iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 11/11/2009 à 00:30
Par phusi

bonjour

PARIS * NOVEMBRE * 2009
 
THÂN ÁI CHÚC BẠN VÀ GIA ĐÌNH BẠN 
THẬT NHIỀU HẠNH PHÚC
 




THI TẬP  BẾN ĐỢI
KIM THÀNH - PHÚ SĨ - MỘC THIÊNG

MỤC LỤC THI TẬP BẾN ĐỢI
 

 


THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ
THƠ NHẬT LAM - KIM THÀNH
TRANG VĂN NGHỆ THÂN HỮU

HỒ SƠ LƯU 2008-2009
LƯU TRỮ THÁNG 9 - 2009
LƯU TRỮ THÁNG 10-2009

LƯU THÁNG 11-2009 - 1
LƯU THÁNG 11-2009 - 2
LƯU THÁNG 11-2009 - 3
LƯU THÁNG 11-2009 - 4
LƯU THÁNG 11-2009 - 5
LƯU THÁNG 11-2009 - 6



LẠ QUÁ ĐI THÔI


Ngày qua ngày hồn ta nghe chới với
Nợ suốt một đời lạ quá đi thôi
Đường đi dài đường vẫn xa vời vợi
Máu luân lưu máu chảy ngược về tim 


Một khoảng cách tưởng chừng như bé nhỏ
Mà trùng trùng mà xa tít mù tăm
Người nói đi, bao giờ trăng hóa kiếp
Ta ngồi đây khỏa lấp mộng trăm năm


Đêm hạ huyền đất trời nghe trăn trở
Tiếng thời gian gõ nhịp dỗ cô đơn
Thoáng bâng quơ đưa ta về tuổi dại
Thấy chập chờn đâu đó lá me bay


Mười ngón tay vụng về xua ảo giác
Vàng thơ rơi lác đác gọi mùa thu
Những mùa thu qua "mùa thu của chị"
Vẫn còn rung trên đá lạnh hoang sơ


Cứ mỗi lần lặng nằm nghe hơi thở
Là mỗi lần tóc rụng ngủ bờ vai
Là mỗi lần hỡi người ơi có biết
Tình trong ta đẵm ướt mái hiên Tây...


Xin tạ lỗi xin ngàn lời tạ lỗi
Tạ lỗi người và tạ lỗi riêng ta
Để được quỳ trên muôn vàng nhung nhớ
Viết vần kinh thơ tặng đóa hồng ân...


Kim Thành
September 2009


LÃNG DU
 
Mênh mông cát trắng hoa vàng
Cho ta say đắm theo nàng lãng du
Mây đan lụa đón mùa thu
Mang theo thanh sắc hoang vu rừng chiều
Đêm về tịch bóng cô liêu
Chìm trong mộng ảo đìu hiu nỗi buồn
Sầu dâng theo nước về nguồn
Đem phù sa đắp thành cồn yêu thương
Ai đi để lại mùi hương
Ngất ngây  ngày đó vấn vương đến giờ
Chao ôi đau quá duyên hờ
Tưởng là chân thật ai ngờ dối nhau
Nhắc chi đến chuyện mai sau
Để ta thương nhớ vì ai vương sầu
Bây giờ cho đến ngày sau
Làm viên sỏi nhỏ nằm sâu giữa dòng
Không chờ không đợi không mong
Cõi lòng khép kín trong lòng Đại Dương


Tôn Thất Phú Sĩ

Paris.oct.2005
 
  


 
Défilé de mariage sur le chemin du village

Oh ! oh ! ce matin dans mon cher village,

Village charmant, village sympathique,

Village charmant, village pacifique.

Le chemin abonde en fleurs sauvages.

Magnifique, ces papillons qui vacillent au loin,

Ces oiseaux gazouillant dans les cimes des bambous,

Ces messsieurs-dames en robe jaune et turban rouge,

Babouches aux pieds, parapluie rose en main !

Ohé ! Venez ici, c’est la saison des mariages :

Ce joyeux défilé qui a longtemps manqué au village !

Oh ! oh ! les villageois affluent sur le chemin regarder

La mariée mignonne à la robe merveilleuse,

La mariée jeunette à la beauté radieuse.

Hé ! voilà un gendre de bon cœur.

Hé ! voilà une bru de douceur.

Oh ! Qu’il est rigolo ce porcelet grillé !

Ah ! Du riz gluant, des noix d’arec en régime entier !

Voyez la joie rare de ce jour particulier

Ha ! tout est attirant et amusant à la fois !

Contemplez-le de près pour saisir pleinement cette joie !

Mon chéri, mon bien aimé,

Mon chéri, viens voir ici : ils se marient !

Ma chérie, ma bien aimée,

Penserais-tu pour nous à cette cérémonie ?

Mon chéri, mon bien aimé,

Mon chéri, viens voir ici : ils se marient !

Ma chérie, ma bien aimée,

Ma chérie, si on se mariait nous aussi !
 
Đám cưới trên đường quê

Ô! ô! sáng hôm nay trên quê hương tôi,
Quê hương xinh xinh quê hương hữu tình,
Quê hương xinh xinh quê hương hòa bình,
Đường nở hoa trắng, xanh, vàng, tím,
Đẹp làm sao bướm bay chập chờn.
Đàn chim non véo von ngọn tre,
Khăn mầu son, áo mầu vàng,
Ơi, bà con đến xem mùa cưới!
Chân hài cong, tay dù hồng.
Lâu thật lâu mới thấy được một ngày vui!
Ô! ô! sáng hôm nay quê tôi ra xem
Cô dâu con con y trang mỹ miều.
Cô dâu non non dung nhan mặn mà.
Chà! nhà ai có ông rể quý.
Chà! nhà ai có cô dâu hiền.
Ồ! ngộ thay có con lợn quay,
Xôi đầy mâm, cau đầy buồng.
Đây nguồn vui hiếm hoi ngày cưới.
Trông thật hay, trông buồn cười.
Ra mà xem mới thấy được cả niềm vui!
Anh anh ơi! người tình tôi ơi!
Anh anh ơi! xem người ta họ cưới nhau rồi!
Em em ơi! người tình tôi ơi!
Em em ơi! Chuyện chúng mình đã tính sao chưa?
Anh anh ơi! người tình tôi ơi!
Anh anh ơi! xem người ta họ cưới nhau rồi!
Em em ơi! người tình tôi ơi!
Em em ơi! Chuyện chúng mình cũng tính đi thôi!


Hoàng Thi Thơ


NẾU - NHẠC MỘC THIÊNG - TIẾNG HÁT NHƯ UYÊN
CHIA TAY NGƯỜI
MÙA THU VỘI ĐẾN
BỀNH BỒNG BIỂN KHƠI
NỖI NHỚ CHẬP CHÙNG


Publié le 11/11/2009 à 00:25
Par phusi

 

 
VIỆT NAM: HỘI NGHỊ NGƯỜI VIỆT NÀO, CỦA AI ?


Các Ca sỹ Lê Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmy Nguyễn
Tham Gia Nhạc Hội Mừng Đoàn Kết
***
Phạm Trần

Chính quyền của Nhà nước Cộng sản Việt Nam rất om xòm về Hội nghị Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (NVNONN) lần thứ nhất được tổ chức ở Hà Nội trong 3 ngày 21, 22 và 23 tháng 11 (2009). Nhưng mấy chữ “ Người Việt Nam Ở Nước Ngòai ” đại diện cho ai trong số trên 3 triệu con người mang dòng máu Việt đang sống bên ngòai Việt Nam?

Để trả lời cho thắc mắc này, mọi người hãy theo dõi lời giải trình của Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngọai giao, Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về NVNONN dành cho Báo chí trong nước ngày 18/11/2009 .

 
Nguyễn Thanh Sơn
Sơn nói : “Sau khi có Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị về công tác người Việt Nam ở nước ngoài và chúng ta đã khẳng định người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, là động lực quan trọng đối với đất nước, hội nghị này mang ý nghĩa rất đặc biệt.
Sau hơn 60 năm xây dựng đất nước, qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước, chúng ta đã thống nhất được giang sơn về một mối nhưng chưa tổ chức được một hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào toàn thế giới để có thể về với đất nước, với dân tộc trong nhịp sống chung, trong một ngày hội để nhân dân trong nước cũng như ngoài nước được cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng mong muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp.
Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc; thể hiện sự quan tâm hết sức to lớn, sâu sắc của Đảng và Chính phủ khi đã có một loạt chính sách đối với bà con ở bên ngoài.
Hội nghị còn thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết.” (Thông tấn Xã Việt Nam, 18-11-2009)

    Trước hết, không cần phải có Nghị quyết 36, ra đời ngày 26/3/2004 nhìn nhận, người Việt Nam, dù ở bất kỳ chân trời góc biển nào và  có quốc tịch nào chăng nữa cũng vẫn là một phần tử của đại gia đình dân tộc Việt Nam. Sự khẳng định của đảng CSVN chẳng qua chỉ nhằm cào lấy tất cả mọi người Việt sống ở nước ngòai để tự cho mình có trách nhiệm bảo vệ để mưu cầu sự lệ thuộc của người Việt sống bên ngòai Việt Nam và buộc họ phải có bổn phận đối với đất nước.
Thứ  hai, khi Sơn nói rằng “qua hai cuộc kháng chiến gian khổ ác liệt mà bà con kiều bào luôn kề vai sát cánh với nhân dân trong nước”  thì hiển nhiên những “kiều bào” này phải  là những người đi theo hay ủng hộ chính sách chiến tranh và xâm lăng miền Nam Việt Nam đảng Cộng sản Việt Nam. 
Do đó, thứ “hội nghị mang tính chất đại diện cho kiều bào...để có thể về với đất nước, với dân tộc...cùng nhau nói lên tâm tư nguyện vọng muốn xây dựng một nước Việt Nam giàu đẹp”  cũng  chỉ là của riêng lớp người đã chấp nhận chế độ Cộng sản nên mới muốn  đất nước “giàu đẹp” theo như ý  nhà nước lấy Chủ nghĩa phá sản Mác-Lênin làm nền tảng để xây dựng đất nước như  nội dung của  “Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội”  đã viết năm 1991.
Thứ ba, Sơn cũng nói với Báo chí rằng “Hội nghị lần này thể hiện tính chất đại đoàn kết dân tộc... thể hiện nguyện vọng của đông đảo kiều bào về một diễn đàn để cùng bàn làm sao cho dân giàu nước mạnh, xây dựng một cộng đồng đoàn kết”  thì không nên hiểu đảng và nhà nước CSVN đã sẵn sàng muốn đòan kết với tất cả mọi người Việt Nam, nhất là đối với  những người  thuộc  thành phần mà Sơn gọi là “một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh.”
Khi nói đến lý do bỏ đất nước ra đi từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 của người miền Nam, hay từ năm 1978 đối với những người Việt gốc Hoa ở miền Bắc bị đuổi về Tầu  trước khi xẩy ra chiến tranh biên giới với Trung Hoa vào tháng 2 năm 1979 thì câu nói xuyên tạc và chụp mũ “ra đi bởi hận thù” của Sơn có phản ảnh chủ trương đại đòan kết dân tộc của Hội nghị NVNONN  không ?
Những người bỏ nước ra đi từ miền Nam  trước và sau ngày 30-4-1975 đã  “hận thù” ai mà phải ra đi, hay họ đã phải chạy trốn sự tàn bạo và chính sách trả thù, kỳ thị  của những kẻ  may mắn chiến thắng trong chiến tranh?
Hãy nghe Sơn lý giải về tình trạng hãy còn một số đông người Việt Nam ở nước ngòai chưa muốn hợp tác  với đảng CSVN : “Tất cả những ai yêu nước đều trở về đất nước, còn những người chưa về dự hội nghị này mà còn có ý kiến khác về hội nghị thì là người ta chưa hiểu hoặc cố tình không hiểu. Và những người cố tình không hiểu sẽ được các đại biểu về dự hội nghị lần này hướng dẫn, thông tin lại để bà con hiểu thêm.
Chúng ta có chân lý, nên sẽ chứng minh được cho những người cố tình chưa hiểu dần dần thấy được sự thật là chúng ta đang phát triển, vị thế của đất nước đang ngày càng phát triển trên trường quốc tế, và người ta sẽ thấy được tình cảm của lãnh đạo Đảng, Nhà nước cũng như nhân dân trong nước với bà con bên ngoài như thế nào.
Đó thực sự là tình cảm người thân dành cho người thân, ruột thịt dành cho ruột thịt, bà con là máu mủ của chúng ta, chúng ta luôn dành cho bà con những tình cảm từ tấm lòng, từ trái tim của mỗi người dân trong nước.
Cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài cũng có một đặc thù là có một bộ phận không nhỏ ra đi bởi hận thù sau chiến tranh, hội nghị này là bằng chứng để cho những người chưa hiểu, còn tư tưởng hận thù thấy rõ chính sách đại đoàn kết dân tộc.
Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai. Đất nước thống nhất nhưng bà con chưa đoàn kết là chưa trọn vẹn.”
Nghe Sơn nói có vẻ chân thật và thành khẩn dẻo mép đấy, nhưng đâu phải không trở về là không yêu nước? Yêu nước cũng có trăm bề, ngàn nẻo. Yêu nước không phải là phải yêu cái Xã hội Chủ nghĩa lỗi thời, lạc hậu và chậm tiến, phá sản của người Cộng sản Việt Nam.
Vô số người Việt Nam ở nước ngoài không muốn về giúp nước vì đảng CSVN chưa sẵn sàng “quên đi qúa khứ, xóa bỏ hận thù”. Thêm vào đó lại chủ trương độc quyền cai trị, chà đạp nhân quyền và hạn chế tối đa tất cả các quyền tự do, dù đã được Hiến pháp cam kết.
Hơn nữa, đảng CSVN vẫn chưa biết tôn trọng quyền đối lập nên không ngại chụp mũ những ai chống  chính sách cai trị độc tài của đảng Cộng sản là  chống lại Tổ quốc, chống lại đồng bào. Người Cộng sản cũng đã công khai chống  “đa nguyên chính trị , đa đảng đối lập”.
Do đó khi Sơn nói “Chúng ta khép lại quá khứ để nhìn vào tương lai” không có nghĩa là đảng CSVN muốn có  “hòa giải” mà chỉ muốn “hòa hợp”  theo những điều kiện của mình.
Hãy đọc thái độ thù nghịch  trong một đọan của Nghị quyết 36 : “Một bộ phận đồng bào do chưa có dịp về thăm đất nước để tận mắt thấy được những thành tựu của công cuộc đổi mới hoặc do thành kiến, mặc cảm, nên chưa hiểu đúng về tình hình đất nước. Một số ít người đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc, ra sức chống phá đất nước, phá hoại mối quan hệ hợp tác giữa nước sở tại với Việt Nam.”
Có cần phải về Việt Nam mới biết đảng CSVN thiếu thành thật và đàn áp nhân dân ra sao không? Những bài học vi phạm quyền con người, hạn chế các quyền tự do, khống chế, bôi nhọ, chụp mũ những tiếng nói vì lương tâm đòi dân chủ,  đòi tự do tín ngưỡng, hành đạo, đòi công bằng, cơm ăn, áo mặc và đòi được bình đẳng, học hành, chống quan liêu, tham nhũng, chống bóc lột, cướp đất, thất nghiệp, chống tội ác xã hội của người dân không cần phải nhìn thấy tận mắt, hay nghe tận tai mới có bằng chứng.
Chẳng hạn như thái  độ “đem con bỏ chợ” trong dịch vụ xuất khẩu  công nhân ra nước ngòai lao động để thu lợi, nhưng đến khi họ bị chủ nhân đàn áp, xúc phạm thân thể, nhục mạ nhân phẩm của phụ nữ thì Bộ Ngọai giao Việt Nam làm ngơ. Hay hàng trăm trường hợp của những Phụ nữ sa cơ phải lấy chống nước ngoài bị hắt hủi, bị buôn qua, bán lại  mà Đại diện ngoại giao của Việt Nam ở các nước sở tại như  Đài Loan, Nam Hàn, Tân Gia Ba hay tận Trung Đông đã ngoảnh mặt làm ngơ thì có cần phải đem phơi ra giữa Chợ Đồng Xuân cho mọi người thấy không?
AI ĐƯỢC MỜI - AI HÁT ?
Vì vậy, khi tổ chức Hội nghị NVNONN thì những nạn nhân này có quyền lên tiếng không, hay đảng CSVN  chỉ đem về nước những người  hội đủ các tiêu chuẩn có lợi cho đảng để nắm bắt và sử dụng được  như :
- “Lãnh đạo và những người hoạt động trong các hội đòan hướng về đất nước: hội người Việt Nam, hội doanh nghiệp, hữu nghị, câu lạc bộ, các tổ chức từ thiện, nhân đạo NGO (Non-Government Organizations, Phi Chính phủ), giới, ngành nghề.
- Trí thức, chuyên gia, doanh nhân kiều bào làm ăn thành đạt, Thanh niên, sinh viên, tài năng trẻ.
- Cá nhân tiêu biểu hoạt động trong các lĩnh vực văn hóa-nghệ thuật, thể dục thể thao, xã hội, tôn giáo.
-Những người hoạt động trong lĩnh vực truyền thông.
Những nhân vật mới nổi hoạt động trong chính quyền địa phương; những nhân vật cao cấp trong chế độ cũ có  tinh thần dân tộc, muốn tham gia Hội nghị trong  tinh thần  xây dựng và hòa hợp dân tộc.”
Ngoài ra họ cũng sẽ mời dự số tiêu biểu những người Việt Nam đã hồi hương như trường hợp Giáo sự Âm nhạc Trần Văn Khê, hay có thể có cả Nhạc sỹ Phạm Duy là người đã được cấp giầy Hộ khẩu cư trú hợp pháp.
Hội nghị 3 ngày ở Hà Nội sẽ có khỏang 900 người Việt từ nước ngoài và lối 500 người trong nước đại diện cho Đảng, Chính phủ, các Bộ, Mặt trận

Tổ quốc  và địa phương được tham gia thảo luận 4 vấn đề :
1) Xây dựng cộng đồng NVNONN đoàn kết vững mạnh, thành đạt và hướng về đất nước;
2) Giữ gìn và phát huy bản sắc văn hóa và truyền thống dân tộc trong cộng đồng NVNONN;
3) Chuyên gia, trí thức kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước;
4) Doanh nhân kiều bào góp phần vào sự nghiệp xây dựng đất nước.
Xen kẽ các ngày họp là phần Văn nghệ theo chủ đề “Việt Nam Quê Hương Tôi”, ngòai mục đích giúp vui còn có “mục đích quyên góp giúp đỡ cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn thông qua “Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam” và “Quỹ Hỗ trợ, vận động cộng đồng” (Thông tấn xã Việt Nam, 17/11/2009).
Theo lời  Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ nhiệm Ủy ban NVNONN  loan báo cùng tham gia chương trình có các ca sĩ kiều bào như Lệ Thu, Hương Lan, Phi Nhung và Jimmi Nguyễn. Phiá trong nước sẽ có mặt Quang Thọ, Thanh Lam, Mỹ Linh, Trọng Tấn, Lan Anh, Mỹ Tâm, Hồ Quỳnh Hương, Tùng Dương, nhóm Cỏ Lạ, nhóm Mặt trời mới và Ban nhạc Sao Mai.
Chương trình ca nhạc này sẽ do nhạc sỹ Trương Ngọc Ninh dàn dựng cùng với Nhà sọan nhạc Nguyễn Thiện Đạo (Pháp), nhạc trưởng Lê Phi Phi (Macedonia), nghệ sĩ đàn Piano Tôn Nữ Nguyệt Minh về từ Đức.
Nhưng liệu Hội nghị om xòm này có đem lại kết qủa gì không thì chưa biết, nhưng rõ ràng là  sẽ không đạt được mục tiêu tối hậu của nó là “đòan kết dân tộc”. Bởi vì, nếu không là tất cả thì đa số trong 900 người Việt từ nước ngòai về phải đồng ý với mục tiêu của đảng CSVN nên đương nhiên họ không còn đứng chung hàng ngũ với  số người còn lại của ngót 3 triệu người Việt đối lập với Hội nghị này.
Đó là nghịch cảnh của vở  kịch “Vì một cộng đồng đoàn kết vững mạnh, góp phần tích cực vào sự nghiệp xây dựng đất nước” của đảng Cộng sản Việt Nam. -/-

Phạm Trần
(11- 09 -2009 )
 
Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
Thư gởi Bác Hồ
(về việc Học tập Bác) 
TP HCM, ngày 15 tháng 5 năm 2009
Kính chào Bác, 
   
Trước tiên, cháu xin kính gởi Bác lời chào cộng sản thân ái và thắm tình đồng chí nhất. Thưa Bác, thực hiện theo cuộc vận động "Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh", cháu quyết lần này thực hiện hết mình. Và nhất là theo lời của một vị giáo sư sử học khả kính, cháu luôn kiên định rằng học Bác thì không được nói suông, nói chung chung... và học tập Bác để làm “Tất cả trong một”. Vì vậy, cháu đã tự hứa với mình là chỉ một mình cháu thôi, cháu sẽ không nói suông, mà thực hành, làm đúng như tất cả những gì Bác đã làm. Nhưng thưa Bác, khó quá ạ! Việc nào cũng khó! Thứ nhất, do tình hình thời nay đã khác, nên cháu không thể nào lên tàu viễn dương để đi nước ngoài như thời Bác khi xưa. Cháu có đến Cảng Sài Gòn xin các tàu thuỷ vận tải ở đấy cho phép cháu lên để đi Pháp một chuyến, nhưng liền bị từ chối và đuổi về vì cháu chưa có thị thực do Pháp cấp. Cháu quyết tâm đến Lãnh sự quán Pháp để nộp đơn xin visa thì bị từ chối vì cháu không có ai bảo lãnh để đi xuất khẩu lao động như Bác đã đi khi xưa. Nhưng học việc này không được, cháu liền học việc khác của Bác. Cháu được biết Bác lúc làm anh Ba trên tàu viễn dương đã bị sóng to đánh trúng một lần. Bác bị ngã và nhanh tay bám được vào một chồng dây xích nằm trên boong tàu. Làm theo gương Bác, cháu đã thử vờ té vài lần trên một mảnh ván nằm nghiêng giả làm boong tàu, nhưng vẫn không tài nào chụp được chồng dây xích nằm ngay cạnh đấy. Thưa Bác, chẳng may mà đi biển thật, sóng đánh trúng cháu thì chắc là cháu sẽ làm mồi cho cá mập ở Ấn Độ Dương rồi, và không thể nào đến Paris được. Bác vĩ đại quá ạ. Cháu vẫn không nản, và quyết làm theo lời Bác một lần nữa. Lần này, cháu cố học Bác về việc dùng viên gạch hồng đặt dưới gầm giường để sưởi ấm trong mùa Đông ở thủ đô Luân Đôn của nước Anh. Ở TP HCM thì không thể có mùa Đông lạnh giá, nhưng cháu không bỏ cuộc. Cháu đã nghỉ ra cách mở máy lạnh trong phòng ngủ xuống mức thấp nhất là 17oC, và xuống nhà dưới nướng một cục gạch trên bếp ga trong 1 giờ đồng hồ để viên gạch hồng lên giống như mô tả trong chuyện kể về Bác. Cháu làm đúng theo hướng dẫn là bọc viên gạch vào 1 tờ báo để mang vào phòng ngủ. Xin thưa Bác là khó quá, 1 tờ báo thì không thể nào bọc được viên gạch đang nóng đỏ. Cháu đã thử mấy lần, khi thì tờ báo bị cháy, lần thì cháu gập lại nó 4-5 lớp mà hơi nóng vẫn xuyên qua báo làm phỏng tay cháu. Có lẽ là tờ Tuổi Trẻ nhỏ hơn và mỏng hơn tờ Người Cùng Khổ của Bác khi xưa... Mỗi lần mang đi không thành công như vậy, viên gạch không còn hồng nữa, nên cháu phải nướng nó lại mấy lần. Lần thứ 8, cháu nhanh trí không dùng giấy báo nữa, mà úp viên gạch vào một cái nồi to. Thế là cháu cầm cán nồi và mang cả nồi cùng gạch vào phòng mà chẳng bị phỏng tay. Cháu phải kính phục Bác là chỉ 1 tờ báo mà Bác bọc được cả viên gạch hồng, mà gạch Tây thì to hơn gạch Việt Nam đến mấy lần, thế mà Bác không phỏng tay. Bác vĩ đại quá ạ. Cháu để viêm gạch cùng nồi xuống dưới gầm giường, nhưng vì viêm gạch cách xa với nệm giường của cháu quá và không đủ ấm, nên cháu dùng thêm một cái ghế nhỏ để nâng viên gạch lên cao cho gần giường hơn. Lần này thì có ấm hơn thật. Nhưng Bác ạ, vấn đề là chỉ ở 17oC mà đã làm viên gạch hồng của cháu mất hết nhiệt và lạnh ngắt trong vòng 1 giờ đồng hồ. Sau đấy cháu rét quá, nên phải chạy xuống bếp nướng viên gạch lại thêm 30 phút, rồi cho vào nồi, mang viêm gạch lên bỏ xuống dưới gầm giường 1 giờ. Viên gạch nguội, cháu lại chạy xuống bếp nướng tiếp... Cả đêm, cháu chẳng ngủ được gì. Bác vĩ đại quá, Bác chỉ nướng một viên gạch mà có thể sưởi ấm suốt đêm trong thời tiết lạnh dưới 0oC, thì chắc chắn là viên gạch đấy phải to lắm, nặng lắm Bác nhỉ. Viên của cháu nặng 2kg, mà chỉ ấm 1 giờ ở 17oC. Viên của Bác chắc phải có đến ít nhất 20kg thì mới có thể ấm suốt đêm 7 giờ trong nhiệt độ 0oC. Bác khoẻ quá, mang được cả viên gạch 20kg. Lò nướng ở chổ Bác làm to quá, cả cục gạnh to thế mà lại lại nằm gọn trong đấy, và nóng đỏ hồng. Cháu chỉ có một thắc mắc nhỏ là làm thế nào Bác mang viên gạch nóng đỏ 20kg mà chỉ bọc trong 1 tờ giấy báo được ạ. Bác vĩ đại quá. Nếu là cháu, cháu đành chịu, vì nhà cháu không có nồi nào to đủ để đựng 20kg gạch. Cháu cũng cố học theo gương Bác trong nhiều việc khác, nhưng việc nào cũng khó, cũng có vấp váp, cũng không thành công. Bác vĩ đại quá, đã làm được bao chuyện khó nhọc vượt quá sức của người bình thường. Nhưng cháu hứa với Bác là cháu sẽ làm được một việc thành công theo gương Bác.
   Đấy là cháu sẽ không lấy vợ, và nhất quyết không sinh em bé nào.
    Thưa Bác, nhưng cháu có được phép yêu không ạ?
Cháu xin kính chúc Bác yên giấc ngủ trong Lăng ạ.

Kính thư
Nguyễn Văn Nếu
 

Đưa Albert Camus vào điện Panthéon, một đề nghị gây tranh cãi

Văn sĩ Albert Camus DR

Văn sĩ Albert Camus
Thanh Thủy

Bài đăng ngày 21/11/2009 Văn sĩ Albert Camus

Tổng thống Pháp đề nghị đưa tro của văn hào Albert Camus vào điện Panthéon, nhân dịp ngày giỗ lần thứ 50 của tác giả của La Peste hay L’Etranger. Ông Sarkozy muốn mượn danh của nhà văn giải Nobel Văn học để tô điểm cho đường lối lãnh đạo của mình ?

Chiều thứ năm vừa qua (19/11), bên lề cuộc họp của Hội đồng Châu Âu tại Bruxelles, tổng thống Pháp, Nicolas Sarkozy, đã đề nghị đưa tro của văn hào Albert Camus vào điện Panthéon, nhân dịp ngày giỗ lần thứ 50 của tác giả của nhiều quyển tiểu thuyết nổi tiếng thế giới như La Peste (« Dịch hạch ») hay L’Etranger « Người Xa lạ ».

Liền tức khắc lời đề nghị trên đây gây ra một cuộc tranh cãi giữa một bên là những người tố cáo ông Sarkozy muốn mượn danh của nhà văn giải Nobel Văn học để tô điểm cho đường lối lãnh đạo của mình và bên kia những người nhận địng rằng văn hào của nhiều tác phẩm nổi tiếng rất xứng đáng được đưa vào Panthéon, nơi an nghỉ của nhiều nhân vật lẫy lừng của Pháp.

Trên phụ trang văn hóa, tờ Le Figaro cho rằng Albert Camus là « nhà văn lý tưởng để đi vào điện Panthéon vì ông là tác giả được thế giới biết đến … một gương mặt đáng phục trong lịch sử của hai nước Pháp và Angiêri và tiếng tăm của ông không ngừng gia tăng từ sau khi ông tử nạn xe hơi ngày 4 tháng 1 năm 1960 ».

Báo Le Figaro nhắc lại là mỗi tổng thống đều muốn để lại một dấu ấn về mặt văn hóa như tổng thống Jacques Chirac đã đưa hai nhà văn André Malraux và Alexandre Dumas vào Panthéon.

Đối với tờ Libération, « Albert Camus, tác giả của cuốn  L’homme révolté là một người nổi loạn, một nhà tư tưởng luôn coi trọng quyền tự do tư duy". Cho nên ông không thể hài lòng về "cử chỉ của phủ tổng thống Pháp muốn lợi dụng uy tín của nhà văn ».

Trong khi đó báo Le Monde nhắc lại lời nói của ông Sarkozy khi ông tuyên bố « Vì Albert Camus mà mỗi lần tôi sang Angiêri tôi cứ tiếc là đã không được sinh ra tại vùng Bắc Phi ».

Vẫn theo Le Monde tổng thống Pháp còn cho biết là trong chuyến công du Angiêri vừa qua, ông đã yêu cầu được đến bãi biển Tipasa, nơi mà, trong cuốn « Người Xa lạ », nhân vật Meursault đã bắn chết một người Angiêri.

Dù sao đi nữa thì để thực hiện được điều mong muốn, ông Sarkozy phải chờ có sự chấp thuận của gia đình nhà văn Camus.

Một tờ báo địa phương, tờ le Dauphiné Libéré, đã mỉa mai rằng « Albert Camus sẽ là chiến lợi phẩm tương lai của ông Sarkozy trong một chính sách cởi mở, thách thức cả thời gian ».

Còn nhà văn kiêm nhà báo Olivier Todd, tác giả cuốn tiểu sử về Albert Camus, đã tố cáo là tổng thống Sarkozy muốn lợi dụng uy tín của các nhà trí thức Pháp.

Trả lời phỏng vấn trên tờ Le Monde, ông Todd tuyên bố : « Biến Albert Camus thành một thần tượng thoát xác không phải là một cách tôn vinh nhà văn. Hãy để Camus tiếp tục sống trong sự phức tạp và các mâu thuẫn của ông ».

Lúc còn sống hai ông Jean-Paul Sartre và Albert Camus nổi tiếng trong giới trí thức qua quan hệ vừa là bạn vừa là thù của nhau. Do vậy mà một bài báo trên tờ Libération nêu câu hỏi : « Vậy tại sao không đưa luôn Sartre vào Panthéon ? ».
 

 

Publié le 11/11/2009 à 00:25
Par phusi

 
Đảng Cộng Sản VN -
Trần Nhu


KHIẾP NHƯỢC: NHỤC VÀ HÈN

Tài-liệu Mật của Việt Cộng trong cuộc họp mặt kiều vận

Truyền thông Mỹ đánh giá chuyến viếng thăm Trung Quốc của ông Obama mang lại ít kết quả
 
Bảo Thạch

Bài đăng ngày 18/11/2009

Thủ tướng Ôn Gia Bảo tiếp tổng thống Obama


Thủ tướng Ôn Gia Bảo tiếp tổng thống Obama

Tại Bắc Kinh hôm nay, tổng thống Mỹ Barack Obama đã hội đàm với thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Đôi bên thảo luận về các vấn đề mậu dịch và hồ sơ về Bắc Triều Tiên. Sau đó, tổng thống Mỹ đã đến viếng thăm Vạn Lý Trường Thành, trước khi lên đường sang Hàn Quốc vào lúc 9 giờ 30, giờ quốc tế.

Nhiều tờ báo Mỹ hôm nay đã đánh giá chuyến viếng thăm Trung Quốc của ông Obama đã không thu hoạch được nhiều thành quả. Tờ báo International Herald Tribune nhận định trên hồ sơ như Iran, giá trị đồng nhân dân tệ hay Nhân quyền, Bắc Kinh đã không lùi bước.

Còn tờ Christian Science Monitor thì cho rằng: ông Obama đã không được trang bị đầy đủ phương tiện để cải thiện tình trạng mậu dịch song phương, bởi vì Trung Quốc là một thế lực kinh tế đang lên và Bắc Kinh đang giữ vai trò người Washington cho vay nợ.

Từ Bắc Kinh, thông tín viên RFI, Marc Lebeaupin cũng nhận xét không có bước tiến đáng kể nào sau chuyến viếng thăm Trung Quốc của ông Obama:

"Chắc không có ai dám đánh cước rằng đã có những bước tiến lớn trong chuyến thăm này đi Thực tế kết quả rất hạn chế. Thông cáo chung công bố ngày hôm qua chỉ chứa đựng những cam kết nhấn mạnh chủ yếu trên những vấn. đề kinh tế.

Trung Quốc sẽ tăng tiêu thụ nội địa và thu nhập của người dân để bớt bị phụ thuộc vào xuất khẩu. Đồng thời, Washington hứa sẽ giảm bớt nợ nan và thâm hụt ngân sách của mình. Mục tiêu chung là phát triển nền kinh tế cân đối và bền vững. Trái lại, không hề có điều nào nói đến việc nâng giá trị đồng Nhân dân tệ. Đây là điều mà Washington mong muốn nhưng lại bị Bắc Kinh từ chơi.

Về các tranh chấp thương mại giữa hai nước, thông cáo chung chỉ kêu gọi hai bên phải cùng không có lực giải quyết, đồng thời cũng khẳng định lại sự cần thiết phải đấu tranh chống chính sách bảo hộ mậu dịch.

Trên phương diện ngoại giao, các tiến triển còn hạn hẹp hơn. Báo chí Hồng Kông sáng nay giải thích rằng cuộc gặp này không phải để đưa ra quyết định mà chỉ là khởi động đối thoại chiến lược trên những vấn đề toàn cầu, như thay đổi khí hậu hay chống phổ biến vũ khí hạt nhân.

Các chủ đề gai góc được né tránh một cách cần thận, mặc dù ông Barack Obama có hai lần đề cập đến vấn đề nhân quyền và Tây Tạng. Tổng thống Mỹ cũng đã từ chơi trả lời câu hỏi liên quan đến việc bán vũ khí cho Đài Loan. Đây là một chủ để quá nhạy cảm không có thể trong chương trình nghị sự của một cuộc gặp như thế này ".




Tấm hình LM Nguyễn Văn Lý bị bịt miệng trong phiên tòa ở Huế ngày 30 Tháng Ba, 2007 do AFP chụp qua màn truyền hình và được phổ biến rộng rãi khắp thế giới.


HOA THỊNH ÐỐN (NV) - Linh Mục Nguyễn Văn Lý, một trong những tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất tại Việt Nam vừa được đưa từ nhà tù Nam Hà ra Hà Nội để chữa trị vì bị liệt nửa người.
Ông Nguyễn Chính Kết, một thành viên Ban Ðiều Hành Khối 8406 đang tị nạn tại Hoa Kỳ nói với báo Người Việt sáng ngày Thứ Hai 16 Tháng Mười Một, 2009, rằng “Linh Mục Nguyễn Văn Lý đã bị bán thân bất toại, tàn phế nên họ đưa cha ra Hà Nội chữa chạy.”
Quốc Hội và chính phủ Hoa Kỳ đã nhiều lần áp lực đòi nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do cho LM Lý nhưng không có kết quả. Hồi Tháng Năm, cha Lý từng bị tai biến mạch máu não, bị ngã nhưng đã không được quan tâm điều trị đúng cách và đúng mức.
Trong một bản tin phố biến ngày Thứ Hai, Ủy Ban Tự Do Tôn Giáo Cho Việt Nam (CRFV) cho hay chi tiết, “Khuya Thứ Bảy, rạng sáng sớm Chủ Nhật ngày 15 Tháng Mười Một, tại VN (tức 8 giờ tối Thứ Bảy tại HTÐ) thiếu tá công an tên Nam, là cai ngục trực tiếp của LM Lý đã gọi điện thoại khẩn cấp cho cô Hiểu báo tin: Cha Lý đang bị bệnh nặng, và trại tù Ba Sao phải đưa LM Lý vào nhà thương của Bộ Công An ở Hà Nội.”
Theo nguồn tin này, bệnh tình của Cha Lý nghiêm trọng như thế nào, còn phải chờ hai người cháu của linh mục là anh Nguyễn Văn Hải và Nguyễn Công Hoàng đi thăm mới biết rõ hơn.
Nếu không phải tình trạng nghiêm trọng, LM Nguyễn Văn Lý đã không được đưa từ nhà tù Nam Hà ra Hà Nội.
Theo CRFV, hai người cháu của LM Lý đã rời Quảng Biên sáng sớm Chủ Nhật ra Huế, rồi từ Huế sẽ đi xe ra Hà Nội, vì họ không mua được vé máy bay đi thẳng từ Sài Gòn ra Hà Nội.
Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 62 tuổi, bị tòa án Việt Nam kết án tù chính thức 4 lần tổng cộng bị giam giữ khoảng 17 năm (từ 1977 đến nay) chưa kể những năm bị quản chế. Lần sau cùng xảy ra ngày 30 Tháng Ba, 2007 tại Huế với bản án 8 năm tù và 5 năm quản chế vì bị vu cho tội “tuyên truyền chống nhà nước.”
Linh Mục Lý là một trong những người khởi xướng “Khối 8406”, một tổ chức quần chúng kết hợp đủ mọi thành phần xã hội và được hưởng ứng rộng rãi, kêu gọi đa nguyên đa đảng, bầu cử tự do và hủy bỏ Ðiều 4 Hiến Pháp vốn dành độc quyền cai trị cho đảng CSVN.
Tổ chức này lấy ngày thành lập mùng 8 Tháng Tư, năm 2006 làm tên gọi. Trước sự phát triển nhanh chóng của Khối 8406 ở trong nước, chế độ Hà Nội đã kết án tù hầu hết những người cầm đầu của khối này và những tổ chức chính trị liên kết với khối.
Hồi Tháng Tám, 2009, bà Nguyễn Thị Hiểu, chị ruột, đã đi thăm LM Lý và đã cho hay ngài có nhiều vấn đề sức khỏe nghiêm trọng, chân đi cà nhắc.
Trước đó, trong Tháng Bảy, một bản tường trình cho biết LM Lý nói với bà Hiểu “tay phải và chân phải bị cứng đờ, không cử động được.” Ngài nói nhà tù “cũng cho uống thuốc chứ không chích.” Ngài cho hay, “Vì tay không cử động bình thường, thành ra chữ viết rất nguệch ngoạc.”
Sau đó, một phái đoàn gồm 2 linh mục của Tổng Giáo Phận Huế đã đi thăm. Trong bản tường trình của LM Lê Quang Quý đề ngày 20 Tháng Chín, 2009 phổ biến trên trang mạng Thăng Tiến Việt Nam, LM Lý được thuật lại lời nói từ chối đi ra ngoài chữa bệnh vì “Ðối với con, con chưa thấy có nhu cầu vì con vẫn chưa đến nỗi gì, trong lúc bên cạnh con, biết bao anh em khác cũng đang đau ốm, nhưng không được săn sóc cách đặc biệt như con.”
Trước những âu lo và phản ứng của dư luận quốc tế về sức khỏe của ngài, ngày 14 Tháng Mười, 2009, nhà cầm quyền Việt Nam đã phải để cho Ðại Sứ Hoa Kỳ Michael Michalak tới thăm. (TN)

__._,_.___
 
Loạt Bài Phỏng Vấn Của Từ Nguyên-Paris
Nhân Kỷ Niệm 20 Năm Bức Tường Bá Linh

 
Trận Hải Chiến Hoàng Sa
Dưới mắt một người còn sống sót

Tất Ngưu
 
DIỄN ĐÀN NGƯỜI VIỆT QUỐC GIA

Khóc Cho Người Dân Oan

Phim Chúng Tôi Muốn Sống
Phn 1, Phn 2, Phn 3


TRONG LÚC OBAMA CÓ MẶT TẠI BẮC KINH, TQ CÔNG BỐ ĐƯA TÀU BỆNH VIỆN “PEACE ARK” TỚI VÙNG HOÀNG SA – TRƯỜNG SA

138629_998258

Tàu bệnh viện “Peace Ark” của Hải quân Trung Quốc.

Ngày 16/11, trang tin quân sự Trung Quốc cho biết, lực lượng Hải quân Trung Quốc đã điều động tàu bệnh viện “Peace Ark” (số hiệu 866) cỡ lớn cùng các trang thiết bị y tế hiện đại để tuần hành tới quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trong thời gian 32 ngày. Theo Vitinfo.

Bắt đầu từ ngày 20/10/2009, tàu bệnh viện này đã xuất phát từ cảng Wusong, Thượng Hải. Theo chương trình hoạt động trong 32 ngày, tàu “Peace Ark” tuần hành với quãng đường biển khoảng 5000 hải lý và cập vào 18 đảo, trong đó có đảo Ocean Island phía đông bắc tỉnh Liêu Ninh của Trung Quốc và một số đảo khác thuộc quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa mà Trung Quốc đã chiếm đóng của Việt Nam.

Peace Ark là loại tàu hỗ trợ y tế thế hệ mới có chức năng hoạt động độc lập trên biển tương đương một bệnh viện hiện đại của Trung Quốc, tàu được trang bị nhiều thiết bị y tế hiện đại cùng đội ngũ Y và Bác sỹ có trình độ cao.

Kể từ tháng 10/2009, lực lượng Hải quân Trung Quốc đã gia tăng các hoạt động trên biển Đông, tổ chức nhiều các cuộc diễn tập quân sự cùng với sự tham gia của các tàu ngầm, chiến hạm.

Mới đây, ngày 8/11/2009, nhà cầm quyền tỉnh Hải Nam (Trung Quốc) đã ra quyết định thành lập Ủy ban thôn đảo Vĩnh Hưng và Triệu Thuật, tức đảo Phú Lâm và Đảo Cây thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.

LA68937_7

Trực thăng trên sàn tàu bệnh viện 866 . Ảnh Chinamil

Nhiều tàu cá Trung Quốc cũng đã có những hành động xâm phạm chủ quyền lãnh hải của Việt Nam. Vụ vi phạm mới nhất là vào ngày 11/11/2009 vừa qua 17 tàu đánh cá của Trung Quốc đã xâm phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam.

HÃNH DIỆN VÌ ĐƯỢC MẮNG




21/11/2009
" Một đất nước để cho một bộ phận nh người dân sống trong những điều kiện đáng xấu hổ và mất phẩm giá là một đất nước không có tương lai" - Nicole Maestracci, Chủ tịch Liên Hiệp Các Tổ Chức Hội Nhập Xã Hội Toàn Quốc, cảnh báo Tổng thống Pháp Nicolas Sarcozy về nạn nghèo đói qua những biểu hiện đáng lo ngại như nạn ăn cắp trong siêu thị, số người vô gia cư... đang tăng lên "
 (Tuổi Trẻ ngày 16/11/2009).



Nếu ở Việt Nam, khi muốn chạy tội, né trách nhiệm, người ta thường dùng những cụm từ rất chung chung để không ai chịu trách nhiệm cả. Ví dụ như: "tập thể (nhất trí)", "chúng ta" (đã làm thế này, đã làm thế kia)...; thì khi nói với ông Nicolas Sarcozy như thế, cụm từ "Một đất nước..."  Nicole Maestracci dùng không phải để chỉ toàn thể người dân Pháp, mà bà Maestracci công khai đưa ra thông điệp cảnh cáo rõ ràng:
Chính Ngài - Nicolas Sarcozy, đương kim Tổng thống Pháp - người lãnh đạo cao nhất của nước Pháp, Ngài phải chịu trách nhiệm về việc để cho một bộ phận nhỏ người dân sống trong nghèo đói, ăn cắp vặt trong siêu thị, không nhà ở. 
Ngài làm cho nước Pháp có nguy cơ trở thành một đất nước lạc hậu, đói nghèo. Ngài là một kẻ không có năng lực quản lý, điều hành đất nước. 

Câu mắng nặng nề quá phải không quý vị? Người bị mắng nếu có lòng tự trọng càng ngẫm nghĩ càng đau.

Thực tế, Công dân nước Pháp ngày nay không có ai thời bình mà bị mất đất, mất nhà, mất ruộng vì nhân họa bên trong; 

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị bắt bớ, bị vu khống, bị đánh đập, bị tước đoạt tài sản... vì bày tỏ lòng yêu nước, khẳng định chủ quyền quốc gia và sự căm phẫn kẻ xâm lược;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị tước đoạt quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí, quyền tự do cư trú, quyền tự do đi lại, quyền tự do hành nghề,... mà Hiến pháp và luật pháp vệ bằng cách dùng các loại công cụ bạo lực Nhà nước để: bỏ tù, đuổi việc, cản trở các cơ quan tổ chức không cho nhận vào làm hoặc cản trở cá nhân công dân đó tự lập doanh nghiệp... rồi dùng công cụ báo chí để bôi nhọ một cách bất bình đẳng (khi người ta không có điều kiện để phản kháng, nói theo ngôn ngữ Quyền Anh là "đánh dưới thắt lưng");

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị Nhà nươc Pháp bắt buộc phải "nhồi sọ" những điều dối trá và bưng bít thông tin;

Công dân nước Pháp không có ai tố cáo tham nhũng thì bị trù dập; 

Công dân nước Pháp không có ai bị người của "tàu lạ" bắt cóc, đánh đập dã man, cướp tài sản... mà bị nhà nước Pháp bỏ rơi không lên tiếng (hoặc sau đó một thời gian bị dư luận lên án quá nên mới lí nhí lên tiếng một cách yếu ớt);

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai không phải là người của Quân đội lại bị đùn đẩy cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc trong khi Quân đội Pháp thì "án binh bất động";

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai ngồi trên vựa lúa mà bị đói quay đói quắt;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị "bịt mồm" bằng tất cả mọi thủ đoạn đen tối vì dám nói lên sự thật, vì sự thật ấy là tình trạng yếu kém về quản lý, tha hóa nhân cách, dốt nát, tham quyền cố vị, tham nhũng, mua quan bán chức, vô trách nhiệm... của những bậc "phụ mẫu chi dân";

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị tước quyền lựa chọn người đại diện của mình vào bộ máy chính quyền, hay bị tước quyền tự ứng cử bằng một thứ công cụ hổng giống ai là "hiệp thương";

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị cản trở quyền tự do tôn giáo bằng cách hạn chế hoặc tước đoạt cơ sở tôn giáo;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị Nhà nước Pháp đùn đẩy cho dân tự chịu trách nhiệm trước thiên tai, lũ lụt, mất nhà, chết người;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị cản trở quyền được biết số tiền mình đóng thuế đã được Nhà nước Pháp chi xài ra sao và số nợ quốc gia mình phải trả như thế nào;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị Nhà nước Pháp dùng những điều luật mù mờ, không rõ ràng (suy diễn thế nào cũng được tùy ý chí kẻ có quyền) làm bẫy rập để buộc tội;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai đi khiếu kiện vì bị oan ức kéo dài thì bị điều tra lý lịch ba đời, quy cho "bị xúi giục", "ăn tiền nước ngoài", v.v...

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị "người nhà nước Pháp" cản trở quyền bào chữa bằng cách hăm dọa, vu khống, bắt bớ Luật sư bào chữa;

Công dân nước Pháp ngày nay không có ai bị Nhà nước Pháp tước quyền được xét xử công bằng, bình đẳng bằng các bản án bỏ túi và các phiên tòa "miệng nói công khai, tay đóng cửa Tòa";
v.v...
Hơn một tuần trôi qua, tôi đợi mãi mà không thấy báo nào đăng tiếp (hoặc dân mạng "đồn") thông tin bà Nicole Maestracci đệ đơn báo cáo tình trạng "sức khỏe không tốt" và có ý muốn "từ chức"; cũng không thấy nói Tổng thống Pháp đã ra lệnh cho các tổ chức tình báo Pháp như: RG - Renseignements Généraux (Cục Điều tra), DST - Direction de la Surveillance Territoriale (Cục an ninh nội địa), và DGSE - Direction Générale de la Sécurité Extérieure (Tổng cục an ninh ngoài nước - làm nhiệm vụ phản gián quốc tế) mở cuộc điều tra xem "con mẹ" Nicole Macstracci kia có phải bị tưng tưng, có phải bị "các thế lực thù địch, phản động xúi giục", có phải bị "bất mãn", có phải lý lịch xấu, có phải bị cướp đất, v.v... hay không mà hắn dám ngang nhiên "nói xấu lãnh đạo" Nicolas Sarcozy điều hành, quản lý đất nước yếu kém, "gây hậu quả nghiêm trọng".
Chỉ có "một bộ phận nhỏ " dân Pháp "sống trong điều kiện đáng xấu hổ và bị mất phẩm giá" là nghèo đói, ăn cắp vặt trong siêu thị, không nhà ở (loại này ở Việt Nam là quá bình thường, chổ nào cũng có), mà Tổng thống Pháp đã bị mắng té tát cho "vuốt mặt không kịp" rồi; giả sử người dân Pháp mà phải sống trong những trường hợp tôi đã liệt kê ở trên chắc ông Nicolas Sarcozy bị "vằm thành chả chiên" mất.
Bị mắng, nhưng ông Nicolas Sarcozy hãy hãnh diện vì được mắng. Nước Pháp của ông Nicolas Sarcozy so ra hơn hẳn bất cứ các kiểu "thiên đường" (chưa ai tận mắt nhìn thấy) được quảng cáo trên trái đất này.
Hạnh phúc thay cho công dân một đất nước mà có người dám mắng "lãnh đạo" như thế, hạnh phúc thay cho công dân một đất nước có nguyên thủ quốc gia biết khiêm nhường lắng nghe "ý kiến khó nghe" mà không chịu "trả thù"! 
Và bất hạnh thay cho công dân một đất nước sống trong tình trạng bị tước đoạt quyền con người (các quyền đương nhiên của con người khi sinh ra là đã có, để phân biệt giữa con người với con vật), tức mất phẩm giá làm người.

Tạ Phong Tần



Nicole Maestracci


 


Ma photo
Le blog de phusi
Trafic
Noter ce blog :
1 5
21401 connectés
233504 visiteurs
Ce blog est classé 3387ème
Score de ce blog : 1,82