
PHƯỢNG TÍM BUỒN TÊNH
Nhìn phượng tím nghe lòng buồn rưng rức
Thương những chiều nắng tắt gió hiu hiu
Anh một bước, em cùng theo một bước
Ta dìu nhau qua con dốc cuối đường
Cây phượng tím em trồng theo nỗi nhớ
Đã nở hoa mát rượi sáng hôm qua
Giữa trời xanh phượng một màu tuyệt đẹp
Sóng nhạc vàng rung nhẹ cánh mong manh
Anh thường bảo tình anh là mộng ước
Của một đời được mãi mãi yêu em
Con nước chướng ngăn chi hai lối rẽ
Để bây giờ cho trăm nhớ ngàn thương
Cây phượng tím buồn theo cung nguyệt lạnh
Tiếng thở dài lịm chết bóng hoàng hôn
Trăng quạnh quẽ đưa hồn trôi trên lá
Em, một trời yêu dấu vội lên ngôi
Đã mấy mùa thu anh đi biền biệt
Đã mấy hạ buồn tím giấc mơ hoa
Làm sao xóa được tên anh trên đá
Mưa nắng nhạt nhòa, anh quá bơ vơ
Ôi phượng tím cả trời thương cách trở
Dòng sông đời mấy nhánh cũng chia xa
Người đã đi, đi maĩ chẩng quay về
Hồng trần vẫn một màu tang buốt giá...
Kim Thành
July 2008

