MAI ANH VỀ SẼ DẮT EM THEO
Mai anh về sẽ dắt em theo
Hai đứa vui trong nắng Sài Gòn
Nhà Bè nước chảy chia hai ngã
Cay đắng ngọt bùi vẫn sắt son
Bàn tay em vẫy chào xứ Huế
Qua Tràng Tiền giòng nước long lanh
Áo dài lụa trắng khung trời mộng
Ngơ ngác hồn anh một bóng hình
Vượt đèo Hải Vân vào Đà Nẵng
Tìm về tuổi dại mái trường PHAN
Em đi gót ngọc rơi thành nhạc
Anh ngẩn ngơ rồi em biết không
Chùa Cầu gió nhẹ lùa tóc rối
Khỉ già ngồi đó mấy trăm năm
Phố cổ Hội An tô mì Quảng
Quán nửa đêm xưa vẫn nhớ thầm
Theo con tàu suốt ghé Nha Trang
Ta dẵm chân lên bãi cát vàng
Hương thơm phở Chụt còn ngây ngất
Một thuỡ tập làm lính biển khơi
Anh sẽ đưa em nhập cuộc vui
Hạt lúa vàng thơm thấy bùi ngùi
Mùa gặt năm nay mênh mông thóc
Tây Đô yêu dấu rộn tiếng cười
Rồi ta về tuốt tận Cà Mau
Bắt con cá lóc nấu canh bầu
Thương em từ lúc chiều chưa xuống
Anh đứng thẩn thờ trên bải dâu
Ta chắp cánh bay về Hà Nội
Trăng Hồ Tây đưa đẩy điệu Sa Pa
Rượu cần cay xé bờ môi mặn
Cầu Long Biên gãy nhịp tự bao giờ
Ta đi chưa hết nẽo đường thương
Thôi tạm quay về thăm mái trường
Nghe sao tha thiết thời thơ dại
Một thoáng buồn ... nỗi nhớ quê hương
tôn thất phú sĩ
PARIS * 12 Mai 2006
