Một thời con gái đẹp tinh khôi Một trái cerise ngọt đầu môi Một con chim hót trong vườn nắng Một nụ hoa tình riêng của Anh Xanh xanh tóc bím hồn như lá Mắt biếc thơ ngây dáng xuân thì Giã từ áo trắng mùa hạ cũ Bỏ lại sau lưng tuổi ngọc ngà Làm cô giáo Quảng Đà một thuở Mang theo đời những kỷ niệm vui Giờ Pháp văn có cậu học trò Không thuộc bài mãi đứng âu lo Bỗng đôi mắt sáng trưng rất lạ Vị cứu tinh đâu đó hiện về Cậu quay mặt ngước nhìn cô giáo Rồi tự tin lên giọng thảng nhiên " Mademoiselle, parlez-moi d'amour " * Cả lớp học lặng im phăng phắc Chút sững sờ cô giáo lướt qua nhanh Hỏi ra mới biết hôm qua Em làm biếng học đi vào Lido ** Đâu ngờ cái tựa cuốn phim Là câu giải đáp cho bài học quên ! Cô giáo ngày xưa tình đứt đoạn Chỉ một lần chỉ một lần thôi Chia tay từ độ thu vàng lá Anh đã xa rồi , xa thật xa Chiều nay cuối phố mình em bước Thầm gọi người thương đến ngút ngàn Người đi mất hút vào sâu thẳm Chỉ còn nỗi nhớ nhớ miên man Đồi thông vắng thẫn thờ hoang lạnh Trơ một màu héo úa vây quanh Tim buồn mở cửa mong manh Để nghe đâu đó mọc cành tương tư...
* Parlez moi d'amour est un film français réalisé par Sophie Marceau ** Lido , tên một rạp chiếu bóng tại Đà Nẵng thập niên 1960 THE FEMALE TEACHER At a time you were a very beautiful girl, A sweet cerise fruit was on your lips, A bird sang in sunny garden, A flower bud seemed as your particular love, Greenish a braid compared to soul as leaf, Innocent bluish eyes meant youth appearance, Leaving old summer white dress, You left back your ivory age. Being a female teacher in Quang-Da, You carried along the life happy souvenirs. In French hour there was a pupil, Without knowing by heart his lesson, so embarrassing; Suddenly your eyes were strangely bright. A Savor somewhere appeared, He turned his head to watch his teacher, Then self-confident he naturally voiced: " Mademoiselle, parlez-moi d'amour " (Teacher, please tell me about love) A bit perplexed the teacher quickly browsed it, After questioning it was known, That yesterday lazy he entered Lido movies. Without knowing the title of that movie Was the answer to forgotten lesson! The old female teacher love was broken, Once and once only. Separated since yellow leaves autumn, He went far, very far. This evening the street end only you walked, Called your love indefinitely, Man disappeared in deepness. Only remained in you a vague remembrance. Deserted pine hill distracted and solitary, Only showed us a surrounding wilting color. Your sad heart opened its fragile door, To hear somewhere lovesickness shooting... RGC 04-02-2007 |
