Bức Tường Bá Linh
1961 – 1989
Nhắc đến Bức Tường Bá-Linh người ta liên tưởng đến Vạn Lý Trường Thành dài 4,800 dặm được các bạo chúa Trung Hoa ngày xưa xây cất để ngăn chận Hung Nô tràn xuống xâm lăng bờ cõi. Cho dù có chống được giặc ngoài nhưng trong nước nhân dân ta thán, đói khổ, bệnh tật, chết chóc lan tràn khắp lãnh thổ Trung Hoa. Ngày nay Bức Tường Bá Linh dài 103 dặm cũng mang 4 từ như Vạn Lý Trường Thành nhưng ý nghĩa và mục đích của nó thì khác, không phải để chống xâm lăng mà để ngăn chận không cho dân chúng Đông Đức đào thoát sang Tây Đức; đó là bức rào cản kiên cố khổng lồ dùng để nhốt tù dân chúng Đông Đức, ngăn chận không cho thoát khỏi ách kềm kẹp, độc tài chuyên chế của các lãnh tụ cộng sản Đông Đức. Nhớ lại Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt năm 1945, nước Đức bị xẻ làm tư, Anh, Mỹ, Pháp thành lập Cộng Hòa Liên Bang Đức, người Nga kiểm soát khu vực Đông Đức. Do thủ đô Bá-Linh nằm trọn vẹn trong vùng Đông Đức nên Anh, Pháp, Mỹ đồng ý nhường cho Liên Xô thêm một số đất đai ở Tây Đức để đánh đổi lấy việc chia cắt thủ đô nói trên thành hai khu vực Đông Tây. Liên Xô kiểm soát Đông Bá Linh, Đồng minh Anh Pháp Mỹ kiểm soát Tây Bá Linh.
Năm 1948, Staline ra lệnh phong tỏa không cho Đồng Minh dùng đường bộ tiếp tế khu Tây Bá Linh khiến Mỹ phải lập cầu không vận để có thể duy trì sự tiếp tế này. Suốt thập niên 50 không có ai ở Tây Đức chạy sang Đông Đức theo Cộng sản cả. Ngược lại, cũng trong thời gian đó có hơn 3,5 triệu người Đông Đức bỏ chạy sang Tây Đức. Ngày 1 tháng 8 năm 1961, Tổng Bí Thư Liên Xô, Krushchev, điện đàm với Bí Thư Thứ Nhất Đông Đức, Ulbricht đề nghị xây bức tường. Ngày 12 tháng 8 năm đó (1961), Ulbricht ký lệnh đóng cửa biên giới và “Bức Tường Ô Nhục” đã được binh sĩ Đông Đức cùng với Hồng Quân Liên Xô nửa đêm lén lút dựng lên để ngăn đôi nước Đức. Bức tường này mang nặng ý nghĩa biểu tượng cho cuộc chiến tranh lạnh giữa hai khối lãnh đạo thế giới -Cộng sản Nga và Tư bản Mỹ.
Từ sau Đệ Nhị Thế Chiến, có lẽ không ở đâu trên thế giới này có một bức tường kiên cố như bức tường Đông Tây Bá Linh. Theo cuốn Biên niên sử bức tường Đông Tây Bá Linh của tác giả Hans-Herman Hertle, bức tường được hình thành như sau: Đi từ Đông sang Tây, khu vành đai rộng chừng 50 mét cắt chia hai bên thành phố bắt đầu bằng bức tường “hậu phương” cao 2 mét, hợp thành bởi những giây thép truyền điện chăng ngang từ trên cao xuống. Chạm khẽ vào những sợi giây thép này, các tín hiệu âm thanh hoặc quang điện sẽ được truyền đi. Hàng rào kỷ nghệ tân tiến này mang tên “thiết bị tín hiệu dọc biên 80”, ký hiệu kỷ thuật là GSZA-80 hoặc GSZA-83, vốn là hàng nhập từ Liên Xô sang. Hàng rào được chôn sâu dưới lòng đất 50 phân, nhằm chặn những ai hòng khoét ngạch chui qua. Các tín hiệu báo động đều là tín hiệu “ngầm”, nghĩa là khi người đào tẩu chưa hay biết mình bị lộ, anh ta đã bị trạm gác lân cận phát hiện và định vị chính xác từ lâu rồi. Tại những nơi khuất nẻo, người ta còn chừa cạnh hàng rào điện một lối thả chó săn chạy đi chạy lại. Tiếp theo là khoảng đất trống đặt liên tiếp các tháp canh và chốt gác của lính biên phòng, được nối với nhau bằng “đường phố” rải nhựa cho xe cơ giới ngày đêm tuần tra. Sau nữa là vành đai tử địa - một vành đai rải cát mịn, rộng từ 4 đến 15 mét, được soi sáng trưng bởi hàng cột đèn san sát; để cả về đêm, tầm ngắm của các xạ thủ cũng không bị cản trở. Qua vành đai này là dãy hào sâu thành vực ngăn xe cơ giới; bờ vực bên này dốc thoải xuống, bên kia thẳng đứng, đôi chổ lát thêm bê tông tảng cho chắc. Cuối cùng, công trình chính kết thúc hệ thống ngăn chia biên giới này là bức tường bê tông cao từ 3 mét rưởi đến 4 mét, dày 10 phân, mép trên lồng vào một ống bê tông to để người muốn trèo qua không còn chổ mà bám”. Bức tường này không những chỉ nổi tiếng bởi sự kiên cố của nó - thú chui không qua, chim bay không lọt, mà còn mang ý nghĩa của một sự kiện lịch sử trong thế kỷ 20.
Chuyện gì đã xãy ra sau khi bức tường được dựng lên. Đó là sự khát khao đi tìm tự do của người dân Đông Đức, sự khát khao này mãnh liệt đến nỗi những người ra đi đã bất chấp mọi hiểm nguy có thể dẫn đến sự hy sinh tánh mạng. Số người dân Đông Đức bị bắn chết khi trèo qua bức tường Bá Linh đã lên đến con số 1,374 . Con số này không dừng ở đây. Viện Bảo Tàng Bức Tường Bá Linh gần đây đã cho bổ sung vào danh sách này những người không phải là dân “vượt biên” mà là hàng chục lính biên phòng Đông Đức đã tự sát thay vì chấp hành lệnh chính quyền cộng sản bắn vào nhân dân, vào những người đi tìm Tự Do.
Nếu như Hitler gây tội ác trong những năm chiến tranh thì Staline lại tiếp tục gây tội ác khác đối với con ngưòi ngay cả khi không còn tiếng súng. Tội ác của Staline là tước đoạt hết những quyền căn bản của con người. Sau 8 năm chiếm đóng Đông Đức, chính quyền do người Nga lập nên đã liên tục thanh trừng nội bộ, khủng bố những người bất đồng chính kiến, kiểm soát mọi hoạt động của dân chúng, trong khi thực phẩm thì khan hiếm và đắt đỏ. Sau khi Staline chết, hơn 1 triệu người Đông Đức đã xuống đường biểu tình, chính phủ Đông Đức rút chạy vào Tổng Hành Dinh của Hồng quân Liên Xô. Cuộc chống đối đầu tiên của dân Đông Đức đã bị xe tăng của Liên Xô đàn áp thẳng tay.
Những sự kiện nói trên đã là động lực dẫn đến sự sụp đổ của Bức Tường Bá Linh. Nếu ngày 12 tháng 6 năm 1987, Tổng Thống Hoa Kỳ, Ronald Reagan không nói với Gorbachev: “ Ông Gorbachev, hãy phá bỏ bức tường này”. Và nếu tháng 3 năm 1989, Thủ Tướng Hungary, Miklos Nemeth không nhận được tín hiệu từ ông Gorbachev: “Vấn đề an ninh biên giới là việc của ông Nemeth” (khi Ôâng Miklos Nemeth có ý định tháo gỡ hàng rào kẽm gai dọc theo biên giới), thì Bức Tường Bá-Linh có thể đã không sụp đổ. Bà Thủ Tướng nước Đức, Angela Merkel, là một người Đông Đức, gần đây đã lên tiếng cám ơn Hungary, cách đây 20 năm (tháng 8 năm 1989), đã mở cửa biên giới của mình để cho hơn 60 nghìn người Đông Đức thoát ra, dẫn tới sự kiện Bức Tường Bá Linh sụp đổ.
Tuy nhiên, dầu vai trò của các cường quốc đồng minh hay của Cộng Hòa Liên Bang Đức có quan trọng đến đâu, dẫu công lao ông Tổng thống này, vị Thủ tướng nọ có to lớn đến thế nào đi nữa, người ta không thể phủ nhận nổi một sự thật hiển nhiên là vai trò và công lao quyết định làm sụp đổ bức tường Bá Linh hết sức kiên cố, biểu tượng cho chế độ phản dân chủ, phi nhân quyền tồn tại 40 năm ở phía Đông nước Đức, thuộc về chính 17 triệu nhân dân CHDC Đức đã sục sôi dữ dội trong tiếng thét “Wir sind das Volk - Chúng ta chính là nhân dân”. Rõ ràng sức mạnh nhân dân là sức mạnh vô địch. Đó là một chân lý đưọc kiểm chứng qua lịch sử loài người !
Cách đây 20 năm, ngày 9 tháng 11 năm 1989, lịch sử đã được ghi dấu bằng một biến cố đáng nhớ: Bức Tường Bá Linh sụp đổ. Nhiều bàn tay đã đập tan Biểu Tượng Tối Cao của chủ nghĩa Cộng sản, cái vòng rào ô nhục của một nhà tù rộng lớn của nhân loại. Sự phá đổ bức tường đánh dấu sự chiến thắng của “Thiện” đối với “Ác”, và nói lên cái uy thế của nền dân chủ Tây Đức. Rõ ràng sự sụp đổ của bức tường chứng minh sự thất bại của Đông Đức trong diễn trìnhï cạnh tranh với một Tây Đức đầy sức sống mãnh liệt. Đối với người dân Đông Đức, đặc biệt giới trẻ và những người tài năng, bức tường được dựng lên để ngăn chặn bước tiến của họ.
Nhưng sự sụp đổ bất ngờ của bức tường lịch sử này đã biểu lộ trung thực sự khác biệt giữa hai chế độ, một bên là áp bức độc tài, một bên là dân chủ cởi mở. Vào chiều ngày 9 tháng 11 năm 1989, một ủy viên trong Bộ Chính Trị Đông Đức xuất hiện trên đài truyền hình và tuyên bố rằng người dân Đông Đức được tự do đi qua Tây Bá Linh mà không cần điều kiện đặc biệt nào cả. Thế rồi hàng trăm, hàng ngàn dân chúng đổ tuôn ra bức tường. Những người lính gác Đông Đức lúng túng không biết phải làm gì. Họ gọi máy để xin lệnh, nhưng chẳng nhận được lệnh lạc gì cả. Xã hội Cộng sản đã ngưng hoạt động và chế độ độc tài đã sụp đổ.
Hình ảnh dân chúng Đức sung sướng, vui mừng, ca hát, nhảy múa, hoan hô quanh bức tường được chiếu trên truyền hình; trong lúc những người khác, với bất cứ vật gì có trong tay như búa tạ, đục, chàng, đã phá vỡ bức tường ra từng mảng, và ăn mừng với những lát bánh mì nướng. Trong tháng đầu đã có 2 triệu người Đông Đức tràn qua Tây Bá Linh. Một người lính gác Đông Đức đã nói: ”Khát vọng và ý chí của nhân dân mãnh liệt hơn sức mạnh của cả nước”. Ngay cả những người lính Đông Đức cũng góp tay phá vỡ bức tường ô nhục này.
Bức tường sụp đổ trong tiết tấu âm thanh của một bản nhạc giao hưởng kỳ lạ. Tiếng búa đập, tiếng đục gõ, tiếng gãy sập của những mãng tường bê tông hòa tấu với tiếng reo hò vui mừng của dân chúng đã tạo nên một bản hoan ca vô tận. Bức tường dài 103 dặm Anh đúc bằng bê tông cốt sắt và được tăng cường bằng vòng đai kẽm gai, với những ổ súng liên thanh bố trí trên những vọng gác. Đó là hình ảnh không bao giờ xóa nhòa trong trí nhớ người Đức. Bên phía Tây Đức, trên bức tường kéo dài hàng dặm, dân chúng đã tô điểm bằng màu sắc những hình vẽ châm biếm, chế nhạo những gì không tưởng, lố bịch, buồn cười của chế độ nằm phía sau bức tường. Bề mặt bức tường bên phía Đông Đức trông xám xịt, u tối, không màu sắc quay về “vùng tử địa”. Thỏi sô-cô-la và chiếc xe Wolkswagen là những thứ mà dân trung lưu Đông Đức không bao giờ được nghe nói đến. Năm triệu dân Đông Đức đã qua thăm Tây Bá Linh với giấy thông hành đặc biệt sau khi bức tường được dựng lên. Chín mươi phần trăm dân chúng Đông Đức được xem hình ảnh Tây Đức qua màn ảnh truyền hình. Đó là cái nhìn xuyên qua bức tường để thấy được sự phồn vinh và nền dân chủ tự do đã đánh bại ý thức hệ cộâng sản.
Bức Tường Bá Linh sụp đổ đã chấm dứt triều đại của những lãnh tụ Cộng sản độc tài chuyên chế. Nó đã phong tỏa người dân Đông Đức về mặt tinh thần cũng như vật chất trong suốt mấy chục năm dài khỏi thế giới tự do bên ngoài. Đồøng thời, sự sụp đổ đó giúp Đông và Tây Đức được thống nhất một cách hòa bình, mặc dù đã trải qua nhiều cam go, thử thách. Song, sự tồn tại cũng như sự sụp đổ của nó, kéo theo sự tiêu vong trong chốc lát của nước CHDC Đức sẽ không bị lãng quên. Có thể chính vì thế mà các nhà khoa học NASA nghiên cứu Sao Hỏa đã đặt tên một tảng đá trên hành tinh màu đỏ kia là “Bức tường đổ”.
Sau 40 năm kiên trì chịu đựng, người Đức đã thống nhất đất nước một cách khôn ngoan và hòa bình. Sau 30 năm chiến tranh huynh đệ tương tàn, nước Việt Nam thống nhất trong sự đau khổ chết chóc của nhân dân, trong sự nghèo đói và bất công của chế độ Cộng sản và sự bỏ ra đi của hơn 2 triệu người Việt vượt biển Đông đi tìm tự do khiến biết bao mạng sống đã chìm sâu dưới đáy biển. Miền Bắc “giải phóng” Miền Nam để thống nhất đất nước và cai trị dân với một chế độ bất nhân còn tệ hơn thời kỳ Pháp thuộc.
Bức Tường Bá Linh phải sụp đổ để mang lại dân chủ, tự do, thống nhất cho toàn dân nước Đức. Và nó đã sụp đổ. Thử hỏi đến khi nào chế độ Cộng sản Việt Nam sẽ sụp đổ để cho toàn dân VN thoát khỏi vòng cương tỏa của Cộng sản độc tài, thoát khỏi cảnh nghèo đói, sự bất công do xã hội chủ nghĩa tạo ra, để tiến tới chế độ tự do dân chủ biết tôn trọng nhân quyền. Chúng tôi nghĩ chẳng còn bao lâu nữa, do hầu hết dân chúng trong nước đã hiểu rỏ sự dối trá, tàn bạo của Cộng sản, do dân chúng và những người đứng trong hàng ngủ Cộng sản đã chuyển hướng tư duy, cũng như do quyết tâm của những nhà tranh đấu trong và ngoài nước đã tích cực hoạt động hầu mang lại cho đất nước một nền dân chủ đa nguyên. Trong bối cảnh đó nhất định chế độ Cộng sản phải sụp đổ. Hy vọng biến cố lịch sử này sẽ đến với chúng ta trong thời gian không xa.
Lê Quang Sinh
Tháng 11- 2009
_______________________________________________________Tác giả: Chu Dung Cơ – Thanh Dũng dịch
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh, nhưng chỉ có hiểu cuộc đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày, mất một ngày .Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày lại một ngày...
Ha.nh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc và vui sướng là cảm giác và cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng có coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng ai mang nó đến, khi chết chẳng ai mang nó theo. Nếu có người cần bạn giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khoẻ và niềm vui thì tại sao không bỏ tiền ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền, biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đùng làm tôi tớ cho nó.
"Quãng đời còn lại càng ngắn ngủi thì càng phải làm cho nó phong phú". Người già phải thay đổi cũ kỹ đi, hãy chia tay với "ông sư khổ hạnh" hãy làm "con chim bay lượn". Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của TUỔI GIÀ.
Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khoẻ là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một cái, hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền của cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền của con chẳng dễ chút nào. Nhà cha mẹ là nhà của con; nhà của con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy vào ai ? Trông cậy con ư ? Nếu ốm dai dẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu "cứu bệnh sàng tiền vô hiếu tử". Trông vào bạn đời ư ? Người ta cũng yếu, có khi lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư ? chỉ còn cách đấy.
Cái được người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong đời tuỳ thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người ta hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì cho mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình "Tỷ thượng bất túc, tỷ hạ hữu dư", biết đủ thì lúc nào cũng vui "tri túc thường lạc".
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt mỏi, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui. Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như cống hiến, có thểyên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ người ta cũng nghĩ cả rồi, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra nghề cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc gì muốn làm thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống để người khác thích hay không thích, nên sống thật với mình.
Sống trên đời không thể vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.
Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; tuổi không già tâm già, thế là không già lại thành già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.
Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức, ăn uống quá thanh đạm thì khôhg đủ chất bổ, quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ, quá ồn ào thì khó chịu... mọi thứ đều nên "VỪA PHẢI".
Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn, tham
uống...) Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh...) . Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới chữa bệnh....ĐỀU LÀ MUỘN.
Chất lượng sống người già cao hay thấp chủ yếu tuỳ thuộc vào cách tư duy : Tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và tự tin, cuộc sống có hương, có vị. Tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
"Chơi " là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi yêu thích nhất, trong khi chơi hãy thử nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm lý và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.
"Hoàn toàn khoẻ mạnh" đó là nói thân thể khoẻ mạnh, tâm lý khoẻ mạnh và đạo đức khoẻ mạnh.. Tâm lý khoẻ mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao tiếp; Đạo đức khoẻ mạnh là có tình yêu thương, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu...
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong xã hội, thể hiện giá trị của mình đó là cách sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng, đa nguyên, nhiều màu sắc. Có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình đẹp làm thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng, hoà giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất, quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống như thế nào.
Tại sao khi về già người ta hay hoài cửu "hay nhớ lại chuyện xưa?" Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân ga cuối. Tâm linh cần trong phòng, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thủa nhỏ, cùng bạn sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thanh là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức, mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó. Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.
"SINH - LÃO - BỆNH - TỬ" là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình dấu chấm hết thật TRÒN.
Chu Dung Cơ
__________________________________________
Có nên kiên định
con đường xã hội chủ nghĩa?
Nguyễn Thanh Giang
Đại hội XI đảng CSVN sẽ khai mạc trong quý 1 năm 2011. Nguy cơ tiếp tục đưa đất nước theo con đường XHCN, để qua bước quá độ này tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản, hầu như vẫn là một khẳng định của những người lãnh đạo đảng CSVN. Bài viết này nhằm góp phần ngăn chặn nguy cơ đó.
.................
Có nên kiên định con đường xã hội chủ nghĩa?
Click

Đọc Báo Vẹm
__________________________________________________________________________
XEM HÌNH ẢNH NGƯ DÂN TA BỊ LÍNH TRUNG QUỐC BẮT GIỮ: NHỤC NHÃ!
Tôi là người Việt Nam, sinh ra lớn lên ở đất Cảng Hải Phòng. Tôi là đã ra với Trường Sa, ra với bộ đội Trường Sa và trở thành quân nhân của Trường Sa trong gần 1 tháng trời. Tôi đã viết nhiều về biển đảo, về nỗi niềm với từng tấc đất, mét nước thiêng liêng của Tổ quốc... Thế nhưng, càng đi, càng biết, càng viết về biển đảo, về Trường Sa - Hoàng Sa, tôi càng thấy uất ức. Lần gần đây nhất là xem đoạn Video Clip của 1 phóng viên Trung Quốc, lần đầu tiên công bố đoạn băng quay cảnh lính thủy Trung Quốc dùng pháo hạm, súng liên thanh tấn công, tiêu diệt những người lính công binh Hải quân của Việt Nam đang tay không vận chuyển vật liệu xây dựng lên bãi cạn Gạc Ma và bắn chìm những chiếc tàu vận tải của Hải quân Việt Nam. Tôi đã nghẹn cổ, không dám nhìn vào màn hình máy tính khi thấy cảnh những xác bộ đội ta tung lên không trung sau khi những cột nước dựng lên bởi pháo hạm được bắn từ tàu Trung Quốc. Tôi đã run lẩy bẩy, không thể châm nổi điếu thuốc khi nhìn cảnh 2 chiến sĩ của ta bị trói gô, ngồi dúm dó với áo lót màu cháo lòng, quần đùi giải rút, chân tay thâm tím, máu tràn trên mặt đang lẩy bẩy trên boong tàu Trung Quốc sau khi bọn chúng đã giết hết những công binh Hải quân của ta.
Hôm nay, tôi lại nghẹn họng, khi lên mạng và xem được hình ảnh những ngư dân Quảng Ngãi cũng lẩy bẩy, dúm dó trước mũi súng của lính thủy Trung Quốc ngay trong những ngày của tháng 6-2009 này. Họ bị bắt khi đang đánh cá trên vùng biển quen thuộc, được gọi là vùng biển Việt Nam, cũng giống như những người lính công binh Hải quân bị tấn công đầu tháng 3-1988 khi đang xây dựng công trình trên vùng đảo của Việt Nam...
Những gương mặt ngư dân cương trực của Quảng Ngãi này, hình như tôi đã gặp trong chuyến ông tác nào đó vào Quảng Ngãi. Vì miếng cơm manh áo và vợ con, anh em ở đất liền, họ phải mang thân mình đánh cược với biển cả. Thế nhưng, chắc chắc một điều là ít người trong số họ sẽ nghĩ là phải dúm dó trước mũi súng của những quân nhân Trung Quốc đầy đủ áo phao, sao hàm, mũ kê pi và cả những ống kính máy ảnh chĩ xuống họ, chụp tanh tách một cách nhục mạ.
Họ nghĩ gì và chúng ta nghĩ gì khi xem những hình ảnh này. Riêng với tôi, là cảm xúc thật: NHỤC NHÃ
Bộ đội Trường Sa
----------------------------------------------










http:antelechargement.rfi.fr.edgesuite.net/rfi/vietnamien/audio/modules/actuvi/R106/qr_04_10_08.mp3.asx
