VẠT NẮNG SÂN TRƯỜNG TÔI BỎ LẠI
Từ độ sân trường tôi khuất biệt
Hàng hiên em có đứng chơ vơ
Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhe.
Em có nhìn ra cửa lớp chờ..?
Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng
Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi ?
Mỗi lần em xoá bài trên bảng
Có xoá tan buồn đang bám môi ?
Từ dạo lối về tôi khuất nẽo
Em còn nghiêng nón thẹn thùng che ?
Đường xa có thấy lòng hiu quạnh
Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè..?
Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Để dầm sương giữ lấy quê hương
Cổng trường mở khép ngày hai buổi
Em có ngùi theo bóng dặm trường... ?
Nhược Thu
Kính hoạ
QUÊ HƯƠNG GIÃ BIỆT
Đêm ấy quê nhà đành giã biệt,
Bãi hoang bờ cát lạnh bơ vơ,
Biển Đông thăm thẳm buồn da diết,
Một kẻ ra đi mấy kẻ chờ .
Cuối độ thu tàn cơn gió lộng,
Lòng như sắc lá nhạt màu tươi,
Chơi vơi hồn gởi theo con sóng,
Không khóc sao chừng thấy mặn môi !
Từ đó xứ người muôn vạn nẻo,
Đêm nhìn vừng nguyệt áng mây che,
Ba mươi năm lẻ trong cô quạnh,
Hết độ xuân sang, lại độ hè.
Dĩ vãng bao lần ôn nhớ lại,
Thấy còn thoang thoảng chút dư hương.
Sớm chiều hờ hững qua từng buổi ,
In đậm tâm can nỗi đoạn trường .
Tuệ Quang TÔN THẤT TUỆ
