ME ƠI ! CON NHỚ MẸ
Con nhớ Mẹ
Rồi thời gian qua...
Bây giờ Mẹ cuối chân mây
Dã tràng se cát Biển Đông **
Ơn dòng sữa Mẹ con mang một đời...
Con nhớ Mẹ
Kim Thành
** Ca dao

|
Publié le 04/04/2008 à 20:30
ME ƠI ! CON NHỚ MẸ Con nhớ Mẹ Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ Mùa thu năm nào quạnh quẽ rừng thưa Mẹ ngồi khóc Giữa đất trời trở gió Suối tóc mềm xỏa kín phủ hai vai Con tuổi dại Mới vừa lên saú Nhặt lá làm giường Thương Mẹ ôm chân Chiều Minh Qui sắc úa phai dần * Đôi chim nhỏ dường nghe tình đứng ngó Rồi thời gian qua... Con ngày khôn lớn Rồi những chia xa Sóng nước vỡ bờ... Bây giờ Mẹ cuối chân mây Con nơi trần thế hóa thân dã tràng Dã tràng se cát Biển Đông ** Ơn dòng sữa Mẹ con mang một đời... Con nhớ Mẹ Mẹ ơi! con nhớ Mẹ... Kim Thành December 2007 * Minh Qui: Tên một làng nhỏ ở Quế Sơn thuộc tỉnh Quảng Nam ** Ca dao ![]() Publié le 29/01/2008 à 08:16
ASPEN Vừa thấy Aspen đã sững sờ Cảnh đâu đẹp quá nhẹ như tơ Đôi bờ tuyết phủ giăng giăng mắc Núi bạc trầm tư sắc sắc không Gió đứng trông mây mây chẳng đến Trời xanh trong vắt mắt thủy tinh Hỏi ai lữ khách xin dừng lại Chỉ một lần thôi phủi bụi trần... Kim Thành January 2008 Publié le 09/01/2008 à 09:13
THƯƠNG NHỚ ANH TRẦN PHƯỚC HẢI ( 1939- 2003 ) Anh Trần Phước Hải ( TPH ) đã bước vào Trường Đại Học Sư Phạm Huế, ban Việt văn ( 1961 ) đầu danh sách thí sinh trúng tuyển và cùng đã tốt nghiệp (1964 ) đứng đầu danh sách. Đứa con ngoan của trường ĐHSP Huế còn tham lam hơn, nhất định dành bạn bè cùng lớp ra đi sớm nhất về cõi Vĩnh Hằng . Sinh thời, anh TPH là một đứa con hiếu thảo với Mẹ Cha , một học sinh cần cù , lễ độ với Thầy Cô , hiền hòa thân ái với bạn bè, một nhà giáo đạo đức, tận tụy , gần gủi với đồng nghiệp, một người Thầy rất nghiêm túc với học trò nhưng độ lượng và bao che. Đối với gia đình, anh là một người chồng, người cha tuyệt vời : gương mẫu và hy sinh. Sau khi tốt nghiệp ĐHSP Huế và cử nhân Giáo khoa Việt Hán, anh TPH được bổ nhiệm về dạy ở Trường Trung Học Võ Tánh Nha Trang. Năm 1973 anh lấy thêm bằng Cao học, thuyên chuyển qua dạy ở Trường Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang với chức vụ Trưởng Phòng Việt Văn. Năm 1975, vận nước đổi thay, anh trở về dạy Trung Học theo lệnh của chính phủ mới và đã vượt biên tìm tự do vào tháng 01-1977. Anh cùng gia đình đến Paris (Pháp) sinh sống vài năm, sau đó sang định cư tại California (Hoa Kỳ) cho đến cuối đời, để laị trần gian một vaì đóng góp văn chương chữ nghĩa nhỏ nhoi và nhiều ước nguyện chưa thành đạt...
![]() Publié le 02/01/2008 à 08:13
Tập thơ khổ 14 x 21cm, dày 207 trang, có tranh minh họa, có những bản nhạc (phổ thơ Kim Thành và Đọc tập thơ « Bến Đợi » xuyên suốt gần 40 bài thơ của Kim Thành (không kể 40 bài phụ họa và cảm xúc của người em TTPS)(1), chúng ta thấy được nỗi lòng ai oán đầy thương nhớ xót xa của người quả phụ đối với người chồng tiền định đã vĩnh viễn ra đi xa lìa cõi thế. Cách đây khoảng một năm rưởi, tình cờ người viết bài này có đọc được một bài bình thơ rất hay của Vâng, có những con người trời sinh ra là để gặp nhau, thương nhau, chờ nhau ngay từ tiếng khóc đầu đời, như một định mệnh, không hề hay biết trước : Anh đã đến chờ em Anh đâu biết (Anh vội để một vần thơ đâu đó) Quen nhau ở lứa tuổi vị thành niên, lớn lên bên dòng sông Hàn, rồi những tháng năm cùng theo học Đại Học Sư Phạm Huế bên con sông Hương, Bến Ngự trữ tình, họ đã yêu nhau và kết duyên cầm sắt : Nắng vàng rực rỡ (Ngồi tiếc ngẩn ngơ) Họ đã sống rất hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi nàng không cần phải làm thơ « ngày xưa em không làm thơ/Bởi anh là cả trời mơ bên mình » (3) (Mất anh em làm thơ). Rồi bỗng một hôm em trở thành quả phụ, người yêu dấu đã đành đoạn cất cánh bay xa biền biệt, để lại trần gian những tiếc nuối khôn nguôi : (Ngồi tiếc ngẩn ngơ)
Nếu Xuân Diệu xưa kia hăm hở rạo rực, mê đắm cuồng nhiệt, vội vàng giục giã yêu như sợ thời gian xuân trẻ sẽ trôi đi (Ngồi tiếc ngẩn ngơ) Và nắng mới trải dài bao mộng ước Hai năm sống ở Paris sau khi rời quê hương và trước khi tìm về miền đất hứa Cali là những ngày « lênh đênh nơi xứ lạ » nhưng vô cùng thi vị. Paris ngày tháng cũ bên người yêu dấu đã để lại trong tâm tư của người sương phụ biết bao hồi tưởng, chập chờn ký ức khó quên. Nàng trở lại đây «sau hai mươi sáu năm dài », tâm hồn héo úa, ứa lệ bước trên những con đường thơ mộng một thời chung bóng mà giờ đây chỉ còn là kỷ niệm. Hai mươi sáu năm, mái tóc bồng bềnh buông thả đôi vai ngày xưa nay đã « hai màu » theo với thời gian. « Lòng buồn như bia mộ », nàng bàng hoàng rung cảm đau đớn nhớ lại cái « thưở trầm hương » đã qua không bao giờ trở lại : Một mình, trống vắng Em trở lại đây (Em đã trở lại Nhặt hộ anh viên sỏi đá ngậm ngùi Mùa thu tháng mười đi qua từng chân tóc rụng với nỗi nhớ mù khơi, nàng gửi hồn mình theo cánh nhạn bay xa : Tóc em rụng xuống sợi nào cũng anh Cũng có khi, trong nỗi buồn chất ngất bóp chết con tim, không biết bám víu vào đâu, Kim Thành đã vô lý, rất tình, trách cứ người yêu. Và cái nũng nịu hờn dỗi « vô lý đó » đã làm người đọc càng thêm thương cảm : Em bơ vơ nỗi nhớ buốt hồn đau Tương tư khắc khoải đợi chờ, đìu hiu trong ốc đảo cô đơn, thuyền lạc bến đi không tới bờ, đàn đứt dây cung giai lạc điệu, một mình bâng khuâng trong ảo giác chập chờn ẩn hiện : Ta mệt nhoài ôm bóng tối vây quanh … Để rồi nước mắt âm thầm chảy ngược vào tim. Tưởng gần gũi trong gang tấc mà xa cách vời vợi ngàn trùng. Ám ảnh, thao thức, gợi nhớ, suy tư, mộng mơ …đã hạ sinh được những vần thơ u uẩn, tràn đầy nước mắt, thấm đẫm lòng người : Tội nghiệp em đau nhức trái tim anh » Thỉnh thoảng đâu đó ta lại bắt gặp cái sắc sắc không không thoáng đượm chất Thiền : Đổ xuống đời nhau vạn kiếp sau Hoặc thiết tha réo gọi và chơi vơi trong cái vô định của cuộc đời không biết sẽ trôi về đâu : Cõi chập chùng hay ngõ cụt không tên Không lẳng lơ như Thị Màu, đoan trang chung thủy với tình yêu, Kim Thành đã không chấp nhận thái độ mà cô cho là chao qua chao lại trong tình cảm của nhân vật CHỊ RÊU trong phim « Phố Hoài » của đạo diễn Song Chi (4) mà hai cô trò đã có dịp trao đổi. Đó là cái rigueur morale mà cô vẫn nuôi dưỡng cho quan niệm tình yêu của mình. Tình yêu như cây lớn, như biển cả, là cội nguồn tươi mát, là động lực thúc đẩy sáng tạo, mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng trái tim đa cảm đi tìm không tưởng : (Buồn vui mưa nắng) Dòng thơ Kim Thành đôi khi biến động nhẹ nhàng trong nỗi buồn xa vắng vướng vất ít nhiều chút tình hoài cổ Bà Huyện Thanh Quan : Em hồn đơn lạnh ngóng trăng rơi… Nhưng có lẽ bài thơ buồn nhất, cô đơn nhất, là bài thơ tác giả đã viết như một tình thư gửi người dấu yêu khuất bóng, biền biệt chân mây, trong Ngày Tình Yêu : (Tình cuối chân mây) Cảm tạ tình anh ơn phút tình cờ Trong khát vọng đợi chờ, nghi vấn thường đặt ra, ta bắt gặp những tiếng thở dài thờ thẫn, trong mơ hồ một cõi ngóng trông : Chỉ thấy một màu thương nhớ thương… Giấc mơ Ngưu Lang Chức Nữ cũng chỉ là một hy vọng viễn vời trong mênh mông vũ trụ, thời gian xâm thực làm hao mòn lòng tin nơi cuộc gặp gỡ cuối cùng : … Nhìn trời cao chẳng thấy bóng thương yêu Nhưng cuối cùng thì Kim Thành vẫn « ta chừ vẫn đợi ». Ở đây không có sự suy tính, mà là một khẳng định vô cùng lãng mạn hướng về tương lai mờ mịt : Nước chảy qua cầu ta chừ vẫn đợi Mưa, mưa mãi mưa hoài mưa chẳng tạnh Với tập thơ Bến Đợi, tác giả Kim Thành không tìm cách cách tân thơ, không làm dáng, làm điệu bộ như một số nhà thơ (lớn hoặc nhỏ), không dùng ngôn từ lắc léo hay lòe loặt với những xuống hàng, chấm câu cầu kỳ. Dễ đọc dễ hiểu, có biên độ xúc cảm lớn vì chân thật, giàu nhạc tính, giàu hình ảnh màu sắc như hội họa. Đặc biệt thơ gây xúc động mạnh mà vẫn không làm người đọc có cảm giác quá than khóc ảo não : một ngữ ngôn biết tự điều tiết lời. Tập thơ Bến Đợi có nhiều bài đạt tới đỉnh cao, rực rỡ sáng. Có những câu trong bài «trung bình» cũng rất tài hoa. Về kỹ thuật thuần túy : có những câu thơ lục bát hoặc song thất lục bát gieo vần không tuân theo luật lệ cố hữu (ngay cả những tác phẩm lớn cổ điển cũng ít có 100% đúng luật !), nhưng sự «nhảy rào» này không làm tổn hại chất thơ, ngược lại đã làm tăng lên sự uyển chuyển nhịp nhàng, thể hiện biệt tài riêng của tác giả ! Nguồn thơ có sức xúc cảm lay động lớn và giàu nhạc điệu khiến ta dễ dàng chấp nhận và quên đi cái máy móc khư khư cứng ngắt của kỹ thuật. Mục đích của thơ không phải là diễn tả mượt mà tình cảm của trái tim sao ? Mấy ai trong chúng ta nhớ và thuộc lòng hàng trăm hàng nghìn bài thơ của các tác giả nổi tiếng như Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ, Nguyễn Bính, Chế Lan Viên, Tế Hanh,…Có ai nhớ được vài câu bản dịch tiếng Việt của Tỳ Bà Hành trong sự nghiệp thơ đồ sộ của Bạch Cư Dị đời thịnh Đường ? Có thể chúng ta thuộc một vài bài, có thể một vài câu (trong một bài) của một tác giả nào đó. Như vậy, trong thực tế, câu thơ đóng vai trò rất quan trọng trong một bài thơ, cũng như một bài thơ (chất lượng) đối với một tập thơ (số lượng). Trong ý nghĩa này, thơ tình Kim Thành có những bài rất hay (Em đã trở lại Paris, Mất anh em làm thơ, Ngồi tiếc ngẩn ngơ, Bổng một hôm, Cảm tạ tình anh, Đếm sao), một ngày nào đó có thể được sắp vào kho tàng văn học sử thơ tình Việt Nam, theo thiển ý người viết bài này (cũng như bài “Màu tím hoa sim” của Hữu Loan viết cho người vợ trẻ bị chết đuối). Những bài thơ vừa kể trên của Kim Thành (5) làm người đọc xúc động vô cùng vì lời lẽ chân thật thiết tha, chữ nghĩa kén chọn, súc tích mượt mà nhưng bình dị, nói lên được nỗi lòng u uẩn thương nhớ chất chứa đầy kỷ niệm của nhà thơ với người chồng đã khuất. Đặc biệt bài “Em đã trở lại Paris” đã làm người viết choáng váng, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, mà lần nào cũng “mắt cay cay“ như một câu trong bài thơ đó. (1) Vì bài viết giới hạn, chúng tôi chỉ đề cập đến thơ Kim Thành mà thôi. (2) |