iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 05/04/2009 à 05:24
Par pctdn

Image

THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ

Anh ơi anh!
Sao anh không về
Con đường làng quanh co
Có hàng sầu đông 
Mang nỗi lòng của nhớ
Của tâm tình người ở lại trông mong
Anh về đi , em sẽ để dành cho anh một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Gói thêm một ngụm nước mắt buổi chia ly
Cơn gió bấc thấm dần vào buồng phổi
Ngọn núi xanh mờ năm đó tiễn người đi

Anh về nghe anh
Hạt thóc vàng  vẫn còn phơi trên con đường tráng nhựa 
Nắng tháng tư đổ về ôm ấp mái nhà tranh
Quê hương luôn khắc khoải mong chờ
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Mùa lúa năm nay 
Đàn chim non đua nhau về  tổ 
Sao anh còn xa bầy
Đứng giữa đất trời nghe tiếc nuối
Lạnh lùng mãi mãi kiếp đi rong
Em lặng nhìn
Chùm hoa sầu đông lững lờ trôi theo gió 
trắng cả một trời hoang

Paris
Bây chừ sắp về mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo nắng mưa
Dòng sông SEINE nước chảy nhẹ bốn mùa
Trời Paris vén bức màn lụa trắng
Anh lầm lủi đi nhớ về những dòng sông quê Mẹ
Con sông xưa biết bao nhiêu tình nghiã
Tuổi thơ anh lặn ngụp theo dòng sông 
Cuối tháng tư dòng sông đưa  anh ra biển
Con thuyền tình theo dòng nước mắt chia phôi   

Quê hương , Quê hương ơi !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào cứ mãi mãi chia ly
Phải có một ngày
Những đớn đau không còn nữa
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng

Tôn Thất Phú Sĩ
  Paris 25 - Avril  - 2007 

THÁNG TƯ
TRẢ LỜI THƯ EM

        Viết sau khi đọc bài thơ 174 -
THANG TU EM GOI ANH VE
của Tôn Thất Phú Sĩ 

Em hỏi anh
Sao không về thăm quê cũ
Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ
Có bóng em chờ trên con đê nhỏ
Mái nhà tranh ôm â'p những hẹn thề
Để ta đươc gần nhau nghe kể lể

Em ơi
Làm sao có thể
Khi hồn anh đang lịm chết môt niềm đau
Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu
Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ
Người với người chẳng còn chút âu lo

Xin giữ hộ anh
Những thân aí buồn vui 
Trong ngăn phần kỷ niệm
Ma`nâng niu một qua' khứ ngọc ngà
Xin đừng dỗ dành anh
Những điều không tưởng
Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh

Em có biết không
Ba mươi mấy năm qua
Có bao giờ anh quên chờ đợi
Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà
Anh đã xót xa
Bởi nhật nguyệt xoay vần
Đất trời trăn trở
Làm sao biết được
Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ
Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai

Anh ở đây
Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ
Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường
Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan
Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ
Những nỗi khổ theo anh
Trên bước đường lưu lạc
Hình như
Đã đi vào dĩ vãng
Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân...

Tháng Tư về
Anh nghe rất rõ
Hai chữ Tự Do
Giữa đất trời lộng gio'́ tha hương
Để tiếc để thương
Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ
Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông...

Kim Thành
April 2007




Publié le 05/04/2009 à 05:05
Par pctdn


HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ KÊU GỌI
BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA 
 

     Để chuẩn bị cho việc Mỹ “nhập nội Việtnam”, chính quyền Cộng Hòa Hoakỳ, năm 2006, đã nâng đỡ Việtcộng đủ mặt, nào là rút tên Việtnam khỏi danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo – CPC. Cho Việtnam hưởng quy chế Thương Mại Bình Thường Vĩnh Viễn – PNTR. Mở đường cho Việtnam gia nhập tổ chức Mậu Dịch Quốc Tế - WTO. Tổng thống Mỹ, George W. Bush chính thức thăm Việtnam từ ngày 17 đến 20/11/06, để dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Á Châu Thái Bình Dương – APEC ngày 19/11/06, nhằm đánh dấu mối quan hệ toàn diện Việt-Mỹ. Trong khi đó, dù Trungcộng vẫn còn là quan thầy thẩm quyền đối với nhóm Mancộng cầm đầu Việtcộng, nhưng đành phải “nín thở qua sông”, chờ đến giữa năm bầu cử Mỹ, 2008, nhiệm kỳ cuối của tổng thống Bush, nước Mỹ rơi vào cơn khủng hoảng tài chánh Thế Kỷ, mới ra tay thực hành kế hoạch: Bắt Chính quyền Mancộng Hànội hợp pháp hóa việc Trungcộng tiến chiếm Việtnam.
Khởi đi từ hồi tháng 05/08, Bắckinh gọi Nông Đức Mạnh, tổng bí thư Mancộng sang, chỉ thị cho phải thực hiện cuộc “Hợp tác toàn diện giữa 2 đảng và 2 nước Việt-Trung”. Sau đó kêu Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc Hội bù nhìn sang xác nhận. Từ ngày 23 đến 27/10/08. nhân đi dự Hội Nghị ASEM tại Bắckinh, Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Việtcộng, đã gặp các lãnh tụ Trungcộng để ký Thông Cáo Chung; “…cụ thể hoá mối quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giũa 2 đảng, 2 nước, do tổng bí thư vừa thoả thuận hồi tháng 05/08”. nhấn mạnh đến việc hợp tác khai thác tài nguyên ở Việtnam. Từ đó bọn Mancộng Hànội ra sức khủng bố báo chí trong nước, vốn do chúng kiểm soát. Đồng thời Ban Tuyên Giáo Trung Ương lập ra một bộ biên tập, tung lên trên mạng lưới những bài viết đánh phá các tôn giáo và những người chống cộng ở trong, ngoài nước, mở ra chiến dịch “tung hỏa mù” làm che đi những cuộc đấu thầu quốc tế bịp bợm về các công trình trọng điểm như xây dựng nhà máy điện, xi măng, hoá chất, cho Trungcộng dễ dàng trúng thầu. Đáng chú ý nhất là Trungcộng được đem Quân, Dân sang khai thác quặng mỏ bô-xit Tâynguyên. 
Khiến cho cựu tướng Võ Nguyên Giáp phải gửi thư nhắc cho Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Mancộng Hànội biết rằng, năm 1980, khối cộng sản Liênxô “COMECON đã khuyến nghị… không nên khai thác bô-xit Tâynguyên do nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài nghiêm trọng”.Nhưng Nguyễn Tấn Dũng vẫn khẳng định: “Khai thác bô-xit Tây nguyên là chủ trương của Đảng nêu trong Nghị Quyết Đại Hội Đảng lần thứ X”. Việc nêu Nghị Quyết ra chỉ là cái cớ. Vấn đề chính là Trungcộng đã hạ lệnh cho bọn Mancộng Hànội phải dâng Cao Nguyên Trung Phần Việtnam, một địa điểm chiến lược quân sự chỉ huy toàn cỏi Đông Dương, để chúng đem Quân, Dân Trungcộng sang chiếm cứ nơi đây. Nhớ rằng, vùng này là đất sống của các dân tộc thiểu số, họ đang thù ghét Việtcộng cướp đất, đàn áp tôn giáo, cấm tín ngưỡng của họ. Chắc chắn Trungcộng sẽ khai thác những mâu thuẫn đó, để trực tiếp nắm giữ các dân tộc Tâynguyên. nếu cần họ sẽ có thể ủng hộ cho dân thiểu số “đòi tự trị” nữa kia. 
Như vậy, sớm muộn gì, Tâynguyên cũng rơi vào tay Trungcộng, như họ đã chiếm vùng biển thuộc Hoàngsa và Trườngsa của Việtnam. Còn trong ruột Việtnam thì theo tiết lộ của Trần Ngọc Hùng, chủ tịch Tổng Hội Xây Dựng Việtnam trong cuộc tọa đàm hôm 27/03/09 thì: “Nhà thầu Trungquốc thường đem theo hàng ngàn công nhân, và cả thiết bị của họ sang, trong khi thiết bị đó Việtnam có thể sản xuất được”. Một quan chức Việtcộng khác xác nhận: “Mỗi công trình, công nhân Trungquốc sang đến 2.000 người”. Cho đến nay hàng vạn công nhân Trungcộng đã có mặt tại Việtnam. Chỉ một vài năm tới con số đó lên tới hàng triệu. “Riêng năm 2007, có tới 750.000 người Trunghoa đã theo các dự án của Trungcộng sang Phi Châu hoạt động, chủ yếu trongcác lãnh vực xây dựng, nông nghiệp và khai khoáng”. Đây là chương trình dùng khối lượng khổng lồ của người Tầu đồng hóa người Việt, như họ đã thành công tại Tây Tạng và Phi Châu.
Trước viễn tượng mất nước đến gần, Hoà Thượng Thích Quảng Độ lãnh đạo Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, nhân danh Hội Đồng Lưỡng Viện, Tăng Thống và Hóa Đạo đưa ra lời kêu gọi đồng bào trong nước BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA trong suốt tháng 05/09. “Nông Dân không ra đồng. Công Nhân không đến xưởng. Thương Gia, Tiểu Thương không đến chợ. Sinh Viên, Học Sinh không đến trường”. Theo Ngài  thì: “Chúng ta có một tháng Tư để chuẩn bị lương thực cho gia đình, nhằm thực hiện tháng Năm Bất Tuân Dân Sự - Biểu Tình Tại Gia để đòi hỏi ba yêu sách sau đây”:
“1- Yêu cầu nhà cầm quyền Việtnam cấp tốc nộp hồ sơ xác nhận thềm lục địa của mình theo Công Ước Liên Hiệp Quốc Về Luật Biển cho Ủy Ban Ranh Giới Thềm Lục Địa (UNCLOS) trước ngày quy định của LHQ là ngày 13/05/2009, để bảo vệ quyền lợi và lãnh hải tổ quốc”.
“2- Yêu cầu nhà cầm quyền Việtnam công bố toàn bộ nội dung hai bản Hiệp Ước Biên Giới trên đất liền và biển, ký kết giữa Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa năm 1999 và 2000. kèm theo bản đồ và bộ phận cấu thành không thể tách rời của Hiệp Ước, để toàn dân được biết sự toàn vẹn lãnh thổ mà tiền nhân đã đem xương máu gầy dựng”.
“3- Yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam khẩn cấp triệu tập một Đại Hội Đại Biểu Toàn Dân, bao gồm các nhà khoa học, các chuyên gia kinh tế, kỹ thuật cơ khí luyện kim, các chiến lược gia quân sự, cùng đại biểu các thành phần dân tộc bất phân chính kiến, tôn giáo trong và ngoài nước, để cùng nhau thống nhất ý kiến chận đứng việc khai thác quặng bô-xit Tâynguyên”. “Tháng Năm BẤT TUÂN DÂN SỰ - BIỂU TÌNH TẠI GIA sẽ là thái độ dũng cảm nói lên mối ưu tư Bảo Vệ Sinh Thái, Bảo Toàn Lãnh Thổ của toàn dân trong giai đoạn cấp cứu lịch sử. Dân Chủ là Tiếng Nói, một tiếng nói đối thoại và tranh luận khi quê hương nguy biến để tiến tới giải pháp cứu nguy dân tộc. Nay là cơ hội và thời điểm sinh tử để Tiếng Nói cất lên thông qua một tháng BIỂU TÌNH TẠI GIA”.
Hiện thời, Giáo Dân Kitô Giáo khắp Việtnam đang thực hiện cuộc Cầu Nguyện cho “Công Lý và Sự Thật”, theo sự chỉ đạo của Ngài Tổng Giám Mục Hànội, Ngô Quang Kiệt. Nhân đây, xin đề nghị là: Cùng bày tỏ tinh thần chung với Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, với các tôn giáo bạn và toàn dân, để cùng Cầu Nguyện cho Chủ Quyền Dân Tộc, Toàn Vẹn Lãnh Thổ, ở nhà thờ, cũng như cùng hưởng ứng cuộc Bất Tuân Dân Sự - Biểu Tình Tại Gia thì  nhất định sẽ thành một sức mạnh tâm linh dân tộc thống nhất lớn lao, hy vọng chuyển đổi nồi tình thế nguy ngập tại Việtnam hôm nay.
Mong lắm thay!

Little Saigon ngày 31/03/2009.

LÝ ĐẠI NGUYÊN
Publié le 13/03/2009 à 10:27
Par pctdn

SỐ TỬ VONG CỦA QUÂN ĐỘI CỌNG SẢN BẮC VIỆT LÀ BAO NHIÊU NGƯỜI TRONG CHIẾN TRANH NAM BẮC

Từ trước đến nay, đảng cs ta giữ bí mật con số thanh niên nam nữ mà đảng đã đưa vào miền Nam cho B52 rải thảm. Chỉ úp mở về con số mất tích là ba trăm nghìn, để cân bằng với con số binh sĩ miền Nam tử trận đã được thống kê chính xác trên giấy tờ.
Binh sĩ miền Nam chết trên ba trăm nghìn, cộng với số đồng bào miền Nam được bộ đội miền Bắc và Mặt Trận Giải Phóng “giải phóng” trên trăm nghìn. Ám sát, giật mìn xe đò, pháo kích... Riêng vụ Mậu Thân ở Huế, đảng ta, theo lời chúc Tết của bác Hồ “Tiến lên chiến sĩ đồng bào. Chôn sống dân Huế, Xuân nào vui hơn...”, đã “giải phóng” gần chục nghìn rồi. Đây là thành tích của bộ đội nhân dân anh hùng dâng lên Bác và Đảng nhân dịp Xuân Mậu Thân.
“Chí căm thù. Đợi lệnh truyền ra ta giết hết. Đời chúng ta, đâu có giặc là ta cứ đi....”. (bài hát của quân đội nhân dân, trong đó có Dép Râu tôi).
Giết đồng bào miền Nam vô tội là chiến công hiển hách của quân đội nhân dân anh hùng. Thế nhưng, đánh nhau với Trung Cộng thì chỉ thắng bằng mồm. Sau bài học đó, đến những trận đánh ở núi Lão Sơn (1984-1989) Trung Cộng dần cho phù mỏ, chiếm luôn lãnh thổ Việt Nam mà đảng và nhà nước ta câm mồm.
Bác Hồ (ly tinh) kính yêu đã từng dạy : “Thà mất nước chứ không để mất đảng. Phải giữ gìn sự đoàn kết của đảng như giữ gìn con ngươi của mắt!”. Nhớ năm 1979, Trung Cộng cho đảng ta một bài học, đem quân tràn vào sáu tỉnh phía Bắc Việt Nam, chúng chơi một cú thật đau cho Bác Hồ (ly tinh) kính yêu : Bọn lính Trung Cộng vào ỉa trong hang Pắc Pó rồi đặt mìn giật sập luôn. “Hồn bác Hồ” đang ngủ trong hang thất kinh phóng chạy thục mạng. Vừa là đồng chí vừa là anh em, môi hở răng rụng. Bây giờ, cái hang chồn cáo đó đã thuộc về đảng và nhà nước Trung Cộng quản lý “tạm thời trong vĩnh viễn”?
Bất cứ quốc gia nào, quân đội chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là bảo vệ lãnh thổ, riêng quân đội nhân dân Việt Cộng anh hùng giết dân mình để bảo vệ đảng. Lãnh thổ, đảo, biển, là tài sản riêng của đảng Cộng Sản Việt Nam vinh quang, đảng muốn dâng cho nước nào, bán cho bọn tư bản nào, quân đội nhân dân không được biết đến. Mấy tên tướng tá Việt Cộng, đảng cho vài cái biệt thự, khoanh cho vài mảnh đất để bán cho tư bản là im re. Các đồng chí thủ trưởng trong quân đội phát biểu : “Các đồng chí muốn cắt đất dâng biển cho ai, cứ tùy tiện, khỏi cần hỏi chúng tôi mất thì giờ”.
Trong chuyến về Việt Nam vừa rồi, tôi ghé Huế, vô thành nội, thấy có con đường tên Xuân Mậu Thân. Để tên con đường đó là chứng tỏ vụ tàn sát đồng bào Huế của đảng ta là chính nghĩa sáng ngời, cần được vinh danh, đồng thời nhắc nhở cho dân Huế rõ : “Coi chừng, sẽ có những vụ đập đầu, chôn sống nữa giống như Mậu Thân chứ chưa hết đâu”. Chỉ thấy cái bảng tên đường đó, dân Huế xanh mặt, không dám nhìn rồi tự hỏi : “Không biết đến khi nào thì được đảng và quân đội nhân dân anh hùng đập đầu chôn sống mình đây?”.
Vụ sập tiệm năm 1975, nếu Dương Văn Minh không đầu hàng thì quân đội Nhân Dân anh hùng đã san bằng Sài Gòn thành bình địa, theo tính toán của đảng ta, dân Sài Gòn cũng sẽ được giải phóng thêm vài trăm nghìn nữa.
Sau khi chiếm được Sài Gòn, đã tạm ổn định, đảng ta cho ngụy quân, ngụy quyền vô tù cải tạo, đồng thời phát động học tập cho dân ngụy hiểu rõ chính nghĩa sáng ngời của đảng ta. Lúc đó tôi được chỉ định về chợ Cầu Muối, họp tổ dân phố, cho bà con học tập “Mười Bài”, trong đó có bài : “Đế Quốc Mỹ và tay sai đã thất bại hoàn toàn, vĩnh viễn và triệt để”. Đại ý, tôi nói, nhờ cách mạng về giải phóng mà đồng bào thoát khỏi tay đế quốc Mỹ bóc lột, giết hại đồng bào... Sau đó đồng bào được lên phát biểu. Một bà già đứng lên nói :
- “Công ơn của Cách Mạng, thiệt, không biết kể sao cho hết. Nhờ Cách Mạng vô giải phóng kịp, chớ trễ ít ngày, Việt Cộng pháo kích vô đây thì chết liệt địa. Năm Mậu Thân, Việt Cộng vô bắn giết, đốt nhà. Ôi thôi...”.
Tôi vội ra bảo bà ta ngồi xuống, đừng nói nữa ! Một đồng chí của tôi, công tác ở Quảng Nam kể lại. Khi Cách Mạng vừa giải phóng tỉnh Quảng Nam, đã phát động “Tam cùng”, kiểu “thăm nghèo hỏi khổ, bắt rễ xâu chuỗi, cụng đầu tố khổ...” giống như thời Cải Cách Ruộng Đất ngoài Bắc năm 1954, mục đích tìm bắt, giết để trả thù, những kẻ (không phải ngụy quân, ngụy quyền) nhưng có tội ác với cách mạng. Một lần đồng chí đó vào nhà một nông dân, chuyện trò rồi hỏi một em bé gái tuổi độ chín, mười tuổi :
- “Con có sợ Việt Cộng không?”.
Con bé trả lời :
- “Dọa có!” (dạ có).
- “Tại sao con sợ Việt Cộng?”.
- “Hén oác lắm!” (hắn ác lắm).
- “Ác như thế nào mà con sợ?”.
- “Túi hén dô nhòa bét người toa đem đi két họng. Nhiều lắm!”. (Tối hắn vô nhà bắt người ta đem đi cắt họng. Nhiều lắm!).
Sau ngày “giải phóng” bảy lăm, ở thôn quê, các đồng chí du kích về làng, lôi người ta ra bắn giết để trả thù là chuyện bình thường. Mỗi làng năm bảy mạng, coi như số lẻ. Có làng, chính quyền cách mạng, (sau khi chiếm được miền Nam) tính tổng cộng có bao nhiêu đồng chí du kích bị giết trước bảy lăm thì, sau bảy lăm, đem bọn ngụy (cán bộ xã ấp) ra bắn một số lượng tương tự. Một đổi một! Còn lại bao nhiêu, cho vô tù cải tạo.
Trở lại chuyện số tử vong của bộ đội nhân dân anh hùng đã chết trong miền Nam là bao nhiêu ? Ai cũng thắc mắc, nhưng không ai biết. Chỉ các đồng chí trong Bộ Chính Trị là nắm rõ, nhưng giữ rất bí mật. Đế quốc Mỹ cũng biết, nhưng không nói ra, sợ bị chửi là giết người nhiều quá.
Thời may, trong cuộc phỏng vấn của Xuân Hồng, đài BBC, ngày 23 tháng 12 năm 2008, đồng chí Bảy Vân, vợ Ba Duẫn (Đồ tể Lê Duẫn), vô tình tiết lộ (dĩ nhiên không có số lẻ) con số thiệt hại về nhân mạng của miền Bắc. Con số đó, tôi không tiết lộ ngay, để bạn phải kiên nhẫn đọc cho hết bài nầy. Vì nếu bạn biết rồi thì còn đọc tiếp làm gì nữa. Nếu bạn không tin tôi thì bạn cứ lên email hoặc gọi điện thoại, hỏi ông Xuân Hồng đài BBC, để ông ta xác nhận. Bài phỏng vấn đó, tôi nghe xong, hôm sau mở website ra, không còn nữa, có thể đảng ta đã yêu cầu đừng đưa lên truyền thông. Vì bài phỏng vấn trực tiếp, đảng ta đâu có bịt miệng bà Bảy Vân kịp. Tuy nhiên, tối hôm 23 tháng 12 năm 2008 đó, ít nhất cũng gần chục triệu người Việt Nam đã mở BBC và nghe được.
Chủ đề buổi phỏng vấn là Xuân Hồng (đài BBC) muốn biết tình hình bang giao giữa đảng và nhà nước ta với Trung Quốc trong thời kỳ chống Mỹ ra sao. Thời đó Lê Duẫn là TBT, nhưng ông ta đã chết rồi, chỉ còn cách hỏi lại người “dưới” đồng chí tổng bí thư thôi. Dưới tổng bí thư, dĩ nhiên là vợ tổng bí thư. Vợ chồng với nhau, (ngoài chuyện anh Ba Duẫn mèo mả gà đồng) thì chuyện gì anh Ba không kể cho vợ nghe.
Nhân đây, tôi xin lạc đề chuyện anh Ba Duẫn trồng cây si cô đào cải lương Thanh Nga. Không biết “tình hình bang giao” anh Ba và Thanh Nga đến đâu nhưng đồng chí Bảy Vân (vợ anh Ba) không chấp nhận. Không có mối thù nào sâu sắc, tàn bạo bằng mối thù giữa hai người đàn bà giành một người đàn ông. Thế nên chị Bảy Vân mới lịnh cho các đồng chí ở Cục Bảo Vệ Chính Trị giết Thanh Nga. Vợ chồng Thanh Nga bị ám sát chết, đảng ta bèn rêu rao rằng bọn cướp muốn bắt cóc con Thanh Nga để đòi tiền chuộc. Trước đó, bọn chúng đã giàn dựng một vụ bắt cóc con Kim Cương, (bọn chúng bắt) rồi trả lại con cho Kim Cương. Làm vậy để chúng có giết Thanh Nga cũng đổ cho bọn bắt cóc như trường hợp trên. Nếu bảo rằng bọn cướp thì sao chúng bắn một phát là chết ngay? Chỉ có bọn giết người được huấn luyện thành thạo, chuyên nghiệp như các đồng chí sát thủ trong cục bảo vệ chính trị mới bắn giỏi như thế.
Trở lại câu hỏi :
- “Có bao nhiêu bộ đội đã bỏ mình vì đã vào miền Nam giết đồng bào ?”.
Đứng về phía đảng và nhà nước ta thì cứ lấy con số đã đưa vào Trường Sơn trừ cho con số còn sống sót sau năm 1975 là ra con số “vĩnh biệt”.
Vì rằng đã vào Trường Sơn là không có trở về lại miền Bắc. Ngay cả bọn B. Quay (vào chiến trường trong Nam nhưng đào ngũ, tìm đường ra Bắc) khi chưa tới quê nhà đã bị bắt, bị tập trung cải tạo, đứa nào xung phong vào Nam thì cho vào lại, đứa nào không chịu thì hành hạ đến chết, thân nhân không hề hay biết.
Loại thứ hai là thương bệnh binh, cũng không được về Bắc. Đọc nhật Ký Thùy Trâm ắt biết (Thùy Trâm là sinh viên y khoa, nghe lời đảng dụ dỗ, xung phong vào Nam để “cùng người yêu chiến đấu chống Mỹ cứu nước”, nhưng đảng không cho gặp, đành làm cứu thương, vài năm sau bị Mỹ bắn chết). Theo nhật ký Thùy Trâm, thương binh nào không chạy theo đơn vị được thì được dồn tạm vào một trạm xá nào đó, chỉ ít lâu sau, bị nhiễm trùng vì không thuốc men, bị bỏ đói rồi chết, may mắn lắm mới được Mỹ ngụy bắt làm tù binh. Đối với Việt Cộng, bị thương, không đi theo đơn vị được (đi không nổi) mới gọi là thương binh. (Quân đội Mỹ, bốn bị thương, một chết. Quân đội VNCH, ba bị thương, một chết. Quân đội nhân dân anh hùng, bốn bị thương, ba chết). Chiến trường miền Nam, phía Việt Cộng, không có hậu phương nên không có quân y viện. Bị thương thì khiêng giấu trong bụi, bỏ vật vạ và chờ chết vì không có thuốc men, không có y tá, bác sĩ.
Loại thứ ba là tù binh. Năm 1973, tù binh Việt Cộng được trao trả, lập tức bị cách li, không cho thân nhân biết. Sau khi được bồi dưỡng và học tập, lại được đưa vào chiến trường miền Nam, tiếp tục chiến đấu cho đến chết mất xác.
Lý do đơn giản là đảng ta sợ CIA gài người, cứ một nghìn tù binh chỉ cần thuyết phục được một chiến sĩ chịu làm tình báo cho CIA Mỹ là đủ chết cả lũ. Giống như Do Thái đã gài điệp viên vào trong các lực lượng Palestine, đầu não của các lực lượng võ trang Palestine đến đâu là máy bay Do Thái theo dội bom đến đó. Miền Bắc Việt Nam cũng gặp trường hợp tương tự. Lúc đó (chưa có handphone) mà không hiểu sao, một lần Lê Duẫn về làng thăm cha mẹ, chỉ mười lăm phút sau, máy bay Mỹ đến ném bom ngay nhà cha mẹ Lê Duẫn. Đồng chí tổng bí thư phải bò xuống giường núp.
Cũng may, Mỹ không tin lắm về nguồn tin nên ném bom đại khái. Điều tra ra là phe ta chơi phe mình. Vụ đó bị ém nhẹm nhưng các đồng chí truyền miệng nhau, rằng phe ta (có cộng tác viên của CIA), quyết giết cho được Lê Duẫn nên đã làm như thế.
Trở lại “chủ đề” : Số thiệt hại của quân đội nhân dân anh hùng là bao nhiêu ?
Từ thời chiến tranh chống Pháp, đảng ta vẫn theo chiến thuật biển người của Trung Quốc vĩ đại “Hễ ta chết mười mà địch chết một là coi như ta chiến thắng”. Qua chiến tranh chống Mỹ, ta vẫn theo chỉ tiêu đó. Cứ một tên Mỹ hay ngụy bị tiêu diệt mà ta mất mười chiến sĩ là được biểu dương. Nhưng Mỹ là tên điếm, chúng không chờ đụng độ. Chúng chờ quân ta vừa từ miền Bắc vào đến Trường Sơn là đem B 52 đến trải thảm. Mặc dù mỗi khi B 52 cất cánh là Liên Xô báo động để ta kịp phân tán, nhưng chạy bộ làm sao kịp với máy bay ? Hầm chữ A để chống B 52, nói chơi cho vui, cho các chiến sĩ yên tâm mà chui vào và sau đó có ai còn sống đâu mà làm chứng tác dụng chống B52 của hầm chữ A hiệu quả hay không ? Chỉ riêng sức ép thôi đã đủ ói máu mà chết, đâu cần phải trúng bom ! Mỗi đợt chuyển quân vào Nam, ít nhất phải cỡ trung đoàn, xe cộ phải mấy chục chiếc. Bom mà rải đúng thì chẳng còn ai sống sót. Rải thảm xong, chúng chờ cho (dân công) thanh niên xung phong đến lấp hố bom, vừa thông đường là chúng lại rải thảm một đợt nữa. Lại chết người, cháy xe tiếp.
Tổng đồ tể Lê Duẫn đã đặt nhiệm vụ của Quốc Tế Vô Sản lên trên mạng sống của người dân miền Bắc. Chết bao nhiêu cũng không quan tâm, cứ đẩy hết lớp nầy đến lớp khác vào lò lửa chiến tranh ở miền Nam.
Trong trận Khe Sanh 1968, tướng Giáp đưa ba sư đoàn vây Khe Sanh, tưởng như trận Điện Biên Phủ. Không ngờ bị Mỹ dội bom, chỉ còn một sư đoàn (trừ). Tướng Giáp thân bại danh liệt, mất uy tín, về sau được đảng cho làm “chuyên viên cai đẻ”, là một cách hạ nhục ông ta.
Đến trận Cổ Thành Quảng Trị, theo Trần Khải Thanh Thủy kể. Tướng Giáp đề nghị chiến thuật, chiến lược gì đó bị Lê Duẫn đập bàn quát :
- “Thế là làm giảm sút ý chí chiến đấu...”. Tướng Giáp kể “Cứ 5 giờ 30 phút chiều, một đại đội ta lặng lẽ bơi sang sông Thạch Hãn để đánh vỗ mặt Cổ Thành... 8 giờ 30 phút bơi trở về, chỉ còn 5, 7 người. Như vậy trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (135 người) và 60 ngày đêm tấn công thành cổ, ta mất gần một vạn người (một sư đoàn (!), chỉ riêng cho việc bơi qua sông đánh vỗ mặt Cổ Thành!)
Nhưng tại sao những người đã vào Nam thì không được trở về Bắc ?
Lý do đơn giản là về Bắc, chỉ cần nói thật về chiến trường miền Nam là không cô cậu nào còn tinh thần vào Nam chiến đấu. Riêng chuyện B 52 rải thảm thôi đã kinh hoàng rồi. Tất cả đồng bào ngoài Bắc đều được đảng tuyên truyền láo khoét là “Miền Nam đã được giải phóng rồi, các đồng chí chỉ vào tiếp thu mà thôi”. Rồi thì những bài hát “Chiếc gậy Trường Sơn”, “Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây”, “Bác đang cùng chúng cháu hành quân”... tả cảnh Trường Sơn thơ mộng, đẹp đẽ, có chàng và nàng bên bờ suối, bắc võng nằm nhớ nhau... tuyệt nhiên không thấy bom đạn, B52 dội bom, không thấy lính Mỹ ngụy lùng sục, đuổi chạy sút quần. Rồi thiếu đói, bịnh hoạn, sốt rét rừng... giết chết dần, quân số hao hụt chỉ còn số lẻ, trước khi thực sự đụng độ với địch.
Nhưng con số thiệt hại của miền Bắc là bao nhiêu ?
Tên trá hàng Bùi Tín, trong một tác phẩm tuyên truyền hạng bét, văn chương sọt rác, đã viết :
- “Lê Duẫn từng khoe : Tôi gặp ông Mao, tôi nói thẳng rằng Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, thì chúng tôi sẽ phải hi sinh thêm 1 đến 2 triệu người, chúng tôi không sợ và cuối cùng chúng tôi vẫn thắng”.
Kinh khiếp thay đồng chí Lê Duẫn, tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam quang vinh. Xem vài triệu mạng sống của đồng bào, đồng chí, bộ đội, thanh niên xung phong... như số lẻ, như mấy xu trong túi quần, có móc ra vất đi cũng không bận tâm.
Nhưng câu nói trên của Lê Duẫn đã bị bóp méo, cắt xén phần quan trọng nhất. Đó là con số nhân mạng “đã” thiệt hại là bao nhiêu triệu?
“Đồng chí” Bảy Vân, vợ Lê Duẫn, trong cuộc phỏng vấn ngày 23 tháng 12 năm 2008, đã trả lời Xuân Hồng, phóng viên đài BBC rằng :
- “Anh Ba (Duẫn) nói với lãnh đạo Trung Quốc rằng : Chúng tôi đã hi sinh 10 triệu người rồi, nếu Trung Quốc chi viện cho chúng tôi thì chúng tôi thắng Mỹ với những hi sinh thấp hơn, còn như Trung Quốc không chi viện, chúng tôi dù phải hi sinh vài triệu người nữa, chúng tôi vẫn thắng Mỹ”.
Tôi lại xin lạc đề vài câu nữa. Ông Xuân Hồng đài BBC hỏi bà Bảy Vân, đại ý rằng, có nên tiếp tục “xã hội chủ nghĩa không? Đồng chí Bảy Vân kính mến trả lời rằng :
- “Phải tiếp tục con đường xã hội chủ nghĩa, vì chênh lệch giàu nghèo ngày càng lớn”.
Tại sao ông Xuân Hồng không hỏi tiếp :
- “Thế giai cấp giàu là những người nào? Còn bọn nghèo khổ là những ai?”. Giai cấp giàu là đảng viên (riêng đồng chí Bảy Vân “phải” chui rúc trong “túp lều” giá trên hai triệu đô la Mỹ), còn giai cấp nghèo là lũ dân đen mà các đồng chí đảng viên đang ngồi trên đầu đó!
Như thế, trong chiến tranh chống Mỹ, phải trên mười triệu người dân vô tội miền Bắc Việt Nam đã bị đảng ta đẩy vào Trường Sơn cho B52 dội bom. Một con số khủng khiếp. Lê Duẫn đem số lẻ vài triệu (bổ sung) vào Nam không phải để đánh nhau, mà để cho B52 dội bom, số sống sót mới thực sự đối diện với quân miền Nam mà đánh nhau.
Bạn muốn biết con số đó khủng khiếp đến bực nào thì thử rải mười triệu xác chết lên một nghìn cây số từ Bắc vô Nam, trên đường mòn Hồ Chí Minh (con đường Bác đi là con đường bi đát).
Mỗi cây số có bao nhiêu xác bộ đội nhân dân anh hùng ? Mười nghìn (10.000) xác bộ đội trên một cây số đường mòn Hồ Chí Minh. Mỗi mét đường có mười xác chết.
Bọn Cộng Sản học tập rằng. Loài người từ khỉ mà ra. Chúng xác tín như vậy nên chúng học tập, sinh hoạt, đối xử với nhau sao cho “càng không giống con người chừng nào thì càng tiến bộ chừng nấy”.
Bọn Việt Cộng không phải con người, chúng là ác thú.
“Chí căm thù. Đợi lịnh truyền ra ta giết hết. Đời chúng ta đâu có giặc là ta cứ đi”!
Ta đi giết đồng bào ta !
Dép Râu



Publié le 03/02/2009 à 09:22
Par pctdn


Anh ơi Anh !
Sao anh không về thăm quê cũ
Thăm con đường làng quanh co
Có hàng cây sầu đông mang nỗi lòng của nhớ
Và tâm tình người ở lại trông mong

Anh về đi anh
Em sẽ để dành cho anh
Một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Giọt nước mắt dài đọng lại bờ mi
Cơn gió bấc buốt tê buồng phổi
Dải núi xanh mờ năm đó tiễn người đi

Anh về nghe anh
Vạt thóc vàng vẫn phơi dài trên con đường nhựa phủ
Nắng tháng tư mềm vẫn ôm ấp mái tranh xưa
Quê hương mình vẫn còn đó nỗi chờ mong
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Lạnh lùng một kiếp đi rong

Paris bây chừ
Đang vào mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo với nắng mưa
Đứng nhìn dòng sông Seine nước chảy nhẹ bốn mùa
Anh có còn lầm lũi đi
Giữa đất trời
Nghe tiếc nuối
Nhớ về dòng sông xưa quê Mẹ
Dòng sông với biết bao tình nghĩa
Lặn ngụp tuổi thơ anh
Dòng sông Tháng Tư đưa anh ra biển
Đong đầy nước mắt buổi chia phôi

Quê hương ! Quê hương !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào ta mãi mãi phân ly
Phải có một ngày
Thôi hết đớn đau
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng Tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng ...


Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 25 Avril 2007


THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM

( Viết sau khi đọc bài thơ
Tháng Tư Em Gọi Anh Về của Tôn Thất Phú Sĩ )


Em hỏi anh
Sao không về thăm quê cũ
Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ
Có bóng em chờ trên con đê nhỏ
Mái nhà tranh ôm ấp những hẹn thề
Để ta được gần nhau nghe kể lể

Em ơi
Làm sao có thể
Khi hồn anh đang lịm chết một niềm đau
Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu
Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ
Người với người chẳng còn chút âu lo

Xin giữ hộ anh
Những thân ái buồn vui 
Trong ngăn phần kỷ niệm
Mà nâng niu một quá khứ ngọc ngà
Xin đừng dỗ dành anh
Những điều không tưởng
Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh

Em có biết không
Ba mươi mấy năm qua
Có bao giờ anh quên chờ đợi
Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà
Anh đã xót xa
Bởi nhật nguyệt xoay vần
Đất trời trăn trở
Làm sao biết được
Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ
Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai

Anh ở đây
Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ
Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường
Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan
Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ
Những nỗi khổ theo anh
Trên bước đường lưu lạc
Hình như
Đã đi vào dĩ vãng
Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân ...

Tháng Tư về
Anh nghe rất rõ
Hai chữ Tự Do
Giữa đất trời lộng gió tha hương
Để tiếc để thương
Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ
Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông ...


Kim Thành
April 2007


 


  

Publié le 03/02/2009 à 09:21
Par pctdn

Tết thăm nhà bác Lê Khả Phiêu

Chúng ta cứ ngồi mà nói thật thà với nhau là tham nhũng vẫn phổ biến, trầm trọng. Có những vụ tôi biết, anh Sáu Dân (tên thường gọi của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt - PV) biết mà không khui được. Nó thành dây che chắn nhau, thậm chí cả bên ngoài che chắn (chứ không chỉ trong nước).
Đây đúng là một cuộc đấu tranh quyết liệt. Muốn giành thắng lợi trong cuộc chiến này thì Đảng phải tự xem mình.

Nhân dịp mừng sinh nhật và thăm ngôi nhà đơn sơ của bác Lê Khả Phiêu, chúng ta hãy cùng hồi tưởng lại những lời phát biểu hết sức chân tình của bác năm nào...

- Thưa, nguyên tổng bí thư kê khai tài sản…

- Khai hết chứ. Tôi bây giờ có cái nhà nào Nhà nước cấp đâu. Vẫn ở nhà công vụ đấy (cười). Khi tôi nghỉ, được phân cái nhà ở Đội Cấn 1.200m2 vì nhà tập thể chỗ 36 Lý Nam Đế chật và nóng. Tôi cảm ơn không nhận. Vừa rồi các anh nói tiêu chuẩn nhà cửa của tôi phải năm - sáu trăm (m2). Đâu có qui định nào như thế?

- Thưa nguyên tổng bí thư, ông có kinh nghiệm gì không trong phòng chống tham nhũng?

- (Cười) Qua thực tế bản thân tôi thấy muốn làm được việc này thì mình phải giữ nghiêm đức tính liêm khiết. Tôi không muốn cái gì cũng đổ lỗi cho kinh tế thị trường. Trong quan hệ xã hội cả bên trong bên ngoài có nhiều mối quan hệ: với lãnh đạo cấp cao, với cấp dưới, với dân...

Có người đến với mình với động cơ cầu thị, trong sáng như xin ý kiến để thực hiện công việc được tốt hơn. Song cũng có người đến với động cơ không trong sáng, muốn tìm chỗ nương tựa hay tiếp tay gì đó. Mình phải hết sức cảnh giác. Phải luôn răn mình là đầy tớ của dân. Tôi nói thật có chuyện họ đến biếu tiền, năm nghìn, mười nghìn chứ không ít đâu.

* Năm, mười nghìn đô (USD)?

- Đô chứ. Lúc tôi còn thường trực (Thường trực Bộ Chính trị -PV) đã có rồi, lúc làm tổng bí thư càng có. Đối với tôi, họ đến đút tiền không dám đưa thẳng đâu. Thường là có bó hoa xong để cái gói trên bàn rồi về. Mở ra thấy có năm nghìn, mười nghìn tôi gọi anh Hoan (ông Trần Đình Hoan, khi ấy là chánh Văn phòng Trung ương Đảng - PV) và cậu Dần (ông Nguyễn Giáp Dần - thư ký nguyên tổng bí thư Lê Khả Phiêu - PV) lên, nói: “Cái này của ông A, ông B...

Giao các cậu mời các ông đó lên xem thái độ thế nào. Tại sao lại có phong bì thế này? Đồng chí tổng bí thư nhắc như thế là không được, từ nay trở đi không được làm thế”. Vậy mà có ông trả lời rằng “đồng chí Phiêu không nhận thì tôi xin biếu các anh”. Cả cậu Dần, anh Hoan về báo cáo lại tôi. Thế thì không được rồi. Tôi phải gọi lên cảnh cáo.

Nguồn:
Tham nhũng: không giấu được dư luận đâu!
Ban liên lạc Đồng hương Thanh Hoá tại Hà Nội đã có buổi đến thăm và giao lưu với bác Phiêu tại nhà riêng tại ngõ 34A Trần Phú (ngôi nhà bác mới chuyển về từ đường Hoàng Diệu).

Đại diện của Ban liên lạc gồm có: ông Lê Xuân Thảo - Trưởng Ban Đồng hương Doanh nghiệp TH, ông Lê Thế Chữ - Truởng Ban liên lạc Đồng hương Tỉnh, ông Hoàng Văn Đoàn - Phó Trưởng ban Doanh nghiệp, ông Lữ Thành Long - TGĐ Công ty Misa, ông Nguyễn Hồng Chung - Chủ tịch Công ty Luật Đại Việt, ông Bùi Việt Hà - Giám đốc Công ty HINCO, ông Nguyễn Hữu Hùng - Công ty Truyền thông Dầu khí Việt Nam, Lê Xuân Tiến Trung - Công ty Việt FT và một số thành viên khác.

Sau đây là một số hình ảnh buổi gặp mặt bác Lê Khả Phiêu:






Trên đường đến nhà bác Lê Khả Phiêu



Nơi ở trước của bác Lê Khả Phiêu trên đường Hoàng Diệu







quà cáp cho bác nho nhỏ thôi, đổi lại tình cảm của bác với nhân dân đất nước mới quan trọng.





Nhà mới của bác Lê Khả Phiêu






Trong nhà bác toàn những hiện vật quý giá mang đậm tinh thần dân tộc, và cả vị cha già dân tộc nữa, tất cả mọi người trên đất nước Việt Nam này đều là con cháu của bác Hồ.








Nhưng bác dặn lần sau đến thăm bác là được rồi, đời sống dân mình đang khó khăn, đừng bày vẽ quà cáp gì mà lãng phí.





Gặp mặt bác Lê Khả Phiêu tại phòng khách


Thăm quan nhà bác Lê Khả Phiêu. Mọi người đều ngưỡng mộ con người học cao hiểu rộng của bác, cả 1 tủ sách đồ sộ với tư tưởng Mác Lênin Mao Trạch Đông Hồ Chí Minh.





Thăm quan Phòng Thư viện: Hình cụ Mác cụ Lê đặt trang trọng trên cùng chính giữa, bác Hồ chỉ dưới 1 chút thôi. Còn 2 bên là trống đồng và chữ tâm bằng vàng. Trống đồng tuy là nét biểu trưng của văn hóa dân tộc nhưng giờ đã là thời đại Hồ Chí Minh rồi không nên ôm quá khứ mà phải học cái hay cái đẹp của tư tưởng Hồ Chí Minh,







Chụp ảnh lưu niệm với Tượng bác Lê Khả Phiêu bằng đồng...







Ảnh chân dung bác Lê Khả Phiêu, dưới là cặp ngà voi nho nhỏ xinh xinh







Tư liệu về các cuộc gặp mặt với các nguyên thủ quốc gia các nước





Bác Phiêu đang giới thiệu với bác Lê Thế Chữ về những bức ảnh ghi lại những năm tháng mà bác đã vất vả lao động cống hiến cho đồng bào quốc dân.







Ngôi nhà mới hoàn thiện, nên đang còn một số bề bộn



Nhà bác thật văn hóa, đi đâu cũng thấy sách.







Bác cũng là một người rất đam mê nghê thuật và biết thưởng thức cái đẹp. Hình như phải bỏ cái móc áo quần vào giữa bức tranh mới đẹp, nghệ thuật mà.



Quang cảnh nhìn từ tầng 4



Tuy biết Cộng sản là vô thần vô thánh nhưng tối nào trước khi đi ngủ cũng lạy bác phù hộ độ trì cho chúng cháu sống lâu để phục vụ nhân dân được tốt hơn





Vì thực phẩm trên thị trường rất độc hại nên nhà bác phải trồng rau sạch để ăn.



Nhìn sang bên phải là Bộ Quốc Phòng, nơi có sân bay Trực thăng, để lỡ đất nước có chuyện gì là bác sẽ là người bay đi công tác trước tiên.



Nhìn về xa xa là Cột cờ Hà Nội



Nhà bên cạnh là nhà riêng của Đại tướng Chu Huy Mân, các bác phải sống gần nhau để tối lữa tắt đèn có nhau, tình cảm đồng chí đáng quý biết bao.







Phòng làm việc của trợ lý bác Phiêu với những vần thơ làm xúc động lòng người:

Hồ chí minh người sống mãi đời
với non sông việt nam
và trong tái tim nhân loại









Cuốn sách về bác Lê Khả Phiêu được bác tặng cho mọi người. "Mênh Mông tình dân", ôi tình cảm nhân dân dành cho đảng và nhà nước thật nhiều, thử hỏi trên dải đất hình chữ S này có nơi nào mà không mang ơn bác và đảng?





Món quà của Ban liên lạc tặng bác Phiêu nhân ngày sinh nhật


Mình đã đi nhiều nhà lãnh đạo, và thật thương bác Phiêu vì nhà bác sao mà đơn sơ quá, còn thua xa cả những lãnh đạo cấp nhỏ ở tỉnh mình nữa...

Đoàn đại biểu rời nhà bác Lê Khả Phiêu ai nầy trong lòng đều trào dâng niềm xúc động về một con người đã một đời vì dân vì nước, chúng cháu hứa đời này kiếp này làm lãnh đạo có vất vả khổ cực đến đâu cũng sẽ học theo gương bác.
“Có vụ tôi biết, anh Sáu Dân biết mà không khui được”

* Vậy làm sao để diệt tận gốc quốc nạn tham nhũng, thưa ông?

Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu: Nó đụng vào anh, bản thân anh có khi cũng thấy, nhưng thấy mà không dám cắt khối ung thư đó đi và chấp nhận sống chung với nó. Hoặc là do há miệng mắc quai, hoặc do dựa vào nhau để vơ vét. Chúng ta có thấy thực tế đó không? Nếu chưa thống nhất được thực tế này thì chưa giải quyết được. Phải chăng chỉ khi nhân dân phát hiện, lên án quyết liệt thì anh làm, anh xử, song xử vẫn chưa đến nơi đến chốn?

Hiện vẫn đang tồn tại một lập luận hết sức kỳ quặc: “Khi có nhà nước là có tham nhũng. Chỉ khi cuộc sống người nào cũng giống người nào, lúc đó mới hết tham nhũng”. Làm gì có chuyện như thế. Chống tham nhũng là phải tự mình nhìn vào bản thân mình. Singapore thống kê được tỉ lệ 5% cán bộ công chức tham nhũng. Còn ở ta liệu cứ 100 đảng viên, cán bộ cơ quan nhà nước cũng chỉ có năm người tham nhũng không? Nội bộ phải tự xem xét lại mình. Chúng ta đã coi tham nhũng là quốc nạn thì đến nay vẫn là quốc nạn. Chưa ai bảo đã hết quốc nạn cả.

Chúng ta cứ ngồi mà nói thật thà với nhau là tham nhũng vẫn phổ biến, trầm trọng. Có những vụ tôi biết, anh Sáu Dân (tên thường gọi của nguyên thủ tướng Võ Văn Kiệt - PV) biết mà không khui được. Nó thành dây che chắn nhau, thậm chí cả bên ngoài che chắn (chứ không chỉ trong nước).

Đây đúng là một cuộc đấu tranh quyết liệt. Muốn giành thắng lợi trong cuộc chiến này thì Đảng phải tự xem mình, Nhà nước phải tự xem lại mình.

Nguồn:
Nguyên TBT Lê Khả Phiêu: Muốn chống tham nhũng phải tự xem lại bản thân mình!