|
Publié le 17/11/2007 à 18:54
Par mucluc

THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ
Sao anh không về Con đường làng quanh co Có hàng sầu đông Mang nỗi lòng của nhớ Của tâm tình người ở lại trông mong Anh về đi , em sẽ để dành cho anh một chút mưa Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc Gói thêm một ngụm nước mắt buổi chia ly Cơn gió bấc thấm dần vào buồng phổi Ngọn núi xanh mờ năm đó tiễn người đi
Anh về nghe anh Hạt thóc vàng vẫn còn phơi trên con đường trán nhựa Nắng tháng tư đổ về ôm ấp mái nhà tranh Quê hương luôn khắc khoải mong chờ Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách Mùa lúa năm nay Đàn chim non đua nhau về tổ Sao anh còn xa bầy Đứng giữa đất trời nghe tiếc nuối Lạnh lùng mãi mãi kiếp đi rong Em lặng nhìn Chùm hoa sầu đông lững lờ trôi theo gió Tím cả một trời hoang
Paris Bây chừ sắp về mùa hạ nóng Anh có còn bồng bềnh theo nắng mưa Dòng sông SEINE nước chảy nhẹ bốn mùa Trời Paris vén bức màng lụa trắng Anh lầm lủi đi nhớ về những dòng sông quê Mẹ Con sông xưa biết bao nhiêu tình nghiã Tuổi thơ anh lặn ngụp theo dòng sông Cuối tháng tư dòng sông đưa anh ra biển Con thuyền tình theo dòng nước mắt chia phôi
Quê hương , Quê hương ơi ! Em cầu mong anh trở lại Không lẽ nào cứ mãi mãi chia ly Phải có một ngày Những đớn đau không còn nữa Hàng triệu tấm lòng Mừng vui hội ngộ Tháng tư buồn đi vào dĩ vãng Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng
APRIL Calling babe back
Why did you not come back To serpentine commune road With Chinese trees lines Bearing personal remembrance Of the remainder expecting Come back, I will reserve you a bit rain A cold cluster from silk line to hair And packed a mouthful of separation tears North wind gradually penetrated in lungs Dull green mountain peak sent a traveler off.
Come back, Yellow rice grains were still drying on asphalted road April sunlight rush back and embraced a thatched roof Our country was anxious in expectation Small heels far gone in foreign land This rice harvest Young bird flock competed in returning to their nests Why were you still far away Standing in midst of universe with regret feeling How cold a wandering life I silently looked at Free Chinese tree blossom Purple an entire wild sky
Paris Now about coming hot summer Are you rolling with sunny and rainy whether SEINE river softly ran in four seasons Paris sky turned up the white silk curtain You silently walked, while missed countryside rivers The old river with how much affection Childhood age you dived along the river current The end of April sent you off shore Love boat floated in separation tears flow.
Our country I wish you be back No reason for eternal separation Must be one day Not to feel any pain Millions hearts Enjoy the meeting Blue April entered the past Hand in hand in dream of mutual meeting.
RGC 08-06-2007  THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM Viết sau khi đọc bài thơ 1THANG TU EM GOI ANH VE của Tôn Thất Phú Sĩ

Em hỏi anh Sao không về thăm quê cũ Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ Có bóng em chờ trên con đê nhỏ Mái nhà tranh ôm â'p những hẹn thề Để ta đươc gần nhau nghe kể lể
Em ơi Làm sao có thể Khi hồn anh đang lịm chết môt niềm đau Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ Người với người chẳng còn chút âu lo
Xin giữ hộ anh Những thân aí buồn vui Trong ngăn phần kỷ niệm Ma`nâng niu một qua' khứ ngọc ngà Xin đừng dỗ dành anh Những điều không tưởng Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh
Em có biết không Ba mươi mấy năm qua Có bao giờ anh quên chờ đợi Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà Anh đã xót xa Bởi nhật nguyệt xoay vần Đất trời trăn trở Làm sao biết được Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai
Anh ở đây Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ Những nỗi khổ theo anh Trên bước đường lưu lạc Hình như Đã đi vào dĩ vãng Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân...
Tháng Tư về Anh nghe rất rõ Hai chữ Tự Do Giữa đất trời lộng gio'́ tha hương Để tiếc để thương Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông... Kim Thành
April 2007

|
Publié le 17/11/2007 à 14:08
Par mucluc

http://www.ptgdn.com/poems/nguyenngocdiep/ NGHE NHẠC Click Bien%20va%20ta%20(Minh%20Hung)com.mp3

BIỂN VÀ TA
Tưởng niệm Phó Đô Đốc CHUNG TẤN CANG Kính tặng Quý Chiến hữu Một thời say mê mộng Hải Hồ

Ta vào biển lặng , nắng dâng lên Gió mơn man mái tóc bồng bềnh Biển như con gái e ấp thẹn Môi hồng làm dáng nụ cười duyên
Ta với biển cùng chung một kiếp Mênh mông dào dạt nước vỗ bờ Quyến rũ đời trai tình biển gọi Say mê theo Biển thuở còn thơ
Sóng xoã đầu ghềnh đến cuối non Nghìn năm gặm nhấm núi đá mòn Thấm thấu hồn ta từng mảnh vụn Ngút ngàn đau thắt mảnh tình son
Và một ngày kia gió đổi mùa Thuỷ triều dâng lòng Biển đong đưa Tâm tư giấu kín điều chưa nói Xin trút vào trong ngọn sóng đùa
Sớm muộn gì rồi cũng phải đi Thong dong Biển thầm gọi ta về Tuổi xuân còn lại niềm lưu luyến Mộng hão huyền mơ mộng những gì
Tôn Thất Phú Sĩ 30 Avril 2007

SEA AND I
To commemorate Admiral
CHUNG TAN CANG To All my dear friends Once passionate for a vagabond life I entered the sea, sunlight raising The wind caressed my hair roiling The sea as a very shy girl Her red lips made her smile charming.
I and the sea were of the same fate
Immense, abundant, as water overflow Attracting youth life love sea called Following the sea I was once passionate.
Waves were hanging from dale to mountain ends
Thousand years gnawed stony mountain Invaded in my soul with small pieces As far as possible a painful young love.
And one day there was a changing wind
The tides loosely raised, the sea swinging Confidence hid unsaid words Please pour into waves tips.
Soon or late I should go far
As the sea freely called me back The youth age remained attachment In vain dream what I dreamed. RGC 17-05-2007


| |
Publié le 16/11/2007 à 16:00
Par mucluc
Chia tay nhau, em trở về xứ lạ Con phố chiều quay quắt thiếu người thương Bên kia trời hẳn là cõi vấn vương Để anh gọi tên em làm điểm hẹn Chia tay nhau, như một lời nhắn nhủ Mỗi ngày qua là mỗi nhớ nhung về Tâm hồn anh ngọn núi lửa đam mê Không yên nghỉ vở tan thành mảnh vụn Em đi rồi Paris buồn gió cuốn Chiều sông Seine đâu nữa bước song đôi Hạnh phúc nào đưa thuyền tìm Bến Đợi Anh thẩn thờ vuôn sới mối tình si Có một lần cô đơn về bóp nghẹt Trái tim anh đau nhói buốt đợi chờ Anh gọi vô cùng vòng tay rộng mở Ôm cho tròn hình bóng dáng kiêu sa
Có một lần anh đi qua bến mộng Thấy em cười lồng lộng tóc mây đưa Mùa thu về lá vàng rơi trước cửa Vẫn xa xôi .. .vẫn sóng vỗ bạt ngàn Con thuyền tình BẾN ĐỢI Tháng ngày trôi...
Tôn Thất Phú Sĩ |
Publié le 16/11/2007 à 14:29
Par mucluc

CHIA TAY NGƯỜI Chia tay người buồn tôi lên đầy mắt Không buồn nào hơn buồn của hôm nay Lòng quay quắc bởi chẳng sao níu được Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi Người đi vội sợ con tim se thắt Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ Giữa biển đời bỗng nhiên nghe nghẹt thở Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê Chưa kịp giữ người đà bay đi mất
Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất
Nghe cồn cào dư vị những ngày qua Nghe xôn xao một cung trầm vọng ải Để nhốt người còn lại dẫu trong mơ Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt Tàu vẫn đi nhanh lăn bánh vô tâm Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người Người ơi người ! đến chi rồi đi vội Cho buồn thương vây kín cả trời Tây Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy Con phố cũ mai đây... còn đâu nữa !
 Tôi, cỏ cây vàng úa ...đợi trời mưa ! Tôn Thất Phú Sĩ

GOODBYE MY DEAR LOVE !
Leaving my love my eyes are full of tears,
Not any blueness felt more than that of today, Stirring inside I could not calm it, Lover’s steps behind a separation glass door.
Lover walks in a hurry so fearful of wilt heart,
Hesitantly I seek a solitary appearance, Amidst of sea life suddenly feel suffocated, Desert somewhere here buries laughing.
Airport sunlight send cloud along with iron wings,
Northeast wind follows me with remembrance, Paris now as waken up from a nightmare, No time to keep love already flew off.
At a glance I hide silently her fragrance,
Feeling upset by past remaining taste in excess, Feeling dozing an up and down tune echoed, To confine man behind though being in dream.
My letter on way back but why so coolest,
Train is still running its indifferent wheels, Resonance still appears through illusion, Very missing love I call her name.
Love, love, what for coming then leaving hurried,
For blueness entirely covers the West sky, For solitude hugs meager months and years, Ancient street in the future… it no more exists!
I, wilting vegetation… wait for rain!
RGC
 |