CHẮP CÁNH
Hãy đứng dậy tôi ơi hãy đứng dậy
Tô môi son và điểm phấn má hồng
Dẫu cho đời có chồng chất thương đau
Vẵn còn đấy một linh hồn chắp cánh
Ru chi mãi nỗi sầu trong cô quạnh
Với tiếng buồn bên tiếc nhớ trùng vây
Với ảo tưởng chập chờn ta níu lấy
Làm hành trang cho những tháng ngày dài
Lâu đài ta đâu phải nắng chiều phai
Cũng chẳng phải dã tràng cho biển khóc
Lâu đài ta là cung thương nạm ngọc
Có nhạc đưa tình môt cõi mênh mông
Thượng đế hỏi ta: Bao giờ thôi mộng?!
Bao giờ thôi những giấc ngủ thông già
Bao giờ thôi những vọng tưởng mù sa
Ta cúi mặt van xin lời tử tội
Trong sám hối chợt nghe lòng bối rối
Người đang về đâu đó đứng gọi tên
Cho ta lại nguyên hình hài của Mẹ
Ôm nụ cười lặng lẽ ngắm cô đơn...
Kim Thành
December 2007
