iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 07/08/2008 à 15:30
Par songnam


Chuyến Ra Khơi Ðầu Tiên
 
Truyện Ngắn của Tôn Thất Phú Sĩ 


HQ 330 -HQ 329
Cùng một  loại chiến hạm

   

    Hai năm tròn thụ huấn tại  Quân trường  Hải Quân, hôm nay  Nam  đành  bỏ  lại   hàng dừa  xanh mát  với  bãi cát trắng  ngần của  Nha Trang   đầy kỷ niệm, quân trường thân yêu  một thời  học  làm lính thuỷ, sau đó theo chương trình thực  tập hải hành, Nam  tu  nghiệp  05 tháng trên một  hàng không mẫu hạm  của Đệ thất hạm đội  Mỹ, Ngày  về  nước  Nam  được thuyên chuyển  làm việc  trên một chiến hạm  tên  LÔI  CÔNG, mang số  HQ330, một  loại tàu   chuyên về tuần tiểu trên sông  rạch  miền Nam, chiến hạm đang sửa  chữa đại kỳ  tại Guam vừa  mới về cập bến SaiGon.

Ngày  đâu tháng 10/66, trong quân  phục  Tiểu  Lễ màu trắng trinh nguyên của  người thuỷ  thủ  mới ra trường,  cùng hai bạn cùng  khoá cũng vừa thực tập về, cả  ba trình diện Hạm Trưởng  để nhận  nhiệm sở  mới, T. giử chức vụ Sĩ Quan trọng pháo, H.  chức vụ SQ  vận chuyển và Nam  SQ  Hải hành. Trưa  hôm đó tất cả   đươc  tham dự  một  bữa cơm chung với  toàn thể nhân viên trên tàu  gọi là lễ ra mắt, để  giới thiệu  Sĩ Quan tân đáo. Thực phẩm từ  Guam đem về  lạ miệng, ngon và nhất là vui nhộn trong không khí hoà đồng cởi mở. Thuỷ thủ đoàn  tất cả 46  người, thành phần  chỉ huy gồm có  Hạm Trưởng, Hạm Phó, 4 Sĩ Quan khoá đàn anh  va 3  SQ  vừa nhập hạm.

Trong   những  ngày còn nghỉ bến, chiến  hạm cập tại cầu A,  Bộ Tư Lệnh HQ  nằm dọc theo bờ   sông Bạch Đằng, thời  gian chờ  công tác  rãnh  rỗi, Nam  không có gia đình   tại SaiGon  nên  thường  lang thang  một mình dạo phớ  để  nhìn  những tà  áo  bay, ăn kem, nghe nhạc, rồi lủi thủi  về  tàu nằm  nhớ  người yêu, nhớ  Đà  Nẵng, nhớ  Huế nơi sinh ra và lớn lên trong vòng tay Mẹ  Cha, nhớ những  ngày  từ  Quân  trường  về   phép thăm  nhà , đưa đón  người yêu trước cổng trường, dìu em đi trong cơn mưa bụi, dưới  hàng  thông dài thẳng tắp  dọc theo con đường  mang nhiều dấu chân kỷ niệm của  những ngày mới yêu, mùa thu trong  Nam, trong em  sao mà nhớ  nhung  ray rức lạ   lùng:
 

Sương  xuống mà sao nắng vẫn còn .
Từng cụm vàng rơi  trên cỏ non 
Bâng khuâng màu lá vàng tâm sự .
Ngơ  ngẩn  lần đầu  anh biết hôn  .
 

Cứ như thế, một mình lang thang trên khắp đường phố  SaiGon   những  ngày  tàu   nghỉ   bến, trong môt phiên trực tối, Nam   nhận được lệnh công tác, một  ngày đầu  thu  tháng   chín, tàu  rời  bến  khởi hành tuần tiểu  vùng Đảo Côn  Sơn, thay cho một  chiến hạm khác  ( HQ10.) đang   công tác tại đây đổi  hướng  về  Vùng 1 Duyên Hải  -  Đà  Nẵng, thôi  giã từ  SaiGon, bến mẹ  của những con tàu  luôn luôn di chuyển   đây đó, một đời bềnh  bồng  trôi nỗi. Sáng sớm  hôm nay   thuỷ thủ đoàn  HQ 330  ra khơi.
Nam  bắt đầu  viết trang nhật ký  của một   cuộc hành trình  gởi cho người  yêu bé nhỏ phương xa:

Ngày  N.,
Bây  giờ  anh   mới   thật sự  sống đồi  sông biển, trong chuyến   hải hành  anh nhớ  đến em, nhớ đến tận cùng  nỗi  nhớ, hàng  đêm  trong những phiên đi ( quart )  Ca  hải hành,   cô đơn  lặng  lẽ   anh  đếm những vì sao rơi trên biển, muôn ngàn   lớp sóng  phủ  thân tàu,  anh gọi  thầm  tên em...
Không hiểu tôi vô ý  thế nào, một hôm tàu cập cầu Côn Sơn, đang đi  dạo  quanh đảo, bỗng T. ( bạn  cùng khoá )   nói vơi  Nam :- Bây  giờ  mày  hãy  tả cảnh Côn Sơn cho người  yêu của mày đi, tao đang thấy những  đốm   sao rơi trong màu nắng của biển, chứ   khi tàu chạy  tao   đâu có thấy  sao rơi gì đâu  mà mày nói dốc   . Nam  đỏ  mặt, muốn gây sự  với nó, tại sao mày đọc lén thư   tao, bất lịch sự, như  vậy là mày xâm phạm đời tư cá nhân  , nó cười  khì, gật  gật cái đầu  như có vẽ  thích thú, Nam không  thể nào  giận được sự tinh nghịch của thằng bạn, chỉ còn biết  cười xoà, trời  đang nắng gắt  bỗng  dịu lại, gió từ biển thổi vào đảo  làm bay  bay  những mái tóc bồng bềnh.

Tuần tiểu  vùng  biển đảo Côn Sơn  đươc 10 ngày, tàu nhận  lệnh chuyển vùng công tác, quay về  tuần  tiểu vùng 4  sông  ngòi, Nam   rất vui vì biết  mình  sắp được  du lịch đồng bằng sông Cửu  Long, con tàu chuyển mình đổi  hướng, đêm  nay trăng lên cao, trăng sáng lạ lùng, ánh sáng vàng  huyên dịu trãi sáng một dòng sông, nước từ các cửa sông đổ  ra biển, giờ đây con tàu  ngược  dòng từ biển chạy về  sông, tàu  dang  trôi trê n sông Hàm Luông  trãi dài  như  vô tận, rạng sáng sớm hôm sau  chiến hạm cập cầu  Bến Ninh Kiều  Cần Thơ,  Hạm Trưỡng trình diện Tư Lệnh  HQ  Vùng 4 sông ngòi, nhận lệnh công tác tuần tiểu tuyến giao thông sông Hàm Luông, Vòm cỏ Đông, Vòm cỏ Tây, sông  Bassac, chân đường tiếp tế của địch tại  các cửa  sông  Long Tào, Định An, Soài Rạp, Bồ Đề, Tranh Đề... và  yểm trợ hải  pháo  cho các cuộc hành quân của  bộ  binh  trên bờ.  Nam  lại có dịp thăm viếng các tỉnh  miền Nam trù phú, đươc lang thang từ  Thủ Đô miền Tây  đến Mỹ Tho, Vĩnh Long, Châu Ðốc, Sa Đéc về Tân Châu, Hồng Ngự  đến tận  biên giói  Miên Việt, nơi đâu cũng  ghi được  nhiêu kỷ niệm  mến yêu. Sau  những  ngày công tác, tàu về  bến để  tiếp tế nhiên liệu, nước ngọt, thực phẩm và đạn dược, Nam thường  dạo chơi Bến Ninh Kiều  và các đường phố  Tây Đô, có những chiều  khi nắng vàng vừa tắt các nam nữ  học  sinh  các trường  trung học Cần Thơ xuống thăm tàu, các  cô nữ  sinh Trường Tống Phước Hiệp Vĩnh Long  còn  nảy ra ý kiến  kết  nghĩa  Huynh Đệ với HQ 330, vui quá là vui, nhất  là các chàng thuỷ thủ độc thân, riêng  Nam  không dám đi xa  hơn, bởi vì con thuyền này đã có bến  đậu  rồi, loạn quạng bến  sẽ  bỏ thuyền  và  đời thuyền  sẽ  mãi  mãi  lênh đênh. Những lần thăm tàu  các cô các cậu còn đem  quà  tặng nhân viên chiến hạm: xoài, ổi, sầu riêng, măng cụt, mít, cam, nhản... có cô  tinh nghịch mang đến  con vịt, thả chạy trên sàn tàu kêu cạp cạp, đố  ai  nín được tiếng cười.

HạmTrưởng chịu chơi, đải tiệc trên tàu, món ăn, thức uống  toàn là đồ hộp, thực phẫm " A "  tồn trử  của chiến hạm cho những  ngày bão tố  hay hành quân, Nam nhìn đã thấy ngán thế mà các khách quí tranh nhau ăn và khen ngon đáo để.  Chịu chơi  đến cùng, Hạm Trưởng cho tổ chức văn nghệ bỏ túi, sân tàu  biến thành sân khấu và sàn khiêu vũ, dưới ánh  đèn, gió sông mát rượi  thổi về, trong tiếng nhạc lời ca, tình Dân Quân như cá với nước, như  ánh trăng  vàng lan toả trên dòng sông.

Chuyến công tác đối với  Nam, một  người lính mới ra trường, chưa  nếm mùi  súng đạn, Nam  cứ  ngỡ  tàu giang hành  như  một chuyến viễn du  cho tầm mắt mình mở  rộng,để mình có dịp nhìn thấy  quê  hương Miền Nam phì nhiêu, bát ngát lúa vàng, tôm cá  đầy sông rạch, trái cây trĩu cành  trãi  dài trên vùng đất phù sa màu mỡ,bao nhiêu là thơ mộng theo con tàu xuôi dòng êm  như mơ trên dòng sông nước ngọt, hai bên bờ lá dừa buông phủ  như muôn ngàn mái tóc tiểu thư, mỗi lần xuống Ca, xong nhiệm vụ  điều khiển con tàu, Nam thường ngồi  trên boong tàu  nhìn về  chân trời  xa thẵm  để  mường  tượng những bóng hình thân yêu.

Ngày giữa tháng 10, ( N + 45 )  sau 45  ngày rời bến, sáng nay nhận được công điện  MẬT  ngày mai  chấm dứt  công tác, về  SaiGon  nghỉ  ngơi và  tu bổ  chiến hạm để  chuẩn bị cho chuyến công tác khác.

Hình như đã thành thói quen, những lúc rãnh rỗi  như   chiều  nay  , Nam  vẫn đứng dựa  lang can  sân tàu nhìn dòng nước  chảy  , con tàu   rời  bến Ninh Kiều  hộ  tống  đoàn giang đỉnh  chở  một  toán  Biệt Động hành quân phục kích giặc trong đêm nay, đến kinh Xà No  sông cạn tàu không vào được, phải neo ngoài để  pháo yểm trợ  cho đoàn Giang Đỉnh tiến sâu vào Chương Thiện, Vị Thanh, Hoà Lựu, cho toán Biệt Đông đổ bộ khu rừng dừa Bà Quẹo. Nam   miên man trong cái vô tận của đất trời, chợt  nghe tiếng hát vọng từ phòng  ngủ  đoàn viên:


Một chiều  hành  quân qua thôn xưa  lúc nắng xuân chưa nhạt màu. Chạnh lòng tìm cô erm gái cũ, em tôi đã đi phương nào. Nghẹn ngào nhìn qua hàng tre xanh, ngắm bong chim đùa trên cành, lời thề ngày xưa đã trót hứa, em ơi  xin đừng quên...


Một anh Thuỷ Thủ  vừa  hát  vừa  nhìn Nam mỉm cười tinh nghịch dơ tay chào, Nam   miễm  cười chào lại và vẫy tay gọi anh.

- Lên đây nói chuyện chơi, anh tên gì, nhảy đầm  giỏi, bây giờ lại hát hay nữa.
- Chào Thiếu Uý, Thiếu Uý  nhạo  em, em hát như gà tục tác mắc đẻ   mà hay cái gì, sao Th/uý  biết em nhảy đầm giỏi.
- Hôm  tổ chức  dạ  vũ  với đoàn văn nghệ hoc sinh   Vĩnh  Long, tôi thấy anh biểu diễn   Tango  bay bướm  lắm mà, thôi không có anh em gì  cả, xưng tôi đi, anh bao nhiêu tuổi  rồi.
- Dạ, em 24
- Lại dạ với em, tôi ra lệnh bỏ hai chữ  đó đi  nghe.
- Tôi 24  bằng tuổi anh.
- Th/uý  dui lắm, nếu cho phép thì OK.
- Tôi mới thuyên chuyễn xuống tàu, chưa biết tên anh, anh tên gì. Sao không thấy đeo bảng tên,  Tôi tên  Nam .
- Tôi biết tên Th/uy rồi, hôm  buổi  lễ  ra mắt, Hạm Trưỡng đã  giới  thiệu tên. Tôi tên Huỳnh, Ha. sĩ vận chuyễn  Huỳnh, Thường thường đi hành quân không ai mang bản  tên trên áo.   Th/ uy đẹp trai nhất tàu đấy.
- Thế à, khéo nịnh, trong thế giới người mù, người một mắt làm vua.
-Th/uý có Bồ chưa ?
- Bộ  Anh  Huỳnh,  muốn giới thiệu em gái hả.
- Muốn lắm chứ, nhưng em gái tôi  mới  5 tuổi.

Chúng tôi cười xoà, Huỳnh  còn hứa  về  SaiGon rũ Nam đến nhà anh chơi, anh  sẽ  dẫn tôi  đi  Đêm màu hồng, Maxim, Mỹ Cảnh, Vũ  trường Rex... Câu chuyện tâm tình của hai đứa vui như những chòm sao lấp lánh  trên bầu trời của sông Hàm Luông, vừa mới mọc.

Khuya nay tàu  quay về  Cần Thơ để  bàn giao  công tác chấm dứt nhiệm vụ, Chiến  hạm  qua  dòng Bến Tranh,  Nam nhìn rõ cây cầu sắt  bắt ngang  nối vào tỉnh lỵ Bến Tre  con tàu  đen ngòm lầm lủi đi, Nam   xuống Ca  về  phòng vừa  ngả lưng trên cái nệm  êm ấm của mình  sau 6 giờ ngồi trên  đài chỉ huy lái tàu, bỗng một hồi còi rúc lên  báo d-ộng nhiệm sở tác chiến, nhanh và phản xạ như cái máy, chụp lấy cái áo giáp, chiếc nón sắt, chạy lên  khẩu 40 ly d-ầu mũi tàu, vị trí  tác chiến  của  Nam. Vừa  chạy  ra khỏi phòng ngủ, Nam  nghe  một tiếng  nổ Ầm. Một trái đạn súng cối bắn vào phòng Nam, tiếng dội hất tung Nam vào một góc của thành tàu, may quá, nếu châm vài giây Nam  đã tan xác rôi, tiếp theo một tiếng ầm  sau lái tàu, lúc này  cố bình tỉnh chạy đến vị trí nòng   súng  40 ly do Nam  trách nhiệm  , chỉa thắng vào nơi phát  ra  ánh lữa súng cối của địch, chiến hạm   nhả đạn vào  mục tiêu như mưa rào, đồng thời  hàng đại liên bên hửu hạm  và  M79  bắn như  xối vào bờ chận đường tháo lui của địch, Nam  nghe tiếng Hạm Trưởng  truyền lệnh từ trên đài chỉ huy: Chuẩn bị ĐỔ BỘ, Con tàu  đâm thắng mũi vào bờ, cửa  đổ bộ  mở ra, toán  quân 12 người do HQ..  Trung Uý  N. ( Sĩ quan  đệ  tam của tàu và cũng  là khoá đàn anh của Nam) chỉ huy  toán quân  phóng lên bờ.... dưới dàn pháo yểm trợ  của chiến hạm.

Khoảng một giờ sau, với chiến thuật  đánh mạnh rút nhanh, toán  quân an toàn rút lên tàu với hai tù binh và một số chiến lợi phẩm, con tàu tư từ  rút lui, vừa rút vừa tác xạ nát cả vùng hành quân.  Bấy  giờ  hai chiếc trực thăng của Không Quân  từ phi trường Trà  Nóc  Cần Thơ đến tăng viện, chiếu trái sáng, sáng rực cả một vùng trời...


Giải tán nhiệm sở tác  chiến, Nam   rời khẩu 40 ly trở  về  phòng, Nam   gặp  T.  ( bạn cùng khoá), nó thang vang: Tức quá, không bắn được phát nào, bởi  vì tao ứng chiến tại khẩu 76,2 ly, khẩu này súng lớn đạn bự chỉ dùng để  tác xạ xa Nam bàng hoàng sững sốt khi nghe Hạm Phó  báo cáo tổng kết  lên Hạm Trương, tàu có một nhân viên bi thương bởi trái pháo thứ hai  của địch bắn vào phía sau lái, và  Nam lặng  người  chết điếng    khi biết  người bị thương là Hạ Sĩ Vận Chuyễn Nguyễn  ngọc  Huỳnh, người thuỷ thủ đã cùng  Nam tâm sự bên lang can tàu chiều qua.  Nam chạy vội đến bên anh, anh được đặt nằm trên  chiếc băng - ca  trong phòng Y-Tá  ngực anh  băng lại,  nhưng  máu vẫn tiếp tục rĩ ra, anh thấy Nam, anh dơ hai tay như muốn ôm, mắt mở tròn, miệng thì thào gọi:
-Thiếu uý  Nam.   
Nam cầm lấy hai bàn tay anh:

- Có tôi đây, bạn của anh đây, chốc nữa trực thăng sẽ đưa anh về  bệnh viện Cần Thơ, anh bình tỉnh an tâm nghe.

- Huỳnh  lắc đầu, em biết mà  em không sống được, em không còn hy vọng dẫn Th/uý đi Đêm màu Hồng, Maxim, Mỹ Cãnh  ...

- Huỳnh ơi, đừng nói bậy, tôi đi với anh mà , đi đến bất cứ chổ nào mà anh thích, tôi là bạn thân của anh dù mình mới quen nhau.

- Em xin lổi Th/uý  đã thất hứa, em nhờ Th/uý báo tin cho mẹ và em gái em khi tàu về bến, nói xong Huỳnh nất lên và buông xuôi hai tay.

Nam  hoãng hốt gọi Y-tá, nhưng đâu có còn gì nữa mà gọi Huỳnh đã đi thật rồi, Nam ôm lấy người bạn mới quen, dòng máu gần đông đặc từ ngực anh thấm qua ngực Nam, thoang thoảng đâu đây  tiếng hát của anh  như tiếng  lòng của một  tình bạn mới chớm nở rồ  vụt   tắt  bay xa:



Một chiều hành quân  qua thôn xưa, lúc nắng xuân  chưa nhạt màu. Chạnh lòng tìm cô em gái cũ, em tôi đã đi phương nào.  Nghẹn ngào nhìn qua hàng  tre xanh, ngắm  bong chim đùa trên cành.... Lời thề  ngày xưa đã  trót  hứa em ơi xin đừng quên...


     Những  vì  sao đêm vãn nhấp nháy trên đỉnh cột cờ chiến hạm, dưới ánh  vàng, dòng nước phù sa chảy như một dòng sữa đặc, đưa  con  tàu vừa   mang  nặng vết thương lầm lì trôi, hai bên  bờ những đám lục bình nhấp nhô theo làn sóng bạc, Nam  chợt nhớ đến  Ba Me, đến em trai, và nhất là nhớ người  yêu  mà mình đã hứa hẹn về làm đám hỏi  sau chuyến công tác này, hình ảnh  người bạn thuỷ thủ  vừa mơi ra đi, Nam  bàng hoàng trong cơn xúc động,  cầm chặc   lá  bùa Me  cho  ,  mẹ nói  đã thỉnh của một vị Sư  già, mẹ đeo cho  khi Nam vào lính  để  giữ  gìn  mạng  sống  cho Nam, không tin nhưng   Nam vẫn đeo cho Me an lòng, 24 tuổi rồi  mà Nam  vẫn còn gọi  " Me  ơi !  như  thời  còn bé dại.
 

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris, mùa thu  03

http://www.nhacvangmusic.com/hbt_files/Chieuhanhquan-DK.wma
                                                                Click 
                                                                 



Publié le 07/08/2008 à 09:02
Par songnam

Nicolas Sarkozy ne rencontrera pas le dalaï-lama, Carla Bruni si

Nicolas Sarkozy ne rencontrera pas le dalaï-lama, Carla Bruni si (© REUTERS2008)

© REUTERS2008

PARIS (Reuters) - Nicolas Sarkozy ne rencontrera pas le dalaï-lama pendant le séjour du leader spirituel tibétain en France en août, annonce l'Elysée.

L'épouse du chef de l'Etat, Carla Bruni-Sarkozy, sera en revanche présente à la cérémonie religieuse présidée par le dalaï-lama lors de l'inauguration d'un temple bouddhique dans l'Hérault le 22 août, précise un communiqué.

Le président français avait dans un premier temps lié sa participation à la cérémonie d'ouverture des Jeux olympiques de Pékin à la reprise du dialogue sino-tibétain, après les violences du mois de mars à Lhassa.

Son entourage avait jusqu'alors laissé entendre qu'une entrevue avec le dalaï-lama, contre laquelle s'élevaient les autorités chinoises, n'était "pas illégitime" voire "possible".

Vendredi, Nicolas Sarkozy se rendra finalement dans la capitale chinoise en tant que président de l'Union européenne mais le communiqué présidentiel affirme que c'est à la demande du chef tibétain en exil que leur rencontre n'aura pas lieu.

"Le président de la République comprend les raisons qui conduisent le dalaï-lama, compte tenu des circonstances présentes, à ne pas solliciter un entretien durant son séjour au mois d'août en France", lit-on dans le texte, qui ne précise pas ces raisons.

Début juillet, l'ambassadeur de Chine en France avait estimé qu'une rencontre entre les deux hommes s'apparenterait à une "ingérence" dans les affaires intérieures chinoises. Il avait mis en garde contre les "conséquences graves" qu'elle entraînerait sur les relations bilatérales.

"CONTREPARTIE MINIMALE"

Paris rejette les pressions "d'où qu'elles viennent", avait répondu le ministre des Affaires étrangères Bernard Kouchner après avoir convoqué le diplomate au Quai d'Orsay.

Pour Jean-Louis Bianco, vice-président du groupe d'études sur le Tibet à l'Assemblée nationale, il est "très choquant que Nicolas Sarkozy ne reçoive pas le dalaï-lama".

"Il ne tient pas son engagement, cette rencontre était une contrepartie minimale à sa présence" lors de la cérémonie d'ouverture, a déclaré le député socialiste à Reuters.

Un peu plus tôt, le président du groupe Tibet, l'UMP Lionnel Luca, avait estimé que renoncer à rencontrer le dalaï-lama revenait à se plier à "la loi" de l'ambassadeur de Chine à Paris. "Ce serait très grave. Quand on parle des droits de l'homme, il ne suffit pas de faire des déclarations, il faut poser des actes", avait-il déclaré à Reuters.

Députés et sénateurs membres des groupes d'amitié avec le Tibet recevront le dalaï-lama le 13 août, au lendemain de son arrivée en France pour une visite d'une dizaine de jours au moment où se déroulent les JO en Chine.

Après les Etats-Unis et l'Allemagne, où il a respectivement rencontré George Bush et Angela Merkel, le dalaï-lama séjournera en France pour une série de cours et de conférences, principalement à Nantes.

Il doit également se rendre dans de nombreux temples et pagodes bouddhiques, notamment en Île-de-France et dans l'Hérault.

Laure Bretton, édité par Gérard Bon

Le dalaï-lama s'affirme publiquement en faveur des JO de Pékin

Le dalaï-lama s'affirme publiquement en faveur des JO de Pékin (© REUTERS2008)

© REUTERS2008

NEW DELHI (Reuters) - Le dalaï-lama, chef spirituel en exil des Tibétains, a apporté ouvertement son soutien aux Jeux olympiques de Pékin qui s'ouvrent dans 48 heures.

"Depuis que Pékin a fait acte de candidature aux JO, j'ai apporté mon appui au droit de la Chine d'accueillir cette manifestation", explique le dalaï-lama dans une déclaration mise en ligne sur le site internet du gouvernement tibétain en exil.

"C'est un moment d'immense fierté pour le 1,3 milliard de Chinois. Ces jeux devraient contribuer à promouvoir l'esprit olympique d'amitié, d'ouverture et de paix".

"J'adresse mes prières et mes voeux les meilleurs pour le succès de cet événement".

La Chine communiste accuse "la clique du dalaï-lama" d'avoir cherché à saboter les JO de Pékin en orchestrant des troubles au Tibet en mars et en perturbant le trajet de la flamme olympique dans certaines capitales occidentales, dont Paris.

Le dalaï-lama, attendu prochainement en France, rejette ces accusations.

Alistair Scrutton, version française Jean-Loup Fiévet

Publié le 07/08/2008 à 07:19
Par songnam

Tối Cao Pháp Viện Spain truy tố  các nhà lãnh đạo Trung Cộng về tội sát hại dân Tây Tạng
(Hạt Cát dịch 

Rowan Callick, China correspondent |
 August 06, 2008

 

Spanish Judge Santiago Pedraz (photo from 2005) will begin hearing evidence from Tibetan human rights activists, regarding the Chinese regimes repression in Tibet. (Pedro Armestre/AFP/Getty Images)


MADRID—
Tối cao Pháp viện Tây Ban Nha đêm qua đã cho tiến hành một cuộc điều tra những tội phạm về những vụ sát hại tại Tây Tạng, đã truy tố 7 nhà chính trị và lãnh đạo quân đội Trung cộng ba ngày trước khi diễn ra Thế Vận Hội.

Động thái này, chắc chắn là làm Bắc Kinh tức điên lên, được xúc tiến một ngày sau khi xảy ra cuộc tấn công vào một khu vực sắc tộc đang trong tình trạng căng thẳng - Miền Hồi Giáo tây bắc- sát hại 16 cảnh vệ biên phòng.

Thẩm phán Santiago Pedraz đã thụ lý một đơn thư khiếu kiện do một vài nhóm hoạt động nhân quyền kể cả tổ chức Ủy Ban Ủng Hộ Tây Tạng, tổ chức đã kết án Trung cộng về một "cuộc tổng tấn công có hệ thống" vào khu dân cư Tây Tạng kể từ ngày 10 tháng Ba. Cuộc trấn áp đã gây ra cái chết của 203 người và mất tích khoảng 6000 người, trong khi đó có hơn 1000 người bị thương nghiêm trọng, đơn kiện nói như trên.

Những người bị truy tố là Bộ Trưởng Quốc Phòng Trung cộng Lian Guanglie, Bộ Trưởng  Công An Cảnh Hội Xương, bí thư Đảng Cộng Sản Trung Quốc đặc trách  Tây Tạng Trương Khánh Lê, Ủy Viên Cục Chính Trị Vương Nhạc Tuyền, Ủy Viên Dân Tộc Sự Vụ Lý Đức Thù, Tư lệnh Lục Quân Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân Lhasa Tống Quế San và Ủy viên chính trị quân khu Thành Đô Chiêm Quế Hoa.

Thẩm phán Pedraz đã kêu  gọi một số những nhân vật được xem như là nhân chứng gồm  một vài thành viên của chính phủ lưu vong Tây Tạng và tác giả của bản phúc trình gần đây nhất của tổ chức Ân Xá Quốc Tế về Tây Tạng

Một thẩm phán khác cũng thuộc Pháp Viện Quốc Gia khác đang điều tra một bằng chứng tội phạm diệt chủng xảy ra tại Tây Tạng trong thập niên 80, 90. Bộ máy tư pháp của Tây Ban  Nha cho là họ có đủ thẩm quyền phán xét những tội phạm thuộc về nhân quyền,  những tội danh rơi vào trường hợp phán xét chung toàn cầu. Trường hợp điển hình là Tối Cao Pháp Viện Tây Ban Nha đã từng phán xử vụ án của nhà cựu độc tài Augusto Pinochet của xứ Chí Lợi (Chile)

__._,_.___
Publié le 06/08/2008 à 20:13
Par songnam

Tuổi trẻ Việt Nam phải làm gì cho đất nước hôm nay?

Hương Trà

Người Việt Nam chúng ta vẫn luôn tự hào về truyền thống bất khuất của dân tộc mình. Lịch sử ngàn năm dựng nước và giữ nước với những chiến công oanh liệt của cha ông ta đã để lại cho chúng ta một đất nước vẹn toàn như ngày hôm nay. Suốt 1000 năm nô lệ giặc Tàu phương Bắc và 100 năm đô hộ giặc Tây, xương máu của tiền nhân đã đổ ra để dành độc lập cho tổ quốc, không phải để cho chúng ta ngày hôm nay lại dững dưng, vô cảm trước bọn bá quyền Trung Cộng thời đại xâm lấn đất nước ta một lần nữa.

Vào thời điểm năm 1945, sau khi Nhật đầu hàng, các đảng phái chính trị khác nhau đã lập thành được một chính phủ đa đảng đầu tiên trong lịch sử Việt Nam, dù là chỉ một thời gian ngắn ngủi. Ông Hồ Chí Minh và các đồ đệ của mình chỉ vì tham vọng chính trị và mộng bành trướng chủ nghĩa cộng sản trên toàn cõi Đông Dương nên đã tìm cách tiêu diệt các đảng phái và những thành phần ái quốc phi-cộng sãn đã từng cùng ông chống ngoại xâm như: nhà ái quốc họ Phan, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đức Giáo chủ Hoà Hảo Huỳnh Phú Sổ,… và hàng vạn chí sĩ khác.

Lịch sử còn rành rành đó, thế nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) đang cố ra sức vùi dập, chối bỏ sự thật này. Để làm được việc này, ĐCSVN cần đến sự hỗ trợ đắc lực, thậm chí mù quáng của các đảng viên, cán bộ trong guồng máy chính quyền, quân đội, công an, những người trí thức,... Trong thế kỷ 21 này, ĐCSVN lại tiếp tục công việc này bằng cách tận dụng các phương tiện truyền thông, thông tin đại chúng thông qua hệ thống internet. Một điển hình cho công cụ đắc lực này là hệ thống công an mạng với những tên tuổi được biết đến như Nguyễn Tử Quảng.

Cũng với hệ thống internet, toàn thế giới đã nhận ra và hiểu rõ bộ mặt thật của CNCS (một chủ nghĩa đã bị khai tử ở Liên Xô và Đông Âu nơi thành trì của nó), cũng như nhận thức rõ được lý tưởng ảo huyền bởi sự tuyên truyền và chỉ đạo của các thành phần bảo thủ lãnh đạo đảng cộng sản. Việc nhận ra sự thật này chỉ là vấn đề thời gian, và những kẻ đang cung cúc mù quáng tận tụy với chế độ cộng sản nên suy nghĩ thật kỹ càng để chắc rằng sự phục vụ nhiệt tình của mình phải là cho đất nước nhân dân, chứ không phải cho một đảng cầm quyền thối nát, kẻo không thì muôn đời sẽ mang tội với Tổ quốc và nhân dân.

Tuổi trẻ tuy bồng bột nhưng với trí tuệ và lòng nhiệt huyết lại là rường cột của nước nhà. Để có được sự nhận xét khách quan trung thực, chúng ta nên ôn lại những dữ kiện đã qua, để từ đó có được cái nhìn đúng đắn về tương lai. Cần phải hiểu rằng trong một đất nước, quân đội và công an là lực lượng bảo vệ đất nước và nhân dân chứ không phải là công cụ bảo vệ chế độ, chính phủ của bất cứ đảng phái nào.

Nhìn vào thực trạng lịch sử VN, trong quá khứ với chế độ phong kiến cai trị đất nước theo hệ thống cha truyền con nối, luật pháp trị dân theo sự chỉ đạo của vua và chỉ có vua là trên hết, vua phán thì bắt buộc thần dân phải nghe theo vì vua như là "thiên tử", dân không có quyền chọn lựa người đại diện hợp pháp cho mình. Vì vậy cho nên, nếu một triều đình mà trong đó vua quan có tài đức biết thương dân, biết lo cho dân thì dân có phúc, ngược lại cũng có không ít những vì vua cùng quan lại tham ô chỉ biết có quyền lợi cá nhân thì đó là cái đại hoạ mà nhân dân phải gánh chịu. Vậy hãy nhìn lại suốt chiều dài hơn 60 năm cai trị tuyệt đối của ĐCSVN, có khác gì chế độ phong kiến ngày xưa không?

Những người trong guồng máy chính quyền hiện nay chỉ tuyệt đối trung thành với đường lối của đảng, trong khi đảng chỉ quy tụ một thiểu số thành phần trong xã hội mà thôi. Như vậy, trung thành với đảng, với chính quyền không phải là trung thành với tổ quốc với nhân dân được.

Theo sự tiến bộ của loài người thì không có cái gì mà tồn tại vĩnh viễn mãi được, trái lại bắt buộc phải đổi thay theo đà tiến bộ của nhân loại. Do đó nền phong kiến lỗi thời cũng phải cáo chung theo định luật bất di bất dịch này. Ngày nay, với chế độ tự do dân chủ đa nguyên mà đại đa số các nước trên thế giới đang theo đã chứng minh rằng: quyền dân chủ nhân quyền của người dân được tôn trọng và bảo đảm bằng giấy trắng mực đen, bằng quyền hạn tự do chọn lựa người đại diện cho mình để phục vụ đất nước. Những ai không tôn trọng ý kiến của nhân dân, độc tài cai trị thì dĩ nhiên theo thời gian sẽ bị nhân dân đào thải.

Nếu ĐCSVN thực tâm yêu nước, thực tâm muốn tiến bộ cùng dân tộc như đảng đã từng tuyên bố thì bắt buộc phải chấp nhận chế độ đa nguyên có cạnh tranh để cùng nhau tiến bộ và thực tâm tôn trọng những gì đã hứa. Chính bản thân ông Hồ Chí Minh cũng đã từng nói “một đảng mà giấu diếm khuyết điểm của mình là một đảng hỏng, một đảng có gan thừa nhận khuyết điểm của mình, vạch rõ những cái đó từ đâu mà có khuyết điểm, xét hoàn cảnh sinh ra khuyết điểm đó rồi tìm mọi cách để sửa chữa. Như thế là đảng tiến bộ, mạnh dạn, chắc chắn và chân chính” (trích nguồn tapchicongsan.org.vn/deta…ews_ID=8651104).

Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc (LHQ) cùng các công ước quốc tế mà chính ĐCSVN đã tình nguyện ký kết tham gia đều thể hiện đầy đủ các quyền lợi của người dân VN. Tuy luật pháp của mỗi quốc gia có khác nhau, nhưng đều phải phù hợp với bảng tuyên ngôn nhân quyền của LHQ và các công ước quốc tế mà mình đã cam kết. Theo đó người dân đều có toàn quyền tự do về ngôn luận, thông tin, báo chí, tín ngưỡng, cư trú, lập hội, tham gia các đảng phái và bất đồng chính kiến với chính quyền…v.v…. Điều 69 Hiến Pháp Việt Nam (HPVN) hiện hành cũng ghi rõ các quyền lợi đó, nhưng tiếc thay Bộ Luật Hình Sự (BLHS) là luật dưới Hiến Pháp lại có những điều khoản hoàn toàn đi ngược lại điều 69 HPVN như điều 88 (tuyên truyền chống nhà nước….), điều 258 (lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước….) để rồi công an và toà án xem 2 điều khoản vi hiến này như là kim chỉ nam để tự do trù dập, bắt bớ và bỏ tù những ai dám can đảm đấu tranh cho dân chủ nhân quyền một cách ôn hoà bất bạo động. Hành động này đã được thể hiện rõ nét qua những phiên toà trá hình để xử những những nhân vật bất đồng chính kiến, những người dám đứng lên chống bất công tham nhũng, thối nát của chế độ.

Sau khi ĐCSVN cai trị ở miền Bắc thì đã có hơn 2 triệu người trốn vào miền Nam sau ngày ký hiệp định Geneve chia đôi đất nước vào tháng 7/1954, đặc biệt sau khi Hoa kỳ thực sự phản bội và bỏ rơi chính phủ VNCH, tạo thuận tiện cho CSVN cưỡng bức miền Nam bằng vũ lực vào tháng 4/1975, không qua bầu cử tự do như Hiệp định Paris đã quy định. Suốt những năm sau đó, CSVN lại tiếp tục gây ra nhiều thảm cảnh bằng lối cai trị tàn bạo và những chính sách quái gở mà đã khiến hơn 3 triệu người phải bỏ nước ra đi, với số người thiệt mạng trên biển cả, trên đường đi lên đến hàng hàng trăm ngàn người.

Những người tỵ nạn này mà đa số là "thuyền nhân", sau khi đến được bến bờ tự do đã làm lại cuộc đời, bản thân và con cái đều thành đạt, và hàng năm gởi về thăm nuôi thân nhân hàng tỷ đô la. Đó cũng là lý do khiến nhà nước CSVN xoay 180 độ không còn gọi đám tỵ nạn là "phản động", mà thay bằng các mỹ từ "Việt kiều yêu nước" hoặc là "khúc ruột ngàn dặm".

Sự sụp đổ hoàn toàn hệ thống cộng sản ở Liên Xô và Đông Âu đã buộc các nhà lãnh đạo ĐCSVN phải chấp nhận nền kinh tế thị trường của tư bản qua cái gọi là "đổi mới". Nền kinh tế VN bắt đầu được hồi sinh sau giấc ngủ dài, mặc dù sự hồi sinh này đang bấp bênh và giả tạo vì nền kinh tế lệ thuộc hoàn toàn vào sự đầu tư của nước ngoài. Tuy tham gia vào các định chế kinh tế, các tổ chức thế giới, nhưng ĐCSVN chỉ chấp nhận tự do cạnh tranh về kinh tế chớ không bao giờ dám chấp nhận tự do cạnh tranh chính trị.

CSVN thường tuyên bố đế quốc Mỹ là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng hôm nay nhờ có đế quốc Mỹ mà Việt Nam mới được vào WTO, được ngồi vào ghế thành viên không thường trực của Đại hội đồng LHQ, được Mỹ và các nước dân chủ Tây phương giúp đỡ mới có được nền kinh tế như ngày hôm nay. Hàng năm Mỹ thường giúp VN cải thiện nền giáo dục, cứu trợ thiên tai và giúp các bệnh nhân nghèo AIDS cùng các chương trình xoá đói giảm nghèo, cũng như được Mỹ ưu ái bán cho vệ tinh VINASAT-1..v.v… CSVN thường nói là tư bản bóc lột công nhân, còn CNCS là chủ nghĩa công bằng do công nhân và nông dân lãnh đạo nhưng trên thực tế đồng lương và cuộc sống của công nhân và nông dân trong những nước tư bản dân chủ đa nguyên đã vượt xa gấp trăm lần công nhân và nông dân của các nước theo CNCS.

CSVN tuyên dương Trung Quốc là đất nước đàn anh, là người thầy vĩ đại, là ân nhân như môi với răng,... nhưng thử nghĩ lại xem Trung quốc đã giúp đỡ cho chúng ta được những gì ngoài việc chiếm đất đai lãnh thổ của ta, giết hại đồng bào và các ngư dân của ta, ngang nhiên phát động chiến tranh năm 1979 để lấn chiếm đất đai của ta khiến cho hàng chục ngàn chiến sĩ phải hy sinh, in tiền giả để phá nền kinh tế của ta, thực phẩm có chất độc cũng từ Trung Quốc mà ra,…

Một chuyện động trời mà nhân dân VN không thể nào ngờ tới, nhưng ngày nay nó đã được phơi bày ra ánh sáng là chính thủ tướng Phạm văn Đồng thừa lệnh chủ tịch Hồ Chí Minh ký công hàm ngày 14/9/1958 công nhận 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa là của Trung quốc. Bởi vậy cho nên khi Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa từ tay hải quân VNCH vào tháng 1/1974 thì ông GSTS Hoàng Tùng (trưởng ban Tư Tưởng - Văn Hóa TW) tuyên bố: "Trung quốc chỉ chiếm dùm ta sau này sẽ trả lại, tinh thần quốc tế vô sản mà!". Dĩ nhiên câu nói này nhằm để xoa dịu những người còn có chút lòng yêu nước trong đảng mà thôi. Khi Trung Quốc xây dựng phi trường quân sự ở Hoàng Sa thì cả Bộ Chính Trị CSVN đều im lặng và giấu kín không cho ai biết. Bộ Chính trị đảng cũng mập mờ và giấu kín chuyện Trung Quốc đánh chiếm gần hết các đảo ở Trường Sa vào năm 1988 khiến cho sự hy sinh của các chiến sĩ hải quân bị chìm vào quên lãng. Ngày 2/12/2007 vừa qua khi Trung quốc tuyên bố xác nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào thành phố Tam Sa của chúng thì cả ban lãnh đạo ĐCSVN cho đến hôm nay không ai dám lên tiếng phản đối, chỉ cho phép phát ngôn viên ngoại giao Lê Dũng phản đối chiếu lệ trên tivi.

Sinh viên, học sinh cùng các thành phần yêu nước biểu tình chống bọn xâm lăng Trung Quốc thì công an lại thẳng tay đàn áp. Các chiến sĩ trong hàng ngũ quân đội, công an khi đàn áp những người biểu tình phản đối kẻ xâm lược đất nước mình có biết rằng mình đang nối giáo cho giặc không? Quý vị có biết rằng với sự nhiệt tình phục vụ để bảo vệ thành trì của ĐCSVN đã giúp cho những thành phần lãnh đạo bảo thủ của đảng ngày nay người nào cũng có tài sản kết sù trong nước, người nào cũng có tiền gởi ngân hàng ngoại quốc hàng trăm triệu hoặc tỷ đô la, người nào cũng có con đi du học ở các nước tư bản, xài tiền như nước lã. Trong khi đó quí vị là những người trực tiếp chịu trách nhiệm trước lịch sử, trước tổ quốc và nhân dân thì quí vị có được những gì ngoài đồng lương chết đói và một vài bằng khen do cấp trên ban tặng.

Cụ Hoàng Minh Chính đã từng là trưởng ban nghiên cứu chủ nghĩa Marx-Lênin, có quyền cao chức vọng nhưng ông đã nhìn ra được chính nghĩa mà từ bỏ con đường XHCN, bất chấp mọi hiểm nguy để dấn thân tranh đấu cho Việt Nam có được con đường dân chủ đa nguyên. Ông đã được cả thế giới hoan nghênh và rất đông tướng, tá cùng những đảng viên ưu tú của đảng và mọi thành phần trí thức cùng nhân dân trong nước ủng hộ và đang tiếp nối con đường dang dở của ông, cho dù hiện nay thân xác ông đã hoà cùng sông núi.

Hiện tại chính quyền đang ra sức chặt đứt mọi công việc sinh sống của những người đấu tranh dân chủ, làm áp lực thân nhân gia đình vợ con của họ để cho họ không còn khả năng tranh đấu. Ông Trung tá Tùng (thuộc sở công an thành phố Sài Gòn) nói với anh Đỗ Nam Hải ngày 28/4/2008 rằng: "hiện nay tình báo TQ đã biết mặt anh, biết cả nhà anh nơi anh cư ngụ…vì thế, anh liệu chừng cho vấn đề an ninh của cá nhân anh….". Không biết những ai có tinh thần dân tộc sẽ nghĩ gì trước lời nói này của ông Trung tá công an Tùng?

Ngọn đuốc Olympic Bắc kinh đã kết thúc trong tủi nhục, trong sự chống đối lan tràn khắp nơi trên thế giới. Đúng ra nhà nước Việt Nam không cho ngọn đuốc vào Việt Nam để phản đối hành động xâm lăng của Trung Quốc như Đài Loan đã làm. Nhưng trái lại ngày 29/4/2008 vừa qua chính quyền đã tự hào rước ngọn đuốc thế vận hội ô nhục của bọn bá quyền xâm lược Bắc kinh vào thành phố Saigòn. Với một rừng công an và mật vụ của VN và TQ đã được dàn sẵn từ trước, với sự canh gác nghiêm nghặt và liên tục hạch sách trù dập các nhà đấu tranh dân chủ, hành hung và bắt trước những thành phần sinh viên cùng những người mà chính quyền cho là mầm móng lãnh đạo biểu tình chống Trung Quốc. Ngay chính vị lãnh đạo nhà nước là thủ tướng Nguyễn tấn Dũng cũng đã "quyết tâm" bảo vệ thành công ngọn đuốc. Nhờ vậy một rừng cờ TQ với sự bảo vệ của công an CSVN đã tự do tung bay trên nền trời Sàigòn chiều ngày 29/4/2008, trong khi lá cờ đỏ CSVN tự nhiên biến mất va bỗng chốc Sài Gòn đã trở thành ngày hội của đất nước Trung Quốc. Người TQ cầm cờ tự hào cao ngạo trước nỗi buồn của dân chúng Saigòn, trong khi trang web của hội Thanh Niên Lạc Việt một lần nữa đã bị đánh sập, toàn bộ kế hoạch cho cuộc biểu tình chống TQ đã được công an phá tan trước giờ khai mạc, sinh viên cùng các thành phần yêu nước và dân chúng bị rừng công an cô lập trên tất cả con đường mà ngọn đuốc đi qua.

Nhìn tình cảnh này mọi người chứng kiến đành phải rơi nước mắt cho cái nhục quốc thể của mình, nhưng biết phải làm sao trong giờ phút đó khi toàn bộ sức mạnh của bạo lực nghiêng hẳn về một chính quyền tự nhận là trí tuệ, sáng suốt lãnh đạo đất nước. Ngọn đuốc Olympic Bắc Kinh tạm thời đã thành công tại VN, xem như chính quyền CSVN đã làm tròn lời hứa đối với đàn anh Trung Quốc (kẻ xâm lăng đất nước mình). Tuy nhiên, khí thế đấu tranh vì chính nghĩa của toàn dân sẽ không bao giờ mất, vì lời di chúc của vị vua anh minh Trần Nhân Tôn "quyết không để mất một tấc đất của quê hương cho bọn bá quyền phương bắc" mãi mãi nằm sâu trong tận đáy lòng của mọi người VN yêu nước.

Các chiến sĩ quân đội, công an là lực lượng nồng cốt để bảo vệ quê hương rồi đây sẽ nhìn ra được sự thật quá đau lòng này. Chúng ta đã mất gần 50 năm mới biết được công hàm dâng Hoàng Sa và Trường Sa cho bọn bá quyền Trung Quốc của thủ tướng Phạm Văn Đồng. Bây giờ nếu quý vị còn quá trung thành với một thiểu số người bảo thủ lãnh đạo ĐCSVN mà ra tay đàn áp, bóp chết lòng yêu nước của nhân dân thì thử hỏi trong tương lai đất nước Việt Nam chúng ta sẽ ra sao, bọn bá quyền Trung quốc sẽ nghĩ sao về lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam?. Các nước trên thế giới tuy không bị Trung Quốc xâm lăng nhưng người dân ở các nước này đã vì nhân quyền và dân chủ mà mà lên tiếng, cho nên ngọn đuốc Olympic của Trung Quốc đi đến đâu cũng đều có biểu tình phản đối.

Anh Lê Minh Phiếu (nghiên cứu sinh, sinh viên trường ĐH Luật Montesquieu, Pháp) người được chọn cầm đuốc chạy trên đường phố Sài Gòn đã gởi thư cho ông Rogge chủ tịch Olympic Quốc Tế để phản đối việc Trung Quốc đã lợi dụng ngọn đuốc Olympic vào mục đích chính trị nhằm hợp thức hoá quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Quốc. Tuy phản đối nhưng anh vẫn trở về Sài Gòn để cầm đuốc. Ngược lại chính quyền đã quá cẩn thận tuân theo mệnh lệnh của tổng bộ thiên triều Trung Quốc không cho anh Phiếu cầm ngọn đuốc (lệnh của tổng bộ là do chính tai anh Phiếu nghe được). Tuy nhiên, có sự linh thiêng diệu kỳ là mặc dù ngọn đuốc đã được bảo vệ thật kỹ càng nhưng vẫn bị tắt chỉ cách điểm xuất phát chưa đầy 200mét trên tay của bà Nguyễn Thị Thu Hà (Phó Chủ Tịch UBND thành phố). Điều đáng ghi nhớ nữa là ngọn đuốc đã bị tắt nhiều lần như thế trên suốt các con đường mà ngọn đuốc đi qua. Có lẽ hồn thiêng sông núi đã phù hộ nhân dân Việt Nam.

Xin nhắc nhở các chiến sĩ quân đội, công an rằng: đa số các thành phần trong phong trào tranh đấu cho nền dân chủ trong nước hôm nay đều là những đảng viên ưu tú của đảng, đã từng giữ những chức danh quan trọng trong đảng, đã từng là cấp chỉ huy trong quân đội và công an. Họ là những người đã biết rất rõ đường hướng của chủ nghĩa cộng sãn, đã nhận thức được là CNCS không còn phù hợp cho toàn dân nữa và họ đang thực hiện đúng theo lương tâm của họ, đúng theo sự tuyên truyền hàng ngày của đảng là xây dựng một XÃ HỘI CÔNG BẰNG DÂN CHỦ VĂN MINH.

Tại vì đảng độc tài lãnh đạo nên đã bịt kín mọi sự thật, cho nên đa số những người phục vụ cho đảng cùng đa số nhân dân không biết gì về chuyện Trung Quốc ngang nhiên chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của ta. Hiệp ước ranh giới tháng 12/1999 khiến đất nước mất Ải Nam Quan, hiệp ước lãnh hải tháng 12/2000 mất trên 10 ngàn km2 đường biển. Rồi nào là cơ chế độc đảng đã khiến cho tham nhũng công khai lộng hành từ trung ương xuống địa phương không sao cứu giãn nổi, quyền lực và bè phái đã dung túng cho những kẻ bất tài vô dụng ngồi vào các chức danh quan trọng trong chính quyền để thủ lợi cá nhân.

Lịch sử đã từng kết tội Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc theo ngoại bang nhưng Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc chưa hề ký hiệp ước hoặc công hàm dâng đất, dâng biển cho Tàu dù chỉ một tấc. Vậy thử hỏi có người nào lại cam tâm tôn vinh một đất nước đã xâm lăng đất nước mình? Hành động bóp chết quyền tự do của người dân được quy định ở điều 69HP hiện hành là phản lại tổ quốc và nguyện vọng của nhân dân. Theo đà tiến bộ của loài người thì chắc chắn trong tương lai không xa con đường dân chủ đa nguyên bắt buộc phải đến. Chính đại tá Chung (CA Hà nội) khi làm việc với nhà dân chủ Nguyễn Khắc Toàn cũng đã khẳng định là "đa đảng sẽ phải đến từ từ thôi".

Hiện nay cuộc sống của đại bộ phận đồng bào thân yêu đang trở nên khó khăn hơn vì cơn lạm phát phi mã, vì sự lạm quyền và tham nhũng tinh vi của các thành phần quyền lực trong đảng. Việc đảng tuyên bố Nguyễn Việt Tiến (thủ phạm chính tham nhũng trong vụ PMU18) là vô tội và đang phục hồi tất cả quyền lợi cho ông ta, đồng thời lại bắt giam 2 nhà báo của Tuổi Trẻ và Thanh Niên đã đăng bài vạch trần những âm mưu tham nhũng của Tiến, cũng như truy tố thiếu tướng Quắc (vì ông này đã cho tiến hành điều tra để vạch trần những sai trái của Nguyễn Việt Tiến khiến cho Tiến phải bị bắt giam 18 tháng), đã gây công phẩn cho làng báo Việt Nam dưới sự điều hành của đảng. Việc này cũng gây công phẫn trong dư luận trong nước và gây bất mãn quốc tế khiến cho ông trưởng đoàn ngoại giao về nhân quyền của Mỹ phải nêu ra trong ngày đối thoại nhân quyền giữa Việt Nam và Mỹ tại Hà Nội vào ngày 30/5/2008 vừa qua.

Trước khi kết thúc xin được nhắc lại lời phát biểu muộn màng của cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt: “….Có hàng trăm con đường yêu nước khác nhau. Tổ quốc VN không của riêng một đảng, một phe phái, một tôn giáo nào… Quốc hội có nhiều người tự ứng cử và được dân bầu lên một cách tự do sẽ tốt hơn Quốc hội bây giờ”. Vậy ngay từ bây giờ thế hệ chúng ta phải làm gì cho đất nước để khỏi hổ danh là con Hồng cháu Lạc?

Hương Trà (Sinh viên năm thứ 2 Khoa Luật)
Sài Gòn - ngày 25/6/2008
(Email: huongtra13@gmail.
com)
Publié le 06/08/2008 à 16:58
Par songnam


4-TÌNH MẪU TỬ TRONG THẾ GIỚI ÐỘNG VẬT :


    Gần 40 năm về trước , nhà sinh vật học được giải Nobel năm 1973 là Konred Lorenz , chuyên nghiên cứu về sự tiến hóa của loài vật, đã cùng với nữ bác sĩ thú y là Marie Claun Bonsel, chuyên theo dõi đời sống của muôn thú. Qua nhiều năm thu nhặt, kết quả hai người đã tuyên bố :’ Dù con người có nghĩ thế nào chăng nửa, hoặc sự việc xảy ra do bản năng, thì chắc chắn muôn vật sẽ không còn tồn tại, nếu chúng không có tình mẫu tử .’ Do trên ta đã thấy, trong bất cứ loài thú nào, ở vào giai đoạn cực kỳ nguy hiểm , thì thú mẹ luôn lấy thân mình bảo vệ cho con cái, dù biết là mình sẽ chết. Tuy nhiên có sự khác biệt giữa con người và muông thú, đó là con vật mẹ sẽ không thấy có lỗi , khi bỏ rơi con cái hay giành lấy thức ăn để sinh tồn , mặc kệ con cái có bị chết đói cũng không màng tới. Cũng do đặc tính này mà các nhà nghiên cứu đã kết luận, thú vật chỉ có bản năng tình mẫu tử, chứ không hề có tình yêu tình mẫu tử như con người. Nhưng dù thế nào chăng nũa , ta cũng phải khâm phục chúng, trong khi đối xử với con cái , hết sức dịu dàng, trìu mến , giữa một thế giới vạn vật luôn thù nghịch, đầy hiểm họa, phải giết tróc lẫn nhau để sinh tồn.

 Ðối với các loài thú hoang dã, khi thú con dứt sửa, thú con bị đuổi đi để tự sinh tồn. Ðây cũng là tập quán , lẽ sinh tồn của rừng xanh. Với loài khỉ đột, khỉ cái do mỗi lần sinh đẻ chỉ độc nhất một con, cho nên chăm sóc con mình rất chu đáo, can thận. Riêng khỉ đực thì dửng dưng vô trách nhiệm, vì loài khỉ theo chế độ đa thê. Loài báo bờm khi sinh con, báo con không có lông và mở mắt được trong 15 ngày, nên báo mẹ phải chăm sóc và bảo vệ con nhỏ , đồng thời bỏ đàn tìm một nơi vắng vẻ đê nuôi con, vì báo cha sẽ ăn thịt báo con khi đói. Nhưng vĩ đại nhất vẫn là tình yêu con cái, nơi loài chim cánh cụt , chúa tể của miền băng tuyết Nam Cực, một địa danh lạnh nhất hoàn cầu. Ðể chim con ra đời và sinh tồn, chim cha và chim mẹ phải thay phiên đứng giữa băng giá lạnh lẽo , suốt thời gian bốn tháng rưởi, dùng bản thân mình để ấp trứng . Riêng loài Vượt Châu Á, một loài thú được con người ca tụng nhất, vì tình mẫu tử thiêng liêng bất diệt, yêu thương con cái hết mực, nên lúc nào cũng sẵn sàng lấy thân mình , để che chở con cái khi hiểm nguy. Cũng do tình mẫu tử thiêng liên, nên các ác thú như cọp, sư tử, rắn hổ mang mẹ, sẽ trở nên hung dữ dị thường, để bảo vệ con khi chúng sinh nở. Ðặc biệt nhất nơi loài gấu, vì sợ gấu cha ăn thịt, nên gấu mẹ lúc bnào cũng cõng nhỏ trên lưng khi chúng mới ra đời. Do tình thiêng đó, nên tục ngữ mới có câu : ‘ Hùm dữ còn không nở ăn thịt con ‘.

 Tháng bảy tiết trời Hạ Uy Di như đã chuyển sang thu, sắc nắng gió biển và những cơn mưa phùn bất chợt se mát, đã gợi nhớ những kỷ niệm quê hương của một thời xưa xa nồng thắm. Ở đây, mỗi lần nhớ mẹ, đứa con xa nhà lãng du khổ hận, chỉ còn ước ao lặng lẽ, khóc cưới mê tỉnh và bước vội lên con thuyền viễn xứ mộng mơ, để nhắm mắt mừng vui tủi tủi như thấy con đang quỳ bên gối mẹ năm nào.

  Mưa ngâu muôn đời, năm nào cũng đầm đìa lặng lẽ. Chắc vì Chức Nữ-Ngưu Lang đã quá vui mừng , cho nên chỉ cắn răng âm thầm nuốt lệ ? hay vì tháng bảy ngày rằm xá tội vong nhân, ngày ma gặp người, nên ai cũng tủi buồn mà quên cười rộ ? chỉ riêng có con với mẹ, thì ngàn đời xa biệt, dù trong đêm mưa ngâu tháng bảy, đứa con viễn xứ đã chạy theo mưa, mà gào to :’ mẹ ơi, con của me đã về ‘ ./-


Xóm Cồn Hạ Uy Di
Tháng 8-2008 – MG