iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 06/11/2009 à 23:51
Par phusi-1
 

 


THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ
THƠ NHẬT LAM - KIM THÀNH
TRANG VĂN NGHỆ THÂN HỮU

HỒ SƠ LƯU 2008-2009
LƯU TRỮ THÁNG 9 - 2009
LƯU TRỮ THÁNG 10-2009

 
NỖI NHỚ CHẬP CHÙNG 


Nắng cuối hè nhìn mùa thu say ngủ
Bừng giấc nồng Thu hé nụ cười xinh
Cả đất trời ru mình vào biển nhớ
Đường về thăm vui chân bước gập ghình


Anh vẫn đợi heo may về trước ngỏ
Úa tàn bay cành phượng đỏ cuối mùa
Em có biết người xa xôi trở lại
Mở lòng nghe rộn rả nắng ban trưa


Xin mùa thu thong dong đừng đến vội
Búp sen hồng hé từng cánh phôi pha
Từ trong hoa đã có màu tinh khiết
Đưa hồn anh phiêu lãng đến nhạt nhoà


Nước mắt mùa thu
Từng giọt thầm rơi trên lá
Len vào hồn để thương nhớ xa xôi
Anh trở lại
Biết em còn ngóng đợi
Để nghe sầu trôi giạt đến muôn nơi

Rồi mai kia
Nắng tàn phai trên lối
Ngón tay thon lần xâu chuỗi Mân Côi
Anh chợt thấy rất nhiều điều kỳ lạ
Chúa trên cao lòng chua xót ngậm ngùi


Từ bao giờ
Mùa thu về thay lá
Câu hẹn thề thủ thỉ với trời thu
Chẵng khi nào
Dòng sông thôi ngừng chảy
Bến bờ xưa
Có giữ được thuyền đâu
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Pékin Septembre 2005

Nhạc Lê Mạnh Trùy-Ca Sĩ   Hương Giang

BỀNH BỒNG BIỂN KHƠI





NGUYỆT SAN HỒN QUÊ GIỚI THIỆU
THƠ KIM THÀNH

 
CHƠI VƠI

Tôi, mảnh hồn chơi vơi
Đang nằm nghe mưa rơi
Giọt mưa buồn nghe lạ
Rớt trên tàng lá khô

Giọt buồn như kinh khổ
Đổ xuống nỗi cô đơn
Thấm vào từng mach máu
Làm đau nhói con tim

Không gian im tiếng gọi
Chim quên hót trên cành
Tình vội bay đâu mất
Lặng lẽ tôi tìm tôi

Lặng lẽ tôi tìm tôi
Để biết mình đang nhớ
Để biết mình đang thương
Con đường xưa tơ vương

Lặng lẽ tôi tìm tôi
Chập chờn trong ảo giác
Bên bờ sông hiu quạnh
Một người đứng bơ vơ

Xin hỏi nụ tình thơ
Bao giờ thôi hẹn ước
Xin hỏi mảnh hồn tôi
Bao giờ thôi chơi vơi...

Kim Thành
January 2008

CHOI VOI - HONG VAN
CHOI VOI NHAC MOC THIENG - CA SI QUYNH LAN
PPS CHƠI VƠI -  KIM THÀNH -  MỘC THIÊNG -  QUỲNH  LAN

 


ET SI TU N'EXISTAIS PAS

Joe Dassin
NGHE NHẠC


Et si tu n'existais pas
Dis-moi pourquoi j'existerais?
Pour traîner dans un monde sans toi
Sans espoir et sans regret

Et si tu n'existais pas
J'essayerais d'inventer l'amour
Comme un peintre qui voit sous ses doigts
Naître les couleurs du jour
Et qui n'en revient pas

Et si tu n'existais pas
Dis-moi pour qui j'existerais?
Des passantes endormies dans mes bras
Que je n'aimerais jamais

Et si tu n'existais pas
Je ne serais qu'un point de plus
Dans ce monde qui vient et qui va
Je me sentirais perdu
J'aurais besoin de toi

Et si tu n'existais pas
Dis-moi comment j'existerais?
Je pourrais faire semblant d'être moi
Mais je ne serais pas vrai

Et si tu n'existais pas
Je crois que je l'aurais trouvé
Le secret de la vie, le pourquoi
Simplement pour te créer
Et pour te regarder

Et si tu n'existais pas
Dis-moi pourquoi j'existerais?
Pour traîner dans un monde sans toi
Sans espoir et sans regret

Et si tu n'existais pas
J'essayerais d'inventer l'amour
Comme un peintre qui voit sous ses doigts
Naître les couleurs du jour
Et qui n'en revient pas
o O o

Nếu đời không có em


Hãy nói anh nghe  lý do anh còn sống trên trái đất này là gì ?
Để kéo dài sự sống trong thế giới thiếu vắng em sao ?
Không hi vọng, không nuối tiếc

Nếu đời không có em,
Anh sẽ cố tạo ra tình yêu,
Như người họa sĩ tài ba tạo nên những sắc màu của ánh dương bằng chính đôi tay của mình.
Và rồi tình yêu ấy sẽ không bao giờ quay lại.

Nếu đời không có em,
Hãy nói anh nghe xem anh còn sống trên trái đất này vì ai ?
Chỉ có những mối tình thoáng qua
Anh không thể yêu ai được nữa.

Nếu đời không có em,
Anh sẽ chỉ là một cái chấm nhỏ không hơn trong thế giới đầy biến động này
Anh sẽ cảm thấy rất trống vắng
Anh cần em.

Nếu đời không có em,
Trả lời anh xem anh sẽ phải sống thế nào đây ?
Anh sẽ giả vờ như anh là anh
Dù anh không phải là anh

Nếu đời không có em,
Anh nghĩ là anh sẽ tìm ra được bí mật của cuộc đời
Anh sẽ tìm ra một lý do thật giản dị để tạo ra em, để ngắm nhìn em

Publié le 29/10/2008 à 22:02
Par phusi-1

 
QUÊ TÔI 

ĐÀN BỒ CÂU


Đàn bồ câu đã lìa xa mái ngói
Những hạt thóc vàng vung vãi bên hiên
Tôi hát khẽ   bài ca dao ngày nhỏ
Bồ câu không về , hạt thóc lặng im
 
Nắng vỡ oà cho màu vàng hoang dại
Gió xoay chiều đẹp mãi nắng phân vân
Tôi cố níu những ngày thơ đã mất
Để tìm quên những năm tháng phong trần
 
Trở lại đây lang thang nhìn cảnh lạ
Vẫn nhớ hoài mang máng dáng em xưa
Đứng  thẩn thờ mắt nhìn qua song  cửa
Bóng hoàng hôn tím ngắt lạnh chiều buông
 
Ước ao gặp một bàn tay ấm áp
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần
Mong vài phút ... xin cho tôi sống lại
Ôm mẹ già , ôm hết những người thân
 
Đàn bồ câu đã  quay  về mái ngói
Mùa thương yêu xây tổ ấm yêu thương
Từng cọng cỏ cho tôi nguồn cảm hứng
Viết vần thơ tình ... ca ngợi  quê hương

Quê hương tôi hình cong chữ  " S "
Đất nước tôi hùng vĩ  " VIỆT NAM "
Vẫn cầu mong tuổi vàng  tôi còn đẹp
Để có ngày
Tôi bỏ dòng sông SEINE
Về ôm hôn dòng sông CỬU
Uống nước sông HƯƠNG
Và tôi tắm nước sông HỒNG


Tôn Thất Phú Sĩ


Quê tôi có  chùm khế ngọt!

Quê tôi  có  cầu tre nhỏ!

Quê tôi có  con diều biếc, tuổi thơ tôi  thả trên lên trời!

Quê tôi có con đò nhỏ!

Quê tôi : có ngày tháng thân thương

Quê tôi có trò chơi cút bắt

Quê tôi có giàn bí xanh

Bây giờ Quê Tôi ưu việt
Mẹ đói ngồi chờ con về





HAPPY BIRTHDAY


MÙA ĐÔNG CỦA ANH



TRANG CÁ NHÂN  
NGÀY THỰC HIỆN : JOUR DE L'AN 2008 
DÀNH RIÊNG CHO THÂN HỮU

MỖI NGÀY MỘT VẦN THƠ CHO
BẾN ĐỢI 2
2009

Click vào hình BẾN ĐỢI 2




PHƯỢNG TÍM BUỒN TÊNH

Nhìn phượng tím nghe lòng buồn rưng rức
Thương những chiều nắng tắt gió hiu hiu
Anh một bước, em cùng theo một bước
Ta dìu nhau qua con dốc cuối đường

Cây phượng tím em trồng theo nỗi nhớ
Đã nở hoa mát rượi sáng hôm qua
Giữa trời xanh phượng một màu tuyệt đẹp
Sóng nhạc vàng rung nhẹ cánh mong manh

Anh thường bảo tình anh là mộng ước
Của một đời được mãi mãi yêu em
Con nước chướng ngăn chi hai lối rẽ
Để bây giờ cho trăm nhớ ngàn thương

Tình phượng tím buồn theo cung nguyệt lạnh
Tiếng thở dài lịm chết bóng hoàng hôn
Trăng quạnh quẽ đưa hồn trôi trên lá
Em, một trời yêu dấu vội lên ngôi

Đã mấy mùa thu anh đi biền biệt
Đã mấy hạ buồn tím giấc mơ hoa
Làm sao xóa được tên anh trên đá
Mưa nắng nhạt nhòa, anh quá bơ vơ

Ôi phượng tím cả trời thương cách trở
Dòng sông đời mấy nhánh cũng chia xa
Người đã đi, đi maĩ chẳng quay về
Hồng trần vẫn một màu tang giá băng...

Kim Thành
July 2008

NHẠC MỘC THIÊNG - CA SĨ DIỆU HIỀN




LỠ CHUYẾN ĐÒ NGANG

Hẹn nhau  qua một chuyến đò
Em sang sông trước không chờ đợi anh
Hạt sương trong vắt long lanh
Anh thơ thẩn đứng một mình ngóng trông
Bây giờ em đã có chồng 
Bến sông ngày đó mênh mông cát vàng
Con đò chở khách sang ngang
Chở thêm cay đắng lấp tràn dòng sông
Trời chiều sắc tím mênh mông
Anh con ốc nhỏ nằm trong cát vàng
Đò em chở nắng hôn hoàng
Xuôi về xứ lạ cột dây tơ hồng
Xa xăm trăng nước bềnh bồng
Thương người năm cũ tay bồng tay mang
 Chơ Vơ một cõi khôn cùng
Ta con chim nhỏ giữa rừng hoang vu .

Tôn Thất Phú Sĩ




Publié le 25/10/2008 à 23:32
Par phusi



TẠI SAO CÓ CHƯƠNG TRÌNH DẠ LAN

ĐÀI PHÁT THANH QUÂN ĐỘI VNCH
CHƯƠNG TRÌNH DẠ LAN CUỐI TUẦN
TIẾNG NÓI CỦA NGƯỜI EM GÁI HẬU PHƯƠNG




HOÀNG XUÂN LAN - DẠ LAN 1 * 1963-1966
HIỆN CƯ NGỤ TẠI VIET NAM



HỒNG PHƯƠNG LAN - DẠ LAN 2 * 1966 - 1975
HIỆN CƯ NGỤ TẠI SOUTH CAROLINA USA

Anh Vân: Phỏng Vấn Dạ Lan 2
... Dạ Lan 2 đã theo bước chân các anh lính chiến trên khắp nẻo đường quê hương từ năm 1966 cho đến ngày mất nước. Một thời gian dài với bao kỷ niệm tốt đẹp giữa người em gái hậu phương với các anh trai nơi tiền tuyến. Bây giờ nghĩ đến Dạ Lan vẫn còn nuối tiếc. Trong thời gian đảm trách chương trình Dạ Lan, một ngày Dạ Lan nhận không biết bao nhiêu lá thư từ tiền tuyến gởi về. Những lá thư viết với tất cả chân tình làm Dạ Lan vô cùng xúc động. Dạ Lan biết các anh chịu nhiều gian nguy, vất vả. Các anh cũng có một đời sống như ai nhưng các anh không được quyền sống cho riêng mình mà các anh sống vì hạnh phúc của người khác. Dạ Lan luôn nghĩ Dạ Lan là em gái hậu phương cũng là một chiến hữu của các anh dù Dạ Lan không cầm súng ngày nào. Chiến tranh tâm lý hỗ trợ cho chiến tranh quân sự. Cùng một chiến tuyến là chiến hữu đương nhiên rồi. Mất nước đã hơn ba mươi năm nhưng hình ảnh can trường của các anh không bao giờ phai nhoà trong lòng Dạ Lan đâu. Dạ Lan rất vui mừng và mong có cơ hội gặp lại nhiều người...
Anh Tiền Tuyến ngày xưa
 

CHƯƠNG TRÌNH CUỐI CÙNG 23H00- 29-04-1975



THÚC QUÂN

TRÁCH NGƯỜI ĐI
ĐỊA PHƯƠNG QUÂN
CÁC ANH ĐI
HOA BIỂN
EM VẪN MƠ
THUỶ QUÂN LỤC CHIẾN
TIẾNG HÁT BIÊN THUỲ
ANH ĐI CHIẾN DỊCH
ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU ANH
KHÔNG QUÂN
CÁC ANH VỀ
BỘ BINH
NHẢY DÙ
THIẾT GIÁP - PHÁO BINH
BIỆT ĐỘNG QUÂN
BIỆT KÍCH DÙ
DẠ LAN XIN TẠM BIỆT



MỘNG BAN ĐẦU

Publié le 24/10/2008 à 07:46
Par phusi

TÀI LIỆU KHÁCH QUAN TRÍCH TỪ CÁC NGUỒN TIN TỨC HÀNG NGÀY 



19-OCT.2008 * TỔNG HỘI SVVN PARIS TỔ CHỨC * TẾT TRUNG THU

BUỔI CƠM XÃ HỘI CỦA HỘI BẠN THƯƠNG PHẾ BINH VNCH - PARIS
CHÙA KHÁNH ANH - BUỔI CƠM XÃ HỘI TẤT NIÊN - 2008
CHƯƠNG TRÌNH DU NGOẠN CUỐI NĂM CỦA VĂN PHÒNG LIÊN ĐỚI XÃ HỘI

CHƯƠNG TRÌNH DẠ LAN CUỐI CÙNG CỦA ĐÀI PHÁT THANH
QUÂN ĐỘI VNCH - 29-04-1975


BUỔI RA MẮT THI TẬP - TRONG TA NGẬM NGÙI
NGUYỄN TIẾN QUỲNH GIAO


THỜI SỰ-TIN TỨC TỪ NGÀY 01 THÁNG 10 ĐẾN 10 THÁNG 10 -2008
THỜI SỰ-TIN TỨC TỪ NGÀY 11-THÁNG 10 ĐẾN 20 THÁNG 10-2008
CLICK

THỜI SỰ-TIN TỨC TỪ NGÀY 20 THÁNG 10 ĐẾN 31 THÁNG 10 -2008

VƯỜN HOA THÁI HÀ
NGUYÊN NHÂN NÀO LẢNH TỤ VC THÍCH CÔNG TÁC NGOẠI QUỐC
THÁI LAN - ÁP LỰC TỪ CHỨC ĐỐI  VỚI THỦ TƯỚNG SOMCHAI
TIN SINH HOẠT TẠI HOÀ LAN - GIÁO XỨ THÁNH MẪU
CHIẾN BINH DAVID  FISHER  TRỞ VỀ ÚC SAU 39 NĂM NẰM TẠI RỪNG NÚI VN
SœUR EMMANUELLE TỪ TRẦN KHI SẮP ĐƯỢC 100 TUỔI
GIẢI PHẨU MỘT VỤ ÁN - BÀI VIẾT CỦA TRẦN BÌNH NAM
CHUYẾN ĐI SỨ TÀU GIAN NAN CỦA NGUYỄN TẤN DŨNG - TRẦN BÌNH NAM
NGUYEN TAN DUNG : CHUYEN DI BAC KINH

NHỚ SAIGON XƯA
TRỞ VỀ XỨ VIỆT
QUOC KY VA QUOC CA
Chuyện dài CA SĨ HẢI NGOẠI về Việt Nam hát hò
CHICH NGUA BENH CUM

Một vài cảm nghĩ của ngừơi lính cũ:

Hộ Tống Hạm Nhật Tảo ( HQ 10 )  mất neo- Chí Hợi  -


Vào lúc 4 giờ chiều ngày 25 tháng 10, 2008, một cuộc họp báo do nhà thơ Nguyễn Chí Thiện tổ chức ngay tại phòng họp của khách sạn Ramada Inn, thuộc thành phố Garden Grove, nam California. Cuộc họp này được tổ chức ngay tại địa điểm tổ chức lễ công bố Bạch Thư Về Hoàng Sa & Trường Sa nhưng cách sau nữa giờ đồng hồ.  Chúng tôi xin cám ơn anh Nguyễn Phương Hùng đã chuyển đến chúng tôi phần ghi âm của buổi họp báo ngày hôm nay và xin mời quý bạn đọc theo dõi. Đây là phần ông Nguyễn Chí Thiện trả lời báo chí :

Nguyễn Chí Thiện 1
Nguyễn Chí Thiện 2








KINH TẾ XHCN CỦA OBAMA SẼ ĐƯA MỸ VỀ ĐÂU
NGƯỜI MỸ GỐC VIỆT ỦNG HỘ OBAMA TẬP HỌP TRÊN ĐƯỜNG BOLSA

McCAIN VẬN ĐỘNG Ở VIRGINIA
BỎ PHIẾU SỚM TAI FLORIDA

DUONG VAO NHA TRANG RONG MO DOI VOI OBAMA
PALIN
PHONG VAN - NGUA VE NGUOC
McCAIN THU NGAN CACH BIET VOI OBAMA
PHỎNG VẤN SARAH PALIN

BÀ NGOẠI BỆNH - OBAMA TẠM NGƯNG VẬN ĐỘNG TRANH CỬ  2 NGÀY
COLIN POWELL : MỘT KẺ PHẢN BỘI


McCAIN TANG DIEM LEN NGANG VOI OBAMA
SARAH PALIN TRA LOI PHONG VAN DAI UNIVISION
CƠ HỘI CUỐI CÙNG CỦA JOHN McCAIN - TRẦN BÌNH NAM
BAU CU TONG THONG MY 2008 LIEU SE CO CHUYEN BAT NGO......
HENRY KISSINGER UNG HO  JOHN McCAIN





70 NĂM TÌNH CA  TRONG TÂN  NHẠC VN (1930 - 2000) - MINH KỲ
70 NĂM TÌNH CA TRONG TÂN  NHẠC VN (1930-2000)-MẠNH PHÁT
70 NĂM TÌNH CA TRONG TÂN  NHẠC VN (1930-2000)- Y VÂN
TÂN  NHẠC VIET NAM ....
HƯỚNG VỀ TOÀ KHÂM SỨ
TÌNH CHA - LIÊN BÌNH ĐỊNH  - CA SĨ THUÝ HUYỀN



NHỮNG CHIỀU ĐÔNG - HỒ CÔNG TÂM-THƠ HỌA

NHƯ KHÓM LỤC BÌNH - HẢI BẰNG
NHỮNG NỖI ĐAU QUÊ HƯƠNG
LÃO NHO GIẢ
NHỚ VỀ TRƯỜNG TRƯNG VƯƠNG NĂM XƯA - DẠ HOÀI
NGÓ VỀ QUÊ MẸ
ĐƯỜNG XƯA
LÉOPOLD-MICHEL CADIÈRE (1869-1955)
CHẢ CÁ LÝ TRẦN QUÁN
VÀI KÝ ỨC VỀ LƯU HỮU PHƯỚC, TRẦN VĂN KHÊ
CÔNG TỬ BẠC LIÊU


Publié le 22/10/2008 à 00:07
Par phusi


TRANG CÁ NHÂN  


BUỔI RA MẮT THI PHẨM BẾN ĐỢI
B

 
PHAM BEN DOI

CA.28-10-2007
 Click vào hình
BẾN ĐỢI - THU HIỀN


 DVD THI TẬP BẾN ĐỢI - CLICK VÀO HÌNH

THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ
Click
HINH ANH

LUU NIEM





Publié le 16/01/2008 à 20:16
Par phusi-1

 bien.jpg

ANH LÀ LÍNH BIỂN ĐA TÌNH.


Hồi trước, có lần tôi hỏi anh tôi: 

- Anh Hai ơi!Tại sao người ta nói lính nào cũng đa tình hết vậy?

Anh tôi cười, nheo mắt:

- Ừ! Phải đa tình mới đúng là lính chứ!

Câu trả lời nghe vui vui làm tôi nhớ mãi. Gần đây, khi đọc VIÊN SỎI NGÀ của nhà thơ Tôn Thất Phú Sĩ , tôi mới thực sự thấy hết những lĩnh vực đa tình của người lính. Anh là Sĩ Quan Hải Quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà.

Thơ anh trữ tình, sôi nổi nhưng cũng rất nhẹ nhàng và sâu lắng những đam mê. Thơ thật thơ, như chính con người của anh. Đa tình nhưng không quá nhiều lãng mạn. Anh viết những vần thơ trong sáng đầy ắp tình quê hương, tình Mẹ, tình yêu, tình thơ ngây rất đẹp của thời đi học... với tâm hồn giản dị.

Tuổi học trò là tuổi đẹp nhất của một cuộc đời. Có ai nhìn tà áo trắng bay bay mà không thấy lòng rung động? Để rồi từng đêm bên đèn chong, sách vở chợt nghe xao xuyến nhớ thương:


Những cô con gái trước hiên trường,

Mắt biếc, môi hồng thật dễ thương,

Nhìn hình ta nhớ ơi là nhớ,

Áo trắng thơ ngây đẹp lạ thường.

( Hình Xưa Nỗi Nhớ)


Tình tuổi mới lớn của nhà thơ cũng thật hồn nhiên:


Buổi trưa trèo lên cây trứng cá

Chọn quả chớm hồng hái tặng em.


Quà tặng cho cô bạn nhỏ rất đơn sơ và cứ thế đi vào kỷ niệm. Kỷ niệm theo vào trong giấc mơ. 

Đọc Giấc Mơ Dài – Bài thơ 8câu, 7 chữ. Kể lại một chuyện tình đơn phương làm cho thi sĩ thơ thẩn mất hồn khi người thương đi biệt. Và giây phút chợt nhìn nhau sao quá ngỡ ngàng:


Một chiều thu lang thang bến sông,

Chợt thấy em tay bồng tay bế ,

Suối lệ lòng anh nước vỡ tràn.


Đẹp! Và rất hay!

Những lao xao đầu đời của anh từ khung cửa lớp. Lúc bất chợt thả hồn theo bóng cô bạn gái vừa qua. Tuy nhiên, không chỉ toàn là mơ với mộng, Cũng không phải khuôn viên học đường giam kín mãi đời anh. TônThất Phú Sĩ trân quí tình thương và công ơn của Mẹ:


Sữa Mẹ ngọt ngào nuôi con lớn,

Tiếng nói đầu đời gọi Mẹ ơi!

Mẹ ơi tiếng gọi thời thơ ấu,

Ấm áp tim con suốt một đời.


Anh cũng không quên phận làm trai, lại là trai thời loạn nên chọn cho mình một hướng đi vui mộng hải hồ:


Vào biển lòng ta phơi phơí,

Tuổi Xuân dâng trọn cho đời,

Vỗ về sóng nuôi ta lớn,

Miệt mài theo sóng biển ơi.


Ra khơi để Trăm Năm Theo Biển, anh nhắn nhủ với người tình:


Quê hương thời chinh chiến,

Đi gìn giữ bến bờ,

Tàu anh xa, xa mãi,

Em …Bến chờ hoang sơ.


Anh yêu ngàn khơi rộng,

Có tấm lòng bao dung,

Em yêu người chung thuỷ,

Có tim hồng sắt son.


Thêm một lần nữa, nhà thơ khẳng định cho người ở lại yên lòng:


Em và biển tình yêu anh rộng mở,

Biển trong hồn và em ở trong tim.

…………………………………..

Anh vẫn biết tình em và tình biển,

Trong như gương và tha thiết rất nhiều,

Anh đi giữa hai mối tình tuyệt diệu,

Tuổi Xuân mình trời đất cũng xôn xao.


Anh vốn rất đa tình và giàu cảm luỵ. Chỉ cần một vạt nắng chiều cũng đủ buồn nhớ vu vơ:


Kỷ niệm xưa,

Đã xa rồi,

Nắng đổi màu,

Chiều xuống thấp,

Buồn vu vơ trên lối đi về.


Thi nhân bảo tình yêu không có tuổi. Phải! Tất cả những ai thấy lòng rung động trước thiên nhiên, trước phong cảnh hữu tình đều công nhận:


Từ thuở xa xưa đã biết là

Tình yêu không có tuổi phôi pha,

Vừa mười sáu tình đầu thổn thức,

Đến sáu mươi tim vẫn thiết tha….


Nét đẹp tâm hồn của một thi nhân là THƠ có từ trong tim óc,thơ có từ trong con người. Thơ cũng có từ trong hoa cỏ nữa:


Gió heo may hiu hắt đời viễn xứ,

Thương nhớ về người thân thiết phương xa,

Mùa thu Paris đứng nhìn lá rụng,

Hoa cỏ bay bay theo nỗi nhớ nhà.


Dù xa quê hương, lòng Tôn Thất Phú Sĩ luôn hướng về Tổ Quốc Việt Nam. Ước mong một ngày đẹp trời anh sẽ đi trong nắng Sài gòn mà thương Nhà Bè nước chia hai ngã. Rồi anh thăm Huế- Cố đô yêu dấu cả đời. Về Phố cổ Hội  An với cao lầu, mì Quảng. Làm sao và biết bao giờ anh quên?  Xuôi về phương Nam thăm viếng Tây Đô, anh lại ra Bắc, thăm Hà Nội để ngồi bên Hồ Tây soi bóng nước. Một lần nhìn Sa Pa chập chùng sương phủ. Về lại Nha Trang bên biển cát trắng mênh mông. Anh không quên vùng đất mũi Cà Mau có món ăn dân dã mà thắm đượm nghĩa tình. Nơi đó, hình bóng cô gái quê rất đỗi nên thơ trong lòng thi sĩ :


Rồi ta về tuốt tận Cà Mau,

Bắt con cá lóc nấu canh bầu,

Thương em từ lúc chiều chưa xuống,

Anh đứng thẩn thờ trên bãi dâu.


Nỗi nhớ thương Mẹ quay quắt, lòng anh ao ước gặp người thân cách chân tình, tôi đọc với tất cả sự đồng cảm, xót xa :


Ước ao gặp một bàn tay ấm áp,

Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần,

Mong vài phút xin cho tôi sống lại,

Ôm Mẹ già, ôm hết những người thân.


Những năm tháng sống giữa kinh thành ánh sáng Paris, lòng anh thương nhớ khôn nguôi :

Vì có những bâng khuâng, những nỗi buồn không tên, xa vắng, đi nhẹ vào hồn thi sĩ. Cho dù ở tuổi nào, tình yêu vẫn là mạch sống. Dù trong hoàn cảnh nào,trong giây phút quạnh hiu nào đó  tuổi thơ ngây vẫn được hồi tưởng và cao dâng, cao dâng cho đến khi dòng thơ dàn trải lên trang giấy trắng:


Nắng Paris mùa Hè rưng rưng lệ,

Dòng sông Seine mát rượi gió ban mai,

Và cứ thế thả hồn theo tuổi dại,

Ngày qua ngày thương nhớ quá người ơi!


Lòng anh cũng hằng khát khao môt ngày quê hương Việt Nam mở rộng hướng tương phùng. Anh sẽ về:


Ôm hôn dòng sông Cữu,

Uống nước sông Hương

Và tắm nước sông Hồng…


Thiết nghĩ : Đây cũng chính là nỗi lòng của mỗi người dân Việt Nam trong suốt tháng ngày luân lạc nơi xứ lạ quê người….


HOÀNG YẾN  . WA

karaoke.gif
http://nhacviet.vietshare.
com:81/bannhacviet/
tc_noilong.asx


           A SENTIMENTAL SAILOR

In the past, I asked once my brother:
- Brother! Please tell me why people always said all soldiers were sentimental?
My brother smiled, slightly closed his eyes:
- Yeah! Sentimental was just a very soldier!
The answer was very pleasant so I ever remembered. Recently, when I read VIEN SOI NGA Ivory Gravel) of the poet Ton That Phu Si, then I really saw all sentimental fields of a sailor. He was a navy officer of SVN Army Forces. His poem was lyric, exciting but also soft and deep with passions. His poem was very poetic, as his true personality. Sentimental but not too romantic. He wrote clear verses filled up with feeling for fatherland, motherhood, and beautiful innocence of school time... with a simple soul.
School age was the most beautiful time of a life. Seeing the dress flaps flying, who could stand for being moved? Thus later every night beside the oil lamp, books and notebooks felt so moved for remembrance and regret:

Girls in front of school verandah,
Blue eyes, red lips, how lovely they were,
Looking at picture I missed more and more,
White dress, how innocent was it extraordinary beauty.
(Old picture and remembrance)

First love of the poet was also very innocent:

At noon climbing on caviar tree
Selected recently red fruit for lover.

Gift given to little girlfriend was very simple and so entered remembrance. Souvenir then entered dream.
Reading A long Dream – A poem with 8 phrases, seven words. It recited a one-way love that made the poet rambling dumbfounded when his lover went off. And minutes seconds when they met again each other and too at fault:

An autumn evening wandered along riverside,
Suddenly saw old lover carrying children,
Tears fell down as overflowing stream.

Beautiful! And excellent!

His first hubbub from class door framework. When suddenly let his soul following a girl friend just passed by. It. however, was not only with dream or nightmare. Not true was the school kept his life forever. Ton That Phu Si treasured the love and grace of his respectful mother:

Sweet mother milk nurtured me for growing-up,
My first word in life I called Mom!
Mom the call from childhood,
Kept my heart warm for entire life.

He also did not forget young man duty, especially young man in war time thus he chose himself a happy vagabond life was a sailor:

Entering sea I slightly felt excited,
Youth age wholly devoted to life,
Tapping waves nurtured me for growing-up,
I forgot myself to follow waves, Sea!

Going offshore to be with sea a century, he recommended his lover:

Fatherland in war time,
To protect sea and land,
My ship went further and further,
You …Waiting terminal deserted solitary.

I loved immense offshore,
With generous heart,
You loved a faithful lover,
With a constant red heart.

Once again, the poet affirmed to calm his lover:

You and sea my heart largely opened,
Sea in my soul and you in my heart.
I still understood the love for you and for sea,
Clear as a mirror and too much passionate,

I went amidst of two marvelous loves,
Our youth age the entire universe was also slightly excited.
He loved being sentimental and rich in tears. Only a stripe of evening sunlight could make him vaguely blue:

Old souvenirs,
Were all distant from,
Sunlight changed in color,
Evening down low,
Vague sadness covered the trails back and forth.

Poets said love having no age. Yes! All who felt moved facing nature, lovely view affirmed:

Further in the past it was known
Love had no withering age,
Just 16-year old first love cried,
Up to 60 still being passionate….

The soul characteristic of a poet was POETRY inherent in heart and brain, inside human being. POETRY also exist in vegetation:

Northwest wind slightly blew far land life,
Thought of close relatives in far land,
In Paris autumn I stood watching leaves falling,
Floral weed flew along my nostalgia.

Though being distant from his own country, Ton That Phu Si ever directed his view to his fatherland Viet Nam. Wish for a nice day he would go in Saigon sunlight with love for Nha Be water parted in two different directions. Then he would visit Hue- beloved ancient capital for all life. Back to Pho Co (ancient streets) in Hoi An (Faifo) with restaurants, Chinese noodles. How and when he could forget all of them? Down to South to visit West Capital, then he would go to North, to visit Ha Noi to sit down beside West Lake looking at water mirror. Once looking at rolling Sa Pa covered with dew. Back to Nha Trang on immense white sand beach. He never forgot Ca Mau Cap with specialties rich in affection. Where, rural girl shadow more poetic in poet heart:

Then I went to farthest Ca Mau,
To catch snake-headed fish to cook gourd soup,
Loving her since early sunset,
I stood watching on mulberry nursery.

Love for his Mother haunted him, he really wished to meet his relatives frankly, I read with all my sympathy, pity:

Wish for meeting a warm hand,
Slightly touching then could reduce hesitation,
Expected some minutes for me to revive,
Embracing my old mother, embracing all my close relatives.

Days living in heart of enlighten Paris; he missed all of them very much:
Because of sorrow, unnamed sadness, distance, slightly entered poet soul. Thus at any age, love was still the life circuit. Though in any circumstance, in any time of solitude innocence age was still recalled gradually, raised up to when poem lines expressed all in white pages:

In Paris sunlight eyes filled up with tears,
Seine River was fresh with morning wind,
And so let the soul along with wild age,
Day after day I missed you too much, my love!

Inside he constantly wish a day Viet Nam would largely open their arms to welcome back comers. He would go back:

To embrace Mekong river,
To drink Huong (Perfume) river water
And to bath with Red River water…

Thought: This was also the feeling of each Vietnamese in foreign country….

CHU HỮU TÍN
RG/KG/VN


019.jpg
 
http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/
duoibongtrelang.asx


karaoke.gif

Click here để đọc tiếp

Publié le 31/07/2007 à 13:43
Par phusi-1

Đường nào lên thiên thai

Sáng tác: Hoàng Nguyên

Trình bày: Thanh Thúy


Cầm tay em anh hỏi
Đường nào lên Thiên Thai,
Đường nào lên Thiên Thai,
Đường nào lên Thiên Thai?
Nơi hoa xuân không hề tàn,
Nơi bướm xuân không hề nhạt,
Nơi tình xuân không úa màu bao giờ

Ngày xưa sao Lưu Nguyễn,
gặp đường lên Thiên Thai,
Nhạc vàng ai mê say,
Rượu Đào ai ngây ngây
Suối Ngọc reo dưới bước chân đi,
Tiếng Nhạc tiên quyến luyến xiêm y,
ôi làm sao lạc vào được Thiên Thai

Anh nào biết đường lên Thiên Thai,
khi trời đất còn vương thương đau,
khi hồn anh chưa biết sẽ về đâu

Anh nào biết đường lên Thiên Thai,
khi lòng còn như băng buốt giá
Và tình còn e ấp, nói không thành lời

(Nhưng rồi)
Nhìn trong đôi mắt đẹp,
lòng chợt vui như say;
kìa đường lên Thiên Thai,
kìa đường lên Thiên Thai
Ấy đường qua ngõ mắt thơ ngây,
tiếng nhạc êm lẫn tiếng thơ say,
Đưa hồn anh lạc vào tận tim ai. 


                                 
                        


Ma photo
Le blog de phusi-1