iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 28/06/2007 à 13:51
Par tapinlu
Publié le 28/06/2007 à 08:33
Par tapinlu


 


Viết về một vị tướng vừa ra đi

Nguyễn Chánh Thi


Thêm một vị tướng tài ba của Quân đội VNCH đã giã từ cõi thế. Tướng Nguyễn Chánh Thi đã không còn nữa. Cũng mang theo ông “Một trời tâm sự” (Một nhan đề cuốn sách của ông) với những nỗi niềm tâm sự, với nhiều cay đắng và biện bạch, với nhiều giấc mơ không thành.

Qua cuốn sách đó cho thấy ông là một vị tướng tài, một cấp chỉ huy được binh lính kính nể và một người làm chính trị bất đắc dĩ đã gặp nhiều thất bại hơn thành công, đã để lại nơi ông nhiều tâm sự chua chát vì đã không hoàn thành được những điều ông mong đợi. Anh Phan Nhật Nam gọi ông là bi kịch của một người lính. Cũng kể là đúng. Nhưng đúng hơn, phải nói là bi kịch của một người làm tướng đồng thời làm chính trị có trách nhiệm đối với sự tồn vong cũa VNCH. Cuộc đời của tướng Nguyễn Chánh Thi có hai mặt khá là rõ nét: Cuộc đời binh nghiệp và cuộc đời làm chính trị.

Cuộc đời binh nghiệp của tướng Nguyễn Chánh Thi

Ông vốn xuất thân từ binh đội lính Pháp mà đi lên như nhiều vị tướng khác như: Lê Văn Tỵ, Trần Văn Đôn, Trần Văn Kim …Tính cách chuyên nghiệp trong binh nghiệp và tài chỉ huy của ông đã được chứng minh cụ thể từ trong binh đội Pháp, trong Ngự Lâm Quân từ 1949-1955 rồi sau đó trong chiến dịch dẹp loạn Bình Xuyên dưới quyền tướng Dương Văn Minh. Sau đó, ông thay thế tướng Đỗ Cao Trí trong vai trò chỉ huy trưởng lực lượng nhảy dù. Chính trong vai trò này mà ông nổi tiếng là một sĩ quan can trường, tấm gương chiến đấu trong binh chủng nhảy dù. Đối với chính quyền Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông cũng là một sĩ quan được tin dùng, như đã có lần ông tháp tùng Tổng Thống Diệm viếng thăm Trung Hoa dân quốc trong chức vụ Tùy Viên quân sự của Tổng Thống.

Con đường binh nghiệp của ông kể là thẳng băng, nếu ông không dính dấp vào những biến cố chính trị tháng 11/1960 và vụ biến động miền Trung vào tháng 5, 1966. Chức vụ cuối cùng của ông trước khi bị ép buộc đi lưu vong là Trung tướng Tư lệnh Quân đoàn I.

Cuộc đời làm chính trị



Nguyễn Chánh Thi, hình 1971 (1923-2007)
Nguồn: Mike Lien/The New York Times


Cuộc đời làm chính trị của ông thì không được xuông xẻ như cuộc đời binh nghiệp. Bởi vì nó không phải là thứ chính trị dân cử hay đảng phái. Nó là thứ chính trị dùng binh lực nhằm lật đổ một chính phủ hay ít ra làm áp lực quân sự đối với chính quyền đương nhiệm là chính quyền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Lẽ được thua có thể dẫn ông và đồng đội đi đến chỗ: được làm vua, thua làm giặc. Và tình trạng một vị tướng chỉ huy trong quân đội tìm cách lật đổ chính phủ đương nhiệm thường thấy nơi các nước kém mở mang hoặc thể chế dân chủ còn non nớt nặng tính độc tài.

Đó là tình hình miền Nam lúc bấy giờ cho thấy dấu hiệu suy yếu của chính quyền Ngô Đình Diệm.

Ba tiểu đoàn dù tinh nhuệ cộng với một đơn vị thủy quân lục chiến đã vây Dinh Độc Lập và yêu cầu Tổng Thống Diệm cải tổ chánh phủ. Người chỉ huy trực tiếp cuộc binh biến này là Trung tá Vương Văn Đông chứ không phải tướng Thi. Vương Văn Đông là một sĩ quan gốc miền Bắc, từng là sĩ quan trong quân đội Pháp, từng đi học ở Fort Leavenworth, Kansas Hoa Kỳ, được người Mỹ tin dùng, kính nể.

Trung tá Đông chính là người chiêu dụ thêm vị chỉ huy trực tiếp của ông là tướng Thi vào giờ phút chót. Cuộc vây hãm dinh độc lập tỏ ra thất bại ngay từ lúc 5 giờ sáng, ngày 11 tháng 11. Không chiếm được đài phát thanh, không ngăn chặn các cửa ngõ vào Sài Gòn, không cắt đường giây điện thoại từ trong dinh, nhờ đó ông Diệm đã liên lạc được với các vị sĩ quan còn trung thành với chính phủ.

Vương Văn Đông đã liên lạc với đại sứ Mỹ Durbrow, tìm sự yểm trợ. Ông này trả lời cho biết: “Chúng tôi sẻ ủng hộ chính quyền đương nhiệm, chừng nào chính phủ đó bị lật đổ”. Trung tá Vương Văn Đông và đại tá Nguyễn Chánh Thi chỉ có một con đường thoát: dùng máy bay chạy trốn sang Cam Bốt. Và bắt đầu một cuộc sống lưu vong bất đắc dĩ ba năm.

Nhưng chính biến 11 tháng 11, 1960 cũng đánh dấu một thời kỳ báo hiệu một sự suy sụp của chính quyền Ngô Đình Diệm. Một sự suy sụp mà ông Ngô Đình Nhu tiết lộ với nhà báo Hoa Kỳ Karnow rằng kẻ thù của ông không phải chỉ có Cộng Sản mà chính là những người bạn cùng sát cánh với ông trong việc chống đối chế độ Cộng Sản miền Bắc.

Chính quyền Ngô Đnh Diệm sau đó đã bị lật đổ và anh em ông Diệm đã bị thảm sát. Trong khi đó, tướng Thi ở bên Cam Bốt chuẩn bị trở về vì đã có người khác làm thay cho công việc mà 3 năm trước ông đã không có cơ hội hoàn thành.

Vấn đề chính quyền Ngô Đình Diệm sụp dổ chỉ làm cho tình hình quân sự và chính trị miền Nam thêm xấu đi vì đủ mọi lý do và như lời TT Kennedy nói: “Hoa Kỳ mạnh hay không là một vấn đề chính ở Việt Nam mà chúng ta phải giải quyết vấn đề đó.”

Liên tiếp các chính phủ quân nhân lần lượt thay thế nhau. Một năm thay đổi đến ba lần cải tổ chính phủ. Chính phủ.

Tướng Thi ra đảm nhiệm chức vụ Tư lệnh Quân đoàn I và Vùng I Chiến thuật 1964-1966.

Nay thì hàng nửa triệu quân đội Mỹ đổ vào miền Nam. Hàng triệu tấn tiếp liệu đủ loại đổ vào các bến cảng miền Nam. Dầu vậy, tướng William Westmoreland đã nhìn thấy cuối đường hầm của một cuộc chiến sắp đến hồi chấm dứt.

Tướng Thi cho người ta có cảm tưởng là nay ông không thể hợp tác với người Mỹ trong cuộc chiến đấu chống Cộng Sản được nữa. Ông đã từ chối lời mời tham dự hội nghị Honolulu cùng với tướng Thiệu, Kỳ và TT Johnson.

Tướng Thi đã thỏa hiệp cùng với TT Trí Quang, người làm “rung chuyển nước Mỹ” khi yêu cầu Mỹ loại bỏ tướng Kỳ.

Sự xung đột giữa hai vị tướng trẻ cùng để râu đã không tránh được.

Tướng Thi và nhà sư Trí Quang là linh hồn của miền Trung đã thực sự đối đầu với đường lối chính sách của chính quyền ông Thiệu Kỳ và chính phủ Hoa kỳ của TT Johnson. Với sự thỏa thuận của người Mỹ, tướng Kỳ tuyên bố phải “giải phóng Đà Nẵng”, mà theo ông đã bị rơi vào tay Cộng Sản. Lẽ dĩ nhiên, đó chỉ là một lời tuyên bố đậm nét chính trị. Cho nên việc đầu tiên phải làm là nhổ cái gai nhọn tướng Nguyễn Chánh Thi có nguy cơ dẫn đưa đến tình trạng vô chính phủ. Mặc dầu ngay cả tướng Thiệu cũng không được thông báo về việc tướng Kỳ mang quân chiếm lại quyền kiểm soát Đà Nẵng. 4000 ngàn binh lính Sài gòn đã đựợc ngưới Mỹ chuyên chở ra Đà Nẵng vào rạng đông ngày 14 tháng 5.

Miền Nam đang chứng kiến cảnh một cuộc nội chiến trong lòng một cuộc nội chiến khác mà người Quốc Gia đã đeo đuổi từ năm 1954 đến nay.

Tướng Thi sau đó bị cách chức và được gửi đi chữa bệnh ở Mỹ với sự bảo đảm của người Mỹ sẽ chu đáo và giúp ông ổn định đời sống của gia đình ông trên đất Mỹ.

Dĩ nhiên, người đọc hiểu rằng không có việc gì xảy ra ở Việt Nam đều đơn giản. Dưới mắt tướng Kỳ thì tướng Thi chỉ là loại người cả đời gây rối, bất mãn kinh niên và cần được khai trừ.

Phần tướng Thi nghĩ rằng, chính quyền Sài Gòn chỉ là một chính phủ bù nhìn, tay sai của Mỹ. Nhưng nói như thế thì chúng ta phải nghĩ sao về chính quyền Ngô Đình Diệm và những bài học mà ông Diệm Nhu đã phải gánh chịu về sự can thiệp trắng trợn vào chính quyền miền Nam? Và rồi ai sẽ là người trách nhiệm để đương đầu với Cộng Sản? Nên bắt tay với kẻ thù hay là bắt tay với kẻ thù của kẻ thù để tìm ra một lối thoát cho Việt Nam ?

Phần tướng Thi, chắc mọi người đều nghĩ rằng ông là người có lòng với đất nước và có thể cả đời đã hy sinh cho chính nghĩa Quốc gia ấy. Nhưng lẽ công tội trong hai lần chống đối lại chính quyền miền Nam, mỗi lần mang một ý nghĩa khác. Lần đầu là chống độc tài, lần sau là chống sự can thiệp của người Mỹ. Mỗi lần phải được đánh giá khác nhau. Nhưng nếu còn tin tưởng rằng có một chính nghĩa quốc gia như là mục đích tối thượng thì sự phê phán công tội sẽ phải được hiểu như thế nào?

Ở bình diện, cá nhân, con người, người ta có thể cảm phục một con người sống trung thực, biết hy sinh và là một cấp chỉ huy quân đội vừa có tài, vừa có phẩm cách.

Nhưng trong vai trò tác nhân chính trị, nói đến sự thành bại, mất còn của miền Nam, việc nhận xét đánh giá hẳn có khác.

Phần tướng Nguyễn Chánh Thi đã ba lần lưu vong. Hai lần lưu vong vì chống đối chính quyền miền Nam và lần chót lưu vong vì mất miền Nam.

Cho dù đã yên ấm sống lưu vong nơi xứ người, tôi vẫn chạnh nghĩ rằng, tâm can ông đã không lúc nào được yên ổn và an bình vì còn nghĩ tới mảnh đất miền Nam thân yêu..

Và có lẽ là cái gì còn lại chung cho tất cả những người Việt hải ngoại nhớ rằng chúng ta có chung một nỗi đau chung để bớt cấu xé và chia rẽ.

Riêng quân đội miền Nam, nhất là binh chủng Nhảy dù. Họ có quyền hãnh diện về người chỉ huy của họ.


Nguyễn Văn Lục

Publié le 26/06/2007 à 18:45
Par tapinlu


 Je suis de celles

Télécharger ici

Parole : Sardou

Tiens, qu'est-ce que tu fais là ?
C'est moi, c'est Nathalie
Quoi tu me reconnais pas ?
Mais si

On était ensemble au lycée
C'est vrai, j'ai changé
J'ai des enfants, un mari
Bah quoi, t'as l'air surpris

J'étais pas destinée
A une vie bien rangée
J'étais perdue
Mon mari m'a trouvée

J'étais de celles
Qui disent jamais non
Les "Marie couche-toi là"
Dont on oublie le nom

J'étais pas la jolie
Moi, j'étais sa copine
Celle qu'on voit à peine
Qu'on appelle machine

J'avais deux ans de plus
Peut-être deux ans de trop
Et j'aimais les garçons
Peut-être un peu trop

Bien sûr, vous aviez eu
Des dizaines de conquêtes
Que personnes n'avaient vues
Toujours pendant les fêtes

Pour beaucoup d'entre vous
Je suis la première fois
De celles qui comptent
Mais pas tant que ça

Je n'étais pas de celles
A qui l'on fait la cour
Moi, j'étais de celles
Qui sont déjà d'accord

Vous veniez chez moi
Mais dès le lendemain
Vous refusiez en public
De me tenir la main

Quand vous m'embrassiez
A l'abri des regards
Je savais pourquoi
Pour pas qu'on puisse nous voir

Alors je fermais les yeux
A m'en fendre les paupières
Pendant que pour guetter
Vous les gardiez ouverts

Je me répétais :
" faut pas que je m'attache "
Vous vous pensiez :
" il faut pas que ça se sache "

Mais une fois dans mes bras
Vos murmures essoufflés
C'est à moi, rien qu'à moi
Qu'ils étaient destinés

Enlacée contre vous
A respirer vos cheveux
Je le sais, je l'affirme
Vous m'aimiez un peu

Certaines tombent amoureuses
C'est pur, ça les élève
Moi, je tombais amoureuse
Comme on tombe d'une chaise

Et gonflés de l'avoir fait
Vous donniez conférence
Une souris qu'on dissèque
Mon corps pour la science

Je nourrissais
Vos blagues de caserne
Que vous pensiez viriles
Petits hommes des cavernes

D'avoir pour moi
Un seul mot de tendresse
Vous apparaissait
Comme la pire des faiblesses

Vous les fiers à bras
Vous parliez en experts
Oubliant qu'dans mes bras

Vous faisiez moins les fiers
Et les autres filles
Perfides petites saintes
M'auraient tondue les cheveux
A une autre époque

Celles qui ont l'habitude
Qu'on les cajole
Ignorent la solitude
Que rien ne console

Vous veniez chez moi
Mais dès le lendemain
Vous refusiez en public
De me tenir la main


 
Domino
Daniele Vidal

Download here






Click
http://www.benxua.com/Music/Popups/Play
PlayLis


http://phoipha.org/nhacvangonline/

2ctcvckkn/ManhQuynh/ManhQuynhHaVy_HaBuon.wma

Click vao hinh

Hạ buồn


Sáng tác: Thanh Sơn
Trình bày: Mạnh Quỳnh - Hạ Vy


Mượn một ca khúc viết lên tâm sự
Biết bao nỗi niềm phút giây tạ từ
Hình dáng những người thân yêu xa rồi để thương nhớ nhiều
Giờ biệt ly ôi thấy đìu hiu, nhìn nhau không nói mắt rưng rưng buồn
Xót thương xác phượng tả tơi bên đường
Bạn cũ, mái trường xưa ơi!
Ghi vào lòng tôi suốt đời, ngậm ngùi đành câm nín mà thôi!

Tôi vẫn nhớ sân trường và cây đa, nhớ một ông giáo già, nhớ bạn bè hôm qua .
Bao kỷ niệm nhắc lại khi hè đến, ngày xưa ơi nhớ mãi không quên!!

Thời gian ngăn cách chúng ta trong đời
Nhớ thương rất nhiều nói không nên lời
Màu áo tím ngày xưa đâu ?
Đem vào lòng thêm trái sầu
HẠ BUỒN nhớ mãi ngàn sau…






BA HẠT MINH CHÂU


Ông bạn tôi yêu hoa phượng tới độ lên hẳn một kế hoạch qua mặt luật pháp Mỹ. Ông về Việt Nam thăm gia đình nhưng chọn đúng dịp hè chỉ để nhặt vài hạt phượng rơi ở sân trường cũ như nhặt lại mối tình học trò ấp ủ bao năm. Sau đó, giả bộ vô tình quên chung với mớ bạc cắc trong cái túi phụ của cái xách tay, thế mà ông qua được sự kiểm soát tinh vi ở phi trường Los Angeles lúc ông trở lại Mỹ.

Về tới nhà ở Dallas, ông trân quý ba hạt phượng như bảo vật. Ông bỏ vào hũ miểng, bỏ thêm mấy túi chống ẩm lấy lại từ những hũ thuốc tây đã hết. Từ đó, ông ngắm nhìn ba hạt minh châu (cụm từ của vợ ông) trong hũ miểng như ngắm lại một thời đã qua.

Bao nhiêu tâm tình với dĩ vãng đã xa thì chắc chỉ ông với Trịnh Nam Sơn biết! “Người ơi! dĩ vãng đã xa…” Ông khoe bạn bè khi có ai nhắc lại thời đi học. Ông nói về hoa phượng, mùa hè và tuổi nhỏ thao thao bất tuyệt như cố chứng minh rằng: Tôi ít nói vì chưa đúng chủ đề đó thôi! Nhưng khi mọi người không còn muốn nghe về chủ đề cũ rích thì chả ai để ý đến sự thẫn thờ, đôi mắt buồn vời vợi của ông. Tôi cũng vô tình nhận biết ra điều đó thôi chứ nào giờ tôi đâu phải người tinh tế gì đâu. Tôi khuyên ông nên gieo xuống đất để một ngày nào đó những người yêu hoa phượng nơi đây, bất ngờ thú vị thấy đỏ tươi trước sân nhà một người đồng hương. Báo chí địa phương thể nào chẳng đến chụp vài tấm ảnh, thơ phú tràn lan trên báo chí cho mà xem. Chuyến này tha hồ đọc văn thơ nữ giới vì hoa phượng gắn chặt với những kỷ niệm đầu đời, tuổi thần tiên của họ. Mấy ông mãnh đã già không mặn với hoa phượng lắm đâu vì ngày xưa mấy ông hái hoa phượng chỉ để mưu đồ người nhận, đàn ông chỉ yêu hoa biết nói, ít ai yêu hoa kỷ niệm như ông đây ...

Ông nghe bùi tai nên quyết định hạ thổ ba hạt minh châu.

Ông đợi sang xuân là gieo hạt xuống chậu đất phân đã chuẩn bị sẵn sàng. Chậu đất đặc biệt tới một anh bạn trẻ gọi là Hoàng Châu Cát Cát bởi loại đất gì vàng vàng, chiếu chiếu cát mịn trong đó để cho tơi, cho xốp. Tôi có thể viết thành sách nếu gom hết những chuyện kể của ông từ khi đặt ba hạt minh châu vào hoang-sa-thồ. Đại khái là từng ngày đi làm về, ông cầm ly rượu đỏ hay chai bia, đến ngồi bên người tình học trò còn chưa nứt mắt. Ông tưới, ông trông, ông nom… sợ từ cái kiến tới con sâu. Ông nhớ nhiều về thời niên thiếu, thuở quần xanh áo trắng lê la khắp thị thành. Nhớ từng đôi mắt đã hớp hồn ông để thương hoài ngàn năm, nhớ người ơi! dĩ vãng đã xa nào đó bằng thơ như tất cả những người Việt Nam (mỗi người Việt Nam là một nhà thơ). Ông biết tánh tôi ưa cả nể nên ông cho xem chứ đưa cho mấy ông bạn khác thì sợ họ cười. Tôi thích bốn câu trong bài tứ tuyệt, lê thê: “có lần tôi với hơi quá táy bởi người tôi thích thích hoa báy quá đà tôi té trong đôi mắt tay cầm hoa phượng tới hôm nay…” đọc rồi tôi tưởng tượng ra thời niên thiếu của ông: ngổ nghịch, phá phach…' chắc cũng thuộc loại “làm học trò không sách vở cầm tay có tâm sự đi nói cùng cây cỏ  ? ... mỗi năm đến hè nghe được lên lớp thì mừng húm vì những tên linh tinh cỡ đó thì thường ba năm hai lớp. (Kinh nghiệm bản thân tôi như vậy!)

Tôi lại nghĩ lan man: Khi tuổi tác cảm nhận được chỉ có sự yên lặng là tử tế thì người ta trôi về miền quá khứ nhiều hơn vươn tới tương lai. Ông hên là gặp được bà nhà cũng thuộc tuýp người hiền lành, cam chịu, có lãng mạn hay không thì hạ màn phân giải. Nhưng bởi cuộc sống, công ăn việc làm, gia đình, chồng con, họ hàng bên đây bên kia biển đã đánh cắp từng ngày hết những mộng mơ. Nhìn bà cơ cực trên xác thân, mệt mỏi trong ánh mắt , đâu ai biết được gì ẩn khuất bên trong. Lòng dạ đàn bà bí hiểm như biển Thái Bình hiền hoà, bao dung nhưng nổi sóng thì nhận chìm tất cả!

Trong từng đời người không ít thì nhiều những bâng khuâng một thuở khi trao ai cành hoa phượng với tha thiết mong cầu; không ít thì nhiều những bâng khuâng khi nhận hay không nhận một cành hoa để nhiều lần tự trách sao mình không độ lượng. “Rồi ngày tháng nào đã ra đi khi ta còn ngồi lại, cuộc tình nào đã ra đi khi ta còn ngồi mãi nơi đay…*”^ Khi tất cả chỉ còn là kỷ niệm thì kẻ chôn chặt trong lòng, người mượm thơ văn nói ra những thương mong. Khi đời sống (cơm áo gạo tiền) không còn làm khó được người ta thì người ta làm khó nhau! Hai người đồng hành đi qua gian lao cuộc sống để cùng hưởng an nhàn, thành quả sau năm tháng cực nhọc chứ đâu phải để hết trách nhiệm với nhau. Tình cảm không thăng hoa thì đừng để nguội lạnh theo đà cấm khẩu của nguyên lý: chỉ có sự im lặng là tử tế.

Ông tâm sự với tôi như một người hiểu biết nhưng hành động như một người ích kỷ. Từ ngày hạ thổ ba hạt minh châu, ông trút bầu tâm sự với người tình học trò chỉ còn là dư ảo thì nhà ông không còn tiếng cãi nhau loạn xị. Ví như trước đây, về đến nhà là ông la toáng lên chuyện giày dép vợ con để không đúng quy cách như ông quy định, ai uống ly nước đá mà không có miếng napkin hay cái dĩa con phía dưới, làm hơi lạnh in dấu lên bàn kiếng, hay nước tươm ra làm hư mặt bàn gỗ bóng loáng mà ông lau chùi mỗi cuối tuần. (Những linh tinh, lẩm cẩm khác nữa ... ,  nhưng chớ có ai dại bảo ông già sinh tật khó khăn là khốn đấy!) Ông rầy la không để cho ai sợ, ông cũng không theo đạo thờ vật chất mà chỉ cốt ý giáo dục ý thức trách nhiệm trong đời sống cộng sinh, nề nếp vệ sinh trong cuộc sống chung với hy vọng con cái ông sau này đi đâu, sống ở đâu cũng được người khác không coi thường chứ cũng chả cần kính trọng. Nhưng thường là ông bị bà cự nự khó khăn, khắt khe quá đáng! Thế là ỏm tỏi trong nhà.

Nhưng từ hôm ông gieo ba hạt minh châu vô chậu đất thì về đến nhà, ông không quát nữa! Có gì chướng mắt ông, ông tự tay dọn dẹp để khỏi la, khỏi cãi thì mới còn thời giờ tâm sự với ba hạt minh châu. Ông ngồi sắp lại những đôi giày dép lung tung, bà gọi con gái ra nói nhỏ. Con gái ông lặng lẽ đến sau lưng bố: “Con xin lỗi bố. Bố để đó con”. Hôm sau ông về, giày dép ngăn nắp đúng như ông muốn. Thế ra la lối om xòm bao nhiêu năm là vô ích?!

Ông hài lòng về cô con gái còn ở nhà với cha mẹ chứ anh chị nó thì đi không muốn về, đã rõ. Ông chợt nhớ ngoài những đứa con, ông hình như có vợ nữa?! Bà vẫn hiện diện qua từng bữa ăn, món ăn mà ông ưa thích. Ông tính công sơ sơ để trả công bà nhưng tiền nào trả nổi mấy mươi năm, từ ngày da trắng tóc xanh đã da nhăn mắt xếp. Ông hối hận nhiều đêm nên tự dọn bàn sau khi ăn, xắn tay áo rửa chén thì bà không cho. Thế là bà rửa ông úp, tình ơi là mùi nhưng mùi chuột chết. Bởi xong chuyện, ông đi đọc báo, xem tivi thì bà xắp lại cái máy rửa chén vì ly ông úp với nồi, dao kéo cứ nghểng lưỡi lên trời như chờ tay ai sọc vô máy rửa chén là đổ máu. Ông gài bẫy bà đấy chăng? Chén ông úp lên cái phin pha cà phê, rồi sáng mai ông lại la lối om xòm: “Cái phin pha cà phê của tôi đâu rồi "? ông không bao giờ tìm được vật gì ngay trong nhà ông nên ông giải quyết bằng cách la toáng lên thì bà sẽ tìm cho ông. Ông kết luận nhẹ hều: “Thì ra cả đời. Tôi chỉ tìm được mỗi món quà thượng đế giành cho tôi là tìm được vợ tôi "  .

Ông nói ra câu nào nghe cũng phải nhưng đừng nghe những gì đàn ông nói mà hãy nhìn kỹ những gì đàn ông làm! Toàn ngược. Đàn ông thương vợ khi đã để trong hòm chứ lúc còn sống thì thương bồ cũ nhiều hơn (lại kinh nghiệm bản thân ). Lúc này thơ phú nhặng cả lên vì ngày nào cũng đi mây về gió với ba hạt minh châu. Chẳng nghe ông nói tới những than phiền, càm ràm của bà nữa và cũng không nghe ông kể công bà giáo dục con cái. Dạy con là chuyện của mẹ, con hư tại mẹ cháu hư tại bà nhưng con ngoan là đức của bố. Khoe con mình là việc của đàn ông, đàn bà biết gì mà khoe, không khéo lại thiếu điểm của con ông.

Đứa con còn lại trong nhà lúc này cũng ít ở miết trong phòng hơn. Nó lượn tới lượn lui nói cười rôm rả làm ông vui theo. Hoá ra đàn bà con gái thích nói! Bà cũng bớt im ỉm như người tù khổ sai chung thân. Từ những lời lẽ đã nói ban đầu về ba hạt minh châu của ông: “… tào lao”; “… làm chuyện không đâu "… dư tiền thì cứu đói nạn nhân bão lụt mà để đức cho con cháu, tiền đâu dư mà tốn hai ba chục bạc đi mua đất tốt nhất để ươm trồng phượng vĩ ngày xưa "; “ Già rửng mỡ; “…già sinh tật . Nếu bà nhà còn nhớ những gì mình đã nói thì bà không tự tay bưng chậu phượng ươm ra phơi nắng cho có nắng để ông hú hồn hú vía! Đi làm về không thấy chậu phượng ươm của ông đâu. Ông lo rồi điên tiết quát ầm lên như vỡ chợ. Sau đó hối hận, lại lo bệnh la tái phát rồi hứa với mình đừng la lối om xòm nữa nha .

Tôi không tài nào kể hết chuyện gia đình ông bạn vì chuyện dài như Chương trình gia đình bác Tám trên đài truyền hình Saigòn trước ’75. Chỉ biết từ đó. Sân sau nhà họ có đôi ghế tình nhân với cái đôn dã chiến là khúc cây nhà kia cưa cây, đốn cây. Ông khệ nệ nhặt về để cho chậu phượng ươm của ông ngự toạ. Ông ngồi một mình không hề chán chỉ thấy cô đơn trong những buổi chiều tàn. Giữa ngổn ngang những ký ức đã xa đến rò rỉ dư lệ thì người chia sẻ duy nhất với tâm tư ông cũng chỉ có bà. Ông không nhớ tự bao giờ đã không ngồi bên nhau một cách ôn hoà như hiện tại. Ông bị cô con gái nháy lén tấm ảnh ông đưa tay vuốt mấy cọng tóc mai đã bạc của bà. Mặt mày ông trơ trẽn, chẳng xứng với nụ cười trong héo ngoài tươi chút xíu nào. Ông nói rồi không biết phải mình nói hay không? “Em vào rót cho anh ly rượu .. Bà không quang quác như con quạ già như mọi khi mà đi đỏng đảnh như hồi con gái, bưng ra nửa ly hồng hồng: “… đủ rồi đó nha! Chiều nay ly rưỡi rồi đấy , ông không nổi khùng với kỳ phùng địch thủ như hôm qua mà ông lại nhớ đã bao lâu ông không hề hỏi , nên ông hỏi: “em uống gì không ? rồi ông đi lấy.

Mặt trời mọc rồi lặn để lại mọc, nhưng đây là lần đầu ông thấy chói qua con tim mình chân lý phượng yêu. Phượng ươm chưa hé mầm nảy đọt mà hoa đã nở trên môi cười. Những bông hoa biết nói trong nhà ông lúc này ưa tủm tỉm. Cô con gái ù lì dù chưa từng bệnh hoạn nan y nhưng không khéo: con này á khẩu vì chẳng nghe nó nói bao giờ! Biếng cười như biếng ăn, biếng ngủ. Bây giờ nó ưa luyên thuyên, kể lể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Bao lâu rồi nó mới đứng sau lưng bố, quàng tay ra trước ngực ông mà hôn lên gò má nắng mưa chai xạm của người cha lạnh nhạt. Ông mừng, con ông đã biết nói dù hơi muộn. Tới tuổi đi Đại học nó mới biết nói câu: “mời bố mẹ vô xơi cơm, con đói  " Ông ăn bữa cơm ngon nhất trong đời từ khi sinh ra con bé èo uột này.

***

Ba hạt phượng buồn trong chậu đất tốt nhất trên nước Mỹ mà vẫn không sao hé mầm nảy đọt. “Quá khứ đã xa không trở lại bao giờ! Quá khứ chỉ còn là kỷ niệm cho lòng trân quý nếu mình trân quý. Không thể nào bắt quá khứ sống lại như hiện tại dù tốt hay xấu hơn cũng là hiện tại hiện hữu một lần thôi như hạnh phúc đang có là tiếng cười, nước mắt của hôm nay. Một lần té trong mắt người để tay cầm hoa phượng tới hôm nay chỉ nên giữ gìn như kỷ niệm. Đừng tìm kiếm trong vô vọng mà quên những hiện tại đang từng ngày hoá thành kỷ niệm. Hãy làm cho hiện tại vui lên để sau này kỷ niệm vui”. Tôi đã trả lời cho ông câu hỏi: “Ba hạt minh châu của tôi có bị trụng nước sôi hay không mà không hé mầm "? Tôi biết đó là câu hỏi của lòng người từng trải! Tôi chỉ còn biết cầu nguyện cho gia đạo ông bình an!

Rồi bỗng dưng tôi được mời đến nhà họ uống ly rượu ba mươi năm “nắng vàng bị nhốt trong mây " . Hai đứa con lớn tự về tổ chức tiệc mừng Anniversary cho cha mẹ, chuẩn bị cho cô em út đi Đại học trong năm học tới. Một không khí gia đình bừng tỉnh sau tháng năm dài âm u. Bà giải thích cho tôi hiểu câu thơ mà ông đã giết chết tim bà. Ông để trong lòng đã mấy mươi năm hình bóng người chị họ của bà. Người ta học hơn ông hai lớp, lại học hành đàng hoàng nên ngày người ta giã biệt sân trường trung học để đi Đại học, ông thất tình  nghiêm trọng mà viết ra: “có lần tôi với hơi quá tay”, tức là yêu người lớn hơn mình chứ chẳng phải tự ái đỉa đeo chân hạc gì ráo. Chàng lớp 10 nhìn theo bóng  chị khuất dạng sân trường mà mình thì đã té trong đôi mắt ấy ,  nên tay cầm hoa phượng tới hôm nay -sống một đời ngáp ngáp.

Còn bà, cũng năm lớp 10 lại đi xin hoa phượng của chàng 12, đâu biết người ta hái hoa phượng rồi ngồi dưới gốc cây là tưởng nhớ hai cái ao thu lạnh lẽo nước trong veo đã dông mất biệt, hai cái hồ thu mà chàng thi sĩ đã té ngập hồn trong đó. Bà tội nghiệp người hái hoa mà không có ai để tặng nên bà xin-làm phước. Bà đâu biết chung huyết thống nên bà cũng có hai cái ao thu lạnh lẽo nước trong veo như liền chị. Vậy là hắn té thêm lần nữa, lần này chết chìm luôn trong đôi mắt.

Ba mươi năm dài lặn hụp miễn phí trong bể oan cừu mà tay cứ khư khư cầm cành hoa phượng cũ. Bà không ghen, thậm chí thương cảm ông ở tính thuỷ chung nhưng giận ông đã làm cho bà chị họ chẳng dám bén mảng đến nhà bà từ khi biết ra mối tình câm của ông em rể họ.

Tôi hỏi ông: “Sao ông lì quá vay”^?. ông trả lời thật hết ruột gan thì phải: Ông không ngờ có người giống người đến vậy! Thoạt đầu, ông mượn hình nhớ bóng. Rồi thân thằng chỏng chết trôi trong bể oan cừu thì cho gì lấy nấy! Bóng trong hình, hình trong bóng, bóng hình trù quến đến thánh cũng không phân biệt được, đến ngày thành hôn mới biết hình là em đôi con dì với bóng, té ra tình chị duyên em. Ông nói đến đây thì tôi cắt lời: “Bia 33 với bia Saigòn chung hãng sản xuất. Ông được uống bia Việt Nam là phước lắm rồi còn phân biệt gì nữa đây ? ông trả lời có lẽ vừa lòng bà và các con sau cuộc hành trình đăng đẳng: “Tôi xin lỗi về câu hỏi mà tôi đã hỏi anh. Thật không ngờ mình cứ tưởng mình đại trượng phu nhưng rốt ráo thì tiểu nhân hơn mình nghĩ về mình nhiều lắm!

… Lòng dạ hẹp hòi nên nghĩ ai cũng gian manh, nhà tôi ra tay chăm bón cho ba hạt minh châu của tôi hoàn toàn bằng lòng thương mà tôi đâu biết! Bà ấy muốn chứng minh với tôi hoa có nở thì cũng không phải là hoa của ngày tháng cũ. Tôi ngộ ra rồi anh ạ! Ba hạt minh châu không nở ra hoa trông thấy được nhưng hoa lòng đã nở. Con cái tìm về là một hạt đã nở, từ nay không nghi kỵ người phối ngẫu là hạt thứ hai đã nở. Hạt thứ ba là nụ cười trong héo ngoài tươi của nhà tôi đã trong tươi ngoài héo do thời gian và ích kỷ của tôi. Tôi cám ơn vợ con, gia đình và bạn bè. Ông xúc động.

Tôi ra về, hít gió tháng 5 vào hạ. Bông cỏ bay ngập trời chiều làm men bia trong tôi cũng ngất ngây với màu hoa phượng nhớ. Quá khứ trong mỗi chàng thư sinh thể nào không có màu hoa phượng đi kèm với một hình bóng mờ nhạt nhưng quyền uy tối thượng, bắt nhớ là nhớ, bắt thương là thương mà thường là bắt hồn thư sinh khi tháng 5 về. Dù thơ lai láng trong tôi nhưng không dám viết ra từ khi ông cụ Tầm Xuân ở quê tôi (Dallas) đã hạ chiếu: “thời bây giờ có quá nhiều người làm thơ nhưng lại quá ít nhà thơ ". Tôi đành viết lại mớ văn xuôi cho màu phượng vĩ trong trái tim khô của thế hệ sinh ra trên quê hương điêu linh nhưng sống lình bình như ... trôi sông trên khắp quả địa cầu. Tháng 5 vào hạ với phượng hồng dĩ vãng đã xa.


Phan

 

http://tvu.gachnoionline.com/NhacNgoaiQuoc/

BrianHyland_
SealedWithAKiss.wma

Click vao hinh

Sealed with a kiss

Though we've got to say good-bye
For the summer
Darling, I promise you this
I'll send you all my love
Everyday in a letter
Sealed with a kiss

Yes it's gonna be cold, lonely summer
But I'll fill the emptiness
I'll send you all my dreams
Everyday in a letter
Sealed with a kiss

I'll see you in the sunlight
I'll hear your voice everywhere
I'll run to tenderly hold you
But, Darlin' you won't be there

I don't wanna say good-bye
For the summer
Knowing the love we'll miss
Let us make a pledge
To meet in September
And seal it with a kiss

Sealed with a kiss
Sealed with a kiss
Sealed with a kiss
 

            

9 BÀI ĐƯỜNG THI


1/ ĐÊM ĐẬU THUYỀN BẾN PHONG KIỀU.

Trăng tàn, quạ réo, sương rơi
Phong soi bến lạnh, lửa chài giấc khuya.
Hàn Sơn vọng tiếng chuông chùa
Thuyền ai thao thức Cô Tô ngoại thành.

Nguyễn Thuỷ Nam , SẠ  June 2006

Phong Kiều Dạ Bạc / Trương Kế

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hoả đối sầu miên.
Co-To^ thành ngoại Hàn Sơn tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền



2/ BÀI TỪ XỨ LƯƠNG CHÂU

Bồ Đào rót chén dạ quang
Đàn reo lưng ngựa - uống tràn mà đi.
Sa trường say ngã - cười chi!
Xưa nay chinh chiến, mấy khi người về ?

Nguyễn Thuỷ Nam , SẠ  June 2006

Lương Châu Từ / Vương Hàn

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
Dục ẩm ti-ba` mã thượng thôi.
Tuý ngoạ sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?



3/ KHÚC NGÂM CỦA NGƯỜI CON ĐI XA

Mẹ hiền sợi chỉ trên tay
Dệt nên tấm áo con ngày ra đi.
Đường kim mối chỉ dày ghê
Bởi lòng Mẹ sợ nẻo về còn xa.
Ai hay tấc cỏ chăng là
Làm sao đền đáp bóng ba xuân dầy ?

Nguyễn Thuỷ Nam , SẠ  June 2006

Du Tử Ngâm / Mạnh Hạo Nhiên

Từ mẫu thủ trung tuyến
Du tử thân thượng  y.
Lâm hành mật mật phùng
Ý khủng trì trì quy.
Thuỳ ngôn thốn thảo tâm
Báo đắc tam xuân huy ?



4/ VỌNG NGÀY XUÂN

Loạn ly sông núi còn kia
Thành xuân cây cỏ bốn bề xanh um.
Cảm thời hoa cũng rưng rưng,
Biệt ly xùi khiến não nùng tiếng chim
Ba trăng giặc giã triền miên
Thư nhà quý tựa muôn nghìn ngọc châu !
Ngu ngơ tóc ngắn bạc đầu
Trâm cài rớt xuống để sầu lòng ai.

Nguyễn Thuỷ Nam, SẠ mùa Đông 2006

Xuân Vọng / Đỗ Phủ

Quốc phá sơn hà tại
Thành xuân thảo mộc thâm
Cảm thời hoa tiễn lệ
Hận biệt điểu kinh tâm
Phong hoả liên tam nguyệt
Gia thư để vạn kim.
Bạch đầu tạo cánh đoản
Hồn dục bất thăng trâm.



5/ Ý XUÂN

Cỏ Yên xanh mượt mầu tơ
Dâu Tần biêng biếc rậm bờ đường đê.
Khi chàng rộn rã tình quê
Là lòng thiếp chợt bộn bề xôn xao.
Gió xuân kia lạ làm sao
Vì đâu thổi lộng trướng đào đêm đêm ?

Nguyễn thuỷ Nam, SẠ  mùa thu 2005

Xuân tứ / Lý Bạch

Yên thảo bích như ti,
Tần tang đê lục chi.
Đương quân hoài qui nhật
Thị thiếp đoạn trường thì...
Xuân phong bất tương thức
Hà sự nhập la vi?



6/ ĐÊM VẮNG TRẦM TƯ

Đầu giường trăng sáng như gương
Ngỡ rằng trên đất đầy sương la đà.
Nhìn trăng bàng bạc gần xa
Cúi đầu chợt nhớ quê nhà chốn xưa.

Nguyễn Thuỷ Nam, SẠ mùa thu 2005

Tĩnh Dạ Tứ / Lý Bạch

Sàng tiền minh nguyệt quang
Nghi thị địa thượng sương.
Cử đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương.



7/ ĐỀ VỊNH NƠI MÌNH THẤY NĂM TRƯỚC

Năm ngoái, hôm xưa, tại cổng này
Hoa đào rực ánh má hây hây.
Người xưa chẳng biết về đâu nhỉ
Cười cợt đào hoa xuân gió bay…

Nguyễn Thuỷ Nam. SẠ  May 2006

Đề Tích Sở Kiến Xứ / Thôi Hộ

Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng.
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.



8/ LẦU HOÀNG HẠC

Người xưa cỡi hạc đi rồi
Trống trơ Lầu Hạc chơi vơi chốn này.
Hạc vàng biền biệt xa bay...
Bâng khuâng mây trắng chở đầy thiên thu.
Cỏ thơm Anh Vũ xanh mầu,
Tạnh mưa cây rủ bóng sầu Hán Dương.
Chiều tà mù mịt quê hương,
Sóng xao - khói toả gợi buồn lòng ta!

Nguyễn Thuỷ Nam, SẠ Nov. 6 2006.

Hoàng Hạc Lâu / Thôi Hiệu

Tích nhân dĩ thừa Hoàng hạc khứ
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.



9/ ĐÊM TRĂNG & HOA TRÊN DÒNG SÔNG XUÂN

Sông xuân nước chảy liền khơi
Trăng nhô đầu sóng tơi bời triều lên.
Trăng soi vạn dặm triền miên
Sông xuân ngời ánh lênh đênh sóng vàng...
Nước tuôn còn đẫm mùi thơm,
Trăng hoà nước ngát rừng hương hoa đời.
Sương còn lãng đãng chơi vơi,
Lung linh bãi cát chân trời nơi đâu?
Sông xuân trời nước một mầu,
Trăng treo vằng vặc giữa bầu không trung...
Bên sông ai đã ngắm trăng?
Trăng trôi - nước chảy đã từng thấy ai?
Nhân sinh vô tận cảm hoài...
Năm năm Trăng - Nước miệt mài tương tư!
Biết chăng Trăng - Nước giang đầu
Chiếu soi ai đó, để sầu cho ai?
Sông dài cuồn cuộn nước trôi!...

Nguyễn Thuỷ Nam, SẠ May 19 2007

Xuân giang Hoa - Nguyệt Dạ / Trương Nhược Hư.
( Trích đoạn )

Xuân giang triều thuỷ liên hải bình
Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh.
Diễm diễm tuỳ ba thiên vạn lý
Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh?
Giang lưu uyển chuyển mãn phương diện
Nguyệt chiếu hoa lâm giai như tiễn
Không lý lưu sương bất giác phi
Dinh thượng bạch sa khan bất kiến...
Giang thiên nhất sắc vô tiêm trần
Hạo hạo không trung cô nguyệt luân
Giang bạn hà nhân sơ kiến nguyệt?
Giang nguyệt hà niên sơ kiến nhân?
Nhân sinh đại đại vô cùng dĩ
Giang nguyệt niên niên vọng tương tư.
Bất tri giang nguyệt chiếu hà nhân?
Đản kiến trường giang tống lưu thuỷ...

 
Publié le 24/06/2007 à 22:23
Par tapinlu



CHIA TAY NGƯỜI

 
Chia tay người buồn tôi  lên đầy mắt
Không buồn nào hơn buồn của hôm nay
Lòng quay quắc bởi chẳng sao níu được
Bước chân người sau cửa kiếng ngăn đôi
 
Người đi vội sợ con tim se thắt
Tôi chần chờ tìm kiếm dáng bơ vơ 
Giữa biển người bỗng nhiên nghe nghẹt thở
Sa mạc đâu đây liệm chết tiếng cười
 
Nắng phi trường gửi mây theo cánh sắt
Gió chướng theo tôi đem nhớ nhung về
  Paris chừ như chợt tỉnh cơn mê 
Chưa kịp giữ người đà bay đi mất 

Thoáng hương xưa tôi âm thầm vội cất 
 Nghe cồn cào dư vị những ngày qua
Nghe xôn xao một cung trầm vọng ải
Để nhốt người còn lại dẫu trong mơ
 
Thơ tôi viết đường về sao lạnh ngắt
 Tàu vẫn đi nhanh lăn bánh  vô tâm 
 Âm hưởng vẫn chập chờn qua ảo giác
Nhớ quá đi thôi tôi gọi tên người
 
Người ơi người ! đến chi rồi đi vội
Cho buồn thương vây kín cả trời Tây
Cho cô đơn ôm chặt tháng năm gầy
Con phố cũ mai đây... còn đâu nữa !

 
Tôi, cỏ cây vàng úa ...đợi trời mưa !
 
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 23 Juin 2007



PHÔI PHA


Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Trình bày: Ý Lan


Ôm lòng đêm
nhìn vầng trăng mới về
nhớ chân giang hồ
ôi phù du
từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua

Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

Về ngồi trong những ngày
nhìn từng hôm nắng ngời
nhìn từng khi mưa bay
có những ai xa đời quay về lại
về lại nơi cuối trời
làm mây trôi

Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

http://phoipha.org/nhacvangonline/2ctcvckkn/tcs/Phoi%

20pha%20-%20Y%20Lan.wma

Click vao hinh


 


Sealed with a kiss

Click here


Thung lũng hồng
Sáng tác: Phạm Mạnh Cương
Trình bày: Khánh Ly
http://phoipha.org/nhacvangonline/2ctcvckkn/tctnxd/DaLat/05%
Download
20Thung%20Lung%20Hong%20(Pham%20Manh%20Cuong).wma


Gọi gió lên thung lũng hồng, mây trôi bềnh bồng.
Hạt nắng lunh linh tím dần, mong mênh thu vàng.
Còn đó em yêu dỗi hờn, long lanh lệ buồn.
Còn đó sương vây kín đầy, cho tình ngất ngây.

Tình xa trên thung lũng hồng,
Tình nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau rồi sẽ khóc thầm,
Tình yêu vụt theo lời gió.

Tình xa trên thung lũng hồng,
Tình nhớ trên thung lũng hồng.
Ngàn sau tình cũng lỡ rồi,
Tình yêu vỗ cánh mà đi.

Còn nhớ trên thung lũng này, ru em tình mềm.
Gọi nắng cho mây trắng về, cho trôi câu thề.
Tìm mãi trên thung lũng hồng, hương yêu ngọt ngào.
Người hỡi cho ta suốt đời, một mình lẻ loi.


Compagnon Disparu
Enrico Macias

Download

Compagnon disparu,
Compagnon de mon âge,
On était tous les deux
Les deux yeux d'un visage
Pourtant tu pars seul les nuits
Au pays des yeux perdus.

Comme vient la vie,
Comme vient la mort,
Tu étais venu simplement
Comme on vient au port
Plus fort que l'amour
Plus fort que la haine
Tu étais en moi, compagnon,
Comme un autre moi-même.

Mais on t'a trouvé
Mort au coin d'une rue
Une nuit d'été
Qui criait jusqu'aux nues
Par ton corps troué
Ma peine vivante
A l'éternité
Qui reste indifférente.

Compagnon de ma foi
Compagnon d'espérances
Rien ne tuera en moi
Ta secrète présence
Elle est là comme un démenti
A l'ouvrage des fusils.

Une part de moi
Est sur l'autre rive
Et passe avec toi,
Compagnon, l'heure décisive.
Quand je pense à toi
Ma douleur a tort
Car tu vis en moi
Par-delà la mort



Publié le 24/06/2007 à 12:37
Par tapinlu


Mon Père
Sylvie Vartan
Download


Que la maison me parait vide
Sans son désordre et sans sa voix
Ça me semble encore impossible
Pourtant il y a deux ans déjà

Ma mère a rangé tous ses livres
Et ses outils de jardinier
Tous ces objets qu'il faisait vivre
Qui eux aussi vont s'ennuyer

Il ne parlait pas de la guerre
Pourtant mon héros c'était lui
J'étais si fière qu'il soit mon père
Fière de m'appeler comme lui

Ses colères étaient des tempêtes
Lorsque j'avais désobéi
Et puis il pleurait en cachette
Parce que j'avais un premier prix

C'était plus que de la tendresse
Qu'il avait pour tous nos rosiers
Il peignait avec maladresse
C'était toujours moi qui posais

Je sais bien que je lui ressemble
Je suis têtue comme il l'était
J'ai ses yeux et ses côtés tendres
Et j'aime tout ce qu'il aimait

C'était mon ami et mon frère
Et tous mes souvenirs d'enfant
C'était mon ami et mon père
Et il me manque bien souvent



Rendez-vous chaque soir

Dalida
Download


Rendez-vous chaque soir au couché du soleil
Ou tous deux on pourra voir la nuit qui s'éveille
Et l'on se dira tout bas tous les mots qu'on ne s'écrit pas
Rendez-vous chaque soir au couché du soleil
Je pense à toi souvent je m'ennuie loin de toi
Et quand revient le printemps je suis trop seul sans toi
Mais j'ai le cœur plein d'espoirs
Puisqu'on se retrouve chaque soir
Dans un petit coin du ciel au couché du soleil
[Refrain] :
Qui sait quand tu me reviendras
Et qui sait si on se reverra
Pourtant au fond de moi je sais je sais je sais
Oh rien n'a changé
Et d'ici là, tu seras près de moi
Tout près de moi
Rendez-vous chaque soir Au couché du soleil
Tous deux on pourra voir La nuit qui s'éveille
Et l'on se dira tout bas tous les mots qu'on ne s'écrit pas
Rendez-vous chaque soir Au couché du soleil
[Refrain]
Rendez-vous chaque soir au couché du soleil
[Refrain]
Rendez vous chaque soir au couché du soleil
Ou tous deux on pourra voir
La nuit qui s'éveille
Et l'on se dira tout bas Tous les mots...



Phố Vắng Em Rồi


Sáng tác: Mạnh Phát - Nguyễn Đan Thanh
Ca sĩ: Thanh Tuyền

Download



Em đi pháo đỏ lên màu mắt
Tình cũ, thề xưa, lỡ hẹn rồi
Phố vắng như hồn anh giá lạnh
Gió vàng tâm sự nhớ thương thôi!
 
Hoàng Ngọc Liên

Slow

Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mành, tình ngăn cách rồi.
Đêm qua trắng đêm mơ thương hình bóng cũ xa xôi
Em ơi! bước đi xa nhau rồi ngày vui đâu còn,
đèn vàng nhòa sương chưa tắt,
khu phố xưa lạnh buồn tênh.

Hôm em bước lên xe hoa thềm nhà tươi pháo hồng
Em ơi! pháo vui như vô tình xé nát tim anh.
Bao nhiêu ước mơ nay phai tàn,
Tình ôi phũ phàng,
một ngày dù duyên chưa thắm,
chuyến đò xưa sao nỡ quên!

Thương còn thương những chiều đời chưa biết nhiều,
nghẹn ngào nhìn nhau không nói.
Yêu còn yêu tiếng cười, ngày mới quen nhau,
ngỡ ngàng tình trong mắt sâu.

Mưa khuya hắt hiu xuyên qua mảnh hồn đơn giá lạnh
Em ơi phố khuya bâng khuâng sầu buốt giá tim anh.
Hương xưa ái ân theo êm đềm vàng trăng giãi thềm.
Từng giờ buồn trông phố vắng, thắm hình em qua bóng đêm




Click here

Kim Võ
tặng
- - - oOo - - -

Pages : 1 2 3 4 5 6 7 8 9

Ma photo
Le blog de tapinlu