TỪNG BƯỚC CHÂN Một ngày có hai mươi bốn giờ sống Tưởng là dài nhưng ngắn lắm người ơi Buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều ,buổi tối Mặt trời lên đã thấy chớm hôn hoàng Ta tự hỏi làm gì qua ngày tháng Khi tuổi đời đã nặng triễu đôi vai Một giờ qua là một giờ trăn trở Buồn hay vui cũng chết với thời gian Ta ở đây Luxembourg - Mont Martre Bờ sông Seine chuông đổ Notre Dame Paris trở mình rơi từng nốt nhạc Chiếc lá thở dài vương nhẹ hư không Vũ trụ mênh mông nghe hồn bé nhỏ Ngày qua ngày mãi lầm lủi đi rong Đôi lúc ngỡ mình là kẻ thong dong Từ sâu thẵm vẫn còn nhiều khúc mắc Ta lột xác theo bước chân viễn mộng Mang hình hài du mục kẻ vô tâm Nhưng thật ra đã in đậm trong lòng Những ấm ức lòng ta từ vạn kỷ Lâu lắm rồi trong cõi đời dâu bể Kiếp lãng du nâng nhẹ gót phong trần Bây giờ đây lòng nhủ lòng cẩn thận Từng bước thầm ta đi mãi trong mơ Tôn Thất Phú Sĩ bannhacviet/tiengsaochieuque.asx |
