iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 15/05/2008 à 16:42
Par haiau




Click vào hình 
Phỏng vấn Hoà thượng Thích Quảng Độ
về biểu tình chống rước đuốc Olympic Bắc Kinh
Tại SaiGon
Ỷ Lam, thông tín viên RFA
2008-04-29
**
Phần cuối cuộc phỏng vấn vì trở ngại kỹ thuật không nghe được
** 
Tôi xin một lần nữa, nhân dịp này kêu gọi tất cả mọi người Việt Nam trong nước và ngoài nước làm thế nào để mà cứu vãn tình thế này. Chứ không cứ như thế này nhục mãi, im lặng mãi, mà họ  đàn áp là cứ cúi đầu mà chịu, thì rồi sẽ mất hoàn toàn đấy.
Mất hoàn toàn rồi thì lần này không phải năm ba chục năm. Có thể sẽ kéo lại cái gương một nghìn năm đô hộ ngày xưa đấy.
Đó là cái nguy hiểm nhất cho giang sơn đất nước. Tôi kêu gọi những vị có trách nhiệm đối với non sông đất nước, với dân tộc trong tương lai. 
Xin cảm ơn cô Ỷ Lan.
***
Ỷ Lan : Xin cám ơn Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ .




http://anhduong.net/LinhTinh
bài thơ Gửi Mây của HT. Thích Quảng Độ
do
nhạc sĩ Lê Quốc Tấn phổ nhạc
/April07/HTQClickD-ThoNhac.htm



BÉ ĐÀO THỊ LÀI ĐÃ CÓ KHUÔN MẶT MỚI 

 LI




NU PHI CONG F-18




GANH NANG CUA TAN
GÁNH NẶNG CỦA TÂN TỔNG THỐNG MỸ
 
TONG THONG HOA KY











Thượng nghị sĩ bang New York Hillary Clinton

FINAL 12-05-2008







1930 - 2008
LTN NGA - TRỊNH HƯNG - BẠCH YẾN
Thư Viện DIÊN HỒNG - PARIS- 2007



Nhạc Sĩ TRỊNH HƯNG  vừa ra đi vĩnh viễn.
Tại Hôpital Henri MONDOR
51 av Mar de Lattre de Tassigny 94000 CRÉTEIL
Métro Ligne 8 , station Créteil-l'Echat, FRANCE 
10-05-2008

http://www.dailymotion.com/video/x4w
TÔI YÊU QUÊ TÔI
56b_phim88compbn91dvd2new07_music

http://www.nhacvangmusic.LỐI VỀ XÓM NHỎ com/hbt_files/Loivexomnho.wma
  Lối Về Xóm Nhỏ    Tôi Yêu    Lúa Mùa Duyên Thắm
                                                    Trăng Soi Duyên Lành 
                                                              
Ru Em
NHAC SI TRINH HUNG
Click


51 NHAN V
51 nhân vật quốc tế đòi CSVN ngừng đàn áp Giáo Hội Phật Giáo VNTN
CHU


A
Đại lễ Khánh thành chùa Vạn Hạnh
           và lễ Phật Đản Phật lịch 2552
VAN H.

AT QUOC TE


http://www.freewebtown.com/
ĐÁM CƯỚI CON GÁI TỔNG THỐNG BUSH
anhkhoa23/DAM%20CUOI%20CON.swf



http://motgoctroi.com/                    MAI GIÃ TỪ VỦ KHÍ 0_4/Mot_Mai_G_Tu_Vu_Khi.pps


http://vnch03.bplaced.net/N
NHỮNG VÌ SAO THỜI LỮA ĐẠN
hungViSaoThoiLuaDan/index.html


http://www.freewebtown.com/anhg23/

/video/docbaovem.htm

Click vao hinh

http://youtube.com/
ĐỌC BÁO VẸM
watch?v=w_Clicki1UaJ7uhA



LE NEN
Click vao hinh



Trần Bình Nam



AS TIME GOES BY
Tuổi Về Chiều
 
 
http://www.tranbinhnam.com/bin
Việt Nam có thể trở thành một nước tiên tiến vào
                            năm 2020 không ?
hluan/Vietnam_Vao_Nam2020.html

  
                            Bệnh tưởng và thuốc menVocMen.html


http://www.tranbinhnam.com/binhluan/Chinh
CHÍNH SÁCH KHỦNG BỐ DÂN
Sach_KhungBo_Dan_Cua_ChinhQuyenVN.html


http://www.congdongnguoiviet.fr/
CHUYỆN NƯỚC PHÁP
Tuần Thứ 18
Từ Nguyên, Paris
02-05-2008

CDNVQGTDTP/0805CNP18.htm



MO
           CON CÓ MỘT TỔ QUỐCT TO QUOC


KhanhLy_QuanVan1968.htm
http://doluong1k42.free.fr/3ihut/MP3/Simon%20And%20
LOI CUA CO CAY - SCARBOROUGH FAIR
Garfunkel%20-%20Scarborough%20Fair%20_%20Canticle

QUAND ON N'A QUE L'AMOUR
KHÚC CA NGÀY MÙA
Mấy dặm sơn khê 
HISTOIRE D'UN AMOUR
http://www.yeunhacvang.com:8080/ynv/
MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM





http://www.lemanhtruy.EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS net/C/004Paris/Video.htm



PARIS BÊN EM
Nhạc :Quách vĩnh Thiện
Lời : Thanh Vân
         Tiếng hát : Thuỳ Long
BEN EM


http://www.tamthucviet.com/audio
SAIGON NIỀM NHỚ KHÔNG TÊN
/tctt/amnhac/080429gncn.mp3

Publié le 15/05/2008 à 16:41
Par haiau

Happy Mother's Day



http://nguyentran.org/ThuME TOIHoa/Me/MeLuuBich.mp3


ME
   MẸ ƠI ! CON NHỚ MẸ
N
Nhạc MỘC THIÊNG - Ca Sĩ : Sỹ LINH
http://www.yeunhacvang.com:8080
MẸ TÔI
/ynv/nhac/MeToi-ManhQuynh.wma




ME TOI

NGUYỄN NGỌC ĐIỆP
Sưu tầm



http://www.yeunhacvang.com:8080/ynv
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
/nhac/BongHongCaiAo-ManhQuynh.wma


http://vietsciences.free.fr/
LỄ VU LAN
MÙA BÁO HIẾU

lichsu/images/levulan.mp3

BÀ MẸ 
    Phóng tác - Phạm Công Lý
ME









MOT TRONGMỘT TRONG MUÔN NGÀN KỶ NIỆM VỀ MẸ MUON NGAN



MEMẸ ƠI !
OI



QUEQUÊ MẸ ME



ME OI B    MẸ ƠI BIỂN GỌI IEN GOI


MUA
XUAN MÙA XUÂN QUÊ MẸ QUE ME






http://cothommagazine.com/nhac/ly      CA SĨ TẪM HẢO rics/HoangTrong/ChieuNhoMe-HT-TH.mp3
http://cothommagazine.com/nhac/lyrics/HoangTrong/ChieuNhoMe-HT-TH.mp3
Click
                                                                                                             

MỘT LẦN ĐI
Thơ Tôn Thất Phú Sĩ
 Nhạc Mộc Thiêng

http://www.congdongnguoiviet.
PARIS
fr/LinhTinh/ParisCanhDep.htm



http://www.memar   NHẠC HAY CỦA BẠNdoitoi.org/JMTDVD.html
Click


http://www.memariadoitoi.
HÀI KỊCH
CHUNG MỘT MÁI NHÀ

org/cl/ChungMotMaiNha.html


http://trungdung.free.fr/Phap/Ne%20M
Ne Me Quitte Pas


Publié le 11/04/2008 à 16:00
Par haiau


ƯỚC GÌ TÔI LẤY  ĐƯỢC NÀNG

Ước gì
Trong trái tim nàng
Vẫn còn một chỗ
Để dành cho tôi
Ngại ngần
Tôi gởi bài thơ
Mong tim đón nhận
Vần thơ vụng về
Ước gì
Mái tóc nàng xanh
Rẽ ngôi đường thẳng
Để tôi lạc vào
Mong manh
Sợi tóc tơ hồng
Trói chân tôi lại
Cột đời đi hoang
Ước gì
Trong mắt nàng buồn
Cho tôi giọt lệ
Nàng thường nhớ ai ?
Lặng im
Tôi lại ước thầm
Lỡ mai tôi chết
Lệ này riêng tôi
Ngu ngơ
Mộng ước lên trời
Hồn tôi lạc lõng
Giữa đời mộng mơ
Ước gì tôi lấy được nàng *
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
( * ca dao)

Tôn Thất Phú Sĩ

Publié le 09/04/2008 à 23:59
Par haiau


- Dạ em ngủ không được.

Tư Lệnh móc trong túi ra một khẩu súng nhỏ, ngắn hơn gang tay và nói:

- Danh cất khẩu súng này dành để hộ thân.

Tôi nhận khẩu súng bỏ vào ngăn kéo chung với gói tiền lúc nãy. Tôi xuống nói chuyện với anh Việt và anh Hộ:

- Thiếu Tướng đã cho tôi súng, không hiểu Tư Lệnh có ý định gì?

Chúng tôi bàn luận với nhau và có linh cảm là Thiếu Tướng đang sắp xếp việc gì đó.

Khoảng sau 1 giờ sáng, một anh lính hơ hải chạy vào gặp tôi:

- VC tự động mở cửa vào dinh.

- Anh bảo họ chờ tôi một chút.

Tôi vội vã vào Trailer để gặp Tư Lệnh. Thấy Tư Lệnh đang nằm nghỉ, tôi trình:

- Trình Thiếu Tướng, bọn VC đang vào dinh.

- Bảo họ chờ tôi ra nói chuyện.

Tôi đi nhanh ra trước cổng dinh, lúc bấy giờ tôi vẫn mặc áo thun, quần lính, mang giày. Gần đến cổng dinh, tôi thấy lố nhố khoảng 6, 7 người đang vẹt vòng rào kẽm gai đi vào hướng cửa dinh. Đến gần, tôi thấy 4 nam, 1 nữ vấn tóc lủng lẳng phía sau ót và một em bé độ 10 tuổi. Nam trang bị 1 khẩu AK, một người mang khẩu Carbin, một người mang súng lục (súng loại cảnh sát xử dụng) số còn lại tay không, không mang giấy tờ hay máy móc gì cả. Nhóm người này tuổi dưới 40 đã vào đến vòng kẽm gai thứ ba từ ngoài vào, còn hai vòng kẽm gai nữa mới vào đến cửa dinh. Tôi vẹt kẽm gai và gặp họ tại đây. Một người trong nhóm quay qua hỏi tôi:

- Anh làm gì ở đây?

Tôi không dám nói là tùy viên sợ bọn chúng bắn nên trả lời trớ đi:

- Tôi làm quản gia.

Người mang khẩu AK hỏi tiếp:

- Anh cấp bậc gì?

- Tôi Trung Sĩ.

Bất chợt người mang AK lên đạn chỉa mũi súng vào phía sườn tôi và nói như ra lệnh:

- Đi!

Lúc bấy giờ, tôi hồn phi phách tán, nghĩ thầm “chết là cái chắc.” Một người trong nhóm nói:

- Ở đây nó làm lớn không hà, tính nó đi!

Bọn chúng đi từ từ hướng vào cửa dinh, đến gần cột cờ, đứa trẻ con ôm chầm lấy khẩu súng đồng thời Pháp, súng đặt dưới chân cột cờ để làm kiểng, đứa trẻ reo lên:

- Súng ngộ và đẹp quá.

Chị bới tóc tiếp theo:

- Nhờ có dịp này mới được vào dinh Tướng.

Tôi tự nhiên cảm thấy lòng mình se lại. Bất chợt, nhóm người này dừng chân, người mang khẩu AK hất mặt ra dấu cho tôi đi qua hướng nhà bếp, ngang qua phòng ngủ của tôi. Chết rồi! Chắc bọn chúng bắn mình ở đây. Tôi chầm chậm bước đi, đầu ngoái lại nhìn cửa vô dinh. Tôi thấy Tư Lệnh đẩy nhẹ cánh cửa lưới chắn ruồi trước cửa phòng làm việc của ông rồi bước ra. Bọn người này bảo tôi dừng lại, ba người bước vào phòng (một người tay không, một người mang khẩu B38, một người mang khẩu Carbin). Số còn lại lảng vảng phía ngoài, người mang AK vẫn hướng súng về phía tôi. Khoảnh khắc, Trung sĩ Hộ từ phòng Thiếu Tướng bước ra cho biết Tư Lệnh đang nói chuyện với VC và bảo tôi:

- Thiếu Tướng bảo Trung Úy lấy thuốc lá hút.

Có cớ vào gặp Tư Lệnh, người mang AK bỏ thõng súng xuống, tôi lặng lẽ bước đi, nhưng vẫn nơm nớp lo sợ là nó có thể bắn tôi từ đằng sau tới. Vô sự, thế là thoát nạn, vào phòng tôi mở ngăn tủ lấy gói thuốc Capstan đầu lọc mời Thiếu Tướng một điếu, 3 người kia mỗi người một

điếu. (Tư Lệnh hút thuốc 555 nhưng thỉnh thoảng cũng hút thuốc Capstan đầu lọc.) Tôi thấy Tư Lệnh ngồi trên Sofa băng dài, người VC không mang vũ khí ngồi trên ghế nhỏ đối diện với Tư Lệnh, người mang khẩu B38 ngồi dưới sàn nhà, tay cầm khẩu súng để trên đầu gối mũi súng hướng về phía Tư Lệnh, còn người mang khẩu Carbin đứng ngay cửa phòng trong tư thế tác chiến.

Xong nhiệm vụ, tôi bước ra ngoài. Người mang AK bên ngoài vẫn ở thế tác chiến nhưng không để ý đến tôi nữa. Sau khoảng mười phút nói chuyện, nhóm VC này rời dinh ra về. Tôi vào phòng thấy Tư Lệnh vừa đứng dậy bước ra ngoài với khuôn mặt có vẻ buồn. Nhìn trên Sofa, tôi thấy điếu thuốc của Thiếu Tướng còn cháy dở dang độ 1/3 điếu nằm trên Sofa bốc khói làm lủng một lỗ nhỏ, tôi nhặt lấy vất đi. 

Cuộc nói chuyện này chỉ đơn phương, không có viết giấy tờ hay ký tên gì cả cũng không có máy móc khi hai bên gặp nhau. Tư Lệnh trở vào Trailer nằm nghỉ. Một lúc lâu, tôi vào lần nữa thấy Tư Lệnh nằm yên, chắc Tư Lệnh đã ngủ vì mệt. Trong suốt đêm 30 tháng 4, Tư Lệnh và tôi hầu như không ngủ. Vào khoảng 3 giờ sáng, tôi trở dậy, rón rén vào phòng Tư Lệnh lần nữa, thấy Tư Lệnh đang nằm yên không biết ngủ hay thức vì trong lúc nằm nghỉ, ông vẫn mang cặp kính đen. Tôi cũng quá mệt nên ra phòng làm việc ngã lưng trên Sofa một chút, nghe vang vang bên tai những loạt AK nổ liên hồi, chắc đối phương nổ súng mừng chiến thắng.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi bỗng nghe tiếng chuông  “boong, boong, boong.” Tôi bật mình ngồi dậy, nhìn đồng hồ thấy đã hơn 6 giờ sáng ngày 1 tháng 5. Tôi bước đến bàn thờ Phật, thấy ba cây nhang Tư Lệnh đã đốt và cắm sẵn trên lư hương khói bay nghi ngút.

Đứng trước bàn thờ Phật, Tư Lệnh với quân phục chỉnh tề, đang nghiêng mình xá Phật. Tôi vội đi nhanh về phòng mình làm vệ sinh cá nhân, xong mặc quân phục vào và đến đứng nghiêm chào Thiếu Tướng. Thiếu Tướng vẫn đưa tay lên cỡ tầm ngực đáp lại và hỏi:

- Đêm qua, Danh ngủ được không?

- Mệt quá, em có nằm nghỉ được một chút.

Tư Lệnh vẫn ngồi trên Sofa nơi phòng thờ Phật, tôi đi sang phòng làm việc. Một lúc sau, Tư Lệnh đến bên tôi hỏi:

- Gặp Tướng Trường được không hè?

Lúc này khoảng 6:30 sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975.

- Dạ... dạ. Tôi ấp úng trả lời tiếp:

- Hồi chiều tối hôm qua ở trên lầu em thấy Tướng Trường chạy xe Jeep ngang qua dinh.

Tư Lệnh hỏi:

- Có phải Tướng Trường không?

- Em ở trên lầu hơi xa, em thấy giống Tướng Trường.

- Thôi đừng đi tìm, kẻo bị chúng bắt.

- Dạ.

Rồi Tư Lệnh đi vào Trailer. Một lát sau, Tư Lệnh bước ra hai tay xách hai cái vali gặp tôi và anh Việt ngay ở cửa ra vào phòng thờ Phật. Tư Lệnh đưa cho tôi cái vali màu cam và đưa Trung úy Việt cái màu đen. Tư Lệnh nhìn chúng tôi, giọng buồn buồn:

- Danh giữ cái này, Việt giữ cái này.

Tư Lệnh chỉ nói ngắn gọn như thế mà không nói thêm gì, hình như cổ ông nghẹn lại. Tư Lệnh vội bước đi, được vài bước, Tư Lệnh quay lại nói thêm:

- À, quên chìa khóa.

Rồi Tư Lệnh đi thẳng về phía Trailer, một lúc sau, ông trở ra trao cho tôi hai chìa khóa và nói.

- Cái này của Danh, cái này của Việt.

Tôi linh tính sắp có điều gì xảy ra nên Tư Lệnh mới dặn dò và chia phần cho tôi và Việt như vậy. Tuy thế, chúng tôi không dám hỏi. Tư Lệnh chầm chậm bước theo nấc thang lên tầng trên, tôi và anh Việt nối bước theo sau. Tư Lệnh ra sân thượng, đứng sát bên lan can, mắt nhìn ra Đại Lộ Hòa Bình trước cửa cửa dinh, tôi đứng bên phải Tư Lệnh, anh Việt đứng bên trái. Trên lộ, chỉ có vài chiếc xa qua lại, người thưa thớt, khung cảnh vắng vẻ như chiều 30 Tết. Bất chợt, Thiếu Tướng bật khóc. Tư Lệnh cố nén không khóc thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt tuôn trào chảy dài trên khuôn mặt đau buồn vì nước mất nhà tan. Tôi cũng khóc theo, anh Việt cũng vậy. Ba người đứng trên sân thượng trước mặt tiền dinh, mặc cho nước mắt tự do tuôn chảy. Tôi không hiểu Tư Lệnh có định đi ngoại quốc không? Nếu muốn, có lẽ Tư Lệnh cũng đi hết kịp rồi. VC vào đây có bắt Tư Lệnh không? Có làm hỗn hoặc bắn Tư Lệnh không? Nếu sự việc xảy ra thì phải giải quyết làm sao? Tôi đang miên man suy nghĩ, Tư Lệnh xoay lưng chầm chậm theo bậc thang xuống tầng dưới.

Từ ngoài nhìn vô bàn Phật, Tư Lệnh ngồi trên ghế Sofa phía bên phải, đôi mắt đăm chiêu nhìn lên bàn thờ. Anh Việt bước ra cửa về nhà thăm vợ con còn Trung sĩ Hộ đang thập thò trước cửa. Tư Lệnh đứng dậy đến bàn thờ lấy ba cây nhang đốt, xá ba xá cắm vào lư hương, gõ ba tiếng chuông “boong, boong, boong” xong xá ba xá nữa rồi ông về ngồi trên Sofa như cũ, hai tay để trên thành gỗ Sofa nhịp nhịp như không có chuyện gì xảy ra. Bất chợt, Tư Lệnh xoay qua bảo tôi:

- Danh ra ngoài bảo Việt dẫn vợ con đi đi.

- Dạ.

Tôi thầm nghĩ Tư Lệnh và tôi độc thân chắc Tư Lệnh nghĩ cách khác. Tôi đẩy nhẹ cánh cửa bước ra sân hướng về phòng Trung úy Việt. Tôi vừa đi khỏi cột cờ một chút nghe tiếng nổ “đùng” phát ra từ hướng bàn thờ Phật, tôi hốt hoảng xoay người chạy trở lại thì Trung sĩ Hộ đã chạy ra la thất thanh:

- Đại Úy ơi! Đại Úy ơi! Thiếu Tướng tự sát chết rồi.

Trong lúc sợ hãi, anh Hộ quýnh lên gọi tôi là Đại Úy. Tôi chạy nhanh vào phòng thờ Phật thấy một cảnh tượng hãi hùng trước mắt mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Tư Lệnh ngã ngửa hơi lệch về phía sau Sofa, đầu hơi nghiêng về bên trái, mắt ngước nhìn lên trần nhà. Khẩu Colt 45 vẫn còn trong tay buông thõng xuống lòng Tư Lệnh nhưng những ngón tay cầm súng đã nới lỏng, phát đạn xuyên màng tang phải qua trái. Tư Lệnh chưa chết hẳn, nhưng nói không được, thân hình ông run lật bật, miệng há hốc, từ trong cổ họng nấc lên tiếng “khọc, khọc, khọc” từng chập và từ từ nhỏ dần. Anh Hộ thấy vậy vội ôm lấy Thiếu Tướng nói:

- Thôi mình chở Thiếu Tướng đi bệnh viện.

Tôi cũng ôm chầm lấy xác ông vừa khóc vừa nói:

- Chắc trễ rồi, vết thương ở đầu vô phương cứu chữa, hơn nữa Thiếu Tướng đã quyết định tự sát. Hèn chi hôm qua Thiếu Tướng đi thăm anh em thương binh ở Bệnh Viện Phan Thanh Giản rất lâu và nói với anh em thương binh là: “Qua ở lại với các em.”

Anh Hộ nói tiếp:

- Em đâu dám đến gần Thiếu Tướng. Đứng ở ngoài cửa, em chỉ thấy lưng Thiếu Tướng. Em thấy Thiếu Tướng móc gì từ trong túi ra, em tưởng Thiếu Tướng lấy thuốc hút, nào ngờ Thiếu Tướng móc khẩu súng và tự sát liền, em chạy lại đâu kịp.

Vừa nói anh Hộ vừa khóc nức nở. Chúng tôi vẫn ôm choàng lấy Tư Lệnh khóc ngất. Trong lúc bối rối và hoảng hốt, tôi đâu còn tâm trí để xem đồng hồ, tôi đoán lúc đó vào khoảng 7 giờ 30 sáng ngày 1 tháng 5 năm 1975..

KHÚC NÀY CHƯA ĐĂNG

+ + +

Vâng. Đúng như vậy. Tôi là một sĩ quan cấp Úy còn ít tuổi, sống độc thân. Nhờ vậy tôi đã được Tư Lệnh chọn ở bên cạnh ông.

Giờ đây gần 30 năm qua, tôi vẫn còn nhớ mãi từng giây phút cuối cùng của ngày 30 tháng 4-1975. 

Với tư cách là Tư Lệnh của chiến trường miền Tây, ông Thiếu Tướng của tôi, vị niên trưởng Thủ Đức đã hết lòng với quân đội và đất nước cho đến cả sau khi nghe lệnh đầu hàng. Ngay cả việc chỉ định Đại tá Thiên thay chức Tỉnh Trưởng Cần Thơ vào trưa 30 tháng 4 cũng nhằm mục đích cần có người trách nhiệm để tình hình ổn định.

Ông là vị tướng đầy lòng nhân ái nên không muốn đổ máu thêm vô ích. Ông không cho phá cầu. Ông không tức tối với những người bỏ đi. Ông không muốn có người chết thêm sau khi Tổng Thống đã đầu hàng.

Sau này tôi mới biết rằng sau khi nghe lệnh Sài Gòn đầu hàng, Tư Lệnh đã có ý định sẽ tự vẫn. Vì vậy ông đã bình tĩnh đi thăm Quân Y Viện Phan Thanh Giản vào buổi chiều. Tại nơi đây tôi đã từng theo ông đến thăm viếng nhiều lần, nhưng lần này ông đã khóc và hứa với những thương binh là ông sẽ ở lại.

Và điều đặc biệt là chính tôi không rõ Tư Lệnh đã nói gì để mà Việt cộng đã hai lần vào gặp ông nhưng đều lặng lẽ lui ra.

Trong quân đội chúng tôi học được bài học về đặc lệnh truyền tin vẫn gọi vị Tư Lệnh là Mặt Trời. Tiếng chuông niệm Phật của ông vào đêm 30 tháng 4 vẫn còn nghe vẳng bên tai. Tôi còn nhớ mãi lúc 3 thầy trò đứng khóc trên lan can nhà lầu vào sáng 1 tháng 5 năm 1975.

Đối với tôi, niên trưởng Nguyễn Khoa Nam muôn đời vẫn còn là Mặt Trời Tháng Tư chói lọi chiếu sáng cả cuộc đời còn lại của Danh. Tôi là Trung úy Lê Ngọc Danh, mãi mãi sẽ là tùy viên của ông. Ông chết đi rồi, chẳng bao giờ có thể ai thay tôi trong chức vụ này nữa. Em luôn luôn là tùy viên của ông Thầy.


Lê Ngọc Danh, Sĩ quan Thủ Đức

(Giao Chỉ San Jose, Apr 24, 2004 - Calitoday News)