iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 01/11/2009 à 08:11
Par phusi
Publié le 01/11/2009 à 08:02
Par phusi
 

 


THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ
THƠ NHẬT LAM - KIM THÀNH
TRANG VĂN NGHỆ THÂN HỮU

HỒ SƠ LƯU 2008-2009
LƯU TRỮ THÁNG 9 - 2009
LƯU TRỮ THÁNG 10-2009

LƯU THÁNG 11-2009 - 1
LƯU THÁNG 11-2009 - 2
LƯU THÁNG  11-2009 - 3
LƯU THÁNG 11- 2009 - 4

 

MÙA THU VỘI ĐẾN
Nhạc : Lê Mạnh Trùy*Ca Sĩ : Hương Giang

Thu chưa về sao nhớ
Cuối hè nắng còn chao
Thương nhau từ thu trước
Giờ  tình đã lao đao
 
Mùa thu  vội vã đến
Dù hè vẫn chưa  đi
Trăng vẫn tròn cõi mộng
Nắng vẫn còn lênh đênh
 
Anh đi  qua ngõ ấy
Tìm lối hẹn ngày  xưa
Giờ  xa vắng người  mơ
Con đường buồn biết mấy
 
Trái tim đang rạn nứt
Cuối hè nắng chói chang
Chợt  mưa  sầu tháng Tám
Cho lòng thêm hoang mang
 
Em về đâu ... đêm nay
Khơi làm chi nỗi nhớ
Niềm thương đau  khắc khoải
Mưa  tháng tám  bay bay
 
Tình anh rụng vào Thu
Vỡ ra từng mảnh vụn
Theo cuộc đời dang dở
Tan vào cõi sương mù

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris 11/ 8 /2005


BỀNH BỒNG BIỂN KHƠI
NỖI NHỚ CHẬP CHÙNG





NGUYỆT SAN HỒN QUÊ GIỚI THIỆU
THƠ KIM THÀNH


TRỞ TRỜI

Mấy hôm nay gió trở trời
Cho thơ tôi cũng chơi vơi giữa đời
Bởi người nói trước quên sau
Những ngày xưa ấy qua mau mất rồi

Nhìn lên trời, thấy mây trôi
Hồn tôi lãng đãng theo mây chập chờn
Tôi hờn mây cứ đó đây
Để cho thương nhớ về xây thành sầu

Muốn gọi nắng hỏi vài câu
Ngại nắng sợ gió cúi đầu làm ngơ
Thôi thì viết nốt bài thơ
Xé ra từng mảnh thả vào hư không

Bao giờ thương nhớ đơm bông
Tôi đem trồng giữa mênh mông hoàng hà
Rồi tôi hát kh́úc tình xa
Mơì trăng viễn xứ so cung nguyệt cầm

Chao ôi một mảnh tơ tằm
Bay vào cõi mộng trăm năm hóa rồng
Trời bên ngoài đổ cơn giông
Trong tôi mưa gió đã thành thiên thu...

Kim Thành
October 2008
NHẠC MỘC THIÊNG - TIẾNG HÁT MỸ DUNG
TRỞ TRỜI - PPS- MỘC THIÊNG THỰC HIỆN


ET SI TU N'EXISTAIS PAS

Joe Dassin
NGHE NHẠC


Et si tu n'existais pas
Dis-moi pourquoi j'existerais?
Pour traîner dans un monde sans toi
Sans espoir et sans regret

Et si tu n'existais pas
J'essayerais d'inventer l'amour
Comme un peintre qui voit sous ses doigts
Naître les couleurs du jour
Et qui n'en revient pas

Et si tu n'existais pas
Dis-moi pour qui j'existerais?
Des passantes endormies dans mes bras
Que je n'aimerais jamais

Et si tu n'existais pas
Je ne serais qu'un point de plus
Dans ce monde qui vient et qui va
Je me sentirais perdu
J'aurais besoin de toi

Et si tu n'existais pas
Dis-moi comment j'existerais?
Je pourrais faire semblant d'être moi
Mais je ne serais pas vrai

Et si tu n'existais pas
Je crois que je l'aurais trouvé
Le secret de la vie, le pourquoi
Simplement pour te créer
Et pour te regarder

Et si tu n'existais pas
Dis-moi pourquoi j'existerais?
Pour traîner dans un monde sans toi
Sans espoir et sans regret

Et si tu n'existais pas
J'essayerais d'inventer l'amour
Comme un peintre qui voit sous ses doigts
Naître les couleurs du jour
Et qui n'en revient pas
o O o

Nếu đời không có em


Hãy nói anh nghe  lý do anh còn sống trên trái đất này là gì ?
Để kéo dài sự sống trong thế giới thiếu vắng em sao ?
Không hi vọng, không nuối tiếc

Nếu đời không có em,
Anh sẽ cố tạo ra tình yêu,
Như người họa sĩ tài ba tạo nên những sắc màu của ánh dương bằng chính đôi tay của mình.
Và rồi tình yêu ấy sẽ không bao giờ quay lại.

Nếu đời không có em,
Hãy nói anh nghe xem anh còn sống trên trái đất này vì ai ?
Chỉ có những mối tình thoáng qua
Anh không thể yêu ai được nữa.

Nếu đời không có em,
Anh sẽ chỉ là một cái chấm nhỏ không hơn trong thế giới đầy biến động này
Anh sẽ cảm thấy rất trống vắng
Anh cần em.

Nếu đời không có em,
Trả lời anh xem anh sẽ phải sống thế nào đây ?
Anh sẽ giả vờ như anh là anh
Dù anh không phải là anh

Nếu đời không có em,
Anh nghĩ là anh sẽ tìm ra được bí mật của cuộc đời
Anh sẽ tìm ra một lý do thật giản dị để tạo ra em, để ngắm nhìn em

 
Publié le 01/11/2009 à 07:56
Par phusi

 
 
TIN GIỜ CHÓT

Hạ Nghị Viện Hoa Kỳ đã bỏ phiếu chấp thuận Dự Luật về Bảo Hiểm Sức Khoẻ của Obama..
Với chiến thắng rất khít khao không phải như tập đoàn Obama – Nancy Pelosi mong muốn.
Với số phiếu đồng ý là: 220 ( gồm có 219 Dân Chủ  & 1 Cộng Hoà ),
và số phiếu không đồng ý là: 215 ( gồm có 176 Cộng Hoà và 39 Dân Chủ ).
Nguyên Dung :
Các Bạn ơi, Phải Dứt Điểm Chế Độ Này
!
Kính thưa quý vị quý bạn, chúng tôi xin tiếp tục chuyển những suy nghĩ và tâm tình hiệp thông từ người Việt tha hương gởi đến đồng bào thân thương ở quê nhà. Để gởi các bạn trẻ ở Việt Nam, sau đây là lời tâm tình và nhận định của cô Nguyên Dung, thành viên của tập thể Thanh Niên Cờ Vàng (miền nam  California). Cô Nguyên Dung là một ủy viên thường trực của Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam (Hoa Kỳ).

LỜI PHÁT BIỂU CỦA CÔ  NGUYÊN DUNG
NGÀY 1-10-2009

 
Tổng thống Obama thuyết phục Hạ Viện Mỹ thông qua chương trình cải tổ bảo hiểm y tế
Ánh Nguyệt
ngày 07/11/2009

Hôm 06/11/09, tổng thống Obama đã dồn nỗ lực kêu gọi các dân biểu đảng Dân Chủ bỏ phiếu ủng hộ dự án cải tổ bảo hiểm y tế sẽ được mang ra thảo luận trước Hạ viện ngày 07/11. Tổng thống Obama còn phải ra trước Quốc hội một lần nữa để vận động thông qua kế hoạch vốn là ưu tiên số 1 của ông. Tuy nhiên, cuộc tranh luận sẽ rất gay go.
Để dự án cải tổ được thông qua tại hạ viện cần có 218 phiếu ủng hộ của phe Dân Chủ. Mục tiêu xem có vẻ dễ dàng vì đảng Dân Chủ có đến 258 dân biểu. Thế nhưng trong số này có nhiều người không tán đồng chương trình của ông Obama. Họ đặc biệt lo ngại về phí tổn của chương trình cải tổ, uớc chừng khỏang 1.000 tỷ đôla, có thể gây tổn hại cho tình trạng thâm thủng ngân sách quốc gia.
Dự án cải tổ y tế sẽ giúp cho mọi hộ gia đình được chăm sóc y tế và buộc các xí nghiệp phải đóng bảo hiểm y tế cho công nhân, ngọai trừ những hảng rất nhỏ. Đổi lại, ngân sách liên bang sẽ trợ giúp cho các khỏan bảo hiểm này.
Các chuyên viên thẩm địinh, chương trình cải tổ một khi được áp dụng sẽ giúp cho khỏang 47 triệu dân Mỹ được chăm sóc y tế miễn phí.
 
Tại Pháp, Viện trưởng Đại Học Toulon từ chức sau tai tiếng mua bán bằng cấp
Ánh Nguyệt
ngày 07/11/2009
Ảnh Viện trưởng Đại học Toulon, ông Laroussi Oueslati, tháng 04/2009(Ảnh : DR)  

Ảnh Viện trưởng Đại học Toulon, ông Laroussi Oueslati, tháng 04/2009

Nguồn tin Bộ Đại học Pháp hôm 06/11/2009 cho biết : Viện trưởng Đại học Toulon, miền đông nam nước Pháp đã xin từ chức. Từ ngày 19.10.09, ông đã bị ngưng chức trong khuôn khổ cuộc điều tra mua bán văn bằng với các sinh viên Trung Quốc.

Người đứng đầu trường Đại học Toulon, ông Laroussi Oueslati, đã gửi đơn từ nhiệm đến lãnh đạo ngành giáo dục. Ông Oueslati và hai trợ tá đã bị Bộ trưởng Bộ đại học, Valérie Pécresse, đình chỉ chức vụ vào tháng 10/2009, vì đã « cản trở cuộc điều tra hành chính » về vụ mua bán bằng cấp phi pháp với « các hành động loại trừ, gây sức ép, đe dọa trả thù đối với các giảng viên-nhà nghiên cứu và các nhân viên của trường đại học này ».
Cuộc điều tra hành chính về vụ mua bán phi pháp giai đoạn một đã đưa ra kết luận vào đầu tháng 9, đối với « những hành động bất hợp pháp nghiêm trọng » của ông hiệu trưởng. Một cuộc điều tra hình sự cũng được tiến hành song song từ đầu năm. Theo báo chí, báo cáo điều tra cho rằng các sinh viên Trung Quốc đến Pháp mua bằng nhằm đánh bóng lý lịch của họ.
Vụ giả mạo bằng cấp này có thể liên quan đến hàng trăm sinh viên Trung Quốc. Ông hiệu trưởng Đại học Toulon đã thừa nhận rằng một số sinh viên trong số này không có đủ trình độ tiếng Pháp cần thiết, một điều kiện tối thiểu để có thể học tập được tại Pháp.
Số lượng sinh viên học sinh Trung Quốc tại Pháp không ngừng tăng lên, từ dưới 2.000 người năm 1999, đến năm 2007 đã lên đến 22.452 (gồm cả bậc đại học và bậc phổ thông). Trung Quốc đứng hàng thứ hai trong số các nước có sinh viên du học tại Pháp, sau Marốc (32.129 người), nhưng đứng trên Algerie (22.346 người), theo thông tin từ Bộ Giáo dục.
 
TÂM THẾ NÀO THÌ NHÌN RA THẾ ẤY

Một hôm, Tô Đông Pha đến chùa Kim Sơn chơi với Thiền sư Phật Ấn cả ngày. Hai người đối nhau luận Thiền, Đông Pha hỏi Phật Ấn:
- Ngài thấy tôi thế nào?
Phật Ấn đáp:
- Rất trang nghiêm, giống một ông Phật!
Tô Đông Pha nghe nói vô cùng phấn khởi. Phật Ấn lại hỏi Tô Đông Pha:
- Ông thấy ta ra sao?
Đông Pha thấy Phật Ấn mập tròn, lại mặc áo đen, bèn đáp ngay:
- Giống một đống phân bò!
Phật Ấn không nói gì. Đông Pha cho rằng mình đã thắng một keo, lòng rất sung sướng, về nhà hớn hở nói với Tô tiểu muội:
- Này muội muội, hồi nào tới giờ anh bị Ấn lão cho đo ván mãi, đấu không lại ông ta. Không biết hôm nay Hòa thượng trở cờ hay học sĩ này gặp may mà Ấn lão không còn lời để nói, không có lý để trình đấy.
Nói rồi bèn thuật lại chuyện luận chiến vừa qua. Tô tiểu muội thiên tư hơn người, tài hoa xuất chúng, nghe ca ca kể xong câu chuyện, liền nói:
- Xì, anh thua đậm rồi!
Đông Pha tức quá mắng :
- Ta làm sao lại thua? Nếu ta thua sao ông ấy không nói một lời nào?
Tô tiểu muội nói:
- Này ca ca, tôi xin hỏi anh, Phật quý hay phân bò quý?
Đông Pha nói:
- Đương nhiên là Phật quý rồi!
Tô tiểu muội nói:
- Phật là  lão thấy, còn phân bò là anh thấy, thế có phải là anh bị đánh úp không? Ấn lão đắc thắng hoàn toàn, còn gì để nói nữa!
Đông Pha nghe tiểu muội nói thế, như bong bóng xì hơi, biết rằng bị rơi vào tròng của Phật Ấn, thua một keo nặng.
* * *
Nếu mình để cho những hạt giống không dễ thương, những hạt giống của giận hờn, ganh tỵ, ích kỷ, hơn thua… có cơ hội phát sinh thì mình nhìn đâu cũng thấy “phân bò” hết.
Ngược lại, nếu mình biết nuôi dưỡng và phát triển những hạt giống từ, bi, hỷ, xả, những hạt giống thương yêu, cảm thông, tha thứ… thì mình nhìn ai cũng thấy dễ thương, nhìn đâu cũng thấy Tịnh độ, thấy Phật.
 
Tàu Tr°Ýng XuânTRƯỜNG-XUÂN TRƯỜNG XUÂN
Giao Chỉ - San Jose
Tháng 4 năm 1975-Saigon 
“ Một con tàu ngơ ngác ra khơi ”  Một thuyền trưởng tuyệt vọng . Gần 4 ngàn hành khách của định mệnh . Cuộc hành trình không bờ bến . Vỏn vẹn 3 ngày hải hành trôi nổi . Hai người tự tử thủy táng . Hai đứa trẻ ra đời . Con tàu kéo Song An, cứu tinh số 1 . Thương thuyền nhân đạo Ðan Mạch, cứu tinh số 2  Sau cùng, tàu Trường Xuân không chìm được kéo về Hồng Kông với thi hài của người khách cuối cùng: Ðại tá Wong A Sáng, sư đoàn 5 bộ binh . Câu chuyện 34 năm trước được kể lại vào dịp ghi dấu 35 năm sau (1975-2010 ).  Và giới thiệu người con gái của biển Ðông: Chiêu Anh. (Shining Light).
* * *
Có con tầu nằm trên bến đỗ...
Ngày xưa tại Việt Nam gần như chỉ có 1 hãng thương thuyền hàng hải lớn nhất là Vishipcoline của chủ nhân Trần đình Trường. Hiện ông Trường là nhà tư bản có nhiều tài sản và hotel tại Nữu Ước.  Tàu Tr°Ýng Xuân
Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy.
Một trong các thương thuyền của hãng là tàu Trường Xuân, vị thuyền trưởng lúc đó là ông Phạm Ngọc Lũy. Ông Lũy sinh quán tại Nam Ðịnh, ra đời năm 1919. Vào tháng 5-1975 thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đã có 30 năm kinh nghiệm hàng hải.
Ngày 26 tháng 4 năm 1975, Trường Xuân đã xuống hàng hoàn tất chuẩn bị chở sắt vụn đi Manila. Một chuyến đi vô thưởng vô phạt. Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy lúc đó 56 tuổi, Bắc kỳ di cư, quyết không ở lại sống với cộng sản. Ông tìm đường ra đi bằng mọi giá. Ông ước mong dùng được Trường Xuân chở đồng bào tỵ nạn. Trên đống sắt vụn của Trường Xuân lần này phải là sinh mệnh của những con người. Ông cần có thủy thủ đoàn và ông cần cả hành khách. Trải qua bao nhiêu là gian nan phức tạp vào cái tuần lễ cuối cùng của cái tháng 4 đen oan nghiệt. Sau cùng tới 29 tháng 4-1975 thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy viết lên tàu hàng chữ định mệnh. Tàu Trường Xuân khởi hành 12 giờ trưa 30/4/75.
Lúc đó thủy thủ đoàn gần 30 người nhưng ông chỉ có vỏn vẹn 5 người. Có lẽ ông cần chừng 300 hay 400 hành khách, nhưng chưa có người nào.
Con tàu Trường Xuân ngủ yên trên bến Saigon giữa đêm 29 rạng ngày 30 tháng 4-1975.
Saigon hấp hối
Tại Saigon mặt trận Long Khánh đã tan vỡ, tất cã 3 quân khu đều nằm trong tay giặc. Chỉ còn miền tây vẫn yên tĩnh. Sáu sư đoàn cộng quân 3 mặt tiến về Saigon. Các đơn vị pháo của Bắc quân đã chuẩn bị trận địa pháo vào thủ đô. Các tiền sát viên chỉ điểm cộng sản đã có mặt tại các vị trí quân sự.
Phi cơ trực thăng Hoa Kỳ đang bay di tản những phi vụ cuối cùng. Nội các mới của Việt Nam Cộng Hòa họp bàn về việc bỏ súng và bàn giao. Ðài phát thanh Saigon chuẩn bị đọc những lời tuyên bố đau thương của tổng thống Dương văn Minh gửi người anh em phía bên kia , xin mời vào nói chuyện. Thủ tướng Vũ văn Mẫu kêu gọi người anh em đồng minh Hoa Kỳ phía bên này, xin vui lòng ra đi.
Giữa mùa hè chói chang, radio của quân đội Hoa Kỳ chơi bài Tuyết Trắng, một ám hiệu kêu gọi ra đi lúc trái gió trở trời. Ðài quân đội Việt Nam Cộng Hòa hát nhạc quân hành trong tuyệt vọng.
Ðó là Saigon của đêm 29 rạng ngày 30 tháng 4-1975. Con tầu Trường Xuân bụng đầy sắt vụn vẫn nằm ngủ yên trên bến sông Khánh Hội. Lửa bắt đầu bốc cháy bên kho đạn Thành Tuy Hạ.
Cô gái thuyền nhân trong bụng mẹ
Cũng vào cái tuần lễ sau cùng của tháng 4 nghiệt ngã đó, có bà sản phụ vào nhà thương ngày 27/4/1975 để chuẩn bị sanh đứa con thứ hai.
Bà dược sĩ trẻ tuổi có mang 9 tháng 10 ngày. Ðứa bé sẽ ra đời bất cứ lúc nào. Bây giờ tính sao đây. Xin mổ để sanh sớm rồi chạy, hay là tìm đường chạy rồi muốn ra sao thì ra. Chợt có được giấy phép di tản bèn bỏ nhà thương vào tòa đại sứ Mỹ. Nhưng rồi máy bay không trở lại. Cộng sản vào đến cửa ngõ Saigon. Gia đình tìm đường xuống Khánh Hội. Tìm ghe chạy ra tàu Trường Xuân sáng 30 tháng 4-75. Bà bầu cùng gia đình, mẹ già, con trai nhỏ 2 tuổi leo giây lên Trường Xuân.
MS Clara Maersk (Denmark) Mother and children.
Gia đình bà dược sĩ Saigon, mới ra trường năm 1972 đã thành những người khách không mời của chuyến hải hành vô định trên tàu Trường Xuân, ra đi xế chiều 30 tháng 4-1975.
Ðứa bé gái hoài thai từ Saigon tự do, nhưng gan lì nằm trong bụng mẹ hay sợ súng đạn nên không chịu chào đời. Cho đến khi Trường Xuân ra đến hải phận quốc tế. Ðứa bé mới chịu ra đời. Ðó là câu chuyện 34 năm trước viết lại cho ngày kỷ niệm 35 năm sau vào tháng năm 2010.

Tàu Tr°Ýng Xuân

Trở lại với Trường Xuân
Vào chiều 30 tháng 4-1975, con tàu Trường Xuân sau khi đã thành lập xong 1 thủy thủ đoàn tình nguyện và có gần 4,000 hành khách ngẫu nhiên đã lên đường hết sức vất vả trong điều kiện kỹ thuật tồi tệ và bị phá hoại mọi bề.
Hành khách không vé của Trường Xuân gồm đủ tất cả hai ba thế hệ Việt Nam Cộng Hòa, mọi thành phần, mọi giai cấp, mọi hoàn cảnh. Ðủ cả ba ngành lập, hành và tư pháp. Có mặt sĩ nông công thương binh. Không hề thiếu nam phụ lão ấu. Các nghệ sĩ sáng tác và nghệ sĩ trình diễn. Chuyến hải hành vào chân trời vô định với một ông thuyền trưởng nhân đạo và hết sức kiên định. Những tay phụ tá tình nguyện rất xuất sắc và sau cùng định mệnh đã đưa 3,628 con người đi tìm tự do đến được bến tự do.
Thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đã nói rằng Trường Xuân sẽ không thoát được nếu không có Song An. Song An là ai ? Ðây chỉ là tên con tàu kéo nhỏ bé đang trên đường từ Vũng Tàu về cảng Saigon. Anh già Trường Xuân đang mắc cạn bèn túm lấy đứa bé Song An đòi nó kéo. Vậy mà nó kéo được. Ra đến hải phận, cho đến lúc anh già Trường Xuân tự chạy được bác cháu mới chia tay. Lẽ dĩ nhiên câu chuyện hải hành của đêm dài 30 tháng 4-75 không giản dị như thế ! Với lửa cháy ngập trời Thành Tuy Hạ và tiếng súng đuổi theo trên sông Lòng Tào, đêm hôm đó là đêm dài nhất của cuộc đời Trường Xuân.
Khi anh già Trường Xuân từ giã cậu bé Song An trên đại dương, khách Trường Xuân góp tiền cho Song An trở về Saigon. Hai, ba bị tiền hàng chục triệu đồng Việt Nam đưa qua. Lái tàu Song An nói 1 câu kỳ diệu “ Thôi ! tiền nhiều quá, đủ rồi. Ðừng đưa nữa “.Trong đời chúng ta hiếm khi nào nghe được những lời nói đó.
Với tâm tình như vậy, tàu kéo Song An từ giã Trường Xuân. Tiếng còi tạm biệt trên trùng khơi nghe những nghẹn ngào.
Có vài hành khách bỏ Trường Xuân nhẩy theo Song An trở về Saigon. Trên 3,600 khách Trường Xuân ngó theo Song An nhỏ dần trên đường trở lại quê hương. Khóe miệng chợt thấy vị mặn. Ðây là nước biển sóng đánh bên thành tàu hay là nước mắt biệt ly.
Rồi con tàu Trường Xuân chạy 1 mình. Gần 4,000 hành khách. Không đủ nước, không có thức ăn. Máy móc trục trặc. Nước tràn vào khoang tàu. Sắt vụn vô tri dưới hầm tầu. Con người tuyệt vọng ở trên boong.
Hai người tự tử được thủy táng. Việt cộng phá hoại chỗ này. Máy tàu hư hỏng chỗ kia.
Con tàu vô định có thể sẽ là quan tài nổi. Một hỏa diệm sơn chưa nổ. Các tin tức bi quan được lệnh của thuyền trưởng phải dấu kín. Trường Xuân nín thở, ỳ ạch tiếp tục chạy. Chợt có tiếng kêu : “Có người rớt xuống biển.”
Ông thuyền trưởng Nam Ðịnh đứng im trên đài chỉ huy lặng người bất động. Nửa giờ trôi qua như 1 thế kỷ. Captain Phạm ngọc Lũy sau cùng ra lệnh quay tàu lại vớt người. Một quyết định vô vọng. Hành khách nói. Một quyết định sai lầm. Hành khách nói. Hy sinh 4,000 người để cứu 1 người là nhầm lẫn. Hành khách nói. Captain điên rồi.
Tại sao ? Thuyền trưởng sau này trả lời. Tìm vớt 1 người để cứu 4,000 người.
Như vậy có thể hiểu rằng con tàu Trường Xuân đang là một hỏa diệm sơn sẵn sàng phun lửa nổi loạn. Hành động bình tĩnh quay tầu lại tìm 1 người là bài học nhân đạo cho mọi người và giữ cho được sự bình an của toàn thể con tàu.
Có thể Thượng Ðế trên cao đã nhìn thấy chuyện vớt người giửa biển của Trường Xuân nên đã đem lại vị cứu tinh số hai. Ðó là con tàu Ðan Mạch. Tiếng Trường Xuân kêu cứu vọng trên đại dương. Tàu Ðan Mạch trên đường viễn du hỏi rằng thế đã kêu hạm đội Mỹ chưa? Trả lời : “Có số đâu mà kêu.” Ðan Mạch thở dài. “Thôi chờ đó, chúng tôi sẽ đến tiếp tế và rước chừng 1,500 đàn bà trẻ con.”
Ra đời giữa trời biển mênh mông
Trước đó vài giờ đồng hồ, sáng ngày 2/5/75, bà dược sĩ họ Bùi đau đẻ. Gần 4,000 con người phải chừa ra 1 chỗ trống cho sản phụ. Ðứa bé gái ra đời khoảng 2 giờ sáng. Con bé gốc Saigon Việt Nam, nằm trong bụng mẹ trên Trường Xuân, được kéo đi bởi Song An. Sanh ra giữa biển Ðông, Thái bình dương. Không sữa, không nước, không cơm, không cháo. Một người dúi vào tay sản phụ miếng cam thảo.
Bà nhai ra rồi lấy nước miếng bôi vào miệng con gái. Tiếng khóc chào đời vang trên biển rộng mênh mông. Một thanh niên nhấc bổng đứa bé đưa qua tàu Ðan Mạch. Bà mẹ nhìn theo bóng con vươn lên trời xanh, nước mắt một lần nữa lại như vị mặn của biển khơi.
Khai sanh của cháu đề ngày 2/5/1975 trên tàu Ðan Mạch, tên cháu là Chiêu Anh.
Trường Xuân: Ôi, Trường Xuân !
Như vậy là tổng cộng ba ngàn sáu trăm hai mươi tám người đến bến tự do, bây giờ định cư ở bốn phương trời. Một thế hệ Trường Xuân ra đời và nối tiếp.
Thoạt tiên tất cả được đưa về tạm trú ở Hồng Kông. Nhà chức trách Hương Cảng hứa hẹn sẽ không trả về Việt Nam.
Trước khi rời con tàu, thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy đi thanh sát một vòng. Hình ảnh cảm động sau cùng là một người đàn ông mệt mỏi cúi xuống cõng bà mẹ già tê liệt. Trên khoang tàu mênh mông hiện chỉ còn là bãi rác. Một người đàn ông ạch đụi cõng mẹ qua tàu Ðan Mạch, quả thực là hình ảnh hết sức ngậm ngùi. Ðó là ông thiếu tá nhẩy dù Phan Huy Hoàng, sau này đưa mẹ về định cư tại Texas.
Khi vị thuyền trưởng rời tàu Trường Xuân thì nước đã tràn vào khoang máy. Vẫn còn dưới hầm, thân xác 1 ông già sẽ thủy táng theo con tàu.
Nhưng sau này được biết, khi người lên hết tàu Ðan Mạch, Trường Xuân ngập nước nhưng không chìm. Hai tháng sau được kéo về Hồng Kông, đi theo hành khách của nó.
Con rể của ông già nằm trên Trường Xuân đã nhận xác cha. Di hài vị dân biểu gốc Nùng của Việt Nam Cộng Hòa: Ðại tá Wong A Sáng của sư đoàn 5 bộ binh, một thời đồn trú tại Sông Mao. Con người và con tàu, cả hai đều làm xong nhiệm vụ cuối cùng cho hai chữ tự do.
Một thế hệ tương lai
Bà dược sĩ trẻ tuổi họ Bùi bây giờ định cư tại Montreal, Canada và học lại nghề cũ từ 1977. Pharmacie BUI tại Gia nã Ðại có từ ngày đó.

Tàu Tr°Ýng Xuân


Ðứa bé gái Chiêu Anh ra đời giữa Thái Bình Dương tháng 5-75, hai mươi tư năm sau vẽ 1 bức tranh họa cảnh tàu Trường Xuân nộp cho trường đại học Parkson school of Design, New York. Cô được nhận vào học và tốt nghiệp danh dự với huy chương vàng về ngành sáng tạo y phục thời trang. Hiện Chiêu Anh còn độc thân và làm việc tại San Francisco Hoa Kỳ. Trong một bản văn tự thuật bằng Anh ngữ, Chiêu Anh kể chuyện mình như sau.
“Con là Trường Xuân Baby. Từ biển cả, con là một thuyền nhân sống sót. Khi Sài Gòn thất thủ, cha mẹ chạy xuống tầu Trường Xuân của thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy. Trong cái đêm dài sâu thẳm, vào lúc 2 giờ sáng 2 tháng 5-75 con sanh ra đời. Ðó là giây phút của hãi hùng và hy vọng. Ðời con khởi sự vất vả. Mắt hài nhi không mở. Xương quai bị gẫy, vai bị cụp. Mẹ đói không có sữa cho con. Vị cam thảo ngọt bôi vào miệng sơ sinh vẫn còn ghi nhận cho đến ngày nay. Tầu Danish của thuyền trưởng Ðan Mạch Anton Martin Olsen đã cứu gia đình con và đưa vào nhà thương Anh Quốc tại Hồng Kông. Khai sanh của con với chứng chỉ công dân Denmark trên tầu MS Clara Maersk. Vì những giấy tờ này, tòa đại sứ Ðan Mạch lo cho cả gia đình định cư tại Canada trong 21 ngày. Con đã tiếp tục sống trong những ngày thơ ấu khó khăn vất vả như những gia đình tỵ nạn khác. Cùng với người anh hơn con 2 tuổi, chúng con cố sức học hành để xây dựng tương lai. Con xin được học bổng để theo ngành sáng tạo thời trang và tốt nghiệp 1998 với bằng danh dự tại đại học hàng đầu New York. Con bắt đầu làm việc cho các hãng thời trang nổi tiếng tại Paris, New York và San Francisco. Con đã có dịp đi đến tất cả các đô thị lớn nhỏ từ Âu châu, Á châu, Mỹ châu trong thế giới của ngành sáng tạo thời trang. Nhưng con luôn luôn nhớ rằng mãi mãi vẫn là một thuyền nhân sống sót, một Trường Xuân Baby.”
35 năm nhìn lại
Kể từ tháng 4-75 cho đến tháng 4-2010 chúng ta có 35 năm nhìn lại. Mỗi năm chúng tôi sẽ chọn 1 nhân vật hay 1 sự kiện để giới thiệu.
Trên sân khấu CPA của San Jose tháng 5-2010, người đầu tiên được giới thiệu sẽ là cô Chiêu Anh, Shining Light.
Cô sẽ hiện diện với thân mẫu từ Canada, với bác thuyền trưởng Phạm ngọc Lũy 91 tuổi, với hình ảnh của Trường Xuân, của Song An, và của con tàu Ðan Mạch.
Khởi đầu từ năm 75 trở đi, qua 76, 77 cho đến 2009 và 2010. Lịch sử giở lại từng trang. Bi thảm, hào hùng, tuyệt vọng và hy vọng. Nhưng mở đầu vẫn là chuyến hải hành ngắn ngủi nhưng hết sức đặc thù.

Chuyến đi của Trường Xuân

Trường Xuân, ơi Trường Xuân, Saigon tháng 4 đen
Bốn ngàn người vượt biển, Bỏ đất nước điêu linh. Trên con tàu vô định
Trường Xuân, ơi Trường Xuân. 35 năm nhìn lại
Xem ai còn ai mất, Lệ tuôn khắp dặm trường. Bốn phương trời thế giới
Trường Xuân, ơi Trường Xuân. Gần bốn ngàn người sống.
Với ba mạng tử vong. 2 đứa bé lọt lòng. Giữa mênh mông trời biển
Trường Xuân, ơi Trường Xuân. Một thế kỷ vừa qua...
Tương lai rồi sáng chói. Chuyện này cần kể lại...
Trường Xuân, ơi Trường Xuân, Ngàn năm còn nhớ mãi...
Tàu Tr°Ýng Xuân 



 
Publié le 01/11/2009 à 07:54
Par phusi
Chính quyền tỉnh Quảng Bình ở miền Trung Việt Nam triệt hạ tượng Đức Mẹ La Vang ở Bàu Sen


 Tú Anh

Bài đăng ngày 8 Tháng 11 năm 2009 

Tượng Đức Mẹ La Vang,ở giáo xứ Bầu Sen (Quảng Bình )(Ảnh : DR)

Tượng Đức Mẹ La Vang, ở giáo xứ Bầu Sen (Quảng Bình)
(Ảnh: DR)

Hãng thông tấn Công giáo Á châu AsiaNews hôm 7 Tháng 11 2009 cho biết chính quyền tỉnh Quảng Bình tiến thêm một bước trong việc sử dụng bạo lực đàn áp giáo dân thuộc giáo phận Vinh. Trong đêm 4 rạng ngày 5 / 11/2009, chính quyền đưa một lực lượng an ninh hùng hậu trong đó có 600 cảnh sát chống bạo động bao vây cô lập người dân và giáo xứ Bầu Sen, xã Phúc Trạch. Trong khi đó thì các phương tiện cơ giới triệt hạ tượng Đức Mẹ La Vang mồm trên núi đá nhìn xuống nghĩa trang giáo xứ.
Sáng ngày 5, công an chan đường và bắt giam Linh mục chánh xứ Phêrô Nguyễn Văn Hữu. Đến trưa, những người tượng phải hoàn tất công việc bất chấp sự phản đối của giáo dân vì hành động xúc phạm tôn giáo này. Sau đó công an áp giải Linh Mục Nguyễn Văn Hữu đến hiện trường và bắt cha ký biên bản nhưng từ cha chơi. Dự án tượng phải bắt đầu từ ngày 21/09 nhưng chậm bị tre vì hai cơn bão liên tiếp.

Theo một nguồn tin địa phương, chính quyền Phúc Trạch đã bỏ ra 1,2 tỷ đồng đồng tức khoảng 68 ngàn đô la trong kế hoạch phá tượng Đức Mẹ trong khi Quảng Bình là một trong những tỉnh nghèo nhất Việt Nam.

Đây không phải là trường hợp đàn áp duy nhất tại giáo phận Vinh. Hồi tháng 8, hai vị linh mục khác là Nguyễn Đình Phú và Nguyễn Thế Bính bị đánh trọng thương trong vụ Nhà thờ Tam Tòa.

Đến lượt chùa Phước Huệ ở Lâm Đồng bị đe doa

Nhưng không phải chỉ có tín đồ công giáo bị xách nhiễu Một nguồn tin từ Phật giáo Lâm Đồng nói là chính quyền tỉnh đang ép buộc Thượng Tọa trụ trì chùa Phước Huệ trục xuất tăng bi Bát Nhã đang tạm trú.. Theo bản tin của mạng Phusa.info, trong cuộc gặp gỡ ngày 2 / 11, chủ tịch tỉnh Lâm Đồng, Huỳnh Đức Hòa dùng lời lẽ như sau với Thượng Tọa Thái Thuận: «Nếu có ai đó quăng lưu đạn vô chùa, thầy có trách nhiệm không chịu nổi ... Thầy nên vận động họ đi sớm ... ».

Câu hỏi mà người dân Lâm Đồng đặt ra là ai có lưu đạn? Luật pháp Việt Nam nghiêm cấm triệt để người công dân lưu hành và sử dụng vũ khí trừ những người thuộc quân đội, an ninh


Đã Sáng Mắt Ra Chưa?
Thanh Vân

Nhiều người bị mù loà, bị cataract, được chữa lành và đã sáng
mắt, ấy thế mà vẫn có người có mắt cũng như không, vẫn u tối như thường.

Mấy ngày hôm nay cả thế giới đang mải chú tâm đến Thế Vận Hội tại Bắc Kinh, thì Nga sô nhân cơ hội đem quân đội, máy bay, xe tăng tầu bò, đánh vào Georgia. Putin là trùm KGB ngày xưa có thừa kinh nghiệm lợi dụng thời cơ để lừa cả thế giới.

Trung Cộng trong ngày mở màn Thế vận Hội (*08-08-08) , cũng đâu kém gì, làm hàng giả bằng cách cho một em bé (Lin Miaoke) nhép miệng hát thay cho em bé gái khác tên là Yang Peiyi kém nhan sắc hát thật phía trong. Khán giả vỗ tay khen tặng rối rít. Rồi một số pháo bông tung lên trời hôm đó cũng dùng ảo ảnh vi tính loá mắt thế giới kiểu David Copperfield nữa đấy.

Ở Việt-Nam và cả ở hải ngoại ngày nay có rất nhiều người bây giờ mới sáng mắt khi được sống chung và làm ăn với bọn Cộng Sản. Họ là ai?


Ở Việt-Nam

1.- Họ là những bà mẹ quê chất phác. Trước đây họ nghe lời ngon ngọt của CS, ấp ủ, che đỡ du kích trong nhà họ, những tưởng khi VC chiếm miền Nam thì họ được ưu đãi lắm! Ai ngờ! họ chỉ được mấy cấp giấy ban khen là mẹ chiến sĩ, mẹ liệt sĩ, mấy huy chương bằng đồng để treo trong nhà cho nó oai, chứ đem ra chợ bán không ai mua. Hổm rồi, họ bị xử ức: đất đai của tổ tiên họ bị cán bộ công an lấy đem bán cho ngoại quốc làm sân golf, họ mang cờ đỏ sao vàng , biểu ngữ, huy chương, bằng khen đi biểu tình khiếu kiện. Kết quả? Họ bị hốt và vất lên xe cây như con heo, chung với cờ quạt, huy chương, biểu ngữ. Bây giờ họ đã sáng mắt nhưng đã muộn. Có bà dân oan tức quá còn tụt quần ra trước văn phòng xã ấp cho công an xem nữa.

Tại Hải Ngoại:

Họ là những Việt Kiều đã liều chết vượt biên. Từ ngày Mỹ nối lại bang giao với Việt-Nam và bỏ cấm vận Việt-Nam, họ đã nghe lời dụ dỗ đường mật của CSVG, về lại Việt-Nam làm ăn:

a.- Một ông vua chả giò , đem về hàng triệu đôla đầu tư, rồi bị kết án về tội hối lộ (Khổ quá VK nào muốn làm ăn tại VN cho an toàn mà không phải hối lộ cơ chứ, kể cả người dân trong nước cũng vậy), chỉ vì cán bộ gộc tranh nhau ăn. Kết quả ông vua chả giò bị 11 tháng tù, may mắn quen lớn, quen đến tận ông "Tưởng Thú Khải" nên mới "tái vượt biên bằng đường hàng không" ra khỏi nước. Ông mướn luật sư đoàn ngoại quốc kiện VNCS lấy lại tiền. Ông hú vía và sáng mắt và sẽ chẳng bao giờ về Việt-Nam nữa.

b.- Một ông bác sĩ tim , bỏ ra cả bạc triệu mua máy móc rất "hiện đại" về Sàigon mở phòng mạch mổ tim mong làm ăn, nhưng rồi bị VC đội cho cái mũ "gián điệp CIA" không đưa ra toà nhưng chỉ xin ông để lại phòng mạch và tất cả dụng cụ, ra khỏi VN trong vòng 6 tiếng đồng hồ. Thế là mất cả chì lẫn chài. Về lại Hoa Kỳ ông tức lắm lập đảng chống , ông định làm cả cái kiềng 3 chân mời ông VC ngồi một chân để hoà hợp hòa giải.

c.- Một ông giáo sĩ chuyên về truyền thông, đi về VN hơn 10 lần rồi như đi chợ và có cả mấy căn hộ cho thuê. Rồi một ngày đẹp trời xin Visa về VN nữa để thâu tiền, nhưng đến phi trường Tân Sơn Nhất thì hải quan TSN hổng cho ổng vào vì lý do gì đó, đúng ra chỉ vì chúng muốn xiết mấy căn hộ của ông thôi. VK hồi đó chưa được phép mua nhà ở VN, mà tại sao ông lại có mấy căn hộ cho thuê "thế nà nàm sao?" , chắc chúng "điều cha" là ông nhờ người khác đứng tên. Ông tẽn tò trở về Mỹ, nuốt hận, nhưng vẫn cái trò nửa nạc nửa mỡ, vẫn nâng đỡ cho đám quốc doanh trong nước, đăng cả bài chống cờ vàng 3 sọc đỏ của HY đỏ Phạm Minh Mẫn mới đây.

d.- Một ông chuyên viên thu băng video và CD, DVD lậu , khoái "bác hồ" hết cỡ thợ mộc, nên treo cờ máu và ảnh tên hồ già trong tiệm, bị người Việt hải ngoại giàn chào cả 2 tháng. Ở VN hồi đó ông được CSVG nâng cấp lên thành "anh hùng". Rồi ông tưởng bở bán nhà bán cửa, thu xếp tiền bạc gia đình vợ con về VN làm ăn. Ông bỏ ra mấy chục ngàn đô (gần 1 tỷ bạc hồ) mua ao thả cá, nuôi tôm kiếm sống. Thu hoạch đang ngon lành, ai ngờ ông bà "anh hùng" bị gọi lên làm việc về tội "quên đóng thuế" cho nhà nước. Bà vợ ông ức quá "anh hùng" mà chả được cư xử như anh hùng tí nào cả, lại còn bắt đóng thuế, nên tự tử may mà không chết. Mất cả chì lẫn chài, gia đình lại cuốn gói về lại đế quốc Mỹ chả biết ẩn dật tại Tiểu Bang nào. Bà con ai biết mách giùm nhé.

e.- Một ông giáo sư dậy điện toán , mua lại một số máy computer rẻ tiền đem về Sàigòn mở trường. Ông đoán đúng mạch dân VN. Thời kỳ tin học, ai mà chẳng muốn học "vi tính - piu tơ" , thế là cơ sở ông phất lên như diều gặp gió. Ông làm thêm chi nhánh ở Cần Thơ, ngon trớn ông tiến nhanh tiến mạnh ra Đà Nẵng. Nhưng ông quên một điều là VN cũng có "rừng nào cọp nấy". Cọp miền Nam khác cọp miền Trung, miền Bắc. Ông quên không xin phép đúng nơi đúng chốn hay vì thủ tục "đầu tiên" của ông hơi yếu cho nên ông cũng bị mời lên Công An làm việc vì có thơ tố cáo ông làm gián điệp cho đảng phái hải ngoại chống phá nhà nước. Họ mời ông và gia đình ra khỏi nước trong vòng 24 tiếng, để lại 2, 3 trường học cho nhà nước quản lý. Ông biết bị ăn cướp nhưng chỉ nhỏ lệ mà ra đi và về hải ngoại ông vẫn im thin thít sợ nói ra bị đồng bào chửi.

f.- Chàng là một VK rất bình thường , nhưng có tật hay "nổ" khi về VN. Chàng đã về nước cả chục lần đâu có làm sao, về lại Hoa Kỳ lần nào cũng khen lấy khen để là "Sàigòn bây giờ đổi mới lắm, làng nướng, quán ăn, bia ôm, càfê cũng ôm luôn, hớt tóc muốn ôm cũng được" . Vì vậy người Việt hải ngại đặt tên mới cho hòn ngọc viễn đông ngày trước, bây giờ là "thành phố ôm".


Chàng chỉ là một chuyên viên làm Nail, mùa đông ế khách nên về VN du hí. Nhưng VK về nước mà lại khoe là làm nail thì hơi bị quê, nên bèn nổ lớn và tự giới thiệu là kỹ sư "hoá học". Nói cho đúng thì ngày ngày chàng đụng tới hóa chất (acetone .v.v) hơi nhiều, phải đeo khẩu trang như các nhà bác học trong phòng thí nghiệm thật. Lần này về VN thì sáng ngày hôm sau, có một Công an đến vấn an và gãi đầu gãi tai xin ông Kỹ sư giúp đỡ chút xíu vì nhà đang gặp khó khăn. Chàng kỹ sư mở bóp lấy ra tờ 20 đôla trao cho viên công an. Viên công an tỏ ý hơi thất vọng rồi ra về.

Sau chuyến đi chơi Đalạt 3 ngày về thì chàng kỹ sư nhận được một công văn của Công An số 4 Phan đăng Lưu yêu cầu lên làm việc để làm sáng tỏ một vài vấn đề. Ông "kỹ sư" hoang mang nhưng cũng đến trình diện. Viên Đại Uý Công An mời ngồi và nói là ông ta mới nhận được một lá thư từ trong phương xóm nơi chàng tạm cư ngụ, tố cáo ông VK là một nhân viên của một đảng phản động tại hải ngoại lần này có nhiệm vụ về điều nghiên để phá hoại. Anh kỹ sư VK tái mét mặt, hết hồn bèn khai thật là ở bên Mỹ chỉ làm nail bên Mỹ thôi chứ đâu có phải kỹ sư gì đâu, về nước để du lịch chứ không có tham gia một đảng phái chính trị nào cả.

Viên Đại Uý cười khẩy và nói là ty công an thành phố phải điều tra ra sự thật vì vậy theo luật thì phải giữ anh kỹ sư ở lại bóp vài ba ngày để tiến hành cuộc thẩm vấn. Sau cùng ông Đại úy nhắc khéo là đã liên lạc với hải quan TSN rồi và được biết là anh kỹ sư có khai đem về 5 ngàn đôla kỳ này. Chàng "kỹ sư" được dẫn vào nhà giam ngủ 1 đêm.

Sáng hôm sau tại địa chỉ mà chàng tạm trú, một người ăn mặc complet bảnh bao, tay sách cạc táp đen, đến gõ cửa và tự nhận là luật sư. Ông luật sư vào đề ngay với ông bạn của ông Kỷ sư  , là ông ta "nghe nói" có một VK bị bắt vào ty Công An PĐL. Nếu muốn nhờ ông ta biện hộ hay giải quyết thì đây là giá cả:

- (1) Muốn khỏi phải ra toà và được thả ngay thì giá là 3 ngàn đôla, vì ông ta phải chi tiền chạy chọt.

- (2) Còn muốn ra toà thì ông ta nhận biện hộ với giá $1,500 USD, nhưng ông luật sư thòng một câu là không biết ngày nào ra toà, có thể từ 3, 4 tháng đến 1 năm tuỳ theo. Bị cáo không được rời khỏi VN. Ông ta nói xong để lại danh thiếp với số điện thoại.

Ngày hôm sau ông bạn chạy đến ty CA thành phố xin thăm gặp ông "kỹ sư" nạn nhân, và trình bầy 2 giải pháp của ông Luật sư. Anh "kỹ sư" hốt hoảng nói anh bạn gọi điện thoại và điều đình với ông luật sư chấp thuận giải pháp 1 là trả 3 ngàn đô "cúng cô hồn" để được trả tự do ngay, chứ theo giải pháp thứ 2 rẻ hơn nhưng làm sao mà ở VN lâu như vậy được, còn phải về Mỹ dũa móng chứ .

Chiều hôm sau, chàng "kỹ sư" được trả về nhà, túi bị nhẹ đi mất 24 triệu bạc hồ, một số tiền khá lớn. Hai ngày sau chàng "kỹ sư", ra hãng máy bay xin đổi vé về lại Mỹ càng sớm càng tốt và hứa là sẽ không bao giờ về thăm chùm khế ngọt nữa.

http:antelechargement.rfi.fr.edgesuite.net/rfi/vietnamien/audio/modules/actuvi/R106/qr_04_10_08.mp3.asx



Ma photo
Le blog de phusi
Trafic
Noter ce blog :
1 5
20517 connectés
231299 visiteurs
Ce blog est classé 3387ème
Score de ce blog : 1,8