MÙA XUÂN QUÊ MẸ
Bên này trời mùa đông buồn ảm đạm
Tuyết rơi nhiều đêm thêm dài lê thê
Anh nhớ quá một mùa Xuân quê mẹ
Mùa Xuân nồng trời đất dậy vương tơ
Từ thuở ra đi hai bàn tay trắng
Đeo trên lưng một khối nặng ưu phiền
Quen tiếng nói tiếng chào trăm ngả
Tiếng cười đùa hò hẹn gọi thênh thang
Phố người ta sao cái gì cũng lạ
Ly cà phê đen đắng ngắt bờ môi
Những cành cây tuyết phủ đầy cuốn lá
Kẻ xa nhà mái tóc bạc phất phơ
Theo dòng người dưng luôn luôn vội vả
Trắng đen vàng anh đi giữa cô đơn
Thèm tiếng nói mẹ sinh từ thơ ấu
Tô mì Quảng mẹ nấu buổi hoàng hôn
Con sông Hàn giờ hết mùa nước lũ
Anh phân vân nghe gió hạ thổi về
Năm cánh phượng hồng ép vào trang sách
Cọng mười ngón tay anh đếm tuổi em
Bên này trời mùa đông buồn ảm đạm
Tuyết rơi nhiều đêm thêm dài lê thê
Anh nhớ quá một mùa Xuân quê mẹ
Mùa Xuân nồng trời đất dậy vương tơ
Từ thuở ra đi hai bàn tay trắng
Đeo trên lưng một khối nặng ưu phiền
Quen tiếng nói tiếng chào trăm ngả
Tiếng cười đùa hò hẹn gọi thênh thang
Phố người ta sao cái gì cũng lạ
Ly cà phê đen đắng ngắt bờ môi
Những cành cây tuyết phủ đầy cuốn lá
Kẻ xa nhà mái tóc bạc phất phơ
Theo dòng người dưng luôn luôn vội vả
Trắng đen vàng anh đi giữa cô đơn
Thèm tiếng nói mẹ sinh từ thơ ấu
Tô mì Quảng mẹ nấu buổi hoàng hôn
Con sông Hàn giờ hết mùa nước lũ
Anh phân vân nghe gió hạ thổi về
Năm cánh phượng hồng ép vào trang sách
Cọng mười ngón tay anh đếm tuổi em
Tuổi mười lăm xưa ... chừ thành goá phụ
Năm cánh phượng hồng khô hoá thành sầu
Để bây giờ giữa dòng người xa lạ
Đà Nẵng Xuân về anh nhớ thật lâu
tôn thất phú sĩ
mars * 2005
SPRING IN MOTHER LAND
Here there was a blue winter
Snow fell down much night seemed longer
Too missing a spring in mother land
A warm spring in universe sticky silk
At departure with two hands empty
On fixe back a burden of trouble
Familiar with welcome to everywhere
Laughing, dating and calling freely
In strange street every thing seemed unfamiliar
Black coffee cup felt biffer in lips
All branches were covered with snow and curled leaves
Exile man now hair became gray
Following human flow was in a frequent hurry
White black yellow I stepped in loneliness
Missing mother voice since childhood
With Quang noodles mother cooked at sunset
Han river now receded seasonal floodwater
Hesitating I heard the blowing ofsunnner wind
Five petals of flamboyant flower pressed in pages
With ten fingers I counted your age
Fifteen years old. -. now became a widow
Five dried flamboyant petals transformed into sadness
For now in between the flow of foreigners
Da Nang spring back I remembered a very long time.
RGC
14-06-2006
