iBLOG précédent iBLOG suivant



Publié le 11/06/2007 à 18:40
Par tapinlu




ĐÀN BỒ CÂU


Đàn bồ câu đã lìa xa mái ngói
Những hạt thóc vàng vung vãi bên hiên
Tôi hát khẻ  bài ca dao ngày nhỏ
Bồ câu không về , hạt thóc lặng im
 
Nắng vỡ oà cho màu vàng hoang dại
Gió xoay chiều đẹp mãi nắng phân vân
Tôi cố níu những ngày thơ đã mất
Để tìm quên những năm tháng phong trần
 
Trở lại đây lang thang nhìn cảnh lạ
Vẫn nhớ hoài mang máng dáng em xưa
Đứng  thẩn thờ mắt nhìn qua song  cửa
Bóng hoàng hôn tím ngắt lạnh bóng chiều
 
Ước ao gặp một bàn tay ấm áp
Chạm nhẹ thôi đủ vơi bớt ngại ngần
Mong vài phút ... xin cho tôi sống lại
Ôm mẹ già , ôm hết những người thân
 
Đàn bồ câu đã  quay  về mái ngói
Mùa thương yêu xây tổ ấm yêu thương
Từng cọng cỏ cho tôi nguồn cảm hứng
Viết vần thơ tình ... ca ngợi  quê hương

Quê hương tôi hình cong chữ  " S "
Đất nước tôi hùng vĩ  " VIỆT NAM "
Vẫn cầu mong tuổi vàng  tôi còn đẹp
Để có ngày
Bỏ dòng sông SEINE
Về ôm hôn dòng sông CỬU
Uống nước sông HƯƠNG
Và tắm nước sông HỒNG


Tôn Thất Phú Sĩ



A FLOCK OF DOVES


Doves left far from tiles roofs
Yellow paddy grains littered at veranda sides
I softly sang a folklore song in childhood
Doves did not return paddy grains remained silent.


Sunlight broke off for wild yellow color
The wind changed its direction how beautiful sunlight
I strive for grasping infant days lost
To forget time of life vicissitudes.


Returning here wandering I watched strange views
Stiil vaguely remembered her old shadow
Standing distract I look through window
Sunset painted purple the cold evening shadow.


Wishing meeting a warm hand
Slightly touching lessened the hesitation
Wishing some minutes.., let me revive
Embracing old mother, embracing all my relatives.


The flock of doves returned to tiles roofs
Love season they made love nests
Each blade of grass gave me aspiration source
For composing love poem... in praise of native land

My fatherland curves as a letter “S”
My country, superb “VietNam”
I always expeet my old age remaining superb
For one day
I will leave Seine River
To return embracing Mekong River
To drink water from Perfume River
And to swim in Red River.
 

RGC


 

Publié le 11/06/2007 à 12:57
Par tapinlu


Thơ nhạc hoài niệm của những người ly xứ


Saturday, June 09, 2007 
Nguyễn Mạnh Trinh


Có những địa danh, khi nhắc đến, làm tim óc bồn chồn và hoang mang, nó gợi lại một thời gian, không gian nào đó đã khuất nhưng còn âm hưởng. Hà Nội trong thơ Hoàng Anh Tuấn , trong nhạc Hoàng Dương; Sài Gòn trong thơ Nguyên Sa, trong nhạc Nguyễn Ðình Toàn; Hà Nội trong tùy bút Mai Thảo, hay hồi ức Vũ Bằng; Sài Gòn trong truyện ngắn Tạ Tỵ, hay tùy bút Võ Phiến...

Những người ly xứ tha hương, khi thời tiết thay đổi, nghe như trong hồn âm vang những ngọn sóng của một ngày động biển. Người Việt Nam, trong cuộc sống đã sẵn những buổi ra đi. Từ năm di cư đến ngày di tản, biết bao tâm hồn mang nặng những nỗi niềm của cả một thời dông bão. Thơ, văn, nhạc chuyên chở tâm sự thời đại. Những câu văn, những lời thơ, những ý nhạc phản ánh cuộc sống cực kỳ đặc biệt của một dân tộc đã quá quen với chiến tranh, khói lửa và tang tóc...

Sài Gòn, sau năm 1975. Hà Nội, sau năm 1954. Những thành phố của hoài niệm trong thời gian ấy. Năm 1954, hàng triệu người rời bỏ miền Bắc xuôi Nam tìm tự do, cuộc di cư vĩ đại của những người ghê sợ Cộng Sản. Năm 1975, Cộng Sản chiếm toàn bộ đất nước. Hàng trăm ngàn người di tản ra ngoại quốc sau đó đến từng đợt vượt biển của hàng triệu người. Không gian , thời gian của những biến cố kể trên, đã thành môi trường và động lực thúc đẩy văn nghệ sĩ tạo thành những tác phẩm văn chương hay âm nhạc phản ánh tâm tình thời đại. Một dòng nhạc hoài niệm kéo dài suốt nửa thế kỷ đã cho chúng ta những bản nhạc để đời. Những bản nhạc mà tuổi thọ của nó dài hơn tuổi thọ của chính tác giả sáng tạo ra nó. Nhạc sĩ có khi khuất bóng từ lâu, nhưng nhạc phẩm vẫn còn sống, còn được hát và còn được thính giả nghe và hâm mộ. Qua một thời gian, qua sự đãi lọc, bản nhạc muốn tồn tại được phải có sức lôi cuốn từ ngôn từ và điệu nhạc. Và nhất là, phù hợp với tâm tư của từng thời kỳ, của hoàn cảnh mỗi người khi nghe âm điệu ấy.

Với tôi, có những bản nhạc là một phần đời tôi sống. Những bản nhạc, nhắc lại một tháng ngày đã qua. Nghe nó, như sống lại một quá khứ. Thuở đó, là kỷ niệm. Thuở đó, là cái tôi riêng trải dài theo những đoạn đời. Có khi, tưởng quên lãng nhưng lại chợt về trong ký ức. Có người bạn, anh Trần Thăng, một người sản xuất nhiều băng nhạc và video nổi tiếng mang tên trung tâm Asia, Dạ Lan, Mây, đã chê tôi là “ông chỉ thích những bản “antique” mà chẳng để ý gì đến những bản nhạc mới sáng tác, mọi người đều như thế thì âm nhạc sao phát triển được”. Tôi chỉ cười nhưng thầm nghĩ, ừ, tôi chỉ thích những gì hợp với tôi, bất kể là nhạc thính phòng hay nhạc đại chúng, nhạc cũ hay nhạc mới, nhạc trẻ. Tôi có những băng nhạc thật cũ, âm thanh nghe nhiều quá thành rè rè mà tôi vẫn giữ lại. Và, nếu có ai có những bản nhạc cũ mà tôi thích ấy, tôi sẽ thu lại để nghe. Tính khí ấy có lẽ cũng không hay lắm, nhưng đã quen nết rồi, biết làm sao. Nhiều khi, tôi nghe nhạc trong vô thức, lúc đọc sách, lúc lái xe hay cả những lúc đang chập chờn giấc ngủ. Cái cung cách nghe nhạc mà như không nghe nhạc ấy có lẽ không phải là của một người thành thạo về âm nhạc. Nhưng đó cũng là một phần đời sống của tôi, dù chỉ là một phút một giây. Tôi sống một phút cũng như tôi cảm âm nhạc một giây, mặc dù bằng hai lỗ tai “điếc nhạc”...

Năm 1954, gia đình tôi di cư vào Nam. Ðang học tiểu học, lạ người lạ cảnh, tâm tư như tờ giấy trắng, nhưng tôi vẫn nhớ như in bài hát mà tôi đã gân cổ hát trong giờ sinh hoạt học đường. Lúc ấy, hào hứng tin tưởng xiết bao. Bản nhạc “Về miền Nam” của Trọng Khương nhắc lại tôi ngày thơ ấu:


“Ðứng vùng lên nào bao thanh niên yêu nước
Hướng về đây miền Nam thân yêu nắng sáng
Theo vết chân người xưa ta tiến lên đường đi
Bao nắng mưa sương gió nào ngại chi.
Sông nào cắt đứt đôi nơi
Sông nào xé nát tim tôi
Sông nào bóp chết thương yêu Việt Nam ơi!”...


Bài hát ấy, với tôi, tự nhiên nhắc và nhớ đến những khuôn mặt ấu thơ. Những cô giáo, thầy giáo khai tâm tuổi nhỏ. Cùng với ngôn từ và điệu nhạc, là bước chân trở về. Ðó, lãnh địa thiêng liêng của đời người, mà dần dần thời gian đi qua, in sâu trên tiềm thức. Ðất nước mới, mở ra những lạc quan, như tuổi xanh ngây thơ nhưng thật nhiều ước vọng... Bài hát như một dây chuyền để bắt đầu cho một chuỗi liên tưởng. Vô tình, bài hát như một contact để mở một mạch điện cho khúc phim đời sống riêng tôi.

Nhưng những bài hát khác, thường là những nỗi buồn, ngậm ngùi hướng vọng về chốn quê xa. Hàng trăm ca khúc có chung dòng nhạc. Không phải chỉ với bài hát ấy, mà còn nhiều bài hát khác, nhiều phim truyện khác, nhắc nhớ lại thời kỳ đặc biệt của đất nước. Một cách khái quát, theo bài thuyết trình “Love and Longing at the Border: Songs On Both Sides of the 17th Parallel” của Jason Gibbs trong seminar của Popular Culture Association tại thành phố San Antonio, tiểu bang Texas thì có tới 18 ca khúc của những người di cư nhớ về quê hương cũ đã xa. Như: Bắc Một Nhịp cầu của Hoàng Trọng, lời Hồ Ðình Phương, Biệt Hải Phòng của Phó Quốc Thăng, Chờ Anh Em Nhé của Xuân Tiên, lời Nhật Bằng, Chuyến Ðò Vĩ Tuyến của Lam Phương, Giấc Mơ Hồi Hương của Vũ Thành, Hận Ly Hương của Anh Hoa và Ngọc Lan, Hướng về Ðất Bắc của Phó Quốc Thăng, Hướng Về Hà Nội của Hoàng Dương, Lá thư gửi mẹ của Nguyễn Hiền, lời Thái Thảo, Mộng ngày hồi hương của Hoàng Trọng, Hồ Ðình Phương, Sầu Ly Hương của Lam Phương, Thu Ly Hương của Nhật Bằng và Ðan Thọ, Tình Cố Ðô của Lam Phương, lời Mạnh Thương, Về Bến Xưa của Nguyễn Hiền, lời Thiện Huấn, Vọng Cố Ðô của Ðan Thọ và Nhật Bằng, Xa Quê Hương của Ðan Thọ và Xuân Tiên, Xuân ly Hương của Phó Quốc Lân... Nhưng danh sách ấy chưa đầy đủ lắm, còn thiếu một cách đáng kể: Mưa Sài Gòn , Mưa Hà Nội của Phạm Ðình Chương, thơ Hoàng Anh Tuấn, Mùa Hoa Nở của Cung Tiến,...

Trong những bài hát ấy, Hà Nội như một hình tượng của nhung nhớ. Thành phố ấy, phải rời bỏ đi xa với nỗi đau đớn tận cùng. Hà Nội ơi! Có phải là tiếng kêu thảng thốt của trái tim vỡ vụn. Không phải với tôi mà chung của rất nhiều người, Hà Nội thành thánh địa của hồi tưởng. Lúc học trung học, hai thành phố gợi cho tôi nhiều ấn tượng và mê đắm nhất là Paris và Hà Nội. Lúc đó, tôi chỉ mong có ngày đặt chân đến Paris của cậu bé Vincent trong sách “ Cours De Langues et de Civilisations “ của Giáo Sư Mauger mở ra biết bao nhiêu ảnh tượng kỳ thú. Còn Hà Nội, là “Ðêm giã từ Hà Nội” của Mai Thảo, là “Ung thư” của Thanh Tâm Tuyền, hay nhạc “Hướng về Hà Nội” của Hoàng Dương:


“Hà Nội ơi! Những ngày vui đã ra đi
Biết người còn nhớ nhung chi,
Hết rồi giây phút phân ly
Hà Nội ơi, dáng huyền tha thướt đê mê
Tóc thề thả gió lê thê
Biết đâu ngày ấy em về...”


Không gian xa cách ngàn trùng. Thời gian chia ly vời vợi. Ðời sống bỗng lênh đênh chia hai giữa buồn nhớ và hy vọng. Sẽ có một ngày trở về, có phải? Nhưng cuộc sống như dòng nước trôi đi lạnh lùng. Xa xứ và ly hương, như dòng sông Bến Hải chia đôi đất nước.

Phạm Ðình Chương phổ nhạc thơ Hoàng Anh Tuấn: “Mưa Sài Gòn , mưa Hà Nội” một bài hát mà mỗi khi người di cư nghe lại quặn đau:


“Mưa hoàng hôn trên thành phố heo may vào hồn
Thoảng hương tóc em ngày qua
Ôi người em Hồ Gươm về nương chiều tà
Liễu sầu úa thềm cũ nằm mơ hiền hòa
Thương màu áo ngà
Thương mắt kiêu sa
Hiền ngoan thiết tha...”


Và, rồi còn nhiều nữa. “Chuyến đò vĩ tuyến” của Lam Phương, “Ðêm nay trăng sáng quá anh ơi, sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu...”, “Bắc một nhịp cầu” của Hoàng Trọng, lời Hồ Ðình Phương “Lạnh lùng phương Nam mơ bóng cây xanh ven hồ. Ngậm ngùi phương Bắc trông lúa xa xăm mong chờ. Vì một dòng sông xóa mờ. Tình đời lìa đôi bến bờ...”, “Vọng cố đô” của Ðan Thọ và Nhật Bằng “Hà Nội ơi! Xa cách muôn trùng dương.Những lúc sương chiều xuống. Tìm đâu bóng Hồ Gươm lòng bao mến thương...”, “Mùa Hoa Nở” của Cung Tiến “Chiều mưa thương nhớ đến bao giờ. Ðường về nẻo Bắc xa mờ, mơ hồ. Ðàn chim gieo thương nhớ. Câu tiếng nước nhà...”... Những bản nhạc ấy, trôi theo dòng sông âm nhạc và liên tiếp nhau để thành một thời đại hoài niệm, mà tiếng kêu tha thiết vẳng lên từ nơi chốn đã vời xa: Hà Nội. Tiếng hát, lời ca, không còn đơn thuần là ca khúc mà đi xa hơn, để thành chia sẻ, kỷ niệm của một phần của đời người. Bao nhiêu năm, với bao nhiêu ban nhạc thính phòng hoặc đại chúng, được trình diễn từ những ca sĩ tuyệt vời, những bản nhạc ấy vẫn sống, từ thời hòa bình tạm thời đến cuộc chiến khốc liệt. Mấy chục năm, vẫn không phai cảm xúc trong lòng khán thính giả...

Năm 1975, cơn hồng thủy lại đến với dân tộc Việt Nam. Ðất nước thống nhất, hòa bình nhưng trại tù mở ra khắp nước. Kinh tế lụn bại, chính tình hà khắc,dân chúng đói khổ. Rồi đánh tư sản, rồi vơ vét tiền của người dân khiến hàng triệu người bỏ xứ ra đi tìm đất sống. Những chuyện phim như Chúng Tôi Muốn Sống, Ðất Lành,... bỗng thành hiện thực. Và, dòng nhạc hoài niệm lại tiếp nối. Tâm tư, nỗi niềm của thế hệ, của thời đại lại phản ánh rõ nét. Ở hải ngoại, ngóng về quê hương, về Sài Gòn với tấm lòng tan nát. Nốt nhạc lời ca thành tiếng vọng gửi về qua khoảng cách của hai bờ đại dương.

Không phải chỉ những nhạc sĩ hải ngoại mới viết nhạc hoài niệm xa xứ mà những người viết nhạc còn ở trong nước cũng sáng tác trong tâm cảm như vậy. Sài Gòn, sao khi nhắc đến toàn là chia ly, vĩnh biệt. Nguyễn Ðình Toàn, khi còn ở trong nước đã viết “Nước Mắt Cho Sài Gòn”:


“Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên
như dòng sông nước quẩn quanh buồn
như người đi cách mặt xa lòng
Ta hỏi thầm em có nhớ không?
Sài Gòn ơi! Ðến những ngày ôi hè phố xôn xao
Trong niềm vui tiếng hỏi câu chào
Sáng đời tươi thắm vạn sắc màu
Nay còn gì đâu...”


Bài hát ấy, bị một nhà văn trong nước mỉa mai rằng “ là một bản nhạc cay cú về một thành phố mất tên”. Ông ta quên rằng Sài Gòn đã thành tên của một lãnh tụ cộng sản đầy tội ác: Hồ chí Minh. Nhưng ai biết được chuyện dâu biển, những tên như Stalingrad, hay Leningrad ở Nga Xô Viết đã trở lại tên thành phố cũ thuở trước. Sài Gòn vẫn mãi là Sài Gòn.

Và, tôi không phải là một người thông hiểu về âm nhạc lắm nhưng cũng đã nghe nhiều bản nhạc với chủ đề hoài nhớ quê hương và khát vọng sẽ trở về khi đất nước tự do dân chủ. Như “Sài Gòn niềm nhớ không tên” của Nguyễn Ðình Toàn, “Sài Gòn ơi vĩnh biệt”, “Người di tản buồn” của Nam Lộc, “Ðêm nhớ về Sài Gòn” của Trầm Tử Thiêng, “Thương nhớ Sài Gòn” của Phạm Duy, “Ðêm nhớ trăng Sài Gòn” thơ Du Tử Lê, nhạc Phạm Ðình Chương, “Khi xa Sài Gòn” thơ Kim Tuấn, nhạc Lê Uyên Phương, “Cho một thành phố mất tên” thơ Hoàng Ngọc Ẩn, nhạc Phạm Ðình Chương, “Sài Gòn cảm khúc” của Trần Chí Phúc,...

Tôi yêu những bản nhạc nói giùm tôi những tâm tư và ước vọng. Ðộ chừng, nhiều người cũng giống tôi. Tôi chỉ yêu và thích chứ không đặt tiêu chuẩn hay dở. Có những khi, nghe những bản nhạc cũ, lại bồi hồi, xốn xang. Tôi biết chắc một điều có những bản nhạc đã cùng sống và cùng thở với tôi trong chung một cuộc nhân sinh. Ðâu có thể nào có ai mang cắt đi một phần tâm linh được... như mang xóa bỏ đi những bài hát hoài niệm yêu quê hương của thời đại tôi, dân tộc tôi... Dù kẻ đó là những người của chế độ ngụy tin Cộng Sản hiện hữu. Những bài hát ấy, có phải là bằng chứng cho một quãng thời gian đầy biến cố tang thương đau đớn. Chia ly, hận thù, giết chóc, chuyện quê hương ,đất nước tôi...


 

 
Chuyến Đò Vĩ Tuyến

Sáng tác: Lam Phương
Ca sĩ: Hương Lan

Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai màu
Lênh đênh trên sóng nước mông mênh
Bao đêm lạnh lẽo em chờ mong gặp bóng chàng
Vượt rừng vượt núi đến đầu làng
Đò em trong đêm thâu sẽ đưa chàng sang vĩ tuyến
Phương Nam ta sống trong thanh bình
Tình ngát hương nồng thắm bên lúa vàng ngào ngạt dâng
Ơ ... ai ... hò ...
Giòng sông mơ màng và đẹp lắm
Anh ơi ai nỡ chia đôi bờ để tình ta ngày tháng phải mong chờ
Hò ... hớ .... hò .... hơ ...
Em và cùng anh xây một nhịp cầu
Để mai đây quân Nam về Thăng Long
Đem thanh bình sưởi ấm muôn lòng
Sương khuya rơi thấm ướt đôi mi
Tim em lạnh lẽo như chiều đông ngoài biên thùy
Ai gieo chi khúc hát lâm ly
Như khơi niềm nhớ cuộc từ ly lòng não nùng
Bùi ngùi nhìn cách xa ngàn trùng
Giờ đây anh điêu linh nơi quê nhà đang chìm đắm
Bao đêm thổn thức dưới trăng ngà
Hồn đắm say chờ đón ngày anh về sưởi lòng nhau
Ôi ... ai ... hò ... Hò ... ai ... Ơi ... hò ....
Ơi ... ơi ... hò .... Hò ... ơi ... Ơi ... hò ....

Download




Publié le 11/06/2007 à 10:15
Par tapinlu

 

NhaVietNam
_KimTuoc_QuynhGiao_QuocAnh
_MaiNgocKhanh
.mp3


19 tháng 6 NGÀY QUÂN LỰC
VIET NAM CONG HOA
http://www.vietnamnavy

.com/khailuoc.html

Click vào hình

NGÀY QUÂN LỰC
19- 06-1973


http://www.nhacvangmusic.

com/hbt_files/Toidagap.wma

TÔI ĐÃ GẶP


Sáng tác: Y Vân
Ca sĩ: Jacqueline Thuỵ Trâm
 
Anh về Thủ Đô nước Nam tự do
Chút quà mừng anh chiến binh đường xa
Là muôn tấm lòng thương yêu các anh
Đã hy sinh vì giống nồi
Anh về Thủ Đô biết bao là vui
Ta về lại đây mến thương đầy vơi
Người dân nước Việt thương yêu đón anh
Đón anh trai hùng bước qua
Ơ nầy anh !
Áo xanh chiến trường bạc màu
Mến anh mến từ thuở nào
Người trai tranh đấu
Ơ nầy anh !
Đã mang đến tình mặn mà
Mến anh những lời thật thà
Lòng dân mong chờ
Anh về Thủ Đô chúng tôi chờ mong
Mong chờ ngày mai nước non bình yên
Toàn dân nước Việt ghi ơn các anh
Các anh trai hùng nước Nam
 


Ai Nói Với Em

Sáng tác:
Minh Kỳ - Hoài Linh
Ca sĩ: Tuấn Vũ - Thanh Tuyền




Ai nói với em nếu anh là lính
Không biết nói yêu mỗi khi gần em
Ai nói với em tình mình dang dở
Vì đời lính nhiều gian khổ
Yêu chi cho lòng mong chờ
Ai nói với em lính không sầu nhớ
Không có trái tim đắm say mộng mơ
Ai nói với em tình mình dang dở
Vì đời lính nhiều gian khổ
Không như cung đàn lời thơ
Ba lô thay người tình yêu dấu
Đêm đêm riêng mình nằm gối đầu
Anh thấy nhớ em, anh thấy mến em
Ước mong em là trời cao 
Ngắm trăng nhuộm vàng làn tóc thương yêu
Khi lính đã yêu bướm ghen tình thắm
Khi lính đã yêu nói chi ngàn năm
Khi lính đã yêu rừng tàn núi lở,
Tình mình vững bền muôn thuở
Bao la như lòng đại dương.
Download

 
Gìơ này anh ở đâu
Sáng tác: Khánh Băng
Ca sĩ: Thanh Tuyền

Download
 


http://phoipha.org/nhacvan
gonline/


2ctcvckkn/nv/CoNhungNguoiAnh-LoanChau.wma

Click vào hình
Có những người anh

 

Sáng tác: Võ Đức Hảo
Trình bày: Loan Châu
Có những người anh tôi chưa biết tên
Tha thiết cuộc đời đôi môi thắm duyên
Quê hương trong khói lửa mùa chinh chiến
Quên tình yêu riêng xông pha chiến tuyến
Có những người anh tôi quen đã lâu
Năm tháng kề nhau chia bao khổ đau
Thôn quê xa vắng hôm nào biệt ly
Không ngại ngùng đi trong ánh nắng đào
Các anh là nguồn thơ vô song
Các anh là tình thương mênh mông
Là muôn tiếc ca vang vang tận cõi lòng
Là trong tiếng chim vui líu lo ngoài sân
Các anh là vầng mây muôn phương
Các anh là niềm vui quê hương
Là tia nắng mai reo trên vạn nẻo đường
Là cơn gió mang hương thơm tận ngàn phương
Anh hỡi người trai đi trong gió sương
Lưu luyến gì không khi xa cố hương
Non sông hoa gấm đang chờ nơi anh
Mang về vinh quang tự do no ấm
Đâu những mùa xuân hoa khoe sắc tươi
Đâu những mùa thu nghe lá úa rơi
Yêu sông yêu núi tươi cười ra đi
Anh là người tôi thương mến muôn đời

 
http://phoipha.org/nhacvangonline/2ctcvckkn/ManhQuynh/
ManhQuynh_HoaBien.wma


 

 Huyền sử ca một người mang tên Quốc

Sáng tác: Phạm Duy
Trình bày: Hoàng Oanh

Anh Quốc ơi từ nay trong gió ra khơi
Từ nay trên cánh mây trôi có hồn anh trong cõi lòng tôi
Anh Quốc ơi nghìn thu anh nhớ đến tôi
Thì xin cho Thái Dương soi nước Việt Nam sáng rọi muôn đời
Nước Việt Nam ngời sáng muôn đời

Ngày xưa khi anh vừa khóc chào đời
Mẹ yêu theo gương người trước chọn lời
Đặt tên cho anh anh là Quốc
Đặt tên cho anh anh là nước
Đặt tên cho người đặt tình yêu nước vào nôi
Rồi anh nâng cao tổ quốc vào đời
Tuổi xuân vươn trong lửa máu ngụt trời
Việt Nam đang sôi sôi lòng nước
Việt Nam đang sôi sôi lòng quốc
Việt Nam đang đòi tự do hạnh phúc giống nòi
Anh Quốc ơi tuổi xuân như đóa hoa đời
Nở trong mưa bão tơi bời vẫn còn tươi như nước Việt ơi
Anh Quốc ơi! Đàn chim chim quốc tung trời
Gọi nhau đem nắng soi đời
Có người vui kể chuyện lâu dài

Rồi anh trôi theo vận nước miệt mài
Việt Nam chia đôi mảnh đất lạc loai
Toàn dân thương đau đau lòng nước
Toàn dân thương đau đau lòng Quốc
Toàn dân ngậm ngùi Vì tình sông núi lẻ loi
Rồi anh đi theo lời nói bồi hồi
Troi thanh bao la mở mang cánh cửa mời
Từ anh lên cao anh là nắng
Là trăng hay sao anh nhìn xuống
Nhìn xuống nước non đep tình như gấm như hoa
Anh Quốc ơi tuổi xanh chấp cánh thênh thang
Bình minh lên chiếm không gian đến hoàng hôn chan chứa tình thương
Anh Quốc ơi gặp khi chinh chiến lâu dài
Người phi công giữa khung trời vẫn phải mang số phận con người

Rồi anh đi theo đường đã vạch rồi
Đường chim không gian ủ ấp hình hài
Đời sinh ra ta ta là cát
Đời đưa ta đi ta về đất
Và anh đã về một chiều anh đã về quê
Chiều nao anh đi làm kiếp người hùng
Chiều nao thương ôi rụng cánh đại bàng
Chiều nao anh đi anh về đất
Chiều nao anh đi anh về nước
Chiều nao huy hoàng đại bàng bay khắp không gian

Anh Quốc ơi từ nay trong gió ra khơi
Từ nay trên cánh mây trôi có hồn anh trong cõi lòng tôi
Anh Quốc ơi nghìn thu anh nhớ đến tôi
Thì xin cho Thái Dương soi nước Việt Nam sáng rọi muôn đời
Nước Việt Nam ngời sáng muôn đời
http://phoipha.org/nhacvangonline/1cl3cdmg/ho-
thuongnguoichiensi/12.%20Huyen%20Su%20Ca%
20Mot%20Nguoi%20Mang%20Ten%20Quoc.wma

                     Click here

 
Publié le 10/06/2007 à 20:49
Par tapinlu



MÙA CAM

Một  buổi trưa hè nắng gắt gao
Có thoáng  gió bay lá xạc xào
Hai đứa đạp xe qua Bến Ngự
Con đường dốc đứng vượt lên cao

Tuổi dại ngày xưa Huế của tôi
Bến Ngự người ơi nhớ  nhớ đời
Cam ngọt nhà ai vàng ửng chín
Khát nước em thèm trái cam rơi

Không nhặt cam rơi , tôi hái trộm
Trái cam quyến rũ nắng ươm mềm
Ẩn trong  cành lá  như  thúc giục
Một thoáng ngại ngần trong mắt em

Hái  vội trái cam cho vào áo
Con chó giữ vườn  bỗng  sủa vang
Chồm  cắn một miếng vào chân trái
Máu chảy  tuôn theo lệ em trào

Từ đó chân  tôi mang  vết sẹo
Đem vào đời như giấc chiêm bao
Bâng khuâng sông nước chiều Bến Ngự
Nhớ Huế mùa cam một thuở nào

Tuổi nhỏ ngày xưa Huế của tôi
Đêm đêm nằm mộng dậy bồi hồi
Cho tôi trở lại mùa cam cũ
Xin  một lần hái trái cam tươi

TÔN THẤT PHÚ SĨ

Paris 18*08*2004



Download

ORANGE SEASON

A summer noon with strong hotness
A moment the wind blew leaves fluttering
Two of us rode through Ben Ngu
Abrupt road stood high

Innocence age my old Hue
Ben Ngu! I shall remember you forever
Sweet orange became reddish
Thirsty you loved a fallen orange

Not picking up fallen orange, I robbed
An orange attracting sunlight softly
Hidden in leafy branches as promoting
A quick hesitation looked in your eyes

Quickly gathered an orange and put it in pocket
The dog-keeping dog suddenly started barking
Performed a quick bite in left leg
Blood dropping as your tearing

From then I born a scar
Bringing into life as a dream
Stupefied with river water at Ben Ngu sunset
Remember Hue, a past orange season

Old Infancy time my Hue!
Night and night I dreamed, awaked with fret
Give me chance to come back to old orange season
Please let me gather fresh oranges.

RGC * 19-03-2006

                                              
Publié le 09/06/2007 à 23:37
Par tapinlu
Pages : 1 2 3 4 5 6 7 8 9

Ma photo
Le blog de tapinlu