iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 22/04/2008
Par songnam


MỘT ĐỜI XÓT XA
Đinh Lâm Thanh
Paris


VIET-NAM ĐỔI MỚI & HOÀ GIẢI HOÀ HỢP


VIỆT NAM ĐỔI MỚI

       
      Nhiều người đi du lịch về thường nói rằng Việt Nam lúc nầy hoàn toàn đổi mới, đôi lúc còn hết lời ca tụng thành quả của nhà cầm quyền Cộng sản đã thực hiện trong những năm vừa qua. Nghe một cách khách quan thì có phần đúng nhưng thiết nghĩ chúng ta cần phải nhìn một vài khía cạnh khác của những gì gọi là đổi mới do tập đoàn Cộng sản đã thực hiện để có một kết luận vui hay buồn ?

        Chúng ta không thể căn cứ vào hạ tầng cơ sở đã xây cất trong các thành phố lớn cũng như xem những cuốn
phim vidéo thương mãi, trong đó giới thiệu nào là khách sạn cao từng, khu nhà ở sang trọng, 1001 kiểu ăn chơi, những nơi du dịch vừa khai trương đến những món ăn quyến rũ đặc sản ba miền để mời gọi Việt kiều về thăm quê hương, rồi kết luận một cách vội vàng và hời hợt rằng nhờ chế độ Cộng sản, Việt Nam ngày nay đã trở thành thiên đường hạ giới.

        Chúng tôi đã tiếp xúc khá nhiều khách du lịch về từ Việt Nam, trong đó đa số là Việt kiều và một ít người ngoại quốc. Khi được hỏi về nếp sống hiện tại ở quê nhà, câu trả lời của những người nước ngoài đều giống nhau : Họ không trở lại lần thứ hai và giải thích rằng, mục đích đến Việt Nam du lịch với dụng ý tìm lại những dấu tích kỷ niệm những nơi mà con, chồng, cha, ông họ đã chiến đấu, tù tội hoặc bỏ mình trong các cuộc chiến vừa qua. Họ đến đây một lần như để chia sẻ những nỗi đau buồn tủi nhục của người đã góp mồ hôi xương máu bảo vệ tự do cho một đồng minh. Nhưng họ hoàn toàn thất vọng. Lý do rõ ràng nhất, nhà cầm quyền Việt Nam ở đây không có tình người và thiếu hẵn sự tôn trọng tối thiểu đối với khách du lịch, hơn nữa còn lợi dụng xương máu những người chết để làm tiền kẻ sống. Trên các chặng đường viếng thăm, cán bộ tuyên truyền chế độ thường nhân cơ hội để lồng vào những thành tích vẻ vang đấu tranh, chiến thắng thần thánh và đôi lúc huênh hoan khoe khoang tới độ thiếu liêm sỉ bằng cách dẫn khách du lịch, bà con thân nhân của nạn nhân thăm viếng các bảo tàng viện trưng bày những cái gọi là tội ác do con chồng cha ông họ đã gây ra ! Ngoài ra khách du lịch còn được dẫn đi xem các hố bom, bãi mìn còn sót lại trong thời kỳ chiến tranh cũng như các hậu quả do Mỹ và VNCH để lại với những lời thuyết minh còn sặc mùi máu căm thù. Tiếp đến du khách còn bị đưa đến các hang ổ, địa đạo do chúng dựng lên rồi khiêu hãnh và trắng trợn cho biết rằng nơi đây đã giết được hàng trăm hàng ngàn tên ‘giặc! Đứng trước những dấu tích ngày xưa, thân nhân của những người đã nằm xuống tại đây không được một lời an ủi chia buồn mà còn bị những con người không có trái tim, huênh hoan trên xương máu người chết để hưởng lợi, thì thử hỏi, có ai chịu bỏ tiền đến đây để nghe  xỉ vả người thân mình ! Trên địa cầu nầy không có nơi nào ngu si tàn nhẫn và vô nhân đạo hơn chế độ Cọng sản Hà Nội, dù là những bộ lạc trong các rừng rậm còn ăn lông ở lổ nhưng họ cũng còn biết xử sự một chút tình người khi đối diện với những kẻ đang đau khổ trong lúc họ đến thăm xứ mình.

        Theo thống kê, mỗi năm có hàng triệu người du lịch đến Việt Nam và tỷ lệ Việt kiều về thăm gia đình chiếm đại đa số, có thể đến chín mươi phần trăm. Nếu tính lượng Việt kiều về thăm thân nhân để nâng tổng số khách gọi là du lịch lên thật cao thì không đúng. Trường hợp không còn bà con tại Việt Nam, chắc chắn chẳng bao giờ thấy cảnh Việt kiều sắp hàng mua visa về thăm bà con trong các dịp hè hoặc Tết âm lịch. Việt kiều trở lại quê hương hàng năm không hẵn là đi du lịch mà mục đích kết chặt thân tình với gia đình bà con bạn bè và nhân cơ hội giúp đở một ít tài chánh cho họ hàng ruột thịt. Hơn một triệu người đã mang trực tiếp về một số ngoại tệ khổng lồ nhưng trước sau gì cũng chui vào túi nhà nước. Mặc dù sau đó tiền sẽ chạy ngược ra xứ ngoài, biết vậy, nhưng phải chấp nhận vì thân nhân trong nước cần phương tiện để sống. Bất cứ ai về thăm quê hương cũng là một điều tốt, chỉ đáng tiếc, một số đông sau những chuyến về Việt

Nam đều nức nở khen rằng, quê hương bây giờ đã đổi mới, vui lắm, khá lắm. Đôi lúc họ còn khuyên tất cả nên về thiên đường để tận hưởng những thú ăn chơi do Cộng sản kinh doanh. Đi đến đâu cũng thấy lầu đài, khách sạn, nhà hàng, quán ăn, vũ trường, tắm hơi, bia ôm, động đi…~ Chỉ cần lon bia là tự do ôm gái thả giàn, một tô phở dư sức để ngủ bất cứ với ai, vào quán vào tiệm là máy lạnh chạy suốt ngày, làm vua một đêm trong khách sạn chỉ bằng lương một buổi làm việc. Tấm tắt khen rồi kết luận, dưới chế độ Cọng sản bây giờ đã đổi mới rất nhiều chứ không còn quê mùa buồn tẻ như ngày trước ! Mới nghe qua tưởng chừng đúng với những gì đang xảy ra tại thủ đô, các thành phố cũng như quận lỵ, nhưng nghĩ lại thì thấy trái tim quặn đau và đôi lúc tưởng chừng như có một cái gì xuyên qua lồng ngực. Việt kiều trở lại du lịch trên quê hương mình để có dịp thăm viếng và giúp đở gia đình là việc cần khuyên khích, nhưng với lối nhìn một chiều, vô tình và hời hợt như một người nước ngoài thì đáng buồn thật.

        Du lịch đến một xứ nào, khách có thể thấy ngay trình độ văn minh giàu sang của dân địa phương qua các phượng tiện sinh sống cũng như những cơ sở hạ tầng phục vụ đời sống từ lớp người giàu có tại các thành phố đến tận giai cấp nghèo khó ở thôn quê. Nhưng đối với Việt Nam, nếu dựa vào các phương tiện căn bản hạ tầng để đánh giá sự giàu sang của trên tám chục triệu dân chúng thì đó là một điều lầm lẫm. Sự giàu sang tại đây chỉ dành cho giới thống trị của tập đoàn Cộng sản nắm quyền và một số người xu thời cấu kết với giới lãnh đạo để tận tình bóc lột dân nghèo. Không vơ đũa cả nắm, trong số người giàu có hiện tại cũng phải kể đến những người đã bỏ công sức làm ăn góp gió thành bão, những người có nguồn thu nhập lương thiện hay những thân nhân của một số Việt kiều, nhưng tính cho kỹ số người nầy chỉ là một lượng thật khiêm nhượng trong tổng số tỷ phú ‘đỏ đang tràn ngập từ hang cùng ngõ hẻm đến trung tâm thủ đô Hà Nội.

         Chúng tôi nghe có người khen rằng, Việt Nam ngày nay điện đã kéo đến tận các làng xã xa xôi, truyền thanh truyền hình về tới từng thôn xóm. Nhưng họ quên rằng các phương tiện nầy đã có từ trước năm 1975. Thật vậy, những phương tiện phục vụ quần chúng nông thôn dưới thời Việt Nam Cộng Hoà vừa đưa đến đâu thì Việt cộng phá hoại liền sau đó. Ra khỏi khu vực chung quanh thành phố quận lỵ vài ba cây số, các trạm biến điện bị đặt chất nổ, cột trụ thì cắt dây. Cầu cống đường sá vừa đắp trong ngày, tối đến chúng đặt mìn giật sập. Nếu so sánh những gì có được ngày hôm nay với hoàn cảnh Việt Nam sau thời kỳ chấm dứt chiến tranh 1975 thì thấy có nhiều thay đổi, hoặc không nói đâu xa, so với Việt Nam Cộng sản năm mười năm về trước với thực tại ngày hôm nay thì thật đúng. Nhưng phải nhớ điều nầy, không thể đem tình trạng đất nước giữa hai thời điểm, trước năm 1975 và ngày nay để so sánh với nhau. Một miền Nam trong chiến tranh loạn lạc, kẻ thù phá hoại quanh năm từ thành thị đến thôn quê, tất cả nguồn nhân lực vật tài lực quốc gia đều phải tập trung để chống nội thù thì không thể so sánh với một miền Nam ngày nay, sau hơn ba mươi năm chấm dứt chiến tranh hoà bình được vãn hồi. Tiền rừng bạc biển của miền Nam cọng thêm hàng trăm tỷ dollars từ ngoài đổ vào thì những gì đổi mới của Cộng sản ngày hôm nay chỉ là hạt cát nhỏ xíu trên sa mạc. Thử tính nhẩm xem, trên ba mươi năm hoà bình, nếu Cộng sản không tham nhũng, không vơ vét đưa về Bắc, không trả nợ Nga Tàu, không chuyển ra nước ngoài mà nhà nước chỉ cần xử dụng một phần nhỏ để kiến thiết đất nước phục vụ dân chúng thì quê hương Việt nam ngày nay đã trở nên giàu mạnh gấp bao nhiêu lần so với các quốc gia lân cận. Phi luật Tân, Thái lan, Mã Lai thường ước mơ có được mười lăm tỷ dollars để phát triển xứ họ thành một quốc gia tân tiến hiện đại nhưng không đào đâu ra, trong lúc Việt nam có sẵn trong tay gần một trăm tỷ do vay mượn quốc tế và Việt kiều gởi về từ 30 năm nay (dưới hình thức chui cũng như chính thức) trở thành mây khói. Trong khi đó hạ tầng cơ sở  xây dựng được tại Việt Nam đều do tiền viện trợ từ các quốc gia trong khối tự do!


Người giàu ở Việt Nam

        Không ai phủ nhận tại thủ đô cũng như các thành phố lớn trong thời gian sau nầy đã mọc lên hàng trăm, hàng ngàn biệt thự đắt giá, những cao ốc chục từng lầu, những khách sạn bốn năm sao, những quán ăn hàng ngàn chỗ ngồi, vũ trường đúng tiêu chuẩn quốc tế, những đại công ty với vốn hàng chục triệu dollars… nhưng chủ nhân là ai ? Xin thưa ngay, chính là các cán bộ đảng viên của đảng Cộng sản từ cấp làng xã cho đến những tên bí thư trung ương, chủ tịch trong bộ máy quyền hành nhà nước. Còn lại một số nhỏ thì nằm trong tay những tay kinh tài của đảng, các tên mua gian bán lận và cuối cùng, một số rất nhỏ, là của Việt kiều hay thân nhân của họ. Tóm lại giới giàu có tại Việt nam hiện nay không ai ngoài cán bộ đảng viên Cộng sản. Cứ tính trung bình, dù ở ngành nghề hay chức vụ nào, khi đã lọt vào đảng dù thuộc hạng chí mén, trong tay cũng có năm ba mẫu đất, một hai ngôi nhà là ít.

        Ngay từ lúc vừa kéo quân vào cai trị, bọn Cộng sản đã dùng súng đạn, quyền thế chia nhau xẽ thịt đất đai của miền Nam. Từ những lô đất vàng trong thành phố, các bất động sản của dân chúng vùng ngoại ô đến những đồng ruộng vườn tược tại thôn quê, nơi nào có lợi chúng không bao giờ bỏ qua. Với quyền lực trong tay chúng làm giầu không phải mất một giọt mồ hôi hay đồng bạc nào. Chúng trưng dụng, tịch thu rồi bán lại hoặc ăn chia với các nhà thầu để xây những căn phố lầu, khu nhà ở, các cửa tiệm. Từ tên bần cố nông khố rách áo ôm nhưng vừa chiếm xong miền Nam chúng đã trở thành triệu phú một cách thần thánh trong một sáng một chiều. Hàng trăm hàng ngàn cây vàng vào túi một cách dễ dàng trong lúc đồng bào miền Nam bị đẩy vào tình trạng đói khát rách nát, người chế độ cũ phải bỏ tài sản bồng bế nhau ra biển hay lên vùng kinh tế. Điều nầy không những xảy ra chung quanh Tân Sơn Nhất Saigon` mà ngay trên toàn lãnh thổ miền Nam, từ trung ương xuống tận làng xã quận huyện. Nhất là thời gian sau nầy, trong chương trình nới rộng thành phố, tỉnh, quận lỵ, các cán bộ từ nhỏ đến lớn đua nhau chiếm đất cho chính bản thân mình, phần bán, phần cho vợ lớn vợ bé, con cháu bà con đứng tên hoặc giao móc nối các công ty xây cất nước ngoài. Dễ thấy nhất là các khu vực chung quanh thành phố Saigon` cũng như hàng trăm ngàn mẫu đất trên toàn quốc nằm trong dự án phát triển, các cán bộ tự động ăn cắp tài nguyên quốc gia để cấp phát cho mình hoặc lên kế hoạch mua rẻ của dân. Gọi là mua nhưng lại quỵt sau đó, để thành lập những khu đô thị mới hay những trung tâm du lịch. Mối lợi đầu tiên, chúng hưởng ngay tiền đút lót của các công ty xây cất nước ngoài khi tổ chức đấu giá, sau đó hưởng trọn nguồn lợi mà không mất một đồng bạc. Tóm lại, đất đai thì cướp của miền Nam, chất xám tiền bạc do nước ngoài chu cấp, sức lực lao động thì bắt dân đóng góp. Xây xong, các cán bộ lấy sáu, bảy mươi phần trăm công trình rồi bán lại cho dân chúng, trong đó một số là Việt kiều, thu hàng ngàn hàng chục ngàn lượng vàng. Gom hết vào túi, chúng tìm cách chuyển dần ra nước ngoài, mua lâu đài đất đai cơ sở thương mãi phòng thân khi bí đường trốn chạy.

        Trong việc chiếm đất làm của riêng một cách công khai, xin ghi ra nguyên văn đây một bản tin đầy đủ chi tiết để dẫn chứng (theo tài liệu của Effet, Paris 32006/) :  Bé Nguyễn trọng Bằng đứng tên hai lô đất với diện tích 38000. m2 lúc mới lên mười. Cậu Huỳnh tấn Trạng cũng đứng tên làm chủ 24780. m2 khi vừa đúng mười hai tuổi. Cả hai đều là con (1 đứa con vợ lớn, 1 dứa con vợ nhỏ, đứa sau lấy họ mẹ) của cán bộ Nguyễn Thanh Liêm (!!!) chủ tịch uỷ ban nhân dân quận Tân Phước, tỉnh Tiền Giang (Mỹ Tho). Đảng viên ‘thanh liếm nầy đã công khai đổi quyền sở hữu 146000. m2 đất của miền Nam thành của riêng cá nhân mình. Trong đó ông trực tiếp đứng tên khoảng 42700. m2, vợ ông là Huỳnh thị Thanh Hồng đứng tên hơn 65000. m2 còn lại do hai đứa con đứng tên như đã nói ở trên. 
      
        Chỉ là một chủ tịch huyện mà đã dùng quyền thế ngang nhiên cướp đất của miền Nam tới 146000. m2 làm của riêng thì cứ tưởng tượng những tên cán bộ từ tỉnh trở lên cho đến các cấp đứng đầu các sở, bộ, chính phủ cho đến bọn trung ương đảng thì trong tay chúng của chìm của nổi bao nhiêu giấy tờ cho đủ để ghi chép.
 
        Người ta còn nhớ, sau khi Cộng sản chiếm được miền Bắc, phong trào ‘Cải cách ruộng đât' do Hà Nội phát động, chúng đã quy tội những ai có quá hai mẫu đất sẽ bị khép vào thành phần phú hào địa chủ bị đem ra xử bắn khiến cho gần một triệu người phải chết oan. Người ta cũng chưa quên sau năm 1975, cũng chính luật lệ của chúng đem ra áp dụng cho người miền Nam, những ai có trên 5 mẫu đất sẽ bị kết án là thành phần tư sản, bị tịch thu ruộng đất và đưa đi vùng kinh tế mới, làm cho hàng triệu người miền Nam sống trong cảnh lầm than khốn khổ.

        Ngày từ rừng chui ra, chân dép râu đầu nón cối, trên hàm răng dưới quần xà lỏn, nhờ tài ăn cướp nay trở thành tỷ tỷ phú, trong tay tên nào cũng vài ba ngôi nhà vài chục mẫu đất và hàng triệu dollars nằm ở nước ngoài. Thử đi một vòng từ Nam chí Bắc, đừng bỏ sót hang cùng ngõ hẻm nào, nếu thấy bất cứ nơi đâu nhà cao cửa rộng sang trọng quý phái, cứ vào hỏi thử xem thì biết ai là chủ nhân ! Thấy những khu du lịch đắt tiền từ trên đỉnh núi xuống tận đáy biển, cứ nghiên cứu để biết người nào đứng tên ! Chính là những tên Cộng sản lớn nhỏ, dân nghèo chẳng một người nào có phước lọt được vào đây. Dưới chế độ đảng trị, cá nhân nào muốn làm giàu nhanh chóng và an toàn thì phải làm tay sai để được lọt vào đảng. Chúng nó có đến trên hai triệu đảng viên, thử làm một bài tính, trung bình mỗi người có vài ba căn nhà và một hai mẫu đất thì bao nhiêu diện tích đất đai của quê hương đã nằm trong tay gia đình chúng nó, bao nhiêu ngôi nhà từ thành thị đến thôn quê đứng dưới tên vợ lớn vợ bé mèo chuột con ruột con rơi ? Người dân lương thiện chắt chiu từ đời ông đời cha chưa xây được căn nhà trú mưa tránh nắng, nhưng với bọn cướp có cầu chứng chỉ cần dí súng vào lưng người dân vô tội là trở ngay thành triệu phú tỷ phú. Danh từ ‘người bóc lột ngưới ngày trước Cộng sản gán cho chế độ miền Nam nghe ra thật buồn cười và sau nầy dân chúng đổi lại thành câu ‘đảng bóc lột ngưới thì thật chính xác trăm phần trăm. Chỉ có đảng mới đủ quyền lực ra lệnh, tổ chức và bao che các hành động cướp bóc một cách trắng trợn nhân miền Nam. Hành vi tham nhũng, cướp bóc có lúc man ri mọi rợ, cũng có khi khôn ngoan xảo quyệt, nhưng tựu chung vẫn chưa bao giờ thấy xảy ra từ một xứ thiếu văn minh cho đến những quốc gia độc tài quân phiệt. Cảnh ‘đảng bóc lột ngưới chỉ còn ở các xứ Cộng sản. Nhưng Việt Nam còn nổi tiếng hơn nữa vì đây là nơi mà Cộng sản thường vỗ ngực khoe khoang là ‘cái nôi nhân loại, ‘đỉnh cao trí tuệ của loài người và là tấm gương soi sáng để cho toàn thể nhân loại noi theo !


Việt Nam đã đổi mới được gì ?

        Những toà lâu đài cao, những con lộ rộng lớn, những chiếc cầu với 4, 6 lối đi hai chiều những khu vực giải trí, những nhà hàng khách sạn nguy nga, Hà Nội dàn dựng mục đích đánh bóng chế độ. Những phương tiện thiết thực nâng cao đời sống dân chúng không nằm trong chủ trương của đảng. Đường lối Cộng sản trước sau như một : Dùng bao tử sai khiến con người, bần cùng hoá để cai trị dân chúng. Dân có nghèo đói có ngu dốt thì mới ngoan ngoãn nghe lời Cộng sản. Từ ba chục năm qua, ngoại trừ vài ba bệnh viện lớn do nước ngoài xây cất, Việt nam đã làm gì cho dân nghèo trong các chương trình y tế công cộng ? Có tăng thêm các trường trung tiểu học cho các thành phố, quận lỵ hay thôn xã ? Có dùng tiền của Việt kiều gởi về để thực hiện chương trình phục vụ sức khoẻ quần chúng hay chỉ chăm chú vào việc phát triển cơ sở du lịch ăn chơi hầu quảng cáo chế độ, móc túi giới giàu có, khách nước ngoài và ru ngủ lớp trẻ ? Ngay tại thủ đô và các vùng phụ cận Hà Nội cũng như thành phố Saigòn vấn đề nước và điện là hai nhu cầu thiết yếu hằng ngày của dân chúng nhưng hiện nay vẫn còn ô nhiễm và thiếu hụt, có nơi còn bị hạn chế xử dụng.  Quan chức lớn hay những người có tiền được ưu đãi vào những bệnh viện của người nước ngoài. Đối với dân nghèo nhà cầm quyền Hà Nội có chú trọng xây cất thêm bệnh viện, đào tạo và giáo dục nhân viên y tế, trang bị dụng cụ để tiếp đón mọi người mỗi khi họ đau ốm cần nơi săn sóc. Có chương trình nâng cao trình độ giáo viên và miễn phí cho học sinh không ? Có nghĩ đến môi trường ô nhiễm, chương trình y khoa phục vụ dân nghèo không ? Tự xưng là một nước tiên tiến nhưng còn thua một xứ chậm tiến của Phi Châu, bệnh nhân bị xem như những người ăn mày đến xin huệ của đảng.

        Chuyện xảy ra hằng ngày trong tất cả nhà thương dưới chế độ Cộng sản Hà Nội, từ bác sĩ, y tá, nhân viên phục dịch xuống đến các tay gác cổng hay làm vệ sinh nhà cầu đều xem bệnh nhân như con chó không hơn không kém. Nếu bệnh nhân và gia đình nào không biết ‘thủ tục đầu tiến áp dụng ngay từ lúc vào cổng, lấy số thứ tự, khám bệnh, chích thuốc cho đến lúc xin toa ra về thì đừng hòng lết tới bệnh viện. Trường hợp bệnh nặng phải nằm điều trị, ngoài các thủ tục kể trên còn phải thông suốt tiền giường, chăn, gối, thử nghiệm chụp hình hoặc để được chích một chút thuốc mê trước khi lên bàn mổ. Thậm chí bệnh nhân khi vào quan tài cũng phải tuân theo quy định tiền bạc rõ ràng bằng không thì nằm tạm góc nào đó đợi thân nhân đóng tiền chuộc để đưa về chôn cất. Chính chế độ Cộng sản Hà Nội đã biến nhà thương thành nhà ghét, thành nơi mua bán từng tờ giấy, miếng vải, viên thuốc, chỗ nằm đến cách săn sóc chữa trị bệnh nhân và mặc cả ra giá buôn bán luôn với xác chết.

        Các người trách nhiệm trong chính phủ trung ương hay những tay đầu sỏ trong bộ y tế có dám trừng trị những tên bác sĩ, y tá vô lương tâm trong các cơ quan y tế nhà nước ? Hay sợ dồn chó vào chân tường thì chúng sẽ quay trở lại cắn, gây trở ngại đường giây tham nhũng ?

        Dân nghèo đâu cần những nơi ăn chơi trác táng, sòng bạc trường đua, trung tâm nghỉ mát.  Họ cần được chữa trị mỗi khi đau ốm, được khám bệnh miển phí, cần được ngày hai bữa, cần chỗ cho con em đi học, cần một việc làm trả công xứng đang…Nhứng gì đổi mới từ hạ tầng cơ sở đến chương trình mở cửa của Cọng sản đã đem cho họ được gì ? Hoàn toàn không, đã nghèo thì lại càng nghèo thêm.

         Một chính phủ biết thương dân thì phải nghĩ đến ba vấn đề căn bản : Lo cho dân ăn no mặc ấm, săn sóc bệnh tật và mở mang trí tuệ, nhất là cho lớp trẻ. Cả ba điều trên không được tập đoàn Cộng sản thực hiện, vì sau ba mươi năm chiếm xong miền Nam, một nửa dân số vẫn thiếu ăn thiếu mặc trong đó hàng chục triệu người trên người chỉ một bộ áo, ngày bữa cơm độn ngô khoai, bệnh không có thuốc, trẻ con thất học đi bụi đời. Chế độ Cộng sản Việt Nam ngày nay chủ trương ưu đãi đảng viên cán bộ, người nước ngoài và lớp nhà giàu mới nổi lên không ai hơn là gia đình con cháu của họ.

        Ngoài ra, Việt kiều du lịch thường diễn tả cảnh ăn uống tấp nập ngày đêm từ các nhà hàng sang trọng đến những khách sạn tầm cỡ quốc tế. Người ta chi hàng triệu cho bữa ăn hoặc trả một đêm tiền phòng bằng hai tháng lương của một công nhân, rồi kết luận rằng dân chúng Việt Nam lúc nầy giàu có tột bực, Việt kiều không còn có giá như trước kia. Điều họ nói đúng, bây giờ bên quê nhà người ta chỉ nói đến tiền triệu, tiền tỷ, nhưng thật ra đó là những số tiền lừa bịp, ăn cắp, quỵt nợ, cướp giật chứ không phải đồng tiền do mồ hôi nước mắt làm ra một cách lương thiện. Ngay cả cán bộ cao cấp đồng lương thật sự cũng không đủ để bao gái một đêm lấy gì để ăn chơi ba mươi ngày một tháng !

        Đọc các tin của Việt Nam, ngay trên các nhật, tuần báo cũng như các mạng internet của chế độ, người ta biết được những chuyện liên quan đến hàng tỷ đồng và cũng bên cạnh đó, cũng có những bản tin thật đau lòng : Người ta giết nhau vì vài ba ngàn đồng bạc. Hằng đêm mẹ phải làm điếm kiếm tiền sữa cho con. Em học sinh bị đuổi vì không đóng nổi học phí. Nợ chừng trăm ngàn đồng bạc, gái quê bán mình xuất khẩu làm vo…+. Lương công nhân không nghề nghiệp chưa tới bốn trăm ngàn một tháng trong lúc gia đình năm bảy miệng ăn. Muốn sống còn, ngày làm việc tối về chồng đạp xe, vợ nhắm mắt ‘nhảy dù, con đi bới thùng rác. Những hình ảnh nầy không ở đâu xa mà đầy dẫy ngay trong lòng thủ đô Hà Nội, Sài Gòn và các thành phố lớn. Nói đến Việt Nam người ta chỉ nghe tiền triệu tiền tỷ ăn chơi của cán bộ đảng viên nhà nước mà ít ai nghĩ đến ba bốn trăm ngàn đồng của một gia đình đông con. Xã hội nào cũng có người giàu kẻ nghèo, nhưng sự cách biệt quá chênh lệch về phẩm cũng như lượng giữa hai thành phần tại Việt Nam là một hiện trạng không thể chấp nhận vì vấn đề tham nhũng quá độ của giới cầm quyền.

        Những người đang ở trong các biệt thự sang trọng, đi xe đời mới, sáng trưa cao lầu chiều phòng trà ca nhạc, tối ôm gái trong khách san…chịnh là bản thân và thân nhân gia đình đảng viên cán bộ nhà nước và những tên sống bám vào đáy quần của Cộng sản. Không phải chỉ một vài tên mà đồng loạt từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương, từ chủ tịch nhà nước đến tên quét cầu tiêu trong bệnh viện. Trung ương thì miệng lúc nào cũng hô hào diệt tham nhũng nhưng chỉ là trò hề để bịp trẻ con. Tham nhũng là căn bệnh có thể chữa trị một cách dễ dàng nếu các cấp lãnh đạo trong sạch và nghiêm chính. Nhưng ở Việt Nam thì ngược lại. Không thế ngăn chận một anh công an đút túi lộ phí vài chục ngàn, cấm một viên chức xin vài trăm ngàn tiền trà nước trong khi những tay đầu sỏ ăn cắp hàng chục tỷ dollars để ở các ngân hàng nước ngoài. Cá mè một lứa thì làm sao có thể trở mặt trị tội lẫn nhau. Lâu lâu trung ương đưa ra một vài tên cán bộ cỡ trung ra tế thần sau khi đã vắt hết nước hết cái hoặc đổ bể vì ăn chia không đồng đều. Cả thế giới phải bịt mũi khi thấy chúng đánh trống thổi kèn trình diễn lấy lệ mấy vở hài kịch vừa qua.
       

        Chính cán bộ, thân nhân và thuộc hạ của chúng đã đưa đời sống của nhân dân VN từ nghèo khó đến bần cùng đói rách. Hãy nghĩ xem, những bà mẹ buôn thúng bán bưng ngày kiếm vài ba ngàn đồng bạc, công nhân viên mỗi tháng lãnh chừng vài ba trăm ngàn, tính ra trung bình hơn mười ngàn bạc mỗi ngày, làm sao giới nghèo khó có thể đua chen trong cái xã hội nhiểu thương bên cạnh những tỷ phú đỏ.  Cấp nhỏ thì tiền vào ngã sau trung bình cả triệu mỗi sáng, cao hơn thì vàng lượng vàng cây người ta dâng tận cửa ban đêm. Tiền bạc tiêu xài năm nầy tháng nọ cũng không ăn nhằm so với những số tiền tham nhũng bất chính. Đất đai nhà cửa xe cộ đầy đủ, tiền bạc đã nằm yên xứ ngoài, bây giờ họ chỉ việc tranh thủ thời gian để hưởng thụ. Do đó không lạ gì các quán đấm bóp, nhà hàng, khách sạn hạng sang nay đã trở thành phòng tắm, nhà bếp và phòng ngủ thường trực của cán bộ đảng viên cũng như gia đình của chúng.

        Theo tài liệu gần đây của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế thì Việt Nam đứng hàng đầu thế giới về tham nhũng. Tính sơ sơ một số hồ sơ do tổ chức nầy có trong tay là 217571. vụ tham nhũng từ cấp nhỏ đến cấp lớn. Hồ sơ tham nhũng nhỏ nhất ghi nhận tối thiểu 10000. dollars và lớn có nhiều hồ sơ lên đến hàng trăm triệu dollars (ví dụ chỉ tính 217571. hồ sơ nhỏ nhất, mỗi hồ sơ chỉ 10000. dollars thì con số cũng lên đến 2175.710.000. dollars). Ngoài ra tập đoàn Cộng sản đã vơ vét đục khoét, tẩu tán và làm thất thoát tài sản quốc gia trung bình mỗi năm 130 tỷ dollars (tài liệu Effet tháng 32006/).


Tham nhũng dưới hai chế độ VNCH và CS

        Cách đây vài tháng, cò mồi Nguyễn cao Kỳ trả lời trong một cuộc phỏng vấn rằng miền Nam trước kia cũng tham nhũng, ngoại trừ một mình ông ta mà thôi ! (Thật không ông Kỳ ? Nếu có một chút liêm sĩ thì đừng nói câu nầy), rồi hô hào quên đi tất cả, tha thứ cho bọn Cộng sản tội tham nhũng đồng thời xoá bỏ những gì chúng đã vơ vét để tỏ thiện chí cùng nhau tiến tới việc hoà hợp hoà giải. Cộng đồng người Việt hải ngoại đã nhổ nước bọt vào bộ mặt lì lợm ông ta nhiều lần, thiết tưởng không cần đối thoại với một cá nhân đã mất nhân cách và liêm sĩ.


TIEP THEO VA HET
CLICK HERE


         
       

Aucun commentaire