
NGÀY THƠ ẤU XƯA Nỗi buồn rơi rất chậm Hàng cây đứng lặng căm Phiếm đàn sao đứt khoảng Cung tơ chùng xuống rồi Vô tình ai qua ngỏ Bổng thấy lòng xôn xao Tiếng hát vương chiều tím Nốt nhạc trầm lên cao U hoài từng cung bậc Cho đời bớt trầm luân Câu thơ thêm tiếng nhạc Nắng vàng đẹp mùa xuân Người xa từ độ ấy Buồn buồn con nước xưa Thuyền ta không bến đổ Hỏi người về hay chưa Tuổi ấu thơ đong đưa Tháng ngày qua dịu vợi Xin một lần trở lại Theo cánh diều rong chơi Thôi chỉ mong là cát Ôm bãi biển dịu êm Gót chân em nghịch ngợm Dẵm trên bãi cát mềm TônThất Phú Sĩ Paris 07/08/2005 ![]() CHILDHOOD DAY Sadness very slowly fell Tree lines silently stood Guitar string suddenly broke Musical tune already turned down Indifferently someone passed by my gate Suddenly I felt uncomfortable Singing voice stuck purple evening Musical notes from low to high Very sad with every sound and tone Making life less vicissitude Poem added to musical sound Yellow sunlight made spring beautiful She went off far since Sad very sad the old water flow My boat had no its terminal Asking myself, did she come back Childhood age was swinging Month day passed by remotely Please come back again To follow kite wandering Stop I expected to be sand Embracing the soft coast Her mischievous foot-heels Trampled on soft beach. |

