iBLOG précédent iBLOG suivant



Mon bloc perso.
Bloc personnel vide.
Mes blogs favoris
Aucun blog favori enregistré.
Mes liens
Aucun lien à afficher
Trafic
Noter ce blog :
1 5
673 connectés
5371 visiteurs
Ce blog est classé 1455ème
Score de ce blog : 3,78
Mon calendrier
< Nov. 2009  
L M M J V S D
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
30      
Publié le 05/04/2007
Par minh ho & minh ho dao

THƠ  Minh Hồ
                          
CƠN BÃO ĐỜI 
 
Bão đời gây bi đát
Lâu đài tình nát rồi
Lời nguyện thề ký thác
Thuở nào bị chôn vùi 

Mộng bình thường đã mất
Lứa đôi đành ngậm ngùi
Ngàn năm sầu không cất
Nhớ nhung hoài không nguôi 

Bão đời gây tan tác
Cầu duyên gãy nhịp rồi
Trận mưa lòng không dứt
Hai tâm hồn chơi vơi?
 
Trên biển thương đau nhức
Mãi bơi tìm bến bờ
Cát vàng in dấu bước
Tình nhân tràn ước mơ 

Mai nầy chung chăn gối
Dù cuộc sống trăm bề
Khó khăn vẫn một lối
Đường tình nghĩa phu thê!

 Bão đời sao ác nghiệt
Chia cách tình đôi ta
Sao nhẫn tâm hũy diệt
Mầm yêu đương thiết tha...

 Kiếp người trong vũ trụ
Vui tươi ngắm đậm đà
Đêm ánh trăng, tinh tú
Ẩn hiện, bướm vờn hoa... 

 TÌNH BƯỚM THƯƠNG HOA 



Bình minh nắng vàng tươi
Trần gian đẹp tuyệt vời
Bướm vờn cánh bay mãi
Tìm hoa không nghỉ ngơi 

Tìm hoa không nghỉ ngơi
Cho ý nghĩa cuộc đời
Yêu thương là liều thuốc
Sinh tồn của các loài 

Sinh tồn của các loài
Là mơ ước không vơi
Mật ngọt trên trần thế
Tràn đầy nguồn vui tươi 

Tràn đầy nguồn vui tươi
Từ chối ôm sầu đời
Không bao giờ ly biệt,
Mắt đong lệ nghẹn lời 

Mắt đong lệ nghẹn lời
Bướm đâu còn lã lơi
Lượn vờn say hương phấn
Vì hoa có chủ rồi 

Vì hoa có chủ rồi
Từ đây bướm đơn côi
Nhưng hoa trong hồn bướm
Mãi đến khi lìa đời! 

NỐI LẠI ĐƯỜNG TƠ 

Mai đây nếu lỡ cách xa nhau
Pháo cưới nhà em, họ chúc cầu
Hạnh phúc uyên ương, chàng thiếp mãi
Khai hoa nở nhụy gái trai mau

 Lòng anh thổn thức mỗi canh thâu
Mỗi giọt mưa rơi mỗi lệ sầu
Nuối tiếc thời gian mình quyện quấn
Tâm hồn khát vọng chuyện mai sau 

Em là thục nữ của đời anh
Tạo hóa như là đã để giành
Kiếp trước, đôi ta nào có nhớ
Lời thề độc nhứt thấu Trời xanh...

 Mai đây hai đứa sẽ tròn duyên
Núi biển xa xăm được gắn liền
Nối lại đường tơ xưa bỏ dở
Cung đàn ân ái mộng đôi tim! 

TẠ ƠN  

Tình ta như hoa bướm
Bên nhau chẳng rời xa
Tuyệt vời không thể xóa
Say đắm chuỗi ngày qua

 Lỡ mai đây nghiệt ngả
Mỗi đứa đi một đường
Anh trở về miền núi
Ôm ấp bóng người thương 

Dù biết rằng vĩnh viễn
Ta đứt đường tơ vương
Tình chôn vào quá khứ
Chìm tận đáy trùng dương

 Anh vẫn thờ thần tượng
Hình bóng em suốt đời
Mà anh đây chiêm ngưỡng
Từ buổi đầu mở lời! 

Trong tim anh chỉ khắc
Một chữ yêu em thôi
Dù định mệnh chia cắt
Lòng anh chẳng đổi ngôi

 Xin tạ ơn Trời Đất
Tác hợp cho chúng mình
Giấc mơ thành sự thật

Duyên nợ tròn vẹn xinh


 
ĐỪNG

 Đừng thốt lời cay đắng
Hãy giữ tiếng ngọt ngào
Nếu lỡ tình xa vắng
Hai đứa chẳng gần nhau

 Đừng bôi kỷ niệm đẹp
T
ình yêu đơm sắc màu
Dù đường trần không tiếp
Bước chân duyên nợ nhau 

Đừng trách hờn ai hết
Số mệnh đã an bày
Mà ta nào có biết
Con số không ngày mai? 

Đừng vương vấn chi nữa
Đã đau khổ nhiều rồi
Hãy chu toàn hương lửa
Sưởi ấm gia đình thôi...
 
 
Đừng nghĩ ngoài hai bữa
Tô điểm tình vợ chồng
Mà nguồn vui chan chứa
Tôi nào có trong lòng

 Đừng bao giờ tự hỏi
Người xưa nay ra sao?
Càng hỏi càng buộc trói
Xô hồn xuống vực sâu


 

CHÂN TRỜI NÀO

 Chân trời nào hạnh phúc
Góc biển nào bên nhau
Vườn hoa tim phảng phất
Hương tình yêu ngọt ngào

 Chân trời này vắng bóng
Người yêu tôi ngày nào
Hai tâm hồn trải rộng
Mơ ước đẹp mai sau 

Dưới trăng vàng gió lộng
Tình nhân vai sát vai
Cắn trái hôn ngọt mật
Thấy trời đất cuồng quay

 Chân trời nào em nhớ
Dĩ vãng xưa tuyệt vời
Dù hôm nay tình lỡ
Em lên xe hoa rồi

Chân trời này tôi sống
Hiu quạnh kiếp con người
Tâm não luôn giao động
Đau đớn không cơ ngơi 

Chân trào nào khoảng trống
Thiên thu tẩn liệm đời
Buồn vui hết trông ngóng
Thanh thản hồn rong chơi...


 

CHIA CẮT

  Đường tơ duyên bỗng đứt
Đôi lứa đành cách xa
Mất nhau rồi vĩnh viễn
Hình ảnh bên tuổi già 

An ủi nhau chăm sóc
Những lần khi ốm đau
Dìu bước đi rung rẫy
Xoa dịu lúc bạc đầu 

Vì sao bỗng dưng đứt?
Đường tơ duyên chúng ta!
Đêm thâu nghe đau nhức
Thấy chết hồn bướm hoa 

Em về đâu? Em hỡi!
Buồng tim tôi chứa sầu
Không bao giờ vơi cạn
Dòng sông siết khổ đau

 Nhung nhớ quãng ngày xưa
Mình đưa đón trong mưa
Những con phố hò hẹn
Bâng khuâng tả sao vừa... 

Nỗi vui mừng gặp gỡ
Thẹn thùng nụ hôn trao
Ngàn năm vương vấn mãi
Dù nay chẳng còn đâu...

 Ước mơ vẹn tình duyên
Như cây nhánh dính liền
Bão giông đời bẻ gãy
Chia cắt mình sống riêng!


 

SÓNG BIỂN BẠC ĐỜI 

Nguồn vui tôi chưa dứt
Thác sầu tuôn cuốn trôi
Giấc mơ hay sự thật?
Tình yêu tôi mất rồi!

 Em theo chồng có nhớ
Hình bóng tôi đầu đời
Giờ đây tình dang dở
Hồn tôi thấy chơi vơi 

Quá khứ luôn ẩn hiện
Dáng tiên nữ tuyệt vời
Nhân gian tràn xao xuyến
Sông thương dâng không lơi 

Hai trái tim thắm thiết
Hòa nhịp yêu chẳng ngừng
Nào ngờ em hũy diệt
Mầm non lòng thủy chung 

Nguồn vui bỗng dưng cạn
Thay sóng biển bạc đời
Tôi mỏi mòn năm tháng
Khô dần thân thể thôi

 

NGÀY MAI TRỞ VỀ NGUỒN 

Dù biết rằng sẽ đến
Ngày đó rời xa nhau
Kiếp người về chung bến
Sinh tử chung lối chào 

Dù biết rằng sẽ đến
Ngày mai trở về nguồn
Trước sau đều đưa tiễn
Mạng sống người thả buông...

 Hãy se dây thương mến
Vạn vật tươi thắm màu
Trời đất có rung chuyển
Bình tâm đùm bọc nhau
 
Tới hơi tàn sức kiệt
Tóc xanh thay bạc đầu
Luôn đậm đà thắm thiết
Hờn giận quăng biển sâu 

Những hòn đá cay nghiệt
Gây vỡ nát tim người
Hồn nhiên bị hũy diệt
Vì lợi danh cuộc đời


 

THƯƠNG ANH 

Thương anh em nối quãng đời
Đời người chặng cuối giữa trời bể dâu
Hạt mưa nước mắt tựa nhau
Mưa thì trút nước, lệ sầu lạnh tim 

Từ khi hạnh phúc anh chìm
Đáy sông bạc nghĩa nợ duyên buổi đầu
Mười năm còn thấy hồn đau
Phương trời xứ lạ ai đâu để lòng?

 Thương anh em nhận tiếng chồng
Bên nhau sánh bước dù giông bão đời
Bốn mùa hoa bướm không ngơi
Hữu tình bát ngát những lời phấn hương
 
Ngất ngay quên hết đoạn trường
Kiếp người cam chịu đi đường xót xa
Thương anh em gởi đời hoa
Thắm tươi màu sắc đậm đà phu thê



671-CHỜ XUÂN 

Người vẫn mong chờ xuân đến đây
Quê nhà – Xứ lạ ước sum vầy
Niềm vui chung một lòng dân Việt
Dù cách xa ngàn dặm, chim bay
 
Hay đắng cay đời bên cuộc sống
Cố vui giấu tiếng thở than dài 
Mở lời cầu chúc mừng năm mới
Hạnh phúc an khang đặng phát tài 

Người vẫn mong chờ xuân có hay?
Khắp nơi nhộn nhịp đợi từng ngày
Xuân về nhấp rượu trà phơi phới
Chiêng trống, lân nhồi, pháo nổ say
Góc trời gom ảnh hình tao ngộ
Trao lời thân ái nối vòng tay
Kết đoàn bền vững, tình người có
Đồng cảnh hai quê ấp ủ hoài 

Minh Hồ
281107

672-ĐÊM KINH HOÀNG
* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác

 Đêm qua tự tay tôi kết liểu
Hai mươi đứa con THƠ của mình
Tôi bất cẩn làm chúng chết yểu
Giữa đường đời đang điểm màu xinh 
 Tôi hối hận suốt đêm không ngủ
Lòng dày vò đau đớn tận cùng
Tôi ôm mặt muốn hét thật lớn
Tội này trời đất khó khoan dung 
Một người cha hiền nhưng độc ác
Tạo sinh con rồi đem giết con
Những đứa con THƠ đâu ngờ mất
Đường tương lai sớm cất vàng son 
Tôi không đưa chúng vào lòng đất
Chôn ở tim tôi để cầm tù
Lương tâm suốt đời mãi dằn vật
Đêm kinh hoàng sát hại con thơ 
Không bằng dao mà thứ vũ khí
Tối tân nhứt của com-pu-tờ
Trong nháy mắt tôi vì sơ ý
Cho “chuột” đi cắn chết con thơ 

Minh Hồ
291107

673-CHÁN NẢN
* Hoài cảm cảnh tôi lỡ xóa mất 20 bài thơ mới sáng tác 

Tôi chán nản không muốn làm thơ nữa
Bởi đêm qua lầm lỗi xóa mất thơ
Hai mươi đứa con tinh thần chất chứa
Từ óc, tim, cảm hứng với thì giờ
Tôi cố moi trí nhớ hầu khôi phục
Những bài thơ được con chữ tạo thành
Nhưng hỡi ôi! Thôi đành cam bất lực
Tất cả đi vào quên lãng thật nhanh! 

Minh Hồ
291107

Mỗi vần thơ một tơ lòng
                thi nhân đang gở rối trong tâm hồn
                                                          Minh Hồ
Aucun commentaire