả năng chi tiền xăng để lang thang đến nhiều danh lam thắng cảnh nhiều nữa.

Thực phẩm trong 3 tháng qua tăng giá lên 6%, xăng tăng 28%, cho nên nhiều người về hưu không thể nào đủ tiền để sống như trước, mà nhiều người già phải trở lại đời sống đi làm để kiếm tiền thêm, giảm hay cắt những chuyến du lịch. Theo AARP, có trên 50% người tuổi từ 55 đến 64 đã quyết định hoãn du lịch hay cắt bỏ hoàn toàn. 21% số người từ 60 tuổi trở lên đã hủy bỏ hay cắt ngắn các chuyến du lịch. 22% số người già cho biết họ giảm thiểu hay không còn “donate” tiền cho các quỹ từ thiện nữa.

Thống kê cũng cho biết có đến 25% người về hưu tuổi từ 65 đến 74 phải tiếp tục đi làm mới sống nổi. Con số này tăng lên 19% kể từ năm 2000.

Thống kê mới nhất còn cho biết rằng 59% người về hưu Mỹ gặp khó khăn trong việc trả tiền thực phẩm, tiền nhiên liệu và tiền y tế.

Nhiều người cảm thấy họ không còn có ý tưởng để hưởng “Golden Years” – những ngày hạnh phúc của tuổi về hưu.

Nước Mỹ ngày càng khó khăn hơn và thiên đường về hưu đã dần dần chỉ còn lại là những kỷ niệm ngày nào…

Nguyễn Xuân Nam

Publié le 13/07/2008 à 16:56
Par clb-vh

Mes catégories
Mon calendrier
< Jui. 2008 >
L M M J V S D
 123456
78910111213
14151617181920
21222324252627
28293031   
Trafic
Noter ce blog :
1 5
5287 connectés
47039 visiteurs