
ANH LÀ LÍNH BIỂN ĐA TÌNH. Hồi trước, có lần tôi hỏi anh tôi:
- Anh Hai ơi!Tại sao người ta nói lính nào cũng đa tình hết vậy? Anh tôi cười, nheo mắt: - Ừ! Phải đa tình mới đúng là lính chứ! Câu trả lời nghe vui vui làm tôi nhớ mãi. Gần đây, khi đọc VIÊN SỎI NGÀ của nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ , tôi mới thực sự thấy hết những lĩnh vực đa tình của người lính. Anh là Sĩ Quan Hải Quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà. Thơ anh trữ tình, sôi nổi nhưng cũng rất nhẹ nhàng và sâu lắng những đam mê. Thơ thật thơ, như chính con người của anh. Đa tình nhưng không quá nhiều lãng mạn. Anh viết những vần thơ trong sáng đầy ắp tình quê hương, tình Mẹ, tình yêu, tình thơ ngây rất đẹp của thời đi học... với tâm hồn giản dị. Tuổi học trò là tuổi đẹp nhất của một cuộc đời. Có ai nhìn tà áo trắng bay bay mà không thấy lòng rung động? Để rồi từng đêm bên đèn chong, sách vở chợt nghe xao xuyến nhớ thương: Những cô con gái trước hiên trường,
Mắt biếc, môi hồng thật dễ thương, Nhìn hình ta nhớ ơi là nhớ, Áo trắng thơ ngây đẹp lạ thường. ( Hình Xưa Nỗi Nhớ) Tình tuổi mới lớn của nhà thơ cũng thật hồn nhiên:
Buổi trưa trèo lên cây trứng cá
Chọn quả chớm hồng hái tặng em. Quà tặng cho cô bạn nhỏ rất đơn sơ và cứ thế đi vào kỷ niệm. Kỷ niệm theo vào trong giấc mơ.
Đọc Giấc Mơ Dài – Bài thơ 8câu, 7 chữ. Kể lại một chuyện tình đơn phương làm cho thi sĩ thơ thẩn mất hồn khi người thương đi biệt. Và giây phút chợt nhìn nhau sao quá ngỡ ngàng: Một chiều thu lang thang bến sông,
Chợt thấy em tay bồng tay bế , Suối lệ lòng anh nước vỡ tràn. Đẹp! Và rất hay!
Những lao xao đầu đời của anh từ khung cửa lớp. Lúc bất chợt thả hồn theo bóng cô bạn gái vừa qua. Tuy nhiên, không chỉ toàn là mơ với mộng, Cũng không phải khuôn viên học đường giam kín mãi đời anh. TônThất Phú Sĩ trân quí tình thương và công ơn của Mẹ: Sữa Mẹ ngọt ngào nuôi con lớn,
Tiếng nói đầu đời gọi Mẹ ơi! Mẹ ơi tiếng gọi thời thơ ấu, Ấm áp tim con suốt một đời. Anh cũng không quên phận làm trai, lại là trai thời loạn nên chọn cho mình một hướng đi vui mộng hải hồ:
Vào biển lòng ta phơi phơí,
Tuổi Xuân dâng trọn cho đời, Vỗ về sóng nuôi ta lớn, Miệt mài theo sóng biển ơi. Ra khơi để Trăm Năm Theo Biển, anh nhắn nhủ với người tình:
Quê hương thời chinh chiến,
Đi gìn giữ bến bờ, Tàu anh xa, xa mãi, Em …Bến chờ hoang sơ. Anh yêu ngàn khơi rộng,
Có tấm lòng bao dung, Em yêu người chung thuỷ, Có tim hồng sắt son. Thêm một lần nữa, nhà thơ khẳng định cho người ở lại yên lòng:
Em và biển tình yêu anh rộng mở,
Biển trong hồn và em ở trong tim. ………………………………….. Anh vẫn biết tình em và tình biển, Trong như gương và tha thiết rất nhiều, Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu, Tuổi Xuân mình trời đất cũng xôn xao. Anh vốn rất đa tình và giàu cảm luỵ. Chỉ cần một vạt nắng chiều cũng đủ buồn nhớ vu vơ:
Kỷ niệm xưa,
Đã xa rồi, Nắng đổi màu, Chiều xuống thấp, Buồn vu vơ trên lối đi về. Thi nhân bảo tình yêu không có tuổi. Phải! Tất cả những ai thấy lòng rung động trước thiên nhiên, trước phong cảnh hữu tình đều công nhận:
Từ thuở xa xưa đã biết là
Tình yêu không có tuổi phôi pha, Vừa mười sáu tình đầu thổn thức, Đến sáu mươi tim vẫn thiết tha…. Nét đẹp tâm hồn của một thi nhân là THƠ có từ trong tim óc,thơ có từ trong con người. Thơ cũng có từ trong hoa cỏ nữa:
Gió heo may hiu hắt đời viễn xứ,
Thương nhớ về người thân thiết phương xa, Mùa thu Paris đứng nhìn lá rụng, Hoa cỏ bay bay theo nỗi nhớ nhà. Dù xa quê hương, lòng Tôn Thất Phú Sĩ luôn hướng về Tổ Quốc Việt Nam. Ước mong một ngày đẹp trời anh sẽ đi trong nắng Sài gòn mà thương Nhà Bè nước chia hai ngã. Rồi anh thăm Huế- Cố đô yêu dấu cả đời. Về Phố cổ Hội An với cao lầu, mì Quảng. Làm sao và biết bao giờ anh quên? Xuôi về phương Nam thăm viếng Tây Đô, anh lại ra Bắc, thăm Hà Nội để ngồi bên Hồ Tây soi bóng nước. Một lần nhìn Sa Pa chập chùng sương phủ. Về lại Nha Trang bên biển cát trắng mênh mông. Anh không quên vùng đất mũi Cà Mau có món ăn dân dã mà thắm đượm nghĩa tình. Nơi đó, hình bóng cô gái quê rất đỗi nên thơ trong lòng thi sĩ :
Rồi ta về tuốt tận Cà Mau,
Bắt con cá lóc nấu canh bầu, Thương em từ lúc chiều chưa xuống, Anh đứng thẩn thờ trên bãi dâu. Nỗi nhớ thương Mẹ quay quắt, lòng anh ao ước gặp người thân cách chân tình, tôi đọc với tất cả sự đồng cảm, xót xa :
Ước ao gặp một bàn tay ấm áp,
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần, Mong vài phút xin cho tôi sống lại, Ôm Mẹ già, ôm hết những người thân. Những năm tháng sống giữa kinh thành ánh sáng Paris, lòng anh thương nhớ khôn nguôi :
Vì có những bâng khuâng, những nỗi buồn không tên, xa vắng, đi nhẹ vào hồn thi sĩ. Cho dù ở tuổi nào, tình yêu vẫn là mạch sống. Dù trong hoàn cảnh nào,trong giây phút quạnh hiu nào đó tuổi thơ ngây vẫn được hồi tưởng và cao dâng, cao dâng cho đến khi dòng thơ dàn trải lên trang giấy trắng: Nắng Paris mùa Hè rưng rưng lệ,
Dòng sông Seine mát rượi gió ban mai, Và cứ thế thả hồn theo tuổi dại, Ngày qua ngày thương nhớ quá người ơi! Lòng anh cũng hằng khát khao môt ngày quê hương Việt Nam mở rộng hướng tương phùng. Anh sẽ về:
Ôm hôn dòng sông Cữu,
Uống nước sông Hương Và tắm nước sông Hồng… Thiết nghĩ : Đây cũng chính là nỗi lòng của mỗi người dân Việt Nam trong suốt tháng ngày luân lạc nơi xứ lạ quê người….
HOÀNG YẾN . WA
 http://nhacviet.vietshare. com:81/bannhacviet/tc_noilong.asx
A SENTIMENTAL SAILOR In the past, I asked once my brother:
- Brother! Please tell me why people always said all soldiers were sentimental? My brother smiled, slightly closed his eyes: - Yeah! Sentimental was just a very soldier! The answer was very pleasant so I ever remembered. Recently, when I read VIEN SOI NGA Ivory Gravel) of the poet Ton That Phu Si, then I really saw all sentimental fields of a sailor. He was a navy officer of SVN Army Forces. His poem was lyric, exciting but also soft and deep with passions. His poem was very poetic, as his true personality. Sentimental but not too romantic. He wrote clear verses filled up with feeling for fatherland, motherhood, and beautiful innocence of school time... with a simple soul. School age was the most beautiful time of a life. Seeing the dress flaps flying, who could stand for being moved? Thus later every night beside the oil lamp, books and notebooks felt so moved for remembrance and regret: Girls in front of school verandah,
Blue eyes, red lips, how lovely they were, Looking at picture I missed more and more, White dress, how innocent was it extraordinary beauty. (Old picture and remembrance) First love of the poet was also very innocent:
At noon climbing on caviar tree
Selected recently red fruit for lover. Gift given to little girlfriend was very simple and so entered remembrance. Souvenir then entered dream.
Reading A long Dream – A poem with 8 phrases, seven words. It recited a one-way love that made the poet rambling dumbfounded when his lover went off. And minutes seconds when they met again each other and too at fault: An autumn evening wandered along riverside,
Suddenly saw old lover carrying children, Tears fell down as overflowing stream. Beautiful! And excellent!
His first hubbub from class door framework. When suddenly let his soul following a girl friend just passed by. It. however, was not only with dream or nightmare. Not true was the school kept his life forever. Ton That Phu Si treasured the love and grace of his respectful mother:
Sweet mother milk nurtured me for growing-up,
My first word in life I called Mom! Mom the call from childhood, Kept my heart warm for entire life. He also did not forget young man duty, especially young man in war time thus he chose himself a happy vagabond life was a sailor:
Entering sea I slightly felt excited,
Youth age wholly devoted to life, Tapping waves nurtured me for growing-up, I forgot myself to follow waves, Sea! Going offshore to be with sea a century, he recommended his lover:
Fatherland in war time,
To protect sea and land, My ship went further and further, You …Waiting terminal deserted solitary. I loved immense offshore,
With generous heart, You loved a faithful lover, With a constant red heart. Once again, the poet affirmed to calm his lover:
You and sea my heart largely opened,
Sea in my soul and you in my heart. I still understood the love for you and for sea, Clear as a mirror and too much passionate, I went amidst of two marvelous loves,
Our youth age the entire universe was also slightly excited. He loved being sentimental and rich in tears. Only a stripe of evening sunlight could make him vaguely blue: Old souvenirs,
Were all distant from, Sunlight changed in color, Evening down low, Vague sadness covered the trails back and forth. Poets said love having no age. Yes! All who felt moved facing nature, lovely view affirmed:
Further in the past it was known
Love had no withering age, Just 16-year old first love cried, Up to 60 still being passionate…. The soul characteristic of a poet was POETRY inherent in heart and brain, inside human being. POETRY also exist in vegetation:
Northwest wind slightly blew far land life,
Thought of close relatives in far land, In Paris autumn I stood watching leaves falling, Floral weed flew along my nostalgia. Though being distant from his own country, Ton That Phu Si ever directed his view to his fatherland Viet Nam. Wish for a nice day he would go in Saigon sunlight with love for Nha Be water parted in two different directions. Then he would visit Hue- beloved ancient capital for all life. Back to Pho Co (ancient streets) in Hoi An (Faifo) with restaurants, Chinese noodles. How and when he could forget all of them? Down to South to visit West Capital, then he would go to North, to visit Ha Noi to sit down beside West Lake looking at water mirror. Once looking at rolling Sa Pa covered with dew. Back to Nha Trang on immense white sand beach. He never forgot Ca Mau Cap with specialties rich in affection. Where, rural girl shadow more poetic in poet heart:
Then I went to farthest Ca Mau,
To catch snake-headed fish to cook gourd soup, Loving her since early sunset, I stood watching on mulberry nursery. Love for his Mother haunted him, he really wished to meet his relatives frankly, I read with all my sympathy, pity:
Wish for meeting a warm hand,
Slightly touching then could reduce hesitation, Expected some minutes for me to revive, Embracing my old mother, embracing all my close relatives. Days living in heart of enlighten Paris; he missed all of them very much:
Because of sorrow, unnamed sadness, distance, slightly entered poet soul. Thus at any age, love was still the life circuit. Though in any circumstance, in any time of solitude innocence age was still recalled gradually, raised up to when poem lines expressed all in white pages: In Paris sunlight eyes filled up with tears,
Seine River was fresh with morning wind, And so let the soul along with wild age, Day after day I missed you too much, my love! Inside he constantly wish a day Viet Nam would largely open their arms to welcome back comers. He would go back:
To embrace Mekong river,
To drink Huong (Perfume) river water And to bath with Red River water… Thought: This was also the feeling of each Vietnamese in foreign country….
CHU HỮU TÍN
RG/KG/VN
|