iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 30/12/2007 à 20:07
Par mucluc

                            
ps5.jpg

TỪNG BƯỚC  CHÂN 
    
Một ngày có hai mươi bốn giờ sống
Tưởng là dài nhưng ngắn lắm người ơi
Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều ,buổi tối
Mặt trời lên đã thấy chớm hôn hoàng

Ta tự hỏi làm gì qua ngày tháng
Khi tuổi đời đã nặng triễu đôi vai
Một giờ qua  là một giờ trăn trở
Buồn hay vui cũng chết với thời gian

Ta ở đây Luxembourg - Mont Martre 
Bờ sông Seine chuông đổ Notre Dame
Paris trở mình rơi từng nốt nhạc
Chiếc lá thở dài vương nhẹ hư không

Vũ trụ  mênh mông nghe hồn bé nhỏ
Ngày qua ngày mãi  lầm lủi đi rong
Đôi lúc ngỡ mình là kẻ thong dong
Từ sâu thẵm vẫn còn nhiều khúc mắc

Ta lột xác theo bước chân viễn mộng
Mang hình hài du mục kẻ vô tâm
Nhưng thật ra đã in đậm trong lòng
Những ấm ức lòng ta từ vạn kỷ

Lâu lắm rồi trong cõi đời dâu bể
Kiếp lãng du nâng nhẹ gót phong trần
Bây giờ đây lòng nhủ lòng cẩn thận
Từng bước thầm ta đi mãi trong mơ

Tôn Thất Phú Sĩ

http://nhacviet.vietshare.com:81/
bannhacviet/tiengsaochieuque.asx
Publié le 30/12/2007 à 19:27
Par mucluc


!cid_000401c69ecf$7dff2590$fcd6e652@1000761803136.jpg

HUẾ TRONG TÔI

Có những đêm khó ngủ
Hồn chập chờn
Huế lại đến trong tôi
Kỷ niệm đầu 
Lang thang trong ký ức
Nhớ quá đi thôi
Con Đường vô Thành Nội
Qua cửa Đông Ba
Rẽ bên này là Lục Bộ , Tịnh Tâm
Sen vẫn nở ngát hương màu Hoàng phái

Xa chút nữa đường Bạch Đằng Thế Lại
Khu vườn xanh cổ kính mịt mù sương
Em ở đó nhà em từ thuỡ nhỏ
Gót chân  hồng đỏ ấm bụi mưa bay
Anh trọ học bên này vườn lặng lẽ
Lòng vấn vương
Theo em
Hai buổi học đi về

Nhớ một hôm Nội tình cờ bắt gặp
" Lo học hành mơ mộng  chuyện vu vơ "
Anh thẹn thùng
Cúi đầu mà ốt dột
Nghe quanh mình xào xạc gió heo may
Mùa đông xứ HUẾ
Buồn da diết
Lạnh não nùng
Sao lòng mình
Thấy ấm một điều chi

Kể từ đó giã từ khu Đại học
Đời Hải Hồ
Theo nhịp bước chiến chinh
Tuổi vừa lớn
Tình yêu mở rộng
Anh trở thành người thuỷ thủ ngây ngô
Chim Hải Âu , con tàu và biển cả
Say sưa theo tiếng hát quân hành
Gởi lại
HUẾ
Mối tình dịu vợi
Cầu Trường Tiền mười hai nhịp
Không còn nhịp nào của riêng anh .

Tàu nghỉ bến , về tìm nhưng không gặp
Mái tóc thề , khu vườn cổ bên kia
Con đường Bạch Đằng vẫn đầy phượng vĩ
Đưa anh về
Những mùa thi
Giòng sông HƯƠNG
Mơ màng dưới ánh trăng rằm tháng sáu
Bên cột đèn anh học đến khuya lơ

Ai định nghĩa được luỹ thừa vương vấn
Ai vì ta rút gọn phương trình yêu
Em ở đó sao mà xa vô cực
Đò sang ngang anh mới biết qua ngày
Bên kia sông đàn chim dường bối rối
Nắng lao xao tiếng guốc học trò

Lên chút nữa con đường Trần Thúc Nhẫn
Đêm tối  không đèn lãng đãng đến  Nhà ga
Đây Bến Ngự đìu hiu khu chợ nhỏ
Giốc  Nam Giao về Bảo Quốc thăng trầm
Ghé Từ Đàm mái  chùa xưa một thuỡ
Trầm hương bay mùa Phật Đãn năm nào

Vùng đồi xưa có còn hoa sim dại
Anh muốn tìm dấu vết một thời qua
Xuôi dòng Hương trở về thôn Vỹ Dạ
Bãi biển Thuận An cát trắng phẳng lì
Đêm chiêm bao ì ầm nghe sóng vỗ
Nhớ những chiều mây trắng hải âu bay
Giục hồn anh thiết tha đời hồ hải
Để người em ... lỡ một chuyến đò

Như thế đó vẫn vơ thời trẻ dại
Mơ con tàu rẽ sóng chạy ra khơi
Trong tưỡng tượng có niềm nhung nhớ
Theo chân anh  khắp biển rộng sông dài .

tôn thất phú sĩ

                                                       
   tulips_blue.gif 
   HUE IN ME

There were nights without sleeping
Dozing soul
Hue came again to me
First souvenir
Wandering in my memory
Too much missing
The road to Thanh Noi
Through Gate of Dong Ba
Turning this side were Luc Bo, Tinh Tam
Lotus still bloomed with imperial fragrance

Further were streets Bach Dang The Lai
Ancient respectful green garden area darkened by dense dew
She was there her house since her childhood
Her pinkish red covered with warm dust flying rain
In pension I was silent in garden
Linking inside
Following her
Twice a day back and forth

Remembered one day her maternal grandmother catches up
“Take care of your study, but forget vague things”
I, felt ashamed
Bending my head but ashamed
Hearing all around me
Rustling
The breeze
Winter in Hue
With tormenting sadness
Sorrouwful cold
Why my in-deep
Warmed up something

Since then leaving university campus
Ran a vagabond life
Following with steps cadenced in war
Just grown up
Enlarging my love
Becoming a naive sailor
Atbatross, a ship and offshore
Passinnate I followed military march song
Leaving back
Hue
Complicated love
Truong Tien bridge with twelve spans
Not only a span as my own

The ship stopped, back to look for but not meet
Shoulder touching hair, other side of old garden areas
Bach Dang street was still full of flamboyant flowers
Bringing me back
To  examenation season
Huong river current
Dreaming under  June  full moon moonlight
Beside light pole I studied late in the evening
Who would define the exponent love
For me who simplified love equation
She was there but seeming at indefinite distance
The boat crossed the river  I just realized a day
At the other riverside bird flocked in troubles
In sunlight hubbub the sandal heels of pupils

Further was street Tran Thuc Nhan
In the night without light blurring tu railway station
Here Ben Ngu gloomy was small market sector
Slope  Nam Giao to Bao Quoc was ups and downs
Stopping by Tu Dam saw the old pagoda roof of some time
Incense smelt as Buddha anniversary years agu

The old hilly region was there wild myrtle flower ?
I would like to trace a past time
Down Huong river and return Vy Da hamlet
Thuan An beach covered flat white sand
Dreaming night noisily heard waves lapping
Remembered those aftenoon albatross flied with white clond
Summoning me to be passionate to vagabond life
For her ... missing a boat drive
48leaf.gif
Such a deed uncertain was a childhood
Dreaming of a ship forked waves to offshore
In imagination there was a fond remembrance
Following me everywhere large sea long river

RGC

MuaHue.gif


http://www.dactrung.net/nhac/../ram/
HueDaXaRoi
Click here
Publié le 30/12/2007 à 18:14
Par mucluc


VỀ VỚI NGƯỜI TA


Thôi em về bên ấy với người ta
Anh ở lại nhặt phượng hồng mùa hạ
Nức nở ve sầu đau lòng ghế đá
Tình yêu đầu đau buốt nỗi chia  xa


Em lãng mạn ươm tình không đúng chỗ
Muối xát lòng tơi tả mộng ngày thơ
Em có nghe từ tim yêu  tan vỡ
Anh âm thầm  như con thú đi hoang


Chợt bắt gặp một cái nhìn lưu luyến
Kỷ niệm ngày xưa không thể quay về
Đã một lần lầm lỡ sau cơn mê
Tình yêu đó thành vết thương huyền dịu


Tôn Thất  Phú Sĩ
Melbourne Déc. 2004


COMING BACK TO HIM


You came back there with him
Here I gathered summer flamboyant flower
Groaning cicada made stony bench painful
First love strongly hurt one’s inside

Romantic you nurtured love not appropriately
Salted tom inside all past juvenile dream
Did you hear the sound of love heart broken
In incognito I went as wandering beast


At a sudden I saw a passionate look
Past souvenir could not return soon
Once mistaken after a cauchemar
That love now becomes a mysterious wound.


RGC
26-05-2006



http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/quaxomnho.asx

Publié le 28/12/2007 à 16:56
Par mucluc

traicay_-_001.jpg
                                                             

NỖI NHỚ CHẬP CHÙNG
 


Nắng cuối hè nhìn mùa thu say ngủ
Bừng giấc nồng Thu hé nụ cười xinh
Cả đất trời ru mình vào biển nhớ
Đường về thăm vui chân bước gập ghình 


Anh vẫn đợi heo may về trước ngỏ
Úa tàn bay cành phượng đỏ cuối mùa
Em có biết người xa xôi trở lại
Mở lòng nghe rộn rả nắng ban trưa 


Xin mùa thu thong dong đừng đến vội
Búp sen hồng hé từng cánh phôi pha
Từ trong hoa đã có màu tinh khiết
Đưa hồn anh phiêu lãng đến nhạt nhoà 


Nước mắt mùa thu
Từng giọt thầm rơi trên lá
Len vào hồn để thương nhớ xa xôi
Anh trở lại
Biết em còn ngóng đợi
Để nghe sầu trôi giạt đến muôn nơi
Rồi mai kia
Nắng tàn phai trên lối
Ngón tay thon lần xâu chuỗi Mân Côi
Anh chợt thấy rất nhiều điều kỳ lạ
Chúa trên cao lòng chua xót ngậm ngùi 


Từ bao giờ
Mùa thu về thay lá
Câu hẹn thề thủ thỉ với trời thu
Chẵng khi nào
Dòng sông thôi ngừng chảy
Bến bờ xưa
Có giữ được thuyền đâu
 

Tôn Thất Phú Sĩ
Pékin Septembre 2005

tulips_blue.gif
      48leaf.gif     

Late summer sun watches sleeping autumn
Suddenly awaked autumn flourishes a smile
All Earth and Heaven lull themselves in memory sea
On way back I happily step on rough mountain road.
 
I am longing for breeze coming at the porch
Faded away flamboyant branches in late season
Do you know who comes back from far and remote
And open his heart to hear noon sunny song.
 
Autumn! Please take easy and delay your coming back
Withered reddish lotus buds by petal after petal
From inside the flower there is pure substance
Bringing my soul to fade and tasteless state.
 
Autumn tear drops
Drop by drop on the leaves
Inserted its soul for thinking of faraway man
I am coming back
Are you still waiting for me
To hear sad sounds drifting about everywhere
Then tomorrow
Sunlight fades on trails
Tapered fingers run through Man Coi string
I suddenly see many strange things
Mighty God and my heart rending and grieving.
 
From when
Autumn comes back with new canopy
Plighted word whispering with autumn
Never comes
Endlessly running current
Old terminal
Does not keep its own boat.
 
RGC 22-02-2005
 
http://www.lemanhtruy.net/C/058NoiNho
Tiếng hát Hương Giang
 
ChapChung/NoiNhoChapChung.htm




Publié le 26/12/2007 à 14:00
Par mucluc
  
http://david.thechau.net/media/ngoclan/Ngoc%20Lan%20-%
  
20Nhu%20Da%20Dau%20Yeu.mp3

Click vao hinh


PARIS  QUÊ HƯƠNG TÔI ?

Hai mươi bảy năm ... đời trầm lặng
Paris nhẹ gót bước phong trần
Mưa nắng hai mùa thêm tuyết phủ
Quên ngày vượt biển lắm gian truân
 
Quê hương vẫn còn cơn  ác mộng
Dòng sông  Seine cứ ngỡ dòng HƯƠNG
Lững lờ nước chảy xuôi về bến
Êm ái trong tim rất lạ thường

Paris là thơ trong ảo  giác
Thân tình gìn giữ khoảng đời tôi
Phải chăng  có lẽ duyên trời đất
Sống giữa Paris tưỡng SaiGon

Vẫn có lúc thấy buồn ray rức
Đôi  khi muốn quên cả Việt Nam
Chỉ sợ mai này thân thành bụi
Hồn về quê cũ biết nương đâu

Nhớ quá nhiều lúc đứng ngẩn ngơ
Xa trông ngọn núi ... núi xa mờ
May ra còn có con diều giấy
Để tôi thả mộng nhớ Quê nhà

Sực tỉnh lòng đau thấy thẹn thùng
Trong tôi chỉ có một QUÊ HƯƠNG
Ngày mai đất nước thanh bình lại
Tôi sẽ về theo dưới  bóng cờ



Cờ vàng  phất phới bay trong gió
Vàng cả trời thu cả nước NAM

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris  Nov. 2007




  

Paris
my homeland

Twenty seven years--- silent life
Paris lightly steps with ups and downs
Rainy sunny seasons added snow covering
Forgot the hard day fleeing by sea.

My country met no more nightmare
Seine river current thought as Perfume river
Water lightly ran downstream to terminal
Softly in heart very extraordinary.

Paris
is poem in imagination
Affection was kept in my life span
Probably destiny is given by God
Live amidst of Paris but thought in Saigon.

Even though sometimes I felt very sad
Sometimes I like to forget Vietnam
So fearful that this body become dust
Soul back to native land where I can board.

Too much missing at times I stood dozing
I watch far mountain peak… dim mountain far
Luckily there is a paper kite
For me to dream missing native land.

Awaken I feel myself shameful
In my life there is a native land
Tomorrow the country becomes more peaceful
I will go back under flag color.


 
Yellow flag flies in wind
Yellow covers autumn sky in Vietnam.
RGC
12-11-2007