|
Publié le 05/01/2008 à 14:28
Par mucluc
MỘT ƯỚC MƠ
Hôm đó sao em buồn vô cớ Mắt lệ rưng rưng tiếng thở dài Có một loài chim không biết hót Nắng còn ngủ muộn sớm ban mai
Mẹ hiền vội vã chân rảo bước Mua món quà thêm buổi chợ trưa Miệng cười hớn hở bàn tay nhỏ Em bé chờ bên song cửa thưa
Chiếc xe chở khách leo sườn núi Hoa dại phân vân giữa đất trời Nhà em từ độ mùa bão lớn Có còn cây phượng nắng hồng tươi
Bài Thánh Ca Noel năm trước Lại bắt đầu rạo rực mùa đông Mơ ước cũ một lần mơ lại Mùa đông sau sưởi ấm tương phùng
Giang Sơn đã hết thời chinh chiến Tưởng ngẩn cao đầu với thế gian Nỗi hờn nhược tiểu đeo đẳng mãi Liệu còn kiếp khác để xoay vần
Tôn Thất Phú Sĩ 13 Nov. 2005
| |
Publié le 03/01/2008 à 14:43
Par mucluc
TỪ SÔNG SEINE ĐẾN DƯƠNG TỬ
Nắng ở trời Tây lạc đến đây Đem theo thao thức tận phương này Dòng Seine lơ lẳng vào Dương Tử Đất trời hừng hực ngọn triều say
Nước bạc thượng nguồn tuôn về biển Ngất ngây ngọn đuốc sáng trời Đông Ta đi mơ ước tình sông núi Phơi phới tình ta nợ núi sông
Biết đến bao giờ ... ta hỏi ta Bên kia ngọn núi tít mù xa Phù sa mặn ngọt bờ sông Cữu Ta gởi về em nỗi nhớ nhà
tôn thất phú sĩ
Pékin 20/08/2004
| |
Publié le 01/01/2008 à 09:55
Par mucluc
 THOÁNG ĐÂU ĐÂY ÊM ÁI TIẾNG CHUÔNG CHIỀU Mùa thay lá đi giữa rừng hoang dại Em ngẩn ngơ tìm lại một bóng hình Anh huyền thoại nên tìm hoài không thấy Kỷ niệm chập chờn anh có biết không
Con đường đó gieo chi sầu điên đảo Cơn mê nào chếch choáng tận trời sao Em lầm lủi từng bước đi rất nhẹ Nghe mơ hồ sương lạnh chạnh hồn đau
Chợt tiếng kêu trên cành cây xa tít Con chim non lạc bạn khóc gọi đàn Tia nắng sớm len vào từng kẻ lá Em mủi lòng đời đầy dẫy trái ngang
Nhiều suy nghĩ tâm tư giao động mạnh Đời hoang mang trong những ngõ đường cùng Trời trong sáng sao lòng em tăm tối Bến bờ nào thuyền mãi mãi lênh đênh
Em đi tới sao lối về cứ ngược Em đi tìm hạnh phúc thấy khổ đau Thèm yên tĩnh nhưng tâm thần ray rức Câu hỏi này ai giãi nghĩa cho nhau
Chiếc lá vàng nhẹ rơi trên tóc ngắn Nghe êm đềm tiếng Mẹ gọi thương yêu Hạnh phúc trong tay sao ta không nắm giữ Thoáng đâu đây êm ái tiếng chuông chiều
Tôn Thất Phú Sĩ Paris 13 Nov. 2005
SOMEWHERE HERE WAS SOFTLY HEARD EVENING BELL SOUND
Leaf changing season went in midst of wild forest With stupefaction you found back a certain image Mystically I đi not find any thing Souvenir dazing, đi you realize it ?
Why đi that road sow such raging sadness Which dream đi it seem drunk in the sky Taciturn, you walked step by step softly Seemingly I felt cold mist impacting painful soul.
Suddenly it heard roaming on remote branches A little bird getting lost cried for its flock Early sunlight penetrated in each leaf space You had pity on life full of right and wrong.
With many thoughts your heart drastically beat Confusing life existed in impasses It was clear sky but why your heart so dark ? Which terminal your boat was floating to ?
You went straightforward but coming trail in reverse You found happiness but needs and pains Being fond of calmness but mentally harassing This question who would account for...
Yellow leaf softly fell on short hair Hearing Mom call affectionately Happiness in hand why đi we not catch ? Somewhere hearing echoing evening bell.
RGC 10-03 -2006
Publié le 31/12/2007 à 20:45
Par mucluc
 
Áo trắng ngày xưa tôi ngẩn ngơ Bên hiên trường vắng bóng học trò Tan trường em vẫn còn lưu luyến Em đợi chờ ai hay đợi tôi
Tên em tôi khẽ gọi cùng gió Đưa lá vàng bay đến nẻo xa Tóc mềm là những dây hoa dại Quấn lấy hồn tôi rất thật thà
Áo trắng thướt tha trong nắng mới Nắng buổi bình minh nắng ban đầu Thơ tình em viết sao mỏng quá Thả vèo trong gió biết về đâu
Thời con gái em thèm chua ngọt Trái me xanh rớt trên môi mềm Tình em cho tôi là thế đó Tình ơ hờ vì tình chỉ là thơ
tôn thất phú sĩ
THE OLD WHITE DRESS
The old white dress I was stupefied by
In the school veranda no pupils showed up Class over but she was reluctant to part She's waiting for whom or waiting for me.
Her name I softly called along with the wind
Bringing yellow leaves away to far horizon Soft hair is wild flower string Tied my soul in very sincere manner.
Lissome white dress in new sunlight
Sunlight at sunrise, first sunlight Love letter she wrote was so thin Put into air, who knows where it will come to?
In girl time she liked acid sweet fruits
Green tamarind fallen on soft lips Her love given to me was such Love was indifferent because love was only in poem.
| |
Publié le 30/12/2007 à 21:50
Par mucluc

ĐÁ NỞ THÀNH THƠ Anh đến mang cho những tiếng cười Lòng em rộn rã một niềm vui Nâng niu nắm giữ niềm vui đó Hâm nóng con tim lắm ngậm ngùi Xa xôi đôi mắt nâu sâu thẳm Không nói sao em chợt thở dài Xoa bàn tay lạnh cho đủ ấm Sưởi hồn hoang phế gió heo may Còn điều chi nữa mà ray rức Tất cả rồi qua giấc mộng thường Chất chồng một gánh đời lam lũ Ngọt bén như dao cắt vết thương Thơm ngát ven đường dẫn lối qua Quê hương trong vắt dãy sơn hà Anh đi về phía vùng thơ dại Đá nở thành thơ , thơ nở hoa Cành thông trước mặt nghiêng nghiêng rũ Ai ngồi đối diện mỗi sớm mai Tiếng nói tiếng cười thân quen quá Nắng hồng rơi rụng xuống ngang vai Làm sao thấy được luồng ký ức Hoạ hoằng chi nước chảy ngược dòng Con sóng rút đi trơ những cát Bên bồi bên lở mỏi mòn trông Tôn Thất Phú Sĩ Paris le 06 Nov 2005 STONE BLOOMED INTO POEMS
I brought you some smiles You completely felt very happy Carefully held that happiness Warmed up your heart so troubled.
Going further your very deep eyes You did not say a word but sighed Your hands brushed themselves To warm your inside with breeze.
Nothing more to be so worried Al will go far as a conventional dream Making into piles a bundle of shabby life Sharp as a knife cut the wound.
Strong fragrance covered the road conducting To serene country with a range of mountains and rivers I went to a side of wild poetry Stone bloomed into poems, poems blooming as flowers.
Pine branches ahead inclined and dropped down Who sat facing at each sunrise So familiar speaking laughing Pink sunlight fell to your shoulders.
How can we see a flow of memories Except the case water ran upstream Waves withdrew and left only sand Either build up or slide sides we expect gradually.
| |
 |