TRỞ VỀ SAIGON Trở về SaiGon với cái tên xa lạ Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố giữa đường Màu cờ đỏ nghe tim như rướm máu Của những ngày cải tạo mịt mù sương Tôi lạc loài như nai vàng ngơ ngác Mắt đầy nắng mà hồn đầy giá băng Trong chiêm bao tôi gặp người em nhỏ Ôm xác mẹ hiền trong ngày di tản Hơn 20 năm rồi như mới hôm qua Mái trường đó mỗi ngày tôi đến học Xác phượng hồng rơi như mưa bụi bay Phượng thì còn nhưng mái trường đã mất Ngôi nhà xưa treo tấm bản Công An Phường Trước cổng Chùa giăng đầy hàng quán nhậu Loa phóng thanh át cả tiếng kinh cầu Cạnh Thánh Giá treo hình Hồ chủ Tịch Người quét đường nhìn tượng CHÚA rưng rưng Sài Gòn ơi ! tình tôi nay đã chết Còn một chút buồn chen lẫn chút đau Tôn Thất Phú Sĩ SG-2003 RETURN TO SAIGON Coming back to Saigon with its new unfamiliar name Astounded I went a midst of streets and roads Red flag made me feel bleeding in heart 0f old re-education days in dim dew I was lost as a stupefied fawn Eyes full of sunlight but my inside was freezing In dreams I met a littie girl Embracing the corpse of her mother during refuge More than 20 years but it seemed as yesterday That school roof where every day I went to Flamboyant flowers fell as a breeze flying Flamboyant tree was still there but school lost The old house now became precinet police office In front of the pagoda netted with bars and restaurants Broadcasting speaker dominated praying voice Saigon! My love now was dead It remains a bit sadness mixed with pain RGC 08-05-2006 http |
