|
Publié le 22/06/2007 à 17:50
Par tapinlu
Thầy Trần Phước Hải Phu Quân của Cô KIM THÀNH

Thầy Trần Phước Hải tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm và Cử nhân Việt Hán tại Huế năm 1964. Sau đó Thầy tiếp tục làm thesis với Linh mục Thanh Lãng tại Viện Đại học Saigon và lấy bằng Cao học Văn chương Việt Nam. Thầy về dạy tại trường Võ Tánh cho đến năm 1973. Từ 1973-75, Thầy được bổ nhiệm làm Trưởng phòng Việt Hán, Đại Học Cộng Đồng Duyên Hải Nha Trang. Trong gia đình, Thầy là một người chồng, người cha gương mẫu. Trong công việc, Thầy được nhiều đồng nghiệp và học sinh yêu mến.
Ở trường Võ Tánh, Thầy dạy chúng tôi môn Quốc Văn ở lớp đệ Tứ và đệ Nhị. Đây là thời điểm lũ học sinh nhỏ chúng tôi được tiếp cân với với các áng văn tuyệt tác của nền văn học cổ Việt Nam Chúng tôi vẫn chưa quên giọng hào hùng truyền cảm của Thầy trong những giờ bình giảng thơ của Nguyễn Du, Cao Bá Quát, Tản Đà, Nguyễn Khuyến, Nguyễn Công Trứ… Đặc biệt qua thơ của Nguyễn Công Trứ, Thầy đã hun đúc cho tuổi mới lớn chúng tôi một chí làm trai thật lãng mạn và kiêu hùng. Thầy đã chắp cho chúng tôi đôi cánh chim bằng để bay vào vùng trời mơ ước.
Thầy Hải dạy Quốc Văn hay thiệt, bọn học trò kháo với nhau như thế. Quả đúng như vậy, Thầy là người đầu tiên dạy chúng tôi thuật tranh luận và hùng biện. Mỗi tuần Thầy chia lớp ra làm hai nhóm và lấy một đọan thơ trong truyện Kiều làm đề tài tranh luận. Nhờ thế chúng tôi nhớ mãi thuyết đinh mệnh của Nguyễn Du bắt đầu bằng hai câu:
Trăm năm trong cõi người ta Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Và để kết luận cuộc đời của Thúy Kiều, Thầy gật gù tâm đắc ngâm:
Bắt phong trần, phải phong trần Cho thanh cao mới đươc phần thanh cao
Học xong truyện Kiều, bọn chúng tôi có đứa gọi thầy là “Từ Hải”. Không phải Thầy cũng tên “Hải” mà vì Thầy có tướng dáng cao ráo, oai vệ và đẹp trai của nhân vật:
Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao Đường đường một đấng anh hào
Với những ấn tượng đẹp qua những giờ truyền thụ hấp dẫn của Thầy, chúng tôi ai cũng thích môn Văn và bước đầu đã có những cảm thụ về nền văn học cổ Việt Nam. Khi giới thiệu về đại thi hào Nguyễn Du, Thầy rất tâm đắc nhắc đi nhắc lại câu : "Truyện Kiều còn, nước Việt còn . Truyện Kiều mất, nước Việt mất" của học giả Phạm Quỳnh.
Hơn thế nữa, ngoài việc giảng dạy hết sức tận tâm như rút cả tâm huyết để truyền đạt cho chúng tôi, trong vai trò cố vấn báo chí, Thầy còn hướng dẫn chúng tôi làm quen với quy trình thực hiện một tờ đặc san. Nhờ quan điểm làm việc của Thầy, chỉ đóng vai trò cố vấn chứ không làm thế cho học trò, chúng tôi mới có được những điều kiện thuận lợi nhất để phát huy khả năng của mình. Hồi ấy, nhân dịp kỷ niệm 20 năm thành lập trường Trung học Võ Tánh (1952-1972), dưới sự tin tưởng và khuyến khích của Thầy, chúng tôi đã tập viết văn, làm thơ, viết nhạc, biên khảo, đi xin quảng cáo, chụp hình, viết phóng sự… để lần đầu tiên trường có được một tờ giai phẩm in bìa bốn màu với số lượng 2000 bản, được phát hành rộng rãi nhân ngày hội lớn của toàn trường. Vậy mà mấy năm học trước đó chúng tôi đã nghịch phá Thầy tưng bừng !
Chuyện là hồi đó Thầy thường đến trường bằng chiếc xe hơi nhỏ deux chevaux màu xám có hình thù như con cóc nên học trò thường gọi là xe con cóc, loại xe độc nhất vô nhị của trường ! Xe có đặc điểm là đầu chúi thấp, đuôi nhổng cao, vừa chạy vừa nhún trông rất tức cười. Mỗi lần đi ngang xe của Thầy đang đậu trong sân trường, chúng tôi thường ngứa tay nhún mấy cái để nhìn xe bật lên bật xuống trông rất ngộ nghĩnh rồi vừa dọt lẹ vừa cười. Nhớ lúc đang học đệ Tam, tưởng đã qua được “ách” của thầy, chúng tôi đã hè nhau khiêng xe của Thầy. Thoạt đầu chỉ định khiêng ra sau hội trường nhưng khi nhấc lên mới biết là xe quá nhẹ nên chúng tôi đã đưa xe ra tận bãi cát phía cuối sân vận động! Cuối giờ dạy hôm đó Thầy đã phải thót tim về sự nghịch phá của lũ học trò.
Kính hương hồn Thầy, giờ này nơi suối vàng chắc Thầy cũng đang nở một nụ cười thật hiền từ, bao dung và độ lượng khi nghe học trò kể lại những trò đùa tinh nghịch, vụng dại và thiếu suy nghĩ này.
Thầy ơi! Thầy đã dạy chúng con thuyết định mệnh để rồi chính định mệnh lại cướp đi cuộc đời của Thầy khi vẫn còn đó nhiều ước mơ chưa thực hiện (như cô Kim Thành đã viết trong bài thơ Đếm Sao “Trong bao thao thức đêm hoang lạnh, Ai biết anh còn mộng viễn du ?!” )...
Ngày 15 tháng 9 năm 2003, Thầy Trần Phước Hải đã đi vào cõi vĩnh hằng trong sự tiếc thương vô hạn của nhiều thế hệ học trò...
Hồ Văn Tâm
 chieulangem.mid
Publié le 21/06/2007 à 07:51
Par tapinlu

CÓ PHẢI EM LÀ ...
Publié le 19/06/2007 à 13:18
Par tapinlu
NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỌNG HOÀ Click here     Kim Võ sưu tầm   Hà Nội Vào Thu
Nhạc sĩ: Trần Hữu Bích - Ca sĩ: Đan Trường |
Thành phố của anh sao em yêu quá, vì thấy thân quen trên từng viên đá. Nghìn năm thành cổ đất trời Thăng Long. Nắng vàng mái phố, thu về mênh mông. Hồ Gươm dường như xanh thắm, tóc mây pha màu nắng phai.
Xao xuyến bâng khuâng đáy mắt, nghe lòng ai thương nhớ ai? Em yêu con đường lá thu rơi rơi vàng ngõ, hương cốm thoảng bay trong gió, nhẹ nhàng Hà Nội vào thu. Một chút bình yên ban mai im vắng, vọng tiếng chuông ngân Tây Hồ sương trắng. Từng ngôi nhà nhỏ thẫm màu rêu phong, vẫn còn in dấu bao đời cha ông. Chiều thu vàng mơ hoa cúc, nhánh lan bên thềm gió đưa. Con sóng xôn xao nỗi nhớ, sông Hồng lưu bao dấu xưa. Đêm thu mơ màng tiếng guitar buông hờ hững, hoa sữa tỏa hương thơm ngát, nồng nàn Hà Nội vào thu. |
|  | http://nhacso.net/Music/nghe_song.asp?id=100017307

Nếu Biển Không Có Sóng Nhạc sĩ: Từ Huy - Ca sĩ: Elvis Phương
| Nếu biển không có sóng Biển đâu còn dạt dào Nếu chiều không hò hẹn Đâu thấy lòng nôn nao
Nếu đời không tình yêu Biển sẽ không có sóng Nếu chiều không gió lộng Thì tóc em đâu có bềnh bồng
Ngại chi sóng hỡi em Ngại chi gió hỡi em Sóng có xô thuyền ta Gió cuốn bao ngày qua Thì em ơi, Tình anh vẫn đậm đà Thì em ơi, Tình yêu vẫn mặn mà
Đời như thế đó em Tình yêu thế đó em Những khó khăn ngày qua Sẽ nói lên tình ta
Tình yêu thương Ngàn năm chẳng hề nhòa Tình yêu thương Dù gian nan vẫn đậm đà
|
| http://nhacso.net/Music/nghe_
 song.asp?id=100014868Click vao hinh 
TIẾNG HỜN CHIẾN MÃ 19-06 * Ngày Quân Lực VNCH Chiến mã dọc ngang ngoài chiến trận Ra đi là quyết một lần đi Hiên ngang bảo trọng lòng trung nghĩa Lỡ cuộc tan hàng vận nước suy! Cúi mặt đau thương tàn cuộc chiến Ngùi trông muôn thú xéo quê hương Máu tim hừng hực tan trong lệ Căm hờn chiến mã bỏ yên cương! Từng bước nặng nề trên hoang phế Lặng nhìn thiên hạ khóc điêu linh Chiến mã rưng rưng đôi dòng lệ Đau buồn trong một buổi tàn binh! Cùm gông chiến mã chịu từng ngày Ngẩn mặt hiên ngang dẫu đọa đày Lê gót xích xiềng dài năm tháng Can trường trên vạn bước chông gai! Ngày mai ai đọc trang chiến sử Văng vẳng như nghe tiếng hí vang Ấy nỗi căm hờn bao chiến mã Một thời sông núi phủ màu tang! Hàn Thiên Lương http://vload.vietprofile.com/audio/files/Banh%20xe%
 20lang%20tu%20-%20AC&M.mp3Click vào hình
Publié le 17/06/2007 à 22:12
Par tapinlu
King Of The King Cobra ...
Please Click SƯ TỬ HÀ ĐÔNG Áo lụa Hà Đông
Thơ : Nguyên Sa Phổ Nhạc : Ngô Thuỵ Miên Tiếng hát: Elvis Phuong
Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung Bay vội vã vào trong hồn mở cửa Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng gì đâu Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau? Để anh gọi tiếng thở buồn vọng laị ....
Em ở đâu, hỡi mùa Thu tóc ngắn? Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng ...Anh vẫn yêu màu áo ấy em ơi
http://nhacviet.vietshare.com:81/bannhacviet/ aoluahadong01.asx Click
http://nhacviet.vietshare.com:81/
 bannhacviet/aoluahadong01.asx Click vào hình

Publié le 16/06/2007 à 19:42
Par tapinlu
 Download
LA MALADIE D'AMOUR Michel Sardou
Elle court, elle court, La maladie d'amour, Dans le cœur des enfants De sept à soixante dix-sept ans. Elle chante, elle chante, La rivière insolente Qui unit dans son lit Les cheveux blonds, les cheveux gris.
Elle fait chanter les hommes et s'agrandir le monde. Elle fait parfois souffrir tout le long d'une vie. Elle fait pleurer les femmes, elle fait crier dans l'ombre Mais le plus douloureux, c'est quand on en guérit.
Elle court, elle court, La maladie d'amour, Dans le cœur des enfants De sept à soixante dix-sept ans. Elle chante, elle chante, La rivière insolente Qui unit dans son lit Les cheveux blonds, les cheveux gris.
Elle surprend l'écolière sur le banc d'une classe Par le charme innocent d'un professeur d'anglais. Elle foudroie dans la rue cet inconnu qui passe Et qui n'oubliera plus ce parfum qui volait.
Elle court, elle court, La maladie d'amour, Dans le cœur des enfants De sept à soixante dix-sept ans. Elle chante, elle chante, La rivière insolente Qui unit dans son lit Les cheveux blonds, les cheveux gris.
Elle court, elle court, La maladie d'amour, Dans le cœur des enfants De sept à soixante dix-sept ans. Elle chante, elle chante, La rivière insolente Qui unit dans son lit Les cheveux blonds, les cheveux gris.
Elle fait chanter les hommes et s'agrandir le monde. Elle fait parfois souffrir tout le long d'une vie.  DANS LE SOLEIL ET DANS LE VENT Nana Mouskouri
Download here C'est presque l'automne Les enfant moissonnent Et j'ai déjà Rentré le bois Toi, en uniforme Avec d'autres hommes, Très loin d'ici Tu es parti Toi qui chantais
Refrain
Dans le soleil et dans le vent Tournant les ailes du vieux moulin Elles tourneront aussi longtemps Que nous vivrons main dans la main
Un peu de poussière Sur la tabatière Me prouve bien Que tu es loin Mais, je crois entendre Le refrain si tendre Que l'an dernier Pour me bercer Tu me chantais
Refrain
Ton ami hier Est rentré de guerre, Il n'a rien dit Mais j'ai compris En voyant ta chaîne Ton blouson de laine Que plus jamais Tu ne viendrais Me rechanter.
Refrain
Tournent les ailes dans la lumière Tourne le temps rien n'a changé Mais dans mon cœur, depuis hier Le vieux moulin s'est arrêté ...

 |
|