Ngôn ngữ Hắn đem gia đình sang du lịch Paris. Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn "ngôn sử".
Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi : - Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây. - Lịch sự ? - À, đó là một tiếng mới - hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là "lịch sự". Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi. - Tiền lùi ? - Đó cũng là một từ; mới nữa. "Lùi" có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây. Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích "mố" cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho "thời trang", hay "mốt" trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu. Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười : - Mày lỗi thời quá rồi. Bây giờ trong nước người ta không nói là "giả" nữa mà nói là "đểu". Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu. Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn: - Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ? Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói : - Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", être et avoir, to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là "ăn". Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp... Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu... Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ. Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp : - Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu. Vô Danh
Ăn đồ bien nhieu se... bi....allergies (so` lo^ng,chem che'p,mu cua,ca chim.......). Thien tai ! Thien Tai... Ngo^. chi an vu' sua thoi! | Languages He brought his family to visit Paris. When he just graduated from the University of Letters it was the time for SVN changing regime, and all people became unemployed. Luckily he inherited a large piece of land at suburb of Saigon. He cultivated that piece of land, growing vegetables and fruits, breeding chickens and ducks, and ran a small coffee-house to spend time. In free time he studied a subject he called “the history of language”. He said the history of language in French was “philology”, I do not understand anything at all. He explained that was a subject studying languages, structure and formation of a language. I still ignored. In 1980, he asked me to introduce his selling his real estates for ten ounces of gold to flee. I did not find him, and he stayed in Vietnam. No doubt he was very lucky. Recently the price goes up very high; he sold part of his land and became a millionaire of USD. He told me: - Scurrying could not surpass fortune. You are so dynamic but at last have nothing compared me. Your house was a bit small. I was a product of social evils. They corrupted and smuggled, too much dirty money so they had to buy to purge, thus I became rich. I sold more than 5,000 square meters of land for some thousands of old ounces, after politely lost some hundreds of gold ounces. - Politely? - Yes, that is a new word- he laughed. Now people do not say bribing or grafting anymore, very old! Now people say “politely”. Polite becomes a verb. Doing anything must be polite for well done, if we are not polite we surely cannot survive. I had to ask a friend alert and polite to sell that land. So my friend got some hundreds of gold ounces for back money. - Back money? - That is a new word too, “Back” means money politely reduced, also called remise, also a newly ancient word. He gave 500 gold ounces but kept back hundred gold ounces. - He gave my wife a handbag Louis Vuiton and said that was a fashion (mode) handbag, a newly word, in place of “fashion” or “mode” previously. He also gave me a silky shirt, a true silk but not “ill-bred” one. I asked what does it mean “ill-bred silk” then he laughed: You are so backward. Now in our country people did not say: “false” but only used “ill-bred”. Ill-bred goods, ill-bred diploma, ill-bred alcohol, ill-bred drug. Suddenly I remember he is a “philologist”, then asked him: - What do you think about these new words? He became more serious, silent a moment then said: - Languages of any people always link with the history. What is permanent and lasting also becomes haunted and gets into language. Try, languages of a country always turn around to be and to have in English “être” and “avoir” in French. Vietnamese have nothing and are nothing, only a slave destiny, fleece and permanent starving thus basic verb of Vietnamese is “to eat”. Gain or failure called eat or fail, who won has something to eat, who failed become starving, professional activities called work and eat, couples who made love so called eat and lie down with each other on bed, talk means eat and speak, then come eat idea, eat picture, eat joint.. . Even when insulting each other, they called eat you, eat pickup, eat stole, eat rob. Everything we eat because we are starving for year around, thus we are haunted by eating. Now the same, everything is very caddish, administration caddish, government caddish, school caddish. Everything is caddish so caddish predominates through language. He stopped for a while then kept going on saying: - Humanity passes through stone age, bronze age, and iron age. We have also caddish age. We are now in caddish age. RGC 25-04-2007 |