iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 10/05/2009 à 18:28
Par phu.si

http:antelechargement.rfi.fr.edgesuite.net/rfi/vietnamien/audio/modules/actuvi/R106/qr_04_10_08.mp3.asx
Tra tấn tù nhân và an ninh quốc gia - Trần Bình Nam

Tướng VC Đồng Sỹ Nguyên phản đối ĐẢNG CSVN về vụ 
Tây Nguyên
Úc trấn an TQ về kế hoạch hải quân
 Án tử hình cho người phạm tội giết con
Giám đốc Công An Hà Nội bị tố cáo là tham nhũng
THỜI ĐỂU CÁNG LÊN NGÔI
Nhận định và tâm tình của Tiến sĩ Nguyễn Thanh Liêm
Bài thi luận văn chọn lọc trong giới trẻ hải ngoại
THÔNG ĐIỆP PHẬT ĐẢN PL. 2553
Lời bộc bạch của một đảng viên CSVN

Nhận Định của Giới Trẻ Trong Nước về Chế Độ Cộng Sản


Audio Hồi Ký - Tôi Bỏ Đảng
THỊT BÒ VÀ TUỔI THỌ
PARIS  30 -04 - 2009
PARIS Kỷ niệm năm thứ 34 ngày 30-4-1975
Thiên An Môn trong lòng chúng ta
Câu Chuyện Thầy Lang: Thuốc Ở Trong Rau
CSVN Nop LHQ Ho So Lãnh hải Thềm Lục Địa VN - 07-Mai - 2009
Sài Gòn: Đại Sứ Mỹ thăm BS Quế, Hứa Dân Chủ Hóa VN
Kỹ sư Đỗ Nam Hải 8406-gặp Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

Món quà bauxite cho Trung Quốc
BângKhuâng


Các Cộng Đồng Liên-Châu Chào Đại Kỳ VNCH
Trước Trụ Sở Liên Hiệp Quốc Ngày 08.5.2009.

PHỎNG VẤN


Huế Đã Xa Rồi - Như Quỳnh


 

 


haimecon !!!!!!!.jpg
MẸ ƠI !


Sữa mẹ ngọt ngào nuôi con lớn

Tiếng nói đầu đời gọi Mẹ ơi !

Mẹ ơi ! tiếng gọi từ thơ ấu

Ấm áp tim con suốt một đời


Từ thuở ngỡ ngàng  đi chập chững

Mẹ làm điểm tựa bước chân son

Vừa  đi  vừa ngả trong tình mẹ

Lớn thật  nhanh cây mạnh xanh chồi


Buổi chiều nắng ngủ trên cành phượng

Tan học chờ con trước cổng trường

Bóng mẹ chập chờn bên cửa lớp

Rộn ràng quen thuộc dáng thân  thương


Con lớn khôn theo mùa chinh chiến

Non sông giục giã đó mẹ ơi

Mẹ đâu còn biết ngày vui nữa

Lòng mẹ buồn , suối lệ ngàn khơi


Tóc xanh bỗng chốc thành tơ trắng

Làm suối tình con chảy trở trăn

Mẹ ơi  ! tiếng gọi  từ  nhung nhớ

Là tiếng thiêng liêng tự muôn  đời


Tôn Thất Phú Sĩ

Fête des mères 

Paris * Mai 2009

Một cốc sữa
  
Có một cậu bé nghèo hàng ngày thường đi đến từng nhà gõ cửa để bán báo trên đường tới trường học. Một hôm, chiếc dạ dày lép xẹp của cậu đột nhiên dở chứng. Cậu bé thò tay vào túi, chỉ còn lại duy nhất một đôla cuối cùng. Cậu định dành dụm 1 đôla để mua thức ăn cho mấy đứa em ở nhà. Tần ngần một lát, cậu bé quyết định đi đến một ngôi nhà phía trước để xin chút đồ ăn. Thế nhưng cậu hầu như mất hết can đảm khi mở cửa cho cậu là một cô bé xinh đẹp, dễ thương. Bối rối và ngập ngừng, nên thay vì hỏi xin thức ăn, cậu bé chỉ dám xin một cốc nước.
   Cô bé trông thấy dáng vẻ nghèo khổ và đói lả đi của cậu, nên thay vì mang nước cô đã đem lại cho cậu bé nghèo một cốc sữa lớn. Cậu bé uống một cách ngon lành và chậm rãi. Sau đó, cậu mới rụt rè hỏi cô gái: “tôi nợ cô bao nhiêu?” - “Bạn không nợ tôi cái gì cả”- cô gái trả lời :  “Mẹ đã dạy chúng tôi là không bao giờ được chấp nhận trả cho một lòng tốt”. Cậu bé cảm động nói “từ sâu thẳm trái tim, tôi thành thực biết ơn cô”. 
  
Sau đó, Howard Kelly - tên của cậu bé, rời khỏi ngôi nhà cô bé tốt bụng đó, nhưng cậu không chỉ cảm nhận được sự khỏe khoắn trở lại của cơ thể, mà cậu còn có lòng tin tưởng hơn vào lòng tốt của con người. Điều đó giúp cậu mạnh mẽ hơn, không chịu khuất phục và từ bỏ số phận. 
  
Nhiều năm sau đó, cô gái trẻ tốt bụng mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Các bác sĩ địa phương đã cố gắng nhưng cũng không thể làm thuyên giảm bệnh. Cuối cùng họ quyết định chuyển cô gái lên bệnh viện thành phố - nơi các chuyên gia có thể chữa khỏi cho cô. Trong số các bác sĩ, bác sĩ Howard Kelly cũng được mời hội chẩn. Khi anh nghe tới cái tên địa danh nơi mà cô gái sống, có một tia sáng chợt lóe lên trong mắt anh. Ngay lập tức anh đứng bật dậy. Chạy xuống đại sảnh bệnh viện và bước vào phòng cô gái. Trong chiếc áo choàng bác sĩ, anh bước tới gần giường bệnh cô gái. Và ngay lập tức anh đã nhận ra cô. Sau một thoáng, anh quay trở lại phòng hội chẩn và đề nghị được là người phụ trách ca bệnh đó, và anh sẽ làm hết sức mình để cứu sống cô gái. Kể từ hôm đó, anh luôn có một sự quan tâm đặc biết tới ca bệnh của cô gái. 
   
Sau một thời gian chống chọi, cô bé thuyên giảm bệnh và cuối cùng khỏi hoàn toàn. Trước ngày cô gái xuất viện, bác sĩ Kelly đã yêu cầu nhân viên quầy thu ngân chuyển hóa đơn tới phòng của anh. Vị bác sĩ nhìn lên tờ hóa đơn, sau đó, anh viết lên mặt hóa đơn trước khi nó được gửi tới phòng bệnh của cô gái. Cố gái e dè mở ra đọc, và cô chắc mẩm rằng có lẽ cô sẽ phải làm việc cật lực cả đời mới trả hết hóa đơn này. Cuối cùng, cô cũng cam đảm nhìn thẳng vào tờ hóa đơn, nhưng cô thật sự ngỡ ngàng khi trên phần đầu hóa đơn ghi dòng chữ:

“Hóa đơn đã được thanh toán bằng một cốc sữa.


Ký  tên,
" Bác sĩ Howard Kelly”



MAI ANH VỀ SẼ DẮT EM THEO

Mai anh về sẽ dắt em theo
Hai đứa vui trong nắng Sài Gòn
Nhà Bè nước chảy chia hai ngã
Cay đắng ngọt bùi vẫn sắt son


Bàn tay em vẫy chào xứ Huế
Qua Tràng Tiền giòng nước long lanh
Áo dài lụa trắng khung trời cũ
Ngơ ngác hồn anh một bóng hình

Vượt đèo Hải Vân vào Đà Nẵng
Tìm về tuổi mộng mái trường PHAN
Em đi gót ngọc rơi thành nhạc
Anh ngẩn ngơ rồi em biết không

Chùa Cầu gió nhẹ lùa tóc rối
Khỉ  già ngồi đó mấy trăm năm
Phố cổ Hội An tô mì Quảng 
Quán nửa đêm xưa vẫn nhớ thầm

Theo con tàu suốt  ghé Nha Trang
Ta dẵm chân lên bãi cát vàng
Hương thơm phở Chụt còn ngây ngất
 Vạn thuở chờ mong một cánh buồm

Anh sẽ đưa em nhập cuộc vui
Hạt lúa vàng thơm thấy bùi ngùi
Mùa gặt năm nay mênh mông thóc
Tây Đô yêu dấu rộn tiếng cười

Rồi ta về tuốt tận Cà Mau
Bắt  con cá lóc nấu canh bầu
Thương em từ lúc chiều chưa xuống  
Anh đứng thẩn thờ trên bải dâu

Ta chắp cánh bay về Hà Nội
Trăng Hồ Tây đưa đẩy điệu Sa Pa
Rượu cần cay xé bờ môi mặn
Cầu Long Biên gãy nhịp tự bao giờ

Mình đi chưa hết nẽo đường thương
Đau thắt con tim rất lạ thường
Mộng về bước nhẹ không nghe tiếng
 Se sắc trong lòng nhớ cố hương

tôn thất phú sĩ

img
Click vào hình để xem hình tiếp
Trả lại ta Tây Nguyên

Nhạc và lời của Trần Chí Phúc tác giả trình bày

Miền Tây Nguyên thân yêu
Của quê hương diễm kiều
Miền Tây Nguyên xinh tươi
Nước xuôi về miền dưới
Nuôi sống bao cánh đồng
Lúa ngô khoai gieo trồng


Ðiệp khúc:


Trả lại ta Tây Nguyên
Trả lại ta Tây Nguyên, thiêng liêng rừng núi
Không thể cho ngọai nhân
Không thể cho ngọai nhân,
Tàn phá quê hương Tây Nguyên

Miền Tây Nguyên thiên nhiên
Biển núi sông đất liền
Miền Tây Nguyên quê ta
Với cây xanh ngàn lá
Xin cứu lấy núi rừng
Tiếng chim ca reo mừng.



img
Publié le 10/05/2009 à 18:03
Par phu.si

 


ĐẤT NƯỚC TÔI




TRẬN CHIẾN DỰNG LẠI QUỐC KỲ

HAI TÁC PHẨM ĐỂ ĐỜI


 

TIẾC THƯƠNG
Tiếng hát KHÁNH LY


... Khoảng năm 1965, Việt Cộng tấn công vào một đồn lính ở Củ Chi, ngoại thành Sài Gòn. Chúng tôi đến giải vây. Khi Việt Cộng rút đi, họ để lại 6 xác chết không đầu của những người Nhân Dân Tự Vệ. Chúng tôi đến chỗ để xác thì thấy một cô gái khóc lóc thảm thương, đang lần mò tìm xác chồng. Tôi giúp cô tìm thẻ bài để nhận diện, sau đó cho cuốn xác tất cả lại đem về. Hôm sau tôi đến nhà cô gái mong có thể chụp một tấm hình của cô nhưng cô vẫn khóc lóc thảm thương quá nên không thực hiện được. Khi về dưỡng quân ở rừng cao su Ngã Ba Ông Tạ, tôi nhờ con gái tôi, lúc đó 11 tuổi tìm giúp một người bạn gái nào đó có một hoàn cảnh tương tự như cô gái ở Củ Chi để dựng tấm hình ‘Tiếc thướng. Cô Tâm là người con gái mà con tôi tìm được. Hiện nay cô đang sống tại thành phố Oklahoma. Lúc đó cô mới 19 tuổi, ý trung nhân của cô trong một chuyến bay nhảy toán ngoài Bắc bị Bắc Việt bắn rơi máy bay và bị bắt làm tù binh. Tôi đến gặp gia đình cô và xin phép được mời cô đi chụp hình với tôi. Gia đình cô đồng ý. Chỗ chụp hình là một quán bia ở xa lộ Biên Hoà. Tôi nhờ một anh bạn biết thổi sáo và nói anh ta ngồi phòng bên cạnh chơi những bản nhạc chiêu hồn như chương trình đài Saigon. Con tôi cũng ở đó, đọc những lá thư của ý trung nhân cô Tâm viết cho cô. Tôi chải tóc cho cô như trong hình, đưa tấm thẻ bài cho cô cầm, tấm thẻ bài này tôi mua chợ đen, một tấm thẻ bài được làm từ thời Pháp. Trong không khí u buồn, và bị tác động bởi tiếng sáo não lòng cùng với những lời lẽ trong bức thư của ý trung nhân, cô ta khóc nấc lên. Những giọt nước mắt lăn trên má, rớt xuống tay là những giọt nước mắt thật. Hai giọt nước mắt trên tấm thẻ bài là do tôi tạo ra. Chụp được 6 tấm thì cô tỉnh lại, không khóc nữa. Ðây là tấm hình lúc cao điểm nhất khi cô ấy nấc lên...


 
VÁ CỜ
 
...Tôi quen với anh chị Hải Bằng, chị bằng lòng làm người mẫu cho tôi chụp bức hình ‘Vá cớ này. Tôi mua một cái nón sắt ở chợ trời, mượn cây súng trường của anh bạn Bùi Ðức Lạc là cả một chuyện khó khăn. Tôi dùng hai thứ đó làm hậu cảnh. Lá cờ được tôi đốt lỗ chỗ để chị ấy vá. Chị cứ ngồi vá cờ và tôi cứ chụp. Ðến động tác như trong hình thì tôi nói chị giữ nguyên động tác đó, tôi mở hé cửa sổ chỉ cho một phần ánh sáng rọi vào lá cờ, rọi vào nón sắt. Tuyệt vời. Bức hình chỉ có một ý nghĩa duy nhất: Chúng ta hãy vá lại những mảnh đời, những mảnh tình, những đơn vị chia rẽ, vá lại tình đoàn kết...

Nguyễn Ngọc Hạnh
2008 
(Nhiếp ảnh gia)




THƯƠNG EM 14
Viết thay lời một người anh

Chiều hôm qua
Tình cờ thăm phố cổ
Không hẹn hò
Nên chỉ đứng ngó mông lung
Ngại ngùng ngắm những ngả đường ngang dọc
Dòng sông Seine con nước chảy hững hờ
Anh lặng im
Dưới trời xanh yên tĩnh
Lá xạc xào nghe nhịp bước thân quen
Tiếng dương cầm đâu đây vang vọng lại
Đưa anh về một nỗi nhớ xa ...

Năm 14
Em xuân hồng rạng rỡ
Anh dây leo quấn quít suốt một thời
Mãi ước ao được làm cây cổ thụ
Ru em vào giấc mộng đẹp bình yên
Hạ chói chang
Anh sẽ là bóng mát
Đông lạnh lùng
Anh che gió che mưa

Hôm nay đây trở về chốn cũ
Anh bơ vơ vắng lặng ở nơi này
Con đường đó Beautreillis một thuở
Lời yêu thương ấp ủ chuyện trăm năm
Làm sao bước ra ngoài bao ngăn cách
Để cùng em sống lại phút ban đầu
Anh nhớ quá, nhớ điên người ngây dại
Mong bây giờ em giấc ngủ thần tiên

Đầu Tháng Năm anh hái chùm hoa may mắn
Gửi tặng em cành Muguet* lung linh
Cõi mịt mù một mình anh an nghỉ
Giấc mộng hờ đâu đó ánh sao băng

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris Mai 2005



GIỌNG NGÂM HỒNG VÂN


*Hoa Muguet (Linh Lan)

* Ngày đầu tháng Năm, hoa Muguet (Linh Lan) được bày bán khắp các ngõ đường trong nhiều thành phố lớn của nước Pháp. Ðây là những cành hoa nhỏ và ngắn (từ 8 tới 25 cm), lá xanh bông trắng hay vàng nhạt, hình trái tim hay hình chuông úp, mùi thơm nhè nhe.. Cây Muguet được bọc trong giấy hay trình bày trong chậu nhỏ chở từ vườn ươm cây hay hái trong rừng.
Dân Âu Châu tin rằng Muguet đem lại may mắn nên trong ngày đầu tháng Năm, ai cũng mua cho mình hay mua để tặng một cành hay một chậu Muguet. Người Anh, Mỹ cũng thích thứ hoa này, gọi là Wild Lily of the Valley hay Canadian Mayflower, hoa của tháng Năm.
Với cành hoa Muguet này, chân thành xin chúc bạn đọc nhiều may mắn. Sách vở còn ghi rằng Muguet còn để làm thuốc, trợ tim, giúp mạnh thần kinh. Chuyện đó xin để dành cho các
y sĩ, các nhà khoa học. Ðối với chúng ta, giữ cho Muguet tươi vài ngày là vui rồi ... và chờ năm tới.

Publié le 10/05/2009 à 17:49
Par phu.si




 
Thơ: Cao Tần - Nhạc: Anh Bằng
Trình bày: Như Quỳnh & Lâm Nhật Tiến





Một Lần Đi - Nhạc-Lời-Trình bày: Nguyệt Ánh
Sài Gòn Thành Phố Kỷ Niệm-Vũ Hối-Thúy Vân




 
TRÂN TRONG GIỚI THIỆU CD 6
THƠ :
LẶNG LẼ TÔI TÌM TÔI
PHÁT HÀNH THÁNG 5-2009


Click
20  TRONG  SỐ 80 BÀI THƠ
BẾN ĐỢI 2
NHẠC SĨ MỘC THIÊNG THỰC HIỆN


NGÀY THƠ ẤU XƯA


Nỗi buồn rơi rất chậm
Hàng cây đứng lặng căm
Phiếm đàn sao đứt khoảng
Cung tơ chùng xuống rồi

Vô tình ai qua ngỏ
Bổng thấy lòng xôn xao
Tiếng hát vương chiều tím
Nốt nhạc trầm lên cao

U hoài từng cung bậc
Cho đời bớt trầm luân
Câu thơ thêm tiếng nhạc
Nắng vàng đẹp mùa xuân

Người xa từ độ ấy
Buồn buồn con nước xưa
Thuyền ta không bến đổ
Hỏi người về hay chưa

Tuổi ấu thơ đong đưa
Tháng ngày qua dịu vợi
Xin một lần trở lại
Theo cánh diều rong chơi

Thôi chỉ mong là cát
Ôm bãi biển dịu êm
Gót chân em nghịch ngợm
Dẵm trên bãi cát mềm

TônThất Phú Sĩ



VIÊN PHẤN  NGẬM  NGÙI  

Người đến thăm ta thật bất ngờ
Gợi  niềm nhung nhớ  mái trường thơ
Tình xưa  xa vắng ta tưởng mất 
Bỗng thấy người về cứ ngỡ  mơ 

Kỹ  niệm chập chờn quanh đâu đó
Em bàn  đầu ta cuối lớp xôn xao
Trên bục giảng  thầy giảng bài toán  khó
Trộm  nhìn em ước lược  một phương trình 

Giờ Lý Hoá  hẹn nhau chiều dạo phố
Ngồi tiệm kem lặng ngắm  bóng em qua 
Giờ Sử  Việt thầy dạy  ta viết sử
Bằng cung tên chinh chiến tự bao giờ

Giờ  Pháp văn   khô như mùa hạ nắng
Mơ màng nhìn  tà áo trắng đi ngang
Chùm phượng vĩ vương hồn ta rướm máu
Tiếng ve sầu rên rĩ mối tình câm

Ngày nắng ấm cùng nhau đi cắm trại
Ta ra tay nghĩa hiệp giúp em làm 
Dựng chiếc lều mà thâm tâm thầm gọi
Anh cùng em lều lý tưởng trăm năm

Buổi tan trường  xe đạp em xì lốp
Rất ân cần xin bôm bánh xe mềm
Em  đỏ mặt che nghiêng vành nón mới
E thẹn nhìn tia nắng hạ chạy quanh

Chè  ngã năm những chiều trốn học 
Gió đầu mùa pha lẫn mùi đường
Hai đứa  chụm đầu  bên ly đậu đỏ 
Nước  dừa bánh lọt  ngọt quê hương

Rạp Li-Do  chiếu film : "  Tình dang dỡ "
Nhịn  quà sáng  mua hai vé ci-nê
Xem phim hai đứa  cùng ngượng nghịu
Có phụ đề mà  nào hiểu chi  mô

Trên đỉnh cao sắp hàng cùng lủ bạn
Xe không phanh đua xuống dốc  Cầu Vồng  
Chợt thấy áo em bay trong chiều tím
Hồn phập phồng nhắm mắt buông ghi đông

Sân vận động Chi Lăng ồn ào náo nhiệt 
Ta thủ môn đội tuyển bóng trường mình
Tung tuyêt chiêu chụp trái banh Quốc Học 
Em vỗ tay ta bay lên trời xanh

Biển Mỹ Khê  rì rầm nghe sóng vỗ
Ta bơi ngang bơi dọc làm kình ngư
Trên cát vàng dấu chân em ngà ngọc
Dẫm nhẹ hồn ta đi vào cỏi sa mù

Sắp bải trường thầy trò lưu luyến
Tờ báo tường trau chuốt vần  thơ
Anh yêu em như sóng biển vổ bờ
Em đọc vội vàng mắt nai bở ngỡ 

Đêm liên hoan sân trường nhộn nhịp
Mảnh trăng thề lắt lẽo trên cành cây
Ta ôm đàn hát bài mùa tạm biệt
Buồn  vui gì cũng chỉ một đêm nay

Thế  là hết trao tay trang lưu bút
Viết những tâm tư thầm kín cho nhau
Bao năm tháng chưa phai mờ vết mực 
Mái trường xưa  mãi vương vấn tình đầu 

Thôi tạm gát  những  ưu phiền tuổi dại 
Bên cửa lớp ngày thi đã gần kề
Rồi mai này mười phương ta tung cánh
Bỏ lại đàng sau tuổi mộng đam mê 

Phan châu Trinh trường tôi yêu dấu 
Một thuỡ dại khờ vương vấn  mối tình xưa 
Mùa phượng vĩ con sông HÀN  Đà Nẵng
Và  trường tôi còn mãi  mãi trong hồn
Để  đêm nay trong mùa đông giá 
Trời Paris chìm trong cõi sương mù 
Thôi trả lại cho em 
Bảng đen buồn ngơ ngác 
Bạn bè thầy cô và  viên phấn ngậm ngùi 

Tôn Thất Phú Sĩ
PCT 54-60



Trafic
Noter ce blog :
1 5
562 connectés
805 visiteurs
Ma photo
Le blog de phu.si