iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 03/08/2008 à 20:32
Par mucluc

HƠN HAI MƯƠI NĂM LƯU LẠC

Hơn hai mươi năm đành đoạn
Tôi theo biển ra đi
Quê hương ơi ! tha thiết
Hôm nay hăm hở tôi về
Thành phồ đầy bụi bặm
Ngựa xe như chong chóng
Tôi nhắm mắt qua đường
Mạng người thua con kiến
Tuổi thơ xưa bắt bướm
Ép trong tập học trò
Tôi về giữa phố chợ
Em bé dìu mẹ già
Vé số mời tôi mua
Tôi nói tiếng mẹ sinh
Nhiều khi không ai hiểu
Người nói tiếng Việt Nam
Đôi lúc tôi ngẫn ngơ
Một hạt muối cao cấp
Khuyến mãi một tình yêu
Tất cả là đỉnh cao
Của trí tuệ loài người
80 mươi triệu ai ơi
Hơn một triệu làm người
Còn lại là sâu bọ
Tôi về sống với sâu
Hơn hai mươi năm lưu lạc
Trở về bao đổi thay
Dân nghèo nghèo xơ xác
Người giàu đốt  đô la
Với bao nhiêu quyền thế
Đè cổ người dân lành
Vẫn hình cong chữ S
Nhưng thịt da nát nhừ
Quê hương giờ đâu nhỉ
Thêm một lần giã từ
Bay theo gió theo mây
Thôi không còn hăm hở
Một lần trở về thăm
Trời xa vẫn khắc khoải
Quê hương vẫn mịt mù
Thôi đành ta quay lại
Nối tiếp đời lãng du

Tôn Thất Phú Sĩ
Hè - 2003
Publié le 30/07/2008 à 22:41
Par mucluc



PHƯỢNG TÍM BUỒN TÊNH

Nhìn phượng tím nghe lòng buồn rưng rức
Thương những chiều nắng tắt gió hiu hiu
Anh một bước, em cùng theo một bước
Ta dìu nhau qua con dốc cuối đường

Cây phượng tím em trồng theo nỗi nhớ
Đã nở hoa mát rượi sáng hôm qua
Giữa trời xanh phượng một màu tuyệt đẹp
Sóng nhạc vàng rung nhẹ cánh mong manh

Anh thường bảo tình anh là mộng ước
Của một đời được mãi mãi yêu em
Con nước chướng ngăn chi hai lối rẽ
Để bây giờ cho trăm nhớ ngàn thương

Cây phượng tím buồn theo cung nguyệt lạnh
Tiếng thở dài lịm chết bóng hoàng hôn
Trăng quạnh quẽ đưa hồn trôi trên lá
Em, một trời yêu dấu vội lên ngôi

Đã mấy mùa thu anh đi biền biệt
Đã mấy hạ buồn tím giấc mơ hoa
Làm sao xóa được tên anh trên đá
Mưa nắng nhạt nhòa, anh quá bơ vơ

Ôi phượng tím cả trời thương cách trở
Dòng sông đời mấy nhánh cũng chia xa
Người đã đi, đi maĩ chẩng quay về
Hồng trần vẫn một màu tang buốt giá...

Kim Thành
July 2008


Publié le 30/07/2008 à 22:34
Par mucluc




PHƯỢNG TÍM BUỒN TÊNH

Nhìn phượng tím nghe lòng buồn rưng rức
Thương những chiều nắng tắt gió hiu hiu
Anh một bước, em cùng theo một bước
Ta dìu nhau qua con dốc cuối đường

Cây phượng tím em trồng theo nỗi nhớ
Đã nở hoa mát rượi sáng hôm qua
Giữa trời xanh phượng một màu tuyệt đẹp
Sóng nhạc vàng rung nhẹ cánh mong manh

Anh thường bảo tình anh là mộng ước
Của một đời được mãi mãi yêu em
Con nước chướng ngăn chi hai lối rẽ
Để bây giờ cho trăm nhớ ngàn thương

Cây phượng tím buồn theo cung nguyệt lạnh
Tiếng thở dài lịm chết bóng hoàng hôn
Trăng quạnh quẽ đưa hồn trôi trên lá
Em, một trời yêu dấu vội lên ngôi

Đã mấy mùa thu anh đi biền biệt
Đã mấy hạ buồn tím giấc mơ hoa
Làm sao xóa được tên anh trên đá
Mưa nắng nhạt nhòa, anh quá bơ vơ

Ôi phượng tím cả trời thương cách trở
Dòng sông đời mấy nhánh cũng chia xa
Người đã đi, đi maĩ chẩng quay về
Hồng trần vẫn một màu tang buốt giá...

Kim Thành
July 2008


Publié le 23/07/2008 à 15:00
Par mucluc
                                                                              


NGÀY THƠ ẤU XƯA


Nỗi buồn rơi rất chậm
Hàng cây đứng lặng căm
Phiếm đàn sao đứt khoảng
Cung tơ chùng xuống rồi

Vô tình ai qua ngỏ
Bổng thấy lòng xôn xao
Tiếng hát vương chiều tím
Nốt nhạc trầm lên cao

U hoài từng cung bậc
Cho đời bớt trầm luân
Câu thơ thêm tiếng nhạc
Nắng vàng đẹp mùa xuân

Người xa từ độ ấy
Buồn buồn con nước xưa
Thuyền ta không bến đổ
Hỏi người về hay chưa

Tuổi ấu thơ đong đưa
Tháng ngày qua dịu vợi
Xin một lần trở lại
Theo cánh diều rong chơi

Thôi chỉ mong là cát
Ôm bãi biển dịu êm
Gót chân em nghịch ngợm
Dẵm trên bãi cát mềm


TônThất Phú Sĩ

Paris 07/08/2005


 
CHILDHOOD DAY


Sadness very slowly fell
Tree lines silently stood
Guitar string suddenly broke
Musical tune already turned down

Indifferently someone passed by my gate
Suddenly I felt uncomfortable
Singing voice stuck purple evening
Musical notes from low to high

Very sad with every sound and tone
Making life less vicissitude
Poem added to musical sound
Yellow sunlight made spring beautiful

She went off far since
Sad very sad the old water flow
My boat had no its terminal
Asking myself, did she come back

Childhood age was swinging
Month day passed by remotely
Please come back again
To follow kite wandering

Stop I expected to be sand
Embracing the soft coast
Her mischievous foot-heels
Trampled on soft beach.
               

                                                             
 
Publié le 03/04/2008 à 23:38
Par mucluc



                                                     flower32.jpg             

CÓ KHI NÀO NHỚ LẠI

Em biết không chiều nay mình anh trên đường vắng
Những sợi tuyết rơi về một phía
Gió lạnh ngược chiều khắc khoải bờ sông Seine
Anh muốn đi vào một vùng xa lắc
Nơi cỏ xanh chưa phủ nấm mồ
Nơi có hàng cây kiềng kiềng trăm năm tuổi
Để thấy mình già cổi bởi si mê
Tim anh đau buốt
Khi đất trời giận dữ nổi cơn dông
Thịt da anh tê cứng một nỗi niềm
Bởi vì gió , vì mưa vì tuyết phủ
Em thương yêu
Lòng anh không tự chủ
Có những lúc
Như con tàu ra khơi không hải đồ
Không định hướng được , đành theo con sóng
Trôi dạt phương trời nào không gọi được tên
Em có khi nào nhớ lại một bài thơ
Như bài thơ ngày xưa anh đã viết
Bỗng một hôm em trở thành quả phụ
Để bây giờ em âm thầm bên nỗi nhớ bơ vơ
Có khi nào em biết được niềm đau
Của người anh thẩn thờ đi trên cát
Nhìn bóng con tàu xa dần tầm mắt
Nhớ tháng ngày theo sóng gió lênh đênh
Qua rồi sao
Tất cả đã xa rồi
Một thời
Hai tâm hồn đầy mộng ảo
Tưỡng một đời được mãi mãi bên nhau
 
Tôn Thât Phú Sĩ
Bờ sông SEINE
Juillet 2006
 
Have you time to remember

You know this evening I was sole in an empty street
Snow strings fell down in one direction
Reverse evening wind worried at Seine riversides
I would like to go to a far and remote place
Where green grass did not cover the tomb yet
Where grew there one hundred years old peck-wood lines
Then we became senile by passionate love
My heart felt very strongly painful
When the angry universe boosted a storm
My flesh and skin felt paralyzed by a faith
Because of the wind, of the rain, and of the snow cover
My love
I could not control myself
At times
As a ship went off shore without sea map
Without directional determination, obliged to follow waves
Floated to cardinal point of no name
Have you a time to remember a poem
A poem in old days I wrote
Suddenly a day you became widow
So now you felt silently solitary
Have you a time to feel the pain
Of a lover who aimlessly walked on sand
Watched a ship going further and further in view lost
Days and months following waves and wind floating
All elapsed already then
All gone
A time
Two souls were filled up with dream
And both thought during life remained forever together

RGC
In preparation of ... 
Happy Birthday
01-10-....