iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 06/08/2008 à 16:47
Par songnam

THÁNG BẢY MƯA NGÂU
CŨNG LÀ MÙA VU LAN BÁO HIẾU
–––––––––––––––––––––––––––––––––––––––
MƯỜNG GIANG

           Tháng bảy mùa thu còn chớm và bắt đầu những trận mưa ngâu, dù trời chỉ thoáng một chút heo mây nhè nhẹ. Ven đường những cánh phượng vỹ cuối cùng , đã mất đi màu hoa rực rỡ., tơi tả rơi rụng trên đôi bờ vai khô héo của đời. ‘ Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc ‘ màu trời và nước mưa, mênh mông như dãi Ngân Hà, chứa đầy những giọt nước mắt, từ các cuộc tình trên cõi tiên , mà truyền thuyết cho là của Ngưu Lang và Chức Nữ.            
    Cho đến bây giờ đã mấy triệu năm qua, đố ai biết cô gái ấy mặc áo màu gì ? còn chàng chăn trâu họ Ngưu, tuy mang tiếng bất hạnh , sinh ly tử biệt nhưng lại tràn đầy hạnh phúc vì có một người yêu ngàn đời chung thủy, khiến cho cả trần gian đều chung lòng ái mộ.             Mùa thu cũng là mùa trái cây chín rộ với ổi, sấu, xoài, chuối và cốm vồng .. bầy bán đầy trong những quán nước dọc đường, bên trong bà cụ nghiêng cánh liếp che mưa, đã thấy hồn run theo mưa ngâu, thứ mưa thập loại chúng sinh, thấp thoáng đầy bóng âm hồn, nhởn nhơ đợi chờ trần gian vong nhân xá tội.            
    Mưa ấy nước mắt ấy, ngoài những giọt mưa tình ái, còn là biển lệ trời thương của các trang hiếu tử, mà câu chuyện của Bồ Tát Mục Kiền Liên , xuống tận âm ty để tìm mẹ là Thanh Ðề đang chịu cực hình vì tội buôn Thần bán Phật, khi còn sanh tiền. Nhờ tình mẫu tử thiên thu bất diệt, đã cảm động tới trời, nên mẹ ngài đã thoát khỏi cảnh A Tỳ địa ngục trầm luân , muôn đời vạn kiếp. ‘ Mục Liên dù đã hóa thânVì thương từ mẫu, muôn phần họa tai.. ’ ’ .
     Thật vậy, ngoại trừ đất đá và kẻ vô tri, còn vạn vật từ con người , muông thú cho tới cỏ cây, đều do MẸ cưu mang và sanh thành. Cho nên nơi tâm tư của tất cả mọi người, trong tiềm thức siêu thế, mơ hồ hay hiện thực , hình ảnh Mẹ luôn vẫn trang đài, diễm tuyệt, đáng để ta tôn thờ và trìu mến, dù rằng ‘ công cha như núi Thái Sơn ‘ còn mẹ hiền, chỉ như ‘ chuối ba hương, xôi nếp một và đường mía lau ‘. Nên người đời ai cũng cần có mẹ, dù là trẻ thơ hay người trưởng thành. Những đứa trẻ mồ côi, cho dù có được người thân còn lại nưng chiều , nuôi dưỡng tử tế cho mấy, lớn lên cũng cảm thấy tâm hồn mòn héo, khô cằn. Bởi vậy, người đời đã viết :’ mồ côi cha ăn cơm với cá, mồ côi me lót lá mà nằm ‘.Riêng người lớn tuổi, khi mất mẹ, cảm thấy chơi vơi như mất điểm tựa, nên cũng cô đơn lạc lõng như trẻ mồ côi. Tóm lại mẹ là nguồn gốc của mọi tình cảm yêu thương trên đời, cho ta biết thế nào là ngọt bùi ấm lạnh và nguồn thương yêu cao cả của kiếp nhân sinh. Tình mẹ bao la đã biến nữ hầu tước De Sévigné, một phụ nữ tầm thường, trở thành một nhà văn nữ nổi tiếng của Pháp, cách đây 300 năm, qua những bức thư bất hủ viết cho mẹ.Tình mẫu tử bao la trùng hằng miên viễn, đã theo thời gian trở thành nguồn cảm hứng vô tận, như con thuyền bát nhã, đưa con người trần tục , đến gần các đấng từ mẫu, trong mọi tôn giáo lớn của hoàn cầu. Trong dòng lịch sử Hồng Lạc, chúng ta có Mẹ Âu Cơ , quốc mẫu của dân tộc Việt và được nối tiếp bởi một trái tim từ mẫu thời cận sử : Thái Hậu Từ Dũ, một trái tim nhân từ của các bà mẹ Việt Nam : ‘ Gió Ðộng Ðình mẹ ru con ngủtrăng Tiền Ðường ấp ủ năm canh.. bống bồng bông, bống bồng bôngvõng đào mẹ bế con rồng cháu tiên ..( ca dao ) Riêng trong tín ngưỡng bình dân , ta có Thánh Mẫu Liễu Hạnh ở miền bắc và Mẫu Thiên Y A Na, dù phát nguồn từ Chiêm quốc, nhưng từ thế kỷ XVI trở về sau, đã được người Việt phụng thờ , mà Hội Ðiện Hòn Chén hay lễ Viá Mẹ hằng năm vào rằm tháng bảy tại Thừa Thiên, là một minh chứng . Ngoài ra, còn có Ðức Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát của Phật Giáo và Ðức Me Ðồng Trinh Maria trong Ky Tô Giáo.. Hằng năm, tại các nước Âu Mỹ đều cử hành long trọng ngày ‘ Nhớ Ơn Mẹ (The Mother’s Day)’ . Ta.i các nước Ðông Nam Á theo Phật Giáo, vào ngày rằm tháng bảy âm lịch, đều cử hành long trọng Hội Vu Lan Bồn. Cả hai lễ hội trên, tuy hình thức có khác biệt nhưng vẫn chung nội dung với ý nghĩa ‘ VINH DANH CÔNG ƠN SINH THÀNH DƯỠNG DỤC CỦA TỪ MẪU ‘.Ðây là một ngày lễ lớn và cũng là dịp để con cái tu nhơn tích đức, làm việc từ thiện trả ơn , báo hiếu cho cha mẹ mình, dù còn sống hay đã qua đời.
1- Ý NGHĨA CỦA MẸ TRONG NGÀY LỄ VU LAN :            
     Lễ Vu Lan, Tết Trung Nguyên hay Ngày Rằm Tháng Bảy Xá Tội Vong Nhân.. đều là những nghi thức cúng bái của nhà Phật. Theo sử liệu cho biết, phong tục này đã có từ mấy ngàn năm về trước và đến nay, vẫn còn được tồn tại một cách tốt đẹp, trang trọng hầu hết tại các nước Ðông Phương theo tam giáo : Nho-Lão và Phật. Trong tâm cao siêu của ngày lễ này là để các tín đồ, vì trung tiên vong linh của tiền nhân, mà làm tròn đạo hiếu. Nghi thức Vu Lan Bồn theo nguyên ngữ của Phạn ngữ là ULAMBANA, có nghĩa là Cửu Ðàn Huyền, mang ý nghĩa cứu độ siêu vớt cho tất cả chúng sanh , vì tội lỗi tiền kiếp , nên phải bị hành hạ khổ nhục trầm luân, treo ngược đầu tại các tầng địa ngục nơi âm phủ.            
     Theo hầu hết giáo lý của các tôn giáo hoàn cầu như Phật, Ky Tô, Bà La Môn và Hồi giáo, thì nhân sinh lúc sống làm chuyện ác đức, lăng loàn, phản dân, hại nước, hại người, buôn trời bán thánh.. lúc chết, kẻ đó phải sa vào dịa ngục , để đền lại các quà báo mà chính mình đả gieo trồng . Theo nhà Phật, cõi âm có tất cả 12 tầng hỏa ngục nhưng kinh khiếp nhất vẫn là Ngục A Tỳ, theo nguyên nghĩa của Phạn Ngữ, chỉ nơi chốn giam người, không bao giờ gián đoạn sự hành hạ. Ai đã bước vào đây rồi, thì đời đời kiếp , viễn miên không bao giờ được đầu thai trở lại kiếp người. Ngoài ra từng phút giây phải chịu ngàn muôn hình phạt khổ đau, không bút mực nào tả được, như truyện Quan Âm Thị Kính đã viết : ‘ Lại xem một ngục A Tỳ  . Mấy tầng chông sắt , đen sì tối om ‘ Cũng trong học thuyết , ghi nơi Vu Lan Bồn kinh có kể chuyện Mục Kiền Liên, xuống điạ ngục cứu me. Theo Phật sử, Mục Kiền Liên Bồ Tát là đệ tử của Phật Tổ Như Lai, tuy đã đắc thành chánh quả nhưng ngài vốn là một hiếu tử, nên lòng vẫn xót xa đấu nhói, vì mẹ ruột là Thanh Ðề, hiện đang bị quỷ sứ giam giữ hành tội tại ngục A Tỳ. Do trên, ngài đã khẩn cầu Ðức Thế Tôn , cứu vớt mẹ mình khỏi vòng nghiệp chướng. Phật Tổ ưng chịu nhưng bắt Mục Liên khi xuống âm phủ cứu me, đồng thời cũng phải giải thoát luôn các vong linh khác, đang bị giam giữa hành tội nơi địa ngục, nhân ngày cuối cùng kết thúc , kỳ an cư mùa hạ, nhằm ngày rằm tháng bảy âm lịch.             
      Do ý nghĩa trên, hằng năm đúng vào ngày này, các tín đồ Phật Giáo đã lập hội Vu Lan Bồn. Tai Trung Hoa, thời Nam Bắc Triều, chính vua Lương Vũ Ðế, là người đầu tiên khai Hội Vu Lan, kể từ khi Phật Giáo Ðại Thừa được truyền từ Ấn Ðộ vào đất Tàu. Vu Lan Bồn ngoài việc bầy tiệc chay cúng dường Tăng, Ni, còn cử hành thêm Thủy Lục Ðạo Tràng và Phóng Diêm Khẩu, để bố thí cho các oan hồn uổng tử , không thân nhân cúng quẩy thừa tự. Theo truyền thuyết, Mục Liên đã nhờ bình bát và gậy phép của Phật Quan Âm để vượt qua các tầng địa ngục. Nhưng trên hết là do lòng hiếu tử đã làm cảm động tới Phật Trời, nên Bồ Tát chẳng những cưu được mẹ già mà còn giải thoát được những oan hồn uổng tử đang bị đọa đày nơi địa ngục. . Nhân đó, Mục Liên xin mẹ thành tâm ăn năn sám hối, quyết lòng tu niệm để giải trừ nghiệp chướng tội lỗi đã trót gây ra. Nhờ vậy Thanh Ðề sau này cũng đắc thành chánh quả. Ngoài ra trong ngày lễ Vu Lan, còn có tục cúng cháo và đốt vàng mã .
TỤC CÚNG CHÁO :            
     Trong ngày Tết Trung Nguyên nhằm Rằm Tháng Bảy, tại tư gia cũng như nơi đình chùa, ngoài cỗ bàn cúng Trời Phật, Thổ Công, Tổ Tiên.. còn có tục cúng cháo cho các cô hồn , tử sĩ đang vất vưởng nơi cõi ta bà, không ai thờ phụng cúng tế, thật là thê thiết tội nghiệp. Theo tập tục cổ truyền, mâm cỗ cúng cô hồn , được đặt trước cửa nhà, chùa, đình, cầu quan, chợ búa hay bãi tha ma.. Ðồ cúng thường được bày trong một nia lớn , gồm có cháo hoa nấu bằng gạo, thêm cơm vắt thành nắm, hoa quả, bánh kẹo, trầu cau và vàng mã. Tại các đình chùa, lễ cúng cháo được tổ chức qui mô hơn, có lập đàn tràng cầu siêu cho các vong linh, trước khi thí cháo. Tại đây, cháo được đựng trong các bồ đài lá mít , cắm dọc theo hai bên vệ đường dẫn vào lễ đài. Ngoài ra còn thêm một nồi cháo lớn , để trước sân chùa. Ở vùng quê Bắc Phần, khi cúng xong, đã có những người nghèo và bọn mục đồng chờ sẵn, xông vào giựt cháo. Tục này được gọi là Cướp Cháo, hiện vẫn còn thịnh hành tại các tỉnh Bắc Trung Phần và Bắc Việt. Cũng như tại miền quê Trung Hoa. 
   TỤC ÐỐT VÀNG MÃ :            
     Tục này từ Trung Hoa truyền vào Việt Nam thời Bắc thuộc. Bên Tàu, thời xưa, trong ngày Lễ Vu Lan, người ta dùng bạch ngọc làm lễ vật, cúng đốt cho người chết. Về sau, thấy bạch ngọc quý hếm vá mắc mõ, người ta lại dùng tiền thật để thay thế. Số tiền này cũng được đốt bỏ sau khi đã cúng cho người chết. Trước sự phí phạm vô ích tai hại trên, vua Ðường Minh Hoàng , ban lệnh dùng tiền giấy thay thế tiền thật, để cúng cho người cõi âm. Về sau, vào thời Ngũ Ðại, trong ngày Lễ Vu Lan, ngoài việc đốt tiền giấy, còn thêm tục đốt vàng mã cho người đã khuất, gồm quần áo, đồ dùng, kể cả xe ngựa và nhà cửa. Lại còn có tục làm một chiếc giường ba chân bằng tre, để đựng các đồ cúng lễ. Tất cả đều được đốt bỏ , sau ngày lễ Vu Lan. Ngày nay tất cả các nước theo Phật giáo, hầu như đã bãi bỏ tục đốt vàng mả, hoặc chỉ đốt tượng trưng mà thôi, vì quá tốn kém.
2-TÌNH MẪU TỬ :            
     Ngày nay từ Âu sang Á và gần như ở đâu, cũng có những tượng đài , thơ văn, bài hát, tuồng kịch .. để ca tụng công đức biển trời của người mẹ, mênh mông tám hướng như biển Thái Bình. Bởi Mẹ là nguồn ngọn của mọi tình thương trên cõi đời này . Mẹ cũng là một hình ảnh tuyệt diệu , diễm hằng, muôn trùng ngời sáng, không bao giờ có thể thay thế được. Ôi sung sướng thay cho những ai còn Mẹ và cũng tủi xót cho những người mất mẹ nửa đời, mỗi khi tưởng nhớ, chỉ còn lặng lẽ ước ao ngóng về xóm nhỏ, nơi nhũng bờ bụi khóm tre, ngàn năm lau lách sạt xào. Con đã bước qua hết hai phần đời, để được thắm thía rằng , chỉ có một nguồn suối tình thương mang tên Mẹ, là vĩnh cửu không bao giờ khô chảy. Thực là cảm động biết bao, khi nhớ lại ‘ Tôi đi học ‘ của Thanh Tịnh ‘ Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi, dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp.. ’ ’ hay nổi nhớ mẹ của Lưu trọng Lư
‘ Tôi nhớ me tôi thuở thiếu thời,
lúc người còn sống tôi lên mười,
mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước dậu phơi.. ’ ’

hay giai thoại của Hồng Hà Nữ Sĩ Ðoàn Thị Ðiểm, trước sự hỗn láo của tên sứ Tàu, đã lấy Me Việt Nam , làm đề tài , khi bà ứng khẩu một câu đối trả đũa giặc :  ‘ Nam canh nhất thốn thổ, bất tri kỷ nhân canh ( một tấc đất ở nước Nam, không biết bao nhiêu người cầy ) ‘ Bắc quốc đại trượng phu, giai do thử đồ xuất  ( những người anh hùng bên Tàu, cũng từ chỗ đó mà ra)            
     Câu đối vừa thanh lại vừa tục, hàm ý rằng dù là ai chăng nửa, thì cũng do Mẹ sinh thành, không có người, thì chẳng bao giờ có con. Chẵng vậy mà nhà văn Pháp Edmon de Amacid, đã viết trong ‘Tâm Hồn Cao Thượng’, Hà mai Anh dịch rằng :’ Người Mẹ sẵn lòng , đem một năm hạnh phúc của mình, để đổi một giờ đau đớn cho con. Người Mẹ cũng sẵn sàng hy sinh cả tính mệnh , để cứu sống con mình. Con ơi, suốt đời con , sẽ có những ngày buồn rầu đau thương, và cũng là chuỗi ngày sầu thảm nhất : Ðó là ngày con mất mẹ ‘.Giờ mới hiểu tại sao, có những đứa con, do hoàn cảnh mà phải tha phương , biệt xứ, lưu lạc quê người, lại là những kẻ khao khat tình mẫu tử, nhung nhớ kỷ niệm, dù rằng đó chỉ là những hình ảnh đơn sơ mộc mạc nơi chốn quê nghèo : ‘ Chiều chiều ra đứng ngõ sau ,  trông về quê mẹ, ruột đau chín chiều  .          Mẹ ơi đừng đánh con đau  .Ðể con bắt ốc hái rau mẹ nhờ . Ghe bầu trở lại về đông  . Con gái theo chồng, bỏ mẹ ai nuôi ?           
     Ðó là những câu ca dao hay nhất từ trước đến nay, đọc từ đầu đến cuối không tìm thấy một chữ nào thần bí hay cầu kỳ nhưng trong ý nghĩa và mùi vị, thì đượm thắm nồng nàn , khiến cho người ta phải đau khi nhớ và không cầm nổi nước mắt thương nhớ khi thực sự đối mặt với chiều buồn. Cũng cùng trong cái hình ảnh trên, người buồn hồn lại thêm buồn, khi nhà ai bên ngõ, bỗng dưng vô tình có tiếng gọi con, trong khi lưng trời, chiều tàn, đàn chim về tổ, ríu rít gọi nhau, làm cho nổi nhớ quay quắt không ngừng, khiến cho đứa con lạc bầy, bừng bừng nhớ mẹ, rưng rưng nhớ lúc nói láo tránh đòn, khi về nhà trễ vì ham chơi với bạn sau khi tan trường.             Rồi thì lưu lạc mười phương, cơ hàn đói lạnh, gian truân tù ngục, hận hờn thương tủi, chỉ một mình con gánh chịu, chính là lúc nước mắt lưng tròng , bang quơ tưởng tiếc, cái thời ngồi chờ mẹ về , để có những món quà của buổi chợ quê, mà mẹ luôn dành sẵn : ‘ cơm người khổ lắm mẹ ơi ! Không như cơm mẹ, chỉ ngồi xuống ăn ‘.

3 - NHNG GƯƠNG HIẾU TỬ XƯA NAY ÐƯỢC ÐỜI XƯNG TỤNG :            

    Mẹ là nguồn ngọn của mọi tình thương trên cõi đời, nên rất phù hợp với chân lý của mọi tín ngưỡng, đều lấy nhân hiếu làm căn bản xử thế và hành đạo. Bởi thế con người, trong lúc gặp hoạn nạn đau khổ, thì thường than thầm hay gào to :’ Mẹ ơi con khổ quá’ , đồng thời với lời cầu khẩn các đấng thần linh giúp đỡ. Do trên , từ trước tới nay, tự đông sang tay, đã có mẹ hiền thì cũng không thiếu gì những gương hiếu tử, đáng làm gương cho hậu thế soi chung muôn đời. Những câu chuyện kể sau dây, chỉ là những chiếc lá lẻ loi trong rừng thơ, nhạc, truyện, ký.. mà nhân thế kim cổ đã sáng tạo, để vinh danh những trang hiếu tử ngời sáng muôn đời . 
GƯƠNG HIẾU TỬ :           
Theo Ðại Nam Nhất Thống Chí, có viết về Nguyễn Văn Liễu, người Phan Thiết, thuộc phủ Bình Thuận. Năm lên 8 tuổi, mồ côi cha, ông thờ mẹ rất có hiếu. Khi mẹ chết, làm lều bên mộ me tới ba năm, người đương thời ai cũng xưng tụng. Năm Minh Mạng thứ 8, vua nghe tiếng, biểu dương là trang hiếu tử. 
MẸ TÔI CHẾT LÀ HẾT :  Joseph Sadese sinh năm 1935 tại Toulouse (Pháp). Năm 1956 cha bị thất nghiệp, ông phải tình nguyện đăng lính, để có tiền giúp đở gia đình. Sau đó lại chuyển sang binh đoàn lính đánh thuê Lê Dương, để lấy trước tiền tử tuất, gởi về nhà lo thuốc thang cho mẹ bị bệnh nặng, cũng như giúp đỡ các em kiếm sống.Tại Algerie, trong một trận kịch chiến, ông bị thương nặng phải cưa một chân nhưng vẫn xin ở lại trong quân ngủ, để có đủ tiền lo cho mẹ già, em dại. Nhưng rồi năm sau, nhận được điện tín, báo tin mẹ già đã qua đời, , bèn tức tốc trở lại quê, thì người nhà đã chôn mẹ. Ông vội chạy ra nghĩa trang, ôm mồ mẹ than khóc thảm thiết và nói :’ mẹ ơi, con đi lính là để lo cho mẹ, nay mẹ không còn, thế là hết ‘. 
VÌ MẸ TẬN TRUNG BÁO QUỐC :            
    Nhạc Phi (1103-1142) là một danh tướng, đồng thời cũng là một vị anh hùng của Trung Hoa. Ông sống vào thời Nam Tống, tự là Bằng Cử, người Huyện Thang Âm, tỉnh Hà Nam. Nhà nghèo nhưng học hành chăm chỉ , lại được từ mẫu giáo dục từ thuở nhỏ , nên tài đức vẹn toàn. Trước khi trở thành đại tướng nắm giữ binh quyền cả nước, mẹ ông đã khắc vào vai con bốn chữ : ‘ Tận Trung Báo Quốc ‘ . Do trên suốt đời Nhạc Phi chỉ biết vì dân vì nước và cuối cùng đã bị tên Hán gian Tần Cối, tư thông với giặc Kim, hãm hại, vu cáo, chết trong ngục, lúc mới 39 tuổi, dù biết nhưng vẫn cam chịu. Người Trung Hoa luôn lấy Nhạc Phi làm gương , đời đời kính nhớ ng7ời con chí hiếu, cũng là một người anh hùng dân tộc, một bậc sĩ phu dũng liệt trung thần. 
CHỈ CẦN MẸ SỐNG THÊM VÀI TUỔI, LÀ CON ÐÃ MÃN NGUYỆN RỒI :           
   Thẩm Lục Hưng người Tân Trịnh, Duyên Châu, sống vào đời Vua Tống Huy Tôn (1174-1189), Trung Quốc. Ông mồ côi cha từ thuở nhỏ nhưng được mẹ hết lòng nuôi nấng và dạy dỗ nên người, cho ông ăn học thành tài. Năm 25 tuổi, Thẩm Hưng thi đổ, được bổ Tri Huyện . Trong vùng có một hào phú, đem tặng ông 30 lượng vàng, để xin khẩn hoang vùng đất còn trống ven huyện . Người này còn thuyết phục ông, nên bắt chước cac quan tiền nhiệm, phải biết tham nhũng, hối lộ, để trở thành giàu có, sống sung sướng nhưng bị ông từ chối và nghiêm phạt.  Mười năm sau, thân mẫu ông tuổi già nên bị bệnh nặng . Lúc đó có một hào phú mang đến tặng ông một túi nhân sâm cực quý, để xin quan huyện giúp cho con trai mình thi đổ trong kỳ thi sắp tới. Thẩm Hưng vui vẻ nhận lời và nói :’ Mẹ tôi đang lúc đau nặng, nhờ túi sâm này , hy vọng sống thêm được vài năm nửa.’ Thế là từ đó cho đến ngày thi, thay vì gửi gấm , quan Huyện thu xếp thời giờ riêng, đích thân dạy kèm cậu con trai ông phú hộ. Nhờ đó, em được thi đổ, còn mẹ ông uống nhân sam quý, nên sống thêm được vài năm nửa, mới qua đời. Ðây là tấm gương cao quý, mà người Trung Hoa xưa nay thường lấy đó để dạy dỗ con cái mình.
 NGÔ MẠNH TÔNG NẰM VÁN KHÓC MĂNG :           
    Tác phẩm Nhị Thập Tứ Hiếu của Tàu, được Lý văn Phức diễn nôm, thuật lại gương hiếu tử của 24 người con Trung Quốc, đời đời được mọi người lấy đó làm gương , trau dồi đức hạnh. Trong các câu chuyện trên, theo mọi người, chuyện Ngô Mạnh Tông, nằm ván khóc măng là cảm động nhất. Ông mồ côi từ thuở nhỏ nhưng ở với mẹ rất có hiếu. Năm nọ mẹ bệnh nặng lại thèm ăn chén canh măng. Lúc đó trời vào đông, có mưa tuyết dầm dề, vạn vật kể cả con người đều như muốn chết cóng dưới cái lạnh kinh hồn của đất trời., thì tìm đâu để mẹ có măng ăn trong lúc đó. Có lẽ tấm lòng hiếu tử đã cảm động tới Trời Phật, , nên trong cảnh mưa tuyết dầm dề, bổng mọc lên một mụn măng nõn nường ngon tuyệt. Mẹ già nhờ ăn được chén canh măng nên khỏi bệnh :‘ Giữa bình địa, phút giây bổng nứt mấy rò măng, ma(.t đất nõn xanh .  Ðem về nấu được bửa canh .  Ăn rồi bệnh mẹ, lại lành như xưa           
Cho hay hiếu động cao dày  Tình sâu nên khóc, cỏ cây cũng tình .. ’ ’

MUA VU LAN 2
Click
Publié le 04/08/2008 à 12:34
Par songnam


Đến lượt Obama, ứng viên tổng thống
Hoa Kỳ, ủng hộ Tây Tạng.


July 31, 2008 05:10pm

Washington DC 

 Ứng viên tổng thống Hoa Kỳ đầy triển vọng Barack Obama đã gửi một bức thư đến cho Đức Đạt Lai Lạt Ma để ủng hộ Ngài trong việc tranh đấu cho nhân quyền của dân tộc Tây Tạng, một phát ngôn viên của nhà lãnh đạo tâm linh Phật Giáo cho biết như trên.

"Tôi muốn nhân cơ hội này một lần nữa bày tỏ  lòng tôn kính sâu xa nhất và sự ủng hộ của tôi đối với Ngài, với nhiệm vụ và dân tộc của Ngài trong thời điểm khủng hỏang  này."Obama đã trình bày trong bức thư như trên và đã được văn phòng của Đức Đạt Lai Lạt Ma xác nhận hôm 30 tháng 07.

Obama, ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ, đối thủ của John Mc Cain, nhân vật từng hội kiến với Đức Đạt Lai Lạt Ma để bàn  thảo về vấn đề Tây Tạng hồi tuần trước ở Aspen, Colorado, nơi nhà lãnh đạo tâm linh Tây Tạng diễn thuyết trong một hội nghị chuyên đề về văn hóa.

Obama, người đang quay cuồng với những chuyến du hành nước ngòai để hội kiến với các nhà lãnh đạo thế giới, bày tỏ sự đáng tiếc trong bức thư rằng "thời khóa biểu những chuyến du hành trọng yếu đã làm cản trở chúng ta hội kiến" trong thời gian Đức Đạt Lai Lạt Ma viếng  thăm Hoa Kỳ.

Nhưng  ông ta nói rằng ông hy vọng bức thư và sự gặp gỡ của Thượng nghị sĩ John Mc Cain với Đức Đạt Lai Lạt Ma xác minh rằng sự chú  ý và ủng hộ của Hoa Kỳ đến dân tộc Tây Tạng đã lan tràn và vượt qua những làn ranh tranh đua chính trị của chúng tôi"

Thư ký văn phòng Đức Đạt Lai Lạt Ma, Chhime R Chhoekyapa, đã xác nhận Đức Đạt Lai Lạt Ma nhận được bức thư của Obama hôm 24 tháng 07 nhưng  từ chối không có lời phê bình nào

Obama trong bức thư của ông đã ca ngợi chiến lược bất bạo động của Đức Đạt Lai lạt Ma và sự đóng góp của Ngài về việc mang đến sự cảm thông giữa những  người có bối cảnh khác nhau..

Sau khi TNS John Mc Cain hội kiến  với Đức Đạt Lai Lạt Ma hôm thứ Sáu tuần trước, Trung cộng đã cảnh báo ông hãy chấm dứt "ủng hộ và bao che" cho nhà lãnh đạo tâm linh, nói rằng hội kiến Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ làm tổn thương quan hệ Mỹ - Hán.

Ông John Mc Cain đã chỉ trích Trung cộng trên hồ sơ nhân quyền tại Tây Tạng, sự kiện mà cả thế giới đã  phải lưu tâm tới hồi tháng Ba, trong đợt đàn áp những người biểu tình chống lại ách thống trị của Trung cộng, bắt đầu tại thủ đô Tây Tạng, Lhasa, và sau đó tràn  lan khắp các vùng khác ở Trung quốc, nơi có đông dân cư Tây Tạng.

Publié le 03/08/2008 à 22:04
Par songnam

  Cờ bay ! Cờ bay trên "thành phố Yukon" !

("Thành phố Yukon" tức thành phố Whitehorse, thủ thủ Yukon, Canada)
Hải Triều, Nhóm Nhà Văn Quân Đội 


     Nếu so với Sydney trong ngày Đại Hội Thanh Niên Thế Giới tháng 7/08 vừa qua ở Sydney, Úc Đại Lợi, thì trận chiến Cờ Vàng và Cờ Đỏ tại Yukon, cực Bắc Canada hôm nay 2/8/08, nó nặng nề, gây cấn, khó khăn và phức tạp hơn nhiều. 



    Là một thành phố thủ phủ của Yukon, cực Tây Bắc Canada giáp ranh Alaska, Whitehorse có dân số tổng cộng khoảng 23 ngàn, trong số đó người Việt nam tỵ nạn cộng sản định cư khoảng vài chục gia đình với tổng số dân chừng khoảng 100, trong số đó có cả vài chục đồng bào tỵ nạn cộng sản từ miền bắc Việt Nam, không kể càn cán bộ cộng sản từ Hà Nội sang Yukon sống vì kết hôn với người Canada.
Những người tỵ nạn từ miền Nam hầu hết quen biết nhau thân tình như người trong gia đình, sống an phận, hiền lành..., trong số này có gia đình anh Nguyễn Gia Hưng, một cựu sĩ quan Chiến Tranh Chính Trị QLVNCH, mà ngày nay anh em đặt cho cái tên dễ thương là ông xã trưởng VN ở Whitehorse. Trong những ngày vừa qua, cộng đồng nhỏ bé Việt Nam ở đây bỗng như lên cơn sốt khi hay tin chính xác là cờ đỏ sao vàng của VC sẽ chính thức xuất hiện trong "Lễ Hội Whitehorse Heritage Festivaland Grand March" lần đầu tiên được tổ chức tại thành phố này. Qua sự vận động, sắp xếp và làm việc giữa vài người Việt cộng sản/thân cộng từ miền Bắc hiện sống ở Whitehorse làm việc hay có quan hệ với Ban Tổ Chức Lễ Hội  và sứ quán VC tại Ottawa, Canada trong một thời gian khá lâu, họ đã chuẩn bị âm thầm là chương trình Lễ Hội chính thức sẽ có lá cờ đỏ sao vàng đại diện cho cộng đồng tỵ nạn VN, một sự sắp xếp áp đặt phi lý nhằm mục tiêu tuyên truyền trên thành phố tuyệt đẹp nhưng heo hút này. Cộng sản hy vọng thành đạt âm mưu này tại Yukon. Trước nguy cơ bị một thiểu số cộng sản cô lập và nhuộm đỏ, một số đồng bào và anh Nguyễn Gia Hưng đã vùng lên phản ứng để bảo vệ chính danh tỵ nạn cộng sản của mình: Chiến dịch cờ vàng được tung ra với lời báo động và kêu gọi khắp nơi trên thế giới và Canada tăng viện lên Yukon cho một cuộc chiến quyết liệt phải thắng, không thể bại... Không kể những bài viết, email, báo động qua lại căng thẳng trên các hệ thống truyền thông toàn cầu gửi các cơ quan Canada và BTC Lễ Hội, quân tăng viện các nơi trên lãnh thổ Canada đã đổ về Whitehorse: Từ Toronto đến gồm Tấn (Chủ tịch Hội CQN Ontario) và Phát (Hội Ái Hữu Võ Khoa Thủ Đức Toronto); từ Calgary đến gồm cụ Phú 84 tuổi, BS Trương Hữu Độ, chị Cẩm Vân..., đến từ Edmonton có anh Út ( Đại diện Liên Hội Người Việt Canada) anh Bường (Liên Hội Cựu Quân Nhân Canada) và đến từ BC. Canada có anh Phan Siêu ( chủ tịch Cộng Đồng Người Việt vùng Greater Vancouver, Hải Triều ( Nhóm Nhà Văn Quân Đội và Tổng Hội Thủ Đức Hải Ngoại) . Ngoài ra còn một số khoảng  anh em khác mà tôi không nhớ hết tên. Họ đã đến Whitehorse từ những nơi xa hàng mấy ngàn cây số, gần nhất là Vancouver cũng  chiếm một đoạn đường khoảng 2500 Km. Vé máy bay họ chi ra bằng tiền vé máy bay qua Úc châu, xấp xỉ 1700đô la !!! Nhưng họ đã có mặt tại Yukon. Với sự tăng cường từ Đông sang Tây Canada, một ban tham mưu hổn hợp được thành hình trong vòng 24 giờ với các hoạt động liên quan tới các cơ quan báo chí và truyền thông. Phát Toronto lên trước anh em một ngày, đã làm việc với đài radio CBC Yukon, Hải Triều lên sau một ngày đã được CBC phỏng vấn hôm thứ Sáu 1/8 với các câu phỏng vấn liên quan tới người Việt tỵ nạn và lá cờ. Cả Phát và tôi đều khẳng định rằng người Việt tỵ nạn trên thế giới, Canada nói chung và Yukon nói riêng đều giữ bản sắc tỵ nạn chính trị của mình, đều giữ lá cờ truyền thống mầu vàng 3 sọc đỏ, không chấp nhận cờ đỏ sao vàng của cộng sản. Trả lời câu hỏi chót quan trọng nhất trong cuộc phỏng vấn rằng họ - CBC biết là BTC Lễ Hội đã quyết định dùng cờ đỏ sao vàng trong ngày diễn hành Lễ Hội (người của Hà Nội có chân trong BTC), vậy thì anh và cộng đồng Việt Nam ở Whitehorse phản ứng ra sao trong ngày Thứ Bẩy, tức ngày diễn hành chính thức. Hải Triều đã trả lời minh bạch: Không tham dự cuộc diễn hành nếu có cờ đỏ sao vàng, và chúng tôi sẽ biến cuộc diễn hành của chúng tôi thành một cuộc biểu tình protest. Cuộc phỏng vấn  sáng Thứ Sáu này được phát thanh trực tuyến vào lúc 7.45 sáng, 24 tiếng đồng hồ trước ngày diễn hành. Và ngay sau đó, cùng ngày, chúng tôi đã liên lạc sở cảnh sát Whitehorse thông báo về cuộc phản đối / biểu tình của cộng đồng Việt Nam.  Biểu tình phản đối ở Whitehorse là điều hiếm xẩy ra, và tình hình căng thẳng này đã luân chuyển đến BTC Lễ Hội, cảnh sát, các cơ quan truyền thông và cả các vị đại biểu dân cử... Trưa Thứ Bẩy 2/8/08, đoàn diễn hành của Cộng Đồng Việt Nam ở Whitehorse với một rừng cờ vàng, áo dài truyền thống phụ nữ, đàn ông, trẻ em, cả các banners "Thank you Canada"... đã có mặt sớm tại địa điển diễn hành trước hơn bất cứ phái đoàn nào. Chúng tôi quan sát, theo dõi và không thấy dấu hiệu của nhóm có thể mang cờ đỏ, và mọi kế hoạch đối ứng với tình thế có cờ đỏ đã trong tình trạng sản sàng dập tắt nó.

Khi gần tới giờ phân phối cờ cho các phái đoàn các sắc dân diễn hành, tất cả các sắc dân khác đều có cờ và bản in tên quốc gia mình, riêng Việt Nam thì không có. Thì ra, trước sự có mặt hùng hậu của cộng đồng Việt Nam tỵ nạn với rừng cờ vàng, BTC lễ hội đã mang lá cờ đỏ sao vàng và tấm bản Viet Nam có in cờ đỏ sao vàng vô trong, có lẽ họ sợ phản ứng quyết liệt của phái đoàn cờ vàng. Ban tham mưu cờ vàng đã phát giác ra điều này, và cuối cùng BTC Lễ Hội đã phải đồng ý dùng cờ vàng ba sọc của chính phái đoàn Cộng Đồng Việt Nam làm cờ dẫn đầu quốc gia, dùng bản Việt Nam mà cờ đỏ sao vàng bị xóa mất bằng một vuông giấy trắng và thay thế bằng hình cờ vàng ba sọc đỏ dán đè lên cờ đỏ sao vàng.




Sau cùng thì chương trình diễn hành bắt đầu, xếp hàng theo vần, Việt Nam đi chót, thế nhưng, trước mắt đoàn người đứng hai bên đường xem Lễ Hội truyền thống, phái đoàn Cộng Đồng Việt Nam cờ vàng rực rỡ và nhiều nhất với các cụ Phú 84 tuổi, các trung niên và các em mắc áo dài truyền thống, khăn đóng, chéo cờ vàng vắt chéo từ vai... và banner "Thank you Canada" tiến bước... đã nhận được những tràng pháo tay nồng nhiệt nhất. Người Canada xem Lễ Hội rõ ràng là dành cho phái đoàn Việt Nam ở vị trí hàng đầu trong ngày diễn hành Lễ Hội truyền thống.
 

Cũng xin được nói thêm là nhiều người Canada và du khách ngoại quốc từ Âu châu có mặt ở Whitehorse đã xin các cờ nhỏ cầm tay cùng flyer giải thích về lá cờ vàng. Họ có mặt trong rừng người, và đã làm cho hình ảnh lá cờ vàng chỗ nào cũng có mặt. Lá cờ vàng rực rỡ sau giờ diễn hành đã đứng hàng ngang chung với hàng cờ các quốc gia trên thế giới, được BTC lưu giữ cho cuộc cuộc diễn hành chính thức năm sau. 


Sau đây là vài điểm vô cùng quan trọng cần ghi nhận về cuộc đấu trí căng thẳng, gay go giữa hai phe cờ vàng và cờ đỏ:

1. Người của Hà Nội là thành phần có mặt trong Ban Tổ chức Lễ Hội, và họ đã ảnh hưởng, sắp xếp cho lá cờ đỏ sao vàng sẽ là lá cờ chính thức được diễn hành trong ngày Lễ Hội. Mãi đến phút chót của giờ sắp diễn hành, cờ đỏ đã có mặt trong đống cờ của BTC đại diện cho Việt Nam cùng với bản Viet Nam có hình cờ đỏ bên cạnh.
Sự xuất hiện đông, thứ tự và rực rỡ cờ vàng của cộng đồng tỵ nạn cùng với quyết tâm hạ cờ đỏ, biểu tình... đã làm kế hoạch của BTC và sứ quán VC & những phần tử VC phải lùi bước. Nếu ngày hôm nay không có sự xuất hiện "bề thế, rực rỡ, hùng tráng" của rừng cờ vàng và những y phục truyền thống tuyệt đẹp của đồng bào, cờ đỏ sẽ tung bay dưới trời nắng ấm Yukon, và TV và các cơ quan truyền thông của Hà Nội sẽ được một cơ hội bằng vàng để tuyên truyền, gỡ gạc cho những thất bại bẽ bàng ở Sydney trong Đại Hội Thanh Niên Thế Giới tháng 7/08.

2. Cộng đồng nhỏ bé ở Yukon quả có những áp lực vô hình làm cho bà con lo sợ, đồng thời người dại diện cộng đồng ở Whitehorse là anh Nguyễn Gia Hưng chỉ được BTC Lễ Hội báo những chi tiết liên quan tới Lễ Hội trong thời gian quá ngắn, không đủ trở tay để may sắm các bộ áo dài truyền thống. Họ đã vô cùng ngạc nhiên là Cộng Đồng VN ở Whitehorse dã có một ngày diễn hành Lễ Hội truyền thống đầy đủ những quốc phục cổ truyền rực rỡ dưới mầu cờ vàng ... trong thời gian ngắn nhất tưởng chừng không thể nào có mặt được trong ngày Lễ Hội truyền thống.

3. Suốt trong giai đoạn tiến hành chương trình lễ Hội, BTC quyết định dùng cờ đỏ sao vàng bất chấp sự phản đối của cộng đồng Việt Nam với sự giải thích rằng cờ đỏ là cờ đại diện Việt Nam. Cho tới khi xẩy ra chuyện một người Việt Nam tên Đinh Kim Nguyệt trình diễn chương tình gọi là truyền thống nghệ thuật dùng trà Việt Nam trong bộ áo Kimono của Nhật... thì công chuyện vỡ ra trong Cộng Đồng rằng bà Nguyệt đã lạm dụng sai áo truyền thống, nhận là đại diện cộng đồng... rồi dần dà có giải pháp gọi là dung hòa đề nghị cho dùng cả hai lá cờ... đỏ và vàng.
Đây là một đề nghị nguy hiểm, vì không ai muốn thấy lá cờ đỏ xuất hiện như trường hợp trước đây ở đại học Fullerton, Cali. Nhìn chung lại, chúng ta đã không chấp nhận lá cờ đỏ, chúng ta không chấp nhận hai lá cờ đỏ, cờ vàng cùng chung có mặt trong lễ hội, chúng ta cũng không chấp nhận rút lui để tạo cơ hội cho lá cờ đỏ xuất hiện vào giờ chót như BTC đã sẳn sàng... Chúng ta đã chiến đấu, đã phản ứng quyết liệt, đúng cách và hợp lý để đẩy cả chánh quyền Yukon, BTC Lễ Hội và sứ quán CSVN vào thế phải chấp nhận "lui quân" nhường đất cho lá cờ vàng. Đây là trận chiến căng cứng, đấu trí, đấu chính danh, chính nghĩa phức tạp... và một lần nữa, nhờ "hồn thiêng sông núi", cờ vàng đã tung bay rực rỡ trên nền trời Yukon mà vài giờ trước đó, cờ đỏ đã có mặt trong tư thế sẳn sàng diễn hành. Thế cờ bị lật ngược, ngoạn mục, tuyệt vời mà nhiều anh em ở Whitehorse tưởng mình như còn mơ ngủ và khi thức giấc, mộng đẹp vẫn là cái gì hiện thực trước mắt.

Hải Triều
Nhóm Nhà văn Quân Đội từ Yukon, Canada
2AM sáng ngày 3/8/2008

Publié le 03/08/2008 à 18:44
Par songnam


 


Publié le 02/08/2008 à 20:37
Par songnam





Thành Phố Tình Yêu


Nhạc:
Nguyễn Ngọc Điệp Thực Hiên: Ngọc Toàn Ca Sĩ: Hải Phước