NGẬM NGÙI
Cảm tác qua bài thơ :
Ngồi Tiếc Ngẩn Ngơ của Kim Thành
http://www.kimthanh.net/ngoitiecnganngo_HV.asp?speed=dialup
http://www.kimthanh.net/ngoitiecnganngo_TV.asp?speedialup
Click
Ngẩn ngơ ngồi tiếc tháng ngày,
Xa rồi mộng ước men say tình hồng.
Thuyền chừ lạc nẽo dòng sông,
Bến xưa dâu bể mãi vòng trầm luân.
Năm mười bốn tuổi xuân rạng rỡ,
Vương tình si anh mở lời thơ.
Thiên đàn vây kín mộng mơ,
Thời gian gõ nhịp cung tơ dạt dào.
Bến Hàn Giang lao xao sóng nước,
Đêm Hoàng Thành dạo bước thênh thang.
Trăng lên Bến Ngự mơ màng
Đan tay khắn khít lá Hàng Me bay.
Dư hương cũ tháng ngày ôm ấp.
Duyên tình xưa thoáng chốc hư vô
Ngậm ngùi nửa mảnh trăng nhô.
Ôm chăn gối lẻ mắt hồ lệ rơi.
Lạng lùng tiếng vạc buông lơi...
Như Liên
Như Liên
Hương Thu
Em đã nghe trong hơi sương lành lạnh,
Mùa thu về trải nắng nhẹ vàng mơ.
Trong nỗi nhớ mênh mang chiều hiu quạnh,
Để giọt buồn rơi rớt đọng thành thơ.
Em đã hay phương trời kia xa thẳm,
Hoa cúc vàng rộ nở mảnh vườn xưa.
Trên lối nhỏ sỏi đá nằm ủ rũ,
Vì còn đâu chân rộn bước đón đưa.
Thu viễn xứ gió chiều hong tóc ngắn,
Nắng hoàng hôn nghiêng ngả bóng đơn côi.
Lá chao đảo lìa cành, thuyền rời bến,
Lời yêu thương vắng lặng, lạnh bờ môi.
Thu vàng úa dâng hương sầu mắt biếc,
Đề hơi men chếnh choáng ngập hồn mơ.
Để nhung nhớ chắt chiu từng kỷ niệm,
Ngày vui qua có trở lại bao giờ…!
Như Liên
Đầu Thu 2005
