ANH VẪN BIẾT KHI EM THÀNH QUẢ PHỤ Cảm xúc bài thơ Bỗng Một Hôm KIM THÀNH Anh vẫn biết khi em thành quả phụ Đời âm thầm ngày tháng trong cô đơn Trên trời cao một cánh chim lẻ bạn Trần gian này còn một nỗi nhớ mong Nhất định không, anh không bao giờ chết Đường thênh thang đi nhặt nắng hôn hoàng Anh vừa đến một phương trời xa lạ Tình em trao anh mở hội hoa đăng. Anh đang ngủ trong luân hồi xa thẵm Điệu ru buồn rơi từng giọt vu vơ Bỗng dưng thấy nhịp tim như rạn vỡ Ta dìu nhau qua những bước phong trần Em biết đấy tình anh từ vạn kỹ Đẹp vô cùng vằng vặc ánh trăng thu. Giờ quạnh quẽ hồn anh như băng đảo Lời thề xưa tan vào cõi sương mù Mưa mưa hoài mặt trời chưa trở lại Nhịp cầu xưa nối lại hai bờ sông Ngày tháng cũ đưa em vào cõi mộng Niềm nhớ thương chôn chặt đáy tâm hồn Rồi một sớm khi em vừa thức dậy Chim hót vang điệu nhạc vui bên hè Anh đâu rồi ... gối ôm ướt đầy lệ Em bàng hoàng đau đớn sau cơn mê. Tiễn anh đi, em tiễn anh lần cuối Lời kinh cầu còn vọng mãi sau lưng Cỏ xanh non xanh tận đến bìa rừng Anh không chết, anh nằm đây yên ngủ Anh thong thả đi trong lòng vũ trụ Riêng mình em đời bỗng thành lặng căm Mắt cứ nhìn vào một cõi xa xăm Tìm nơi đó tình anh và kỷ niệm Tôn Thất Phú Sĩ 01/2004 I STILL KNEW WHEN YOU BECAME WIDOW I still knew when you became widow Running a silent life in solitude In high sky flew a sole bird In this world there remained an expectation Absolutely no, I never should die Large road I went collecting sunset sunlight I just arrived at unfamiliar horizon Love given by you opened red light festival I was sleeping in far remote karma Sad lulling song vaguely dropped sounds Suddenly I felt my broken off We together stepped in vicissitude You knew that my very old love Very beautiful in autumn moonlight Now solitary my soul was cold an iceberg Hundreds years love disappeared in dew world Lasting rains then the sun not yet came back Old bridge spans not yet linked two riversides Old tirne made you enter dreaming world Personal missing buried at bottom of heart Then one early morning you just awaked Birds sang in allegro happy song in veranda Where were you? pillow full of tears Stupefied I felt painful after a coma Sending you off, I was sending last Prayer ever echoed behind Young green grass stretched over forest edge You not dead, you were here for a calm sleep Freely you walked in universe heart Alone my life became mute and cold Eyes watching a vague world Searching where your love and our souvenir. RGC 30-06-2006
|
