|
Publié le 06/07/2007 à 08:17
Par phusi-1


Lòng nôn nao mong về thăm quê mẹ Thời gian trôi không kịp để mong chờ Đời lam lủ quằn đôi vai bé nhỏ Ngày ngắn dần mà đêm cứ dài thêm Vẫn ở đó , nơi chôn nhau cắt rốn
Đà Nẵng thương Non Nước gọi Sông Hàn Cánh chim di một đời bao nghiệt ngã Phương trời xa chẳng ngại quảng đường bay Buổi chia ly không kịp lời nhắn nhủ
Trái tim non năm ấy mượt mà xanh Đến bây giờ ta không còn gì nữa Ngoài tình yêu và giấc mộng tan tành Gió heo may bên ngọn đèn hiu hắt
Bóng mẹ ngồi đan áo lạnh mùa sau Con nhớ mẹ nâng niu tình đã mất Biết lấy gì chuộc lại lỗi lầm đau Quỳ lạy mẹ từ đây xin sám hối
Nợ tang bồng con trả lại núi sông Bên bia mộ thành tâm lời khấn nguyện Hồn con tìm được Mẹ giữa hư không MOTHER'S LAND
I am feeling sick for coming back to mother’s land Time elapsed so quickly for waiting for Hard life weights on small shoulders Days become shorter and nights, longer
Still there, the place of birth Danang loves Non Nuoc calling Han river Flying bird wings with such strict life In far never worried about the long fly line
Farewell time had no way to express recommendations Young heart that year looked glossy but green Till now I have nothing in hand But broken love and dream
The breeze blowing beside dim light Mother's shadow sat knitting cold cloth for next season I miss mother, treasure lost love How can I redeem painful mistakes
Kneeing before mother from now I confess Debt of my will in life, I return it to fatherland
At grave stone sincerely I kowtow and pray My soul will find you without foundation. RGC
 Quê mẹ
Sáng tác: Thu Hồ Trình bày: MANH QUYNH
Đêm khuya trăng mơ mắt trông về trong cõi xa mờ Nơi xa xăm kia tôi say nhìn quê cũ dấu yêu Ôi tình quê hương nới chốn xưa có người mẹ hiền Tóc màu hoa bạc chiều chiều mắt ngấn lệ vì con Ra đi con dâng đời cho gió mưa Quê người ngồi nhớ đến ngày vui qua Gió chiều thường nhắc khúc ca biệt ly Cố nhìn quê cũ lẩn trong sương mờ Mẹ ơi ra đi đời con sá chi Mơ ngày ngồi dưới ánh đèn lâm ly Bên mẹ thường hát khúc ca ngày đi Ai ngờ rồi cũng đến khúc phân ly | 
Ngó về quê Mẹ…
“Chiều chiều ra đứng ngõ sau Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều” (Ca dao) Tôi không có ý phân tích hai câu ca dao trên, bởi cái âm hưởng thắm đượm tình cảm của nó đã vượt qua cõi duy lý và nhập vào tâm khảm mỗi con người. Tôi chỉ xin được nêu lên một vài câu hỏi: Ai đứng ngõ sau? Tại sao lại đứng ngõ sau mà không đứng ngõ trước? Sao lại chiều chiều mà không tối tối? Tại sao lại ngó về quê mẹ mà không phải quê cha? Và vì sao lại chín chiều? Câu trả lời chính là sự cảm nhận của mỗi người.
Xưa nay người ta thường nói đến quê quán của một ai đó bởi cụm từ “quê cha đất tổ” mà hầu như quên hẳn quê mẹ, và tình cảm của mẹ đã được gửi gắm qua dòng xúc cảm bất tận của điệu hò ru con, hay trong nhiều bài thơ, những bản nhạc, các tác phẩm nghệ thuật, và lạ lùng thay người ta lại thường nói đến cụm từ “tiếng mẹ đẻ” mà chưa bao giờ nói đến “tiếng cha đẻ”. Trong thực tế quê mẹ như bị nhạt nhoà bởi thời gian, bởi thân phận người phụ nữ. Có điều qua nỗi xót xa đó, người con gái còn có thiên chức rất cao cả: “Làm mẹ“. Phải chăng từ khi những cuộc chiến tranh xuất hiện, vai trò của người đàn ông dần được khẳng định, đặt nền móng chuẩn bị cho chế độ phụ hệ ra đời và từ đó chế độ mẫu hệ dần suy tàn? Hình ảnh người phụ nữ không còn được tôn sùng trong tâm tưởng của mọi người như ở thời đại mẫu hệ. Dần dà sự phân biệt trọng nam khinh nữ đã hình thành trong xã hội và có lẽ sự phân biệt đó đạt đỉnh cao ở thời phong kiến, để rồi nó dai dẳng đến bây giờ qua sự tái hiện của ngôn ngữ bởi hai từ: nội - ngoại. Và điều đó đã được thể hiện qua cách đặt tên con lấy họ cha, hay trong những lễ chạp mồ chạp mả, trong những vị trí của xã hội,… và tồi tệ nhất từ xưa đến nay hầu hết phái nam xem phái nữ như “vật dụng” nhằm phục vụ cho sự thoả mãn của giác quan hơn là ý thức về sự bảo tồn giống nòi. Sự thoả mãn đó đã được ngầm định bởi dục năng, một loại trạng thái luôn tiềm ẩn dưới mỗi tế bào, mỗi phân tử, mỗi nơ ron thần kinh đang đợi chờ một niệm lực, hay tự lực của mỗi mầm sống sẽ hội tụ lại để tạo thành một dòng ý lực chi phối và điều động các giác quan để biểu hiện dục tính con người. Những dục năng tiềm ẩn đó phần nào xoá nhoà hình bóng thiêng liêng của người mẹ, làm mờ nhạt thiên tính cao cả và tuyệt vời của mẹ, và phải chăng bởi vì mẹ biểu tượng của cái âm tĩnh lặng như hư không ôm ấp tất cả mọi vật, đã khiến cho phái nam biểu tượng cái dương, cái động luôn vần vũ, quay cuồng, hiềm kỵ… kiếm tìm trong cơn mê hoang? Câu chuyện ngụ ngôn về Adam và Eva ở vườn địa đàng đã cho thấy sự trọng nam khinh nữ khi người ta chỉ xem Eva có nguồn gốc từ một cái xương sườn của Adam và tội lỗi ở vườn địa đàng do người nữ gây ra. Sự phân biệt nam nữ còn được biểu hiện qua sự trừng phạt của Hồi giáo khi ném đá đến chết những người phụ nữ phạm tội ngoại tình.
Người con gái từ khi xa gia tộc đi làm dâu là đã thực hiện một cuộc viễn ly rời xa tổ ấm gia đình, rời xa vòng tay ấm áp của mẹ, xa vắng những câu hỏi ân cần của cha, xa anh chị em ruột thịt, xa xứ sở thân quen, xa làng trên xóm dưới, xa khung trời hồn nhiên của tuổi thơ mà đã hàng chục năm gắn bó. Ôi! Sự ly biệt. Cách mà không xa. Không phải là cái khoảng cách vật lý, cái khoảng trống của không gian mà chính là sự xa cách tâm lý. Những tình cảm, những kỷ niệm đã được hình thành hàng chục năm, và rồi bỗng nhiên một ngày mà hầu như mọi người đều vui, một ngày mà các quyển sách bói toán đều cho là tốt là cát lợi,… một sự xa cách tiền định giáng xuống mà thân phận người con gái trước sau gì phải lãnh nhận. Cam chịu vì định kiến cay nghiệt của xã hội, cam chịu vì hủ tục xưa bày nay làm, vì lễ nghi phong tục… nhưng cao cả nhất là sự hy sinh vì tình yêu, vì thiên chức mà tạo hoá đã giao phó.

Nhưng tạo hoá rất công bằng, đã ban cho người nữ thiên chức, ắt phải lấy đi rất nhiều thứ, để rồi: “Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều.” Người con gái khi về nhà chồng làm dâu, rồi làm mẹ và từ lúc được làm mẹ cũng là lúc cảm được thân phận người mẹ. Hình ảnh một người chiều chiều đứng ngõ sau rồi ngó về quê mẹ và cũng chính là quê mình, cứ thế hình ảnh đó tiếp nối từ thế hệ này qua thế hệ khác tạo nên những miền quê mẹ chập chùng nối nhau và mờ dần phía chiều rơi để rồi cõi lòng quặn thắt một nỗi đau, nỗi đau khi nghĩ đến mẹ già, nỗi niềm của chính mình và nỗi đau từ nghìn trùng níu nhau hiện về của bóng hình những người mẹ từ trong quá khứ xa xăm,… hay giữa hiện tại trơ trụi và rồi sẽ đến niềm đau của những đứa con gái thơ dại đã và sẽ ra đời trong tương lai. Nỗi lòng của mẹ rất lớn và chỉ có những người mẹ mới cảm thông nhau, và chiều chiều phải đành ra đứng ngõ sau, cái ngõ che dấu nỗi niềm cô quạnh, u uẩn của phận con dâu hay ngõ hướng vào nội tâm để được ngó về quê mẹ một cách âm thầm trong nỗi rối bời ruột gan. Nhưng rồi tạo hoá lại động lòng trắc ẩn khi thấy người mẹ đau đớn, tan dần giữa đại dương mênh mông, nên đã ban cho phái nữ một tình thương mẫu tử, tình thương cao cả và tuyệt đối giữa thế gian này. Chỉ có người mẹ mới có cái quyền thiêng liêng của tạo hoá, quyền cho mỗi chúng ta “mang nặng kiếp người”, một kiếp người vượt trên mọi dự tưởng. Đúng vậy, kiếp người rất nặng và buồn lắm, buồn như câu ca dao mà người mẹ đã gửi gắm những tình cảm bao la, sâu kín, dập dìu trên vành nôi. “Chiều chiều” là khoảng thời gian u hoài, gợi cảm. Những khoảng khắc ánh mặt trời dần khuất sau rặng núi, để lại một màu chiều ảm đạm, thu lại thế giới quan mỗi người, khiến mẹ chìm trong thăm thẳm cõi hồn cô liêu. Và “chín chiều” phải chăng là những chiều kích của không gian? Hay là chiều của nội tâm, là nỗi niềm của lòng mẹ, mẹ không còn nơi trú ngụ mối sầu lữ thứ, nơi để gửi gắm nỗi đau thắt ruột khi nhớ về quê ngoại. Quan niệm từ xa xưa số chín biểu tượng sự cao cả nhất và nỗi đau khi nghĩ đến mẹ là nỗi khổ đau lớn nhất của đời người. Hay có thể số chín là tượng trưng cho chín vía của phái nữ. Hoặc một ý nghĩa khác “ruột đau chín chiều” là nỗi đau chín muồi, nỗi quặn thắt trong thăm thẳm phận người con gái. “Đau quá mẹ ơi!” là tiếng kêu vang của con trẻ khi bị ăn đòn hay “Mẹ ơi!”, tiếng gọi thiêng liêng bộc phát ra từ tâm tưởng của những người bị trọng thương nơi núi rừng heo hút đã níu về những hình ảnh âu yếm của mẹ hiền, hình ảnh mẹ ôm ấp con trong vòng tay ấm áp đã xoa dịu nỗi đau, xoá nhoà cơn hãi hùng khi đối diện với nỗi cô độc của kiếp người rồi con sẽ ngất lịm trong cơn mê man mà ngỡ như có bàn tay âm ấm của mẹ đang vỗ về. Ôi! Tình thương của mẹ là loại biệt dược rất quý cho mỗi người con.Phái nữ được xem là phái yếu, nhưng trong suốt chiều dài lịch sử từ những huyền sử như: mẹ Nữ Oa vá trời, tổ mẫu Âu Cơ linh diệu, sự thuỷ chung qua hình ảnh hòn Vọng phu,… và Trưng Nữ Vương vị anh hùng đầu tiên đấu tranh giành độc lập cho nước Việt, và sự hy sinh cao cả còn được thể hiện qua: công chúa Huyền Trần, công chúa Ngọc Hân, nữ tướng Bùi Thị Xuân, Hoàng thái hậu Từ Dũ,… và hình bóng cao cả của mẹ đã tái hiện ở Việt Nam dưới những dạng thức khác nhau như mẹ Quán Thế Âm, dù Quán Thế Âm là vị nam bồ tát ở Ấn Độ có tên Avalokitesvara, hay đức mẹ Maria trinh nguyên, rồi thánh mẫu Yana của người Champa đến bây giờ vẫn được thờ cúng ở điện Hòn Chén của xứ Huế rất thiêng. Trong những thế kỷ gần đây đã xuất hiện rất nhiều bà mẹ quê anh hùng và rất nhiều người mẹ vô danh khác đang âm thầm cam chịu những mất mác quá lớn lao qua những cuộc chiến trên đất Việt. Hình ảnh người mẹ cao cả xuất hiện từ những linh thoại xa xưa và đã khắc ghi vào sử sách của nước Việt tạo nên “huyền thoại mẹ”. Những người mẹ làm nên huyền sử lẫy lừng, nhưng mẹ vẫn sống trong nỗi niềm thầm lặng, sâu kín, bởi tình thương bao la của mẹ không có ngôn từ nào diễn tả trọn vẹn và nỗi niềm của mẹ mãi mãi còn ngân vọng trong âm hưởng bất tận của lời ca dao trầm buồn trên đất Việt. Lê Huỳnh Lâm
|
Publié le 05/07/2007 à 18:20
Par phusi-1
 Histoire d'un amour Mon histoire c'est l'histoire d'un amour Ma complainte c'est la plainte de deux cœurs, Un roman comme tant d'autres Qui pourrait être le vôtre Gens d'ici ou bien d'ailleurs.
C'est la flamme qui enflamme sans bruler C'est le rêve que l'on rève sans dormir Comme un arbre qui se dresse Plein de force et de tendresse Vers le jour qui va venir. Refrain: C'est l'histoire d'un amour, éternel et banal Qui apporte chaque jour tout le bien tout le mal Avec l'heure où l'on s'enlace, celle où l'on se dit adieu Avec les soirees d'angoisse et les matins merveilleux. Mon histoire c'est l'histoire qu'on connait Ceux qui s'aiment jouent la même je le sais Mais naïve ou bien profonde C'est la seule chanson du monde Qui ne finira jamais. C'est l'histoire d'un amour Qui apporte chaque jour tout le bien tout le mal Avec l'heure ou l'on s'enlace celle ou l'on se dit adieu Avec des soirées d'angoisse et les matins merveilleux. Mon histoire c'est l'histoire qu'on connaît Ceux qui s'aiment jouent la même je le sais Mais naïve ou bien profonde C'est la seule chanson du monde Qui ne finira jamais C'est l'histoire d'un amour. http://www.freewebtown.com /deptrainhattp /Histoire_Dun _Amour_Dalida.wma

Nối lại tình xưaSáng tác: Ngân Giang Trình bày: Mạnh Quỳnh - Như Quỳnh
Về đây bên nhau, ta nối lại tình xưa Chuyện tình mà bao năm qua, em gói ghém thành kỷ niệm Vai nắng con đường xưa, những chiều hẹn cơn mưa đổ Mưa ướt lạnh vai em, anh thấy lòng mình xót xa
Mùa thu năm nao, anh với em gặp nhau Tưởng rằng mình quen nhau thôi Khi đã biết thì yêu rồi Nuôi trái tim chờ nhau, hứa hẹn mùa đông muôn thuở Sương gió lạnh môi em, anh thấy lòng mình giá băng
Nhưng không ngờ, định mệnh chia rẽ xa nhau, cuộc đời đôi ta hai lối, em rét mướt giữa trời đơn côi Còn anh chơi vơi , ngày tháng vơ vơ nơi miền xa vời vợi Chuyện dĩ vãng buồn lưu luyến chưa hề nguôi Đêm đông dài, sợ rằng nhung nhớ phôi pha Tình vào thiên thu mãi mãi Em sẽ khóc suốt đời anh ơi Thì em ơi em vì nghiã tương lai ta về xây mộng lại chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nhạt phai
Rồi sau cơn mưa, giông tố sẽ vượt qua Trời đẹp và xanh bao la Soi sáng lối đường anh về Chim én mang mùa xuân, xóa mờ niềm đau năm cũ Anh sẽ về bên em Ta ấm lại tình cố nhân
Đêm đông dài, sợ rằng nhung nhớ phôi pha Tình vào thiên thu mãi mãi Em sẽ khóc suốt đời anh ơi Thì em ơi em vì nghiã tương lai ta về xây mộng lại chuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nhạt phai
Một đêm trăng sao, tha thiết thương người xưa Mình dệt mùa thương năm qua ân ái cũ chẳng phai nhoà Ta nối lại tình xưa, sống trọn mùa đông muôn thuở Chim én về xôn xao, ta thấy đời còn có nhau Anh sẽ về bên em, ta ấm lại tình cố nhân http://nhacvangonline.info/phoipha/ 3kkndmlnr/add/03-%20Noi% 20Lai%20Tinh%20Xua%20-%20Nhu%20Quynh%20&%20Manh%20Quynh
 Click hình .wma
Publié le 03/07/2007 à 20:25
Par phusi-1
Bravo !!! những người bạn cùng khoá Hải Quân ( SNSQ/HQ-15. ) với tôi . Các bạn khoẻ và dễ thương quá . Tôi xin chào thua và tâm phục các bạn Hẹn chiêm ngưỡng dung nhan của các bạn trong Kỳ họp khoá - Lần thứ 8 - Mai - 2008 tại Cali TTPS

MONG NGÀY TRỞ LẠI CALI
Vẫn tiếc nuối tháng ngày qua thân ái Ngóng về Ca Li anh gởi vần thơ Suối tương tư chảy xuôi miền thương nhớ Chợt mủi lòng - nghe tiếng gọi xa mong
Quận Cam vàng bài tình ca rạn vỡ Em nỡ nào để buồn viếng hồn anh Trong dáng chiều tiếng thở dài vọng cảnh Ước một lần thôi để lặng lẽ chờ
Thiếu anh , Sai Gon nhỏ nghe hiu hắt Mà xôn xao , mà tha thiết người ơi Một trái tim đang thổn thức nghẹn lời Đời ấm ức nhiều điều chưa dám nói
Buổi bình minh mây xám bay ra biển Trời mất nắng nên trời thêm ảm đạm Mượn gió Ca Li gửi tình sâu thẳm Đến cùng anh dạo khúc nhạc hoa đăng
Trả lại anh đêm hẹn hò quán nhỏ Mắt em xanh ... ngọt lịm ly nước dừa Anh ưu tư ngồi đếm từng giọt mưa Nhớ nhớ quá hàng dừa Xiêm quê mẹ
Cali ... cali ... giống quê mình lạ Từ chén cơm cho đến miếng trầu xanh Paris chừ ... nỗi nhớ cứ vây quanh Ta thầm hỏi biết bao giờ trở lại
Tôn Thất Phú Sĩ Cali . Juin . 2000

WISH FOR THE DAY 0F RETURN TO CALIFORNIA I still regretted the past friendly days Directed to Califonia I sent my poetry rimes Lovesick spring water flew down to remembrance zone At a sudden with pity I heard the call from far away
At Orange County love song was broken voiced How could you visit my soul with sadness In evening lights with sigh when sightseeing For once wished then I was awaiting in silence
Missing me. Little Saigon wind still gently blew But tumultuously, but passionately as my love A heart was sobbing and suffocating In resentment life there was many things not to dare say
At sunrise gray clouds flew towards the sea Loosing sunlight so autumn sky became sorrowftul Borrowing California wind for sending a deep love Came to me and playing flower light music
Sending back me a small coffee house date Your blue eyes... very sweet as coconut milk Distressed I sat down counting every rain drop Very missing Siam coconut lines of mother land
California ! California! Similar to our country From rice bowl to green betel At Paris now ... remembrance all surrounded me I asked myself when coming the day of return.
RGC
Publié le 02/07/2007 à 17:57
Par phusi-1
 

TƯỚNG NGUYỄN CAO KỲ - NHÂN CÁCH VÀ LƯƠNG TRI ĐÃ MẤT SẠCH SẼ RỒI !!!
Tôi - Vũ Thanh Phương, 1 phụ nữ là một người dân đen sống tận đáy cùng xã hội và cũng là nạn nhân của cái chế độ độc tài và tàn ác đã gây ra biết bao nhiêu đau khổ cho nhân dân Việt Nam. Tôi không hề giữ một chức vụ nhỏ nhất nào dưới chế độ cũ Việt Nam Cộng hòa mà hồi ông làm tướng trong quân đội và phó Tổng thống….Và ngay trong cả chế độ CS hiện nay cũng vậy, tôi chỉ thuần túy là người dân lao động và văn hóa rất hạn chế, nhưng đủ phân biệt mọi phải trái, đúng sai, sống có tôn trọng đạo lý trên đờiVừa qua từ thành phố Sài Gòn khi đọc bài phát biểu của ông Nguyễn Cao Kỳ được đăng trên báo Tuổi Trẻ trong nước số ra ngày 24-06-2007. Tôi cảm thấy khinh bỉ và muốn phỉ nhổ vào cái bản mặt vô liêm sỉ của ông. Theo sự đánh giá của tôi, thì ông tầm thường không được như tôi tưởng. Thực ra ông cũng chỉ là 1 thứ cơ hội chánh trị và chánh trị xôi thịt chứ có tài ba lỗi lạc gì ? Ông đã cúi đầu quỳ gối trước mặt đám “ Vua quan của cái triều đình phong kiến Cộng Sản Việt Nam ” mà không biết nhục nhã. Ông mở miệng nịnh hót đám vua quan trên chính mảnh đất mà ông đang phải lánh nạn, phải tỵ nạn CS hơn 32 năm qua mà không biết mắc cỡ. Tôi và rất nhiều người không thể tưởng tượng ra nổi, là sao đến giờ phút này mà ông còn uốn lưỡi ca ngợi họ. Tất cả những gì mà bộ máy tuyên truyền và quyền lực của nhà nước Cộng Sản VN đã bơm mớm cho ông, hoặc ông tự bơm mớm cho mình đó chỉ là một thứ bánh vẽ không hơn không kém. Ông nói cám ơn họ đã đối xử chu đáo quá tốt với cá nhân ông trong hơn 3 năm qua mỗi khi ông trở về cố hương ư ? Đúng, họ đã làm thế và sẽ tiếp tục làm thế hơn nữa với ông, nhưng ông có biết họ làm như vậy để làm gì không ? Trong khi họ đối xử với ông quá tốt và ân cần chu đáo như vậy, thì họ ra tay hung bạo bắt bao nhiêu đồng bào quốc nội có lương tâm, có lòng yêu nước thương dân và vô tội chỉ vì lên tiếng đòi dân chủ hóa Đất nước trong hòa bình và ôn hòa. Trong đó có rất nhiều người là phụ nữ trí thức, là dân oan như Ls Lê Thị Công Nhân, công nhân Hồ Thị Bích Khương, Ls Bùi Kim Thành, nông dân Lê Thị Lệ Hồng ( Thành viên trong Hiệp Hội Công Nông Đoàn kết ), các dân oan : Nguyễn Thị Kỷ, nhà nư Thích Đàm Thoa, Vũ Thị Bình…. và tôi không thể kể hết tên họ ở đây. Họ đã dùng ông như một con bài chính trị, như 1 quân cờ trên một bàn cờ chính trị để thủ lợi cho họ mà thôi…Còn ông cũng đắc lợi qua các thương vụ làm ăn rất chắc chắn, lợi nhuận rất kếch xù mà các Việt kiều khác không thể có được do nhà cầm quyền Hà Nội dành cho ông hưởng riêng một quy chế rất đặc biệt !!!Ông hãy ngẩng mặt lên mà nhìn vào thực tế, nhìn thẳng vào sự thật đang diễn ra ở Việt Nam. Ông nếu còn dịp về Việt nam nữa hãy bớt chút thời gian để dân đen chúng tôi dẫn ông đi thực tế cuộc sống của mọi tầng lớp người dân Cần lao và cả tầng lớp Thượng lưu nữa, để từ đó ông sẽ rõ mọi nỗi thống khổ của nhân dân và cuộc sống xa xỉ của lớp vua quan CSVN ra sao ? Lúc đó ông sẽ có cái nhìn toàn diện, khách quan, vô tư nhất về thực trạng đất nước Việt nam trong lúc này.Còn nếu thật sự đảng Cộng Sản Việt nam vì dân tộc, vì đất nước, thì đất nước Việt Nam đã phồn vinh, dân tộc Việt Nam đã được sống trong tự do, ấm no hạnh phúc từ lâu rồi, chứ không phải chịu cảnh vẫn là nước lạc hậu đói nghèo như hiện nay. Và chắc chắn người dân trong nước như chúng tôi không bị tước đoạt quyền làm người căn bản mà Thượng Đế đã ban cho tất cả nhân loại. Nếu vậy thì ở Việt Nam đã không có nạn quan quyền tham nhũng, đầy rấy bất công, đẩy người dân chúng tôi phải ra đường sống cảnh màn trời chiếu đất, suốt đời đội đơn đi khiếu kiện đòi quyền lợi, đòi tài sản đã bị chính cái nhà nước CSVN mà ông đang nịnh nót quá mức nhiệt tình cướp đoạt trắng trợn hàng mấy chục năm trời không được giải quyết lại còn bị trù dập, bắt bớ và bỏ tù. Cũng như vậy thì những trí thức, các công dân yêu nước không cần phải lên tiếng tranh đấu đòi tự do-dân chủ-nhân quyền cho dân tộc Việt Nam. Họ có quyền sống một cuộc sống hạnh phúc, trong nệm ấm chăn êm và tội tình gì phải xả thân tranh đấu để rồi phải bước vào nhà tù của đảng và nhà nước Việt Nam Cộng Sản !!!??? Mọi lời lẽ và hành động của ông vừa rồi tại Nam Cali - Hoa Kỳ trong buổi tiệc với ông “ hoàng đế CSVN Nguyễn Minh Triết ” chính là những nhát dao đâm vào sau lưng đồng bào hải ngoại, đâm vào lưng những đồng bào có lương tri trong nước, đâm vào lưng những người tranh đấu cho dân chủ tự do cho Việt nam ở cả trong và ngoài nước. Đồng thời cũng là hành vi tự sát chính trị dại khờ và quá rẻ mạt của chính ông. Dư luận nhân dân trong nước tỉnh táo có lương tâm và nhân cách không thể chấp nhận và tha thứ cho ông đã bán mình cho quỷ sứ như vừa qua và mấy năm vừa rồi. Tôi thành thật khuyên ông hãy cố soi gương để nhìn lại mặt mình một lần nữa và nên hiểu rằng : Giờ đây ông chẳng đại diện cho ai cả, từ đồng bào hải ngoại nơi ông đang định cư, đến nhân dân trong nước và cả lớp người cùng khổ như dân oan chúng tôi. Ông chỉ đại diện cho bản thân mình và ông đã mất hết tự trọng, nhân cách, lương tri và liêm sỉ của một con người bình thường nhất. Tổ Quốc Việt Nam là của chung cả dân tộc Việt Nam. Nhân dân mới là người chủ của Đất nước. Đất nước Việt Nam không phải của riêng đảng Cộng Sản và đảng CSVN không thể là người chủ vĩnh viễn đất nước này đâu thưa ông.
Công dân Vũ Thanh Phương Số nhà 182, Ấp 1, xã Xuân Phú, huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai Email : kimnganvu2002@yahoo.com
 |
|