
GIAO DUYÊN THƠ NHẠC : *Minh Hồ với Nhạc sĩ Bùi Kim Cương
Lời Thơ dòng Nhạc giăng tằm
Hương hoa hội tụ ngàn năm thắm nồng
Minh Hồ
Nhạc sĩ Bùi Kim Cương

Xin bấm vào tựa bài Thơ để nghe Nhạc
BỐN MÙA

Quê hương một thuở thanh bình
Bướm hoa đùa dưới bình minh nắng hồng
XUÂN về điểm sắc mênh mông
Trần gian ấm áp hương lòng nhân sinh
HẠ sang một bức tranh tình
Núi sông, biển cả lung linh khói chiều
Chiều rơi sương đọng, bao nhiêu
Ước mơ vĩnh cửu mỹ miều chẳng phai
Mùa THU muôn lá vàng bay
Khơi nguồn thi sĩ đó đây gửi hồn
Hồn thơ tha thiết dập dồn
Tâm tư chia sẻ vui buồn có nhau
Trời ĐÔNG viễn xứ một bầu
Tuyết rơi trắng phủ mái đầu bạc phơ
Thiên thu nỗi nhớ vô bờ
Lê dâng cho đến bao giờ mới ngưng?
Minh Hồ
210107

XUÂN về điểm sắc mênh mông
Trần gian ấm áp hương lòng nhân sinh
HẠ sang một bức tranh tình
Núi sông, biển cả lung linh khói chiều
Chiều rơi sương đọng, bao nhiêu
Ước mơ vĩnh cửu mỹ miều chẳng phai
Mùa THU muôn lá vàng bay
Khơi nguồn thi sĩ đó đây gửi hồn
Hồn thơ tha thiết dập dồn
Tâm tư chia sẻ vui buồn có nhau
Trời ĐÔNG viễn xứ một bầu
Tuyết rơi trắng phủ mái đầu bạc phơ
Thiên thu nỗi nhớ vô bờ
Lê dâng cho đến bao giờ mới ngưng?
Minh Hồ
210107

XUÂN HẠ THU ĐÔNG
(Cảm tác bài thơ BỐN MÙAcủa Thi sĩ Minh Hồ)
Chờ mong sớm được hòa bình
Trên môi nở nụ cười xinh đóa hồng
Non cao biển rộng mênh mông
Xuân sang muôn sắc hương nồng tái sinh
Trần gian chan chứa bao tình
Thương yêu mùa hạ bình minh, nắng chiều
Phù sa bù đắp phì nhiêu
Ruộng thơm mùi lúa, dập dìu khó phai
Đàn cò xoè cánh tung bay
Thu về lá rụng làm say tâm hồn
Từ lâu tâm sự nén dồn
Nàng Thơ Nhạc Sĩ vui buồn lẫn nhau
Tuyết rơi băng giá cả bầu
Trời đông mây xám, mái đầu bạc phơ
Đại dương ngăn cách đôi bờ
Bước chân lữ thứ bao giờ thì ngưng?
Minh Hồ Đào
220107
(Cảm tác bài thơ BỐN MÙAcủa Thi sĩ Minh Hồ)
Chờ mong sớm được hòa bình
Trên môi nở nụ cười xinh đóa hồng
Non cao biển rộng mênh mông
Xuân sang muôn sắc hương nồng tái sinh
Trần gian chan chứa bao tình
Thương yêu mùa hạ bình minh, nắng chiều
Phù sa bù đắp phì nhiêu
Ruộng thơm mùi lúa, dập dìu khó phai
Đàn cò xoè cánh tung bay
Thu về lá rụng làm say tâm hồn
Từ lâu tâm sự nén dồn
Nàng Thơ Nhạc Sĩ vui buồn lẫn nhau
Tuyết rơi băng giá cả bầu
Trời đông mây xám, mái đầu bạc phơ
Đại dương ngăn cách đôi bờ
Bước chân lữ thứ bao giờ thì ngưng?
Minh Hồ Đào
220107

TRÁI TIM YÊU
(Tặng hiền thê ĐTN nhân ngày Lễ Tình Yêu 140207)
Chẳng phải năm năm; đến mãn đời
Trái tim yêu ngọt mật không vơi
Đam mê hạnh phúc chàng cùng thiếp
Dẫu dáng hao gầy, nhan sắc phai
Thắt chặt tơ lòng son sắt mãi
Men tình dào dạt thấm bờ môi
Vòng tay dâng sóng thuyền ân ái
Thượng uyển hương thơm tỏa ngát trời
Chẳng phải năm năm; hết kiếp nầy
Điểm trang em suốt, không ngừng tay
Khắc in hình bóng, người yêu dấu
Tiên nữ lòng anh không đổi thay
Minh Hồ
130207

TÌM EM
Thơ : Minh Hồ
Nhạc : Bùi Kim Cương
Ta mãi tìm em qua muôn vạn lối
Tháng ngày trôi mòn mỏi mắt qua song
Em phương xa có mang nặng lòng mong?
Miền núi lửa chung lòng vùng biển mặn
Em đắp bồi bờ tình ta cuối chặng
Tương lai trời yên lặng bão phong ba
Đã mười năm đơn độc trái tim ta
Mờ ước vọng thiết tha đời lữ thứ
Ta mãi tìm em để thấy hồn chế ngự
Một niềm tin gìn giữ đến mai sau
Lái thuyền duyên cặp bến nơi đâu
Cùng sánh bước, dìu nhau trong cuộc sống
An ủi xế chiều nắng vàng hết lộng
Thời gian lấp dần khoảng trống hôm qua
Tình dang dở làm đau đớn, đôi ta
Trở lại đường bướm hoa xuân thuở ấy
Minh Hồ
Thơ : Minh Hồ Đào
Nhạc : Bùi Kim Cương
Mai đây về quê cũ
Con gặp lại mẹ già
Phương xa hằng ấp ủ
Trong lòng con thiết tha
Có ngày về quê cũ
Kể lể năm tháng trông
Mà lời thơ không đủ
Diễn tả đời lưu vong
Mai đây về quê cũ
Nhìn lại mái nhà xưa
Muôn nhớ nhung tích tụ
Hình bóng người tiễn đưa
Con thuyền mang lữ thứ
Biền biệt nơi xứ người
Dù tha hương vẫn giữ
Ngôn ngữ Việt ngàn đời
Mai con về quê cũ
Nằm lại trong vòng tay
Người mẹ, đời lam lũ
Nuôi dưỡng con tháng ngày
Mai đây về quê cũ
Thắp ngọn nến tình thâm
Sáng như ngôi tinh tú
Quê hương mình : Việt Nam !
Minh Hồ Đào
280207

TRĂNG SOI ĐÁY NƯỚC

Thơ Minh Hồ Đào
Nhạc Bùi Kim Cương
Trăng vàng soi đáy nước
Gió đêm thu lạnh người
Lay cành liễu lã lướt
Tiếng sóng vỗ biển khơi
Cát vàng in dấu bước
Chân tình nhân khắp nơi
Thuyền về bến lũ lượt
Tiếng yêu thương tuyệt vời
Có từ muôn kiếp trước
Vũ trụ mới chào đời
Vạn vật đều mơ ước
Sinh tồn giữa đất trời
Thời gian là liều thuốc
Gây mê tâm hồn người
Bổ dưỡng hay nhả độc
Trong khối óc, tim người?
Nhớ nhung tình tha thướt
Đường xưa lá thu rơi
Trăng vàng soi đáy nước
Thấy trời cao sáng ngời
Minh Hồ Đào
161005

Đời điểm lại sắc hương
Say men tình kỳ ngộ
Lòng rạng rỡ yêu thương
Gặp nhau tim rộn rã
Hẹn hò nhau vấn vương
Biết bao kỷ niệm đẹp
Ước mai sau chung đường
Đã mười năm bất động
Mặc cho đời phũ phàng
Cõi im lìm cuộc sống
Tháng ngày buồn lỡ loang …
Một chiều hè gió lộng
Vòng tay ấm nồng nàn
Nụ hôn trao nóng bổng
Lời thề của nhân gian
Hết đơn côi lẻ bóng
Hạnh phúc dâng ngập tràn
Niềm vui như biển rộng
Bất biến với thời gian
Thấm thiết tình muôn thuở
Bên nhau dưới trăng vàng
Hai tâm hồn dang dở
Trải hồn thơ chứa chan
Minh Hồ
220405


SAIGÒN TRONG TIM NGƯỜI
Thơ Minh Hồ
Nhạc Bùi Kim Cương
Trong tim ta mãi gọi Sàigòn
Cái tên đã khắn vào trong tim người
Dù cho vật đổi sao dời
Thiên thu vẫn nhớ không vơi cõi lòng
Sàigòn là Hòn ngọc Viễn Đông
Tuyệt vời say đắm tâm hồn khách du
Đến xem trông nét đặc thù
Sàigòn cổ kín mặc dù bao phen...
Chiến tranh khói lửa triền miên
Đến ngày trời đất tối đen đổi đời
Rừng người đành bỏ lìa nơi
Chôn nhau cắt rún, tìm trời Tự do
Xứ người dù được ấm no
Riêng ta luôn thấy nhớ đò Thủ Thiêm
Saigon thành phố trong tim
Người đi hay ở gọi tên Saigòn!
Blog Minh Hồ & Minh Hồ Đào
http://www.daothinh.perso.cegetel.net/index.html
